Mắt vẫn bị bịt, hai mắt cá ép sát vào nhau, Harry Muller ngồi trong một thứ anh đoán là chiếc ghế da dễ chịu. Anh ngửi thấy mùi gỗ cháy, mùi khói thuốc lá.
Anh nghe thấy tiếng người nói nhỏ, hình như có giọng của Bain Madox.
Ai đó tháo băng bịt mắt, khi hai mắt quen với ánh sáng, anh thấy mình đang ngồi ở cuối một chiếc bàn gỗ thông dài. Bên bàn còn có 5 người đàn ông khác: mỗi bên hai người, đầu bàn, đối diện với anh là Bain Madox. Bọn họ nói chuyện với nhau như thể không có mặt anh ở đó.
Phía trước mỗi tên là những tập tài liệu về luật, bút, chai đựng nước, tách cà phê. Harry thấy phía trước Madox có một bàn phím.
Anh nhìn quanh phòng, trông như một thư viện hay phòng làm việc nhỏ. Lò sưởi nằm phía tay trái anh, hai bên là hai cửa sổ đã được kéo rèm cho anh khỏi nhìn ra ngoài, song khi bị dẫn từ nơi giam giữ lên, anh đoán đây là tầng một của toà nhà.
Đứng cạnh cửa là Carl và một tên bảo vệ khác, cả hai đều đeo bao súng nhưng không cầm roi gia súc.
Lúc này anh còn thấy một chiếc cặp to bằng da màu đen dựng đứng giữa sàn. Đây là một chiếc cặp cũ, được quấn với một chiếc hộp nhỏ có bánh xe.
Bain Madox như thể nhìn thấy anh lần đầu tiên và nói:
— Xin chào ông Muller. Ông uống cà phê hay trà?
Harry lắc đầu.
Madox nói với 4 người còn lại:
— Thưa các quý ông, đây là người tôi đã giới thiệu – thám tử Harry Muller, cảnh sát NYPD đã nghỉ hưu và đang làm cho ATTF. Xin đón chào ông ấy.
Tất cả đón chào vị khách bằng một cái gật đầu.
Harry nghĩ hai trong số họ trông khá quen.
Madox tiếp tục: Như các quý ông đã biết, chúng ta có một vài người bạn ở ATTF, nhưng rõ ràng chẳng có ai trong số họ mảy may biết rằng hôm nay ông Muller sẽ có mặt tại đây.
Một trong số những kẻ còn lại nói:
— Chúng ta cần xem xét việc đó.
Những tên còn lại đồng loạt gật đầu.
Harry cố hiểu hoàn cảnh chết tiệt này, để củng cố hy vọng rằng đây là một cuộc kiểm tra được sắp xếp hết sức chi tiết. Nhưng linh cảm của anh cho thấy hy vọng đó đang tan dần, dù anh cố bám vào.
Madox ra hiệu cho hai tên gác cửa rời khỏi phòng.
Harry nhìn đám đàn ông ngồi quanh bàn. Hai người trạc tuổi Madox, một già hơn, tên ngồi bên phải anh trẻ nhất bọn. Tất cả đều mặc áo cộc xanh và áo choàng giống Madox, như thể đó là đồng phục trong ngày.
Harry chú ý vào hai tên trông quen, anh chắc chắn đã thấy chúng trên truyền hình hoặc mặt báo.
Madox nhận thấy cái nhìn chăm chú của Harry và bảo: Xin thứ lỗi cho tôi về việc chính thức giới thiệu Ban điều hành…
Một trong những tên còn lại ngắt lời: Bain, không cần giới thiệu tên.
Madox trả lời:
— Tôi nghĩ dù sao ông Muller đã nhận ra vài người trong các ông.
Không ai trả lời trừ Harry:
— Tôi không cần biết cái tên nào.
— Ông cần, Madox nói, – cần biết ông đang ở cạnh những ai. Hắn chỉ người ngồi ngay bên phải, tên già nhất và vừa lên tiếng phản đối: Harry, đây là Paul Dunn, cố vấn của tổng thống về các vấn đề an ninh quốc gia đồng thời là thành viên Hội đồng an ninh quốc gia, người có lẽ ông đã nhận ra.
Hắn xoay về người ngồi bên trái Dunn, gần Harry và nói: Đây là tướng James Hawkins, công tác trong lực lượng không quân Hoa Kỳ và là thành viên Hội đồng tham mưu trưởng liên quân, người có lẽ ông cũng nhận ra dù chức vụ của ông ấy không thật cao.
Rồi hắn hướng về người ngồi bên trái mình: Đây là Edward Wolffer, thứ trưởng Bộ Quốc phòng, người rất thích ống kính. Đừng bao giờ chen vào giữa Ed và ống kính của báo giới, anh sẽ bị hạ gục ngay. Madox cười nhưng chẳng ai hưởng ứng. Hắn nói thêm: Tôi và Ed cùng tốt nghiệp trường sĩ quan lục quân ở Fort Benning – bang Georgia vào tháng 4 năm 1967. Chúng tôi cùng tham gia chiến tranh Việt Nam. Từ đó tới nay ông ấy đã làm cho mình nổi danh, còn tôi kiếm cho mình khối tiền.
Wolffer không cười với câu chuyện mà Harry chắc hẳn bây giờ đã cũ rích.
Madox lại tiếp: Phía bên phải ông, Harry, là Scott Landsdale của Cục tình báo trung ương – người rất ngại ống kính, đồng thời là sĩ quan liên lạc của CIA tại Nhà trắng.
Harry liếc nhìn Landsdale. Tên này có vẻ kiêu căng ngạo mạn, giống như mọi gã CIA khác mà anh chẳng may phải làm việc cùng.
Madox nói:
— Đây là ban điều hành của Câu lạc bộ đồi Custer. Những thành viên khác, khoảng hơn chục người đang đi bộ hay săn chim, hy vọng điều này không làm ông khó chịu. Hắn giải thích với những tên còn lại: Ông Harry là người quan sát chim.
Harry muốn nói đồ mất dạy nhưng im lặng. Lúc này anh hiểu rằng những tên trong phòng từ Washington tới đây không phải để tham gia vào cuộc kiểm tra Harry Muller xem có thể giao cho anh công việc tốt hơn, quan trọng hơn.
Madox nói với Harry: Kỳ nghỉ cuối tuần này là đợt tập trung thường lộ để bàn thảo tình hình thế giới, trao đổi thông tin và chơi bời. Thế nhưng sự xuất hiện của ông khiến tôi phải triệu tập cuộc họp khẩn cấp của Ban điều hành. Tôi chắc chắn điều này chẳng có ý nghĩa gì với ông lúc này, nhưng sau thì có.
Harry nói:
— Tôi không muốn nghe bất kỳ điều gì kiểu này.
— Tôi nghĩ ông là một thám tử. Madox nhìn chằm chằm vào Harry và nói: Tôi đã dành chút thời gian nhờ bạn ở ATTF kiểm tra thông tin về ông, ông có vẻ đúng là người mình đã tự nhận.
Harry không trả lời nhưng anh tự hỏi bạn bè của hắn trong ATTF là những ai.
Madox nói:
— Nếu ông là đặc vụ FBI hay CIA, chúng tôi sẽ rất lo ngại.
Scott Landsdale, nhân viên CIA lên tiếng:
— Bain, tôi có thể đảm bảo với ông rằng ông Muller không phải nhân viên CIA.
Madox cười:
— Thật thích là mọi người biết nhau.
Landsdale tiếp:
— Và tôi khá chắc rằng ông Muller không phải đặc vụ FBI. Ông ta có vẻ đúng là người mình đã nhận – một cảnh sát thực hiện công việc do thám cho FBI.
— Cảm ơn về những lời đảm bảo của ông. Madox nói.
— Không có gì. Nhưng bây giờ tôi cũng muốn có sự đảm bảo, Bain. Ông có vẻ không thật rõ khi nào người ta sẽ thông báo ông Muller mất tích trong khi thực hiện nhiệm vụ.
— Hãy hỏi Muller, ông ấy ngồi cạnh ông đấy. Madox trả lời.
Landsdale xoay sang Harry: Khi nào họ sẽ đặt câu hỏi ông ở đâu? Đừng nói dối. Tôi biết kiểu làm việc ở toà nhà liên bang số 26, và điều gì chưa biết, tôi có thể tìm ra.
Harry nghĩ: Đúng kiểu bọn CIA, luôn vờ như biết nhiều hơn những gì mình biết. Anh trả lời:
— Vâng, thế thì hãy tự đi tìm.
Landsdale tiếp tục mà không hề để ý, đúng kiểu một chuyên gia thẩm vấn được đào tạo bài bản:
— Liệu sẽ có ai gọi cho ông không?
— Làm sao tôi biết được? Tôi có phải người thần giao cách cảm đâu?
Madox xen vào: Cứ khoảng nửa tiếng tôi lại kiểm tra điện thoại di động của ông ta. Tin nhắn duy nhất từ Lori, đó là bạn gái của Muller. Tôi sẽ gửi cho cô ấy một tin nhắn từ máy của ông Muller.
Landsdale gật đầu: Chúa cấm bất cứ kẻ nào trong ATTF phá ngang kỳ nghỉ cuối tuần. Rồi gã quay sang hỏi Harry:
— Khi nào ông quay lại toà nhà liên bang số 26?
— Khi tôi quay lại đó!
— Ai giao việc này cho ông? Walsh hay Paresi?
Harry nghĩ tên này biết quá nhiều về ATTF, anh trả lời:
— Tôi nhận lệnh từ một băng ghi âm tự huỷ.
— Tôi cũng thế đấy. Băng nói gì hả Harry?
— Tôi đã trả lời rồi. Do thám về IRA.
— Thế thật không đầy đủ. Landsdale quay sang nói với số còn lại: Nhiệm vụ của ông Muller có thể bắt nguồn từ Washington, theo truyền thống của ngành tình báo thì không ai nói với người nào quá mức họ cho rằng người đó cần biết. Thế nhưng thật không may, đó là kiểu vụ 11-9 xảy ra. Mọi thứ đã thay đổi nhưng thói quen cũ khó bỏ, đôi lúc chúng không phải thói quen xấu. Chẳng hạn ông Muller không thể nói với chúng ta những gì ông ấy không biết. Rồi hắn thêm: Tôi khá chắc chắn là chúng ta sẽ an toàn trong ít nhất 48 giờ. Bạn gái của ông ta sẽ nhớ ông ta nhiều hơn các sếp của ông ấy. Đoạn Landsdale lại hỏi Harry:
— Cô ấy có liên quan gì đến lực lượng thực thi pháp luật hay tình báo không?
— Có. Nhân viên CIA. Trước là gái điếm.
Landsdale cười:
— Tôi nghĩ tôi biết cô ấy đấy.
Madox lên tiếng: Cảm ơn về sự giúp đỡ của ông, Scott. Rồi hắn nói với Harry: Việc ông tới đây, dù là một nhân viên do thám cấp thấp, cũng khiến chúng tôi lo ngại ít nhiều.
Harry không trả lời nhưng nhìn những tên còn lại, tất cả đều tỏ vẻ lo lắng về chuyện gì đó.
Madox tiếp:
— Tuy nhiên chuyện này cũng mang lại chút gì tốt. Chúng tôi đã mất nhiều thời gian lên kế hoạch cho Dự án xanh, nhưng tôi e rằng lập kế hoạch thì phí thời gian. Điều đó thường xảy ra khi phải đưa ra các quyết định quan trọng.
Tên này nhìn xoáy vào cả Ban điều hành, hai trong số này gật đầu còn hai tên có vẻ khó chịu. Madox lại tiếp:
— Harry, tôi cho rằng sự xuất hiện của ông trong căn phòng này là một điều nhắc nhở chúng tôi rằng có những thế lực trong chính phủ quá tò mò muốn biết chúng tôi là ai, đang làm gì. Tôi nghĩ thời gian đã hết. Hắn nhìn 4 gã còn lại, tất cả gật đầu gần như miễn cưỡng, sau đó lại tiếp: Thưa các quý ông, nếu không ai phản đối thêm điều gì, ông Muller sẽ ở lại với chúng ta để chúng ta không rời mắt khỏi ông ấy.
Đoạn hắn nhìn Harry:
— Tôi muốn cho ông hiểu thật rõ rằng dù ông bị giam giữ ở đây không có điều gì nguy hiểm cả. Chúng tôi chỉ cần giữ ông tại đây cho tới khi Dự án xanh khởi động, có lẽ khoảng 2-3 ngày gì đó. Ông hiểu chứ?
Harry hiểu rằng trong vòng chưa tới 2-3 ngày anh cũng có thể mất mạng. Song mặt khác khi nhìn những người đàn ông trước mặt mà trong giới cánh sát sẽ không thuộc dạng “sát thủ”, anh nghĩ có thể Madox nói thật. Anh không thể tin hay cũng không thể tự thuyết phục mình tin rằng những gã này có thể mạnh tay quyết định giết mình. Anh liếc Landsdale – gã duy nhất trong phòng có vẻ thực sự nguy hiểm.
— Ông Muller, ông hiểu chứ?
Harry gật đầu: Vâng.
— Tốt. Đừng để trí tưởng tượng chế ngự ông nhé. Điều ông sắp được nghe trong khoảng một giờ tới sẽ vượt quá những gì ông có thể tưởng tượng, đến mức ông có thể quên mất bản thân đấy.
Harry nhìn Madox, tay này có vẻ điềm đạm và khéo mồm nhưng anh cũng thấy hắn có vẻ hơi phấn khích và lo lắng về điều gì đó.
Anh để ý bốn tên còn lại và nghĩ chưa bao giờ mình thấy những người đầy quyền lực lại có vẻ lo lắng thế. Dunn – tay già nhất và là cố vấn của tổng thống – trông mặt tái nhợt, Harry còn nhận thấy tay hắn run run. Tướng Hawkins và thứ trưởng Wolfer trông đằng đằng sát khí. Chỉ có mỗi Landsdale có vẻ thoải mái, song Harry biết hắn chỉ làm bộ như vậy.
Dù điều gì đang diễn ra ở đây, Harry nghĩ, nó cũng có thực và là điều gì đó khiến những gã này sợ vãi đái. Harry cảm thấy vững dạ một chút khi thấy rằng trong căn phòng này, không phải anh là người duy nhất thấy sợ hãi.