Lửa Hoang

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 34 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 20

❊ ❊ ❊

Ra khỏi nhà đón khách, Kate bảo tôi:

— Em phải vào phòng vệ sinh đây.

— Ừ, em nên thế. Người em đầy… cứt.

— Đúng đấy. Em sẽ gặp anh ở quầy cho thuê xe hơi.

Chúng tôi tạm tách ra, chỉ sau 4 phút tôi đã “xả” cho hết rồi quay ra quầy cho thuê xe hơi. Phụ nữ thì lâu hơn.

Có hai quầy cho thuê xe – một quầy của công ty Enterprise và quầy kia của Hertz – quầy này nằm sau quầy kia, trong một khu vực nhỏ bên rìa nhà đón khách. Tại quầy của Enterprise có một chàng thanh niên trẻ, anh ta đang ngồi đọc sách. Bên quầy Hertz là một cô gái cũng còn trẻ đang làm gì đó trên máy tính. Trên bộ ngực đồ sộ của cô ta có chữ MAX (cực đại), tôi đoán đó là tên cô ta chứ không phải cỡ ngực. Tôi nói:

— Chào Max, tôi đã đặt trước một xe, tên Corey.

— Vâng, thưa ông.

Cô ta tìm thấy tên tôi, chúng tôi hoàn thành thủ tục chỉ trong vài phút. Cô ta đưa cho tôi chìa khoá của một chiếc Ford hiệu Taurus, bảo cách tìm khu đỗ xe cho thuê rồi hỏi:

— Ông có cần chỉ dẫn gì không?

— Ý cô nói là trong cuộc sống?

Cô ta khúc khích: Không, chỉ dẫn về lái xe thôi. Ông có cần bán đồ không?

— Có chứ, tôi cầm bản đồ rồi bảo: Tôi cần một chỗ nghỉ.

— Ngoài giá kia có một loạt sách hướng dẫn. Nơi ở, nhà hàng, nơi ngắm cảnh, rất nhiều thứ.

— Tuyệt. Gần đây có nơi nào tốt nhất?

— The Point.

— Ý cô là gì?

Cô ta cười: Tôi không biết, John. Nhưng lần nào với cái tên này tôi cũng lừa được mọi người đấy.

— Tôi cá với cô đây, lừa tôi đi. Thế theo cô nên nghỉ ở đâu?

— The Point.

— Ok…

— Nhưng chỗ đó đắt đấy.

— Tầm nào? 100 đôla?

— Không, cỡ hàng ngàn đôla.

— Một năm?

— Một đêm.

— Cô đùa đấy à.

— Không, thật đấy. Chỗ đó rất đặc biệt.

— Thật à?

Tôi không nghĩ mức đó sẽ được bộ phận kế toán chấp nhận, nhưng lúc này tôi đang liều mạng.

— Đi kiểu gì tới The Point?

— Thôi đừng vòng vo nữa. Cô ta cười to rồi vỗ tay vào quầy: Tôi lừa được ông rồi mà.

— Cô giỏi lắm. Tôi có đáng bị thế không?

Max thôi đùa: Này, thực sự ông sẽ đến đó à?

— Tại sao không? Tôi có ông bác giàu mà.

— Ông phải thế thật. Ông có giàu không?

— Tôi là John đấy nhé.

Cô ta cười lịch sự: Ông giỏi thật.

Max đưa cho tôi tấm bản đồ, tôi nhận thấy nhiều con đường nhỏ vòng vèo chạy qua các khu trống, có rất ít thành phố. Tôi nghĩ về Harry – người thích khu vực Adirondacks – và cầu Chúa hãy làm những điều đúng đắn vào lúc này.

Max đánh một dấu X trên bản đồ: The Point nằm ở khu vực thượng hồ Saranac, tầm đoạn này. Ông cần gọi đến đó để được chỉ dẫn. Mà ông cũng cần gọi để đặt chỗ trước. Chỗ đó luôn cần đặt trước.

— Với mức 1.000 đôla một đêm?

— Đúng. Ông tin chứ? Cô ta lôi ra cuốn danh bạ điện thoại phía dưới quầy, tìm số của The Point, viết lên bản đồ rồi nói với tôi: Ngoài giá kia ông sẽ không tìm thấy cuốn sách nào hướng dẫn về điểm này.

— Đúng vậy?

Tôi nhét bản đồ vào túi áo, Max hỏi tôi:

— Ông từ New York tới?

— Đúng.

— Tôi yêu New York. Điều gì đưa ông tới đây?

— Một chiếc trực thăng.

Cô ta cười, rồi có lẽ một ý nghĩ vụt đến trong đầu cô ta: Ồ, ông là người bay trên chiếc trực thăng của FBI.

— Đúng, công ty Chổi Hồ Vải.[1]

Cô ta cười:

— Không… FBI. Cục điều tra liên bang cơ.

Kate xuất hiện, mang theo hai cốc cà phê, nàng hỏi tôi:

— Anh ở đây thoải mái chứ?

— Anh đang thuê xe.

— Từ nhà hàng em đã nghe tiếng anh cười. Đùa gì vậy?

— Ý em là gì?

Max cười nhưng Kate thì không. Tôi bảo:

— Đó là câu chuyện dài.

— Nói ngắn gọn đi.

— Ok, có nơi này… một khách sạn hay…

— Một khu nghỉ, – Max tiếp lời.

— Đúng. Một khu nghỉ có tên The Point.

Rồi tôi giải thích chuyện chơi chữ giữa tôi và Max.

— Được, em hiểu rồi, – nàng ngắt lời rồi đặt hai cốc cà phê xuống và hỏi tôi:

— Bây giờ chúng ta đang ở điểm nào?

Tôi trả lời đầy chất nghề: Anh mới chuẩn bị giới thiệu mình là đặc vụ liên bang.

Nàng làm luôn, giở thẻ ra rồi bảo Max: Chúng tôi cần bản copy các hợp đồng thuê xe từ thứ năm vừa qua tới nay, kể cả các xe đã trả lại. Xem cô có thể thực hiện việc đó trong 10 phút không. Chúng tôi sẽ đợi ở nhà hàng.

Kate đi sang quầy Enterprise và nói chuyện với chàng thanh niên.

Tôi bảo Max: Vợ tôi đấy.

— Chà, tôi chẳng thể nào đoán vậy.

Tôi lấy một cốc cà phê rồi đi vào nhà hàng, thực ra là một phòng nhỏ. Tường và trần sơn màu xanh da trời trông dễ sợ, lại thêm những đám mây trắng tôi chưa từng thấy trên thế gian. Trên trần treo những mẫu máy bay bằng nhựa, kèm theo nhiều tấm ảnh cũng chụp máy bay. Quầy ăn trưa có bốn chiếc ghế trống không, trong phòng còn nhiều bàn, tôi chọn một chiếc gần cửa sổ để có thể nhìn thấy đường băng.

Một cô phục vụ xinh xắn tiến đến với quyển thực đơn trong tay:

— Buổi chiều này ông thấy thế nào?

— Tuyệt vời. Tôi hạnh phúc vì có vợ. Cho tôi một quyển thực đơn nữa được không? Vài phút nữa vợ tôi sẽ đến.

— Vâng… Cô ta đặt quyển thực đơn xuống và đi lấy thêm một quyển khác.

Điện thoại di động của tôi đổ chuông, người gọi giấu số, 90% dạng này là cuộc gọi từ văn phòng, vì vậy tôi để tới lúc chuyển sang chế độ lời nhắn.

Kate đi vào và bảo: Điện thoại của em vừa đổ chuông.

— Có lẽ Bergdorf tìm em đấy.

Nàng ngồi xuống và nghe lời nhắn: Tom Walsh, ông ta muốn em gọi lại.

— Chờ vài phút.

— Được rồi, – nàng lấy tập tài liệu của Commut Air rồi trải lên bàn. Tôi cầm lấy một nửa và bắt đầu xem, tay bấm điện thoại.

— Anh gọi cho ai?

— The Point.

Một người đàn ông xưng tên Charles nhấc máy, tôi nói:

— Tôi muốn đặt một chỗ cho tối nay.

— Vâng, thưa ông. Chúng tôi còn một số chỗ trống.

— Có phòng chứ?

— Có, thưa ông. Tại khu chính chúng tôi có phòng kiểu Mohawk[2], tại Tổ đại bàng có phòng kiểu Trạm gác, trong phòng khách có phòng Theo dõi thời tiết...

— Từ từ, Charles. Có loại nào giá khoảng 1.000 đôla không?

— Không có gì cả.

— Không gì à? Kể cả củi trong bếp cũng không có giá đó à?

Ông ta điểm giá mấy loại phòng còn trống, tôi choáng váng vì giá một đêm của phòng kiểu Mohawk là 1.200 đôla, mà đó là phòng rẻ nhất còn trống. Tôi hỏi:

— Chỗ đó có lò sưởi và điện chứ?

— Có, thưa ông. Ông sẽ ở bao nhiêu đêm?

— Tôi chưa chắc, Charles. Trước hết là hai đêm.

— Vâng, thưa ông, – rồi ông ta tiếp: Nếu ông ở vào tôi thứ tư, bữa tối ông phải thắt nơ đen.

— Ông bảo tôi phải mặc lễ phục buổi chiều khi ăn tối trong rừng à?

— Vâng, thưa ông. Rồi ông ta giải thích: Mỗi tối William Avery Rockefeller[3] – người từng sở hữu khu này – thường ăn tối với khách thắt nơ đen.

Chúng tôi muốn dựng lại hoạt động ấy vào các tối thứ tư vả thứ bảy.

— Chắc tôi phải bỏ hoạt động ấy thôi. Thế tôi có thể sử dụng các dịch vụ phòng khi mặc đồ lót?

— Vâng, thưa ông. Ông muốn đảm bảo đặt chỗ theo kiểu gì?

Tôi đọc cho ông ta tên và số thẻ tín dụng chính phủ, thống nhất thêm vài chi tiết. Rồi tôi hỏi:

— Chỗ các ông có gấu không?

— Có, thưa ông. Chúng tôi có một quầy bar[4] ở...

— Gấu, Charles, gấu cơ. Ông biết mà, sợ ghê.

— Vâng… chúng tôi… trong khu vực này có gấu, nhưng...

— Tối nay nhớ cho gấu ăn nhé, Charles. Hẹn gặp sau. – Tôi bỏ máy.

Kate hỏi: Em có nghe nhầm không vậy?

— Đúng, bọn gấu chết dẫm.

— Giá phòng cơ.

— Đúng, chúng ta sẽ ở phòng kiểu Mohawk. Phòng kiểu theo dõi thời tiết giá tới 2.000 đôla, có vẻ hơi phí tiền.

— Anh điên à?

— Sao em lại hỏi thế? Này, sau hai đêm ở nhà nghỉ B & B chúng ta đáng được ở một chỗ đẹp đấy.

— Em nghĩ chúng ta được hỗ trợ 100 đô la cho một ngày công tác ở khu vực Albany. Nàng nhắc tôi: Chúng ta… anh phải bù vào khoản tăng thêm.

— Bọn mình biết mà.

Máy nhắn tin của Kate đổ chuông, nàng nhìn rồi bảo: Tom.

— Để vài phút.

— Có lẽ họ đã tìm thấy Harry.

— Thế thì tốt. Tôi nhìn mấy bản in, cố tìm xem có gì lạ không.

Kate cũng xem xét rồi bảo:

— Đây là chuyến lúc 11 giờ sáng thứ bảy từ Boston của Commut Air… ồ…

— Gì thế?

— Edward Wolffer. Anh biết ông ta là ai không?

— Biết, đó là trung vệ của đội...

— Là thứ trưởng Quốc phòng đấy. Tay này rất diều hâu, thúc giục tiến hành chiến tranh ở Iraq. Ông này rất thân cận với tổng thống, xuất hiện nhiều trên truyền hình.

— Có lẽ đó là tay ai đó ở đây đã nhận ra.

— Vâng, và ở đây còn có một tay nữa cùng trên chuyến bay đó – Paul Dunn. Hắn là cố vấn của tổng thống về...

— Về các vấn đề an ninh quốc gia. Còn là thành viên của Hội đồng an ninh quốc gia nữa.

— Đúng. Làm thế nào mà anh biết?

— Đó luôn là câu hỏi nguy hiểm.

— Sao anh cứ thích giả ngây giả ngô thế?

— Đó là vỏ bọc tốt khi anh ngây ngô thật. Rồi tôi nói: Thế là Wolffer và Dunn đến hôm thứ bảy, cùng với hai tay khác nữa, Betty đã bảo thế, rồi tất cả họ lên xe tải đi về Câu lạc bộ đồi Custer.

Kate nhìn lần nữa danh sách hành khách đi chuyến từ Boston lúc 11 giờ sáng thứ bảy rồi nói:

— Trên chuyến này có 9 người khác nhưng chẳng có cái tên nào quen, vì vậy chúng ta không biết ai là hai gã còn lại đi cùng trên xe tải.

— Đúng. Tôi tiếp tục lướt qua danh sách. Wolffer đã rời khỏi đây trên chuyến bay đi Boston đầu tiên của ngày hôm qua, sau đó bay tới Washington.

Nàng gật đầu trầm tư, rồi hỏi tôi:

— Điều này nghĩa là gì nhỉ?

— Hừ, bề ngoài thì chẳng có nghĩa gì lắm. Nhiều tay giàu và quyền lực tụ tập với nhau nhân kỳ nghỉ cuối tuần dài 3 ngày tại khu nhà vùng núi của tay tỷ phú dầu mỏ. Nó cũng giống như những kỳ nghỉ thời Phục hưng, hội họp xã hội hay chính trị, nơi một số người và giới báo chí phỏng đoán mọi thứ xấu xa đang diễn ra – thao túng giá dầu, các thỏa thuận tài chính và chính trị, những âm mưu kiểm soát cả hành tinh, hoặc những chuyện dạng như thế. Nhưng đôi khi nó chỉ là một nhóm nhà giàu tụ tập để thư giãn, đánh bài, nói chuyện đàn bà, kể những câu chuyện tục tĩu.

Kate nghĩ về điều đó. Đôi lúc thế thật. Nhưng có ai đó ở Bộ Tư pháp đã ra lệnh do thám về cuộc tụ tập này. Đó mới là vấn đề.

Nàng tiếp:

— Và không phải ngày nào Bộ Tư pháp cùng muốn để mắt tới một thứ trưởng Quốc phòng, một cố vấn tổng thống, hay muốn biết ai khác trong câu lạc bộ này.

— Điều đó ngày càng tốt. Tôi lướt qua danh sách hành khách. Bọn mình cần kiểm tra thông tin sơ bộ về tất cả những người tới đây bằng máy bay thương mại trong vài ngày qua, xem họ có liên quan gì tới nhau không; sau đó cố xác định điều Harry phải phát hiện khi do thám: ai đã từ đây đến Câu lạc bộ đồi Custer.

Kate trả lời: Em không nghĩ đó là việc của chúng ta. Tom không bảo vậy.

— Có sáng kiến là tốt đấy. Tom đánh giá cao điều đó, mà này, Tom chết tiệt!

Cô phục vụ tới, một người gọi một suất đúp bánh hamburger pho mát và thịt muối còn người kia gọi một suất salad, chuyện gì xảy ra cũng kệ đã.

Điện thoại của tôi đổ chuông, tôi nhìn số máy. Chẳng có gì lạ, đó là Tom Walsh. Tôi bảo:

— Anh sẽ gọi cho ông ta.

— Không, em sẽ gọi, Kate trả lời.

— Để anh xử lý việc này. Ông ta thích và tôn trọng anh.

Tôi bấm số di động của Tom, khi ông ta nghe máy, tôi hỏi:

— Ông nhắn tin cho tôi à?

— Vâng, tôi nhắn tin cho anh, cho Kate, rồi gọi cả hai. Các vị phải gọi cho tôi khi hạ cánh chứ.

— Chúng tôi vừa tới. Gió to quá.

— Phi công bảo các vị đã ở đó gần một giờ rồi.

— Chỗ thuê xe nhiều người xếp hàng quá. Nhưng quan trọng hơn, có tin gì về Harry chưa?

— Chưa có gì cả. Tôi muốn các vị lái xe tới trụ sở khu vực của cảnh sát bang ở Ray Brook. Chỗ đó chỉ cách hồ Saranac vài dặm. Hãy liên lạc với thiếu tá Hank Schaeffer, chỉ huy đội B và điều phối hoạt động tìm kiếm với ông ấy. Ông hãy sẵn sàng đóng góp trình độ và nỗ lực của mình, họ cũng vậy, đồng thời đề nghị tham gia tìm kiếm.

— Ok. Thế thôi chứ?

— Bây giờ thì vậy. Bây giờ chúng tôi đang thông qua các kênh để xem liệu có thể huy động vài trăm quân từ Fort Drum tham gia tìm kiếm không. Như thế sẽ giúp thúc đẩy việc nhanh hơn đáng kể. Bảo Schaeffer chúng ta vẫn đang cố làm việc đó.

— Sẽ bảo.

— Hãy gọi tôi sau khi nói chuyện với Schaeffer.

— Sẽ gọi.

— Ok, Kate ở đó không?

— Cô ấy trong phòng vệ sinh.

— Bảo cô ấy gọi cho tôi.

— Sẽ bảo.

— Ông đang làm gì thế?

— Đợi một suất đúp bánh hamburger pho mát và thịt muối.

— Ok… nhưng đừng quanh quẩn ở sân bay quá lâu, đừng hỏi ai bất kỳ câu hỏi nào.

— Ý ông là gì?

— Cứ đến trụ sở cảnh sát bang càng sớm càng tốt. Và thậm chí đừng có nghĩ đến việc tới câu lạc bộ.

— Tôi hiểu.

— Được rồi, không còn gì thêm.

Tôi bỏ máy, Kate hỏi: Ông ấy nói gì thế.

Tôi nhấp một ngụm cà phê rồi lại đọc những bản in: Ông ta muốn bọn mình đến Câu lạc bộ đồi Custer xem Bain Madox có ở đó không, nói chuyện với ông ta và xem có ai khác ở đó không.

— Ông ta nói thế?

— Nói không nhiều.

— Ông ấy muốn em gọi điện?

— Nếu em thấy tiện.

Nàng có vẻ mất kiên nhẫn với tôi và nói:

— John, ông ta nói cái chó...?

— Đây, đây! Không có tin gì mới về Harry, Walsh muốn bọn mình liên hệ với cảnh sát bang, tham gia tìm kiếm và không được mò mẫm quanh sân bay. Thế thì quá muộn rồi.

— Em chẳng nghe thấy gì về chuyện đến Câu lạc bộ đồi Custer.

— Sao em không đến gặp cảnh sát bang nhỉ? Anh sẽ tới Câu lạc bộ đồi Custer.

Nàng không trả lời.

Tôi bảo nàng:

— Kate, việc chúng ta được cử tới đây chỉ là phản ứng chiếu lệ trước vụ mất tích của một nhân viên ATTF. Chúng ta đến đây để nhận thông tin tốt hoặc xấu, liệu có hay không và khi nào tìm thấy Harry. Đây chỉ là thủ tục. Em biết rồi còn gì. Câu hỏi cho em là ở đây em muốn đóng vai trò bị động hay chủ động, tích cực?

— Anh có cách lý luận… để em nghĩ chuyện đó xem.

— Nghĩ đi.

Thức ăn đã tới, suất đúp bánh hamburger pho mát và thịt muối trông như thể ta sẽ đau tim khi chạm tới nó. Chiếc bánh còn có một lá cờ Mỹ nhỏ bên trong. Kate hỏi:

— Anh muốn ăn chút salad này không?

— Có lần anh đã thấy ốc sên trong salad đấy.

— Cảm ơn!

Trước khi tôi kịp nhập mức năng lượng tối thiểu trong ngày, chàng trai từ quầy Enterprise đi vào và đưa Kate một tập copy các bản hợp đồng thuê xe. Anh ta bảo nàng:

— Lúc 4 giờ tôi hết ca trực, nếu cần tôi có thể chỉ dẫn cho các vị khu vực quanh đây. Hoặc cũng có thể đi ăn tối. Tôi ghi số điện thoại di động trên tấm card rồi.

— Cảm ơn Larry. Tôi sẽ gọi cho anh sau.

Anh ta đi. Tôi nói:

— Em khiến cậu ta làm chuyện ấy đấy.

— Anh đang nói gì?

Tôi không trả lời, gọi tính tiền, để nếu Max đến thì chúng tôi có thể đi luôn.

Tôi cắn thêm một miếng hamburger thì Max đi vào, nhìn thấy chúng tôi và đi tới. Cô ta bảo Kate:

— Đây là tất cả các hợp đồng từ thứ năm vừa qua tới ngày mai, kể cả những xe đã trả. Hình như có 26 xe, cuối tuần này bận rộn.

— Cảm ơn cô. Và làm ơn đừng nói chuyện này với bất kỳ ai.

— Chắc chắn rồi. Cô ta nhìn tôi và bảo: Ông thật may mắn khi có bà vợ thế này.

Miệng còn đầy bánh hamburger, tôi ậm ừ.

Max đi, tôi nuốt bánh rồi bảo:

— Em khiến cô ta làm chuyện ấy đấy.

— Anh đang nói gì?

Tôi nhét nốt mấy miếng bánh vào mồm, đứng lên rồi nói:

— Ok, chúng ta đi.

Kate cho số giấy vào cặp, tôi đặt 20 đôla lên bàn rồi chúng tôi ra khỏi nhà hàng. Tôi bảo Kate:

— Nếu em không đi cùng anh, hãy đến quầy Hertz và thuê cho mình một chiếc xe khác. Trụ sở cảnh sát bang nằm nơi nào đó gọi là Ray Brook, không xa đây đâu. Hãy hỏi thiếu tá Schaeffer. Anh sẽ gọi em sau.

Nàng đứng đó, băn khoăn giữa việc tuân thủ lệnh của Walsh và quan điểm mới nói với ông ta rằng thế giới đã thay đổi. Cuối cùng nàng nói:

— Em sẽ đi cùng anh tới Câu lạc bộ đồi Custer. Sau đó chúng ta tới trụ sở cảnh sát bang.

Chúng tôi ra khỏi nhà đón khách, đến khu đỗ xe cho thuê và tìm thấy chiếc Taurus màu xanh. Tôi đánh xe ra rìa khu nhà – nơi phục vụ các máy bay riêng, rồi đậu lại: Anh muốn xem COCO có chiếc phản lực nào không và liệu họ có sử dụng sân bay này. Tôi đưa cho Kate tấm bản đồ: Hãy gọi cảnh sát hạt và xin chỉ đường tới Câu lạc bộ đồi Custer.

Tôi đi vào căn nhà, nơi có một thanh niên ngồi tại bàn và làm gì đó với máy tính. Tôi hỏi:

— Tôi mua một vé đi Paris ở đây được không?

Anh ta rời mắt khỏi máy tính rồi trả lời:

— Ông có thể đi bất kỳ đâu nếu máy bay riêng, máy bay thuê của ông đủ lớn. Và ông cũng chẳng cần đến vé.

— Tôi nghĩ tôi chọn đúng nơi đấy. Tôi chìa thẻ rồi báo: John Corey, ATTF. Tôi muốn hỏi anh vài câu.

Anh ta đứng dậy, đến quầy và xem thẻ của tôi:

— Gì cơ ạ?

— Tôi đang nói chuyện với ai?

— Tôi là Chad Rickman, nhân viên điều hành.

— Ok, Chad, tôi muốn biết có chiếc phản lực riêng nào sử dụng sân bay này được đăng ký thuộc Tập đoàn đầu khí toàn cầu – GOCO.

— Có, hai chiếc Cesna Citation, kiểu mới. Có sao không ạ?

— Cả hai chiếc đều không ở đây à?

— Không… thực ra sáng qua cả hai đều tới đây, cách nhau khoảng một giờ, tiếp nhiên liệu rồi vài giờ sau cất cánh.

— Có bao nhiêu hành khách đi?

— Tôi không nghĩ có hành khách nào hết. Chúng tôi thường cho một xe chạy đến máy bay, tôi chắc chắn chỉ có phi hành đoàn.

— Có hành khách nào lên sau khi máy bay tiếp nhiên liệu?

— Tôi nghĩ là không. Máy bay chỉ tới, tiếp nhiên liệu rồi vài giờ sau bay đi.

— Được rồi… chúng đi đâu?

— Họ không phải bảo tôi họ đi đâu – Họ phải báo với FAA[5].

— Ok… họ báo với FAA bằng cách nào? Máy vô tuyến?

— Không, điện thoại. Gọi từ đây. Nói thật, tôi nghe cả hai phi công báo kế hoạch bay tới thành phố Kansas, thời gian cất cánh cách nhau 30 phút.

Tôi nghĩ về việc này rồi hỏi:

— Tại sao họ tới thành phố Kansas mà không có hành khách nào?

— Có lẽ họ chỉ chở hàng. Tôi nghĩ có hai xe Jeep đến chuyển gì đó lên máy bay.

— Họ chuyển gì?

— Tôi không nhìn thấy.

— Đó là những máy bay chở khách, đúng không? Không phải chở hàng?

— Đúng. Nhưng họ có chở một chút hàng trong cabin.

— Tôi vẫn không hiểu tại sao hai chiếc phản lực bay đi khi không chở ai, chỉ chở một tí hàng, mà đều bay tới một nơi.

— Này, người sở hữu chỗ máy bay này – Bain Madox – sở hữu nhiều giếng dầu. Ông ta có thể đốt hết bao nhiêu dầu cho máy bay tùy thích.

— Đúng. Tôi hỏi: Kansas là đích cuối cùng?

— Tôi không biết. Đó là chỉ là kế hoạch bay tôi nghe họ thông báo qua điện thoại. Đó có thể là tầm hoạt động của máy bay cho nên có thể họ đang bay tiếp từ đó, có thể đang trở lại đây.

— Tôi hiểu… vậy nên tôi có thể gọi cho FAA để biết kế hoạch bay của họ?

— Vâng, nếu ông được phép, và nếu ông có số hiệu của các máy bay trên.

— Được, tôi được phép, và nếu anh có số hiệu của chúng.

Anh ta xem tờ giấy và tìm ra hai số: N2730G và N2731G.

Chad bảo tôi:

— Số đăng ký liền nhau. Nhiều công ty có máy bay riêng làm thế.

— Tôi biết.

— Vâng, nhưng gì cơ?

— Trò điển hình về thuế ấy mà. Cánh nhà giàu khác cậu với tôi.

— Ông không đùa đấy chứ?

— Ok, cảm ơn Chad. Hãy nghĩ thêm về chuyện đấy. Hãy hỏi xung quanh giúp tôi và xem có ai khác nhớ điều gì không. Anh có số điện thoại di động không?

— Có, anh ta viết số điện thoại lên chiếc card rồi hỏi tôi: Chính xác thì ông đang tìm kiếm gì?

— Tôi bảo cậu rồi, trốn thuế ấy. Một đống tiền. – Tôi nói với anh ta: Đừng nói bất kỳ điều gì với bất cứ ai về cuộc điều tra của liên bang nhé.

— Tôi sẽ im re.

Tôi rời văn phòng điều hành và trở lại xe, bảo Kate: Có hai chiếc phản lực của GOCO sử dụng sân bay này. Rồi trong lúc lái xe ra khỏi sân bay, tôi báo nàng rằng chúng tôi sẽ phải gọi cho văn phòng FAA ở Washington để biết kế hoạch bay tiếp theo của hai chiếc máy bay trên. Nàng hỏi tôi:

— Tại sao chúng ta cần biết những thứ đó?

— Anh không biết. Tay Madox này khiến anh quan tâm, và em sẽ chẳng bao giờ biết điều gì quan trọng cho tới khi em kết nối vơi cái gì đó khác. Trong công việc của thám tử, không có cái gì gọi là TMI – quá nhiều thông tin.

— Em nên ghi chép không?

— Không. Anh sẽ đưa cho em một số bài giảng ghi âm của anh.

— Cảm ơn.

Đến chỗ ra khỏi sân bay, tôi hỏi Kate:

— Em nhận được chỉ dẫn nào chưa?

— Có. Trung sĩ giải đáp bảo đi đường số 3 về phía tây, tiếp đường 56 về hướng bắc rồi hỏi tiếp.

— Đàn ông thực thụ không hỏi đường. Mà đường số 3 đâu nhỉ?

— Hừ, nếu anh hỏi thì rẽ trái.

Sau vài phút chúng tôi đã ra đến đường số 3, một xa lộ có khung cảnh đẹp chạy về phía tây, sâu vào nơi hoang dã. Tôi bảo Kate:

— Trông chừng gấu nhé. Mà em nghĩ một khẩu Glock 9 ly đủ chặn một con gấu không?

— Em không biết. Nhưng hy vọng Chúa sẽ giúp anh thoát.

— Thế thì không hay lắm.

Nàng ngồi lại ghế và nhắm mắt: Mỗi phút trôi qua không có tin tức gì về Harry khiến em nghĩ anh ấy không còn.

Tôi không trả lời.

Nàng yên lặng một lúc rồi bảo:

— Có thể đã là anh rồi đấy.

Có thể, nhưng nếu là tôi trong khu rừng xung quanh Câu lạc bộ đồi Custer, mọi thứ có thể đã khác. Nhưng cũng có thể không.

❀ ❀ ❀

[1] Nói đùa, vì tên viết tắt của công ty này là FBI.

[2] Thổ dân Bắc Mỹ.

[3] Một tỷ phú ở Mỹ.

[4] Nghe nhầm từ bear (gấu) thành bar (quầy bar).

[5] Cơ quan hàng không liên bang.

Thật lãng mạn phải không John? Phía trên lò sưới là một bộ sưu tầm gạc hươu lớn khiến tôi chợt thấy mình có cảm giác ham muốn. Tôi nói: — Anh cảm thấy thật ham muốn. — Chúng ta không thể chỉ thưởng thức căn phòng không thôi được sao? — Như
Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

3 Trong Tổng Số 4 tác phẩm của Nelson Demille

Truyện bạn đang đọc dở dang

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.