Chúng tôi vượt qua cây xăng tối đen của Rudy và tiếp tục hướng về khu bảo tồn.
Chúng tôi tới đường Stark và thấy một chiếc xe tải của công ty điện lực đỗ bên đường, đèn lấp lóe. Tôi hiểu chắc chắn đó là xe của đội theo dõi của cảnh sát bang. Tôi chạy chậm lại để đảm bảo là đội theo dõi thấy tôi rẽ vào đường Stark.
Khi tôi tiếp tục chạy đến đường hai hàng cây, tôi bảo Kate:
— Bây giờ có thể gọi cho cảnh sát, bảo họ cho gặp thiếu tá Schaeffer, và báo rằng đây là việc khẩn.
Kate lấy di động, bật điện thoại và nói:
— Không có sóng.
Điện thoại của tôi cũng không có sóng.
— Có lẽ chúng ta cần đến gần hơn chút nữa.
Tôi đưa điện thoại của tôi cho Kate, rẽ vào đường khai thác gỗ. Kate tay cầm hai chiếc điện thoại nói:
— Vẫn không có sóng.
— Được.
Phía trước là đường McCuen Pond. Tôi chạy chậm lại, bật đèn rọi xa, hy vọng thấy xe theo dõi, nhưng không có ai ở ngã ba cả.
Tôi rẽ trái sang đường McCuen và nhìn đồng hồ: 6 giờ 55.
Vài phút sau, chúng tôi tới cột đèn và biển hiệu của Câu lạc bộ đồi Custer. Tôi hỏi:
— Có sóng không?
— Không.
— Sao lại thế được nhỉ?
— Em không biết. Có thể tháp thu phát của Madox có vấn đề. Hoặc có thể hắn đã tắt nó đi rồi.
— Tại sao hắn lại làm thế nhỉ?
— Để em nghĩ đã.
— Ồ, đúng rồi. Hắn thực sự là một thằng điên mắc chứng hoang tưởng.
— Một thằng điên hoang tưởng rất thông minh. Nàng hỏi: Anh có muốn quay đầu xe không?
— Không. Và cứ bật sẵn điện thoại để đó.
— Được thôi. Nhưng sẽ không có ai nhận được tín hiệu từ đây, trừ khi Madox bật lại thiết bị thu của hắn.
— Có thể đó chỉ là gián đoạn trong chốc lát thôi.
Nhưng tôi nghi ngờ điều này. Giờ đây, khi chúng tôi không còn muốn lẩn trốn nữa thì lại không có sóng để liên lạc. Điều chó chết đã xảy ra.
Tôi chạy chậm lại trước thanh chắn tốc độ, và dừng hẳn lại trước biển dừng xe. Chiếc cổng mở toác ra, tôi có thể nhìn thấy gã bảo vệ “ưa thích” của mình ở nơi cổng gác sáng rực. Hắn bước tới, tôi nhét khẩu Glock vào lưng quần, bảo Kate:
— Hãy cẩn thận.
— Được. Hỏi xem hắn có thể cho mượn đường dây cố định để gọi cho cảnh sát bang báo rằng anh đang ở đây được không.
Tôi bỏ qua sự châm biếm đó, theo dõi gã bảo vệ xuẩn ngốc đang lừ lừ tiến gần. Tôi bảo Kate:
— Dù sao thì anh vẫn chắc chắn rằng chúng ta đang được theo dõi bởi cảnh sát bang.
— Em cũng chắc là vậy, “Rudy” ạ.
— Ôi trời. Cái này thật là ngu xuẩn.
Kate có thể đã nổi giận, nhưng nàng chỉ đập vào tay tôi, nói một cách nhẹ nhàng:
— Chúng ta đều có những lúc xử sự ngu ngốc, John à. Em chỉ hy vọng anh không như vậy trong thời điểm này.
Tôi không đáp lại nhưng trong thâm tâm, tôi tự cho mình một cái tát vào mặt.
Gã phát xít kiểu mới tới bên chiếc xe, tôi quay kính cửa sổ xuống. Hắn có vẻ hơi ngạc nhiên thấy tôi ngồi trên chiếc xe mà hắn ta có thể biết là của Rudy. Hắn nhìn Kate rồi nói:
— Ông Madox đang chờ ông bà.
— Anh chắc chứ?
Hắn không trả lời mà chỉ đứng đó trong khi tôi chỉ muốn đập vỡ cái mặt đần độn của hắn. Tôi nhìn biển tên. Cha mẹ đặt tên thánh cho hắn là Luther. Nhưng có thể đó là do họ không thể đánh vần được từ Lucifer[1]. Tôi hỏi:
— Có ai khác đến ăn tối cùng không, Lucifer?
— Luther. Không. Chỉ có ông bà thôi.
— Hãy nói thưa ông.
— Thưa ông.
— Và thưa bà. Làm lại đi.
Hắn hít sâu một hơi để tôi thấy rằng hắn đang kiềm chế bản thân, rồi nói:
— Chỉ có ông thôi, thưa ông, và chỉ có bà thôi, thưa bà.
— Tốt. Hãy luyện tập những câu đó.
— Vâng, thưa ông. Ông đã biết đường. Thưa ông. Lần này xin hãy chạy chậm và cẩn thận. Thưa ông.
— Chết tiệt.
Tôi cho xe đi vào chiếc cổng, giờ đã mở rộng. Kate hỏi:
— Hắn ta nói “lần này” nghĩa là sao?
— À, chiều nay hắn và gã bạn, – tôi chạy chậm lại khi ngang qua cổng, chĩa chiếc kèn hơi nén vào một gã khác thổi khiến gã nhảy bật lên đến 5 foot – định nhảy vào dưới bánh xe anh ấy mà.
— Tại sao anh lại làm vậy? Anh làm em cũng muốn đứng tim.
— Kate, hai thằng khốn kiếp này, và bạn của chúng, đã bắt Harry vào thứ bảy. Và với tất cả những gì anh được biết thì một trong số chúng đã giúp Madox sát hại Harry vào hôm đó.
Kate gật đầu, tôi nói tiếp:
— Chúng ta sẽ thấy tất cả bọn chúng đứng trước tòa thôi.
— Chúng ta có thể sẽ thấy tất cả bọn chúng trong khoảng nửa giờ nữa thôi – Nàng nhắc tôi.
— Tốt. Anh sẽ tiết kiệm cho công dân của chúng ta một khoản tiền nào đó.
— Thôi nào, hãy bình tĩnh lại, John.
Tôi không trả lời.
Khi chúng tôi đi ngang qua khúc quanh, đèn cao áp được bật lên do tác động của các cảm biến chuyển động.
Dưới những cột đèn, tôi nhìn thấy cái gì đó như một chiếc máy tiện. Điều này nhắc tôi nhớ lại công thức của bọn mafia là cho xác kẻ thù vào máy tiện. Vì một vài lý do, tôi luôn luôn bật cười vì điều này. Và tôi bây giờ thì tôi mỉm cười.
Kate hỏi:
— Có điều gì vui sao?
— Anh quên mất rồi.
Kém vui hơn là chẳng có dấu vết của cành cây hay khúc gỗ nào trên thảm cỏ gần đó cả.
Thường thì bạn sẽ không bao giờ chấp nhận trường hợp nào như thế này mà không có sự hỗ trợ dự phòng. Nhưng tình huống này rất khác thường. Điều nực cười là ở chỗ chúng tôi đã lẩn trốn ATTF, Liam Griffith, FBI, và cả cảnh sát bang nữa. Và bây giờ đây, khi tôi muốn tất cả mọi người đều biết chúng tôi đang ở đâu thì lại chỉ có mình Madox biết.
Khi tôi thực sự rơi vào tình trạng cuồng loạn, như bây giờ, tôi lại bắt đầu hình dung ra rằng CIA có dính líu. Và nếu xem xét thấy tất cả những cái này là gì thì tại sao CIA lại không có liên quan.
Kate hỏi:
— Anh đang nghĩ về điều gì vậy?
— CIA.
— Đúng. Điều này, như những gì được phát hiện ra, cũng có sự liên quan của họ.
— Luôn luôn là vậy.
Tuy vậy, bạn sẽ chắng bao giờ thực sự nhìn thấy, hoặc nghe thấy họ. Đó là lý do tại sao người ta coi CIA như tà ma hay quỷ quái. Và nếu bạn có chút nào đó thấy sự xuất hiện của họ thì thường cũng chỉ là ở vào phút cuối. Như bây giờ đây.
Tôi bảo Kate:
— Thực ra anh đã nhìn thấy bàn tay của Ted Nash trong vụ này.
Kate nhìn tôi:
— Ted Nash? John, Ted Nash chết rồi kia mà.
— Anh biết. Anh chỉ muốn nghe em nói điều đó.
Nàng không cho điều tôi nói là đáng cười. Nhưng tôi thì cho là vậy.
Phía trước, ngay chỗ vòng quay là cột cờ, vẫn là cờ Mỹ và cờ đuôi nheo của Trung đoàn kỵ binh số 7 được chiếu sáng bởi hai ngọn đèn pha.
Tôi nói:
— Cờ đuôi nheo được treo lên nghĩa là người chỉ huy đang có mặt trong khu nhà.
— Em biết. Anh không để ý thấy cờ đuôi nheo của em treo ở cọc giường à?
Tôi mỉm cười, nắm tay Kate. Nàng bảo tôi:
— Em cảm thấy… hơi sợ.
Tôi trấn an:
— Chúng ta không đơn độc. Chúng ta có đầy đủ quyền lực trách nhiệm của chính phủ Hoa Kỳ phía sau.
Nàng nhìn về phía sau nói:
— Em chẳng thấy ai ở phía sau cả, John.
Tôi mừng là nàng vẫn còn giữ được sự hài hước lúc này. Tôi xiết chặt tay nàng, dừng xe dưới mái cổng:
— Em đói chưa?
— Đói gần chết.
Chúng tôi ra khỏi xe, bước lên bậc cấp của chiếc cổng vòm. Nhấn chuông.
❀ ❀ ❀
[1] Ma vương.