Mắt bị bịt, chân không giày dép, Harry Muler được dẫn xuống hai vòng cầu thang, xuống tới nơi anh đoán phải là tầng hầm của ngôi nhà. Nơi này ẩm ướt, anh có thể nghe thấy tiếng của các động cơ điện và cơ học.
Anh nghe tiếng mở cửa rồi mình bị đẩy về phía trước. Cánh cửa đóng sập lại, rồi đến tiếng then cài.
Anh đứng đó, cất tiếng:
— Này anh. Anh còn đó không?
Yên lặng.
Anh lắng nghe một lát, cởi băng bịt mắt và nhìn xung quanh. Chỉ còn lại mình anh.
Harry đang đứng trong một căn phòng cả sàn và tường đều là những khối bê tông cùng màu. Trần thấp ốp những tấm kim loại có múi.
Khi mắt đã quen với ánh sáng chói của ngọn đèn neon trên đầu, Harry thấy trong phòng chỉ có một chiếc giường sắt, chân giường cũng được gắn với sàn. Trên giường là một tấm nệm mỏng, có vứt bộ quần áo ngụy trang của anh. Anh mặc lại quần áo và kiểm tra các túi, bọn chúng chưa trả lại bất kỳ thứ gì.
Ở góc phòng là chỗ đi vệ sinh và một bồn rửa. Chẳng hề có bệ xí, không có thùng chứa nước. Chẳng khác gì một xà lim.
Phía trên bồn rửa chẳng hề có mảnh gương nào, dù là gương kim loại hay nhựa như vẫn thấy trong các nhà tù.
Anh tiến về cánh cửa thép không có tay nắm và cũng chẳng có ô quan sát rồi đẩy mạnh, chẳng hề nhúc nhích.
Anh tìm quanh căn phòng xem có thứ gì có thể sử dụng làm vũ khí nhưng phòng hầu như trống trơn ngoài chiếc giường và một máy sưởi rỉ sét đang toả ra hơi ấm chẳng đáng kể.
Lúc này anh nhận thấy ở góc trần nhà có một ống kính camera nhỏ đang xoay, bên cạnh là một chiếc loa trông khá kín. Anh đưa ngón giữa lên và hét “Bọn chó”.
Chẳng có ai trả lời.
Anh nhìn quanh xem có gì dùng được để đập vỡ ống kính và chiếc loa song chẳng thứ đồ gì có thể đưa ra khỏi căn phòng được, trừ anh. Anh chạy lấy đà rồi nhảy lên, dùng tay quật vào chiếc camera. Nó vẫn tiếp tục quét quanh căn phòng, rồi một âm thanh nhức óc rít lên, khiến Harry phải bịt tai và tránh xa chiếc loa. Âm thanh đau buốt vẫn tiếp tục, Harry kêu toáng lên “Được rồi, được rồi”.
Âm thanh chấm dứt và một giọng nói vang lên: “Ngồi xuống”.
— Đồ chó, Harry rủa. Anh nghĩ thầm “Bọn khốn", mình phải đợi tới lúc ra được khỏi đây.
Anh đã mất khái niệm về thời gian nhưng đoán lúc này khoảng 10 hay 11 giờ trưa. Dạ dày cồn lên nhưng anh không cảm thấy thật đói, chỉ thấy khát. Anh muốn đi tiểu.
Anh bước đến chỗ vệ sinh, chiếc camera dõi theo. Đi tiểu xong, Harry đến bồn rửa và mở vòi nước duy nhất. Một dòng nước lạnh chảy vào bồn. Anh rửa ráy rồi dùng tay hứng nước uống.
Chẳng có chiếc khăn nào, anh lau hai tay vào ống quần, quay lại chiếc giường và ngồi xuống. Anh nghĩ về cuộc nói chuyện với Bain Madox.
“Trận chiến cuối cùng bằng vũ khí hạt nhân". Anh tự nói với mình: Thằng khốn ấy nói về cái quái quỷ gì nhỉ?
Và cuộc họp hắn mời anh dự là thế nào? Chẳng điều gì có ý nghĩa trừ phi… trừ phi đây là một màn kịch.
Anh đứng dậy. Đúng rồi! Đây là một trong những trại huấn luyện ngớ ngẩn. Cứt thật!.
Anh nghĩ về nhiệm vụ, bắt đầu từ cuộc nói chuyện 10 phút với Tom Walsh cho đến khi gặp gã Ed, đi xuyên rừng, gặp cánh bảo vệ, bị giam vào xà lim của một ngôi nhà riêng – tất cả những thứ này là một cuộc kiểm tra… một cuộc kiểm tra của các khoá học SEREL.
Hừm, đúng là anh đã không qua được phần lảng tránh, Đó là lý do bị tống vào xà lim. Anh tiếp tục nghĩ về cuộc thẩm vấn của gã đàn ông có tên Madox – phần phản kháng – Ôi, chó quá. Mình có qua được không? Mình đã nói cái chết tiệt gì nhỉ? Mình đã chửi hắn thậm tệ… rồi mình bịa ra chuyện IRA, có vẻ rất hay… phải không nhỉ?
Anh nghĩ về cú đánh bằng roi điện. Liệu họ có làm thế không? Ừ, cũng có thể.
Rồi sau đó sẽ đến phần trốn thoát, rồi lại đến phần lảng tránh và sống sót trong rừng… Ừ! Đó là nơi việc này diễn ra.
Đầu anh tua lại tất cả những gì đã diễn ra, ngả về giả thiết mới rằng đây là một việc điên rồ nào đó của FBI hay CIA. Phải thế thật. Nếu không thì việc này quá kỳ quặc.
Có lẽ họ đã để ý anh xem có gì đặc biệt, và đây là một cuộc tổng kiểm tra. Họ đã làm việc này xem mình thực hiện được những gì. Câu lạc bộ đồi Custer cũng tương tự như Trang trại CIA ở Virginia, đúng không?
Anh tự nói với mình: Ok, tốt. Mình đã vượt qua bài kiểm tra đầu tiên. Bây giờ sẽ phải dự cuộc họp và xem nó là gì. Hãy bình tĩnh, Harry. Hãy làm ra vẻ ngu xuẩn. Rồi anh hướng về chiếc camera và hét lên: “Lũ mất dạy! Tao sẽ vặt đầu bẻ cổ chúng mày”.
Anh nằm lên tấm nệm mỏng và mỉm cười. Anh ngáp và chìm vào giấc ngủ với cảm giác bồn chồn.
Ánh sáng nhấp nháy của ngọn đèn trên trần và cái lạnh làm anh mơ thấy mình lại ở bên ngoài, bước xuyên qua khu rừng. Anh lại chụp ảnh lũ chim, cãi nhau với mấy gã đàn ông, rồi nói chuyện một cách lịch sự với Madox, hắn trả lại súng cho anh và bảo: “Anh sẽ cần tới thứ này”. Đột nhiên đám đàn ông giương súng lên, lũ chó lao bổ về phía anh. Anh kéo cò khẩu Glock nhưng súng không nổ.
Harry ngồi vùng dậy và lau mồ hôi lạnh trên trán. Cứt thật!
Anh lại ngã người xuống giường và nhìn trân trân lên trần. Có điều gì đó khiến anh không yên. Đó là Madox. Có điều gì đó ở gã này dường như quá… Thật. Không, không thể thật được.
Bởi vì nếu tất cả những điều này là sự thật, mạng sống của anh đang gặp nguy.
Cánh cửa mở ra, một giọng nói vang lên: “Đi theo chúng tôi”.