Lúc 9 giờ kém 5 chúng tôi đến toà nhà liên bang số 26, Harry không ngồi ở bàn làm việc, lúc 9 giờ 15 rồi 9 giờ 30 cũng vậy. Theo cuộc nói chuyện cuối cùng của tôi với Harry, hôm nay anh ta phải có mặt tại đây để gặp Walsh. Walsh có mặt, Harry thì không.
Văn phòng vắng vẻ, tôi đếm được 3 cảnh sát NYPD và một đặc vụ FBI – Kate. Ngoài ra ở trung tâm chỉ huy – một nơi nào đó trên tầng 26, sẽ có ít nhất một đặc vụ trực đang nắm thông tin qua điện thoại, đài phát thanh và Internet. Hy vọng bọn khủng bố đang ngắm lá cây ở New England[1] nhân dịp nghỉ dài.
Lúc 9 giờ 45 tôi gọi vào máy di động của Harry Muller và để lại lời nhắn, rồi lại gọi về nhà của anh ở Queens và để lại lời nhắn. Rồi tôi nhắn tin cho anh, mà trong nghề này, được coi là tín hiệu chính thức thông báo có chuyện.
Lúc 10 giờ 5 Kate đến và bảo tôi: Tom Walsh muốn gặp chúng ta.
— Tại sao?
— Em không biết. Anh đã nói chuyện với ông ta chưa?
— Chưa.
Tôi và Kate đi tới phòng của Walsh nằm trong góc. Cửa mở, chúng tôi bước vào.
Walsh đứng và đón chúng tôi, thường là dấu hiệu cho thấy ta không được quý mến lắm. Ông ta mời chúng tôi vào chiếc bàn tròn gần cửa sổ, chúng tôi ngồi xuống. Trên bàn bày đầy hồ sơ và các cặp tài liệu, khác hẳn kiểu của Jack Koenig ngày trước.
Trên cửa sổ lớn – nơi một thời có thể nhìn thấy Tháp đôi, có một tấm bảng màu đen trên đó vẽ hai toà tháp với dòng chữ: “11-9, không bao giờ quên".
Như tôi đã nói, hôm đó là một ngày thu đẹp, giống như một năm một tháng trước đó, khi những vụ tấn công xảy ra. Nếu không có cuộc họp tại nhà hàng Cửa sổ thế giới, chắc Jack đã có mặt tại đây, trong căn phòng của mình và chứng kiến sự kiện ấy. David Stein nữa, họ sẽ nhìn thấy từ căn phòng trong góc của mình. Thế nhưng thực tế họ lại quan sát được nó từ cự ly gần hơn nhiều.
Tom Walsh bắt đầu:
— John, lực lượng an ninh mạng thông báo cho tôi biết rằng hôm thứ sáu anh đã dùng mật khẩu để cố gắng truy nhập một hồ sơ cấm.
— Đúng, tôi nhìn Walsh. Ông ta có vẻ hơi trẻ so với chức vụ, khoảng 40 tuổi, người Ireland da đen, trông cũng không xấu, vẫn độc thân. Ông ta có tiếng là tính đàn bà, kiêng rượu hoàn toàn, điều đó làm cho ông ta trở thành một tay đồng tính Ireland – một tay thích phụ nữ hơn rượu.
Ông ta hỏi tôi:
— Ông quan tâm gì trong hồ sơ đó?
— Ồ, tôi không biết nữa, Tom. Tôi không thể mở được nên không biết mình có quan tâm đến nó không nữa.
Ông ta nhìn tôi chằm chằm, hình như có vẻ mất kiên nhẫn, tôi nghĩ vậy.
Trước đây tôi thường nghĩ mình không thích phong cách của những người nói tiếng Đức mà Jack Koenig thể hiện, tôi nghĩ mình thích Walsh, cũng bởi một nửa người tôi mang dòng máu Ireland; nhưng ở đây công việc tạo nên tính cách.
Ông ta nói:
— “Câu lạc bộ vũ khí huỷ diệt Lạc đà Iraq” là cái chết tiệt gì?
— Tôi chỉ dở hơi thế thôi. Tôi liếc Kate nhưng nàng không buồn cười, chỉ có vẻ bối rối.
— Tôi biết, rồi ông ta nhìn Kate – nhân viên FBI thuộc quyền và hỏi: Cô đã nói về vụ do thám cho John?
— Đúng, nhưng đến tận tối chủ nhật.
Walsh hỏi tôi:
— Thế Harry Muller có nói vụ đó với ông?
Ta không bao giờ phản bội một người cảnh sát anh em, vì vậy tôi trả lời:
— Harry Muller? Anh ta liên quan gì tới món sữa trứng…? Cái đó gọi là gì?
— Được,… thôi… không liên quan gì đâu.
— Tôi đồng ý. Nhưng khi ở đây, tôi có thể chính thức khiếu nại về việc ông hỏi vợ tôi liệu cô ấy có đồng ý cử tôi thực hiện nhiệm vụ ở vùng nông thôn của bang?
— Tôi không xin phép cô ấy. Tôi chỉ muốn lịch sự với cả hai. Hai người là một gia đình, tôi chỉ muốn biết liệu việc đó có ảnh hưởng tới các kế hoạch riêng tư nào vào kỳ nghỉ cuối tuần không.
— Lần tới xin hãy hỏi tôi.
— Có, tôi hiểu rồi.
— Tại sao tên tôi đột nhiên xuất hiện trong đầu ông?
Walsh không có vẻ gì muốn bàn chuyện này, nhưng ông ta trả lời:
— Rõ ràng tôi nghĩ ông là người tốt nhất cho việc đó.
— Tom, có lẽ ông đã biết, kiểu do thám vùng nông thôn gần đây nhất tôi thực hiện ở Công viên trung tâm, và đã bị lạc mất hai ngày.
Ông ta cười lịch sự rồi nói:
— Vâng, nhưng tôi nghĩ về các khía cạnh khác nhiều hơn việc do thám đơn thuần.
— Chẳng hạn?
— Trước hết vụ do thám này liên quan đến đột nhập vào đất thuộc sở hữu tư nhân mà không có giấy phép, việc này rất hợp với ông. Ngoài ra nơi này – Câu lạc bộ đồi Custer – được đảm bảo an ninh tốt, có khả năng người do thám sẽ bị đám bảo vệ chặn và tra hỏi, tôi biết ông có thể xử lý việc đó. Rồi ông ta bảo tôi: Thành viên của câu lạc bộ này là những nhân vật có ảnh hưởng chính trị ở Washington.
Tôi bắt đầu hiểu tại sao không ai muốn hỏi thẩm phán xin lệnh khám. Ngoài ra có sự không ăn khớp giữa điều Harry nói với tôi – do thám thông thường, xây dựng hồ sơ… với điều Tom Walsh vừa nói. Do Harry chẳng nói dối tôi, tôi kết luận rằng Walsh đã không cung cấp thông tin đầy đủ cho Harry.
Tôi bảo Walsh:
— Thế nên tóm lại là ông cần một cảnh sát giơ đầu chịu báng nếu có chuyện gì không ổn.
— Hoàn toàn không đúng. Chúng ta tiếp nhé, Tom Walsh nhìn cả hai chúng tôi rồi nói: Chúng tôi vẫn chưa nghe tin tức gì về Harry Muller.
Tôi đã đoán trước đó là lý do chúng tôi có mặt trong phòng ông ta nhưng hy vọng dự đoán của mình sai.
— Ông sẽ nghe anh ấy báo cáo chứ?
— Chỉ khi có chuyện xảy ra.
— Tom, đôi lúc khi có chuyện là khi ông không nghe tin tức gì.
— Cảm ơn ông đã phân tích. Ok, tôi sẽ nói với ông điều tôi biết. Ông ta bắt đầu: Harry Muller, như ông biết, đã rời khỏi đây trước 5 giờ chiều thứ sáu. Ông ấy tới Phòng Công nghệ, lấy những thứ mình cần rồi ra gara lấy chiếc xe đã chuẩn bị trước cho nhiệm vụ này. Jennifer Lupo tình cờ gặp ông ấy ở gara, họ nói chuyện vài câu, và đó là người cuối cùng chúng tôi biết có gặp Harry. Walsh tiếp: Lần tiếp theo chúng tôi biết tin ông ấy là một cú điện gọi từ máy di động cho cô bạn gái Lori Bahnik vào lúc 7 giờ 48 sáng thứ bảy.
Trên bàn có máy ghi âm, Walsh bấm một nút. Giọng Harry vang lên: “Chào bé yêu. Đây là người yêu của em, một và chỉ một thôi. Anh đang ở vùng núi nên chắc sẽ không có sóng khá lâu. Nhưng anh muốn chào em, đêm qua anh tới đây, ngủ trong xe, còn bây giờ thì đang thực hiện nhiệm vụ, gần khu săn bắn của bọn điên cánh hữu. Vậy nên đừng gọi lại nhé, nhưng anh sẽ gọi lại cho em bằng máy bàn nếu không dùng được máy di động. Ok? Tối nay hoặc sáng mai anh có chút việc cần làm ở sân bay khu này nên có thể phải ở lại qua đêm. Khi nào rõ anh sẽ báo em. Nói chuyện sau nhé. Yêu em”.
Walsh nhận xét:
— Chúng tôi biết ông ấy đã tới đó, đã tới gần mục tiêu. Vào lúc 9 giờ 16 cô ấy gọi lại cho Harry và để lại một lời nhắn qua máy di động, chúng tôi lấy được lời nhắn ấy từ công ty cung cấp dịch vụ. Ông ta bấm nút lần nữa và giọng của Lori Bahnik: “Chào anh yêu. Em nhận được tin nhắn của anh rồi, lúc đó em đang ngủ. Hôm nay em sẽ đi mua sắm với Anne và em gái anh. Gọi cho em sau nhé, em sẽ mang máy di động theo, Ok? Nếu phải ở đó qua đêm hãy báo cho em. Em yêu anh, nhớ anh nữa. Cảnh giác với bọn điên cánh hữu nhé, chúng ưa dùng súng đấy. Hãy cẩn thận anh nhé”.
Tôi nói với Walsh:
— Rõ ràng ông đã nói chuyện với cô ấy.
— Đúng, sáng nay. Cô ấy bảo tôi rằng vào khoảng 4 giờ chiều thứ bảy cô ấy nhận được tin nhắn từ Harry gửi vào máy di động thế này… Walsh liếc một mảnh giấy trên bàn rồi đọc: “Xin lỗi vì để lỡ cuộc gọi của em sóng ở đây tồi – gặp vài người bạn – câu cá và đi bộ – hẹn gặp em vào thứ hai”.
Chẳng ai trong chúng tôi đưa ra nhận định rõ ràng rằng tin nhắn có thể gửi từ một người khác chứ không phải Harry. Nhưng rõ ràng Lori nghĩ nó xuất phát từ anh ta bởi Walsh bảo chúng tôi:
— Cô ấy không được vui. Khi nhận được tin nhắn cô ấy đã gọi cho ông ta, ông ta không trả lời. Cô ấy tiếp tục gọi, để lại nhiều lời nhắn và còn nhắn tin 4 hay 5 lần. Tin nhắn cuối cùng gửi tối chủ nhật. Cô ấy mô tả cho tôi thấy tin nhắn ấy đầy giận dữ và tâm trạng. Cô ấy báo ông ta rằng nếu không nghe máy, họ sẽ cắt đứt.
Tôi hỏi:
— Vào lúc nào sự giận dữ của cô ấy bắt đầu chuyển thành lo lắng?
— Khoảng 10 giờ đêm chủ nhật. Cô ấy có số điện thoại giải đáp ngoài giờ của chỗ này và gọi. Cô ấy nói với nhân viên trực của FBI Ken Reilly và nói với anh ta về nỗi lo lắng của mình.
Tôi gật đầu. Tôi từng nhận những cú điện như vậy từ những người yêu cả nam và nữ, những ông chồng, bà vợ. Anh làm điều tốt nhất có thể để xác định liệu thực sự có nguyên nhân gây lo lắng. Trong 100% trường hợp như thế, những người thân yêu không chết, nhưng anh ta hoặc cô ta sẽ chết khi về tới nhà.
Walsh tiếp: Ken cố gắng trấn an, nhưng những cô bạn gái không hoàn toàn giống như vợ hay người nhà nên anh ta không giúp gì được nhiều. Anh ta lấy số điện thoại của cô ấy và bảo sẽ gọi lại nếu nghe được bất kỳ thông tin gì. Anh ấy đã thử gọi và nhắn tin vào máy di động của Harry nhưng không có ai trả lời. Anh ta không thấy lo lắng.
Nói thật, chẳng có lý do gì khiến anh ta phải lo lắng, trừ việc Harry không trả lời điện thoại và máy nhắn tin. Mặt khác đó là dịp cuối tuần, và người ta biết rằng các đặc vụ thường “quên” máy nhắn tin hoặc ở trong một quán bar ồn ào, một chiếc giường yên tĩnh mà không biết có tin nhắn. Mặt khác Harry đang thực hiện nhiệm vụ. Tôi nói: Có lẽ vấn đề chỉ là sóng kém.
Walsh gật đầu và tiếp:
— Khi tôi đến đây lúc 8 giờ, tôi xem các báo cáo của nhân viên trực cuối tuần, nhìn thấy báo cáo của Ken Reilly về Lori Bahnik và Harry Muller. Tôi không lo, nhưng tôi gọi vào máy di động, điện thoại ở nhà và nhắn tin nữa. Rồi tôi gọi cho Bahnik và nói chuyện với cô ấy. Sau đó tôi có gọi vài cuộc nữa, trong đó có một cuộc đến văn phòng FBI tại Albany. Tôi đề nghị đặc vụ phụ trách (SAC) Gary Melius ở khu vực Albany bắt đầu mở một cuộc tìm kiếm nhân viên mất tích, ông ta bảo sẽ tiến hành, dù tôi có cảm giác rằng ông ta cũng không thật chắc thám tử Muller mất tích trong khi thực hiện nhiệm vụ hay mất tích một cách có chủ ý. Dù thế nào SAC cũng báo với cảnh sát bang, rồi cảnh sát bang sẽ thông báo với cảnh sát địa phương – nơi biết khu vực đó nhưng không có lực lượng mạnh. Họ đang kiểm tra các bệnh viện nhưng chưa thấy ai nhập viên với cái tên đó, cũng không có trường hợp nào nhập viện mà chưa xác định được danh tính.
Ông ta nhìn tôi và Kate, cố gắng xác định, tôi đoán thế, xem chuyện đó ảnh hưởng thế nào tới chúng tôi và hơn nữa, xem phản ứng tức thời của ông ta sẽ ảnh hưởng thế nào tới các cấp cao hơn.
Ông ta lại tiếp:
— Cảnh sát liên bang đã tra tên Harry Muller qua Phòng quản lý xe (DMV) và xác định được mác, kiểu, màu và biển số xe của ông ấy. Cho đến cách đây 15 phút, vẫn chưa thấy chiếc xe… nhưng đó là vùng rộng lớn không có người ở, và có lẽ phải mất thêm thời gian tìm kiếm dù chiếc xe còn ở đó.
Kate hỏi: Điện thoại di động và máy nhắn tin của anh ấy có phát tín hiệu nào không?
— Công ty điện thoại đang cố gắng làm điều ấy. Nhưng cho đến bây giờ, câu trả lời là không.
Theo cuộc nói chuyện của tôi với Harry, tôi biết lẽ ra sáng nay anh phải có mặt ở đây, nhưng Walsh vẫn chưa nói đến điều ấy. Thế nên tôi hỏi:
— Hôm nay Harry phải đến đây báo cáo à?
— Vâng. Ông ấy phải đưa các thiết bị và các đĩa camera kỹ thuật số cho Phòng Công nghệ trước 9 giờ sáng, sau đó gặp tôi để báo cáo.
— Và vẫn chưa đến lúc ông lo lắng.
— Tôi lo đấy. Nhưng tôi sẽ chẳng ngạc nhiên nếu ngay bây giờ ông ta gọi điện hay bước vào phòng này.
— Tôi thì có đấy. Harry Muller sẽ không sai hẹn với cấp trên.
Walsh không trả lời.
Tôi không quá phấn khích trước kiểu quản lý thoải mái của Tom Walsh, nhưng những tay mới thực hiện nhiệm vụ phải cẩn thận để không gọi sếp FBI báo rằng trời sắp sập.
Và tất nhiên, vấn đề này còn có một khía cạnh khác, đó chính là Câu lạc bộ đồi Custer. Nếu Harry Muller trong rừng theo dõi Abdul Salami[2] rồi biến mất thì có lẽ phản ứng đã khác.
Và thật mỉa mai, nếu Harry là người của FBI chứ không phải NYPD, phản ứng đã có thể nhanh hơn một chút, bất kể đó là kỳ nghỉ cuối tuần. Thực ra nhân viên FBI Ken Reilly đã có thể gọi cho Tom Walsh từ đêm chủ nhật. Nói thế không có nghĩa sự an toàn của một cảnh sát kém quan trọng so với một đặc vụ FBI; phần nhiều là cái tiếng không được may mắn của những tay tự do của New York.
Tôi hỏi Walsh:
— Ông có nghĩ việc Harry mất tích liên quan trực tiếp đến nhiệm vụ của anh ấy?
Walsh có câu trả lời sẵn:
— Tôi không muốn phỏng đoán bản chất việc ông ấy mất tích, nhưng nếu tôi đoán, tôi cho rằng có khả năng ông ấy gặp nạn. Khu vực ấy rộng vài triệu acre và không có người ở, rất có thể ông ấy lạc hay bị thương. Có thể là gãy chân, dẫm vào bẫy gấu hay thậm chí bị một con gấu tấn công. Và như SAC Albany nói với tôi, nơi đó có lúc người ta săn không đúng mùa. Và rất nhiều khả năng Harry mặc đồ ngụy trang, ông ấy có thể bị một người đi săn bắn nhầm. Ông ta tiếp: Có tất cả dạng hiểm họa nơi hoang đã. Thế người ta mới gọi nó là nơi hoang dã.
Kate bình phẩm:
— Đó là lý do thật không hay khi cử một mình ai đến đó. Lẽ ra anh ấy phải có một cộng sự.
Walsh trả lời: Nếu nghĩ lại thì điều đó đúng. Nhưng tôi đã chỉ đạo vài chục vụ do thám ở vùng nông thôn chỉ có một người thực hiện. Dãy Adirondack không phải rừng nhiệt đới châu Phi.
— Nhưng ông nói rằng...
— Đừng có phê phán tôi về việc đó. Đây là quy trình chuẩn, và trong lúc bàn việc cử John đi, cô có nêu vấn đề đó đâu. Chúng ta hãy giải quyết vấn đề trước mắt.
Tôi nghĩ chính Walsh mới là vấn đề trước mắt nên tôi bảo ông ta:
— Tom, chính xác Câu lạc bộ đồi Custer là gì?
Ông ta nghĩ một lát rồi trả lời:
— Tôi chẳng biết cái đó liên quan thế nào tới việc tìm kiếm Harry, nhưng nếu ông muốn có câu trả lời… từ những gì tôi biết, mà thực sự không nhiều lắm, đó là một câu lạc bộ săn bắn và câu cá rất tách biệt mà thành viên hầu hết là những người giàu có hoặc đầy quyền lực, hoặc cả hai.
— Ông cũng đã nói họ có ảnh hưởng chính trị.
— Đó là điều tôi đã nói. Tôi sẽ nói rằng khoảng một nửa thành viên là người của Washington, một nửa là người của phố Wall[3].
— Ông lấy thông tin đó ở đâu?
— Tôi được báo cáo, đừng hỏi. Rồi ông ta thêm: Tôi chắc chắn danh sách thành viên đầy đủ không được công bố công khai, đó là lý do ai đó ở Bộ Tư pháp muốn do thám cuộc họp này.
— Ai yêu cầu ông?
— Đó không phải việc của ông.
Trả lời hay đấy. Nhớ tới lời nhắn qua điện thoại của Harry cho bạn gái, tôi hỏi Walsh:
— Harry phải đến sân bay để làm gì? Sân bay nào?
Walsh ngập ngừng rồi trả lời:
— Sân bay khu vực Adirondack. Một số người chuẩn bị dự cuộc họp cuối tuần có thể đến đó bằng máy bay thương mại – tại sân bay có dịch vụ đưa đón bằng máy bay. Harry sẽ đến sân bay vào thứ bảy hoặc chủ nhật để lấy những bản in dữ liệu về hành khách từ máy tính.
Tôi gật đầu. Walsh quên nói rằng có thể lấy những bản in đó từ bất kỳ máy tính nào của hãng hàng không đó, hoặc lấy ngay ở đây – từ toà nhà liên bang số 26 này – với sự hợp tác của hãng hàng không. Vì thế nhiệm vụ khác của Harry tại sân bay là xem ai đến bằng máy bay riêng hoặc máy bay thuê riêng. Rồi đến việc thuê xe hơi, bản sao những hợp đồng thuê xe sẽ rất có ích cho việc xác định ai có thể đã dự cuộc họp đó. Tôi bắt đầu nghĩ có lẽ mình muốn tự thực hiện việc này.
Thế nhưng Tom Walsh chuyển chủ đề:
— Cảnh sát bang có máy bay tìm kiếm trang bị cảm ứng hồng ngoại để tìm những sinh vật lớn còn sống hoặc mới chết. Họ được huấn luyện rất kỹ, được trang bị tốt để tìm những người mất tích trong rừng.
— Tốt đây, đến lượt tôi chuyển chủ đề, rồi chỉ rõ cho Walsh thấy: Có vẻ như ông nói rằng đây là nhiệm vụ thường lệ nhưng ông lại tới đây trong ngày nghỉ để gặp và nghe Harry báo cáo. Và rõ ràng Phòng Công nghệ mở cửa để nhận các đĩa camera kỹ thuật số cùng băng ghi hình, mà tôi nghĩ sẽ được chuyển cho Washington càng sớm càng tốt, cùng với bất kỳ thứ gì anh ấy phát hiện ở sân bay.
— Ý ông là gì?
— Vụ do thám này có độ khẩn thế nào?
— Tôi không biết, tôi chỉ chấp hành mệnh lệnh giống như ông… Thực ra ông không chấp hành mệnh lệnh mà là tôi. Ông ta khuyên tôi: Ông chỉ nên hỏi những câu giúp ông hoàn thành nhiệm vụ. Công việc của chúng ta là thu thập tin tình báo. Có lúc chúng ta biết vì sao. Có lúc ta không biết. Có lúc chúng ta được lệnh thực hiện nhiệm vụ này, có lúc người khác lại thực hiện nó.
— Chuyên này xảy ra bao lâu rồi?
— Một thời gian rồi.
Cũng như mọi lần, có sự xung đột nhẹ về phong cách giữa FBI và cảnh sát, làm mọi người phát bực, tôi chắc thế.
Kate nói với Walsh:
— Tom, tôi đã làm việc với nhiều cảnh sát NYPD từ khi vào ATTF, tôi học hỏi được nhiều điều từ họ và họ cũng đã học được nhiều từ chúng ta.
Nói thật, tôi hầu như chẳng học được gì từ FBI, chỉ có CIA thì hay hay.
Kate tiếp:
— Kể từ sự kiện 11-9, chúng ta cần tư duy khác, phải hỏi bất kỳ câu hỏi nào chúng ta muốn, dám đối đầu với cấp trên khi ta không hài lòng với những điều họ nói với ta.
Walsh nhìn nàng một lát rồi bảo:
— Hình như ai đó đang nêu gương xấu cho cô.
— Không, điều xảy ra cách đây một năm đã khiến tôi thay đổi cách nghĩ.
Walsh không trả lời: Chúng ta hãy quay lại vấn đề mất tích...
Kate chen ngang và trở lại phong cách một luật sư:
— Tom, tôi vẫn chưa hiểu tại sao nhóm này lại bị theo dõi. Chúng ta nghi ngờ họ làm gì phi pháp hoặc phạm những tội danh do liên bang quy định?
— Họ có bị nghi ngờ gì cũng không liên quan đến việc Harry mất tích hẳn, và vì thế cô không có quyền tìm hiểu.
Tôi xen vào:
— Đây là một nhóm phản động. Đúng không? Khu của bọn điên cánh hữu.
Ông ta gật đầu. Tôi tiếp:
— Vì vậy nếu xét đến những thành viên có quyền lực mạnh mẽ về chính trị và tài chính của cái gọi là câu lạc bộ săn bắn và câu cá này, có thể chúng ta đang đề cập một âm mưu lật đổ chính phủ?
Ông ta cười và trả lời: Tôi nghĩ họ đã làm điều đó vào ngày bầu cử rồi.
— Đúng. Bây giờ chúng tôi rất muốn biết điều chỉ huy Cục đã nói cho ông.
Walsh nghĩ một lát:
— Ok, dù thế nào đi nữa; người ta nói với tôi rằng chuyện này có liên quan đến việc chi phối giá dầu. Người thực sự điều hành câu lạc bộ là Bain Madox, có lẽ các vị đã nghe tên. Hắn sở hữu và điều hành Tập đoàn dầu khí toàn cầu (GOCO). Thế là quá mức các vị được phép biết rồi.
Tôi hiểu. Cái tên này quen quen. Việc chi phối giá dầu không phải chưa từng được nhắc tới. Nhưng điều đó vẫn không hoàn toàn giải thích được sự tồn tại của Câu lạc bộ đồi Custer, thậm chí các thành viên của nó. Và ở đây có cái gì đó chưa rõ ràng mà Tom Walsh không muốn nói thẳng, dù ông ta có thể.
Tuy nhiên tôi bảo ông ta:
— Tôi đã đọc thư điện tử của ông.
— Thật tốt.
— Tôi nghĩ người Iraq đang kiểm soát nhiều dầu.
— Đúng.
— Vậy Câu lạc bộ đồi Custer có liên quan gì tới người Iraq hay cuộc chiến sắp nổ ra?
— Không liên quan gì, theo như tôi biết. Nhiệm vụ của Harry xuất hiện vì cuộc họp vào cuối tuần này, mà tôi đoán những cuộc họp như thế không thường xuyên. Ông hiểu vấn đề này chứ?
— Xin lỗi. Tôi cứ định làm theo thư điện tử của ông, hôm nay quấn giẻ vào đầu rồi lang thang ở một quán cà phê của dân Iraq đấy.
— Quên chuyện đó đi. Chúng ta hãy quay lại vấn đề đang bàn. Nói thật, tôi chưa báo cho Cục về việc mất tích đặc vụ này, nhưng sẽ nhanh chóng có một ai đó hỏi về thông tin họ đã yêu cầu. Khi chuyện đó xảy ra, tôi sẽ phải giải thích rằng tôi tạm thời mất liên lạc với đặc vụ được chỉ định. Cuộc nói chuyện đó sẽ chẳng dễ chịu gì, nhưng nếu thỉnh thoảng hoãn binh được, tôi có thể kiếm được chút thông tin tích cực.
Tôi bảo: Tôi và Kate muốn về vùng nông thôn và hỗ trợ việc tìm kiếm.
Tôi chắc mình không phải lựa chọn số một của Tom Walsh để thực hiện việc này, nhưng hôm nay tôi trực, ông ta lại biết tôi và Harry là bạn. Hơn nữa ông ta muốn có một đặc vụ FBI tại hiện trường càng sớm càng tốt, và khi Kate đã lỡ vào đây nửa ngày nghỉ, Walsh có thể báo cáo với Washington rằng mình đã có một nhóm trên đường tới khu vực nông thôn.
Walsh bảo tôi và Kate:
— Tôi nghĩ ông muốn làm điều đó, coi như đã được bố trí.
— Tốt. Chúng tôi sẽ đi càng sớm càng tốt.
Ông ta nhìn đồng hồ: Thật ra các vị phải đi trong vòng khoảng 5 phút nữa. Có một chiếc xe dưới cầu thang đón các vị tới sân bay trực thăng ở khu kinh doanh Manhattan. Một trực thăng FBI sẽ đưa các vị tới sân bay khu vực Adirondack, thời gian bay mất khoảng hai giờ. Sẽ có một chiếc xe tại quầy của công ty cho thuê xe Hertz, đăng ký sẵn theo tên của John. Khi các vị tới đó, hãy gọi cho tôi, tôi sẽ chỉ đạo tiếp.
Kate hỏi:
— Chúng tôi cần liên lạc với ai ở đó không?
— Có thể, – rồi ông ta cho biết thêm: Đêm nay hoặc ngày mai các đặc vụ từ đây và Albany sẽ tham gia cùng hai người.
Tôi hỏi:
— Chúng ta đã có lệnh khám xét Câu lạc bộ đồi Custer?
— Tin mới nhất tôi có được từ văn phòng Albany là họ đang cố tìm một chưởng lý trong ngày nghỉ này, rồi ông ta cần tìm một thẩm phán liên bang muốn làm việc hôm nay.
— Họ đã tìm trong quán rượu chưa?
Walsh vẫn tiếp:
— Chưởng lý cần thuyết phục thẩm phán rằng đây là một vụ của liên bang, ông hay bà ta cần ban hành lệnh khám xét khu đất của Câu lạc bộ đồi Custer – rộng chừng 16 dặm vuông, nhưng không gồm khu nhà. Có lẽ chúng ta không xin được khám nhà bởi ta không có lý do nào nghĩ rằng Harry Muller đang trong nhà đó.
Kate bảo:
— Chúng ta không cần lệnh khám xét nếu có nguy cơ hiển hiện rằng tính mạng một người đang bị đe doạ.
Walsh đồng ý:
— Tôi chắc chắn chủ của khu đất này – ông Madox – sẽ đồng ý cho tìm kiếm người lạc hoặc bị thương trong khu đất của ông ta, chúng ta sẽ theo phương án đó trước. Nếu Madox không có thiện chí hợp tác, hoặc không ở nhà và một nhân viên làm việc cho câu lạc bộ biết phải làm gì, rồi chúng ta sẽ sử dụng tới lệnh khám.
Tôi hỏi:
— Ông giải thích thế nào với Madox rằng ông có một đặc vụ liên bang mất tích trên đất của ông ta?
— Ông ta không cần biết đó là một đặc vụ liên bang. Chúng tôi sẽ để cảnh sát bang thực hiện việc tìm kiếm. Rõ ràng chúng ta đang cố hết sức có thể, chỉ không để Madox biết rằng ông ta đang bị theo dõi.
Tôi bảo:
— Nếu Harry bị nhân viên an ninh của câu lạc bộ trên giam giữ, Madox sẽ biết mình đang bị theo dõi đấy, Tom.
— Trước hết không có bằng chứng hay lý do nào để chúng ta tin rằng Harry bị giam ở Câu lạc bộ đồi Custer. Nhưng nếu đúng như vậy, chắc chắn ông ấy sẽ phải bám chắc vai của mình.
— Vai gì?
— Người quan sát chìm.
— Tôi nghĩ chuyện đó chẳng ăn thua đâu. Rồi tôi hỏi: Vậy nếu đám bảo vệ đó khám xét anh ta thì sao? Anh ta có giấu được thân phận không?
Walsh lưỡng lự rồi trả lời:
— Không. Nhưng khả năng những bảo vệ do cá nhân thuê khám xét một người đột nhập thế nào? Hoặc Harry có cho phép họ làm thế không?
— Tôi không biết, Tom. Nhưng tôi không muốn gặp khó khăn. Nếu tôi đột nhập, tôi sẽ không mang theo thẻ và khẩu Clock. Đoạn tôi nhắc ông ta: Những cảnh sát đóng vai dân buôn ma tuý không mang súng và đeo phù hiệu đâu.
Walsh có vẻ không khoái bài học lắm. Ông ta bảo:
— Trước hết Câu lạc bộ đồi Custer không phải sào huyệt buôn bán ma túy, thế nên đừng dùng so sánh kiểu NYPD ở chỗ không phù hợp. Hơn nữa chúng ta hãy giả định Harry không bị chặn lại, không bị giam giữ hay khám xét bởi lực lượng bảo vệ do tư nhân thuê ở Câu lạc bộ đồi Custer.
— Ok, nhưng chúng ta cũng giả định rằng anh ấy mất tích hoặc bị thương trên đất của câu lạc bộ này. Ngay lúc này cảnh sát bang và địa phương đang tìm kiếm cả trên không và dưới dất. Chúng ta đang chờ đợi gì?
— Ta không đợi, John. Mỗi thời điểm chúng ta tiến một bước, lúc này họ đang tìm những khu vực có rừng bên ngoài phạm vi câu lạc bộ đó. Ông ta nhìn xoáy vào tôi rồi nói: Cá nhân tôi không nghĩ chúng ta sẽ tìm thấy Harry trên đất đó. Và ông cũng sẽ thế, nếu ông nghĩ về việc này. Chúng ta cần lý trí, cố gắng cân bằng nỗi lo lắng về Harry với sự cần thiết giữ Madox trong bóng tối.
— Bây giờ tôi có nhìn thấy chút ánh sáng nào đâu!
— Việc này không khác gì những nhiệm vụ khác. Ông sẽ thấy sáng ra khi tiến thêm một bước vào bóng tối.
— Tôi thấy điều ấy có vẻ vớ vẩn.
— Thực ra đó lại là cách giải quyết đấy.
Kate lên tiếng: John, chúng ta cần đi bây giờ.
Walsh đứng dậy, chúng tôi cũng đứng dậy. Ông ta nói: Nếu có tin gì trong lúc các vị đang trên đường, tôi sẽ báo qua điện đàm của trực thăng.
Chúng tôi bắt tay nhau, Walsh nói:
— Nếu phải ở lại qua đêm, hãy tự kiếm một phòng nhé.
Tôi trả lời:
— Đừng nghĩ sẽ gặp lại cho tới lúc chúng tôi tìm được Harry.
— Chúc may mắn.
Chúng tôi rời phòng Walsh, quay lại phòng, tắt máy tính, lấy đồ rồi ra thang máy xuống sảnh.
Một chiếc xe và tài xế đang đợi phía ngoài, trên đường tới sân bay trực thăng Kate hỏi tôi:
— Anh nghĩ gì?
— Anh nghĩ em đừng bao giờ đến cơ quan vào ngày nghỉ. Chẳng có thành công nào không phải trả giá đâu.
— Em thật đen vì đến đây. Rồi nàng hỏi: Nhưng ý em hỏi là anh nghĩ gì về Harry?
— Dựa vào kinh nghiệm của anh và các con số thống kê, cách lý giải sát nhất cho bất kỳ sự mất tích nào, đặc biệt với một người đàn ông trưởng thành, là một tai nạn không qua khỏi, một vụ tự sát, hoặc một vụ mất tích đã vạch kế hoạch trước. Hiếm khi khả năng khác xảy ra.
Nàng nghĩ về điều đó một lúc rồi hỏi tôi:
— Anh có nghĩ anh ấy gặp tai nạn không?
— Không.
— Tự sát?
— Không phải là Harry.
— Anh nghĩ anh ấy chỉ lượn lờ một nơi nào khác?
— Không.
— Vậy…
— Đúng.
Từ đó đến cuối chặng đường chúng tôi không nói gì nữa.
❀ ❀ ❀
[1] Khu vực gồm 6 bang đông bắc nước Mỹ, với nhiều đồi và rừng.
[2] Tên một lãnh đạo Libya, ám chỉ lực lượng khủng bố.
[3] Trung tâm tài chính của Mỹ và thế giới. Hàm ý: một nửa là những người có quyền lực kinh tế.