Lửa Hoang

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 34 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 14

❊ ❊ ❊

Harry nghe 5 tên bàn những chi tiết cuối cùng của Dự án xanh và Lửa Hoang.

Từ nơi sâu thẳm trái tim mình, Harry Muller đồng ý rằng 122 vụ nổ hạt nhân trên khắp thế giới Hồi giáo cũng không phải điều xấu. Chính 4 vụ nổ ở Mỹ mới khiến anh thực sự lo ngại, và dường như cùng đang khiến Wolffer, Hawkins, Dunn và Landsdale bận tâm nữa. Nhưng chúng đang giải quyết vấn đề đó. Anh nghe Madox nói: Nếu tôi có thời gian thoải mái, tôi muốn huỷ diệt Los Angeles vào đúng lễ trao giải Oscar.

Thực tế, Harry nghĩ: Madox đang điều khiển quá tốt.

Tướng Hawkins quay trở lại chủ đề Lửa Hoang và nói với vẻ đầy tâm trạng:

— Thật trùng hợp, vào thời điểm diễn ra lễ trao giải Oscar thì nước hồ trên con đập Aswan High ở mức cao nhất.

Bain Madox gật đầu và nói: Xin cảm ơn ông Harry, chúng ta không dư dả thời gian. Hắn nhìn Harry rồi lại tiếp: Mặc dù vào thứ ba tới không phải ngày tốt nhất, việc ông Muller tới đây là một tín hiệu của Chúa rằng chúng ta cần tiến hành hoặc từ bỏ ý định. Không phải mọi thứ hoàn hảo mới được phóng hơn 100 đầu dạn hạt nhân. Bản thân những đầu đạn đã tạo ra thế giới hoàn hảo của riêng chúng. Chúng siêu việt. Thần thánh.

Scott Landsdale hỏi Madox:

— Bain, trước khi ông giàu có và đầy quyền lực, đã có bất kỳ ai dùng từ điển trong một câu có tên ông không?

Mắt nhìn Landsdale chằm chằm, Madox rót một cốc nước, đoạn lên tiếng: Có lúc tôi bị cuốn vào vấn đề Lửa Hoang. Tôi muốn nói là không có nhiều thời điểm trong lịch sử loài người mà một vấn đề ảnh hưởng rộng lớn lại có giải pháp đơn giản. Và sẽ hiếm hơn nữa khi số phận đặt giải pháp đó vào đầu óc và bàn tay của một số người tài giỏi. Điều đó làm tôi rất hào hứng.

Chẳng ai kể cả Landsdale nói gì. Madox tiếp:

— Có thêm vài chi tiết về hoạt động. Trước hết tất cả các ông lên kế hoạch rời khỏi đây trong ngày mai. Những thành viên còn lại của Câu lạc bộ đồi Custer sẽ ra đi vào thứ hai, đúng như kế hoạch. Tôi đã bố trí xe đi dự lễ nhà thờ vào sáng mai.

Harry nói: Tôi muốn đi nhà thờ.

Madox nhìn anh: Ông sẽ ngủ muộn. Hắn dừng một chút rồi nói: Khỏi phải nhắc lại, không ai ở đây được bàn về nội dung cuộc họp kín này của Ban điều hành với bất kỳ thành viên nào khác. Các ông phải hành động tự nhiên, trông bình thường. Như các ông biết, Steve Davis sống ở San Francisco, Jack Harlow và Walt Bauer sống ở Los Angeles. Đừng có nhìn ai trong số đó như thể họ sắp chết. Thực tế không ai trong chúng ta biết chúng ta đã chọn hai thành phố nào, vì vậy nó sẽ giúp các ông thực hiện điều đó.

Không ai nói gì.

Madox gợi ý:

— Nếu khả năng “diễn” của các ông không thật phù hợp, hãy nói rằng chúng ta đã bàn về cuộc chiến Iraq sắp xảy ra, Đó là điều thật đáng lo. Và xin hãy để ý đến việc uống rượu. Các ông hiểu chứ?

Tất cả gật đầu.

Madox lại tiếp:

— Về liên lạc, tất cả chúng ta có điện thoại di động chống theo dõi, đúng kiểu điện thoại của bọn buôn ma tuý, và chúng ta sẽ chỉ sử dụng loại đó. Hơn nữa, như các ông đã biết, ở đây tôi có trạm tiếp sóng điện thoại di động được trang bị máy gây nhiễu âm thanh. Nhưng cũng chỉ nên gọi khi tôi cần thông tin từ các ông. Phần lớn những gì tôi cần biết về Dự án xanh, tôi có thể xem trên kênh tin tức. Hắn nghĩ một lúc và tiếp: Một thời điểm gần bữa tối, mọi đài phát thanh và truyền hình của nước Mỹ – trừ những đài của hai thành phố – sẽ trở thành một bộ phận của Hệ thống truyền thông khẩn cấp.

Chẳng ai nói gì, hắn lại tiếp:

— Sau đó khoảng một giờ, tôi sẽ nghe tin nhanh về việc Mỹ dùng vũ khí hạt nhân đáp trả những vụ tấn công bằng hạt nhân. Thế đúng không, Paul, Ed?

Edward Wolffer trả lời:

— Đúng thế, Lửa Hoang sẽ được thông báo tới nước Mỹ và toàn thế giới. Chẳng có lý do gì phải giữ bí mật bởi thật khó giữ bí mật trong thời gian dài đợt phóng tên lửa lớn và 122 vụ nổ hạt nhân. Hắn nói thêm: Vào thời điểm nhất định trong buổi tối, từ địa điểm an toàn, tổng thống sẽ phát biểu trước toàn dân và tiết lộ sự tồn tại của Lửa Hoang. Hy vọng điều đó sẽ có tác dụng trấn an dân chúng. Nếu không có gì khác, điều đó tốt cho tinh thần của dân tộc ta.

— Hừm, Madox nói – tốt cho cả tinh thần của tôi nữa. Sau sự kiện 11- 9 mọi người rất ức chế vì chúng ta không phản ứng ngay, nhưng lần này người Mỹ sẽ không thể cáo buộc chính phủ quá thận trọng.

Tướng Hawkins nói:

— Đúng đấy, nhưng lần này chúng ta sẽ bị báo chí chỉ trích nhiều vì hành động quá tay.

Madox:

— Jim, lần này cả thế giới và báo chí sẽ ngồi im khiếp sợ.

Ông sẽ không nghe thấy tiếng nói gì. Không một tiếng mẹ nào hết.

Các thành viên Ban điều hành gật đầu, Harry cũng vậy.

Madox nói: Đó sẽ là một buổi tối thú vị. Tôi sẽ ở đây, rõ ràng, để gửi tín hiệu ELF kích nổ những trái bom. Một lần nữa hắn lại đến bên chiếc cặp đựng trên sàn và đặt tay lên lớp da màu đen, nhìn từng tên và lên tiếng: Thưa các quý ông, tôi sẽ nhấn nút điều khiển hạt nhân để phá huỷ hai thành phố của Mỹ bằng 4 quả bom hạt nhân; khi làm điều đó tôi sẽ cầu xin Chúa tha thứ. Các ông sẽ thấy Lửa Hoang được kích hoạt để trả đũa.

Tướng Hawkins hỏi:

— Bain, sau ngày thứ ba ông sẽ ở lại đây bao lâu?

Madox trở lại chỗ ngồi và trả lời:

— Tôi không biết. Nhưng sao?

— Cần hiểu rằng nước Mỹ sẽ rất hoảng loạn khi những trái bom hạt nhân phát nổ ở các thành phố. Người dân sẽ nghĩ rằng nếu kẻ thù cho nổ vài quả bom, chúng có thể có vài quả nữa. Dân ở các thành phố bắt đầu sơ tán, gây ra tình trạng hỗn loạn và không may, gây thêm nhiều thương vong và chết chóc. Gia đình và bạn bè chúng ta đang gặp rủi ro… và tôi không thể gọi cho toàn bộ những người tôi biết trên toàn nước Mỹ này để bảo họ ở tại chỗ và giữ bình tĩnh. Tôi chỉ có thể hy vọng rằng đòn trả đũa xoá sổ thế giới Hồi giáo sẽ giúp họ bình tĩnh lại. Nhưng lúc này…

— Jim, ý ông là gì?

— Hừ… lúc này thời điểm đã tới… Tôi đang nghĩ… và tôi đoán tất cả chúng ta đều nghĩ về thực tế sắp diễn ra.

Madox trả lời:

— Tôi biết chuyện này khá đột ngột, nhưng đó là việc ông cần nghĩ tới sau sự kiện 11- 9, khi chúng ta bắt đầu vạch kế hoạch cho Dự án xanh.

— Vâng, tôi biết. Nhưng lúc này tôi nghĩ về việc ông cứ ở đây trong khi bốn chúng tôi ở Washington còn bạn bè và gia đình của chúng tôi rải rác trên cả nước, lúc đó trong tình trạng hỗn loạn. Gia đình ông sẽ ở đâu khi ấy?

— Họ ở đâu thì ở. Tôi sẽ không gọi bất kỳ cú điện nào. Mà kiểu gì các con tôi cũng không trả lời.

— Đó là quyết định của ông. Nhưng tôi nghĩ sau khi chuyện này xảy ra, ông cần quay về New York càng sớm càng tốt.

— Tại sao?

Hankins trả lời: Để rút kinh nghiệm, Bain.

— Được thôi… Tôi sẽ cố hết sức để trở về New York càng sớm càng tốt. Nhưng tôi cần phá huỷ và xoá mọi dấu vết của máy phát ELF, phòng trường hợp ai đó có mặt ở đây với lệnh khám xét trong tay. Đó là việc của tôi. Thưa các quý ông, công việc của các ông là ở Washington – hoặc nơi an toàn được xác định – để gây ảnh hướng tới các sự kiện. Nhất trí?

Tất cả gật đầu.

Harry nhìn lướt qua các khuôn mặt quanh bàn. Dường như thực tại biến đi. Một lần nữa nó làm anh nhớ lại những nhóm cấp tiến mình đã điều tra trong nhiều năm qua. Đến lúc chết bọn này coi mọi thứ là nhảm nhí bởi sâu thẳm bên trong, hầu hết chúng thực sự không muốn mạo hiểm tính mạng để cài một quả bom, bắn một tay cớm, cướp ngân hàng hay bắt cóc bất kỳ ai. Đôi lúc – khi chúng có một tên như Bain Madox chỉ đạo – một số câu chuyện nhảm nhí của chúng lại biến thành hành động. Và trong một nửa số vụ như vậy, một tên trong bọn trao kế hoạch cho cảnh sát hoặc sau khi phạm tội, lại tự nộp mình để được giảm án.

Harry nhìn mặt từng tên. Có lẽ bây giờ khi thời điểm đến, một trong những tên này sẽ tỉnh ngộ trước ngày thứ ba. Dunn – cố vấn tổng thống – trông run run và thở hắt ra. Tay tướng Hawkins cũng hơi run nhưng Harry hiểu loại đó – hắn sẽ vẫn tiếp tục, sau đó có thể bắn nát sọ anh.

Madox vẫy tay bày tỏ không đồng ý rồi quay lại các thành viên của Ban điều hành: Thưa các quý ông, vào ngày 11-9 năm 2001, 19 tay không tặc Hồi giáo không có lý do gì gây hại cho chúng ta và cũng chẳng có thù oán gì với các quý ông ngồi dây lại hoàn thành kế hoạch của chúng. Không kẻ nào bỏ rơi hoặc tố cáo kẻ nào, tất cả sẵn lòng đi tới cái chết. Tôi không đòi hỏi bất kỳ ai trong chúng ta hy sinh tính mạng, tôi chỉ yêu cầu chúng ta – những người Mỹ yêu nước – làm với chúng những điều không kém những gì chúng đã làm với ta. Rồi hắn kết: Nếu chúng có thể làm điều đó, chúng ta phải làm.

Vài thành viên gật đầu.

Madox lại nói: Vào lúc này tôi muốn từng vị nói rõ đồng ý hoặc phản đối Dự án xanh. Rồi hắn quay sang thứ trưởng Quốc phòng: – Ed?

Ed đứng dậy và nói: Thưa các ông, điều chúng ta sắp làm đòi hỏi sự dũng cảm và lòng quyết tâm, điều ở đây không thiếu. Tôi tin rằng trong tim mình, mỗi người trong chúng ta đều biết rằng điều họ sắp làm là cần thiết và đúng đắn. – Hắn dừng một chút rồi tiếp: – Bây giờ không phải thời điểm cho chúng ta nghĩ về bản thân hay những rủi ro đối với cá nhân. Lúc này chúng ta cần mạo hiểm vì đất nước mình – cách những quân nhân nam và nữ vẫn làm hàng ngày. Tôi bỏ phiếu thực hiện Dự án xanh.

Tướng Hawkins cũng đứng dậy, hắn nói:

— Với tư cách một quân nhân, tôi đã thề ủng hộ và bảo vệ hiến pháp, như tất cả các ông đã làm. Tôi cũng đã thề chấp hành mệnh lệnh của tổng tư lệnh. Tôi coi trọng những lời thề đó và sau khi suy nghĩ rất nhiều, tôi quyết định rằng mình có thể, với lương tâm hoàn toàn thanh thản, bỏ phiếu ủng hộ Dự án xanh.

Đến lượt Paul Dunn đứng dậy:

— Tôi ước giá như chúng ta không buộc phải điều chỉnh và thống nhất kế hoạch trong điều kiện thời gian ít như vậy, nhưng chúng ta phải thực hiện những gì đã được giao phó. Tôi bỏ phiếu ủng hộ.

Scott Landsdale ngồi tại chỗ phát biểu: Tôi có cảm nhận mạnh mẽ rằng đây là cơ hội duy nhất chúng ta có được. Harry Muller không phải đến đây để quan sát chim. Cách tốt nhất bảo vệ chúng ta trước sự quan tâm của chính phủ đối với các hoạt động của mình – và có thể là những cáo buộc về âm mưu – là chủ động tấn công. Nếu ta không sử dụng các vũ khí hạt nhân, ta sẽ mất chúng. Rồi hắn tuyên bố: Tôi bỏ phiếu ủng hộ.

Bain Madox đứng dậy và nhìn chằm chằm vào tường, im lặng chìm vào suy nghĩ. Rồi hắn nhìn Ban điều hành:

— Cảm ơn về lòng dũng cảm và trung thành của các ông. Thực sự tất cả các ông là những chiến binh phục vụ sự nghiệp khai hoá.

Harry lên tiếng:

— Những người lính tốt không giết hại dân thường. Hồi ở Việt Nam ông có giết dân thường không? Đó là lý do ông được thưởng huân chương Sao bạc?

Madox nhìn Harry chằm chằm, lần đầu tiên tỏ vẻ giận dữ:

— Im mồm. Ông không được nói gì cho đến khi người ta bảo. Hiểu chưa?

— Chỉ cần nói điều cuối cùng. Tiên sư chúng mày!

Madox lờ đi và bắt đầu nói:

— Thưa các quý ông, vài người chúng ta là một quân đội nhỏ có thể và sẽ đánh bại sự lan rộng của chủ nghĩa chính thống và khủng bố Hồi giáo. Chúng ta là những người mới nhất, cũng có thể là những người cuối cùng trong những người Thiên chúa tốt đẹp bảo vệ đức tin và nền văn minh phương Tây trước đạo Hồi. Xin mời các vị ngồi.

Hắn bấm vài nút, màn hình hiện lên bản đồ châu Âu và khu vực Trung Đông:

— Trước khi thất bại, người Pháp và Tây Ban Nha đã chống đạo Hồi ở phương Tây. Thập tự chinh đã đưa chiến tranh đến tận trái tim của thế giới Hồi giáo. Những người Thiên chúa giáo ở Balkan đã chiến đấu chống người Thổ Nhĩ Kỳ trong vòng nửa thiên niên kỷ.

Dừng lại một lát, hắn tiếp:

— Có lẽ các ông đã nghe chuyện về vua John của Ba Lan thời thế kỷ XVII. Khi bọn đạo Hồi chuẩn bị tiến vào trung tâm châu Âu của người Thiên chúa, không cần ai yêu cầu, ông này đã đưa quân từ Ba Lan đến đánh bọn Thổ Nhĩ Kỳ ngay cửa ngõ vào Vienna.

Hắn nhìn quanh để biết chắc tất cả vẫn đang lắng nghe, rồi tiếp:

— Không ai yêu cầu chúng ta cứu nền văn minh phương Tây, nhưng chúng ta nhìn thấy hiểm nguy, chúng ta sẽ làm những việc cần làm. Tôi tin rằng Chúa sẽ dẫn đường cho suy nghĩ và hành động của chúng ta như Chúa đã dẫn đường cho vua John – người có quá nhiều cái để mất và quá ít cái được khi quyết định giúp đỡ những người Thiên chúa anh em tại Vienna. Bởi thưa các quý ông, vua John biết rằng nếu không chặn đứng bọn Thổ ở Vienna, cả châu Âu sẽ rơi vào tay bọn Hồi giáo. Và nhớ rằng không ai khác ở châu Âu đến trợ giúp thành phố bị bao vây, toàn châu Âu chọn cách phủ phục và cầu nguyện họ sẽ không trở thành mục tiêu tiếp theo. Nghe thấy quen không? Nhưng thưa các quý ông, Chúa đã xuất hiện trong tình cảm và suy nghĩ của vua John, bảo ông ấy phải làm gì, những gì cần thiết và đúng đắn, và rằng chiến thắng của ông ấy trước bọn Hồi giáo sẽ làm Chúa hài lòng. Và với Chúa ở bên, dù ít người và ít vũ khí hơn, vua John vẫn đánh bại bọn Hồi giáo Thổ Nhĩ Kỳ và cứu lấy châu Âu của Thiên chúa giáo. Người đàn ông này chẳng hề đòi hỏi hoặc nhận lời cảm ơn hay phần thưởng nào về việc mình đã làm.

Landsdale hỏi:

— Ngay cả việc cho mua dầu?

Bain Madox lờ đi và tiếp:

— Thưa các ông, chúng ta giống như vua John. Chúng ta là tất cả những người đứng chắn giữa nền văn minh phương Tây và kẻ thù trước cổng. Chúa đã dẫn chúng ta đến nơi này, vào lúc này để thực hiện mục đích ấy. Bằng cách hy sinh hai thành phố của Mỹ – tương tự Sodom và Gomorrah – cũng không giá trị lắm, chúng ta sẽ ngăn chặn kẻ thù huỷ diệt các thành phố khác của Mỹ đúng dịa điểm và thời điểm chúng chọn. Chúng ta thực chất đang cứu lấy Washington, New York, Seatle, Chicago, Atlanta, Dallas…, Palm Beach… Tôi muốn các ông hiểu và tin điều ấy, và đêm nay sẽ ngủ ngon, không vướng bận gì trong tình cảm, suy nghĩ và linh hồn mình.

Hắn lại nhìn từng tên:

— Nếu Chúa có mặt ở đây, Người sẽ nói: Các con, hãy vững vàng và tiến lên.

Bốn gã còn lại trộm liếc nhau song chẳng có tên nào bình luận gì về bài diễn văn hay thông điệp của Chúa do hắn tưởng tượng ra.

Bain Madox tợp một ngụm nước nhưng Harry bắt đầu nghĩ rằng đó là rượu vodka. Hắn kết thúc: Được rồi, tôi đã phát biểu xong. Bây giờ yêu cầu các ông hãy cúi đầu yên lặng cầu nguyện Chúa ban cho sức mạnh, sự dẫn dắt và xá tội trong trường hợp Người không hài lòng. Hắn bảo: Harry, hãy cầu nguyện cùng chúng tôi.

Bain Madox cúi đầu im lặng, những tên khác miễn cưỡng làm theo.

Harry cầu rằng một trong số này sẽ tỉnh ngộ hoặc mất kiểm soát, hoặc có thể nhận được thông điệp linh thiêng đúng đắn hơn cái thông điệp Madox bảo đã nhận được.

Sau một phút, Madox nói Amen và thông báo: Tiệc cocktail bắt đầu lúc 5 giờ tại phòng uống rượu, chỉ cần ăn mặc thông thường. Chơi bài poker tại phòng giải trí nếu bất kỳ ai thấy thích. Chúng ta còn có trò phi tiêu, bảng phi tiêu có hình mặt Saddam Hussein. Ăn tối vào lúc 7 giờ 30, xin thắt nơ và mặc áo khoác. Khi ra hãy ném những mảnh giấy ghi vào lò sưởi. Cuộc họp của Ban điều hành kết thúc. Cảm ơn các ông đã tham dự.

Bốn tên thu dọn mọi thứ và trật tự ra khỏi phòng.

Bain Madox và Harry Muller nhìn xoáy vào nhau từ hai đầu bàn. Madox nói:

— Chỉ còn tôi và ông, Harry.

Harry Muller tính toán. Nếu anh có thể hạ gục Madox thì thoát qua cửa sổ tốt nhất. Nhưng nếu anh có thể nói chuyện với hai tên đứng ngoài và nói cho chúng biết điều gì sắp xảy ra thì điều đó vẫn tốt hơn chạy trốn.

Madox hỏi:

— Ông đang nghĩ gì thế?

— Tôi nghĩ tôi thích kế hoạch này.

— Vớ vẩn. Này, ông thấy tôi thực hiện mọi việc thế nào?

— Được.

— Chỉ được thôi à?

— Ông làm tôi mất tập trung vì chuyện vua John. Harry đoán chỉ cần 3 giây anh có thể khống chế được Madox, dù chân vẫn bị còng.

— Tôi không hài lòng khi ông không hiểu chuyện ấy. Ông muốn cuộc chiến chống khủng bố chết tiệt kia kéo dài tận đến lúc cháu của ông già đi à?

— Xem nhé, ông bạn, chúng ta phải bị tấn công thì mới đánh lại. Chúng không dùng vũ khí hạt nhân nên ta cũng sẽ không phải dùng vũ khí hạt nhân. Ông đang hiểu sai Lửa Hoang đây.

— Không, tôi không hiểu sai đâu. Vấn đề là nó quá ổn.

— Hừ, Đó là vấn đề khốn kiếp.

— Như cái này, Harry: trời không chịu đất thì đất phải chịu trời.

— Ừ, bất kể cái gì. – Harry nắm lấy chiếc gạt tàn kim loại mà Landsdale đã dùng rồi ném vào Madox, sau đó dùng hai chân nhảy về phía đó khi hắn mãi tránh chiếc gạt tàn.

Chưa đầy hai giây anh tiến được 10 foot nhưng Madox đã kịp đứng dậy và lùi về phía tường. Harry cố gắng di chuyển nhanh nhất khi chân vẫn bị còng song Madox vẫn nhanh hơn và rút ra một khẩu súng từ túi áo khoác.

Harry đâm bổ vào Madox, hắn bắn thắng luôn. Harry khựng lại, cảm thấy hình như viên đạn chưa xuyên qua người mình, rồi thấy khẩu súng mới chỉ phát ra tiếng nổ.

Bain Madox lùi ra xa hơn và cả hai nhìn nhau. Harry tiến thêm một bước về Madox nhưng thấy đôi chân nặng như đeo đá, căn phòng bắt đầu chao đảo.

Madox nói:

— Ông cần bình tĩnh lại.

Harry thấy hai chân oằn đi rồi khuỵu gối. Anh thấy có gì đó đang bám ở ngực mình, anh đặt tay lên nó.

— Một mũi tên gây ngủ, – Madox nói, – chúng tôi thường dành cho những con gấu đen. Chúng tôi không được giết chúng khi không đúng mùa săn.

Harry rút mũi tên ra khỏi lồng ngực và thấy máu trên mũi kim.

— Và tôi không được phép giết một đặc vụ liên bang, thế nên ông sẽ phải chết theo kiểu khác. Có lẽ là một tai nạn trong lúc đi săn.

Cửa mở, một trong hai tên gác cất tiếng hỏi:

— Mọi thứ vẫn ổn chứ, ông Madox?

— Ừ, Carl. Hãy đưa ông Muller về phòng của ông ta.

Một tên gác khác xuất hiện, hắn và Carl tiến về phía Harry.

Harry khó có thể đứng thẳng trên đôi chân của mình. Căn phòng tối hơn, nhưng anh hít một hơi sâu và nói “Hạt nhân”. Anh biết mình phải bất động để thuốc ngủ không phát huy tác dụng nhanh: Chúng sẽ… sẽ làm nổ tung… chiếc cặp…

Hai tên gác nâng anh đứng thẳng dậy, Carl khom người và đưa anh vào một chiếc cáng và đi về phía cửa.

Bain Madox đứng ở cửa và nói với Harry:

— Thật ra tôi thích ông đấy. Rất tốt. Ông đã làm cho tôi những việc rất tốt. Cũng không có cảm giác khó chịu.

Harry hầu như chẳng hiểu Madox nói gì nhưng cố thì thào: Đồ khốn…

— Tôi không nghĩ thế đâu, – rồi hắn bảo Carl: Luôn phải giữ cho ông ta có thuốc nhé. Tôi sẽ kiểm tra ông ấy sau.

Chúng ra khỏi phòng, Bain Madox đóng cửa. Hắn khó chịu bởi những mẩu thuốc ném trên tấm thảm kiểu phương Đông và nhặt đi.

Rồi hắn bước về phía chiếc cặp đen và đặt hai tay lên lớp da mềm bóng. Hắn thì thầm: Xin Chúa hãy cho chúng hoạt động.

Thật lãng mạn phải không John? Phía trên lò sưới là một bộ sưu tầm gạc hươu lớn khiến tôi chợt thấy mình có cảm giác ham muốn. Tôi nói: — Anh cảm thấy thật ham muốn. — Chúng ta không thể chỉ thưởng thức căn phòng không thôi được sao? — Như
Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

3 Trong Tổng Số 4 tác phẩm của Nelson Demille

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.