Tôi quay lại Hội trường lớn nơi có khoảng hơn chục người, trong đó có Cindy và Sonny, đang ngồi tản mát ăn sáng quanh hai chiếc bàn tròn. Cindy mỉm cười vẫy chúng tôi trong khi Sonny lại đưa mắt tìm Kate.
Khi bước vào nhà bếp, tôi thấy vẫn thằng nhóc lúc trước đang ôm điện thoại, hình như nó lại đang đặt một món gì đó. Tôi nói:
— Henry đang muốn gặp cậu ngay bây giờ đấy nhóc tì ạ.
— Cái gì cơ thưa ông?
— Tao đang cần điện thoại. Ngay bây giờ.
Thằng bé nhìn tôi sưng sỉa nhưng cũng cúp ống nghe và bỏ đi. Rõ ràng là những người trẻ tuổi cần phải học cách kiên nhẫn và tôn trọng người khác.
Tôi mở danh bạ điện thoại di động và bấm số.
Một giọng nói quen thuộc vang lên ở đầu dây bên kia:
— Kearns thuộc Cơ quan điều tra xin nghe.
— Tôi nghĩ đối tượng của tôi là một tay điệp viên người Iraq. Kearn à, làm ơn kiểm tra thông tin cá nhân về tay này hộ tôi.
— Ai vậy? Corey?
— Này Dick. Tôi tìm dược một con chó xù người Pháp nhưng tối thứ sáu hàng tuần lại quay đầu về Mecca mà tru tréo.
— Tốt hơn hết là anh hãy cho con chó xù ấy một viên kẹo đồng, – -Dick cười khục khặc.
— Có vẻ được đấy.
— Tuyệt là đằng khác. Anh đang gọi từ đâu vậy? The Point là cái gì vậy?
— Cái gì cơ? Ồ, đó là nơi tôi đang nghỉ. Hồ Saranac.
— Anh đang đi nghỉ à?
— Không, đang đi công vụ. Mo thế nào rồi?
— Vẫn tuyệt như vậy. Còn Kate thì sao?
— Tuyệt. Chúng tôi đang cùng thực hiện công vụ này.
Chúng tôi trao đổi dăm ba câu chuyện phiếm trong khoảng một phút gì đó. Dick Kearns từng làm tại phòng điều tra tội phạm giết người của Sở cảnh sát New York vốn là một bộ phận của mạng lưới Xanh. Tôi để ý thấy mạng lưới này ngày càng bị thu nhỏ lại qua mỗi năm khi nhân viên ở đây hoặc thì về hưu, thuyên chuyển, hoặc thì chết những cái chết rất tự nhiên như vốn có, hay như Dom Fanelli và 6 người khác chết trong khi thực hiện nhiệm vụ trong vụ ngày 11-9.
Dick cũng từng làm ở ATTF trong một thời gian ngắn. Trong thời gian này Dick được tiếp xúc với một thông tin tối mật và tìm hiểu phương thức hoạt động của các nhân viên FBI. Vì thế, khi nghỉ hưu anh ta ký được một hợp đồng với công việc kiểm tra thông tin cá nhân cho FBI. Công việc của Dick đang trên đà tiến triển kể từ sau vụ 11-9, và với công việc này, Dick còn kiếm được nhiều tiền hơn bất cứ khi nào trong khoảng thời gian làm ở sở cảnh sát trong khi áp lực công việc chỉ bằng một nửa. Tốt cho anh ta.
Tôi chuyển chủ đề:
— Dick này, tôi cần một số thông tin về một người.
— Được thôi, nhưng hiện tại công việc đang ngập đến tận mang tai. Tôi sẽ cố gắng trong sự cho phép có thể được. Khi nào anh cần những thông tin đó?
— Trưa nay.
Dick cười phá lên:
— Tôi đang phải kiểm tra thông tin cá nhân cho 10 đối tượng của FBI gửi qua, và tất cả đều đã muộn thời hạn rồi chứ.
— Nghe này Dick, hiện tại tôi chỉ cần một số thông tin công khai và có thể là thông tin về một vài cuộc điện thoại.
— Trưa nay?
Tôi nhận thấy câu chuyện của chúng tôi đang thu hút sự chú ý của một số thành phần trong nhà bếp nên hạ giọng:
— Đây có thể là vấn đề an ninh quốc gia đó.
— Và đó là lý do anh gọi cho tôi? Sao anh không gọi trực tiếp cho văn phòng của mình ấy?
— Tôi đã gọi rồi mà, họ bảo tôi tìm đến anh. Tin tôi đi, họ nói anh là người có đầy đủ thông tin nhất.
— Này John, anh lại nhúng mũi vào những chuyện không liên quan rồi đấy.
Rõ ràng là Dick vẫn còn nhớ vụ anh ta giúp tôi, một cách không chính thức, trong vụ TWA 800. Và giờ đây anh ta nghĩ rằng tôi lại đang bày trò như lần trước. Mà đúng là thế thật, nhưng sao phải khiến anh ta nghĩ nhiều về điều này? Tôi nói:
— Tôi còn nợ anh một vụ kia mà.
— Anh còn nợ tôi từ lần trước. Này, chuyện quái quỷ gì đã xảy ra với cái của nợ TWA 800 vậy?
— Chẳng có gì cả đâu. Anh có sẵn thông tin copy cho tôi bây giờ không?
— John, tôi sống bằng việc này. Nếu tôi giúp anh, tôi sẽ phá sản, sẽ bị mất việc, thậm chí còn bị tống giam nữa.
— Tên Mikhail, tôi bắt đầu đánh vần.
Dick thở dài, đánh vần lại và hỏi tôi:
— Người Nga à?
— Có thể. Họ Putyov. Tôi đánh vần, anh ta xác nhận.
— Tôi hy vọng anh có nhiều thông tin hơn chỉ là một cái tên như vậy.
— Có, hiện tại tôi đang có trong tay một bản hợp đồng thuê xe. Trừ khi đó là tên giả còn thì đó là tất cả những gì tôi có thể thông tin được cho anh.
— Tốt, hãy cho tôi thông tin đó.
Tôi đọc toàn bộ thông tin trong bản hợp đồng bao gồm cả địa chỉ của Putyov tại Cambridge – bang Massachusetts. Dick nói:
— Được, thế này sẽ dễ dàng hơn. Gã này đang có ý định gì vậy? Anh quan tâm đến thông tin về vấn đề gì?
— Tôi cũng không biết hắn ta đang có ý định gì nhưng tôi nghĩ là tôi cần thông tin về nghề nghiệp của hắn.
— Thông tin sẽ được gửi qua đường gửi bưu kiện thông thường. Tôi sẽ gửi nó đến địa chỉ nào đây?
— Gửi cho vợ cũ của tôi.
Dick chẳng cần phải có nhiều lý do hơn để làm việc này giúp đỡ người cựu đồng nghiệp. Nhưng để chắc chắn Dick quan tâm hơn ngoài khía cạnh an ninh quốc gia, tôi nói:
— Anh còn nhớ người cùng làm việc với anh tại toà nhà liên bang số 26, Harry Muller?
— Có… nghỉ việc rồi… anh nói đến anh ta?
— Đúng. Anh ấy chết rồi. Chết ngay gần đây thôi, gần hồ Saranac. Anh có thể tìm thấy mẩu cáo phó hoặc một vài thông tin về anh ta trên các báo. Trên báo có thể sẽ thông tin là Harry bị chết trong một tai nạn săn bắn, nhưng thực ra Harry đã bị ám hại.
— Trời… Harry Muller? Chuyện gì đã xảy ra vậy?
— Đó là lý do tại sao tôi có mặt ở đây.
— Và gã người Nga kia có liên quan đến vụ việc?
— Gã có liên hệ với người mà tôi cho rằng đã nhúng tay vào vụ này.
— Ồ, được rồi… trưa nay phải không? Tôi sẽ liên lạc với anh bằng cách nào?
— Sóng di động ở đây rất kém. Tôi sẽ gọi lại cho anh, đừng để không liên lạc được đấy.
— Tất nhiên rồi.
— Cảm ơn nhiều. Gửi lời hỏi thăm Mo nhé.
— Chào Kate hộ tôi.
Tôi gác ống nghe và rời khỏi bếp. Tôi cần kiếm một nơi nào thích hợp hơn để làm việc này.
Đi vòng qua Hội trường lớn, xuyên qua căn phòng tròn ra tới cửa tôi đã thấy Kate đang ngồi đợi trong xe.
Nhảy lên băng ghế trước tôi nói:
— Chúng ta có thể biết một vài thông tin về thằng cha người Nga này vào trưa nay.
Nàng gài số, chiếc Taurus vụt đi.
Tôi nhìn bảng đồng hồ tốc độ hỏi Kate:
— Em có nghĩ là chúng ta đến nơi trong vòng 30 phút?
— John, đó là lý do tại sao em lái.
— Anh có cần nhắc lại là em đã thực sự sợ giao thông ở khu Manhattan như thế nào không?
— Em không hoảng loạn… Đó là chiến thuật giả vờ để tránh phải lái xe đó thôi.
— Và người khác quanh em cũng làm y như vậy.
— Thật buồn cười. A, cái gì ở băng ghế sau vậy?
Tôi nhìn ra phía sau và nói:
— Ồ, anh đã tính trước và nhắc đầu bếp chuẩn bị bữa trưa picnic cho chúng ta đó mà.
— Tốt đây. Anh có gặp đầu bếp trưởng không?
— Có. Anh ta tên Henry hay Henri gì đó.
— Anh lại xử sự rất dở phải không?
— Làm gì có chuyện đó. Anh ta sẽ làm món lợn bọc trong bữa cocktail hôm nay. Chỉ cho anh thôi đó.
Tôi không cho rằng Kate tin những gì tôi vừa nói.
Chúng tôi chạy xe qua cổng, thẳng theo con đường hẹp có hàng cây chạy dọc hai bên và rẽ ra đường chính. Kate đạp mạnh ga, chúng tôi vượt qua cảnh sát bang nếu không họ sẽ nhìn thấy chúng tôi trước và ép chúng tôi vào ven đường vì tội lái xe ẩu.
Kate hỏi:
— Có thông tin gì mới từ thiếu tá Schaeffer không?
— Có. Ông ta đã nghe lời khuyên của anh và cho giám sát toàn bộ khu vực Câu lạc bộ đồi Custer.
— Và sau đó?
— Chiếc xe chúng ta nhìn thấy hôm qua do Putyov thuê đã được đem trả lại tại sân bay đêm hôm qua.
— Vậy Putyov biến mất rồi sao?
— Nếu vậy, đêm hôm qua hắn đã không quay về từ sân bay. Hắn… hoặc có thể là người lái chiếc xe của hắn… trở về Câu lạc bộ đồi Custer trên chiếc xe tải.
Tôi cung cấp thêm một số thông tin trong khi Kate lái xe, sau đó lấy ra bản hợp đồng thuê xe nghiên cứu kỹ lưỡng. Tôi nói:
— Gã Putyov này thuê xe từ sáng chủ nhật. Thế có nghĩa là hắn đã bay tới đây trên chuyến bay từ Boston đến Albany.
— Boston, nàng nói – Em đã kiểm tra danh mục chuyến bay. Mikhail Putyov tới sân bay nội địa Adirondack ở hồ Saranac vào lúc 9 giờ 25 sáng chủ nhật.
— Chính xác. Hắn hiện đang cư trú tại Cambridge – Tôi đưa mắt nhìn bản hợp đồng: Putyov thuê xe trong hai ngày, và đêm qua chiếc xe đã được đem trả về sân bay.
Tôi quay sang hỏi nàng:
— Em đã kiểm tra danh sách đặt vé các chuyến bay Betty đưa cho chưa?
— Em đã kiểm tra. Putyov sẽ rời đây vào ngày hôm nay trên chuyến bay lúc 12 giờ 45 tới Boston.
— Tốt. Chúng ta sẽ kiểm tra lại thông tin này – Tôi nghĩ một lúc rồi nói: Anh đang không hiểu tại sao Putyov lại đến đây muộn hơn so với các gã khác, và tại sao rõ ràng là hắn ở lại muộn hơn sau khi tất cả đều đã rời đi hết.
— Điều này phụ thuộc vào lý do tại sao hắn lại đến đó. Rất có thể hắn có công việc làm ăn về dầu mỏ gì đó với Madox.
— Madox là người bận rộn, phải thực hiện nhiều chức năng. Một kỳ nghỉ cuối tuần với những người bạn cũ đầy quyền lực, rồi sau đó thực hiện vụ án mạng giết chết một nhân viên FBI, tiếp theo là kết thúc một tuần với gã người Nga tới từ Cambridge, Massachusetts. Anh không hiểu là hắn làm sao có thể sắp xếp lịch cho chúng ta đây.
Kate bình luận: Em không cho rằng Harry là một phần trong kế hoạch cuối tuần của hắn ta.
Nhưng rất có thể là như vậy.
Chúng tôi quay sang hướng đông qua đường 86, Kate có vẻ thích thú khi vượt ngang làn đường phía trước là một chiếc xe tải đang sầm sập lao tới. Tôi hét:
— Chậm thôi.
— Em không thể, chân ga bị kẹt, phanh cũng hỏng rồi. Vậy anh cứ nhắm mắt vào và ngủ đi.
Kate sinh ra ở vùng nông thôn nên có rất nhiều trò nghịch ngợm tai quái khi ngồi sau tay lái. Có điều là tôi chẳng thấy mấy cái trò này của nàng hay ho gì cả.
Tôi căng mắt nhìn qua kính chắn gió trong khi Kate nói:
— Em cần phải gọi cho John Nasseff. Anh có biết anh ta không?
— Không, nhưng anh ta có cái tên hay đấy.
— Anh ta thuộc NCID, phối hợp với ATTF.
— Đó là cái gì vậy? Tôi hỏi.
— Cơ quan điều tra tội phạm hải quân. Anh ta là nhân viên phụ trách thông tin.
— Hãy hỏi anh ta về sóng điện thoại cho anh nhé.
Nàng tiếp tục, không để ý đến câu nói của tôi:
— Em đang nghĩ tới Fred, một cựu binh hải quân. Vì vậy, nếu manh mối này xác đáng thì chúng ta có thể hỏi tay thông tin hải quân này về tần số cực thấp ELF và xem liệu chúng ta có thể tìm ra câu trả lời hay không.
Tôi cũng không chắc mình đang theo đuổi cách suy luận kiểu này nhưng Kate đang có một dự định nào đó. Mặt khác, tôi cũng không muốn gọi về toà nhà liên bang số 26 để hỏi về vấn đề này. Vì vậy tôi nói: Anh cũng chẳng muốn gọi về văn phòng của chúng ta.
— Sao lại không? Đấy là cơ quan của chúng ta cơ mà.
— Đúng thế. Nhưng em cùng thừa biết ở đó người ta ngồi lê đôi mách như thế nào rồi đấy.
— Người ta không ngồi lê đôi mách. Người ta chỉ trao đổi và cung cấp thông tin thôi. Mà thông tin là sức mạnh phải không nào?
— Thông tin là sức mạnh chỉ khi em giữ thông tin đó cho riêng mình. Hãy lên mạng và tìm thông tin về ELF.
— Anh lên mạng, còn em sẽ tìm kiếm sự giúp đỡ của chuyên gia.
— Được thôi… nhưng hãy hỏi như thể đó là một câu hỏi trong trò chơi ở trong nhà ấy, như kiểu: Này John, bọn tớ có đánh cược về tần số sóng cực thấp. Em gái tớ nói nó có thể luộc chín được trứng nhưng chồng tớ lại nói nó có thể làm ảnh hưởng tới não. Được không?
— Anh muốn anh ta nghĩ chúng ta ngớ ngẩn sao?
— Chính xác là như vậy.
— Em không giỏi đóng vai ngớ ngẩn như anh.
— Thế thì để anh gọi cho anh ta vậy.
— Chúng ta cùng gọi vậy.
Chúng tôi tới thành phố nhỏ Ray Brook, Kate cho xe chạy chậm lại. Khoảng hai giây sau chúng tôi đã vào tới bãi đỗ xe của trụ sở cảnh sát bang. Lúc đó là 8 giờ 5.
Với lấy chiếc túi xách, Kate và tôi rời khỏi chiếc Taurus, bước về phía khu nhà. Bỗng nhiên một chiếc xe tiến ra khỏi nơi đỗ xe, dừng ngay trước chúng tôi.
Tôi đưa mắt nhìn dò xét dù không biết chắc chuyện gì đang xảy ra.
Cửa kính chiếc xe được kéo xuống, Hank Schaeffer thò đầu ra khỏi cửa:
— Lên xe đi.
Chúng tôi nhảy lên chiếc Crown Victoria không mang biển hiệu chính phủ, tôi ngồi băng ghế trước, Kate phía sau.
Trong khi tôi vẫn còn đang băn khoăn không hiểu sao ông ta lại không đợi chúng tôi ở hành lang như đã nói thì Schaeffer đã lên tiếng phân trần:
— Có người tìm tôi sáng nay.
Cũng chẳng cần phải hỏi gì thêm.
Schaeffer chạy xe ra đường chính và nói:
— Có tất cả 6 người. Ba trong số họ từ văn phòng Cục ở New York, hai từ Washington, và một người từ cơ quan của các bạn.
— Họ là người của chính phủ, và họ đến đây để giúp anh. Tôi nói.
— Họ đến để lục lọi đống hồ sơ của tôi thì có.
Kate lên tiếng từ băng ghế sau:
— Xin lỗi, tôi cũng là một nhân viên FBI.
Tôi quay sang nàng:
— Em à, chúng ta không chỉ trích FBI.
Kate không đáp lời.
Tôi hỏi Schaeffer:
— Ai trong số họ từ ATTF?
— Một người có tên là Liam Griffith. Ông biết anh ta chứ?
— Thực ra anh ta là người của Phòng chuyên trách nghề nghiệp.
— Đó là cái phòng quái quỷ gì vậy?
— Đó là phòng chịu trách nhiệm về quản lý nội bộ của FBI.
— Thật vậy à? Họ đang tìm cả hai vị đó.
Tôi liếc nhìn Kate, thoáng thấy chút thất vọng trên mặt nàng.
Có người gọi Liam Griffith là Người thực thi luật pháp, nhưng những ai còn trẻ và hay xem phim Ma trận gọi anh ta là Điệp viên áo đen. Tôi thì gọi Liam Griffith là gã xuẩn ngốc.
Tôi nhớ rằng lẽ ra Griffith phải có mặt ở cuộc họp tại Cửa sổ thế giới, nhưng hoặc là anh ta tới muộn hoặc là anh ta không được mời. Dù trong trường hợp nào thì anh ta cùng đã thoát khỏi số phận của tất cả mọi người tham dự cuộc họp buổi sáng ngày hôm đó.
Tôi cũng đã đụng mặt vài lần với Griffith trong vụ TWA 800, và lời cuối cùng tôi nói với Griffith tại quán bar ở Ecco là:
— Đừng để tôi nhìn thấy anh một lần nữa.
Anh ta đã chấp nhận gợi ý đó của tôi dẫu rằng thực hiện gợi ý đó không tốt lắm.
Và giờ đây anh ta đang quay trở lại.
— Ông đã nói gì với anh ta? – Kate hỏi Schaeffer.
— Tôi nói có lẽ hai vị sẽ tới đây trong ngày hôm nay. Anh ta nói muốn gặp cả hai người khi các bạn đến. Schaeffer nói thêm: Tôi đoán rằng hai vị muốn trì hoãn thời gian gặp anh ta lại.
Tôi quay sang Schaeffer:
— Cảm ơn ông.
Ông ta không để ý đến lời cảm ơn của tôi:
— Cấp trên của hai vị, Tom Walsh, gọi cho tôi ngay sau khi hai vị rời đi. Ông ta hỏi về nội dung nói chuyện của chúng ta. Tôi đã bảo ông ấy hỏi lại ông về nội dung đó.
— Tốt. Tôi đã bảo ông ta hỏi ông. Ông có nói với ông ta là chúng tôi đang ở The Point không?
— Không. Sao?
Tôi liếc nhìn Kate, đoạn quay qua nói với Schaeffer:
— Ông ta gửi cho chúng tôi một tin nhắn ở The Point.
Schaeffer lặp lại:
— Tôi không đề cập đến vấn đề này.
Tôi cho rằng có thể các nhân viên FBI từ Washington tới, hoặc Liam Griffth, đã thẩm vấn bạn tôi là Max tại Hertz.
— Wash có nói với ông là chúng tôi được phân công điều tra vụ này không? – Tôi hỏi.
— Không. Ông ta cũng không nói rằng liệu có phải Griffith đến đây là để chấm dứt nhiệm vụ của các bạn hay không. Nhưng tôi nghĩ rằng anh ta đến đây chính là vì việc đó.
Giá có thể nói thẳng ra được thì tôi và Kate đã có thể nhất trí rằng chúng tôi đã bị Tom Walsh chơi xấu. Thực ra tôi đã không kìm được nên quay ra nói với Kate:
— Tom đã nuốt lời hứa về vụ này của chúng ta.
Nàng đáp lại:
— Chúng ta không chắc lắm về điều đó… có thể Liam Griffith chỉ muốn… chúng ta hiểu những quy định trong nhiệm vụ này.
— Anh không nghĩ đó là lý do để Walsh gọi cho Phòng chuyên trách nghề nghiệp và lý do để Griffith tới đây.
Nàng không trả lời, nhưng Schaeffer nói:
— Tôi vừa mới nghe nói các vị có 7 ngày để giải quyết vụ này, và cho tới khi tôi có được thông tin nào khác thì các vị vẫn nằm trong đội điều tra.
— Đúng thế, tôi nói.
Trong lúc này, tôi cần phải đi trước Liam Griffith một bước.