Bain Madox đề nghị giải lao một lúc, mọi người rời khỏi phòng, trừ Scott Landsdale và Harry Muller.
Tandsdale đứng ở đầu bàn đối diện Harry, cả hai dò xét nhau. Landsdale nói:
— Đừng nghĩ về điều ông đang nghĩ.
— Tôi không nghe rõ, lại gần hơn đi.
— Bỏ kiểu đại trượng phu đi, ông thám tử. Cách duy nhất ông thoát khỏi đây là chúng tôi thả ông ra.
— Đừng có lấy cái váy CIA của ông đánh cược với việc ấy nhé.
— Nếu ông trả lời tôi vài câu hỏi, chúng tôi có thể nắm được điều gì đó.
— Nghe đúng kiểu tôi hay nói với các nghi phạm. Tôi còn nói dối nữa.
Landsdale không để ý tới chuyện đó rồi hỏi:
— Tom Walsh giao việc này cho anh khi nào, ông ta nói gì với ông?
— Ông ta dặn tôi mặc ấm và giữ lấy hoá đơn tiền ga.
— Lời khuyên tốt đấy. Cảm ơn ông đã khẳng định đó là Walsh. Rồi hắn hỏi tiếp: Ông phải làm gì với chỗ đĩa kỹ thuật số?
— Tìm một thằng ở CIA rồi nhét vào đít nó.
— Khi thực hiện nhiệm vụ này, ông sẽ phải đến sân bay Adirondack?
Harry nhận thấy Landsdale giỏi chuyên môn. Những tay CIA rất khó chịu, song là những tay khó chịu rất chuyên nghiệp. Anh trả lời:
— Không, nhưng đó là ý hay. Tôi cá là tôi sẽ tìm thấy tên ông trong danh sách các hành khách tới sân bay.
— Harry, tôi có nhiều căn cước hơn số tất ông có trong ngăn kéo đấy. Rồi hắn hỏi tiếp: Ai khác trong toà nhà liên bang số 26 biết về nhiệm vụ của ông?
— Tôi biết thế quái nào được?
— Tôi chưa nhắc đến việc này nhưng một trong số bạn của tôi ở toà nhà liên bang số 26 nói với tôi rằng anh đã nói chuyện với anh bạn John Corey trong hành lang ra thang máy, khi đó anh đang mang một chiếc cặp kim loại nhận từ Phòng Công nghệ. Corey có hỏi anh về việc anh sắp thực hiện không?
— Sao ông không tự vác xác đi mà tìm hiểu?
Landsdale lờ đi và nói:
— Tôi đang cố giúp anh, Harry. Tôi nghĩ anh là người của CIA.
Rồi hắn nói:
— Có một câu hỏi cho ông suy nghĩ, ông có cho rằng mình bị hy sinh?
— Ý ông là gì?
— Ý tôi là Walsh đã nhận lệnh từ một người nào đó, có thể ở Washington, đưa đến đây một người – một nhân viên do thám của NYPD – để chụp ảnh về những người tới câu lạc bộ này. Nghe có vẻ chẳng có gì quan trọng, phải không? Nhưng người đưa ra lệnh này – cũng có thể là chính Walsh – biết trước rằng ông chẳng thể nào vào đến cách toà nhà này một dặm mà đã bị bắt.
— Tôi đã tiến vào sâu hơn thế.
— Chúc mừng ông. Vậy điều tôi đang nghĩ, Harry, là ông là vật hy sinh. Hiểu chứ?
— Không.
— Ý tôi là thật khó chấp nhận khi thấy lý do duy nhất khiến ông bị điều tới đây là dọa cho chúng tôi phát khiếp, khiến chúng tôi dừng Dự án xanh. Hoặc là khiến chúng tôi đẩy nhanh hơn. Ông nghĩ gì?
— Tôi đã từng làm việc với CIA, điều tôi nghĩ là người của các ông luôn nhìn thấy một âm mưu trong bất cứ việc gì, trừ những việc tạo thành âm mưu. Đó là lý do ông cứ lồng lộn và rối tinh lên.
— Ông có quan điểm của ông. Nhưng hãy để tôi chia sẻ với ông chứng hoang tưởng của tôi nhé. Ông được điều đến đây theo lệnh của cấp cao hơn, thông qua Walsh, nhằm mục đích khiến chúng tôi hoảng sợ mà hành động, hoặc khiến cho FBI xin được lệnh khám xét để đến đây tìm ông và phát hiện bốn chiếc cặp hạt nhân mà họ tin xuất hiện ở đây.
Harry không trả lời nhưng vẫn nghĩ về việc ấy.
Landsdale tiếp tục:
— Trước hết chúng ta hãy giả định rằng có ai đó muốn đẩy chúng tôi hành động. Có thể là ai nhỉ? Hừm, có lẽ là người của tôi. Hoặc cũng có thể là Nhà trắng muốn tạo cớ để thực hiện Lửa Hoang chăng.
Harry cũng nghĩ về việc ấy, nhưng một lần nữa anh không trả lời. Landsdale lại tiếp:
— Nhưng cũng có thể là giả thiết kia – ông được điều đến đây chỉ để mất tích rồi FBI có thể lao ngay tới đây với lý do thích hợp và xin lệnh khám xét. Thực ra những thứ ở câu lạc bộ này có thể dùng buộc tội chỉ là bốn chiếc cặp và ông, nhưng cả ông và số vũ khí hạt nhân chẳng có mặt tại đây lâu nữa. Máy phát ELF chẳng có gì phạm pháp, chỉ khó giải thích, đúng không?
Harry cảm thấy như mình đã vào một trong những bệnh viện tâm thần vùng nông thôn, rằng anh có mặt 10 phút sau khi các bệnh nhân giành quyền kiểm soát bệnh viện. Máy phát ELF là cái quái gì? Làm thế nào phát ELF? Tại sao anh muốn…?
Landsdale hỏi:
— Ông có biết ELF không?
— Có, đó là những chú lùn giúp việc cho ông già Nôen.
Landsdale cười và nhìn Harry: Có lẽ ông không biết – rồi hắn giải thích: ELF là viết tắt của Tần số cực thấp. Nó không gợi cho ông điều gì sao?
— Không.
Landsdale bắt đầu nói điều gì đó nhưng cửa mở, Madox và ba tên còn lại bước vào phòng.
Mắt Landsdale và Madox gặp nhau, Landsdale hướng ra phía cửa và gật đầu. Madox nói với số còn lại: Xin lỗi, đợi chúng tôi một lát.
Hắn và Landsdale ra khỏi phòng, Madox bảo Carl, lúc này đang đứng cạnh cửa:
— Hãy để ý tới ông Muller.
Carl bước vào phòng và đóng cửa lại.
Landsdale đi xuống hành lang, Madox theo sau. Landsdale nói:
— OK, tôi đã nói chuyện với Muller, ông ta thực sự không biết điều gì trừ nhiệm vụ của bản thân. Walsh không nói với Muller về bất kỳ ai, đây là việc làm đúng quy định khi điều một nhân viên do thám cấp thấp thực hiện nhiệm vụ có tính nhạy cảm.
Madox trả lời:
— Tôi hiểu, nhưng ý ông thế nào?
Landsdale tiếp tục:
— Tôi khá chắc rằng CIA biết ông làm gì, Bain; Bộ Tư pháp và FBI cũng vậy.
— Tôi không nghĩ điều đó đúng đâu.
— Tôi nghĩ là đúng đấy. Và dựa trên những thông tin của tôi, tôi nghĩ rằng Bộ Tư pháp và FBI chuẩn bị vô hiệu hoá ông. Landsdale nhìn Madox rồi tiếp – Nhưng ông có bạn bè trong chính phủ. Cụ thể là CIA – nơi muốn ông thực hiện công việc cùng họ. Ông hiểu chứ?
— Tôi không nghĩ có ai đó trong chính phủ trừ những người có mặt ở đây Lại biết tí thông tin nào về Dự án xanh hay...
— Bain, hạ thấp cái tôi chó chết của ông một tí đi. Ông đang bị thao túng và lợi dụng và...
— Vớ vẩn!
— Không vớ vẩn đâu. Xem nhé, ông có một kế hoạch vĩ đại, thế nhưng ông ngồi yên đã quá lâu rồi. Những nhà cải cách tham vọng của Bộ Tư pháp và FBI đã hiểu rõ ông, họ muốn đập tan âm mưu này. CIA lại nhìn nhận khác. CIA nghĩ kế hoạch của ông cực kỳ đáng sợ, cực kỳ tuyệt vời, và ông cũng mất quá nhiều thời gian.
Madox hỏi Landsdale:
— Ông biết chắc mọi thứ chứ? Hay chỉ phỏng đoán?
Landsdale nghĩ một chút rồi nói: Cả hai, rồi lại tiếp: Với tư cách sĩ quan liên lạc của CIA tại Nhà trắng, tôi không thể biết toàn bộ. Nhưng đã từng công tác tại bộ phận Black Ops[1], và tôi biết tiếng ông rất lâu trước khi ông biết tôi.
Một lần nữa Madox không trả lời. Landsdale tiếp tục:
— Mỗi cơ quan bí mật trong lực lượng tình báo đều có những nhân vật huyền thoại, những người đàn ông và phụ nữ được nhìn nhận vĩ đại hơn thực tế, như thần thánh. Tôi đã làm việc với một tay như thế, một lần người này nói cho tôi về Lửa hoang, đó là khi tôi nghe tên ông với tư cách một cá nhân có thể kích hoạt Lửa Hoang.
Madox có vẻ bất an với thông tin này, hắn hỏi:
— Đó là lý do và cũng là kiểu tôi quen biết ông?
Landsdale không trả lời thẳng nhưng nói:
— Đó là lý do và là kiểu tôi được đưa sang Nhà trắng. Âm mưu nhỏ của ông tại đây đã dẫn đến một âm mưu tương tự của một số nhân vật trong CIA và cả Lầu năm góc… và có thể ở Nhà trắng nữa. Nói cách khác là ngoài Ban điều hành của ông, có những người khác ở Nhà trắng cũng góp phần vào vụ này. Tôi chắc chắn ông hiểu điều đó. Và ông cũng hiểu rằng nếu ông chưa từng tồn tại, những người trong chính phủ muốn khởi động Lửa Hoang cần cài các vũ khí hạt nhân của họ trong những thành phố Mỹ. Landsdale rặn cười và nói: Nhưng chúng tôi khuyến khích các cá nhân thực hiện, một sáng kiến dựa trên lòng tin.
— Ông định nói gì, Scott?
— Bain, vấn đề là ai phái Harry Muller đến đây cũng muốn chuyện này chóng kết thúc. Nếu đó là FBI, anh sẽ bị ngăn chặn. Nếu đó là CIA, họ báo anh cần thực hiện nhanh lên, kết thúc vấn đề đi. Tôi không hề nghi ngờ rằng cả hai cơ quan trên đều biết bên kia đang làm gì, và nó đã trở thành một cuộc chạy đua xem ý tưởng của bên nào về đảm bảo an ninh cho nước Mỹ sẽ chiến thắng.
Madox im lặng nhìn Landsdale rồi nói:
— Tất cả những gì tôi cần là khoảng 48 giờ.
— Tôi hy vọng ông sẽ có khoảng thời gian khá dài đó. Tôi có tay trong ở ATTF – nơi Muller làm việc, anh ta nói với tôi rằng Muller làm trong Phòng Trung Đông chứ không phải Phòng Khủng bố trong nước, do vậy việc hắn được chọn cho việc này là điều lạ. Nhưng anh ta còn cho tôi biết thêm rằng một gã khác tên John Corey, cựu cảnh sát NYPD như Muller, và cũng làm trong Phòng Trung Đông, ban đầu được chọn thực hiện vụ do thám này. Được chọn cụ thể. Tại sao? Đó là câu hỏi. Có gì khác giữa một kẻ được điều tới đây và một vật hy sinh? Landsdale châm một điếu thuốc và tiếp: Lúc đó tôi nhớ lại rằng tay tại CIA nói với tôi về Lửa Hoang trước kia từng làm cho ATTF, khi làm ở đó hắn trở thành nhân vật cạnh tranh với gã Corey này. Thực ra còn tệ hơn đối thủ cạnh tranh, họ thực sự muốn giết nhau đấy.
Madox liếc đồng hồ. Nhưng Landsdale vẫn tiếp: Một trong những nguyên nhân khiến họ mâu thuẫn với nhau là cô vợ của Corey hiện nay – một đặc vụ FBI biệt phái sang ATTF. Hắn cười và nói: Luôn có đàn bà dính vào.
Madox cũng cười và nói:
— Ghen tuông tình ái luôn là một quân trong ván bài lịch sử. Các đế chế từng bị tiêu diệt vì Jack ngủ với Jill và Jill cũng ngủ với Jack. Thế quan điểm của ông thế nào?
— Chỉ muốn xem có sự trùng hợp ngẫu nhiên nào khi Corey được chọn ngồi vào chỗ của Muller hiện nay không, ngồi để chờ chết.
Madox nhận xét:
— Scott, có lúc trùng hợp chỉ là ngẫu nhiên. Có gì khác chứ?
Landsdale ngập ngừng rồi trả lời:
— Nhưng nếu đó không phải sự ngẫu nhiên, tôi sẽ thấy bàn tay đạo diễn ở đây – gã ban đầu nói cho tôi biết về Lửa Hoang, khiến tôi được điều sang Nhà trắng, và đã khiến tôi được giới thiệu cho câu lạc bộ đồi Custer… nhưng điều đó khó xảy ra bởi gã này đã chết. Hoặc coi như hắn đã chết, chết trong Trung tâm Thương mại Thế giới.
Madox chỉ tay:
— Người ta chỉ chết hoặc không chết.
— Gã này thực là ma quỷ. Khi cần thì hắn chết, và sẽ sống khi cần quay lại. Vấn đề là nếu chính là gã đó đứng sau việc Muller có mặt ở đây, tôi sẽ thấy tự tin hơn nhiều về việc Dự án xanh sẽ khởi động trong 48 giờ nữa, và tự tin hơn nữa về việc chính phủ sẽ khởi động Lửa Hoang để phản ứng.
Madox nhìn chằm chằm vào Landsdale rồi nói:
— Nếu điều đó khiến ông thấy ổn hơn, Scott, tôi thấy vui cho ông. Nhưng điểm mấu chốt, ông Landsdale, không phải những gì đang diễn ra ở Washington mà là những gì đang diễn ra tại đây. Tôi đã dành cho kế hoạch này gần một thập kỷ, tôi sẽ làm cho nó hoạt động.
— Nhưng nó sẽ không hoạt động nếu họ vô hiệu hoá anh vào ngày mai hay ngày kia. Hãy biết ơn vì anh đã có những người bạn ở Washington và biết ơn hơn nữa nếu tay cố vấn cũ dày dạn của tôi ở Black Ops còn sống và đang dõi theo anh.
— Hừm, nhưng nếu ông nói rằng không… có thể khi chuyện này qua rồi, tôi có thể gặp người đó và bắt tay, nếu ông ta còn sống. Tên ông ta là gì nhỉ?
— Tôi không thế cho ông biết tên người này, ngay cả khi hắn đã chết.
— Hừm, nếu khi nào ông thấy hắn – còn sống – và nếu hắn là thần hộ mệnh của tôi trong dự án này, hãy cảm ơn giúp tôi.
— Tôi sẽ làm điều đó.
Madox chỉ vào cửa: Chúng ta hãy tiếp tục cuộc họp.
Khi Landsdale bước về phía cửa, Madox gật đầu và thấy vui rằng người đàn ông bí mật được đánh giá tốt. Thực ra người đó không chết trong vụ 11-9 như Madox đã biết, mà đang trên đường tới Câu lạc bộ đồi Custer. Chính Ted Nash, bạn cũ của Bain Madox, đã gọi điện cho hắn ngay trước cuộc họp của Ban điều hành để hỏi xem John Corey có bị giam ở chỗ của Madox không. Khi Madox trả lời không phải Corey mà là Harry Muller, Nash có vẻ thất vọng và bảo “Bắt nhầm cá”, song vẫn tỏ ra lạc quan và nói “Tôi biết có thể làm gì để đưa Corey đến Câu lạc bộ đồi Custer… Anh sẽ thích hắn, Bain. Hắn là một tên khó chịu rất tự cao tự đại, gần giỏi bằng chúng ta”.
Bain Madox theo Landsdale vào phòng, bước đến đầu bàn và bắt đầu: Cuộc họp sẽ tiếp tục. Hắn chỉ chiếc cặp đen nằm giữa sàn và nói: Vật kia mà các ông nhìn thấy lần đầu tiên là thiết bị RA-155 do Liên Xô sản xuất, nặng khoảng 75 pound[2], chứa 5 pound plutonium cao cấp cùng một thiết bị gây nổ.
Harry nhìn chiếc cặp một cách chăm chú. Khi còn làm ở NEST, họ chẳng bao giờ bảo anh cần tìm gì – các thiết bị hạt nhân có nhiều hình dạng và kích thước khác nhau, người hướng dẫn bảo rằng: “Trên thiết bị không có ký hiệu nguyên tử, hình đầu lâu xương chéo hay bất kỳ thứ gì. Chỉ có thể dựa vào máy phát hiện tia gama và neutron”.
Madox tiếp:
— Vật nhỏ nảy có sức công phá khoảng 5 kiloton, bằng một nửa trái bom từng ném xuống Hiroshima. Do đã cũ và liên tục phải bảo dưỡng nên sức công phá có thể giảm. Nhưng điều đó chẳng phải điều an ủi nếu các ông vô tình ngồi cạnh nhau. Hắn cười.
Landsdale đùa: Thực ra chúng ta đang ngồi cạnh nhau đấy. Mà có lẽ anh đừng nên hút thuốc, Bain.
Bain lờ đi: Để tôi cung cấp chút thông tín cho các ông, vật nhỏ này có thế san bằng khu Manhattan và có thể khiến nửa triệu người chết ngay, sau đó thêm khoảng nửa triệu người nữa.
Madox bước tới chiếc cặp và đặt một tay lên: Công nghệ khó tin. Các ông phải tự hỏi Chúa nghĩ gì khi Người tạo ra các nguyên tử có thể bị chia nhỏ hoặc nhập lại bằng bàn tay con người để tạo ra năng lượng siêu phàm như vậy.
Với vẻ đầy khó khăn, Harry Muller rời mắt khỏi trái bom hạt nhân. Dường như lần đầu tiên anh nhận thấy chai nước phía trước mặt và cầm lên uống.
Madox nói với anh:
— Trông ông không được khoẻ.
— Chẳng ai trong số các ông trông khoẻ cá. Và các ông lấy quả bom này ở quái đâu thế?
— Thực ra việc đó dễ thôi, vấn đề chỉ là tiền, cũng như những thứ khác trong cuộc sống thôi mà, cộng thêm những chiếc máy bay riêng của tôi để chuyển thứ này từ một nước cộng hoà Xô viết cũ về đây. Tôi đã trả 10 triệu đôla bằng tiền túi, nếu ông quan tâm đến con số. Đó là tổng số phải trả cho cả 4 chứ không phải một quả. Ông có thể tưởng tượng những người như Bin Laden đã mua bao nhiêu chiếc cặp kiểu này.
Harry uống hết chai nước, cầm tiếp chai của Landsdale cùng chiếc bút bi của hắn rồi đút bút vào túi. Chẳng ai để ý điều đó khi Madox tiếp tục nói.
Madox quay sang Harry:
— Chúng tôi không phải quỷ dữ, ông Muller. Chúng tôi là những người đàn ông tử tế muốn cứu lấy nền văn minh phương Tây, cứu lấy gia đình của chúng ta, đất nước của chúng ta, Chúa của chúng ta.
Phản lại lời biện bạch của hắn, Harry hỏi:
— Bằng cách giết hàng triệu người Mỹ?
— Kiếu gì thì những tay khủng bố Hồi giáo cũng giết họ, Harry. Chỉ là vấn đề thời gian thôi. Chúng ta hành động sớm hơn sẽ tốt hơn. Và chúng ta phải chọn các thành phố chứ không phải chúng chọn.
— Các ông mất trí hết rồi sao?
Madox gắt:
— Thôi nào, Harry! Vừa mới đây ông chẳng băn khoăn gì về việc xoá sổ thế giới Hồi giáo – đàn ông, đàn bà, trẻ con, cả những du khách và doanh nhân phương Tây, và ai biết tuần tới còn có ai nữa ở khu vực Trung Đông.
— Tuần tới?
— Vâng. Như tôi đã nói, ông có thể cảm ơn bản thân và cơ quan của ông về điều đó. Ngày hôm nay chỉ có ông do thám. Ngày mai, ngày kia sẽ là các đặc vụ liên bang và có thể quân từ Fort Drum[3] tràn hết khu này để tìm ông nữa… và tìm thấy cái này – Madox vỗ chiếc cặp.
Harry như nhảy lên khỏi ghế.
— Thế nên chúng tôi phải giấu ông và đưa những chiếc cặp này đến đích cuối cùng. Madox nói với Ban điều hành: Trong khi đó chúng ta sẽ tiếp tục công việc đang thực hiện. Trước hết… Madox bước về bàn và bấm một phím trên bàn phím. Ánh sáng mờ dần và một màn hình phẳng trên tường sáng lên, hiển thị bản đồ khu vực Trung Đông và Đông Á. Chúng ta sẽ xem qua thế giới Hồi giáo – mục tiêu chúng ta sắp xoá sổ.
❀ ❀ ❀
[1] Lực lượng được phái đi phá hoại các nước thù địch với Mỹ.
[2] 1 pound = 0,454 kg.
[3] Nơi có trụ sở sư đoàn tác chiến địa hình rừng núi số 10 của quân đội Mỹ.