Chúng tôi quay trở lại nơi Schaeffer đỗ xe, chạy xe trở về, không ai nói điều gì.
Khi đến ngã ba nơi hai cảnh sát cải trang vẫn đang dọn dẹp các bụi cây ven đường Schaeffer dừng xe lại hỏi:
— Có gì mới không?
Một trong hai người trả lời:
— Chiếc xe Jeep đen lại vừa mới chạy qua đây 10 phút trước, gã lái xe dừng lại hỏi chúng tôi đang làm gì.
— Anh trả lời thế nào?
— Tôi nói chúng tôi đang dọn dẹp lá rụng và cây bụi vì chúng có thể dẫn tới cháy rừng do những lái xe bất cẩn ném tàn thuốc lá khi đi qua.
— Hắn có tin không?
— Hắn có vẻ tỏ ra nghi ngờ, nói là chưa ai từng làm như vậy trước đây cả. Tôi nói năm nay nguy cơ cháy rừng cao hơn mọi năm.
— Được. Hãy gọi cho đại úy Stoner bảo anh ta điều hai nhân viên sửa chữa ổ gà tới đây. Nhớ là hai nhân viên thật sự đó, và điều thêm hai cảnh sát cải trang đi cùng, cải trang thành nhân viên sửa chữa ổ gà, có cả thiết bị sửa đường nữa nhé.
— Rõ thưa sếp.
— Những người đó sẽ thay ca cho các anh.
— Rõ.
Schaeffer tiếp tục chạy xe hướng đường 56 trong khi quay ra nói với chúng tôi:
— Tôi nghĩ Madox đã bắt đầu nghi ngờ sự theo dõi của chúng ta.
Tôi đáp:
— Hắn đã biết rằng sẽ bị theo dõi kể từ khi hắn bắt được Harry trong khu vực Câu lạc bộ đồi Custer vào sáng thứ bảy.
— Chúng ta không biết là Harry có bị bắt ở trong đó hay không.
Nói đoạn ông hỏi tiếp:
— Tại sao bạn ông lại được phái đi thu thập tin tức về những vị khách của Madox?
— Tôi không biết. Và ngay cả Harry cũng không biết. Tôi có nói chuyện với Harry trước khi anh ta đến Câu lạc bộ đồi Custer.
Có thể Schaeffer nghĩ rằng ông ta sẽ tìm kiếm thêm được thông tin từ chúng tôi vì việc ông ta đã giúp chúng tôi thoát khỏi Liam Griffith và đưa chúng tôi tới hiện trường vụ án. Vì vậy, để đổi lại, tôi nói:
— Harry cũng có nhiệm vụ kiểm tra ở sân bay, danh mục các chuyến bay và danh sách thuê xe. Các nhân viên FBI sẽ, hoặc đã, thực hiện điều này. Ông cũng nên làm như vậy trước khi những thông tin này không còn nữa.
Schaeffer không trả lời, thấy vậy tôi nói thêm:
— Tôi và Kate ngẫu nhiên biết được thông tin là có một số nhân vật đặc biệt tới sân bay địa phương từ Washington và rất có thể đã đến Câu lạc bộ đồi Custer.
Schaeffer liếc nhìn tôi.
Khi bạn cho rằng bạn có thể bị cho ra rìa chỉ vì đã bước nhầm một bước, bạn nên chuyển những thông tin đó cho người có thể sẽ tiếp tục công việc đó, hoặc ít nhất là giữ im lặng cho đến khi người ta quyết định sẽ làm gì với những thông tin.
Tôi lại tiếp tục:
— Ông không nên tiết lộ bí mật về việc theo dõi Câu lạc bộ đồi Custer trong thời gian tới.
Schaeffer vẫn không đáp lại. Tôi nghĩ ông ta sẽ nói nhiều hơn nếu không có một bà FBI ngồi ở băng ghế sau. Nhưng tôi chỉ nói những gì tôi cần phải nói, và đó là cách tôi trả ơn cho những gì Schaeffer đã giúp tôi. Tất cả những gì được ghi lại trong túi Harry không phải là điều thiếu tá Schaeffer muốn biết.
Đến lượt tôi hỏi Schaeffer:
— Ông có biết Carl không? Một gã tay chân hoặc vệ sĩ của Madox?
Schaeffer lắc đầu:
— Tôi không biết ai ở nơi đó cả. Như tôí đã nói, tất cả nhân viên an ninh của hắn đều không phải người địa phương. Hắn có cả một doanh trại cho bọn này ở. Có thể chúng làm việc một tuần, về nhà nghỉ một tuần, sau đó lại tiếp tục quay lại làm việc. Đối với nhân viên phục vụ trong câu lạc bộ, tôi cũng có cảm giác là họ cũng không phải là người ở đây.
Thật thú vị.
— Ở đây dân cư tập trung nhiều hơn ở phía bắc, bên ngoài khu bảo tồn quốc gia, bắt đầu từ phía Potsdam tới Massena. Thực ra, biên giới với Canada chỉ cách đây khoảng gần 50 dặm, và tôi có biết tương đối nhiều người Canada làm việc trong ngành du lịch ở đây. Vì vậy, nếu tôi là Madox và cần tuyển chọn người không ở địa phương này, tôi sẽ tìm mọi cách để đưa người từ Canada sang. Đó là cách để thông tin không bị rò rỉ tại đây.
Tôi chưa hề gặp một nhân viên nào của Madox, và dẫu sao thì tôi cũng không thể phân biệt giọng miền bắc với tiếng Anh Canada. Đối với những nhân viên an ninh thì dù họ có nói giọng gì đi nữa thì âm của họ cũng bị ảnh hưởng bởi cách nói của lực lượng vũ trang.
Schaeffer cho chúng tôi hay:
— Tôi đã gọi điện kiểm tra số xe của hãng cho thuê, và chiếc xe được thuê bởi một tay có tên là Mikhail Putyov.
Tôi không trả lời, Schaeffer tiếp:
— Nghe có vẻ giống một cái tên Nga.
Ông nói thêm:
— Có thể hắn ta vẫn còn ở Câu lạc bộ đồi Custer. Chưa có người nào rời khỏi đồi Custer kể từ tối hôm qua.
— Đúng vậy. Ông có bằng lòng với việc theo dõi này không?
Thiếu tá Schaeffer không để ý:
— Người trả lời điện thoại ở công ty cho thuê xe cho biết có hai nhân viên FBI, một nam một nữ, đã tới đó vào ngày hôm qua, lấy đi các bản hợp đồng thuê xe của gã người Nga đó. Anh có biết chuyện này không?
— Hai người đó trông như thế nào? – Tôi trốn tránh.
— Anh ta nói người đàn ông cao lớn, còn người phụ nữ rất xinh đẹp.
— Đó có thể là ai được nhỉ? – Tôi cất giọng nghi ngờ trong khi hiểu rằng tôi đang gặp rắc rối từ băng ghế sau của Schaeffer nhiều hơn là từ Liam Griffith. Cảm ơn ông, thiếu tá.
Kate nói chen vào:
— Tôi đoán đó là tôi và John.
Tôi hỏi Schaeffer:
— Tôi đã nói với ông về chuyện này chưa nhỉ?
— Chưa.
— Ồ, tôi cứ nghĩ là mình đã nói rồi kia chứ.
Đồng hồ đã chỉ 10 giờ 15. Tôi nói với Schaeffer:
— Gã Putyov này đã đặt chuyến bay lúc 12h 45 trưa nay đến Boston. Nếu hắn có mặt ở sân bay một tiếng trước giờ bay như quy định thì hắn chắc đang sắp rời khỏi Câu lạc bộ đồi Custer đó. Tất nhiên là nếu hắn ta còn đang ở đó.
— Làm thế nào anh biết được Putyov đã đặt chuyến bay 12 giờ 45?
— Tôi không nói với ông rằng Kate và tôi đã làm những gì Harry lẽ ra phải làm tại sân bay hay sao? Kiểm tra danh sách chuyến bay và danh mục xe cho thuê.
— Không, anh chưa hề nói – Schaeffer đưa tay với chiếc bộ đàm.
Tôi nói:
— Chắc chắn là hệ thống an ninh của Madox đang kiểm soát tần số sử dụng của cảnh sát. Tốt hơn hết là ông nên dùng điện thoại di động.
Schaeffer liếc nhìn tôi, không hiểu do ấn tượng với sự sáng dạ đột xuất của tôi hay do ông đang lo là liệu rằng cái gã FBI đang ngồi trong xe của mình có bị mắc bệnh hoang tưởng hay không. Dù sao thì ông cũng quay ra sử dụng điện thoại di động, quay số gọi cho đội giám sát của mình:
— Có thông tin gì mới không?
Schaeffer bật loa ngoài nên chúng tôi có thể nghe rõ câu trả lời:
— Không, thưa sếp.
— Có thể sắp có một chiếc xe rời khỏi khu vực theo dõi. Các anh hãy báo cho xe theo dõi trên đường số 56.
— Rõ.
Schaeffer cúp máy, liếc nhìn đồng hồ và lặp lại động tác trước đó tôi đã làm: gọi cho hãng hàng không Continental tại sân bay. Ông ta gặp bạn chúng tôi, Betty, ở đầu dây bên kia:
— Betty, Hank Schaeffer đây...
— Ồ, anh khỏe không?
— Ổn cả. Còn cô?
Và vài câu chào hỏi đại loại như vậy. Ý tôi là rất nhã nhặn, và thật tuyệt là tất cả nhân viên của RFD đều biết đến những người khác và cũng thật tuyệt là họ đều có liên quan về mặt huyết thống, hôn nhân, hoặc cả hai. Nhưng này các bạn, hãy quay trở về với công việc đi thôi.
Cuối cùng thì Schaeffer cũng hỏi Betty:
— Cô có thể giúp tôi một việc được không? Vui lòng kiểm tra hộ xem có tên Putyov trong danh khách hành khách đi chuyến 12 giờ 45 đến Boston không.
Betty đáp lời:
— Ồ, tôi có thể nói là “có” mà không cần nhìn vào danh sách hành khách. Nhưng rồi sau đó, tôi đã kiểm tra lại danh sách này và thấy là hắn ta đã hủy chuyến bay.
— Hắn có đặt vé lại không?
— Không, Betty đáp và hỏi ngược lại – Có vấn đề gì vậy?
— Không, chỉ là thói quen thôi mà. Làm ơn gọi về văn phòng tôi nếu cái gã Putyov đó lại đặt vé hoặc cô thấy hắn đến. Và cũng nhờ cô in cho tôi tất cả danh sách hành khách của các chuyến bay cũng như danh sách đặt vé trong 6 ngày gần đây. Tôi sẽ đến lấy sau.
— Được thôi. Này, ông có muốn nghe thông tin mới không? Hôm qua có hai nhân viên FBI, một nam một nữ tới đây. Họ muốn có các bản sao của danh sách hành khách và danh sách đặt vé. Họ tới đây bằng trực thăng của FBI và có phù hiệu FBI nữa nên chắc chắn không phải giả mạo. Vì vậy tôi đã giao họ những thông tin họ cần.
Betty tiếp tục nói một lúc nữa rồi bình luận thêm:
— Gã đàn ông ăn nói rất láu cá và tôi cũng đối lại với hắn như vậy.
Tôi nhớ là mình chẳng làm gì tệ ngoài việc rất lịch sự và nhã nhặn. Nhưng ngay cả khi tôi có hơi láu cá một chút thì cô ta cũng chẳng đáp lại tôi như vậy. Thật là một kẻ dối trá.
Thiếu tá quay qua liếc nhìn tôi trong khi nói với Betty:
— Cảm ơn cô nhé.
Betty cắt ngang:
— Có chuyện gì đang xảy ra vậy? Gã đàn ông đó nói là vụ này có liên quan tới Olympic mùa đông, Betty cười khùng khục: Tôi nói với gã là Olympic mùa đông đã diễn ra năm 1980 rồi kia, – rồi thêm: Người phụ nữ rất lịch sự. Ông có thể thấy cô ta đã chán ngấy cái thằng cha lập dị đi cùng. Cuối cùng thì tất cả những thứ này là gì vậy?
— Tôi không thể nói bây giờ được, nhưng tôi muốn cô không tiết lộ điều này với người khác.
— Đó cũng là những gì họ nói. Tôi đã muốn gọi cho ông nhưng tôi chẳng hiểu gì nhiều vào thời điểm đó cả. Bây giờ tôi đang suy luận…
— Không có gì đáng quan tâm đâu. Gọi cho tôi nếu gã Putyov đó xuất hiện hoặc lại đặt vé. Gặp cô sau vậy, được không?
— Được, chúc một ngày tốt lành.
— Cô cũng vậy, – Schaeffer cúp máy nhìn tôi: Ông nghe thấy hết cả rồi đấy.
— Tôi đã rất lịch sự với cô ta. Phải vậy không Kate?
Không có ai trả lời.
Schaeffer nói:
— Tôi muốn nói về việc Putyov đã hủy chuyến bay cơ.
— Vậy rất có thể hắn vẫn đang ở Câu lạc bộ đồi Custer.
— Đúng vậy. Ở đây chỉ có vài máy bay chở khách cỡ nhỏ, và tất cả các chuyến bay này thường là kín chỗ. Người ta không thể chạy tới sân bay mua vé mà không đặt trước.
Schaeffer đã bỏ ra rất nhiều công sức và cũng đã thu về được khá nhiều thông tin, nhưng ông ta hoàn toàn không biết chuyện gì đang xảy ra phía sau vụ án mạng. Tuy nhiên, ông ta biết có một điều gì đó đang diễn ra ở Câu lạc bộ đồi Custer khiến các nhân viên FBI phải chú ý. Đó là điều mà ông không có bổn phận phải quan tâm.
Tôi hỏi Schaeffer trong khi chúng tôi quay ra đường 56:
— Ông có thể đưa giúp chúng tôi đến Potsdam được không?
— Làm gì?
— Chúng tôi cần phải… nói thật là chúng tôi cần phải tránh mặt Liam Griffith.
— Không đùa đấy chứ? Tôi được lợi gì từ việc này?
— Cho chúng tôi xuống đường 56 này vậy. Chúng tôi sẽ đi nhờ xe người qua đường để đến Potsdam.
— Có thể một con gấu sẽ đón tiếp ông trước khi ông có cơ hội nhìn thấy một chiếc xe qua đường đấy.
— Không sao, tôi có súng.
— Thôi, đừng bắn gấu. Tôi sẽ đưa các vị đến đó.
— Cảm ơn.
Tôi quay lại nói với Kate, nhưng mặt nàng hơi tỏ chút lãnh đạm:
— Anh sẽ đãi em bữa trưa ở Potsdam.
Không có câu trả lời.
Schaeffer nói:
— Quả là một người ưa nhìn. Và cả hài hước nữa.
— Ai cơ?
— Ồ, đó là nữ nhân viên hãng hàng không.
Chúng tôi tới nơi giao cắt với đường 56, Schaeffer dừng xe quay lại hỏi:
— Có đi Potsdam không?
Ngay từ hôm qua tôi đã có cảm giác chán nản khi tới ngã ba này và cuối cùng quyết định đi thăm Harry ở nhà xác Potsdam chứ không đến trụ sở cảnh sát như đã được chỉ dẫn trước đó.
Bây giờ chúng tôi sẽ phải quyết định lựa chọn giữa việc đối mặt với Griffith trước khi quá muộn hay đi trốn ở Potsdam.
Schaeffer hỏi lại:
— Đường nào đây?
Tôi liếc về phía sau:
— Kate? Potsdam hay Liam?
— Potsdam – Nàng đáp.
Schaeffer rẽ phải, thẳng hướng tới Potsdam.
Điều tra một vụ án mạng trong khi mình không có đủ quyền hạn đã quá nhiều rắc rối. Sẽ còn nhiều khó khăn hơn khi phải trốn chạy chính cấp trên của mình, đồng nghiệp thì chỉ tìm cách chơi xấu, và nghi can lại chơi cùng với một vài tay làm việc cho tổng thống.
Tại sao tôi có thể dẫm chân vào đống bùn như thế này được cơ chứ.