Lửa Hoang

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 34 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 21

❊ ❊ ❊

Chúng tôi tiếp tục chạy về phía tây theo đường số 3 – một con đường dường như chẳng có lý do gì để tồn tại, trừ đôi lúc ta nhìn ngắm cây khi đi từ nơi vô định này sang nơi vô định khác.

Kate đã lấy vài cuốn sách bỏ túi ở sân bay và lúc này đang nghiền ngẫm. Khi đi đâu nàng cũng làm việc đó để tích luỹ kinh nghiệm, rồi sau đó giảng giải lại cho tôi như một hướng dẫn viên du lịch vậy.

Nàng bảo tôi rằng hồ Saranac, thành phố, sân bay và con đường này vẫn nằm trong ranh giới Công viên quốc gia Adirondack. Ngoài ra khu vực này còn có tên North Country – một cái tên nàng thấy lãng mạn.

Tôi bảo:

— Tháng 4 ở chỗ này em có thể chết cóng đấy.

Nàng vẫn tiếp:

— Khu vực dành cho công viên có diện tích ngang với bang New Hampshire.

— New Hampshire là gì?

— Nhiều nơi không có người sống.

— Cái đó thì rõ.

Và nhiều chuyện nữa. Bây giờ tôi có thể hiểu vì sao mà một người có thể bị lạc ở nơi này trong vài ngày, vài tuần hay cả đời; nhưng tôi cũng nhận thấy rằng một người có thể tồn tại được nếu họ có chút kinh nghiệm về rừng.

Đường số 3 có hai làn khá đẹp, thỉnh thoảng xuyên qua một thành phố nhỏ, nhưng có những khu vực hoang vu kéo dài làm gợi lên trong tôi chứng sợ nơi đông người và sợ thú vật. Tôi có thế hiểu vì sao tay Bain Madox có một khu nhà ở đây nếu hắn định làm trò ma gì đó.

Kate bảo:

— Nơi này đẹp thật.

— Đúng, tôi chép miệng.

Có những tấm biển vàng in hình một con hươu đang nhảy màu đen, chắc là tấm biển cảnh báo bọn hươu nhảy tránh xe đang chạy.

Tại chỗ cua có một tấm biển lớn, trên đó có hình một con gấu in màu đen, kèm theo dòng chữ ”Cảnh Giác". Tôi hỏi:

— Em có thấy không? Thấy tấm biển con gấu không?

— Có. Nghĩa là khu vực này có gấu.

— Cứt thật! Cửa khoá hết chưa?

— John, đừng ngu ngốc nữa! Gấu sẽ không nổi khùng nếu chúng ta không chọc tức chúng.

— Rồi em sẽ phải tiếc vì nói những lời đó đấy. Làm thế nào em biết điều gì khiến một con gấu nổi khùng?

— Chấm dứt chuyện mấy con gấu chết tiệt của anh đi.

Chúng tôi chạy tiếp. Đường không đông lắm, chỉ có vài chiếc xe đi ngược hướng chúng tôi trở về phía hồ Saranac. Kate bảo:

— Nói cho em nghe vì sao anh tới Câu lạc bộ đồi Custer.

— Đúng cách làm chuẩn của cảnh sát thôi mà. Anh đi về nơi nào lần cuối cùng anh nghe thông tin về người mất tích.

— Chuyện này có vẻ phức tạp hơn vụ một người mất tích đấy.

— Thực ra không phải. Vấn đề với FBI và CIA là họ phức tạp hoá vấn đề.

— Đó là thực tế?

— Đúng.

— Em cần nhắc anh rằng chúng ta không cần cảnh cáo Madox hay bất kỳ ai rằng có một đặc vụ liên bang trên đất của ông ta.

— Anh nghĩ bọn mình đã bàn chuyện này. Nếu em trên đất của Câu lạc bộ đồi Custer với chân bị gãy, không có điện thoại di động, bị gấu cắn đứt ngón chân, liệu em muốn tuân thủ mệnh lệnh và đợi lệnh khám xét để tìm kiếm em?

Nàng nghĩ một lát rồi lên tiếng:

— Em biết một cảnh sát sẽ mạo hiểm tính mạng và sự nghiệp của mình để giúp đỡ một cảnh sát khác, em biết anh sẽ làm thế với em – dù anh còn mâu thuẫn bởi em đồng thời có hai tư cách: vợ của anh và một đặc vụ FBI.

— Vấn đề hay đấy!

— Nhưng em nghĩ anh có mục đích khác là xem Câu lạc bộ đồi Custer là cái gì.

— Em có manh mối gì trước tiên?

— Thứ nhất là tập danh sách hành khách đi máy bay và hợp đồng thuê xe hơi trong cặp em đây. Thứ hai là anh tìm hiểu về máy bay của GOCO.

— Anh chẳng thể nào lừa em được.

— John, em đồng ý là chúng mình cần đẩy mạnh vụ tìm kiếm Harry, nhưng xa hơn nữa, anh sẽ tìm hiểu thêm điều gì đó có thể lớn hơn nhiều những gì mình có thể nhận thấy. Rồi nàng nhắc tôi: Bộ Tư pháp quan tâm tới tay này, câu lạc bộ này và các vị khách của hắn. Đừng làm rối cuộc điều tra của họ.

— Em nói chuyện với tư cách đồng nghiệp, vợ hay luật sư của anh thế?

— Tất cả, nàng dừng lại một lát rồi thêm: Ok, em đã nói hết phần mình bởi em thấy mình cần nói và bởi đôi lúc em lo lắng cho anh. Anh là một khẩu đại bác không chốt khoá.

— Cảm ơn.

— Anh còn cực kỳ thông minh và nhạy bén, em tin vào nhận định và bản năng của anh.

— Thật sao?

— Thật đấy. Thế nên dù về nguyên tắc em là cấp trên của anh, em sẽ để anh dẫn dắt trong vụ này.

— Anh sẽ không để em thất vọng.

— Đúng, anh không nên để vậy. Em cũng muốn nhắc anh rằng chẳng có gì tốt hơn thành công. Nếu anh… bọn mình… vượt quá thẩm quyền, bọn mình nên có gì mang về để chứng tỏ rằng việc đó có ích.

— Kate, nếu anh không nghĩ có chuyện gì hơn việc chi phối giá dầu, bây giờ bọn mình đã ngồi ở trụ sở cánh sát và uống cà phê rồi.

Nàng nắm tay tôi, chúng tôi tiếp tục hành trình.

* * *

Khoảng 40 phút sau khi rời sân bay, tôi thấy biển chỉ đường số 56 chạy về phía bắc. Kate báo “Ngoặt phải”.

Tôi đạp phanh, tay nắm lấy khấu Glock: Ở đâu?

— Ở đây. Ngoặt phải. Đi thôi.

— Gấu… ồ… rẽ phải[1]. Đừng dùng từ đó.

— Rẽ đi thôi. Rẽ đây.

Tôi rẽ ngoặt vào đường 56 rồi tiếp tục chạy. Đoạn đường này thật hoang vu, tôi bảo Kate:

— Nơi này trông giống vùng của người Anh-điêng[2]. Cuốn sách bỏ túi nói gì về người da đỏ? Có thân thiện không?

— Nó nói rằng hiệp ước hoà bình với thổ dân da đó đã hết hiệu lực vào Ngày Columbus năm 2002.

— Buồn cười.

Chúng tôi chạy tiếp 20 dặm thì thấy một tấm biển màu nâu báo chúng tôi đang ra khỏi Công viên quốc gia Adirondack. Kate nói: Trung sĩ giải đáp bảo rằng Câu lạc bộ đồi Custer nằm trên đất riêng trong công viên, thế là bọn mình đi qua đó rồi. Nàng liếc tấm bản đồ: Có một thành phố tên South Colton phía trước vài dặm. Bọn mình sẽ dừng ở đó và hỏi đường.

Tôi tiếp tục lái, một cụm nhà xuất hiện. Một tấm biển đề: “South Colton, một thành phố nhỏ nhưng sẵn sàng gây chiến", hay đại loại những từ ngữ như thế.

Có một trạm xăng ngoài rìa thành phố nhỏ bên đường này, tôi đánh xe vào và đỗ lại. Tôi bảo Kate:

— Em hỏi đường đi!

— John, nhấc đít lên mà đi hỏi.

— Được… em đi với anh.

Chúng tôi ra ngoài, duỗi chân tay rồi đi vào căn phòng nhỏ và thô sơ.

Có một ông già mặc quần jean, áo sơ mi kẻ ô ngồi ở chiếc bàn cũ kỹ hút thuốc và xem tivi đặt trên quầy. Sóng có vẻ kém nên tôi phải xoay ăngten hộ ông ta, ông ta bảo: Thế, được rồi.

Khi tôi vừa rời tay khỏi ăngten, sóng lại tệ. Hồi trẻ con tôi phải làm ăngten cho ti vi của nhà, nhưng bây giờ thì tôi hết làm việc đó rồi, tôi bảo ông ta:

— Chúng tôi cần được chỉ đường.

— Tôi cần một chảo thu sóng từ vệ tinh.[3]

Ý tưởng không tồi. Ông có thể nói chuyện trực tiếp với tàu vũ trụ. Chúng tôi đang tìm...

— Các vị từ đâu tới?

— Hồ Saranac.

— Thế à! Lần đầu tiên ông ta nhìn chúng tôi, nhìn chiếc Taurus bên ngoài rồi hỏi: Anh từ đâu tới?

— Trái đất. Xem này, chúng tôi mượn...

— Cần xăng à?

— Vâng. Nhưng trước hết...

— Quý cô cần phòng vệ sinh?

Kate trả lời:

— Cảm ơn ông. Chúng cháu đang đến Câu lạc bộ đồi Custer.

Ông ta không nói gì vài giây, rồi nói:

— Thế hả?

— Ông biết chỗ đó ở đâu không?

— Có chứ. Họ lấy xăng ở đây. Không sửa xe cho họ. Họ mang xe đến đại lý ở Potsdam. Tôi quên nghề sửa xe còn nhiều hơn những gì bọn đần độn ở đại lý biết đấy. Nhưng nếu chúng kẹt trong tuyết hay bùn, các vị biết họ gọi ai không? Đại lý? Không. Họ gọi Rudy. Đó là tôi đấy. Vì sao, chỉ hồi tháng 1… hay tháng 2 vừa qua… ừ, có rất nhiều tuyết vào giữa tháng. Các vị nhớ chứ?

Tôi trả lời: Hình như khi đó tôi ở Barbados. Rudy này...

— Ngoài kia tôi có một máy bán đồ ăn vặt và một máy bán đồ uống. Anh cần tiền lẻ không?

Tôi đầu hàng: Có.

Thế là chúng tôi đổi tiền lẻ, mua ít đồ ăn vặt ở máy, hai lon nước, dùng phòng vệ sinh và đổ vài gallon xăng.

Quay vào phòng, tôi dùng một trong số thẻ tín dụng chính phủ trả tiền xăng. Các đặc vụ mang theo hai thẻ, một chiếc dùng thanh toán tiền ăn, ở, các thứ linh tinh còn thẻ kia chuyên thanh toán tiền xăng dầu. Trên thẻ này có chữ “Corporate" và “R And I Associates", chẳng có nghĩa gì nhưng ông già tò mò vẫn hỏi:

— R and l associates là gì thế?

— Viết tắt của Tủ lạnh và Máy làm đá ấy mà.

— Thật hả?

Tôi chuyển chủ đề và hỏi ông ta:

— Ông có bản đồ địa phương không?

— Không, nhưng tôi có thể vẽ cho anh.

— Miễn phí?

Ông ta cười to, lục một tập thư cũ và tìm một miếng quảng cáo cho cuộc thi vật nai sừng tấm Bắc Mỹ hay sự kiện gì đó, rồi bắt đầu dùng bút chì viết lên mặt sau miếng ấy. Ông ta nói:

— Thế thì trước tiên anh phải tìm đường Stark, rẽ trái, nhưng không có biển báo gì, sau đó anh rẽ sang đường Joe Indian...

— Xin lỗi, ông nói gì?

— Joe Indian. Ông ta nhắc lại lần nữa đề phòng tôi là thằng ngu ngốc rồi kết thúc: Chỗ này anh sẽ gặp đường dành cho dân khai thác gỗ, không có tên, đi tiếp khoảng 10 dặm. Bây giờ hãy tìm đường McCuen Pond bên trái, đường đó sẽ đưa anh thẳng tới đất của Câu lạc bộ đồi Custer. Không thể lạc đâu, bởi người ta sẽ chặn anh lại.

— Ai chặn?

— Đám bảo vệ. Họ có cổng và trạm gác, toàn khu đất có rào bao quanh.

— Ok, cảm ơn ông, Rudy.

— Sao các vị tới đó?

— Chúng tôi sửa chữa tủ lạnh. Máy làm đá có vấn đề.

— Thế à? Ông ta nhìn chúng tôi: Họ đang chờ các vị à?

— Chắc chắn rồi. Họ không thể dùng cocktail cho tới khi chúng tôi khắc phục được trục trặc ở máy làm đá.

— Họ không chỉ đường cho các vị?

— Có, nhưng con chó xơi mất tờ giấy vẽ đường. Ok, cảm ơn...

— Này, nhưng muốn tôi khuyên gì không?

— Chắc chắn có chứ.

— Tôi đã cảnh báo các vị, nhưng các vị không chịu nghe tôi.

— Ok.

— Hãy lấy tiền trước. Họ thanh toán chậm lắm. Đó là kiểu của bọn nhà giàu. Trả tiền chậm cho những người làm.

— Cảm ơn ông đã cảnh báo.

Chúng tôi ra, tôi bảo Kate:

— Chúng ta bắt đầu bị để ý, phải không?

— Em bắt đầu nghĩ thế đấy.

Chúng tôi trở lại xe, quay về đường 56, đi vào công viên và để ý tìm đường Stark. Cuối cùng tôi tìm thấy và rẽ vào con đường hẹp chạy xuyên qua rừng cây dày. Tôi hỏi:

— Em muốn ăn chút thịt bò khò không?

— Không, cảm ơn. Đừng vứt rác bừa bãi đấy.

Tôi đói tới mức xơi hết cả con gấu mất, nhưng tôi dùng tạm ít thịt bò khô. Rồi tôi ném giấy gói vào ghế sau – tôi cùng bảo vệ môi trường đấy!

Chúng tôi tới gần Câu lạc bộ đồi Custer, theo Walsh lúc này một đợt tìm kiếm trên không và trên mặt đất đang diễn ra quanh khu này nhưng tôi chẳng nghe thấy tiếng trực thăng hay máy bay thường, cũng chẳng thấy xe cảnh sát tìm kiếm. Đây không phải dấu hiệu tốt, hoặc là dấu hiệu rất tốt.

Kate kiểm tra điện thoại di động và bảo: Bây giờ có sóng rồi, em còn có một lời nhắn.

Nàng bắt đầu tải lời nhắn song tôi bảo:

— Chúng ta không liên lạc. Không gọi, không nhắn.

— Nếu họ tìm thấy Harry rồi thì sao?

— Anh không biết thế nào. Chúng ta sẽ gặp Bain Madox.

Nàng bỏ điện thoại vào túi, rồi máy nhắn tin đổ chuông, sau đó một phút máy nhắn tin của tôi cũng thế.

Tôi theo chỉ dẫn của Rudy, sau 20 phút cả hai đã đến đường McCucn Pond, một con đường hẹp nhưng nhẵn nhụi.

Phía trước có một tấm biển lớn chạy ngang đường, bắt vào hai trụ lớn đường kính cỡ hai foot có đèn chiếu. Tấm biển đề: “Đây là đất tư - Cấm xâm phạm - Dừng ở cổng phía trước hoặc quay lại".

Chúng tôi chạy qua tấm biển, phía trước tôi thấy một khu phát quang, trên đó có một căn nhà gỗ đơn sơ phía sau cổng sắt đóng.

Hai người đàn ông mặc quần áo dã chiến bước ra khỏi nhà như thể họ đã biết chúng tôi tới đây trước khi bọn tôi tới cổng. Tôi bảo Kate:

— Máy phát hiện âm thanh và cử động. Có thể cả camera nữa.

— Đây là chưa kể những tên này đeo bao súng, một tên trong chúng quan sát bọn mình bằng ống nhòm.

— Chúa ơi, anh ghét bọn bảo vệ của tư nhân kinh khủng. Cho chúng một khẩu súng, một ít quyền, và...

— Tấm biển đề giảm tốc độ xuống 5 dặmgiờ.

Tôi giảm tốc độ và tiến về phía cổng. Cách cổng 10 foot là một mô giảm tốc và tấm biển đề: “Dừng lại đây". Tôi dừng.

Cổng chạy điện hé ra vài foot, một trong hai tên gác bước về phía xe chúng tôi. Tôi hạ kính cửa sổ, hắn bước lại và hỏi: Tôi có thể giúp gì cho các vị?

Tên này chừng 30 tuổi, từ đầu đến chân đều mang đồ quân đội: mũ, bốt, súng. Hắn tạo vẻ mặt chứng tỏ mình rất lạnh, song khiêu khích có thể nguy hiểm. Tất cả những thứ đủ cho hắn làm điều đó chỉ là cặp kính mát và một chữ thập ngoặc. Tôi bảo hắn:

— Tôi là đặc vụ liên bang John Corey, đây là đặc vụ Kate Mayfield. Chúng tôi tới đây gặp ông Bain Madox.

Điều đó dường như đập vỡ khuôn mặt lạnh của tay bảo vệ, gã hỏi:

— Ông ấy đang chờ các vị?

— Nếu ông ta chờ, anh đã biết. Phải không?

— Tôi… tôi có thể xem giấy tờ được chứ?

Tôi muốn cho hắn xem khẩu Glock trước để hắn biết không chỉ mình có súng, nhưng tôi đưa hắn thẻ đặc vụ, Kate cũng vậy.

Hắn xem cả hai thẻ, tôi có cảm giác hoặc là hắn nhận ra chúng là thẻ thật, hoặc là vờ như mình đã quá quen việc kiểm tra thẻ.

Tôi xen ngang việc kiểm tra của hắn: Tôi sẽ lấy mấy cái thẻ lại.

Hắn ngần ngừ rồi trả lại. Tôi khó chịu:

— Chúng tôi tới đây để gặp ông Madox về công việc.

— Thực chất công việc của ông là gì?

— Anh có phải ông Madox không?

— Không… nhưng…

— Này anh bạn, anh có 10 giây để làm điều gì đó khôn ngoan. Nếu cần cứ gọi điện trước, rồi mở cái cổng khốn nạn kia ra.

Hắn trông có vẻ hơi khó chịu nhưng vẫn giữ vẻ bình thản rồi nói: Đợi chút!

Hắn quay lại cổng, len qua khe mở và nói chuyện với tên còn lại. Rồi cả hai chui tọt vào cổng gác.

Kate hỏi tôi: Sao anh luôn phải đối đầu thế?

— Đối đầu là khi anh rút súng ra. Tranh cãi là khi anh kéo cò.

— Các đặc vụ liên bang được huấn luyện biết lịch sự.

— Anh bỏ mất lớp đó.

— Chuyện gì xảy ra nếu chúng không cho ta vào? Chúng có thể từ chối cho ta vào đất riêng nếu ta không có lệnh khám xét.

— Chỗ nào nói thế?

— Thực tế là trong hiến pháp đấy.

— 10 đôla đảm bảo rằng ta có thể vào.

— Anh cứ chuấn bị tiền đi!

Tên phát xít mới quay lại xe của chúng tôi và nói:

— Tôi đề nghị các vị đi qua cổng rồi đỗ xe sang bên phải. Một chiếc Jeep sẽ đưa hai vị tới nhà.

— Tại sao tôi không được mang xe vào?

— Vì chính sự an toàn của các vị, thưa quý ông, và đó là thỏa thuận bảo hiểm của chúng tôi.

— Hừm, tôi không muốn phá vỡ thoả thuận bảo hiểm của các anh. Này, trên đất của các anh có gấu không vậy?

— Có, thưa ông. Xin qua cổng và ở nguyên trong xe cho tới khi chiếc Jeep tới.

Tên đần độn này nghĩ rằng tôi sẽ ra ngoài khi có vài con gấu vây quanh?

Hắn ra hiệu cho tên còn lại đứng ở cổng gác, chiếc cổng thép mở ra.

Tôi đánh xe vào trong và tiến vào một khoảng rải sỏi. Cổng đóng lại phía sau lưng, tôi bảo Kate:

— Xin chào mừng quý vị tới Câu lạc bộ đồi Custer. Em nợ anh 10 đôla.

Kate cười: 20 đôla đảm bảo chúng ta sẽ không ra khỏi đây mà còn sống.

Một chiếc Jeep có cửa sổ sơn màu chạy lại. Xe dừng, từ trên xe hai gã mặc đồ dã chiến, mang bao súng ra khỏi xe và tiến lại phía chúng tôi.

Tôi bảo:

— Anh phải chấp chúng rồi.

Một tên đến bên cửa sổ xe tôi và bảo: Xin ra ngoài và theo tôi.

Dường như đây là nơi ai đó sẽ đặt thiết bị định vị hay gắn rệp vào xe của người khác, nên tôi không có ý định để lại xe ở đó. Tôi bảo:

— Tôi có ý hay hơn. Anh đi trước, xe tôi sẽ theo sau.

Hắn ngần ngừ rồi trả lời:

— Hãy theo sát tôi và chỉ đi trên đường.

Hắn trở lại xe rồi quay lại, xe tôi chạy theo sau hắn lên một quả đồi, qua một bãi trống có nhiều vỉa đá lớn. Kate nói:

— Em đoán là anh không muốn chúng cài những thứ anh không muốn vào xe.

— Khi thấy mức độ bảo vệ an ninh thế này, em cần hoang tưởng như bọn chúng vậy.

— Anh luôn biết cách xử lý tình huống tồi tệ mà anh vừa đẩy chúng ta vào.

— Cảm ơn… anh nghĩ thế.

Dọc theo con đường là những trụ đèn, tôi còn nhận ra một loạt trụ chạy từ hàng cây qua bãi trống tới hàng cây khác. Những trụ này căng 5 dây, khi đi bên dưới tôi thấy 3 dây là những sợi cáp to chắc chắn là những đường dây điện lớn.

Đến giữa đường lên đồi, tôi có thể thấy một toà nhà lớn cỡ như một khách sạn nhỏ. Phía trước toà nhà là một cột cờ, trên đó treo lá cờ của Mỹ đang bay, phía dưới là cờ đuôi nheo màu vàng.

Phía sau toà nhà, trên đỉnh đồi, tôi thấy một tháp cao trông giống tháp tiếp sóng điện thoại di động, Đó là lý do ở đây bọn tôi có sóng và Harry sẽ có sóng (nếu anh còn sống và ổn). Tôi tự hỏi tháp này của công ty điện thoại hay của Bain Madox.

Chúng tôi đến toà nhà, phía trước là một khoảng rải sỏi có một chiếc Jeep đen khác đang đậu và một chiếc một chiếc Ford hiệu Taurus màu xanh, giống chiếc tôi lái. Nhưng chiếc này dán một chữ “e” ở hãm xung phía sau, vì vậy tôi biết nó của công ty cho thuê xe Enterprise. Vậy là có thể vài vị khách dịp cuối tuần vẫn ở đây. Ngoài ra còn có một chiếc xe tải màu xanh sẫm, có thể chính là chiếc Betty đã nhắc tới.

Chúng tôi dừng dưới mái cổng lớn có cột đỡ, cả hai tên ra khỏi xe và mở cửa. Kate và tôi bước ra, nàng cầm chiếc cặp chứa những danh sách hành khách đi máy bay và các hợp đồng thuê xe. Tôi ghi nhớ biển số của chiếc xe công ty Enterprise, sau đó khoá cửa xe chúng tôi và nhìn quanh.

Mọi mặt của toà nhà được phát quang tới bán kính khoảng nửa dặm, đảm bảo cả tầm quan sát và an ninh tốt. Hẳn là Harry phải rất vất vả khi tìm cách tiến lại một cự ly đủ gần khu đậu xe để chụp ảnh người và biển số xe, ngay cả khi anh sử dụng các mô đá để ẩn nấp.

Hơn nữa tôi đã đếm được bốn tên gác và cảm giác rằng còn có thêm nữa. Nơi này rất chặt chẽ, lúc này tôi khá chắc rằng Harry đã rơi vào tình cảnh tồi tệ.

Tên lái chiếc Jeep bảo chúng tôi: Xin đi theo tôi.

Tôi cảnh cáo hắn: Không ai được chạm vào xe này. Nếu tôi phát hiện rằng bất kỳ ai đó đặt thứ gì ngoài ý muốn vào xe, anh ta sẽ ngồi tù. Hiểu rồi chứ?

Hắn không trả lời, nhưng hắn hiểu.

Chúng tôi leo vài bậc cầu thang lên một hiên có mái che đặt vài chiếc ghế đặc trưng vùng Adirondack và vài ghế xích đu quay mặt xuống sườn đồi dốc. Trừ những tên bảo vệ, đây là một nơi dễ chịu và ấm cúng. Lúc này tôi nhận ra lá cờ đuôí nheo màu vàng có mang số 7.

Tên bảo vệ nói: “Xin chờ ở đây” rồi biến vào toà nhà.

Kate và tôi đứng ở hiên, tôi phỏng đoán: Có khi nơi này sắp bán, kèm theo một quân đội nhỏ.

Nàng không trả lời câu đó mà nói với tôi:

— Em cần kiểm tra những tin nhắn.

— Không.

— John, nhỡ...?

— Không. Đây là một trong những thời điểm hiếm hoi anh không cần bất kỳ thông tin nào. Chúng ta sẽ gặp Bain Madox.

Nàng nhìn tôi và gật đầu.

Cửa mở, tên bảo vệ nói: Mời vào.

Chúng tôi đi vào Câu lạc bộ đồi Custer.

❀ ❀ ❀

[1] “Bear right”nghĩa là “ngoặt phải”, cũng có nghĩa là “gấu bên phải”, John hiểu theo cách thứ 2.

[2] Người Mỹ bản địa, còn gọi là người da đỏ, sống ở Bắc Mỹ trước khi người châu Âu phát hiện ra châu Mỹ.

[3] Ông già nghe nhầm “direction” thành “dish”.

Thật lãng mạn phải không John? Phía trên lò sưới là một bộ sưu tầm gạc hươu lớn khiến tôi chợt thấy mình có cảm giác ham muốn. Tôi nói: — Anh cảm thấy thật ham muốn. — Chúng ta không thể chỉ thưởng thức căn phòng không thôi được sao? — Như
Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

3 Trong Tổng Số 4 tác phẩm của Nelson Demille

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.