Lửa Hoang

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 34 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 35

❊ ❊ ❊

Tôi vào xe, đưa cà phê và mớ sách báo hướng dẫn du lịch cho Kate:

— Chúng ta cần tìm một nơi ẩn náu, không phải là ở Potsdam này.

— Có lẽ chúng ta nên đến Canada xin tị nạn chính trị.

— Thật vui thấy em vẫn còn giữ được khiếu hài hước lúc này.

— Em không nói đùa đâu.

Tôi nhấp một ngụm cà phê, cho xe chạy thẳng vào trung tâm Potsdam trong khi Kate lật giở tìm kiếm các trang hướng dẫn du lịch. Tôi thông báo vắn tắt nội dung cuộc gọi về The Point và nói:

— Griffith sẽ sớm yêu cầu cảnh sát liên bang cũng như cảnh sát địa phương tìm kiếm hai người mất tích nếu hắn chưa có ý định đó. Nhưng anh nghĩ là chúng ta có thể đi trước hắn một bước.

Kate không có vẻ gì là để ý đến những gì tôi nói, nàng chỉ xem xét chỗ sách hướng dẫn du lịch địa phương:

— Có thể đây là một chỗ tốt để mua một ngôi nhà. Trung bình một ngôi nhà có giá 66.400 đôla.

— Em à, anh chỉ muốn tìm một nơi có thể ở qua đêm thôi.

— Trung bình một hộ gia đình chỉ có thu nhập là 30.782 đôla một năm. Tiền phụ cấp thương tật không phải chịu thuế của anh là bao nhiêu?

— Làm ơn tìm một nơi nghỉ qua đêm đi em yêu.

— Được – Nàng lật qua một vài cuốn và nói: Có một chỗ ngủ qua đêm B&B trông tương đối tốt.

— Không, đừng chọn B&B.

— Trông nó cũng được đấy chứ. Và nó cũng tách biệt nữa, nếu đó là điều chúng ta cần lúc này.

— Đúng đó là điều chúng ta cần.

— Nơi này nằm trong một khuôn viên rộng 22 mẫu đã từng là khu nuôi ngựa của trường Đại học thánh Lawrence. Kate đọc: Ở đây quý khách sẽ có được sự riêng tư mang hương vị đồng quê cổ điển.

— Cái hương vị đồng quê cổ điển đó giá bao nhiêu vậy?

— 65 đôla một đêm. Nhưng cũng có thể chọn nhà riêng của vùng quê với giá là 75 đôla.

— Với số tiền đó chúng ta chỉ đủ để trả cho một giờ ở The Point.

— Chúng ta vẫn đang phải trả à?

— Đúng vậy. Đường nào đây?

Kate liếc nhìn bản đồ:

— Chúng ta phải đi ra đường 11.

Tôi đang bắt đầu chạy vòng thứ hai quanh trung tâm Potsdam nên cũng biết rõ hơn địa hình nơi này. Chúng tôi chạy xe tới một điểm giao cắt, nơi có rất nhiều công nhân làm đường, và sau đó chẳng bao lâu, chúng tôi đã tới đường 11, rời khỏi trung tâm.

Tôi nói:

— Anh quen vài tay trong Đội Truy tìm thủ phạm trốn chạy. Họ nói những kẻ trốn chạy thường có vẻ như thích thú với việc trốn tránh đó. Điều đó giống như một cái gì đó tương đối cao xa, phải sử dụng trí thông minh của mình, chạy xe trên đường…

— Em không thấy thích thú với việc trốn chạy này. Còn anh?

— Ồ… có. Đó là một trò chơi. Mà trò chơi thì luôn vui như vậy.

Nàng không bình luận gì về điều tôi nói:

— Chỗ nghỉ B&B này cách đây khoảng mười dặm, nằm ngoài Canton.

— Canton ở Ohio kia mà.

— Có thể họ đã chuyển nó đi rồi hoặc, John này, có thể ở New York cũng có một Canton.

— Chúng ta sẽ biết ngay thôi.

Chúng tôi tiếp tục chạy về phía tây nam đường 11.

Kate quay giở lại mấy trang quảng cáo:

— Có rất nhiều trường đại học trong khu vực này, vì vậy tỷ lệ người có trình độ đại học của người dân ở đây cao hơn tỷ lệ trung bình toàn quốc.

— Em sẽ khiến những gã trình độ đại học ở đây phải đông cứng lại thôi.

— Nhiệt độ trung bình vào tháng một ở đây là 27°F (-2,77°C). Cũng không đến nỗi nào.

— Đến tháng một hãy nói với anh điều đó.

— Chúng ta có thể nghỉ cùng với bố mẹ anh vào mùa đông ở Florida.

— Anh thà chịu chết rét còn hơn.

Tôi nhìn đồng hồ. Lúc này là 11 giờ 47. Chiều nay tôi sẽ phải gọi cho Dick Kearns càng sớm càng tốt.

Con đường chúng tôi đi có nhiều phương tiện qua lại xuyên qua khoảng đồng quê mở rộng, những trang trại, và cả những khu làng nhỏ. Rõ ràng là chúng tôi đã ra khỏi phạm vi khu vực núi Adirondack, tiến gần hơn tới bình nguyên Great Lakes. Phía sau kia nơi đất nước của Chúa, nơi gấu rừng nhiều hơn dân số và giao thông thưa thớt, Kate và tôi có thể thu hút sự chú ý và sẽ có người nhớ ra chúng tôi. Ở đây, chúng tôi có thể hòa vào cư dân địa phương. Tất nhiên là nếu tôi có thể giữ mồm giữ miệng được.

Chiếc Hyundai có vẻ chạy tương đối tốt, nhưng tôi cần một chiếc xe bốn động cơ để có thể dùng trong trường hợp chúng tôi cần phải phi qua lớp hàng rào của Câu lạc bộ đồi Custer. Có thể là tối nay chẳng hạn.

Tôi hỏi Kate:

— Em còn nhiều đạn không?

Nàng không trả lời.

— Kate?

— Còn hai băng dự trữ trong túi xách.

Tôi chỉ có một băng đạn trong túi áo jacket. Tôi không bao giờ mang đủ đạn cả. Có thể tôi sẽ mang theo một băng dự trữ nếu tôi có một chiếc túi khoác hoặc túi xách. Tôi hỏi:

— Có cửa hàng bán đồ thể thao nào ở Canton không?

Không trả lời, nàng lật một cuốn hướng dẫn du lịch nói:

— Ở đây có mẩu quảng cáo cho một cửa hàng bán đồ thể thao ở Canton.

— Tốt.

Chúng tôi chạy xe trong im lặng. Mười phút sau Kate chỉ dẫn:

— Rẽ qua đường 68 ở chỗ này. Tìm nhà nghỉ B&B của Wilma’s.

— Có lẽ chúng ta cùng mở được một khu nhà nghỉ B&B đấy. Em phụ trách việc nấu nướng và quét dọn, còn anh sẽ có nhiệm vụ bắn tất cả những ai mon men đến thuê nhà nghỉ.

Kate không hưởng ứng trò đùa của tôi.

Khi nhìn thấy biển báo Wilma’s tôi cho xe rẽ vào con đường sỏi chạy xuyên qua một cánh đồng điểm vài cây thường xuân. Phía trước là một ngôi nhà kiểu Cape Cod với cổng vòm có mái che.

Chúng tôi dừng xe, bước vào chiếc cổng vòm. Tôi quay nhìn ra phía đường cao tốc giờ đây đã gần như biến mất khỏi tầm mắt.

Kate hỏi:

— Có được không?

— Hoàn hảo. Có vẻ như nơi Bonnie và Clyde thường chọn.

Kate nhấn chuông và một phút sau, một người đàn ông ăn mặc lịch sự bước ra mở cửa hỏi:

— Tôi có thể giúp gì cho ông bà?

Kate nói:

— Chúng tôi muốn thuê một phòng nghỉ qua đêm.

— Vậy thì đây đúng là nơi ông bà cần tìm.

Mọi người dân ở đây đều nói như vậy. Có thể họ cũng nói cùng một câu này ở bệnh viện khi vào phòng cấp cứu ruột thừa.

Chúng tôi bước vào căn phòng đợi nơi có quầy lễ tân. Chủ nhà nghỉ Ned nói:

— Ông bà có thể chọn. Có hai phòng ở tầng trên và hai nhà riêng.

Tôi nói:

— Chúng tôi muốn thuê một nhà riêng.

Ông ta đưa chúng tôi hai bức ảnh nói:

— Đây là nhà Thủy tọa. Nó nằm trên một chiếc ao. Còn đây là căn nhà ngoài đồng.

Căn nhà ngoài đồng trông có vẻ như một toa xe lưu động. Kate nói:

— John, em nghĩ nên chọn nhà Thủy tọa.

— Ừ – Tôi hỏi Ned – Ngoài đó có điện thoại không?

Ned tặc lưỡi:

— Có. Có cả điện nữa.

Tôi định nói cho anh ta biết là chúng tôi vừa mới ở một nơi nghỉ xa xỉ không có tivi và điện thoại. Nhưng chắc anh ta sẽ chẳng tin đâu.

Anh ta nói:

— Nhà Thủy tọa có truyền hình cáp, đầu video, và có cả đường kết nối internet nữa.

— Thật chứ? Này, anh có máy tính xách tay không, cho tôi mượn hoặc thuê có được không?

— Tôi có một chiếc, ông có thể sử dụng thoải mái nếu ông có thể trả tôi trước 6 giờ 30, Đó là khi vợ tôi lên mạng kiểm tra phiên bán đấu giá của cô ta. Vợ tôi mua những đồ tạp nhạp bỏ đi và bán lại chúng trên mạng eBay. Cô ta nói cô ta đang kiếm tiền bằng cách đó, nhưng tôi thì chẳng tin.

Nếu tôi không trong tình trạng phải ẩn danh thì có lẽ tôi đã nói với anh ta là cô ta đang đi lại với mấy tay chuyển phát nhanh. Nhưng tôi chỉ mỉm cười.

Tôi thanh toán tiền phòng bằng tiền mặt, Ned chấp thuận và cũng chẳng đòi hỏi chúng tôi phải để lại giấy tờ tùy thân hay tiền đặt cọc đảm bảo tài sản. Ned đưa tôi chiếc máy tính trị giá khoảng 1.000 đôla. Tôi định bảo anh ta mang cho tôi 6 thùng bia để tôi có thể dùng trong khi sử dụng máy tính, nhưng tôi không muốn lợi dụng lòng mến khách của anh ta hơn nữa.

Ned đưa chìa khóa, bản quy định cơ bản cho sử dụng căn nhà, và hướng dẫn đường tới nhà Thủy tọa và nói:

— Cứ đi thẳng là tới.

Nếu cứ đi thẳng theo chỉ dẫn thì chúng tôi sẽ vào bếp nhà anh ta, nhưng tôi nghĩ ý anh ta là bắt đầu từ chiếc ôtô.

Kate và tôi bước tới bên chiếc xe, nàng nói:

— Anh có thấy người dân ở đây thật tuyệt và đáng tin cậy không?

— Có vẻ như anh đang bị mất ví.

Nàng không để ý đến câu nói của tôi:

— Ở đây giống như Minnesota nơi em sinh ra và lớn lên ấy.

— Ừ, ở Minnesota họ đã làm việc này rất tốt. Hãy nói chuyện đó sau.

Chúng tôi đi thẳng khoảng 100 yard thì tới một ngôi nhà ốp ván nằm bên bờ ao.

Kate lấy túi xách, chúng tôi đi vào căn nhà, một căn nhà lịch sự vừa đủ rộng bao gồm phòng khách, phòng ngủ, và bếp trông có vẻ như được trang trí bởi những món đồ thập cẩm mua được từ eBay. Phía sau căn nhà là một chiếc cổng vòm nhìn ra ao. Hy vọng là có một phòng tắm ở trong nhà.

Tôi hỏi trong khi Kate đang kiểm tra nhà bếp:

— Trong tủ lạnh có gì không?

Nàng mở tủ lạnh:

— Có một thùng bia Lightbulb.

— Gọi phục vụ phòng đi em.

Nàng lại bỏ qua những gì tôi nói, tiếp tục kiểm tra phòng tắm.

Tôi nhấc ống nghe quay số gọi cho Dick Kearns, cuộc gọi người nghe trả tiền. Kearns chấp thuận và hỏi:

— Tại sao tôi lại phải trả tiền cho cuộc gọi này?

— Tôi đang ngồi trong tù và đã sử dụng điện thoại di động của mình gọi cho người ghi cá độ ngựa đua.

— Anh đang ở đâu? Cái tên Wilma hiện trên máy tôi là ai vậy?

— Đó là vợ của Ned. Anh đã tìm được gì rồi?

— Gì cơ? A, Pushkin. Nhà thơ người Nga. Đã chết. Không có thêm thông tin gì hơn.

Rõ ràng là Kearns đang muốn đùa giỡn thay vì thông tin cho tôi. Tôi nói:

— Thôi nào Dick. Đây là việc quan trọng mà.

— Trước hết, tôi được yêu cầu phải hỏi anh câu hỏi này. Chiều cao của anh là bao nhiêu?

— 5 foot 11 inch.

— Thật không may thám tử Corey ạ, hầu hết thông tin này không dành cho người thấp hơn 6 foot, nhưng tôi vẫn viết vào đây là anh yêu cầu thông tin cho 6 foot.

Trò đùa cũ chấm dứt, Dick nói:

— Sẵn sàng nhận thông tin chưa?

— Đợi một chút.

Kate bước ra khỏi phòng tắm, kéo một chiếc ghế ngồi cạnh bàn. Tôi nói với Dick:

— Tôi sẽ bật loa ngoài. Nói chuyện với Kate nhé.

— Chào Kate.

— Chào anh, Dick.

— Tôi rất vui được biết có cô ở bên cạnh để giúp cái gã đồng nghiệp của cô khỏi rơi vào rắc rối.

— Tôi đang cố gắng đây.

— Tôi có nói với hai người về thời gian...

— Dick – Tôi cắt ngang – Kế hoạch của chúng tôi đang rất cấp bách.

— Tôi cũng vậy. Nào, đã sẵn sàng chưa?

Kate lấy sổ tay, tôi vơ vội bút chì và một tập giấy viết để trên bàn nói:

— Bắt đầu đi.

— Được. Mikhail Putyov sinh tại Kursk, Nga, Cộng hòa liên bang Xôviết ngày 18-5-1941. Bố là đại úy Hồng quân chết trên chiến trường năm 1943. Mẹ cũng đã chết, không có thông tin nào khác. Putyov đi học tại… Tôi không thể nào đọc được mấy cái từ tiếng Nga chết tiệt này.

— Đánh vần đi.

— Được.

Dick thông báo thông tin về học vấn của Putyov. Tôi lơ đãng cho đến khi Dick nhắc:

— Hắn tốt nghiệp Học viện Tổng hợp Leningrad với bằng ưu về vật lý hạt nhân. Sau đó hắn có liên hệ với… cái chết tiệt gì đây…? Với Kurchatov, đúng rồi, với Viện nghiên cứu Kurchatov tại Moscow… Trong này có nói đó là một trung tâm nghiên cứu hạt nhân lớn nhất Xôviết. Gã làm công tác nghiên cứu ở đó.

Tôi không đưa ra bình luận gì nhưng Kate và tôi đều nhìn nhau.

Dick hỏi:

— Đó có phải là những gì hai người cần tìm không?

— Còn gì nữa không?

— Còn. Sau đó hắn tới làm ở xưởng chế biến súp củ cải, cho thêm một chút khoai tây vào món súp đó.

— Dick...

— Hắn làm cho chương trình vũ khí hạt nhân Xô viết ở nơi nào đó ở Siberia…

Dick đánh vần tên một thành phố hay khu vực quân sự nào đó rồi nói tiếp:

— Có lẽ đây là một cơ sở mật, không có thông tin gì thêm kể từ năm 1979 cho đến khi Liên Xô sụp đổ vào năm 1991.

— Tốt… Mức độ tin cậy của thông tin này thế nào?

— Một số thống tin trong đó tôi lấy trực tiếp từ FBI. Putyov đang nằm trong danh sách cần theo dõi của họ. Phần lớn thông tin tôi trích ra từ lý lịch của Putyov trên trang web nơi hắn ta làm việc.

— Đó là nơi nào vậy?

— Viện Công nghệ Massachusetts. Hắn là một giáo sư giảng chính ở đó.

— Hắn dạy gì ở đó?

— Không phải lịch sử nước Nga rồi.

— Đúng vậy.

— Tôi cũng kiếm được một số thông tin về hắn trên mạng từ các tạp chí học thuật. Hắn tương đối được nể trọng đấy.

— Vì cái gì?

— Lĩnh vực hạt nhân chết tiệt. Tôi không biết. Anh muốn tôi đọc những thông tin đó không?

— Tôi sẽ kiểm tra thông tin đó sau. Còn gì nữa không?

— Ngẫu nhiên tôi gặp may khi nói chuyện với một người bạn ở văn phòng FBI ở Boston. Anh ta cho biết Putyov được đưa qua Mỹ từ năm 1995 trong một phần của kế hoạch vô hiệu hóa một số chuyên gia về Hạt nhân trước khi những kẻ này có thể bán thông tin và chất xám cho những kẻ có đủ tiền để mua. Dạy học ở Viện Công nghệ Massachusetts cũng là một phần nằm trong kế hoạch đó.

— Lẽ ra người ta phải cho hắn ăn một viên kẹo đồng mới đúng.

Dick chặc lưỡi:

— Như vậy đỡ tốn kém hơn. Họ đã phải mua cho hắn một căn hộ ở Cambridge, và hắn vẫn còn kiếm được khối tiền từ chú Sam[1].

Thực ra tôi đã tự mình kiểm tra thông tin tín dụng của hắn ta. Tài khoản của hắn được định mức ba chữ A, không gặp vấn đề gì về tín dụng hay tài chính, điều mà chúng ta đã biết là giải pháp hữu hiệu nhất để xóa bỏ một nửa động cơ phi pháp đang diễn ra trên cả thế giới này.

— Đúng.

Chính cái một nửa số động cơ còn lại mới là cái tôi lo lắng, một động cơ thực hiện hành vi phạm tội mà đến cả một tay tỷ phú dầu lửa cũng không thể cưỡng lại được. Đó là những thứ như Quyền lực, Danh vọng, Thù hận.

Kate hỏi:

— Tại sao hắn lại nằm trong danh sách theo dõi của FBI?

— Người bạn ở Boston cho tôi biết đó chỉ là thủ tục cho những người như hắn mà thôi. FBI không có gì nghi vấn đối với hắn cả. Nhưng họ vẫn yêu cầu hắn báo cáo mỗi khi rời khỏi nơi cư trú vì trong cái đầu của hắn chứa đầy những thứ không được phép chia sẻ với bất cứ một quốc gia nào đang tiến hành chương trình nghiên cứu thử nghiệm hạt nhân bất hợp pháp.

Tôi hỏi lại:

— Putyov có báo với văn phòng FBI ở Boston là hắn rời khỏi nơi cư trú không?

— Tôi không được biết, và tôi cũng không hỏi. Có được những thông tin như vậy đã là may mắn cho tôi lắm rồi. Nhưng tôi cũng hỏi một chút thông tin về cá nhân hắn.

Kate hỏi:

— Hắn có vợ con gì không?

— Hai con trai, cũng nằm trong chương trình như Putyov.

Không có gì quan trọng về chúng. Vợ tên Svetlana, nói tiếng Anh không tốt lắm.

Kate hỏi:

— Anh nói chuyện với vợ hắn rồi sao?

— Rồi. Tôi gọi điện đến nhà hắn, nhưng trước đó tôi có gọi đến nơi hắn làm việc ở Viện Công nghệ Massachusetts. Thư ký của hắn nói hắn gửi thư điện tử cho cô ta từ thứ bảy nói rằng đến thứ ba hắn mới quay về. Nhưng hắn vẫn chưa có mặt ở đó, và không ai hay biết gì về hắn cả.

Dick nói thêm:

— Tôi đoán là hắn đang ở chỗ hai người đang ở, phải vậy không?

— Chúng tôi cũng không biết.

Kỳ quặc là, tôi nghĩ, đêm qua hắn hủy chuyến bay lúc 12 giờ 45 về Boston nhưng vẫn chưa liên hệ lại với văn phòng của hắn hoặc văn phòng hãng hàng không để đặt lại vé cho chuyến bay tiếp là vào lúc 9 giờ 55 sáng ngày mai, và hắn cũng không thể lái xe chạy về Boston được do hắn đã trả xe.

Kate hỏi:

— Thư ký của hắn có lộ vẻ quan tâm không?

— Tôi không thể nói được. Cô ta là một người có kinh nghiệm, tôi không thể ép cô ta được. Vì thế tôi gọi cho Svetlana, và vợ hắn nói với tôi: Anh ấy không có nhà. Tôi hỏi: Bao giờ thì về? Cô ta nói: Hôm nay. Tôi nói: Hôm nay là thứ ba. Cô ta nói: Gụi lại, rồi cúp máy.

— Gụi lại?

— Đó là tiếng Anh của người Nga, có nghĩa là gọi lại sau. Vì thế, tôi gọi lại hai mươi phút sau đó và nói: Tôi cần gặp Mikhail. Anh ta đã trúng thưởng một triệu đôla trong chương trình cá ngựa của tập san Bạn đọc, và anh ấy cần phải đến nhận số tiền này. Cô vợ hắn ta nói: Tiền? Tiền gì? Dù sao thì tôi cũng không cho rằng hắn ta có nhà nếu không vợ hắn sẽ buộc hắn phải đi nhận số tiền đó ngay lập tức. Hắn đang mất tích.

— Rất có thể. Còn thông tin nào mới nữa không?

— Hết. Cơ bản đó là những thông tin có thể có được trong phạm vi thông tin miễn phí.

— Anh có xin số di động của hắn không?

— Tôi đã hỏi Svetlana và thư ký của hắn. Họ không cho nhưng tôi dám cá là họ đã gọi vào máy hắn ít nhất vài lần.

— Đúng vậy. Còn công ty cung cấp dịch vụ điện thoại thì sao? Hay văn phòng FBI ở Boston? Anh đã hỏi chưa?

— Tôi sẽ thử hỏi công ty cung cấp dịch vụ điện thoại nhưng tôi sẽ không gọi lại cho FBI nữa. Tôi đã hỏi anh ta quá nhiều thông tin rồi. Anh ta đã rất hợp tác, nhưng nếu cứ vậy anh ta sẽ trở nên tò mò vào công việc này. Chúng ta phải để mặc chỗ đó đấy đã nếu anh không muốn khuấy động phân gia súc lên mà ngửi.

— Được thôi, hãy tạm để đấy đã.

— Kate này, cô nói xem tại sao tôi phải làm cái việc chết tiệt này? Khi tôi còn làm cho ATTF, họ có hệ thống máy tính, điện thoại và danh sách lý lịch của riêng họ.

Kate nhìn tôi và đáp lời Dick:

— Bạn anh đang cố gắng theo đuổi một điều gì đó.

— Được, nhưng cô có nói với anh ta là cần phải có tinh thần đồng đội không?

— Tôi đã nói vài lần rồi.

Dick nói:

— Được thôi, khi John bị sa thải, anh ta có thể sẽ giúp đỡ tôi với công việc ở đây.

Kate đáp lại:

— Tôi nghĩ là anh ấy sẽ được đưa vào danh sách sa thải vĩnh viễn của FBI.

— Đủ rồi, tôi ngắt lời: Quay lại công việc đi. Dick này, còn thông tin gì mà anh cho là quan trọng hoặc liên quan không?

— Liên quan tới cái gì?

Thực là một câu hỏi hay, và trước khi tôi kịp nghĩ được câu trả lời Dick đã hỏi:

— Có gì liên quan đến cái vụ hạt nhân vậy?

— Tôi không nghĩ là nó liên quan tới việc điều tra án mạng.

— Làm sao một giáo sư Viện Công nghệ Massachusetts lại dính dáng đến vụ án mạng này.

— Tôi nghĩ hắn có thể thuộc nhóm mafia Nga, nhưng có vẻ không phải vậy. Tôi sẽ...

— Vậy, bọn Ảrập có tóm lấy hắn không?

— Tôi không nghĩ vậy. Tôi sẽ lấy cả số điện thoại ở nhà và cơ quan của hắn.

Dick đọc hai số cho tôi và nói:

— Được rồi, giờ thì bóng đã được chuyền đến chân hai vị. Chúc hai vị may mắn trong việc tìm kiếm gã Putyov, và tôi cũng hy vọng các bạn sẽ truy tìm ra được tung tích kẻ đốn mạt nào đó đã gây ra cái chết của Harry.

— Chắc chắn là được.

— Cảm ơn anh, Dick – Kate nói.

— Hãy cẩn trọng.

Chúng tôi cúp máy, Kate nhìn tôi nói:

— Vật lý nguyên tử.

— Đúng vậy.

— Hắn làm cái quái quỷ gì ở Câu lạc bộ đồi Custer vậy?

— Sửa lò vi sóng chăng?

— John này, chúng ta cần phải bay về New York ngay hôm nay báo cho Walsh, cần phải có người thích hợp cho vụ này...

— Khoan. Em đang phản ứng quá mức đấy. Chúng ta chưa có thông tin nặng ký nào ngoài việc biết được một chuyên gia vật lý nguyên tử ngẫu nhiên có mặt tại Câu lạc bộ đồi Custer...

— Chúng ta còn có cả MAD, NUK, ELF, và…

— Thôi, giờ này họ đã tìm ra những cái đó rồi.

— Nếu họ chưa tìm ra thì sao?

— Thì họ là lũ ngu xuấn.

— John...

— Chúng ta không thể thú nhận là có chứng cớ chúng ta đã dấu… là chúng ta chỉ quên không đề cập đến mà thôi.

— Chúng ta? – Kate nhổm lên khỏi ghế nói – Chính anh đã không báo cáo. Chúng ta đã phạm phải một trọng tội. Còn em thì trở thành tòng phạm.

Tôi cũng đứng bật dậy:

— Em không nghĩ là anh sẽ nhận tội cho em à?

— Em không cần anh phải nhận tội hộ em. Chúng ta cần phải báo cáo tất cả những gì chúng ta biết, kể cả Putyov. Ngay bây giờ.

— Như đã biết, FBI biết rõ tất cả những thông tin chúng ta đang có, và họ không có ý định chia sẻ thông tin đó với chúng ta. Vậy thì tại sao chúng ta lại phải chia sẻ với họ?

— Đó là việc của chúng ta.

— Được. Chúng ta sẽ chia sẻ nhưng không phải bây giờ. Hãy cứ coi đây chỉ là một cuộc điều tra bổ sung.

— Không. Chúng ta đang điều tra mà không được sự cho phép.

— Không đúng. Walsh đã giao vụ này cho chúng ta...

— Liam Griffith...

— Quỷ tha ma bắt hắn đi. Tất cả những gì anh biết là hắn đến đây để bắt chúng ta về giặt quần lót một tuần cho hắn.

— Anh hiểu rõ hơn ai hết tại sao hắn đến đây kia mà.

— Không, anh không biết. Em lại càng không.

Kate tiến lại gần tôi hỏi:

— John, vậy phương châm của anh là gì?

— Như mọi khi, sự thật và công lý – Tôi nói thêm – Công việc, danh dự, đất nước.

— Rỗng tuếch.

— Câu trả lời chính xác sẽ là chúng ta cần phải cứu lấy cái mông đít của chính mình trước đã. Chúng ta đang gặp rắc rối và cách duy nhất để thoát khỏi rắc rối này là tiếp tục điều tra sâu hơn về vụ này.

— Và đừng quên cái bản ngã của anh nữa. Đây là John Corey, thuộc NYPD, đang cố gắng chứng minh rằng mình hơn hẳn cả một Cục điều tra liên bang.

— Anh không cần phải nói điều đó. Đó là một thực tế luôn đúng.

— Em sẽ quay về New York, anh có đi cùng không?

— Không. Anh cần phải tìm ra thủ phạm sát hại Harry.

Nàng ngồi xuống ghế, chăm chăm nhìn xuống nền nhà. Rõ ràng là nàng đang rất bối rối.

Tôi đứng đó, một phút trôi qua. Tôi nói:

— Kate này, rồi tôi đặt tay lên vai nàng: Hãy tin anh.

Nàng không trả lời, lúc lâu sau khẽ lẩm bẩm:

— Tại sao chúng ta không thể quay về New York và báo Tom tất cả những gì chúng ta biết…? Và cứu lấy việc làm của chúng ta…?

— Vì, tôi đáp lại – Chúng ta đã vượt qua ranh giới để có thể quay trở lại. Không còn cơ hội cho chúng ta quay lại nữa.

Tôi nói thêm:

— Anh rất tiếc.

Nàng ngồi đó thêm một lúc, đứng dậy nói:

— Được… vậy chúng ta sẽ làm gì tiếp theo đây?

— ELF.

❀ ❀ ❀

[1] Tên lóng ám chỉ nước Mỹ.

Thật lãng mạn phải không John? Phía trên lò sưới là một bộ sưu tầm gạc hươu lớn khiến tôi chợt thấy mình có cảm giác ham muốn. Tôi nói: — Anh cảm thấy thật ham muốn. — Chúng ta không thể chỉ thưởng thức căn phòng không thôi được sao? — Như
Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

3 Trong Tổng Số 4 tác phẩm của Nelson Demille

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.