— FAA, như anh đã đoán trước, là một nơi khó nhằn. Nhưng cuối cùng thì cũng có người ở đó bảo em gọi tới FSS[1] tại Kansas, nơi có hai chiếc máy bay của GOCO tới đó vào chiều thứ bảy từ sân bay nội địa Adirondack.
— Tốt. FSS ở Kansas nói gì?
— Họ cho biết hai chiếc máy bay đó đã hạ cánh, tiếp nhiên liệu, sắp xếp kế hoạch bay tiếp theo, và cất cánh. Một chiếc Cessna Citation, Cơ trưởng là Tim Black, số hiệu N2730G, bay tới Los Angeles. Chiếc còn lại, cơ trưởng là Elwood Bellman, số hiệu N2731G, bay tới San Francisco.
— Thật vậy à?
Chuyện này khiến tôi thấy ngạc nhiên. Tôi cho là một hoặc cả hai chiếc phi cơ của Madox sẽ quay lại sân bay nội địa Adirondack, nơi Madox có thể chuồn ra nước ngoài và đi bất cứ nơi nào hắn cần trong trường hợp cấp bách. Tôi hỏi:
— Và đó là hai điểm đến cuối cùng của hai chiếc máy bay đó?
— Đó là cách đây một tiếng. Lúc đó em đã gọi cho FSS ở Los Angeles và San Francisco, họ nói chưa có chuyến bay mới nào được sắp xếp cả.
— Tốt… nhưng tại sao chúng lại bay tới Los Angeles và San Francisco nhỉ?
— Đó là điều chúng ta cần phải tìm hiểu.
— Đúng vậy. Chúng ta cần phải tìm được nơi ở của hai gã phi công để có thể nói chuyện được với chúng.
— Em cũng đã nghĩ như vậy, và em phát hiện ra một điều là các máy bay tư nhân sử dụng FBOs để quản lý các chuyến bay đi và đến. Tại Los Angeles, máy bay của GOCO sử dụng Trạm dịch vụ hàng không Garrett làm FBOs[2] và tại San Francisco thì chúng sử dụng một công ty có tên là Hỗ trợ hàng không Signature. Vì vậy, em đã gọi cho những FBOs này và hỏi xem họ có biết cơ trưởng và lái phụ ở đâu không. Họ nói đôi khi phi công để lại số điện thoại ở địa phương đó, thường là số của một khách sạn, trong trường hợp cần liên hệ, hoặc có thể là số điện thoại di động. Nhưng lần này thì họ không để lại số điện thoại nào cả. FBOs chỉ có một thông tin duy nhất là văn phòng hàng không của GOCO đặt tại sân bay quốc tế Stewart ở Newburgh, New York, ở đó có trạm điều hành, nhà chứa máy bay, và văn phòng giải quyết sự vụ cấp bách.
— Và rồi sao? Em có gọi cho những chỗ đó không?
— Có. Em gọi cho văn phòng giải quyết sự vụ của GOCO ở Stewart, nhưng rõ ràng là em không thể nói em là nhân viên FBI nên họ không cung cấp tin tức nào về hai phi hành đoàn.
— Em có nói em là bác sĩ và cả hai viên cơ trưởng và các lái phụ đều mù về luật hay không?
— Không, nhưng em sẽ để anh gọi thử xem anh có thu được thông tin gì không?
— Để sau đi – tôi hỏi: Tên của hai gã lái phụ là gì?
— Ngớ ngẩn, kế hoạch bay không yêu cầu tên của lái phụ và thành viên phi hành doàn.
Có thể nhận thấy FAA vẫn chưa thắt chặt luật hàng không của mình đối với máy bay tư nhân kể từ sau vụ 11-9. Nhưng có thể hiểu được điều này.
Kate nói:
— Kế hoạch bay có thông báo số lượng người trên phi cơ. Cả hai phi cơ đều chỉ có hai người, một cơ trưởng và một lái phụ.
— Tốt… vậy, hai chiếc phi cơ này đã đáp xuống sân bay Los Angeles và San Francisco, không hành khách, cả hai đều đậu ở đó từ đêm Chủ nhật, và hiện vẫn chưa có kế hoạch bay mới nào. Anh cho rằng cơ trưởng Black và Bellman cùng các lái phụ không xác định danh tính đang tận hưởng cảnh vật ở Los Angeles và San Francisco trong khi chờ đợi nhiệm vụ tiếp theo.
— Có vẻ là như vậy.
Tôi nghĩ về tất cả điều này và kết luận rằng có thể những điều này chẳng có ý nghĩa gì hết, nó bình thường đến độ hoàn hảo. Chỉ có bốn phi công trên hai chiếc phi cơ bay cắt đại lục, không có hành khách, đốt cháy khoảng vài trăm gallon xăng trong một giờ trong khi ông chủ của chúng chuyên chở nhiều xăng gấp bội vào đất nước này trên những chiếc tàu chở dầu cỡ lớn. Tôi hỏi Kate:
— Em có thấy cái này kỳ lạ không?
— Trong bản thân và của bản thân điều này thì có. Nhưng chúng ta không thể hiểu được thế giới này. Một nhân viên ở FBOs tại San Francisco nói có thể những chiếc phi cơ này đã được thuê đón một người nào đó ở San Francisco.
— Em cho rằng một người như Madox cho thuê máy bay chỉ để kiếm một vài đôla?
— Rõ ràng là có nhiều người giàu đã làm như vậy. Nhưng còn nhiều điều phía sau chuyện này.
— Hy vọng là có.
— Em đã nói chuyện với Carol Ascrizzi, người làm việc ở công ty Hỗ trợ hàng không Signature tại San Francisco. Cô ta cho biết cô ta đã được yêu cầu đưa cơ trưởng và lái phụ trên một chiếc xe tải lịch sự ra khỏi đường chạy mặt đất ở cổng chính sân bay.
Điều này chẳng có vẻ gì là khác thường hoặc quan trọng, nhưng tôi có thể nói rằng với tông giọng của cô Mayfield thì có vẻ là như vậy.
— Và rồi sao nữa?
— Và cô Ascrizzi nói rằng GOCO, như tất cả các công ty lớn khác, đều đặt thuê xe và thuê lái xe trước để đưa phi hành đoàn đi bất cứ chỗ nào họ cần phải đi. Vì vậy cô ta thấy thật là ngớ ngấn nếu để hai phi công này bắt tắc-xi ở ngay cổng chính. Vì muốn làm vừa lòng khách hàng nên cô ta đã đề nghị đưa cả hai về khách sạn. Thường thì phi hành đoàn sẽ ở một nơi với một mức giá chung gần sân bay. Nhưng người lái phụ nói rằng họ sẽ đi vào trung tâm và họ sẽ thuê tắc-xi.
— Tốt… cô ta có biết họ đi đâu không?
— Không, họ không nói gì.
Đó có thể là lý do tại sao họ đi tắc-xi chứ không phải là một chiếc xe tải lịch sự hay một chiếc xe đã được thuê sẵn.
— Tốt. Còn thông tin gì nữa không?
— Có. Cô ta nói với em là cả hai viên phi công đều mang hai chiếc vali bọc da cỡ lớn. Hai chiếc vali đều được khóa kỹ, có bánh xe, rất nặng, cả hai người phải bê lần lượt từng chiếc xuống khỏi máy bay.
— Được. To và nặng. Có khóa và bánh xe. Anh đoán đó là vali mà Chad đã nhìn thấy ở sân bay đấy, và bây giờ thì nó được dỡ xuống ở San Francisco và cả ở Los Angeles nữa.
Kate không hiểu những thông tin này nên tôi nói thêm:
— Có thể hai gã đàn ông này mang vợ hoặc bạn gái đi lậu vé, và những chiếc vali đó là để đựng quần áo cho những người đàn bà đó mặc trong hai ngày.
Kate hỏi:
— Làm sao anh lại có thể đưa một nhận xét một cách thiên lệch về giới tính vào câu chuyện về hàng hóa được nhỉ?
— Anh xin lỗi. Anh chỉ suy luận mà thôi. – Tôi tiếp tục suy luận: Vậy là… vàng? Hai xác chết? Hay cái gì?
— Anh cần phải nghĩ về điều đó.
— Được rồi. Carol Ascrizzi nói gì không? Cô ta có nghi ngờ không? Hai gã phi công trông có khả nghi hoặc căng thẳng không?
— Cả hai gã, theo Ascrizzi, đều hoàn toàn bình thường và đùa cợt về cân nặng của hai chiếc vali cũng như việc GOCO không đặt trước xe và lái xe cho họ. Tay lái phụ còn tán tỉnh Ascrizzi và nói rằng hắn hy vọng sẽ lại gặp cô khi gã quay về sân bay và rời khỏi đó vào thứ tư.
— Rời khỏi đó đi đâu?
— Gã nói điểm cuối là LaGuardia nhưng không nói các điểm dừng khác trên đường bay. Cơ trưởng muốn công ty Hỗ trợ hàng không Signature chuẩn bị máy bay sẵn sàng cho chuyến bay vào trưa ngày thứ tư với đầy đủ nhiên liệu.
— Tốt, cả cơ trưởng và lái phụ đều bình thường, nhưng những chiếc vali thì không hề bình thường. – Tôi ngầm nghĩ và nói: Vậy là những chiếc va li được đưa lên hai chiếc phi cơ tư nhân thay vì một chiếc, hạ cánh xuống hai sân bay ở hai thành phố gần nhau.
— Đúng vậy.
— Và không có xe và lái xe đón phi hành đoàn cùng vali đến nơi chúng cần phải đến.
— Chính xác.
— Và cơ trưởng muốn công ty Hỗ trợ hàng không Signature tại San Francisco chuẩn bị máy bay sẵn sàng cho chuyến bay vào trưa ngày thứ tư tới điểm đến cuối cùng là LaGuardia, nhưng từ những gì chúng nói thì chúng chưa đăng ký chuyến bay với FAA.
— Đúng vậy. Nhưng điều này không có gì là khác thường cả. Như em được biết thì kế hoạch bay cần được đăng ký sát với thời gian cất cánh để có thể tính được các yếu tố thời tiết, mật độ không lưu tại sân bay và tương tự.
— Rất logic.
— Xin lỗi, em không thể hiểu được tính đa nghi của anh.
— Ồ, đừng lo về chuyện đó. Anh còn biết nhiều hơn là nơi thông tin này đến kia. Thực ra, một trong những điều đó là địa điểm bí mật ở San Francisco.
— Tại sao lại bí mật?
— Không thuê xe cũng như lái xe, như vậy sẽ không để lại dấu vết nào trên giấy tờ. Thêm vào đó chúng từ chối không đi xe tải vào thành phố sau khi đã đưa hai chiếc vali chất đầy gạch hay cái của nợ gì bên trong lên chiếc xe tải đó. Sau đó, khi ra khỏi đường chạy mặt đất lại phải dỡ xuống và chuyển lên hai chiếc tắc-xi, do chúng quá lớn, để tiếp tục chuyến đi vào thành phố. Cái này có ý nghĩa gì không?
— Không, vì thế, em gọi cho công ty Dịch vụ hàng không Garrett tại Los Angeles. Một gã có tên là Scott trả lời điện thoại, hắn hỏi linh tinh trong khi em chờ điện thoại. Sau đó hắn quay lại với cùng một câu chuyện như vậy: cũng hai chiếc vali lớn màu đen, và xe tải đưa hai chiếc vali cũng chỉ dừng lại khi ra khỏi đường chạy mặt đất.
— Vậy là rõ ràng 4 gã phi công nhận được cùng một chỉ dẫn, bắt tắc-xi đi đến bất cứ chỗ nào cần đến với những chiếc vali kia.
— Có vẻ là như vậy.
— Vậy, tương đối rõ ràng là hai phi hành đoàn này có một hoặc nhiều địa điểm bí mật ở San Francisco và Los Angeles, và đó là lý do tại sao chúng lại gọi mỗi đứa một chiếc tắc-xi, điều này khiến việc truy tìm ra dấu vết của chúng chỉ còn phụ thuộc vào yếu tố may mắn. Và giờ thì câu hỏi là: Điều này có liên quan gì đến kế hoạch điên rồ của Bain Madox để trở thành Hoàng đế Bắc Mỹ hay bất cứ cái quái quỷ gì hắn đang sự định? Hoặc có thể là chẳng có gì liên quan cả?
— Em nghĩ là có liên quan.
— Đó có phải là tin xấu không?
— Em cần có thêm nhiều thông tin hơn. – Nàng đáp: Còn bây giờ thì hãy kể cho em về cuộc nói chuyện giữa anh và Bain Madox.
— Được thôi. Và sau đó anh sẽ biết được cái tin xấu kia phải không?
— Đúng. Trừ khi anh không thể tự suy ra được trước khi chúng ta hoàn thành bước tiếp theo của chương trình hành động của chúng ta.
— Thật là gay go. Được, nhưng anh có được cung cấp tất cả những gì cần thiết để hiểu ra tin xấu đó không?
— Anh đang ở chính nơi em đã từng ở đó khi em hiểu ra vấn đề. Sau đó em tìm thêm được một thông tin để tái khẳng định điều em lo lắng.
— Được thôi. Chà.
Tôi nghĩ về điều này, có một cái gì đó rõ dần lên trong đầu, nhưng trước khí nó hiện rõ thành hình thì Kate đã nói:
— Anh đã sẵn sàng. Đồi Custer. Bain Madox.
Mọi ngả đường đều dẫn đến Đồi Custer và Bain Madox.
❀ ❀ ❀
[1] Trạm dịch vụ bay.
[2] Trạm điều hành cố định.