Lửa Hoang

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 34 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 29

❊ ❊ ❊

Chuông điện thoại báo thức chúng tôi vào đúng 6 giờ sáng khiến tôi băn khoăn không hiểu tôi đã nghĩ gì khi yêu cầu cuộc gọi báo thức này. Rượu wishky giờ như những chồng đá tảng đang xóc lên xóc xuống trong đầu.

Kate trở mình, lầm bẩm câu gì đó rồi lại vùi đầu vào dưới gối.

Trong bóng tối, tôi lần mò đến nhà tắm, vơ lấy mấy món đồ nhà tắm được nhà nghỉ chuẩn bị sẵn và bước ra đứng dưới vòi hoa sen. Có cảm giác vòi hoa sen này đáng giá đến cả triệu đô la – hay ít nhất cũng là 1.200 đôla.

Quay trở lại phòng ngủ, tôi đóng bộ trong bóng tối, để mặc Kate đang nằm ngủ nướng.

Thực ra cả tôi và Kate đã gần như có một đêm không ngủ sau một ngày hoạt động quá sức. Lần đầu tiên sau một khoảng thời gian dài tôi lại mơ thấy mình đang đứng dưới hai tòa tháp bốc cháy, từng thân người chới với bay ra khỏi cửa sổ. Tôi cũng thấy mình và Harry đang tham dự một đám tang nào đó.

Tôi mở một cánh cửa khác trong phòng và nhận thấy cánh cửa nhìn ra một con đường nhỏ hướng tới Hội trường lớn.

Tôi bước vào Hội trường lớn, nơi có hai chiếc bàn tròn đang được sắp đặt cho bữa sáng. Lửa cháy bập bùng ở hai đầu Hội trường. Nếu không phải là một cảnh sát thì có lẽ tôi cùng đã muốn mình trở thành Rockefeller.

Cửa nhà bếp rộng mở. Tôi có thể nghe rõ tiếng người gõ, đập phía trong đang chuẩn bị bữa sáng.

Có lẽ tôi đã nghe thấy cả một giọng nói lớ lớ của tay đầu bếp người Pháp:

— Lợn boọc? – sau đó là tiếng cười rúc rích. Mà cũng có thể tôi chỉ tưởng tượng chăng.

Trên một chiếc bàn nhỏ mé bên là cà phê và bánh xốp nướng. Tôi đưa tay rót một tách cà phê đen, bước qua chiếc cửa kiểu Pháp ra phía hòn giả sơn, hít sâu vào lồng ngực bầu không khí miền núi trong lành.

Trời vẫn mờ tối, nhưng tôi có thể nhìn rõ bầu trời trong xanh, và có vẻ như lại một ngày đẹp trời nữa lại đến trên cái đất nước của Chúa này.

Có một điều người ta luôn tin tưởng trong việc thực thi luật pháp, thậm chí còn có cả những con số và sự kiện minh chứng cho niềm tin này, rằng 48 tiếng điều tra đầu tiên của một vụ án là đặc biệt quan trọng. Có nhiều lý do giải thích cho điều này nhưng với bản năng và kinh nghiệm của một cảnh sát tôi cho rằng hầu hết những gì cần phải điều tra và hầu hết những gì được phát hiện ra đều xảy ra trong hai ngày. Có thể là ba ngày.

Bạn sẽ nghĩ gì với việc thời gian và thông tin là không đồng nhất giữa một vụ án đã được điều tra kết thúc thành công hoặc những gã cấp trên chuyên làm rối tung mọi chuyện bằng cách can thiệp vào công việc của cấp dưới, những thằng cha công tố viên với bộ óc bã đậu, những nghi can luôn gọi luật sư đại diện, với những gã quan tòa thông minh nửa mùa. Nếu bạn cho những con người này thời gian suy luận thì điều đó đồng nghĩa với việc bạn đã tự sát.

Trong khi tôi đang có những ý nghĩ đầy cảm hứng như vậy thì Kate bước đến, trên người quấn chiếc áo khoác trong phòng tắm, chân đi dép lê, trên tay là một ly cà phê. Nàng ngáp, mỉm cười nhẹ nhàng nói:

— Chào buổi sáng.

— Xin chào bà Rockefeller.

Dù cưới hay chưa thì thủ tục mỗi buổi sáng sau khi ngủ dậy cũng sẽ là một nụ hôn, một lời khen ngợi, và một lời nói cảm ơn vì một đêm lãng mạn mà không yếu đuối, rõ ràng mà không tham lam.

Tôi cố gắng rời bỏ những ý nghĩ trước đó, chúng tôi đứng ngay phía hòn giả sơn, tay trong tay, nhấp cà phê trong khi ngắm nhìn những hàng thông và đám lá thu vàng.

Mặt trời bắt đầu lên, một lớp sương mù phủ mờ mờ mặt đất, chạy dọc đến phía bắc hồ Saranac đem lại cho du khách cảm giác bình yên. Không gian tĩnh lặng đưa mùi đất ẩm và khói củi thoảng trong không khí. Tôi có thể hiểu tại sao Harry thích lui tới những nơi như thế này và tôi có thể hình dung ra được cảnh Harry thức dậy mỗi sáng thứ bảy trên toa xe lưu động, với phong cảnh rất giống với những gì tôi đang cảm nhận, trước khi đến với Câu lạc bộ đồi Custer.

Kate lên tiếng:

— Có lẽ khi kết thúc thời gian nghỉ ở đây, bọn mình sẽ xin nghỉ một tuần và thuê một căn nhà nhỏ bên một chiếc hồ nào đó chăng?

Tôi cho rằng nếu vụ này kết thúc một cách tồi tệ thì chúng tôi cũng chẳng cần xin nghỉ một tuần. Chúng tôi sẽ có rất nhiều thời gian rảnh rỗi là đằng khác.

Kate tiếp tục:

— Em nghĩ đó có lẽ là một cách phù hợp nhất để tỏ lòng thành kính tới Harry.

— Có lẽ đó là một ý kiến hay.

Kate cảm thấy hơi lạnh, vì vậy chúng tôi quay trở lại Hội trường lớn. Chúng tôi rót đầy cà phê và bước lại ngồi đối diện một cặp tình nhân trên chiếc ghế dài phía gần lò sưởi. Cử chỉ của tôi và của gã đàn ông để râu, tầm trung tuổi và nho nhã kia đều cho thấy chúng tôi chẳng có dấu hiệu gì là hứng thú trò chuyện. Vợ gã, người yêu, hay bạn gái gì đó, mỉm cười và nói:

— Xin chào. Tôi là Cindy. Còn đây là chồng chưa cưới của tôi, Sonny.

Sonny chẳng có biểu hiện gì là thân mật. Trông gã ta có vẻ hơi cục cằn bực dọc. Rất có thể là gã vừa mới nhận hóa đơn thanh toán. Cindy thì khác, cô vui vẻ và thân thiện, và tôi có cảm giác là cô có thể nói chuyện được với cả con cá vàng đang tung tăng trong bể nước.

Kate và Cindy bắt đầu bàn luận về The Point, về Adirondack, và đủ thứ khác nữa. Cục cằn và tôi vẫn yên lặng trong khi lửa vẫn cháy bập bùng trong lò sưởi đưa lại không khí ấm cúng dễ chịu.

Cindy và Cục cằn từ Long Island tới. Cục cằn, theo như lời của Cindy, làm trong ngành xuất bản. Và Cindy tự giới thiệu làm trong lĩnh vực quan hệ công chúng, và đó là lý do vì sao họ quen nhau. May mắn là cô ta không kể luôn câu chuyện tình sử của mình. Nhưng dù sao thì tôi cùng đoán là để dẫn tới kết cục hôm nay thì chắc chắn phải có một lúc nào đó một trong hai người đã say khướt.

Kate nói nàng là luật sư. Điều này có phần nào đúng. Và nàng còn nói rằng tôi là người hoạt động xã hội của nhà nước, hiện đang làm việc tại cộng đồng nhập cư Hồi giáo. Thật nực cười khi nàng bịa ra cái nghề nghiệp hay ho này, và Cục cằn gầm gừ nhẹ như có ý phản đối.

Chủ đề bàn luận được hai người chuyển qua chuyện mua sắm. Cindy cho biết có một số cửa hàng bán hàng rất hay ở gần khu hồ Placid. Nghe tới đó mắt tôi thoáng đờ ra và tôi đoán Cục cằn cũng như vậy. Nhưng không, gã đang dán mắt vào chỗ chiếc áo khoác phòng tắm đang hở ra chút ít trên người Kate. Quả thực là một con lợn không hơn không kém.

Về chủ đề này tôi không thể bỏ qua một điều là Cindy cũng rất xinh đẹp với mái tóc dài vàng hoe, đôi mắt màu hạt dẻ, dáng người Bắc Âu, và thực sự là có vẻ ngoài rất tuyệt… Trông Cindy trẻ hơn cái người mà cô gọi là chồng chưa cưới đến 20 tuổi. Tôi không thể tưởng tượng được Cindy có thể yêu thích điều gì từ gã đàn ông cục cằn kia ngoại trừ cái chỗ phình ra trên quần hắn ta. Tôi muốn nói là cái ví của gã.

Cục cằn bỗng phá tan bầu không khí yên lặng giữa hai chúng tôi:

— Tôi đang có một ý tưởng khá lý thú về nhập cư. Đó là nếu anh sinh ra ở đâu thì hãy cứ ở nguyên đó.

Gã đứng dậy liếc qua lần cuối vào khe ngực sau chiếc khăn tắm của Kate ở góc nhìn thuận tiện nhất và nói với Kate chứ không phải với tôi:

— Rất vui được gặp ông bà.

Cindy cũng đứng dậy.

— Chúng ta sẽ gặp nhau vào bữa tối. Tối nay đầu bếp sẽ làm món chim dẽ gà.

— Chim dẽ gà? – Tôi dứng bật dậy – Tôi nghe nói thịt chim dẽ gà rất cứng và ướt.

Cindy khẽ mỉm cười.

— John, Kate lên tiếng, đoạn quay qua người bạn mới: Chúc một ngày tốt lành.

Cục cằn đáp lại:

— Tôi đã có các kế hoạch khác.

Và họ dắt nhau đi.

— Thật là một cặp đôi cọc cạch, hoàn toàn cọc cạch, Kate nói.

— Chúng ta hay họ cọc cạch? – Tôi hỏi.

Cục cằn để quên tờ Thời bảo New York trên băng ghế dài. Liếc qua tôi thấy trang nhất chạy hàng tít: “Mỹ và Pháp chia rẽ trong can thiệp sâu hơn vào Iraq". Tôi nói với Kate:

— Thấy không? Nếu những người này mà ăn đồ ăn thực sự như người Ailen và người Anh thì họ sẽ ăn thịt viên. Ai mà ăn được ốc sên chứ? Đây lại là một câu chuyện khác – pháo hoa Disney ngoại ô Paris có thể khiến lính Pháp gần đó hạ vũ khí đầu hàng trước những du khách Thụy Điển.

— John, thực sự là quá sớm để nói đến điều đó.

— Chim dẽ gà.

Tôi đọc tiếp hàng tít tiếp theo: “Bush quy trách nhiệm vụ đánh bom hộp đêm tại Bali cho mạng lưới khủng bố Al Qaeda". Tôi đọc nhanh mẩu tin: “Một số chiến bình hồi giáo đưa ra quan điểm rằng chính nước Mỹ là chủ mưu cho vụ đánh bom hôm thứ bảy nhằm khiến Indonesia có thêm cơ sở để tiến hành cuộc chiến chống lại Hồi giáo".

Các chiến binh Hồi giáo cũng đưa ra quan điểm tương tự đối với vụ tấn công khủng bố ngày 11-9. Đây quả thật là một quan điểm lý thú, đủ hợp lý để có thể khơi gợi sự nghi ngờ của vài người nào đó. Tôi muốn nói là dù tôi không phải là người luôn bị ám ảnh bởi những âm mưu nào đó nhưng tôi cùng có thể hình dung được rằng có những người, dù trong hay ngoài chính phủ, của cái đất nước này muốn viện một lý do để có thể mở rộng cuộc chiến chống khủng bố bao gồm cả các nước Hồi giáo. Giống như trường hợp của Iraq vậy. Tôi đang nghĩ tới một điều mà một nhân viên CIA luôn bị ám ảnh và sợ sệt tại ATTF đã từng nói: Tất cả những gì chúng ta cần là một cuộc tấn công có giá trị nữa.

Tôi thì chẳng cần tới điều đó, xin cảm ơn, nhưng tôi hiểu những gì ông ta định nói.

Kate chợt lên tiếng:

— Em về phòng tắm một chút. Anh định sẽ làm gì tiếp theo đây?

Tôi liếc nhìn điện thoại di động và phát hiện rằng ở đây không có sóng.

— Anh cần phải gọi cho Schaeffer để hẹn trước cho chúng ta tới xem hiện trường vụ án. Có lẽ anh phải dùng điện thoại ở nhà bếp. Sẽ gặp em ở trong phòng.

— Nhớ lịch sự với Pierre nhé.

— Vâng thưa quý bà.

Nàng quay đi trong khi tôi bước chân vào nhà bếp. Đây có vẻ như là nơi tất bật nhất, mọi người dường như không để ý đến sự có mặt của tôi. Tôi tìm thấy chiếc điện thoại gắn trên tường, quay số gọi trực tiếp về trụ sở cảnh sát bang. Một trung sĩ trực bàn bảo tôi chờ máy. Trong khi đó, nhà bếp bắt đầu rộn lên mùi thịt lợn nướng khiến dạ dày tôi sôi lên từng đợt.

Tôi mở tạp chí Thời báo đến trang Tin buồn nhưng không thấy cáo phó của Harry Muller. Có thể quá sớm để đăng tin cáo phó hoặc có thể sẽ chẳng bao giờ có một mẩu tin như vậy của Harry trên tạp chí này. Tôi lật giở phần Metro xem có câu chuyện về cái chết của Harry ở đó hay không nhưng cũng chẳng thấy. Một vụ tai nạn trong khi đi săn ở khu vực phía bắc chưa hắn đã là một mẩu tin gây chú ý, nhưng án mạng xảy ra với một điệp viên liên bang thì không phải bàn cãi gì hơn.

Vì vậy, cả FBI và cảnh sát địa phương sẽ tuyên bố đây rõ ràng là một tai nạn nhưng vụ việc vẫn còn đang tiếp tục được điều tra. Bất cứ cơ quan ngôn luận nào muốn tìm kiếm thêm thông tin đều sẽ được yêu cầu giữ kín câu chuyện với mục đích không làm gia đình người bị hại đau buồn thêm hoặc vô tình tạo cơ hội cho nghi can nào đó nếu có. Thường thì bạn sẽ phải mất một vài ngày mới có được thông tin đó.

Tôi gọi một nữ tiếp viên đi ngang qua:

— Làm ơn kiểm tra bữa sáng cho nhà Corey. Phòng Mohawk. Có thể tôi sẽ muốn dùng món sandwich lúa mạch đen kẹp thịt lợn xông khói.

— Ngay bây giờ ạ?

— Ngay bây giờ. Và một ly cà phê nữa.

Cô ta vội vã bước đi trong khi Thiếu tá Schaeffer được nối với tôi ở đầu dây bên kia.

— Chào buổi sáng! – ông ta nói.

Tôi hầu như không nghe thấy ông ta nói gì bởi tiếng ồn của dao thớt và tiếng người trong nhà bếp. Tôi nói to:

— Xin chào. Khi nào chúng tôi có thể đến xem lại hiện trường vụ án?

— 8 giờ. Tôi sẽ đợi hai người ở ngoài hành lang.

— Cảm ơn. Có tin tức gì mới không?

— Tôi đã nói chuyện với bác sĩ Gleason tối qua.

— Đó là một phụ nữ tuyệt đấy.

— Cô ta nói là anh đã vượt một chút ra khỏi phạm vi khám nghiệm tử thi và mặc niệm người quá cố lần cuối.

— Tôi đã nói với ông rồi mà. Cô ta cho chúng tôi thấy dấu hiệu nạn nhân đã bị đánh đập.

— Vậy sao? Anh có cầm đồ đạc nào của Harry không?

— Tất nhiên là không rồi. Tất cả tư trang cá nhân của Harry.

— Vậy anh có tìm thấy gì không? – Ông ta hỏi tiếp.

— Không.

Tôi đáp nhưng không nói rằng chỉ có vài mẩu giấy trong túi Harry và một vài cuộc gọi đến điện thoại di động của anh.

— Mọi thứ đều đã được dọn dẹp?

— Không.

Tôi biết chỉ có bản đồ của Câu lạc bộ đồi Custer là được dọn đi mà thôi.

— Người của tôi có cho biết anh và vợ đã không đến mà cũng chẳng đi.

— Hãy nói cho tôi điều gì đã xảy ra, thiếu tá. Tại sao chúng ta không đến thẳng nhà xác sau khi xem qua hiện trường vụ án?

— Quá muộn. Nhân viên FBI đã mang xác Harry đi từ đêm qua.

— Tôi đã nói với ông rồi mà, ông cần phải hành động một cách nhanh gọn.

— Xin cảm ơn.

Người nữ tiếp viên đặt chiếc khay lên bàn thanh toán và nói:

— Bữa sáng sẽ sẵn sàng vào lúc 7 giờ.

— Cảm ơn. Làm ơn cho thêm vài chiếc bích quy mới ra lò nhé.

— The Point được chứ? – Schaeffer hỏi.

— Tuyệt. Rượu ở đây hoàn toàn miễn phí. Ông đã làm gì với lệnh khám nhà và giám sát? – Tôi hỏi trong khi cắn một miếng lớn sandwich thịt xông khói. Thật tuyệt.

— Hãy quên cái vụ lệnh khám xét đi. Nhưng đêm qua tôi đã cho thực hiện việc giám sát nơi đó.

— Có gì mới không?

— Có. Lúc 8 giờ tối có hai chiếc xe rời khỏi khu nhà chính. Một chiếc xe tải Ford mang biển Câu lạc bộ đồi Custer. Chiếc còn lại là Ford Taurus của hãng thuê xe Rent-A-Car.

Vội nuốt miếng bánh bằng một ngụm cà phê, tôi hỏi:

— Họ đi đâu?

— Cả hai chiếc xe đều tới sân bay vùng Adirondack. Cổng bay thương mại đóng cửa vào giờ đó. Họ bỏ chiếc Ford Taurus ở một điểm bay thương mại và vứt chìa khóa vào trong hộc bỏ đồ. Sau đó, cả hai gã lái xe nhảy lên chiếc xe tải chạy về Câu lạc bộ đồi Custer.

— Ông nghĩ gì về việc này?

— Có vẻ đáng ngờ như là họ mang trả một chiếc xe đã thuê vậy. Anh nghĩ sao?

Schaeffer quả là người có giọng hài hước châm biếm. Tôi nói:

— Kiểm tra trong cốp xe xem có xác người nào không. Biển kiểm soát của chiếc Taurus đó là gì ông có nhớ không?

— Tôi không có nó ở đây.

Tôi có thể nhận được câu hỏi: Vậy còn anh đã có thông tin gì cho tôi qua câu trả lời đó.

Tôi nói:

— Tôi nhìn thấy một chiếc Taurus cho thuê màu xanh trước nhà nghỉ của Câu lạc bộ đồi Custer.

Tôi đọc biển số xe cho Schaeffer, đoạn hỏi:

— Có phải vậy không?

— Có vẻ đúng là nó. Tôi sẽ gọi cho hãng cho thuê xe này và tìm ra ai là người đã thuê nó.

Tôi nghĩ tôi đã có thông tin này từ Larry, bạn Kate, làm tại hãng này nhưng tôi vẫn nói:

— Tốt. Ngoài ra còn thông tin giám sát gì khác không?

— Không. À, mà anh đang tìm kiếm cái gì vậy?

— Ông sẽ không biết được đâu. À, hãy kiểm tra cho tôi xem Madox có còn ở đó không?

— Được.

— Bất cứ khi nào ông nhận thấy có hành động gì diễn ra thì hãy gọi cho tôi. Chờ tôi một chút.

Một thằng nhóc trong trang phục đầu bếp, bộ dạng lả lướt, trì độn đang gọi tôi. Tôi hỏi:

— Cần gì?

— Cháu cần dùng điện thoại để đặt đồ ăn.

— Phải đặt đồ ăn gì? Chim dẽ gà phải không? Ta đang có rất nhiều đây, cần bao nhiêu con?

— Cháu cần điện thoại, thưa ông.

— Này, ta đang tìm cách cứu cả thế giới này đó, anh bạn nhỏ ạ. Chờ chút nhé – Tôi quay sang nói với Schaeffer: Tôi đang dùng điện thoại của nhà bếp. Gặp ông vào lúc 8 giờ nhé.

Tôi dập ống nghe và chuyển ống nghe cho thằng nhóc:

— Nếu thế giới này mà tuyệt diệt thì đó là lỗi của mày đó nhóc.

Đúng lúc đó, một gã trai trẻ trong trang phục trắng, người mà tôi vừa mới biết là tay đầu bếp người Pháp, bước đến chìa tay ra nói giọng Anh Pháp:

— Chúc buối sáng tốt lành. Ông chắc hẳn là ông Corey.

— Uẩy (Vâng).

— Ồ, ông nói được tiếng Pháp.

— Đúng vậy.

— Tôi là Henri, bếp trưởng. Xin lỗi ông rất nhiều vì món lợn bọc.

Lần này thì gã phát âm chuẩn, nhưng đáng tiếc là công thức nấu món ăn thì lại không được như vậy. Tôi đáp:

— Đừng để tâm đến chuyện nhỏ ấy, Henry.

— Nhưng tôi không thể. Vì vậy, tôi đã đặt nguyên liệu và tối nay chúng tôi sẽ phục vụ món lợn bọc trong giờ cocktail.

— Tuyệt. Tôi muốn mọi người nướng cho bì lợn giòn hơn một chút.

— Tất nhiên rồi thưa ngài, – Gã ngả người về phía tôi thì thầm: Tôi cũng thích những điều nhỏ nhặt đó.

Rõ ràng là hắn đang muốn làm vừa lòng tôí. Tôi nói:

— Tôi sẽ không nói nữa đâu. Nhưng đừng quên mù tạt đấy, được không? Hẹn gặp lại.

— Tôi có thể dẫn ông tham quan một vòng quanh bếp ăn được không?

Tôi nhìn quanh:

— Có vẻ tốt đấy.

— Rất hân hạnh được phục vụ bất cứ món ăn nào.

— Tuyệt. Tôi mới nghĩ đến món chim dẽ gà.

— Thật là trùng hợp. Tối nay chúng tôi phục vụ món này.

— Ồ, anh đừng nói. Hay thật đấy, có lẽ hôm nay tôi nên chơi xổ số.

— Ồ, vâng. Tôi hiểu.

Tôi nhìn đồng hồ và nói:

— Có lẽ tôi...

— Một phút thôi thưa ông… – Gã lôi từ trong túi ra một mẩu giấy: Đây là thực đơn cho buổi tối hôm nay.

Gã đọc:

— Khai vị bằng món ragu nấm rừng, tiếp theo là thịt cá hồi Bắc cực chiên giòn chấm nước ớt ép. Tôi nghĩ là sẽ có rượu vang trắng Cali. Vâng, sau đó sẽ là chim dẽ gà dùng với rau trộn, và vang đỏ Boóc-đô. Tôi đang xem có nên dùng vang trắng étuvéc với món này không. Ông nghĩ sao, ông Corey?

— Ừ… có vẻ tốt hơn là làm thế nào chung nhất mà mọi người đều thỏa mãn ấy.

— Tốt. Chúng ta sẽ kết thúc bữa ăn bằng socola.

— Món cuối tuyệt đấy. — Tất nhiên là dùng với rượu vang Xô-téc rồi.

— Không còn gì phải bàn cãi nữa. Bây giờ thì...

— Ông bà có cùng ăn trưa với chúng tôi không?

— Không. Chúng tôi phải đến xem một cuộc đua sóc. Cảm ơn vì...

— Ồ, chúng tôi cần phải chuẩn bị bữa ăn cho chuyến picnic của ông bà. Khi nào thì ông bà lên đường?

— Hai mươi phút nữa. Không cần phải...

— Có chứ, tôi đảm bảo đấy. Chúng tôi sẽ đặt giỏ thức ăn trước ở trong xe cho ông bà.- Gã đưa tay bắt tay tôi và nói:

— Dẫu có những khác biệt nhưng chúng ta vẫn là bạn. Phải không thưa ông?

Thực sự là giờ đây tôi cảm thấy không thoải mái vì thái độ chống người Pháp của mình, vì thế tôi nói:

— Chúng ta sẽ cùng nhau đá đít một vài thằng Iraq phải không nào?

Henry chắc chắn là không rõ lắm về điều đó nhưng gã vẫn mỉm cười:

— Có lẽ thế.

— Có thể. Hẹn gặp lại.

Ngay trên đường ra khỏi nhà bếp tôi đã nghe thấy Henry quát đầu bếp chuẩn bị bữa trưa picnic cho chúng tôi. Từ từ thôi nào Henry.

Tôi quay trở lại phòng và nói với Kate lúc này đang ngồi trước bàn trang điểm:

— Chúng ta phải nhanh chân lên. Tám giờ phải có mặt tại trụ sở cảnh sát liên bang.

— Bữa sáng đã chuẩn bị trên bàn đó. Schaeffer nói gì với anh?

— Anh sẽ nói khi chúng ta đi đường. Túi hành lý của em đâu?

— Dưới giường ấy.

Tôi cúi xuống giường, kéo chiếc túi của nàng và bắt đầu lật giở đống hợp đồng thuê xe trong khi một tay mở chiếc giỏ bánh quy nóng.

— Anh đang tìm cái gì vậy? – Nàng hỏi.

— Bơ.

— Thôi nào John.

— A, đây rồi.

— Cái gì vậy?

— Hợp đồng thuê xe của chiếc xe mang biển số mà chúng ta nhìn thấy ở Câu lạc bộ đồi Custer.

Tôi đặt bản hợp đồng lên bàn và đưa tay quệt bơ vào chiếc bánh quy.

— Ai thuê xe vậy nhỉ?

— Sẽ rất thú vị đấy.

— Gì cơ?

— Tên của gã đó đây. Một cái tên Nga. Mikhail Putyov.

Nàng ngẫm nghĩ:

— Không có vẻ gì là tên một thành viên câu lạc bộ.

— Anh cũng thấy vậy. Có thế Madox mời cựu thù thời Chiến tranh lạnh đến câu lạc bộ để tưởng nhớ một thời đã qua chăng.

Tôi đưa tay chọc sâu vào miếng trứng rán hỏi Kate:

— Em có muốn ăn một chút không, hay là em thích bôi trát hơn?

Nàng không trả lời.

— Chúng ta phải đi thôi.

Vẫn không có câu trả lời.

— Thôi nào, có cần anh mang cho em một chút nước ép, cà phê và một miếng bánh mỳ nướng không?

— Có.

Tôi không hoàn toàn được huấn luyện nhanh đến thế nhưng tôi đang học cách để làm được như thế. Tôi mang đồ ăn đến bên bàn trang điểm hỏi:

— Máy em có sóng không?

— Không.

— Vậy là lại phải gọi thêm một cuộc nữa từ nhà bếp.

— Cho ai?

— Một người nào đó biết về gã người Nga này.

— Gọi về văn phòng của mình đi.

— Anh không muốn.

Nàng quay qua nói:

— Chúng ta đã có quá đủ rắc rối rồi. Anh hiểu điều đó chứ John?

— Đó mới là cách mà cả thế giới này đang xoay vần đó. Thông tin là sức mạnh. Nếu em để lộ thông tin của mình nghĩa là em đã đem trao sức mạnh cho đối phương trên bàn đàm phán về khó khăn mà em đang gặp phải.

— Còn đây là cách xoay vần thế giới của em, nàng đáp lại: Đó là tránh tất cả mọi rắc rối.

— Quá muộn rồi em yêu ạ.

Thật lãng mạn phải không John? Phía trên lò sưới là một bộ sưu tầm gạc hươu lớn khiến tôi chợt thấy mình có cảm giác ham muốn. Tôi nói: — Anh cảm thấy thật ham muốn. — Chúng ta không thể chỉ thưởng thức căn phòng không thôi được sao? — Như
Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

3 Trong Tổng Số 4 tác phẩm của Nelson Demille

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.