Lửa Hoang

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 34 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 51

❊ ❊ ❊

Chúng tôi tìm thấy chìa khoá trong túi áo Carl và mở cùm chân. Chúng tôi còn thấy cả khẩu Colt 45 trên sàn, Kate nhặt lên và nhét vào thắt lưng.

Tôi và nàng đứng bên nhau trong căn phòng đầy khói, cũng im lặng như ba chiếc tivi chúng tôi đang xem. Tim tôi, và tôi chắc tim nàng cũng vậy, đang đập thình thịch.

Sau vài phút chương trình thương mại, không có bản tin khẩn cấp hay màn hình ở Los Angeles hoặc San Francisco chuyển sang tối đen, tôi bảo Kate: Anh đoán mọi thứ đều ổn.

Nàng gật đầu.

Tôi hỏi: Em Ổn chứ?

— Em ổn… Em chỉ… bất ngờ.

Tôi để cho vài phút trôi qua rồi nói với nàng: Em làm tốt lắm.

— Tốt? Em đã làm cực kỳ tốt.

— Cực kỳ. Này, em giấu BearBanger ở đâu thế?

— Anh chẳng muốn biết đâu.

— Đúng đấy.

Sau một phút im lặng, nàng hỏi: Anh có tin điều này không? Anh có tin điều Madox chuẩn bị làm không?

Tôi nhìn bảng điều khiển diện tử và nói: Những thời kỳ tuyệt vọng tạo ra những biện pháp đầy tính tuyệt vọng.

Nàng im lặng một giây rồi bảo: John… chỉ một phút trước em nghĩ anh còn hơi do dự.

Tôi nghĩ về điều đó: Nói thật?

— Đừng trả lời.

Nhưng tôi phải nói điều gì đó, tôi bảo: Kiểu gì nó cùng sẽ xảy ra.

— Đừng nói thế.

Tôi cố đùa: Sao bọn mình không ở đây vài năm nhỉ?

Nàng chẳng trả lời.

Tôi liếc Bain Madox – lúc này vẫn đang quỳ, đầu ngả về phía sau dựa vào rìa bảng điều khiển. Đôi mắt xám đại bàng mở to, vẫn chẳng hề chớp hay lộ chút cảm xúc nào. Trừ lỗ thủng ở giữa trán hắn, tôi khó có thể nói rằng hắn đã chết, điều ấy làm tôi sởn gai ốc.

Kate thấy tôi nhìn hắn chằm chằm, nàng nói: Anh đã làm điều anh phải làm.

Cả hai chúng tôi biết điều đó không đúng. Tôi đã làm điều tôi muốn làm.

Tôi rời mắt khỏi Madox và nhìn 6 màn hình bảo vệ an ninh, nhưng tôi chẳng nhìn thấy ai trừ một bóng đen di động quanh cổng gác, tôi đoán đó là Derek. Rồi tôi nhìn thấy một chiếc Jeep chạy qua phía trước nhà để máy phát.

Tôi bảo Kate: Chúng vẫn ở ngoài kia, chẳng có ai từ trụ sở cánh sát bang đến cả.

Nàng gật đầu: Do đó chúng ta sẽ ở đây một lát.

Tôi thực chẳng muốn ở lại căn phòng này thêm chút nào, với hai xác chết sắp cứng trên sàn, tấm thảm và chiếc ghế bốc lửa cộng thêm mùi thiết bị điện tử cháy.

Hơn nữa Luther đang kêu ùng ục, tôi có thể nghe tiếng hắn. Tôi chẳng thể làm gì nhiều cho hắn nhưng nghĩ rằng mình nên cố gắng, vì thế tôi nhìn quanh tìm máy điện thoại cố định để có thể gọi về trụ sở cảnh sát bang yêu cầu xe cứu thương, đấy là chưa kể việc báo một số cảnh sát tới bắt Derek và bất kỳ kẻ nào cần bắt giữ rồi đưa chúng tôi khỏi chỗ chết tiệt này.

Kate vẫn nhìn chằm chằm ba chiếc ti vi, sau đó liếc đồng hồ trên tường rồi bảo tôi: Em thực sự nghĩ tình hình ổn.

Ừ! – Tôi chẳng tìm được máy điện thoại nào nên nghĩ hãy thử tìm ở một phòng khác, điều đó làm tôi nhớ tới căn phòng đóng cửa mà tôi đã nghe thấy tiếng tivi. Ý tôi là mấy quả BearBanger đã làm tôi vững tâm song vẫn cần cảnh giác hơn.

Hơn nữa thính lực của tôi vẫn chưa hoàn toàn hồi phục, Kate cũng thế, vậy nên chúng tôi chẳng nghe thấy tiếng ai đi vào hành lang, và đầu tiên tôi biết không chỉ có riêng chúng tôi là khi tôi nghe thấy tiếng nói: Hừm, tôi đâu mong đợi chuyện này.

Tôi quay lại, đứng ở cửa là con ma Ted Nash. Tôi chẳng nói được gì.

Kate, đang đứng trong phòng, mắt nhìn chằm chằm, miệng như muốn mở ra.

Cuối cùng tôi lên tiếng: Anh đã chết.

Hắn trả lời: Thực sự tôi thấy ổn. Xin lỗi vì làm anh bối rối.

— Tôi không bối rối. Tôi thất vọng.

— Vui đi nào, John! – Hắn nhìn Kate và hỏi: Còn em, khoẻ chứ?

Nàng không trả lời.

Tôi biết tôi thấy bàn tay của CIA trong vụ này, nhưng có tưởng tượng đến trường hợp xấu nhất tôi cũng không nghĩ mình sẽ gặp lại Ted Nash lần nữa.

Nash nhìn lướt qua căn phòng nhưng không bình luận gì về việc mọi thứ bị phá huỷ, về vết máu rải trên sàn, về Luther đang sắp chết chỉ cách hắn vài foot hoặc Carl đang nằm chết ở giữa cửa. Ted là một gã bình thản. Nhưng hắn nhìn Bain Madox và nói: Đó là nỗi xấu hổ thực sự.

Rõ ràng chúng tôi có quan điểm khác nhau về kẻ đã chết.

Nash nói, không chỉ với chúng tôi mà còn với chính mình: Hừ, sẽ có rất nhiều người ở Washington thất vọng.

Cả tôi và Kate đều chẳng có phản ứng gì, nhưng tôi nghĩ đến việc gỡ khẩu M16 khỏi vai và chuyển về tư thế bắn.

Tôi không hoàn toàn quá tự tin bởi có lẽ Ted Nash là một sát thủ, và chắc chắn chẳng phải kẻ hâm mộ cuồng nhiệt John Corey. Hơn nữa hắn đang mặc áo khoác thể thao, tay phải đút trong túi trông giống như một cậu bé làm mẫu chụp trên các cuốn ảnh mẫu. Đây là kiểu của một tay rất lãnh đạm nhưng vẫn đút súng trong túi.

Cuối cùng Kate lên tiếng: Anh làm gì ở đây?

— Làm việc.

— Anh… anh đã ở trong toà tháp phía bắc…

— Thực ra giống như em, John và những người khác, anh cũng đến muộn. Rồi hắn nói vẻ triết lý: Xem số phận đùa cợt cũng hay chứ?

Tôi trả lời: Ừ, số phận là cái thùng đầy tiếng cười. Chuyện thế nào, Ted? Anh chuẩn bị nói với tôi rằng anh tới đây để ngăn chặn Madox, nhưng một lần nữa anh lại muộn vài phút?

Hắn cười và đáp: Tôi không tới đây để ngăn chặn Madox. Rồi liếc nhìn Madox: Nhưng rõ ràng anh đã làm việc đó.

— Tôi đến đây để ăn tối.

Rồi trước khi tiếp tục cuộc đối đáp, hắn lôi ra khẩu súng ngắn, cùng loại Glock giống như của tôi, rồi nói: Các người thực sự làm hỏng hết mọi thứ rồi.

— Không, Ted. Chúng tôi vừa cứu San Francisco và Los Angeles, – tôi nói, chắc chắn hắn hiểu được. Chúng tôi là những anh hùng. Bọn xấu chết rồi.

Hắn có vẻ hơi khó chịu – thái độ luôn có với tôi, và bây giờ hắn đã rút súng ra, tất cả chúng tôi đều biết hắn nhìn nhận chuyện này thế nào. Hắn nói: Các người không biết các người đã làm hỏng mọi thứ thế nào. Hắn nhìn tôi chằm chằm, rồi liếc Kate: Thế giới mà chúng ta biết đã chuẩn bị thay đổi mãi mãi. Các người có hiểu không? Hiểu không?

Ted đang tự làm cho mình điên lên, nên tôi chẳng trả lời câu hỏi ngu ngốc của hắn.

Hắn tiếp: Đây là kế hoạch tốt nhất, mưu trí nhất, dũng cảm nhất, mạnh dạn nhất mà chúng ta từng đề ra. Một ngày – một ngày chó chết, John, một ngày chó chết, bọn ta đã có thể xoá sổ mối đe doạ lớn đối với nước Mỹ. Và mày – mày và con chó cái này, tại đây, đã phá hỏng nó.

— Hây, tao thực sự lấy làm tiếc.

Kate hít một hơi sâu rồi nói với giọng sắc lạnh:

— Trước hết, Ted, tôi không phải con chó cái. Thứ hai, nếu chính phủ muốn tiêu diệt đạo Hồi bằng vũ khí hạt nhân, hoặc đe dọa tiêu diệt nó, họ phải có can đảm làm điều đó mà không phải tạo một cuộc tấn công giả danh khủng bố nhằm vào hai thành phố của Mỹ và giết hại nhiều người Mỹ.

— Câm cái mồm chó đi! Đứa nào quan tâm đến Los Angeles và San Francisco? Không phải tao. Không phải bọn mày nữa. Đừng có lên mặt đạo đức với tao, Kate. Bọn ta tại đây đã có cơ hội đưa lũ Hồi giáo chó chết đến một kết cục hạnh phúc, nhưng mày và thằng hề khốn nạn này mà mày cưới… – Hắn liếc tôi và lần đầu tiên nhìn thấy dây đeo trên vai tôi cùng nòng đen của khẩu M16 nhô lên từ sau lưng. Hắn chĩa khẩu Glock vào tôi: Bỏ khẩu súng trường kia khỏi vai mày! Đừng có động vào nó! Đừng động vào bất kỳ thứ gì! Đẩy nó ra sàn. Ngay bây giờ!

Tôi nghiêng người qua trái cho sợi dây tuột khỏi vai xuống cánh tay, trong lúc đó vẫn tính toán làm thế nào nắm được khẩu súng, mở khoá an toàn, nâng khỏi hông và nhắm rồi bắn một phát chuẩn xác.

Rõ ràng Nash khó chịu với việc làm chậm chạp của tôi và nói: Đừng bận tâm. Hãy đứng đó và chết. – Hắn chĩa khẩu Glock về phía ngực tôi: Chỉ để cho mày biết, tao đã sắp xếp để mày được cử tới đây, hy vọng mày sẽ bị giết thay vì tay Harry Muller xấu số – người mày sẽ đi theo trong vài giây nữa. Ngoài ra – hắn gật đầu về phía Kate – Tao đã “chơi” nó…

Tôi nghe một tiếng nổ lớn nhưng không thấy ánh lửa từ nòng súng của hắn. Nhưng hắn quăng khẩu súng vào không khí, hoặc hình như vậy. Thân người của hắn thẳng đuỗn ra và ngả về sau như thể bị ai đá trúng ngực, rồi hắn ngã sầm vào tường cạnh Luther. Khi hắn đang trượt xuống sàn, Kate dốc nốt số đạn trong khẩu Colt 45 của Carl vào người hắn, mỗi viên đạn làm cơ thể Ted Nash giật mạnh lên.

Tôi nhìn nàng bắn nốt ba phát đạn cuối, trong cách bắn chẳng có gì là cuồng loạn. Nàng đã nắm khẩu súng tự động loại lớn bằng cả hai tay theo đúng cách, gối quỳ, tay thẳng, ngắm tập trung, siết tay, bắn, hít vào, nắm chắc súng, siết tay… Cho tận tới khi băng đạn rỗng.

Tôi đến bên nàng để cầm lấy khẩu súng nhưng nàng ném nó sang bên.

Tôi nói: Cảm ơn em.

Nàng nhìn chằm chằm cái xác của Nash lúc này đang nhuốm đầy máu từ một vết thương trên đầu.

Nàng nói: Không phải chó cái, Ted.

Tôi sẽ phải nhớ không dùng từ đó khi chúng tôi cãi nhau.

Thật lãng mạn phải không John? Phía trên lò sưới là một bộ sưu tầm gạc hươu lớn khiến tôi chợt thấy mình có cảm giác ham muốn. Tôi nói: — Anh cảm thấy thật ham muốn. — Chúng ta không thể chỉ thưởng thức căn phòng không thôi được sao? — Như
Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

3 Trong Tổng Số 4 tác phẩm của Nelson Demille

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.