Khi chúng tôi tới thành phố nhỏ Ray Brook thì trời đã tối, nó nằm gần sân bay chúng tôi hạ cánh xuống sáng nay. Gần nhưng chúng tôi đã qua một chặng đường dài tới đó và phát hiện nhiều điều trên đường đi – những điều chưa hề xuất hiện lúc 9 giờ sáng, khi chúng tôi bước vào toà nhà liên bang số 26.
Và đó là kiểu của một số ngày trong nghề này. Hầu hết các ngày chẳng có sự kiện nào; một vài ngày, như ngày 11-9 năm 2001, lại có chuyện.
Hôm nay – Ngày Columbus, tôi đã mất một người bạn, dính vào cuộc cãi vã nảy lửa với sếp, gặp một tên có lẽ đang chuẩn bị cho thế giới ngạc nhiên bằng vũ khí hạt nhân của mình. Ngày Columbus tiếp theo, nếu có, tôi sẽ đi xem một trận bóng tranh vé vớt của đội Yankee.
Chúng tôi tìm thấy trụ sở cảnh sát bang và doanh trại ở rìa thành phố, tôi đánh xe vào khu đậu xe rồi hỏi Kate: Chúng ta là viên chức, khách đến thăm hay những kẻ tàn tật đạo đức?
— Hãy tìm từ “những người không được đón chào”.
Không thể tìm chỗ đỗ xe nào cho người như vậy, tôi đành đưa xe vào khu đỗ chính. Chúng tôi ra khỏi xe và bước về toà nhà to lớn, hiện đại xây bằng gạch đỏ và gỗ tuyết tùng. Phía trên cửa trước có một tấm biển đề: “Đội B, cảnh sát bang New York".
Chúng tôi vào sảnh và xưng danh với trung sĩ trực – người có vẻ như đang chờ chúng tôi (thực ra có lẽ anh ta đã chờ chúng tôi cả ngày)..Anh ta gọi điện cho thiếu tá Schaeffer và bảo chúng tôi đợi.
Có vài lính cảnh sát đi qua đi lại, mặc áo khoác màu xám kiểu quân đội, eo mang đai chéo có bao súng, đầu đội mũ kiểu Smokey & Bear. Những thứ này trông như thể chẳng thay đổi gì kể từ khi Teddy Roosevelt[1] làm thống đốc bang New York.
Tôi còn nhận thấy rằng tất cả lính ở đây cả nam và nữ đều cao, tôi hỏi Kate: Em có nghĩ rằng số phụ nữ ấy sinh ra là lính không?
Nơi này có mọi thứ của một tổ chức bán quân sự, thứ duy nhất của nó giống với nhà làm việc của NYPD là một tấm biển đề: “Không hút thuốc".
Có một chồng sách bỏ túi để trên bàn nhỏ đặt cạnh tường, Kate không thể không đọc những cuốn sách cung cấp thông tin nên cầm lấy một cuốn rồi đọc to cho tôi nghe: Đội B là đội ở cực bắc, họ tuần tra trên khu vực địa lý rộng nhất trong tất cả các đội – 8091 dặm vuông bao gồm các hạt dân cư thưa thớt nhất bang, cách rất xa và có mùa đông dài.
— Họ tự hào hay phàn nàn thế nhỉ?
Nàng đọc tiếp: Tuần tra khu vực North Country thúc đẩy tinh thần tự lực đặc biệt, đội B có tiếng về khả năng giải quyết bất kỳ tình huống nào khi có sự hỗ trợ ở mức tối thiểu.
— Người ta nói tối thiểu. Sự hỗ trợ tối thiểu. Thế có nghĩa là chúng ta không được chào đón?
— Có thể thế, nếu anh cứ ngồi đó chê họ. Rồi nàng lại đọc:
Ngoài những nhiệm vụ thông thường như điều tra tai nạn và tội phạm, tuần tra giữa các bang, kiểm tra đường biên giới giáp Canada, họ còn thường xuyên nhận được những đề nghị tìm kiếm những người đi bộ trong rừng mất tích, cứu những người cắm trại bị thương, cứu những người du lịch gặp bão, điều tra việc vi phạm luật bảo vệ cá và động vật hoang đã, giải quyết xung đột gia đình và khiếu nại về tội phạm ở những vùng xa.
— Nhưng họ có thể đi tuần chân không ở vùng núi không?
Trước khi nàng kịp nghĩ câu trả lời hay, một người đàn ông cao và trông khá dạn dày trong bộ comple xám bước vào sảnh và tự giới thiệu là Hank Schaeffer. Chúng tôi bắt tay nhau, ông ta nói: Tiếc về chuyện thám tử Muller. Tôi hiểu các vị là bạn.
Tôi đáp: Vâng, chúng tôi là bạn.
— Vâng… rất tiếc.
Ông ta có vẻ không có gì nhiều để nói, và tôi nhận ra rằng Schaeffer không tiếp chúng tôi trong phòng làm việc của mình. Luôn có vấn đề về sự can thiệp, quyền lực, ra lệnh… nhưng Kate xử lý rất khéo khi nói: Những hướng dẫn của chúng tôi chỉ nhằm hỗ trợ ông trong mức có thể. Chúng tôi có thể làm gì?
Ông ta bảo chúng tôi: Ông bạn Walsh ở New York hình như nghĩ các vị không được tham gia vụ này.
Tôi bảo: Đặc vụ phụ trách Walsh đã nghĩ lại. Lẽ ra ông ấy nên gọi cho ông rồi. Thằng khốn. Thế nên ông có thể gọi lại, hoặc có thể tin tôi.
— Này, bỏ qua thôi. Nếu ông muốn, tôi có thể cho lính đánh xe đưa các vị tới tới nhà xác.
Có vẻ ông ta không biết chúng tôi đã ở đó và làm nhiều thứ. Tôi bảo: Này thiếu tá, tôi hiểu đây là vụ của ông, và ông chẳng vui vẻ gì khi có một đặc vụ liên bang chết nằm trong khu vực mình phụ trách, có lẽ ông đã nghe từ New York, Albany hay có thể từ Washington nhiều hơn mức ông muốn nghe. Chúng tôi không đến đây nhằm làm cuộc sống ông khó khăn hơn, chúng tôi đến đây để giúp, để trao đổi thông tin. Rồi tôi thêm: Tôi có một người bạn đã chết hiện nằm tại nhà xác.
Schaeffer nghĩ ngợi rồi nói: Có vẻ như ông có thể uống một tách cà phê. Hãy theo tôi.
Chúng tôi đi dọc hành lang và vào một phòng ăn uống lớn. Có khoảng hơn chục người cả nam và nữ mặc sắc phục và thường phục ngồi rải rác trong phòng, Schaeffer tìm được một bàn trống trong góc.
Chúng tôi ngồi, ông ta nói: Đây là hoạt động không chính thức, ở nơi công cộng, cà phê, riêng tư, chia buồn, không giấy tờ trên bàn.
— Chúng tôi hiểu.
Schaeffer có vẻ như một tay thẳng tính không định bàn chuyện chuyên môn cởi mở nếu ông ta không nhận lại được gì.
Tôi đi thẳng vào vấn đề: Có vẻ như một tai nạn, có mùi của một vụ giết người.
Ông ta gật đầu nhè nhẹ rồi hỏi tôi: Ai muốn giết người đàn ông này?
— Tôi đang nghĩ về Bain Madox. Ông biết hắn chứ?
Ông ta trông thật sốc rồi hỏi tôi: Có… nhưng sao?
— Ông có biết thám tử Muller tới đấy để thực hiện nhiệm vụ về Câu lạc bộ đồi Custer?
— Biết. Tôi biết điều ấy sau khi ông ấy mất tích và liên bang cần giúp đỡ tìm ông ấy. Rồi ông ta khuyên cả hai chúng tôi: Sẽ ổn nếu tôi biết sớm hơn. Các vị biết, sẽ có ưu tiên. Đây là khu vực của tôi.
Tỏi trả lời: Tôi sẽ không tranh cãi với ông về điều ấy.
— Này, các vị không phải là người cho tôi khiếu nại. Nhưng lần nào tôi dính tới FBI – ông ta liếc Kate và tiếp – tôi đều cảm thấy mình bị lừa phỉnh vậy.
— Đúng, tôi cũng thế. Ông hãy hiểu rằng sau tấm thẻ liên bang của tôi đây là một trái tim cảnh sát đấy.
— Ừ, nhưng để tôi cho ông biết là những tay cảnh sát NYPD mà tôi làm cùng cũng chẳng dễ chịu gì.
Cô vợ chung thuỷ của tôi cười và bảo: Tôi với John là vợ chồng, thế nên tôi tán thành điều đó.
Schaeffer cười lại: Vậy hãy nói cho tôi biết Harry Muller phải làm gì trên đất của Câu lạc bộ đồi Custer.
Tôi trả lời: Do thám. Cuối tuần này có một cuộc tụ tập ở đó nên anh ấy phải chụp ảnh khách tới và ghi lại những biển số xe.
— Tại sao?
— Tôi không biết. Nhưng tôi có thể nói với ông rằng Bộ Tư pháp quan tâm tới Madox và bạn bè của hắn. Không ai nói với ông điều gì về chuyện này sao?
— Không nhiều lắm. Tôi hiểu chuyện an ninh quốc gia vớ vẩn rồi.
Vớ vẩn? Có lẽ không phải tay này không chửi thề. Tôi để ý cách dùng từ ngữ của mình, tôi nói: Các nhân viên liên bang toàn những chuyên vớ vấn, song giữa ông và tôi lúc này, thực sự có chuyện về an ninh quốc gia đây.
— Thế hả? Cái gì?
— Tôi không rõ. Nói thật, đây là điều chúng tôi gọi là vấn đề nhạy cảm, trừ phi ông có quyền tìm hiểu, tôi không thể nói với ông.
Tôi không chắc ông ta có coi trọng việc nói thật không, thế nên tôi phỉnh ông ta một chút: Tôi hiểu rằng lực lượng của ông tuần tra trên khu vực rất lớn, khoảng 8.000 dặm vuông, các ông rất tự lực và ông cần… sự hỗ trợ tối thiểu từ bên ngoài...
Kate đá chân tôi ra hiệu nhưng tôi vẫn tiếp tục công việc phỉnh phờ, rồi kết luận: Chúng tôi tới đây để giúp đỡ, nếu ông cần, mà tôi nghĩ là ông không cần đâu. Nhưng chúng tôi thực sự muốn ông giúp, chuyên môn của ông và các nguồn lực ông có thể huy động.
Nếu cần tôi có thể nói thêm nhiều điều vớ vẩn, song dường như thiếu tá Schaeffer cảm thấy tôi đang phỉnh ông ta. Nhưng ông ta nói: Ok. Cà phê chứ?
— Hay đấy!
Ông ta ra hiệu chúng tôi cứ ngồi rồi đi ra quầy.
Kate bảo tôi: Anh toàn những điều vớ vẩn.
— Không đúng đâu. Anh nói bằng cả trái tim đấy.
— Anh nói từ cuốn sách tự giới thiệu mà em vừa đọc cho anh nghe, mà anh còn lấy nó làm trò cười đấy.
— Ồ… đó là thứ anh đã nghe à?
Nàng nhướng mắt rồi nói với tôi: Ông ta không có vẻ biết nhiều, nếu có biết, ông ta cũng không chia sẻ đâu.
— Ông ta chỉ hơi khó chịu vì bị FBI lừa phỉnh. Mà này, ông ta không chửi thề, thế nên để ý kiểu ăn nói của em đấy.
— Của em?
— Có lẽ ông ta không chửi thề trước mặt phụ nữ. Anh có ý này – ông ta sẽ cởi mở hơn khi không có mặt một nữ đặc vụ FBI. Sao em không tạm lánh đi?
— Sao anh không tạm lánh?
— Thôi mà.
Schaeffer quay lại bàn cùng với khay đựng cà phê rồi ngồi xuống.
Kate lưỡng lự đứng lên: Tôi cần gọi vài cuộc điện thoại, rồi nàng ra.
Schaeffer rót cà phê từ chiếc bình thép vào cốc sứ. Ông ta bảo tôi: Ok, hãy nói cho tôi nghe tại sao ông nghĩ Bain Madox – một công dân tốt với một tỷ đôla trong ngân hàng, và có lẽ là một đảng viên Cộng hoà – lại giết một đặc vụ liên bang.
Tôi cảm thấy thiếu tá Schaeffer không có cùng mối nghi ngờ như tôi: Hừm, đó chỉ là linh cảm thôi.
— Ông có thể làm tốt hơn thế được không?
— Khó đấy. Tôi trả lời: Tôi nghi ngờ như vậy trên cơ sở tin rằng Madox là người cuối cùng thấy Harry còn sống.
— Tôi là người cuối cùng thấy mẹ vợ tôi còn sống trước khi bà ấy trượt trên mặt băng và ngã rạn sọ.
Tôi muốn hỏi thêm ông ta về chuyện này, nhưng tôi nói: Tôi là thám tử điều tra án mạng còn ông mới bắt đầu cảm nhận những chuyện này. Tôi và Kate đã tới Câu lạc bộ đồi Custer và nói chuyện với tay Madox.
— Thật hả? Sao nữa?
— Hắn hay lắm. Ông gặp hắn chưa?
— Vài lần rồi. Tôi từng đi săn với ông ta một lần.
— Không đùa đấy chứ?
— Ông ta muốn giữ quan hệ tốt với cảnh sát bang và cảnh sát địa phương. Giống như nhiều người giàu ở đây. Làm cuộc sống dễ dàng và an toàn hơn.
— Đúng. Nhưng tay này có đội quân riêng.
— Vâng. Nhưng ông ta không thuê cảnh sát làm ngoài giờ hay những người đã nghỉ hưu – điều hầu hết người giàu thực hiện. Người ông ta không phải dân địa phương, không có quan hệ với các cơ quan thực thi pháp luật, đây là điều hơi lạ với một người muốn duy trì quan hệ tốt với cảnh sát.
Tôi gật đầu: Toàn bộ nơi đó đều có vẻ hơi lạ.
— Đúng… nhưng họ chẳng gây rắc rối gì cho chúng tôi, họ khép kín. Mỗi năm cảnh sát địa phương nhận được vài cú điện thoại yêu cầu nhận một kẻ đột nhập hoặc săn trộm cắt hàng rào chui vào và bị bắt. Nhưng Madox không bao giờ kiện.
— Một gã tốt, – Đề cập tới Harry, tôi nói: Có lẽ Madox giết người đã nhìn thấy thứ gì đó họ không được thấy. Còn ai mất tích nữa không? Có vụ tai nạn nào đáng ngờ?
— Đây là những câu hỏi nghiêm túc?
— Vâng.
Ông ta nghĩ ngợi rồi trả lời: Này, luôn có những người mất tích, những tai nạn có vẻ như chúng là chuyện gì đó khác… nhưng chẳng điều gì tôi biết lại liên quan tới Madox hay câu lạc bộ của ông ta. Tôi sẽ cho người xem xét việc đó.
— Tốt. Ông đã có lệnh khám xét Câu lạc bộ đồi Custer?
— Rồi.
— Vậy chúng ta hãy thực hiện lệnh khám xét.
— Không được. Lệnh khám xét nhằm tìm một người mất tích. Người đó đã được tìm thấy ngoài khu đất dự định khám xét.
— Madox biết điều đó chứ?
— Làm thế nào ông ta biết có lệnh khám xét? Hoặc biết người nào đó có thể mất tích trên đất của ông ta? – Schaeffer ngừng lại một chút và nói: Tôi chuẩn bị gọi điện cho ông ta để đề nghị tự nguyện hợp tác thì có cú điện thoại nặc danh báo về xác chết. Ông nói với ông ta về người mất tích?
— Đúng. Thế nên chúng ta hãy thực hiện lệnh khám xét.
Thiếu tá Schaeffer nhắc tôi: Người đó đã được tìm thấy.
Tôi nghĩ tay này muốn tôi vận dụng triết lý, tôi nói: Đôi lúc luật lệ cản đường sự thật và công lý.
— Không thuộc quyền của tôi, ông thám tử. Vì ông đã nóì với ông ta về người mất tích, tôi phải cho ai đó gọi điện thông báo với ông ta rằng người đó đã được tìm thấy.
Tôi chẳng muốn nêu sự khác biệt giữa một cảnh sát thành phố New York với một tay cảnh sát bang, do đó tôi bảo: Rồi, chúng ta cần nghĩ ra điều gì đó để thuyết phục thẩm phán cho một lệnh khám xét mới.
— Điều chúng ta cần là sự liên hệ giữa xác chết đã tìm thấy trong Công viên quốc gia và Câu lạc bộ đồi Custer. Nếu không có mối liên hệ như vậy, tôi không thể yêu cầu công tố viên của quận đề nghị thẩm phán ban hành lệnh khám xét. Rồi Schaeffer hỏi: Ông có bằng chứng nào khẳng định thám tử Muller đã ở khu đất đó?
— Ừ… nhưng không thể kết luận...
— Hừ, thế thì sẽ không có mối liên hệ nào.
— Này, chúng ta có cuộc gọi nặc danh báo tin về xác chết.
Nặc danh là điều đáng ngờ. Hơn nữa có những bằng chứng gián tiếp cho thấy Harry đã ở trên khu đất ấy.
— Chẳng hạn?
— Đột nhập vào khu đó chính là nhiệm vụ của Harry.
Rồi tôi giải thích về cú điện thoại lúc 7 giờ 48 sáng thứ bảy, khoảng cách giữa nơi tìm thấy Harry và khu đất, khoảng cách xa một cách đáng ngờ giữa chiếc xe của anh và nơi cần do thám, những thứ khác mà tôi suy luận thêm.
Schaeffer nghe rồi nhún vai: vẫn chưa đủ để đưa Bain Madox vào vòng nghi vấn cũng như chưa đủ cho tôi xin lệnh khám xét.
— Hãy nghĩ về chuyện đó.
Tôi chẳng hề nghi ngờ rằng cuối cùng FBI sẽ yêu cầu một thẩm phán liên bang cho lệnh khám xét, nhưng có thể quá muộn. Dường như tôi sẽ phải xin lệnh khám xét nửa đêm – đột nhập vào khu đất. Lâu rồi tôi không làm việc này, điều đó có thể hay hay, trừ đám bảo vệ riêng của Madox, hàng rào điện tử cùng lũ chó.
Schaeffer hỏi: Ông nghĩ mình sẽ tìm thấy gì trên khu đất?
— Tôi không biết.
— Các thẩm phán chẳng thích kiểu điều tra không có lý do rõ ràng. Hãy nghĩ về thứ gì đó ông đang tìm. Ông có thấy thứ gì trên khu đất ấy để tôi có thể nói với công tổ viên?
— Tôi nghĩ lực lượng an ninh của ông ta còn nhiều hơn an ninh ở khu nghỉ của tổng thống.
— Điều đó không trái luật.
— Đúng. Mà… tôi nghĩ chúng ta chỉ cần giải quyết vụ này. Sao ông không khoanh vùng và theo dõi khu này?
— Tôi sẽ theo dõi gì chứ?
— Người đi lại, kể cả Madox. Rồi tôi nhắc ông ta: Ông không cần phải được phép mới theo dõi, ông chỉ cần sự nghi ngờ thôi.
— Cảm ơn đã mách nước cho tôi. Điều nghi ngờ duy nhất của tôi chính là điều ông đang nói cho tôi nghe. Ông ta nghĩ một lát rồi tiếp: Ông định khiến cho tay này hoảng sợ? Ý tôi là ông cần vụ do thám công khai hay bí mật?
— Bí mật. Dạng như người chặt cây quan sát con đường và khu lân cận.
— Ok… nhưng tôi cần thông báo và phối hợp với cảnh sát của hạt, mà phải nói với ông rằng tôi nghĩ Madox có quan hệ với người trong văn phòng cảnh sát trưởng đấy.
Tôi tính toán chuyên này, như thể lãnh chúa Bain Madox có tai mắt ở cả khu vực trung tâm, có thể thấy rõ qua việc Rudy gọi điện cho Câu lạc bộ đồi Custer. Tôi hỏi Schaeffer: Liệu Madox có bạn bè ở đơn vị này?
Ông ta trả lời không chút do dự: Không phải dưới quyền tôi.
— Được. Nhưng làm sao ông ta biết chứ? – Tôi nghĩ, rồi tiếp: Nếu ông nghĩ có ai đó trong văn phòng cảnh sát trưởng có quan hệ mật thiết với Madox, tôi thấy dường như ông có thể rất thanh thản khi thực hiện một vụ do thám mà không cần báo cho cảnh sát trưởng.
— Không, tôi cần giải quyết vấn đề cùng cảnh sát trưởng chứ không làm nó rối thêm.
— Ông hoàn toàn đúng, tôi nói.
Chúng ta không chỉ không cùng thuyền mà còn chẳng cùng hành tinh nữa! Thiếu tá Schaeffer chạy một con thuyền nhỏ và sạch sẽ, điều ấy tốt nhưng không phù hợp lúc này. Tôi nói: Chúng ta thực sự cần vụ do thám đó.
— Tôi sẽ xem mình có thể làm gì.
— Tuyệt, rồi tôi thông báo với ông ta điều lẽ ra cần báo sớm: Tôi và Kate đã đến nhà xác trước khi tới đây.
Ông ta có vẻ ngạc nhiên, hỏi tôi: Các vị tìm thấy gì mới?
— Tôi nói chuyện với chuyên gia khám nghiệm y tế, bác sĩ Gleason. Ông cần nói chuyện với cô ấy.
— Tôi định thế. Mà cô ta nói gì vậy?
— Hừm, dường như thám tử Muller có những tổn hại thể xác trước lúc chết.
Ông ta nghĩ điều đó, hiểu rồi hỏi: Hình thức gì?
— Tôi không phải chuyên gia khám nghiệm y tế. Rồi tôi nói thêm, nhưng chẳng thật: Tôi chỉ đến đó để nhận dạng chính xác và vĩnh biệt anh ấy.
Ông ta gật đầu: Đêm nay tôi sẽ nói chuyện với Gleason.
Tôi bảo: Cô ấy đã tìm thấy thứ dạng như sợi hay lông chó. Rồi tôi giải thích cho Schaeffer về điều bác sĩ Gleason đã phát hiện, sau đó nói: Nếu chúng không khớp với tấm thảm trên xe dùng để cắm trại của anh ấy, chúng có thể khớp với một tấm thảm ở toà nhà Câu lạc bộ đồi Custer. Harry không có chó.
Schaeffer có những kế hoạch khá dài cho chuyện sắp làm, cho chính mình cũng như cho cuộc điều tra ngắn, thế nên tôi bảo với ông ta: Dễ ông sẽ phải chia vụ này cho FBI, họ chẳng thích chia sẻ, cũng chẳng thích làm việc với người khác.
Ông ta nhắc tôi: Giết người, dù là giết một đặc vụ liên bang, vấn là tội phạm bang chứ không phải tội phạm liên bang.
— Tôi biết điều đó, thiếu tá. Cuối cùng có thể diễn ra việc toà án bang xử tội giết người. Nhưng FBI sẽ điều tra vụ tấn công đối với một đặc vụ liên bang – điều được coi là tội phạm liên quan tới liên bang. Kết quả cũng như nhau, họ sẽ sớm tràn tới đầy khu này, và làm vụ này.
— Vẫn là vụ của tôi, thiếu tá Schaeffer nói.
— Đúng.
Như thể tay lãnh chúa địa phương này đang bảo với quân xâm lăng rằng họ đột nhập trái phép đất của ông ta vậy. Tôi nói: Bác sĩ Gleason sẽ không mổ tử thi. Hiện tử thi đang được chuyển tới thành phố New York.
— Họ không thể làm vậy.
— Thiếu tá, họ muốn làm cái chó gì cũng được. Họ có mấy từ làm phép – an ninh quốc gia. Khi họ sử dụng những từ làm phép đó, cảnh sát bang và địa phương sẽ bị biến thành…, tôi định nói “chó con” song sợ ông ta phát khùng nên chỉ bảo “đá”.
Ông ta nhìn tôi chằm chằm rồi nói: Chúng tôi sẽ xem.
— Đúng. Chúc ông may mắn.
— Thế vai trò của ông trong vụ này là gì? Ông ta hỏi.
— Tôi có 7 ngày để giải quyết.
— Làm thế nào mà ông có toàn bộ 7 ngày?
— Tôi cá với Tom Walsh.
— Cá gì?
— Cá sự nghiệp của tôi.
— Còn vợ ông?
— Không, tôi không đưa cô ấy ra cá.
— Ý tôi là sự nghiệp của bà ấy cơ!
— Không, cô ấy gắn với FBI cả đời. Cô ấy phải bắn cấp trên trước khi sự nghiệp của mình bị đe doạ.
Ông ta rặn cười: Tôi không nghĩ ông sẽ làm xong vụ này trong 7 ngày, trừ phi có ai đó xuất hiện.
— Có lẽ thế. Vậy ông có thuê tôi làm không?
Schaeffer lại cười rồi bảo: Tôi nghĩ ông đã quá tuổi cho cảnh sát bang thuê. Nhưng cảnh sát địa phương luôn tìm kiếm những người có kinh nghiệm từ thành phố. Ông ta tiếp: Tại đó ông sẽ thấy thích đấy.
— Ồ, tôi biết mình sẽ thích. Tôi đã cảm thấy mình là một người mới rồi. – Rồi tôi chuyển chủ đề: Ông đi săn với Madox ở đâu?
— Trên đất nhà ông ta.
— Thấy gì không?
— Có. Toàn cây. Chúng tôi gặp nhau ở nhà ông ta. To, rộng. Rồi bọn tôi đi săn hươu. Có 6 người tất cả. Tôi, ông ta, một trung sĩ của tôi, 3 bạn của ông ấy từ thành phố tới. Bọn tôi ăn trưa trong rừng, quay về nhà lại uống rượu.
— Ông có thấy gì bất thường không?
— Không. Ông thấy gì à?
— Không, trừ chế độ bảo vệ. Ông có thấy hàng rào bên ngoài chứ?
— Chỉ liếc qua thôi. Khu đất có đèn chiếu xung quanh, như trại tù ấy, trừ những đèn chiếu được gắn thiết bị cảm ứng phát hiện cử động. Mà Madox có trạm tiếp sóng điện thoại di động riêng đấy!
— Tại sao?
— Vì ông ấy giàu.
— Đúng. Mà ông săn khi nào?
— Cách đây hai mùa.
— Vào mùa đi săn hả?
— Đúng. Tại đây chúng tôi có mùa đi săn, mùa trượt tuyết, mùa lầy lội, mùa lụt, mùa câu cá.
Khi tôi rời thành phố, đó là mùa của opera và balê. Tôi bảo: Ở đây một người có thể luôn bận rộn.
— Vâng, nếu ông thích hoạt động ngoài trời.
— Tôi thích sinh hoạt ngoài trời. Mà này, tôi thấy một tấm bản đồ vẽ khu đất Câu lạc bộ đồi Custer, tôi thấy vài dãy nhà tách biệt toà nhà chính. Đó là nhà gì thế?
Schaeffer nghĩ một lát rồi nói: Hừm, tôi biết một trong số đó là nhà ngủ. Ông biết đấy, nhà ngủ cho đám bảo vệ. Có một ngôi nhà lớn giống chuồng ngựa để chứa toàn bộ xe cộ. Rồi một ngôi nhà cho máy phát.
— Máy phát điện?
— Vâng. Ba máy phát diesel.
— Tất cả số ấy dùng làm gì?
— Có thể mất điện vào mùa bão tuyết. Hầu hết mọi người ở đây đều có máy phát dự phòng.
— Đúng. Ông đã nhìn thấy các máy phát ấy chưa?
— Chưa. Chúng được đặt trong ngôi nhà bằng đá. Rồi ông ta bảo: Tay bảo trì máy phát khẩn cấp cho nơi này cũng bảo trì cho các máy ở Câu lạc bộ đồi Custer.
Tôi nhớ lại ba sợi cáp lớn trên các trụ trong khu đất của Madox nên hỏi: Tại sao toà nhà ấy lại cần điện nhiều thế?
Schaeffer nghĩ một lát rồi nói: Tôi không biết chắc công suất mỗi máy là bao nhiêu, tôi đoán một hoặc hai máy được dùng dự phòng khi một máy hỏng. Những ông nêu ra điểm thú vị đấy. Tôi sẽ kiểm tra công suất của chúng là bao nhiêu kw.
— Ok.
— Ông nghĩ gì?
— Nói thật, tôi không biết.
Chuyện mấy máy phát điện buộc tôi hỏi Schaeffer:
— Người địa phương bàn tán gì về Câu lạc bộ đồi Custer?
Ông ta nhìn tôi: Ông điều tra vụ giết người này hay tìm hiểu về nơi anh ta qua đời?
— Tôi là cảnh sát điều tra án mạng. Nhưng tôi cũng tò mò, tôi thích chuyện phiếm.
— Này, có chuyện phiếm kiểu thông thường. Tất cả mọi thứ, từ những vụ ăn chơi trác táng điên loạn đến một tỷ phú chỉ ngồi ngắm móng chân mình dài ra.
— Đúng. Có bao giờ Madox lên thành phố?
— Hầu như không bao giờ. Nhưng đôi lúc ông sẽ gặp Madox đi ngắm cảnh ở hồ Saranac hoặc hồ Placid.
— Đã có ai từng nhìn thấy bà Madox?
— Tôi không biết. Bà ta rời bỏ chỗ này lâu rồi.
— Bạn gái?
— Cái đó tôi chẳng biết.
— Bạn trai?
— Ấn tượng của tôi về ông ta là một người đàn ông tinh tế và lịch sự, nhưng bên cạnh ông ta có một tay đàn ông mạnh mẽ. Ông nghĩ sao?
— Cũng thế. Tôi nghĩ hắn giống tôi và ông. Ông biết cứ khoảng bao lâu ông ta rời câu lạc bộ của mình?
— Tôi không biết. Thông thường cảnh sát địa phương và cảnh sát bang được thông báo mỗi khi người của một toà nhà lớn hay một lều lớn đi vắng để cảnh sát có thể lưu ý – nhưng Madox có bảo vệ làm việc liên tục 24 giờ suốt cả tuần. Theo như tôi biết, nơi này không bao giờ không có người trông coi.
Tôi đã đoán được điều này từ điều chính Madox bảo tôi và Kate, và nay đã được khẳng định. Tôi hỏi: Đã từng có ai nghĩ rằng Câu lạc bộ đồi Custer là thứ gì đó khác câu lạc bộ riêng tư về săn bắn và câu cá?
Schaeffer trầm tư nhấp ngụm cà phê rồi trả lời: Này, khi nơi này đang được xây dựng khoảng 20 năm trước, tức là 10 năm trước khi tôi về đây, tôi nghe người ta nói rằng không có nhà thầu dịa phương nào tham gia. Còn có tin đồn rằng nơì đó có hầm tránh phóng xạ và có hàng rào dài 16 dặm – điều đúng sự thực, rằng có những ăngten vô tuyến và các thiết bị bảo vệ bên ngoài – cũng đúng sự thực. Tôi đoán các máy phát diesel cũng được lắp đặt thời đó. Vấn đề là những người lạ đến và đi, những xe tải chở hàng tới vào lúc nửa đêm, vân vân. – Rồi ông ta thêm: Ông biết đấy, người nông thôn có rất nhiều thời gian và trí tưởng tượng. Song một số điều lại có thật.
— Đúng. Vậy người ta nghĩ hồi ấy ở đó có gì diễn ra?
— Hừ, tôi chỉ nghe lại điều này… hồi đó là Chiến tranh lạnh, nên nhiều người cho rằng đây là một cơ sở bí mật của chính phủ. Tôi nghi đó là một nhận định lôgic nếu tính đến quy mô của dự án và những gì hồi đó người dân suy nghĩ.
— Tôi đoán thế. Nhưng không có ai hỏi gì sao?
— Như tôi hiểu, khi đó không có ai hỏi. Nơi đó hoàn toàn độc lập và cách biệt. Sẽ chẳng có chuyện gì mấy nếu như bất kỳ ai tham gia dự án ấy hoàn toàn phủ nhận đó là một cơ sở của chính phủ. Người dân địa phương có xu hướng yêu nước, nên nếu họ nghĩ nơi ấy là căn cứ bí mật của chính phủ thì họ sẽ không tò mò và tránh xa.
Tôi gật đầu. Nhận xét hay. Tôi đoán nếu ta là tỷ phú, muốn được an toàn và đảm bảo sự riêng tư, có thể ta cần làm lan truyền thông tin đó là cơ sở bí mật của chính phủ ngụy trang dưới hình thức một câu lạc bộ riêng tư. Điều ấy cũng có tác dụng như 16 dặm hàng rào vậy. Tôi nói: Nhưng bây giờ tôi nghĩ mọi người đều hiểu đây là một câu lạc bộ săn bắn và câu cá riêng tư.
— Vẫn còn vài người nghĩ đó là một cơ sở bí mật của chính phủ.
Tôi có thể thấy ưu điểm của Madox trong việc duy trì câu chuyện bí mật.
Thiếu tá Schaeffer tiếp: Này, chẳng có gì phi pháp khi dựng hàng rào quanh đất nhà ông và lắp các thiết bị bảo vệ, hoặc thuê bảo vệ tư, hoặc thậm chí tổ chức buổi ăn chơi trác táng kiểu La Mã. Bọn nhà giàu còn làm những điều kỳ quặc hơn thế. Hoang tưởng và kỳ dị không vi phạm pháp luật.
Tôi bảo Schaeffer: Hoang tưởng và lập dị là trò chơi không có hồi kết.
— Tôi đồng ý. Nhưng nếu Bain Madox dính vào hoạt động tội phạm gì đó tôi không biết. Rồi ông ta chằm chằm nhìn tôi: Nếu ông biết nhiều hơn những gì đã nói với tôi, bây giờ là lúc nói ra.
— Có người nói với tôi rằng chuyện này liên quan tới việc chi phối giá dầu.
Ông ta suy nghĩ một lát, tôi có thể thấy Schaeffer lại gặp đúng những vấn đề tôi đã gặp với chuyện vớ vẩn này khi nghe từ Walsh. Thế nên ông ta nói: Ông nghĩ rằng Bain Madox – một tỷ phú – giết một đặc vụ liên bang đang thực hiện nhiệm vụ do thám thông thường về những vị khách có khả năng dính dáng tới âm mưu chi phối giá dầu? Điều đó có vẻ hơi quá, ông nghĩ thế không?
— Vâng… mà nếu ông hiểu nó theo kiểu...
— Kiểu gì khác nữa? Đâu là vấn đề an ninh quốc gia?
Tôi mừng vì ông ta đã chú ý, nhưng không vui với câu hỏi đó. Tay này đang đói và cần nhai thứ gì đó, nhưng chắc chắn tôi sẽ không thò món hạt nhân ngay, vì vậy tôi lờ chuyện này và nói: Xem nhé, dầu còn lớn hơn chuyện đen tối này. Tôi muốn nói là Bain Madox không làm trong ngành may mặc, ông biết chứ? Khi dính dáng đến dầu, bất kỳ chuyện gì và mọi chuyện đều có thể xảy ra. Kể cả chuyện giết người.
Ông ta không trả lời nhưng vẫn nhìn tôi. Tôi nói:
— Chúng ta hãy tập trung điều tra vụ giết người. Nếu chúng ta có thể tìm những manh mối liên quan tới Madox, chúng sẽ cho ta biết thêm nhiều điều khác.
— Được. Còn gì nữa không? Tôi phải bắt tay làm chuyện này.
Tôi liếc đồng hồ và bảo: Bây giờ tôi muốn tới hiện trường xảy ra án mạng.
— Tối quá rồi. Sáng mai tôi sẽ đưa ông đi.
— Đêm nay chúng ta thắp đèn được chứ?
— Tôi đã khoanh vùng hiện trường, ở đó không có người của CSI, dự báo không có mưa hay tuyết. Hãy gọi tôi lúc 7 giờ sáng, chúng ta sẽ đến đó.
— Có lẽ chỉ xem nhanh...
— Ông đang làm quá sức đấy, thám tử. Hãy đưa vợ đi ăn tối. Ông có chỗ nghỉ chưa?
— Rồi, The Point.
— Ông ở The Point?
— À… vâng.
— Đám các ông gặp khó khăn gì trong việc tiêu tiền của liên bang? Tất cả những gì tôi nhận được từ Washington là mấy chiếc đài mới và chó phát hiện bom mắc bệnh dị ứng đấy!
Tôi cười: Này, tôi không nghĩ ở đây khủng bố lại là vấn đề lớn.
— Có thể không phải khủng bố Ảrập, nhưng ở đây có khủng bố trong nước.
Tôi không trả lời.
— Đó là điều bạn của ông làm tại đây à? Nắm những tay lập dị cánh hữu?
— Tôi không thể nói được.
Schaeffer đồng ý rồi thông báo với tôi điều khá muộn mằn: Khoảng 10 năm trước – khi tôi bắt đầu nhận nhiệm vụ tại đây, một số người ở FBI đã lượn lờ và hỏi về Bain Madox.
— Hay đấy! Tôi hỏi: Họ muốn biết gì vậy?
— Họ bảo đang thấm tra lý lịch bởi Madox có thể được bổ nhiệm vào vị trí nào đó trong chính phủ.
Đây là trò ngụy trang thông thường khi anh điều tra ai đó về các việc làm phạm tội, nhưng điều đó cùng có thể đúng. Với trường hợp Bain Madox, tôi có thể tin hắn được xem xét bổ nhiệm một chân trong chính phủ, nhưng cũng dễ dàng tin hắn bị điều tra về hành động phạm tội. Ngày nay, chẳng nhất thiết cái này ngăn cái kia xảy ra. Tôi hỏi Schaeffer:
— Ông ta có được bổ nhiệm không?
— Tôi không biết. Tôi nghĩ họ có suy nghĩ gì đó khác về ông ta. Mà ông ta tầm cỡ thế nào?
— Tôi nghĩ ông ta đang tìm cách được bổ nhiệm chân Chủ tịch uỷ ban của Liên hợp quốc về tình trạng trái đất ấm lên.
— Ông ta ủng hộ hay phản đối chuyện đó?
Tôi cười lịch sự: Bất kỳ điều gì tốt cho Bain Madox cũng tốt cho trái đất.
Thiếu tá Schaeffer đứng lên và bảo: Ta hãy đi tìm vợ ông.
Chúng tôi đứng dậy, ra ngoài và đi về phía sảnh. Tự nhiên tôi nảy ra một ý nghĩ và bảo ông ta: về những tin đồn cũ, đã có ai từng nói chính xác về căn cứ bí mật của chính phủ được xây dựng?
— Chúng ta trở lại vấn đề Câu lạc bộ đồi Custer à?
— Vâng, một chút thôi.
— Và điều đó sẽ giúp cho việc điều tra giết người?
— Có thể. Ông chẳng bao giờ biết đâu.
— Hừm, có nhiều lời phỏng đoán về thứ chính phủ đang xây dựng hồi ấy.
— Ví dụ?
— Rồi, để tôi nghĩ xem – trại huấn luyện về cách tồn tại trong điều kiện khó khăn, khu trú ẩn, hầm chứa tên lửa, trường thông tin hoặc cơ sở nghe trộm. Lý do là sự có mặt của các thiết bị điện tử và các dàn ăngten.
— Quanh đây các thiết bị điện tử có bị nhiễu sóng nhiều không?
— Không, chẳng nhiễu chút nào. Tôi nghĩ các thiết bị trong đó đã hỏng, chưa từng sử dụng hoặc có tần số mà chúng tôi không bắt được.
Tôi tự hỏi liệu cơ quan an ninh quốc gia đã bao giờ dùng thiết bị điện tử quét dò Câu lạc bộ đồi Custer. Nếu Bộ Tư pháp nghi ngờ điều gì, họ đã phải làm điều đó.
Kate đang ngồi ngoài sảnh và nói chuyện bằng điện thoại di động, trước khi tới bên nàng, Schaeffer nói với tôi: Bây giờ tôi nhớ một chuyện là có một cựu binh hải quân sống gần đây, ông ta nói với mọi người rằng mình biết chuyện gì đang xảy ra ở Câu lạc bộ đồi Custer, nhưng ông ta không được phép nói.
Điều này có vẻ hơi vớ vẩn, nhưng tôi vẫn hỏi: Ông có nhớ tên người đó?
— Không… nhưng tôi sẽ gắng xác minh. Ai đó sẽ nhớ thôi.
— Hãy cho tôi biết.
— Vâng… tôi nghĩ tên ông ta là Fred. Đúng, Fred. Mà ông ta nói rằng thứ gì ở trong đó có liên quan tới tàu ngầm.
— Tàu ngầm? Chính xác thì các hồ quanh đây sâu bao nhiêu?
— Tôi chỉ nói với ông điều tôi nhớ được. Nghe như thể một con chó biển già tự tôn mình lên ấy mà.
Kate bỏ máy điện thoại và đứng lên: Xin lỗi, tôi đang chờ điện thoại.
Có một số người trong sảnh, kể cả trung sĩ giải đáp thông tin, thế nên thiếu tá Schaeffer nói để mọi người nghe cả: Lần nữa xin nói rằng rất tiếc về chuyện thám tử Muller. Xin hãy đảm bảo sẽ cố gắng làm mọi điều có thể để tìm hiểu đến cùng bi kịch này.
— Chúng tôi đánh giá cao điều đó, tôi nói – cảm ơn ông đã mời cà phê.
— Các vị cần chỉ đường tới The Point?
— Thế thì tốt quá.
Ông ta chỉ đường cho tôi rồi bảo: Ông sẽ ở đó bao lâu?
— Cho tới khi chúng ta mệt mỏi.
— Sẽ không lâu đâu, bởi giá phòng là hàng ngàn đôla cho một đêm. Mà nếu có gì khó khăn ở đấy tôi có thể giúp được, hãy bảo tôi.
— Thực ra… ông có vấn đề gì với lũ gấu quanh đây?
Kate nhướng mày.
Thiếu tá Schaeffer bảo tôi: Vùng Adirondack có số lượng gấu đen lớn nhất miền Đông. Rất có thể ông gặp một con gấu trong rừng.
— Thật à? Thế thì sao?
— Gấu đen không quá hung hãn. Nhưng chúng tò mò và thông minh, có thể chúng sẽ lại gần, vấn đề là chúng đánh đồng con người với thức ăn.
— Tôi chắc chắn là thế, khi chúng ăn thịt ta.
— Tôi muốn nói là những người cắm trại và đi bộ trong rừng thường mang theo thức ăn, gấu biết điều ấy. Nhưng chúng sẽ thích ăn bữa trưa của anh thay vì ăn thịt anh. Chớ có lại gần gấu con. Gấu mẹ bảo vệ con của chúng rất dữ đấy.
— Làm thế nào tôi biết được mình đang gần gấu con?
— Ông sẽ biết. Mà gấu hoạt động rất mạnh sau 5 giờ chiều.
— Sao chúng biết được giờ nhỉ?
— Tôi không rõ, sau 5 giờ chiều hãy thận trọng hơn. Đó là thời gian chúng sục sạo.
— Được. Vấn đề là liệu khẩu Glock 9 ly của tôi có ngăn nổi một con gấu?
— Đừng bắn gấu, thám tử. Ông đã đột nhập vào lãnh địa của chúng. Hãy đối xử tử tế với gấu. Hãy lấy gấu làm niềm vui.
Kate lên tiếng: Lời khuyên rất hay!
Tôi lại không nghĩ thế.
Schaeffer chấm dứt câu chuyện về gấu: Trong nhiều năm tôi chưa từng phải giải quyết vụ gấu tấn công gây chết người nào, chỉ vài vụ thương nhẹ thôi.
— Thế thì yên tâm.
Schaeffer nói với chúng tôi: Trên bàn đằng kia có cuốn sách mỏng nói về gấu. Các vị nên đọc nó.
Nếu gấu thông minh và tò mò, chúng cũng nên đọc nữa!
Kate lấy cuốn sách rồi đưa tấm card của mình cho thiếu tá Schaeffer: Đây là số điện thoại di động của tôi.
Chúng tôi bắt tay, rồi tôi và Kate rời toà nhà và đi về khu đậu xe. Kate nói:
— Em không muốn nghe thêm bất kỳ chuyện gì về gấu. Không bao giờ nữa.
— Thế thì hãy đọc cho anh nghe cuốn sách.
— Anh hãy đọc. Rồi nàng nhét cuốn sách vào túi áo khoác của tôi: Schaeffer có nói điều gì hay không?
— Có… Câu lạc bộ đồi Custer là một căn cứ bí mật cho tàu ngầm.
— Tàu ngầm? Đó là điều Schaeffer bảo?
— Không, là điều Fred nói.
— Fred là ai?
— Anh không biết. Nhưng Fred biết nhiều hơn bọn mình.
❀ ❀ ❀
[1] Tên gọi khác của Theodre Roosevelt, là thống đốc bang New York đầu thế kỷ XX.