Tôi hỏi Kate trong khi đang chạy xe:
— Em viết gì trong thư điện tử gửi cho Walsh?
— Em đã nói với anh rồi mà.
— Anh hy vọng em không nói rằng chúng ta đang trên đường đến đồi Custer ăn tối và dự tiệc cocktail.
— Em nói rồi.
— Em không nên thông báo tin này. Giờ thì lực lượng cảnh sát có thể sẽ ngăn chặn chúng ta lại, hoặc có thể sẽ đến đó trước chúng ta.
— Họ sẽ không làm thế, Em đã nói em gửi qua dịch vụ gửi chậm. Thời gian gửi chậm là 7 giờ tối.
— Anh chưa từng bao giờ nghe thấy điều này.
— Nó được thiết lập đặc biệt dành cho những vụ như thế này, và cho những người như anh.
— Thật sao? Hay thật đấy.
Nàng nói:
— Anh muốn mình vào đến bên trong khu nhà đồi Custer trước khi bất kỳ người nào biết chúng ta đến đó. Và vào thời điểm Tom Walsh đọc được tin nhắn của chúng ta thì hy vọng là chúng ta có thể giải quyết được một vài vấn đề ở đó. Đúng không nào?
— Đúng.
— Và, chúng ta sẽ là những người hùng.
— Đúng.
— Hoặc chỉ còn là những cái xác.
— Thôi nào, đừng có nghĩ tiêu cực như vậy.
— Anh có muốn quay lại không?
Tôi nhìn vào kính chắn gió phía trước:
— Vì sao chứ? Có phải anh đã quen phần của mình không?
— John, anh có nghĩ bảy giờ là lúc thích hợp nhất để anh quay lại với trực giác của mình hay không?
— Không, bảy giờ hoàn toàn không thích hợp. Em đi cùng để giúp anh hay chỉ gây phiền nhiễu cho anh vậy?
— Để giúp anh. Nhưng nếu anh lái xe đến thẳng trụ sở cảnh sát thì em nghĩ rằng anh rất sáng suốt đấy.
— Không. Em sẽ nghĩ anh là con thỏ đế với cái bụng vàng, đã bị thiến từ lâu.
— Chẳng ai nghĩ về anh như vậy cả. Nhưng đôi khi, như lúc này chẳng hạn, sự cẩn trọng là phần quan trọng hơn để đánh giá lòng dũng cảm.
— Đó là câu nói của vài con thỏ đế nào đó. Em nghĩ xem, anh không phải là loại ngu xuẩn. Nhưng đây lại là chuyện riêng, Kate. Chuyện của Harry. Thêm vào đó là yếu tố thời gian. Trạm phát sóng ELF của Madox đang, hoặc sẽ, chuẩn bị và khởi động. Và anh không thấy ai trong cơ quan thực thi luật pháp có thể đến đồi Custer nhanh hơn chúng ta, những người đã được mời đến đó.
— Điều này có thể đúng, có thể không đúng.
— Điều chính xác ở đây là anh muốn xử lý con quỷ đó trước khi ai đó có thể động đến hắn.
— Em hiểu điều đó. Nhưng anh đang tự mình mạo hiểm với một nguy cơ hạt nhân có thể xảy ra chỉ để thỏa mãn tư thù cá nhân.
— Này, chẳng phải em đã gửi thư điện tử bằng phương thức gửi chậm rồi đó sao?
— Em có thể gọi cho thiếu tá Schaeffer và Liam Griffith ngay bây giờ.
— Chúng ta sẽ gọi ngay trước khi bước vào Câu lạc bộ đồi Custer. Còn bây giờ thì chúng ta phải đến đó, đừng có gây nhiễu nữa.
Nàng không đáp lại, thay vào đó là câu hỏi:
— Anh có nghĩ là Madox sẽ phát ELF ngay trong đêm nay không?
— Anh không biết. Nhưng chúng ta cần phải giả định rằng bữa tối hắn mời chúng ta hôm nay có điều gì đó liên quan tới kế hoạch thời gian của hắn – Tôi gợi ý – Em bật radio lên xem có thông tin nào đáng chú ý về vụ nổ hạt nhân ở đâu không. Nếu có, chúng ta có thể giảm tốc độ và không phải lo lắng về việc muộn giờ cho bữa tối nữa.
Nàng bật radio, không có tín hiệu nào.
— Radio không hoạt động.
— Có thể ELF đã phá sóng AM và FM, thử kênh sóng ELF xem.
— Chẳng khôi hài chút nào.
Đã đến đường 56, tôi cho xe chạy sang hướng đi South Colton. Tôi lấy chìa khóa chiếc Huyndai đưa cho Kate:
— Anh sẽ dừng ở cây xăng của Rudy, em lấy chiếc Hyundai và chạy tới trụ sở cảnh sát bang.
Nàng mở cửa sổ, ném chiếc chìa khóa ra ngoài.
— Vậy là anh sẽ phải đền 50 đôla.
— Không sao cả, John, chúng ta sẽ tới đó trong vòng 20 phút nữa. Hãy dành cơ hội này bàn xem điều gì sẽ xảy ra, sẽ phải nói những gì, và làm những gì. Thêm vào đó, chúng ta nên bàn tính một vài kế hoạch trong trường hợp khẩn cấp, và mục tiêu của chúng ta khi đến đó là gì.
— Em muốn nói là một kế hoạch cho cuộc chơi?
— Đúng, một kế hoạch cho cuộc chơi.
— Ok. Anh nghĩ chúng ta sẽ phải tùy cơ ứng biến.
— Em không nghĩ vậy.
— Được rồi, trước tiên không chấp nhận qua máy quét phát hiện kim loại. Và tất nhiên là không qua máy quét phát hiện vũ khí.
— Điều này thì không cần phải nói.
— Anh muốn nói là anh nghi ngờ khả năng hắn làm như vậy, trừ khi việc giả làm thực khách của chúng ta bị bại lộ.
— Nếu điều đó xảy ra thì sao? – Kate hỏi.
— Ồ, nếu chúng yêu cầu chúng ta nộp vũ khí thì chúng ta sẽ cho chúng thấy vũ khí và cả áo giáp của chúng ta nữa.
— Nếu chúng có 10 người và được trang bị súng trường bộ binh thì sao?
Lúc đó chúng ta sẽ chuyển sang làm việc như những nhân viên FBI và tuyên bố rằng tất cả đã bị bắt. Và không quên báo cho Madox biết rằng đội B thuộc cảnh sát tại New York đã biết chúng ta đang ở đồi Custer. Đó là quân bài chủ của chúng ta.
— Em hiểu. Nhưng thực ra chưa có ai biết nơi chúng ta đang đến cả. Và điều gì sẽ xảy ra nếu Madox chẳng hề để tâm việc có ai biết chúng ta ở đó hay không. Và lúc đó thì Hank Schaeffer đang nấu món gà tây trong bếp, còn cảnh sát trưởng còn đang bận pha đồ uống. Điều gì...
— Đừng làm cho Madox trở nên to lớn đến như vậy. Hắn ta thông minh, giàu có, quyền lực và tàn nhẫn. Nhưng hắn không phải là siêu nhân. Anh mới là siêu nhân, em yêu ạ.
— Được rồi. Vậy thì siêu nhân, chúng ta cần suy nghĩ về điều gì nữa để có thể sống và sống một cách khỏe mạnh bình thường?
— Đừng dùng hỗn hợp rượu rum lạnh hay bất cứ thứ gì có thể bị trộn thuốc mê. Uống cùng đồ uống với hắn. Ăn những gì hắn ăn. Hãy cẩn thận và nhớ lại chuyện của tộc người Borgias.
— Anh mới là người cần phải nhớ gương Borgias này. Em thề rằng, John, anh sẽ ăn tương ớt và xúc xích ngay cả khi biết rằng có thuốc độc trong đó.
— Còn cách hành xử thì đây là sự kết hợp của việc tiếp xúc bình thường giữa những người bình thường với công việc điều tra của FBI không lấy gì làm vui vẻ lắm. Vì vậy, hãy xử sự cho đúng mực.
— Có nghĩa là gì?
— Nghĩa là cần phải kết hợp giữa lịch thiệp và cứng rắn. Madox thích rượu wishky, gắng đo mức độ tỉnh táo của hắn. Nếu hắn không uống nhiều, đó có thể là dấu hiệu cho thấy có điều gì không ổn đang xảy ra.
— Em hiểu.
Chúng tôi thống nhất thêm một vài điểm về nghi thức ngoại giao có thể chưa bao giờ được tờ Bưu điện Emily cho đăng tải.
Khi kết thúc với những gì liên quan tới nghi lễ, Kate chuyển qua vấn đề đảm bảo an toàn:
— Hãy cho em biết vài điều về BearBanger.
— Cái này rất hay, – tôi đưa nàng một bộ, chỉ dẫn cách nạp và bắn, và nói qua về khả năng có thể sử dụng chúng như vũ khí trong trường hợp không còn lựa chọn nào khác, nghĩa là chúng tôi hoàn toàn bị thu giữ vũ khí. Tôi nói: Nó có thể qua được máy quét kiểm tra vũ khí vì trông nó chẳng khác gì một chiếc bút laser cả. Nhưng em có thể cắm nó vào dưới đũng quần ấy.
— Ok. Em sẽ chỉ cho anh biết nơi nào có thể cắm cái của anh.
— Đây không phải chuyện đùa đâu.
Chúng tôi bàn bạc thêm một vài khả năng có thể xảy ra, một số tình huống cấp bách, và một vài kế hoạch B.
Tôi bảo Kate:
— Anh vẫn thích kế hoạch ban đầu của mình là đột nhập vào đó qua hàng rào và tìm cách lấy đi một vài cột ăngten hoặc lấy những chiếc máy phát điện của hắn.
Kate không hưởng ứng.
Tôi tiếp:
— Đó là cách giải quyết trực tiếp nhất đối với vấn đề ELF. Đó chính là điểm yếu trong kế hoạch kích nổ những chiếc cặp hạt nhân của Madox. Phải vậy không?
— Nếu đó không phải là những chiếc cặp hạt nhân thì sao? Nếu đó không phải là trạm phát ELF thì sao?
— Thì chúng ta sẽ xin lỗi đã gây thiệt hại cho hắn và đề nghị được bồi thường cho cột ăngten và máy phát điện.
Tôi không nói một hồi lâu trong khi tiếp tục chạy xe, nhưng Kate không nói gì thêm nên tôi lôi bản đồ khu vực đồi Custer đặt lên đùi nàng.
Nàng nhìn tấm bản đồ hỏi:
— Anh kiếm đâu ra thế?
— Từ Harry.
— Anh đã lấy nó từ nhà xác?
— Cái này không được kiểm kê.
— Anh đã ăn trộm chứng cứ.
— Thôi cái trò FBI chết tiệt ấy đi. Anh chỉ mượn chút thôi. Anh luôn làm như vậy. Tôi chỉ bản đồ nói: Có một con đường khai thác gỗ cũ ở đây, về phía đông đồi Custer, chạy thẳng đến và thông qua hàng rào của câu lạc bộ. Chúng ta sẽ đi đường này, húc đổ hàng rào, khoảng 100 yard sau đó chúng ta sẽ đến đoạn giao cắt với đường vành đai liên kết tất cả các cột ăngten. Em thấy không?
Nàng không nhìn bản đồ, thay vào đó là nhìn chăm chăm vào tôi.
Tôi nói tiếp:
— Vậy, chúng ta sẽ chạy thẳng con đường này, hướng thẳng tới một cột ăngten, tông thẳng vào nó. Khi chiếc cột đổ thì đường dây cáp cũng bị cắt đứt, và tín hiệu ELF sẽ không được truyền đi nữa. Em nghĩ sao?
— Bên cạnh sự điên rồ của kế hoạch, em không nghĩ là chiếc xe này có thể húc đổ được cột ăngten được cắm sâu vào các vỉa đá.
— Húc được. Đó là lý do tại sao anh mượn chiếc xe này.
— John, em lớn lên ở vùng quê Minnesota. Em đã thấy nhiều xe tải và cả xe bán tải húc vào cột điện thoại, và phần thắng bao giờ cũng nghiêng về phía chiếc cột.
— Vậy sao? Thật khó tin.
— Và ngay cả khi nếu cột gãy thì dây cáp cũng níu lại và treo giữ cột.
— Không đùa đấy chứ? Lẽ ra anh phải nói với em trước khi anh cảm thấy hưng phấn với kế hoạch này.
— Và nếu dây cáp bị cắt đứt và rơi xuống thì chúng ta cũng sẽ bị quay chín.
— Đúng vậy. Đây quả là một ý tưởng tồi. Ok, nhìn vào bản đồ em sẽ thấy khu nhà để máy phát điện. Thấy không? Ngay chỗ này.
— Anh nhìn đường đi.
— Được rồi, chỗ này mới là điều khó khăn do khu nhà này bằng đá, cửa và cổng đều bằng sắt. Nhưng điểm yếu nằm ở nơi ông khói.
— Không phải nó nằm trong câu chuyện về ba chú lợn con đấy chứ?
— Đúng. Nhưng chúng ta sẽ không vào trong bằng đường ống khói. Chúng ta sẽ trèo lên mái nhà từ nóc chiếc xe tải này, sau đó nhét áo khoác vào các lỗ ống khói, như cách con sói ngu ngốc lẽ ra đã phải làm. Khói không thoát ra được sẽ dồn tụ lại, và ba chiếc máy phát sẽ không hoạt động được nữa.
— Chúng ta có hai chiếc áo khoác, số lượng ống khói là ba.
— Phía sau xe có một chiếc chăn và một số đồ lặt vặt có thể nhét đủ cho 6 chiếc ống khói. Em nghĩ sao?
— Về mặt lý thuyết là khả thi. Anh đã tính tới 10 hoặc 20 nhân viên bảo vệ với tất cả những loại xe địa hình và súng tiêu liên bộ binh chưa?
— Rồi. Đó là lý do tại sao anh mua thêm đạn.
— Tất nhiên. Vậy hãy nói xem kế hoạch này sẽ thành công hay không. Chúng ta có phải đi vào bằng cổng trước đến dự bữa tối nữa hay không?
— Cái này phụ thuộc vào kết quả đấu súng với những gã bảo vệ an ninh. Chúng ta sẽ tùy cơ ứng biến.
— Nghe có vẻ như là một kế hoạch hay đấy. Đường khai thác gỗ ở đâu?
Tôi nghĩ Kate có vẻ như đang châm biếm. Có một người bạn đồng hành là nữ giới có cái lợi mà cũng có cả cái hại nữa. Phụ nữ thường có xu hướng thực tế và cẩn thận. Đàn ông thường ngu xuẩn và thiếu thận trọng. Điều này có thể lý giải tại sao số lượng đàn ông trên thế giới lại ít hơn phụ nữ.
Tôi nói:
— Ồ, đó chỉ là một ý tưởng thôi mà. Anh nghĩ ra khi chúng ta chưa được mời đến dùng bữa tối kia.
— Em không hiểu tại sao anh lại có thể sống được đến khi em gặp anh cơ chứ. Em đã hy vọng là quá trình tiến hóa và chọn lọc tự nhiên phải giải quyết được vấn đề đối với những người như anh rồi chứ.
Tất nhiên là tôi không đáp lại câu này.
Nàng tiếp:
— Nhưng anh đã gợi ra một ý quan trọng. Hệ thống ELF. Điểm yếu của trạm phát ELF không phải là cột ăngten, dây cáp ăngten hay máy phát điện. Đó phải là máy phát ELF.
— Đúng vậy.
— Em cho rằng máy phát được đặt trong nhà chính.
— Nhiều khả năng là như vậy. Ở đó vừa an toàn vừa bảo đảm, và có thể tránh được những ánh mắt tò mò.
— Chính xác. Có thể nó được đặt ở dưới tầng hầm. Trong hầm tránh phóng xạ.
Tôi gật đầu:
— Có thể.
— Vậy, nếu anh muốn tắt hệ thống ELF của Madox thì đó chính là nơi anh cần phải đến.
— Tuyệt đối đúng. – Tôi gợi ý: Em cáo lỗi xin đi tìm nhà vệ sinh, Madox biết là sẽ mất khoảng 15 đến 20 phút. Lúc đó em đi tìm máy phát và phá hủy nó.
— Được thôi. Anh có thể ngụy trang cho em bằng cách nhét ống phóng BearBanger vào hậu môn và khai hỏa.
Hôm nay cô Mayfeld có vẻ như ở trạng thái khôi hài rất lạ. Hẳn đó là cách nàng dùng để xoa dịu stress.
Tôi nói:
— Như anh đã nói lúc trước, mục đích của bữa tối không phải là gặp gỡ thông thường mà là để bắt giữ Bain Madox vì tội… tội gì phù hợp nhỉ?
— Tội bắt cóc. Hắn phải bắt cóc Harry trước khi sát hại anh ấy.
— Đúng vậy. Bắt cóc và sát hại. Tòa án sẽ xử hắn vì tội giết người.
— Chính xác.
Thực ra nếu Bain Madox khiêu khích tôi theo bất cứ một cách nào đó thì hắn sẽ chẳng phải lo lắng vì bất cứ một phiên toà nào cả. Tôi bảo Kate:
— Cưới một luật sư thật có lợi.
— Anh cần một luật sư 24/24 giờ, John ạ.
— Đúng.
— Và để có thể bắt giữ một ai đó, anh cần một thứ khác ngoài sự nghi vấn.
— Nếu không bắt giữ hắn đêm nay, – tôi nói – Em có muốn trở thành người chịu trách nhiệm cho những vụ nổ hạt nhân vào ngày mai, hoặc có thể là ngay đêm nay không?
— Không, nhưng việc bắt giữ, không nói đến tính hợp pháp, không dễ dàng như vậy ở Câu lạc bộ đồi Custer đâu. Chúng ta chỉ có hai người, trong khi chúng có lực lượng rất đông.
— Chúng ta là luật pháp.
— Em hiểu, nhưng...
— Em có bản liệt kê luật để đọc cho hắn nghe quyền hắn được hưởng khi bị bắt không?
— Em có thể đọc mà không cần giấy ngay bây giờ.
— Tốt. Em có còng tay không?
— Không. Anh có không?
— Không phải dành cho anh. Lẽ ra chúng ta phải mang băng dính chịu lực đi mới phải. Có thể Madox có chiếc cùm hắn đã dùng với Harry. Hoặc anh chỉ cần đá vào đầu hắn là đủ.
— Anh có vẻ như rất tự tin.
— Anh đang rất mong đợi điều đó mà.
— Tốt. Mà này, tại sao chúng ta lại cần tới BearBanger? Chúng ta có súng và áo giáp. Phải vậy không nào?
— Ồ…
— Ồ, được rồi. John, em đồng ý với anh. Nhưng đừng có đưa chúng ta vào tình thế không thể thoát ra được.
Tôi có thể đã đưa chúng tôi vào tình huống như vậy, nhưng tôi nói:
— Chỉ cần cảnh giác một chút thôi, thận trọng, và sẵn sàng, giống như những lần bắt giữ đòi hỏi sự khéo léo. Chúng ta đại diện cho luật pháp, hắn là tội phạm.
Nàng nhắc tôi sáu chữ:
— Hãy nhớ trường hợp của Harry.
Tôi nhìn nàng nói:
— Kate, đó là lý do tại sao chúng ta tự làm điều này. Anh thực sự muốn làm việc này một mình. Chỉ anh thôi. Còn em, nếu em muốn.
Chúng tôi nhìn nhau, nàng gật đầu:
— Anh chạy xe tiếp đi.
Kate có vẻ hơi lo lắng về tối hôm nay, nhưng nàng cũng có vẻ như mong chờ nó đến. Tôi hiểu rất rõ cảm giác này. Chúng tôi không làm điều này vì tiền. Chúng tôi làm vì sự kích thích của nó, mà vì những giây phút như thế này.
Trách nhiệm, danh dự, đất nước, phụng sự, sự thật, và công lý đều tốt. Nhưng ai cũng có thể thực hiện những điều đó từ phía sau bàn làm việc trong văn phòng.
Cuối cùng, bạn cũng phải mang súng, mặc áo giáp đi tới hiện trường chỉ với mục đích là đối mặt với những kẻ xấu. Kẻ thù. Không có lý do nào khác lý giải cho việc ra trước mặt trận.
Kate hiểu rõ điều đó. Tôi hiểu rõ điều đó. Và, trong khoảng một tiếng nữa, Bain Madox cũng sẽ hiểu rõ điều đó.