Lửa Hoang

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 34 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 8

❊ ❊ ❊

Bain Madox đứng dậy và nói: “Tôi gọi đây là cuộc họp khẩn cấp do Ban điều hành Câu lạc bộ đồi Custer triệu tập”, vẫn đứng, hắn tiếp: “Thưa các quý ông, như đã biết, vào dịp một năm xảy ra sự kiện 11-9, Văn phòng an ninh nội địa đã ban hành lệnh báo động da cam trên toàn liên bang. Mục đích của cuộc họp hôm nay là quyết định liệu chúng ta có tiếp tục đẩy mạnh Dự án xanh, dự án này sẽ giúp giảm mức báo động xuống còn màu xanh. Sẽ mãi giữ màu đó. Madox nhìn Harry:

— Ông cũng thích như thế, phải không?

— Chắc chắn rồi.

— Nhưng có thể khiến ông mất việc.

— Không sao hết.

— Tốt. Nếu Ban điều hành nhất trí, tôi sẽ cho ông Harry tham gia vào việc này. Thực ra xem xét từ nhiều khía cạnh có lợi cho tất cả chúng ta trước khi đưa ra bất kỳ quyết định nào. Hắn quay sang Harry và hỏi:

— Ông đã bao giờ nghe về Huỷ diệt cả hai bên đều chắc chắn – MAD?

— Tôi… à…

— Trong Chiến tranh lạnh, nếu Liên Xô phóng tên lửa hạt nhân vào chúng ta thì chẳng cần bàn luận, chúng ta cũng sẽ sử dụng kho vũ khí hạt nhân đáp trả họ. Như thế hàng ngàn đầu đạn hạt nhân sẽ bay tới hai nước, chắc chắn cả hai sẽ bị huỷ diệt. Ông nhớ chứ?

Harry gật đầu.

Madox tiếp tục:

— Điều trớ trêu là khi đó thế giới lại an toàn hơn. Phía chúng ta chẳng có gì do dự, cũng chẳng có tranh cãi về chính trị. Chiến lược đó cũng có cái hay ở chỗ đơn giản. Màn hình rađa cho thấy hàng ngàn đầu đạn bay về phía ta nghĩa là chúng ta sẽ chết. Câu hỏi đạo đức duy nhất – nếu có – là chúng ta có giết hàng chục triệu người dân của họ trước khi chúng ta chết? Tôi và ông đều biết câu trả lời, nhưng có những cái đầu ngốc nghếch ở Washington nghĩ rằng trả thù không phải là lý do đúng đắn cho chúng ta phá huỷ một phần lớn hành tinh, rằng sẽ chẳng đạt được mục đích gì khi giết hại những đàn ông, đàn bà và trẻ em vô tội mà trước đó chính phủ đã đồng ý cho ta tiêu diệt. Đấy, học thuyết MAD sẽ loại bỏ bất kỳ câu hỏi nào dạng đó bằng cách cho chúng ta phản ứng một cách tự động. Chúng ta không phải trông chờ một vị tổng thống mất tỉnh táo hay bị khủng hoảng đạo đức, hoặc đang mải chơi gôn hay nằm đâu đó.

Có một vài tiếng cười ý nhị.

Madox lại tiếp, lý do chủ yếu khiến MAD thành công là nó không mơ hồ và có tính đối xứng. Mỗi bên đều biết rằng bên nào tấn công trước bằng vũ khí hạt nhân sẽ dẫn đến sự phản công của phía kia bằng sức mạnh tương đương hoặc vượt trội, điều đó sẽ tiêu diệt mọi công dân của cả hai”. Anh ta nói thêm: “Như thế những vùng như châu Phi, Trung Quốc, Nam Mỹ sẽ thừa kế những gì còn lại của trái đất. Thật đáng sợ, các ông có nghĩ thế không?”

Harry nhớ thế giới đã như thế nào trước khi Liên Xô sụp đổ. Chiến tranh hạt nhân thật đáng sợ, song anh chưa bao giờ thực sự tin nó sẽ nổ ra.

Madox như đọc được suy nghĩ của anh vả cất lời: Thế nhưng điều đó chưa bao giờ xảy ra và sẽ không bao giờ có. Ngay cả tên độc tài điên cuồng nhất của Xôviết cũng không thể chịu được cảnh đó. Bất chấp những lời cường điệu của những tay theo chủ nghĩa hoà bình cánh tả và những trí thức ngu độn, MAD thực sự bảo đảm cho thế giới an toàn, không bị rơi vào trận chiến cuối cùng bằng vũ khí hạt nhân. Đúng không ạ?

Harry nghĩ: Thằng khỉ này định nói cái quái gì nhỉ?

Bain Madox ngồi xuống, châm một điếu thuốc rồi hỏi Harry:

— Ông đã bao giờ nghe thấy gì có tên Lửa Hoang chưa?

— Chưa.

Madox nhìn anh thật sát rồi giải thích: Đó là một kế hoạch bí mật của chính phủ. Ông đã bao giờ nghe thấy một cách tình cờ, hoặc trong bất cứ hoàn cảnh nào?

— Chưa.

— Tôi cũng nghĩ thế vậy. Kế hoạch bí mật này chỉ có những nhân vật cao cấp nhất của chính phủ biết. Chúng tôi biết. Và bây giờ ông biết, nếu ông để ý.

Cố vấn tổng thống, Paul Dunn ngắt lời: Bain, chúng ta có cần nói về chuyện này trước mặt ông Muller không?

Bain Madox nhìn Dunn chằm chằm rồi trả lời: Như tôi đã nói, đây là một đợt tập dượt tốt cho tất cả chúng ta. Chỉ ít nữa thôi chúng ta phải đưa ra quyết định làm thay đổi thế giới như ta đã biết, làm thay đổi lịch sử thế giới trong vài ngàn năm tới. Điều tối thiểu chúng ta có thể làm là tự giới thiệu, tự giải thích về mình cho ông Muller – người đại diện cho đất nước chúng ta sắp cứu lấy. Đấy là chưa kể đến việc chúng ta phải tự giải thích về bản thân cho chính mình trong thời điểm chuyển giao quan trọng này.

Landsdale – nhân vật của CIA nói với tất cả: Chúng ta phải để Bain thực hiện công việc của ông ấy. Đến bây giờ chúng ta nên biết điều đó.

Edward Wolffer thêm lời: Quan trọng hơn, đây là thời khắc thay đổi lịch sử của thế giới, và tôi không muốn Bain hay bất kỳ ai khác nghĩ rằng chúng ta không dành thời gian tương ứng với tầm quan trọng của nó.

Madox quay sang tên bạn cũ: Cảm ơn Ed. Chẳng ai được biết điều xảy ra tại đây hôm nay nhưng chúng ta biết, Chúa biết. Nếu một ngày nào đó thế giới biết, chúng ta cần biện bạch cho mình trước Chúa và trước loài người.

Landsdale cộc lốc: Đừng nói với Chúa.

Nhưng Madox lờ hắn đi và rít một hơi thuốc: Vụ tấn công đầu tiên của bọn khủng bố Hồi giáo bắt đầu từ những năm 1970, các ông nhớ đấy.

Hắn bắt đầu bằng vụ thảm sát tại Olympics tại Munich[1], rồi liệt kê một loạt các vụ không tặc, đánh bom, bắt cóc, thanh trừng và thảm sát do các tay jihad[2] tiến hành.

Những tên trong phòng im lặng, nhưng một vài gã gật đầu khi nhớ lại một vài vụ khủng bố.

Harry Muller cũng nhớ lại hầu hết các vụ Madox nêu ra, điều khiến anh ngạc nhiên là trong 30 năm qua có nhiều vụ thế. Anh cũng ngạc nhiên rằng mình đã quên khá nhiều vụ, ngay cả những vụ lớn nhất như đánh bom bằng xe hơi vào doanh trại của lực lượng thủy quân lục chiến tại Lebanon[3] làm 241 người Mỹ chết, hoặc vụ đánh bom trên chuyến bay 103 của hãng Pan Am trên bầu trời Lockerbie[4] làm vài trăm người bỏ mạng.

Harry càng ngày càng cảm thấy giận dữ hơn khi mỗi vụ tấn công được điểm lại, anh nghĩ giả sử một tên khủng bố hay bất kỳ người Hồi giáo nào được đưa tới căn phòng này, hắn sẽ bị mọi người ở đây xé thành từng mảnh. Madox biết cách kích động đám đông.

Madox nhìn quanh bàn rồi nói: Mỗi chúng ta đều có một người bạn hoặc biết một ai đó chết trong Trung tâm Thương mại Thế giới hoặc Lầu Năm góc[5]. Rồi hắn quay sang nói với tướng Hawkins: Cháu ông, đại uý Tim Hawkins, đã chết tại Lầu Năm góc. Lại đến lượt Scott Landsdale: Ông có hai đồng nghiệp CIA chết tại Trung tâm Thương mại Thế giới, đúng không?

Landsdale gật đầu.

Madox quay lại Harry:

— Còn ông? Ông quen hay biết người nào bỏ mạng ngày hôm đó?

Harry trả lời:

— Sếp tôi… đại uý Stein và vài người khác tôi biết đã chết ở toà tháp phía bắc…

— Xin gửi lời chia buồn của tôi, Madox nói và kết thúc việc nhắc lại những tội ác, sự tàn bạo và bạo lực chống nước Mỹ và phương Tây. Đó là những chuyện khá mới, cả thế giới cũng như nước Mỹ chẳng biết phản ứng thế nào. Nhiều người nghĩ rằng nó sẽ qua đi. Thế nhưng rõ ràng không phải vậy, nó trở nên tồi tệ hơn. Thực ra phương Tây đã không sẵn sàng đáp trả những vụ khủng bố này, dường như chúng ta thiếu quyết tâm đáp trả những kẻ đang tìm cách giết mình. Ngay cả khi nước Mỹ bị tấn công trên đất của mình – vụ đánh bom vào Trung tâm Thương mại Thế giới năm 1993, chúng ta vẫn chẳng làm gì. Madox nhìn Harry: Đúng chứ?

— Vâng… nhưng vụ đó đã làm thay đổi nhiều thứ...

— Tôi chẳng nhận thấy gì. Harry nói:

— Sự kiện 11-9 đã thay đổi mọi thứ. Chúng ta đã kiểm soát tốt hơn....

— Harry, ông biết rằng ông và cả ATTF, cả FBI, cả CIA, cả lực lượng tình báo Bộ Quốc phòng, cả M15, MI6[6], cả Interpol[7], cả các cơ quan tình báo vô dụng của châu Âu có thể dành nốt phần đời còn lại để săn đuổi bọn khủng bố Hồi giáo, nhưng tình hình sẽ chẳng khác.

— Tôi không biết...

— Tôi biết. Năm ngoái là Trung tâm Thương mại Thế giới và Lầu Năm góc. Năm tới sẽ tới lượt Nhà trắng và đồi Capitol[8]. Madox dừng lại, thả vài vòng khói thuốc rồi tiếp tục: Rồi năm nào đó sẽ là toàn bộ một thành phố của Mỹ. Một quả bom hạt nhân. Ông có nghi ngờ khả năng đó không?

Harry không nói gì.

— Harry?

— Không. Tôi không nghi ngờ điều đó.

— Tốt. Mọi người ở đây cũng thế. Đó là lý do chúng ta có mặt ở đây. Rồi hắn hỏi Harry: Ông làm thế nào để ngăn việc đó xảy ra?

— À… thực ra đôi khi tôi làm cho NEST – Đội hỗ trợ hạt nhân khẩn cấp. Ông biết chứ?

Bain Madox cười:

— Harry, ông đang ngồi cùng một thứ trưởng Quốc phòng, một cố vấn hàng đầu của tống thống Mỹ về an ninh quốc gia, một thành viên Hội đồng tham mưu trưởng liên quân, sĩ quan liên lạc giữa CIA và Nhà trắng. Nếu có gì chúng tôi không biết, tôi sẽ ngạc nhiên đấy.

— Thế tại sao ông cứ liên tục hỏi tôi?

Madox có vẻ hơi khó chịu:

— Để tôi nói cho ông nghe về NEST – vẫn được biết như cơ quan cứu hoả tình nguyện trong kỷ nguyên hạt nhân. Tính kỳ lạ và hiệu quả của nhóm này tương đương nhau. Khoảng một ngàn người từ nhiều lĩnh vực khoa học khác nhau, từ chính phủ, các cơ quan thực thi pháp luật, ngụy trang dưới danh nghĩa khách du lịch hoặc thương nhân. Họ đi bộ hoặc lái xe quanh các thành phố lớn của Mỹ, các mục tiêu nhạy cảm khác như đập, lò phản ứng hạt nhân, trong cặp, vali, túi đánh gôn, bình làm lạnh bia của họ giấu các thiết bị phát hiện tia gama hay neutron. Đúng chứ?

— Đúng.

— Ông đã bao giờ tìm thấy một trái bom tự động chưa?

— Chưa.

— Và ông sẽ không bao giờ tìm thấy. Có thể có một quả bom bẩn hay bom hạt nhân gắn trong một căn hộ ở đại lộ Park được đặt hẹn giờ, và cơ hội cho NEST hay Harry Muller phát hiện ra nó gần như bằng 0. Đúng chứ?

— Tôi chẳng biết. Đôi lúc chúng ta gặp may.

— Điều đó có vẻ không chắc lắm, Harry. Madox nói: Câu hỏi đặt ra là làm thế nào chính phủ Mỹ ngăn chặn một vũ khí huỷ diệt, đặc biệt là một vũ khí hạt nhân của bọn khủng bố xoá sổ một thành phố của Mỹ? Hắn nhìn Harry rồi tiếp: Tôi muốn ông rút ra bài học từ chiến lược MAD trong Chiến tranh lạnh và nói cho tôi biết làm thế nào chúng ta có thể ngăn bọn khủng bố cài và làm nổ một quả bom hạt nhân trong một thành phố của Mỹ. Đây không phải câu hỏi chơi đâu. Xin hãy trả lời tôi.

Harry đáp:

— OK, tôi đoán là giống người Nga, nếu biết chúng ta sẽ dùng vũ khí hạt nhân đáp trả, chúng sẽ không tấn công ta bằng loại vũ khí này.

— Đúng, nhưng bản chất của kẻ thù đã thay đổi. Mạng lưới khủng bố toàn cầu không giống như Liên Xô trước kia. Liên bang Xô viết là một đế chế có chính phủ, các thành phố, các mục tiêu cứng, mục tiêu mềm. Tất cả đều được tính đến trong kế hoạch tấn công do Lầu Năm góc xây dựng, điều này Liên Xô biết rõ. Nhưng bọn khủng bố Hồi giáo lại không hiện hữu cụ thể. Nếu một tổ chức khủng bố Hồi giáo cho nổ một vũ khí hạt nhân ở New York hay Washington, chúng ta sẽ trả đũa kẻ nào? Hắn nhìn xoáy vào Harry: Ai?

Harry nghĩ một lát: Baghdad.

— Tại sao lại là Baghdad? Làm thế nào chúng ta biết liệu Saddam Hussein liên quan đến một vụ tấn công bằng vũ khí hạt nhân nhằm vào nước Mỹ?

Harry trả lời:

— Có khác gì đâu? Một thành phố Ảrập hay thành phố nào đó thì cũng thế thôi. Chúng sẽ đều nhận được thông điệp từ chúng ta.

— Đúng. Nhưng đây sẽ là kế hoạch hợp lý hơn. Dưới thời Reagan[9], chính phủ đã xây dựng và thực hiện một kế hoạch bí mật mang tên Lửa Hoang. Lửa Hoang là tiêu diệt thế giới Hồi giáo bằng tên lửa hạt nhân của Mỹ, để đáp trả một cuộc tấn công khủng bố bằng hạt nhân nhằm vào Mỹ. Ông thấy cái đó thế nào?

Harry không trả lời.

— Ông có thể phát biểu tự do. Ông đang ở bên những người bạn. Từ thẳm sâu lòng mình, ông có muốn thấy các bờ cát Trung Đông biến thành một biển thuỷ tinh nóng chảy[10] hay không?

Harry nhìn quanh bàn và trả lời: Có.

Bain Madox gật đầu:

— Thế thì ông sẽ có điều đó. Harry Muller, một người Mỹ bình thường trên nhiều khía cạnh, muốn tiêu diệt đạo Hồi trong một vụ tàn sát bằng vũ khí hạt nhân.

Harry Muller ra vẻ hào hứng tiếp tục câu chuyện của Madox. Vớ vẩn thật. Câu chuyện tưởng tượng lăng nhăng và điên cuồng theo kiểu cánh hữu có vẻ khiến cho bọn này lên cơn hứng tình vậy. Anh không thể thấy mối liên hệ nào giữa điều Madox đang nói và những gì hắn có thể làm. Điều này làm anh nhớ tới những ngày còn công tác ở Phòng Tình báo NYPD, khi anh thẩm vấn những tay cực đoan cánh tả nói về cách mạng thế giới, sự nổi dậy của quần chúng hay nói về bất kỳ vấn đề vớ vẩn nào. Sếp của anh thường gọi đó là “cơn mộng tinh của bọn cộng sản”. Anh nhìn quanh bàn lần nữa. Thế nhưng những gã này chẳng có vẻ gì là đang tỉnh lại hay làm cho anh tỉnh táo hơn. Thực ra trông chúng còn hết sức nghiêm túc về một vấn đề gì đó, mà chúng lại là những nhân vật quan trọng.

Madox cắt đứt dòng suy nghĩ của Harry và nói:

— Làm thế nào chúng ta khiến chính phủ Hoa Kỳ nhanh chóng kết liễu chủ nghĩa khủng bố, loại bỏ mối đe dọa hạt nhân rõ ràng và ngay phía trước đối với tổ quốc? Hừm, tôi sẽ nói ông nghe. Chính phủ phải thi hành Lửa Hoang, phải không?

Harry không trả lời, Bain Madox bảo anh:

— Có khoảng 70 vũ khí hạt nhân cỡ chiếc cặp biến mất khỏi kho vũ khí hạt nhân của Liên Xô cũ. Ông biết điều đó không?

— 77, Harry đáp lời.

— Cảm ơn ông. Có bao giờ ông nghĩ một trong những chiếc cặp đó lọt vào tay bọn khủng bố Hồi giáo?

— Chúng ta nghĩ rằng chúng có.

— Vâng, ông đúng. Chúng có đấy. Tôi sẽ nói với ông một điều mà ông không hề biết, điều chỉ có không đến 20 người trên thế giới biết – năm ngoái một trong những chiếc cặp hạt nhân được phát hiện tại thủ đô Washington. Phát hiện ra nó không phải là đội NEST ăn may mà là một đặc vụ FBI có chỉ điểm.

Harry không trả lời nhưng vẫn nghĩ về việc đó, một cảm giác ớn lạnh chạy dọc sống lưng.

Madox tiếp:

— Tôi chắc chắn có thêm vài chiếc cặp hạt nhân nữa đã được bí mật chuyển vào nước ta, có lẽ thông qua biên giới như không có với Mexico. Hắn cười với Harry: Hình như ở một căn hộ đối diện văn phòng ông làm việc cũng có một chiếc cặp như vậy.

— Không, tôi không nghĩ thế. Chúng tôi đã quét hết khu vực đó.

— Tôi chỉ ví dụ thôi, đừng hiểu như vậy. Câu hỏi đặt ra là tại sao một quả bom hạt nhân thời Xô viết lại chưa nổ ở một thành phố của Mỹ? Ông nghĩ bọn khủng bố Hồi giáo có dằn vặt đạo đức khi xoá sổ một thành phố của Mỹ và giết chết một triệu người vô tội gồm cả đàn ông, đàn bà và trẻ em?

— Không.

— Tôi cũng không nghĩ thế. Sau sự kiện 11-9 ai cũng không nghĩ thế. Nhưng tôi sẽ cho ông biết tại sao nó đã không xảy ra và sẽ không xảy ra. Vì để Lửa Hoang có tính ngăn ngừa hữu hiệu, giống như MAD, không thể giữ nó như một bí mật tuyệt đối. Kể từ khi Lửa Hoang được áp dụng, người đứng đầu mọi chính phù Hồi giáo đều được các chính quyền kế tiếp tại Washington lưu ý rằng tấn công một thành phố của Mỹ bằng vũ khí hạt nhân sẽ tự động dẫn tới việc trả đũa bằng hạt nhân nhằm vào 50 đến 100 thành phố và các mục tiêu khác thuộc thế giới Hồi giáo.

— Tốt.

Bain Madox tiếp tục:

— Như những quý ông ở đây có thể làm chứng, Harry, Lửa Hoang được coi như một con bài thúc đẩy mạnh mẽ các quốc gia trên kiểm soát khủng bố, khuyến khích các nước này chia sẻ thông tin với các cơ quan tình báo Hoa Kỳ, hoặc làm bất cứ điều gì để tránh bị bốc hơi vì vũ khí hạt nhân. Thực ra tin mật báo về vũ khí hạt nhân ở Washington năm ngoái xuất phát từ chính phủ Libya. Vì vậy có vẻ Lửa Hoang đang phát huy hiệu quả.

— Tuyệt vời.

— Những thứ như NEST là phản ứng phòng vệ đáng thương trước mối de dọa hạt nhân. Lửa Hoang là một phản ứng tích cực. Nó là một khẩu súng chĩa vào đầu các nước Hồi giáo – khẩu súng sẽ khai hoả nếu họ không thể ngăn các đồng minh khủng bố của mình sử dụng vũ khí hạt nhân. Điều không thể nghi ngờ là các tổ chức khủng bố đều nhận được cảnh báo từ các chính phủ Hồi giáo chứa chấp, giúp đỡ và có liên hộ với chúng. Những kẻ khủng bố có tin hay không lại là câu hỏi khác. Từ trước tới nay có vẻ chúng tin điều đó, bởi có lẽ thế mà chúng ta chưa bị tấn công bằng vũ khí hủy diệt. Ông nghĩ gì, Harry?

— Tôi hiểu.

— Tôi cũng thế. Chính phủ các nước Hồi giáo đã được thông tin rằng Lửa Hoang được đặt sẵn – nghĩa là không tổng thống đương nhiệm nào của Mỹ có thể điều chỉnh hoặc hủy bỏ hành động trả đũa nhằm vào thế giới Hồi giáo. Điều đó ngăn kẻ thù của chúng ta phân tích mỗi tổng thống xem ông ta hay bà ta có khả năng thay đổi không. Sau khi một vũ khí hạt nhân nổ ở Mỹ thì tổng thống sẽ không có mấy ảnh hưởng, như thời Chiến tranh lạnh vậy. Rồi Madox quay sang Paul Dunn hỏi: Đúng không ạ?

— Đúng, Dunn trả lời.

Madox lại nhìn Harry:

— Ông có vẻ đăm chiêu quá. Ông đang nghĩ gì thế?

— À… tôi chắc chắn trong chính phủ đã có ai nghĩ về vấn đề này, nhưng liệu 50 hay 100 vũ khí hạt nhân rơi vào khu vực Trung Đông có ảnh hưởng đến dầu mỏ không?

Vài tên cười, Madox cũng nhe răng. Hắn liếc về phía Edward Wolffer rồi nói: Thứ trưởng Quốc phòng đã đảm bảo với tôi rằng không có giếng dầu nào nằm trong danh sách mục tiêu. Cũng không có cơ sở lọc dầu hay cảng vận chuyển nào bị thế. Tất cả sẽ nguyên vẹn, nhưng sẽ nằm dưới sự quản lý của người mới. – Hắn cười: Tôi phải sống chứ, Harry.

— Vâng, đúng vậy. Nhưng còn môi trường và những thứ khác thì sao? Ông biết rồi, phóng xạ, mùa đông hạt nhân.

— Tôi đã nói với ông rồi, giải pháp ngăn trái đất ấm lên là mùa đông hạt nhân. Đùa thôi, chính phủ đã nghiên cứu kỹ ảnh hưởng của 50 đến 100 vụ nổ hạt nhân xảy ra khắp khu vực Trung Đông. Sẽ không tệ lắm đâu. Rồi Madox nói thêm: Đối với khu vực đó có thể là bóng tối, nhưng với phần còn lại của hành tinh thì cuộc sống vẫn tiếp tục, phụ thuộc vào mô hình máy tính đưa ra mà ông thích.

— Vâng…? Có điều gì khác nữa khiến Harry bận tâm: Nhưng thế nào thì điều đó sẽ không xảy ra bởi như ông nói, nếu bọn khủng bố đã biết về điều này… Ý tôi là ông có nghĩ hoặc từng nghe nói rằng chúng sẽ tấn công ta bằng vũ khí hạt nhân?

— Tôi chẳng nghe gì? Ông nghe thấy gì sao? Thực ra các đồng nghiệp của tôi tại đây nghĩ rằng Lửa Hoang có sức răn đe hữu hiệu nên khả năng một thành phố của Mỹ bị tấn công bằng vũ khí hạt nhân của bọn khủng bố Hồi giáo rất nhỏ. Đó là lý do chúng tôi tự làm.

— Làm gì cơ?

— Harry, chúng tôi – những người ngồi trong phòng này – đã lập ra Dự án xanh; đó là kế hoạch cho nổ một vũ khí hạt nhân ở một thành phố của Mỹ, nó sẽ kích hoạt phản ứng của Lửa Hoang, đồng nghĩa với việc xoá bỏ đạo Hồi bằng vũ khí hạt nhân.

Harry không chắc mình có nghe đúng không, anh ngả người về phía Madox. Madox nhìn thẳng vào mắt Harry và tiếp:

— Cái hay của việc này là chính phủ thậm chí không phải chắc chắn rằng vụ tấn công bằng hạt nhân vào Mỹ xuất phát từ bọn khủng bố Hồi giáo. Có rất nhiều suy đoán về tội lỗi của các tay jihad nên chẳng cần có bằng chứng kết luận mới được thi hành Lửa Hoang. Hay đấy phải không?

Harry hít một hơi sâu và nói:

— Các ông có điên không đấy?

— Không. Trông chúng tôi điên sao?

Harry không nghĩ bốn tên còn lại điên song Madox thì có vẻ hơi thế. Anh lại hít một hơi sâu và hỏi:

— Các ông có một vũ khí hạt nhân?

— Tất nhiên là chúng tôi có. Ông nghĩ tại sao chúng tôi có mặt ở đây? Thực ra chúng tôi có tới bốn đơn vị vũ khí. Thực ra… Madox đứng dậy, đi đến chiếc cặp da đen, vỗ nhẹ vào nó: Đây là một trong số đó.

❀ ❀ ❀

[1] Sự kiện diễn ra năm 1972, nhóm Tháng 9 đen của Palestin tấn công vào nơi ở của đoàn thể thao Israel, giết chết 11 vận động viên.

[2] Những người theo đuổi cuộc thánh chiến chống những kẻ báng bổ đạo Hồi.

[3] Sự kiện năm 1983.

[4] Thuộc vùng Wishkyland, xảy ra năm 1988.

[5] Trụ sở Bộ Quốc phòng Mỹ, cũng là mục tiêu tấn công trong ngày 11-9-2001.

[6] Hai cơ quan tình báo, phản gián của Anh.

[7] Tổ chức cảnh sát quốc tế.

[8] Nơi đặt trụ sở Quốc hội Mỹ.

[9] Tổng thống Mỹ giai đoạn 1981-1989

[10] Muốn ám chỉ việc tấn công bằng vũ khí hạt nhân vào các khu vực đông người theo đạo Hồi.

Thật lãng mạn phải không John? Phía trên lò sưới là một bộ sưu tầm gạc hươu lớn khiến tôi chợt thấy mình có cảm giác ham muốn. Tôi nói: — Anh cảm thấy thật ham muốn. — Chúng ta không thể chỉ thưởng thức căn phòng không thôi được sao? — Như
Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

3 Trong Tổng Số 4 tác phẩm của Nelson Demille

Truyện bạn đang đọc dở dang

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.