Lửa Hoang

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 34 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 32

❊ ❊ ❊

Schaeffer đánh xe vào một bãi đất trống trông có vẻ như vừa mới được dọn và giải thích:

— Chúng tôi phải mở rộng quãng đường này để lấy chỗ quay xe.

Chúng tôi xuống xe, đi theo Schaeffer khoảng 20 yard đến một khoảng đất được bao xung quanh bởi các dải dây màu vàng của cảnh sát. Ngay chính giữa con đường, người ta dùng thuốc xịt phản quang màu da cam Day-Glo đánh dấu xung quanh vị trí nơi phát hiện xác của Harry, chính giữa hình được đánh dấu là một con chim giẻ cùi xanh đang nhặt nhạnh gì đó trên nền đất.

Mặt trời đã lên cao, ánh nắng rọi xuyên qua tán lá soi rõ con đường nhỏ dễ chịu. Chim chóc lích chích trên cây, lũ sóc nháo nhác chuyền cành qua lại, làm rơi cả vỏ hạt quả dầu. Một cơn gió nhẹ thổi xào xạc đám lá thu đang rơi xuống xôn xao. Giờ đây trời thu hoa trái rụng…

Tất nhiên là chẳng có chỗ nào được gọi là nơi thích hợp để chết cả, nhưng tôi dám đảm bảo rằng nếu người ta không chết ở trên giường của mình như tất cả mọi người thì đây quả là một nơi thích hợp để về với đất mẹ, như bất kỳ nơi nào vậy.

Phía bên kia của khu vực được căng dây, tôi nhìn thấy một chiếc xe thể thao cảnh sát đỗ trên đường.

Schaeffer nói: Những người này đi từ phía đằng kia tới. Họ vẫn đang tìm kiếm vỏ đạn, nhưng có vẻ như kẻ gây án không hề để lại vỏ đạn hay bất cứ thứ gì khác. Và chúng tôi cũng chưa tìm được đầu đạn đã xuyên qua người Harry.

Tôi gật đầu. Nếu đầu đạn được bắn ra từ một loại súng trường có tốc độ đầu đạn lớn thì không có nhiều cơ hội tìm được đầu đạn. Trên thực tế, có rất nhiều đầu đạn đã được bắn ra trong khu rừng, và chẳng có cách nào để xác định được đầu đạn nhắm vào nạn nhân. Ngay cả sự trùng khớp về đạn đạo với một trong những khẩu súng của Madox cũng chẳng chứng minh được điều gì ngoại trừ việc Madox, hoặc một người khách nào đó của hắn, đã từng đi săn trong khu rừng này. Tóm lại là, rừng là địa điểm lý tưởng để thực hiện một vụ án mạng.

Schaeffer tiếp tục giải thích: Chúng tôi vẫn giữ những dải băng hiện trường ở phạm vi 50 foot, nhưng hôm nay tôi sẽ cho thu hẹp lại. Ngày mai, sẽ không còn lý do gì để giữ nó như là hiện trường ban đầu của vụ án. Ông ta nói thêm: Tôi nghĩ chúng tôi và đội CSI đã làm tất cả những gì có thể. Và chẳng có gì ở đó cả.

Tôi lại gật đầu trong khi mắt vẫn chăm chăm nhìn vào nơi đánh dấu vị trí xác Harry. Lại có thêm vài con chim giẻ cùi.

Schaeffer nói:

— Nếu nhìn thẳng phía trước, anh sẽ thấy con đường tương đối thẳng, vì vậy khó có thể hình dung được một gã thợ săn nào đó đứng trên đường lại có thể nhìn nhầm Harry thành một con hươu. Còn nếu người đi săn ở trong rừng cây thì sẽ là cả một kỳ tích nếu viên đạn có thể xuyên qua tất cả đám lá cành.

— Đúng vậy, – tôi đồng ý: Trông có vẻ như một vụ án mạng.

— Thật không may là ngoại trừ cái điều khó xảy ra chúng ta vừa phân tích thì chúng ta chẳng có chút manh mối nào chứng minh được đây là một vụ án mạng. Schaeffer nhắc: Đây không phải một vụ cướp, nạn nhân không có quan hệ với người địa phương nên không thể là lý do hận thù cá nhân đôi khi vẫn xảy ra ở đây.

Tôi không nói gì. Rõ ràng là Thiếu tá Schaeffer đang nghi ngờ rằng chính nhiệm vụ được giao cho Harry là nguyên nhân dẫn đến cái chết của anh, và kẻ thực hiện vụ này là Madox, nhưng ông ta sẽ không theo hướng điều tra này cho đến khi nào có được một chứng cứ hợp lý.

Schaeffer quay ra hỏi:

— Các vị có muốn xem ảnh chụp hiện trường không?

Dù không muốn nhưng tôi vẫn nói:

— Có.

Schaeffer lấy ra một chồng ảnh từ trong túi áo khoác đưa chúng tôi. Tôi lật nhanh trong khi Kate đứng xem từ bên cạnh.

Trong cảnh, Harry ngã sấp, như tôi đã biết, hai tay dang ra do tác động của viên đạn, như trong hình đánh dấu bằng bình xịt Day-Glo tại hiện trường.

Thật khó có thể nhìn thấy vết thương ở giữa lưng nhưng hình chụp cận cảnh cho thấy một vết máu ở chính giữa chiếc áo khoác ngụy trang.

Tôi nhìn chăm chăm vào bức ảnh chụp cận cảnh mặt phía bên trái với đôi mắt mở trừng trừng của Harry.

Tôi có thể nhìn rõ dây da đeo ống nhòm quanh cổ Harry. Chiếc ống nhòm rơi bên cạnh vai, gần mặt Harry.

Tôi hỏi Schaeffer:

— Đây có phải là vị trí chiếc ống nhòm khi phát hiện ra xác Harry không?

— Đúng. Đây là hình chụp trước khi chúng tôi chạm tới hoặc thay đổi hiện trường. Có thể là khi bị bắn anh ta đang cầm hoặc đang quan sát qua ống nhòm. Tôi nghĩ đó là lý do ống nhòm bị văng ra chứ không phải là nằm phía dưới cơ thể Harry. Hoặc tác động của viên đạn khiến chiếc ống nhòm bị tung ra khỏi người trước khi rơi xuống đất.

— Có thể là như vậy nhưng cũng không chắc. Trước tiên, Harry không nhìn qua ống nhòm trước khi anh bị sát hại bởi những kẻ đã mang anh tới đây. Thứ hai là theo các định luật vật lý thì chiếc ống nhòm sẽ văng trở lại nằm trước ngực Harry trước khi Harry ngã xuống. Nhưng cả điều này cũng không phải là điều chắc chắn.

Thiếu tá Schaeffer tiếp tục: Ông đã thấy tư trang của Harry trong nhà xác. Máy quay camera ở trong túi phải áo jacket, máy ảnh ở bên trái. Trong túi quần phía bên phải là cuốn sổ tay hướng dẫn quan sát chim, và bên trái là kìm cắt dây thép.

Giở cuốn sổ ghi chép của mình, Thiếu tá Schaeffer liệt kê những đồ vật và vị trí những đồ vật này được tìm thấy trong vụ án – một chùm chìa khóa, ví, khẩu Glock, giấy ủy nhiệm và vài đồ vật khác.

Trong khi Schaeffer nói, tôi cố gắng tái hiện vụ án. Tôi nhận ra rằng Madox cần ít nhất một kẻ tòng phạm để thực hiện việc này, có thể là Carl hoặc ai đó dù rằng tôi không nghĩ Madox muốn có người nào khác biết vụ này ngoài hắn ta.

Harry đã bị đánh thuốc mê, hai chân bị cùm lại. Chúng đặt Harry lên một khoang phòng ngủ của chiếc xe dùng cắm trại và đưa anh đến đây. Rất có thể chúng còn dùng một chiếc xe khác để đề phòng trường hợp phải tẩu tán.

Cho rằng Madox không muốn có nhiều hơn hai người tham gia vào vụ mưu sát, và rằng Harry đã bị rơi vào tình trạng hôn mê, Madox sau đó đã gặp khó khăn trong việc dựng Harry đứng thẳng dậy để bắn từ phía sau lưng như thể anh đang đi thì trúng đạn vậy.

Một người sẽ không thể vừa làm được điều này trong khi vừa phải bắn. Vì vậy, giải pháp là đặt Harry quỳ trên hai đầu gối, sau đó Carl cầm dây ống nhòm giữ chặt quanh cổ để Harry có thể giữ yên ở tư thế quỳ. Lúc đó, một tên sẽ quỳ xuống ngang bằng với Harry và bắn từ xương sống xuyên qua tim.

Kẻ tòng phạm thả dây ống nhòm khi xác Harry đổ về phía trước. Kết quả là chiếc ống nhòm rơi ở vị trí như tôi đã thấy trong tấm hình. Sau đó, một trong hai kẻ sát nhân cởi cùm chân, kéo chân tay để dựng hiện trường giả như thể Harry bị bắn bởi một viên đạn mang vận tốc lớn ở tư thế đang đứng. Sau đó rất có thể chúng dùng cành thông để xóa dấu vết tại hiện trường. Điều duy nhất chúng quên là chiếc ống nhòm có khả năng nằm ở dưới bụng nạn nhân nhiều hơn là ở vị trí chúng tung ra, và còn rất có thể là nó phải bị phá nát bởi viên đạn khi xuyên qua lồng ngực ở phía bên kia.

Ngoài điều đó ra, chúng đã làm việc rất tốt, nếu có thể nói câu đó với một kẻ sát nhân máu lạnh.

Schaeffer hỏi; Các vị có muốn xem chiếc xe dùng cắm trại không?

Tôi gật đầu và đưa tập ảnh lại cho Schaeffer.

Ông đưa chúng tôi đi vòng qua khi chiếc băng vàng khoanh vùng hiện trường và xuyên qua mé rừng.

Chúng tôi bước ra khỏi khu rừng đến bên chiếc xe cảnh sát, nơi người ta đã dọn một khoảng đất trống để quay đầu xe. Schaeffer bảo một cảnh sát đưa chúng tôi đi thêm 3 dặm nữa về phía trước con đường tới chiếc xe lưu động đang lấp lóe trong một khoảng đất nhỏ đã được phát quang.

Chúng tôi xuống xe, xem xét chiếc xe của Harry. Đây là chiếc xe tôi chưa từng nhìn thấy trước đây. Đó là một chiếc bán tải Chevy kéo theo một toa xe lưu động ở phía sau. Và dù cũ kỹ nhưng chiếc xe trông có vẻ như đã được giữ gìn sạch sẽ và chăm sóc cẩn thận,

Schaeffer nói:

— Chúng tôi đã quét dọn chiếc xe để lấy dấu vết, hút bụi và lấy mẫu bùn trên bánh xe. Chiều nay chúng tôi sẽ cho kéo nó ra khỏi chỗ này, đưa lên phía đường cao tốc và gửi cho một ga-ra của tòa án để kiểm tra kỹ lưỡng toàn bộ chiếc xe. Tất nhiên là chúng tôi sẽ tìm kiếm chứng cứ là có người khác trên chiếc xe.

Tôi nói:

— Có vẻ như ông cho rằng đây là một vụ mưu sát có dự tính trước.

— Hãy cứ cho là thế đi.

Tôi có thể hình dung ra cảnh tượng Harry bị đánh thuốc mê, bị trói lại trong khoang phòng ngủ của chiếc xe, phía sau tay lái là Carl hoặc một gã nào đó. Đi phía trước chiếc xe lưu động là Madox trên chiếc xe Jeep hoặc xe địa hình của hắn.

Tôi hỏi Schaeffer về loại lốp xe đã để lại trên con đường nhỏ. Schaeffer trả lời:

— Anh thấy đấy, con đường có nền đất rất cứng. Thêm vào đó trời lại không hề mưa trong hai tuần trở lại đây, và anh cũng nhìn thấy vết cành thông quét qua chứ. Vì vậy chúng tôi không lấy được dấu vết lốp xe nào rõ ràng cả.

Kate hỏi:

— Liệu việc xoá dấu vết có đòi hỏi phải đánh sạch tất cả bề mặt hay không?

— Không. Khi đã có dự tính trước, thủ phạm sẽ đi găng tay. Chúng ta có thể thu được một vài sợi vải đáng chú ý. Tuy nhiên, khi đã có chủ định thì thủ phạm sẽ đốt hết bất cứ thứ gì chúng mang mặc.

Schaeffer nói thêm:

— Có một thùng Coca ở trong tủ để đồ uống, chúng ta sẽ kiểm tra mẫu DNA trên đó. Nhưng tôi không nghĩ rằng thủ phạm lại dùng đồ uống này. Nếu thu được mẫu DNA thì rất có thể đó chỉ là của Harry thôi.

Schaeffer nhìn quanh khu vực được phát quang, sau đó hướng về phía dọc theo con đường nói:

— Đây là chiếc xe của Harry. Điều tôi đang nghĩ hiện tại là phải có ít nhất hai kẻ sát nhân và hai chiếc xe, chiếc xe của Harry và chiếc xe của hai thủ phạm, mặc dù như tôi đã nói là không có dấu vết bánh xe nào rõ rệt cả. Bọn chúng dừng lại ở đằng kia, bắn nạn nhân, sau đó lên xe đi tiếp tạo khoảng cách giữa chính bọn chúng và hiện trường vụ án.

Kate và tôi cùng gật đầu trong khi Schaeffer tiếp:

— Nếu là người địa phương, chúng sẽ biết đến khu phát quang này, nơi có nhiều xe lưu động và khách bộ hành quay ra. Nếu đi thêm khoảng một dặm nữa sâu vào phía trong, anh sẽ gặp một con đường rải nhựa. Vì thế, một trong hai thủ phạm sẽ bỏ chiếc xe của Harry ở đây, tại chỗ các vị đang thấy rồi cả hai lên chiếc xe còn lại và chạy ra bằng con đường rải nhựa chỉ trong vài phút sau đó.

Thiếu tá Schaeffer quả thật đã tái dựng lại rất tốt diễn biến vụ án mạng, một phần là do ông đã có nhiều thời gian cùng với đội CSI làm việc tại hiện trường vụ án, một phần là do những gì ông biết được về khu vực này.

Tôi nói:

— Tôi nghĩ là ông có chìa khóa chiếc xe của Harry. Tôi thấy thiếu nó ở chùm chìa khóa lúc ở nhà xác.

— Có, Schaeffer nhắc tôi: Ông đã nói là ông không đụng đến chứng cứ ở nhà xác.

— Tôi nói vậy thật sao? – Tôi tiếp: Tôi cũng nghĩ rằng ông đã khẳng định là chìa khóa của chiếc xe bán tải Chevy cùng là chìa khóa của khoang xe lưu động.

Schaeffer nhìn tôi:

— Chúng tôi không được nhanh trí bằng những gã cư dân thành thị như các vị nhưng chúng tôi cũng không phải chậm hiểu và ngớ ngẩn đâu đấy.

Bằng kinh nghiệm với cảnh sát vùng địa phương và ngoại thành trước đây, tôi nhận ra rằng câu nói này là quá muộn.

Tôi nói:

— Chỉ để kiểm tra thôi mà. Ông nghĩ thủ phạm làm cách nào để đưa toa xe lưu động đi 3 dặm từ nơi xảy ra án mạng và nơi chiếc chìa khóa được tìm thấy?

— Thủ phạm có thể khởi động toa xe bằng cách chập hai dây nguồn ắc quy, kéo toa xe bằng xe của chúng, hoặc thậm chí có thể đánh thêm chìa khóa trước khi thực hiện án mạng. Nhưng khả năng nhiều nhất vẫn là nạn nhân có mang theo chìa dự phòng trong người hoặc để trên xe.

— Đúng vậy.

Tôi kể cho Schaeffer về việc chiếc chìa dự phòng trong ví của Harry đã biến mất rồi hỏi:

— Ông có để ý điều này không?

Schaeffer không trả lời trực tiếp mà nhắc tôi:

— Trong một chùm chìa khóa thiếu một chiếc chìa khóa không có nghĩa là đã có nó ở trong chùm chìa khóa đó.

— Đúng… tôi cũng chỉ suy luận thôi.

Thực ra đây là một mánh khóe của các thám tử mà chúng tôi thường dùng tới để khiến mọi người luôn luôn cảnh giác, giúp việc điều tra được dễ dàng hơn, đó là không nói tới cái tôi của mỗi điều tra viên.

Kate có vẻ như nhận ra điều này:

— Trong trường hợp đó, chúng sẽ tạo hiện trường sao cho trông có vẻ như Harry đã rời khỏi xe và đi bộ về phía bắc hướng Câu lạc bộ đồi Cutser, sau đó gặp tai nạn ở khoảng cách 3 dặm từ chiếc xe và cùng khoảng cách ấy từ Câu lạc bộ đồi Custer.

Nàng kết luận:

— Tóm lại là Harry đã không dừng xe cách Câu lạc bộ đồi Custer 6 dặm. Thêm vào đó, cuộc điện thoại Harry gọi cho bạn gái của mình vào lúc 7h 48 sáng cho thấy Harry đang ở gần Câu lạc bộ đồi Custer nhưng không phải là nơi mà người ta tìm thấy anh ấy. Vì vậy, chúng ta đang gặp rắc rối về thời gian, khoảng cách, lôgic, và cả tính hợp lý. Điều này dẫn chúng ta đến một kết luận là những gì chúng ta thấy ở đây không phải là những gì Harry đã làm vào sáng thứ bảy mà chính là những gì người ta đã làm với Harry ngày hôm sau.

Những gì Kate nói hầu như đã tổng kết lại tất cả, cả tôi lẫn Schaeffer đều không có gì phải nói thêm.

Vậy là chúng tôi đã làm tất cả những gì có thể, cũng chẳng có gì nhiều nhặn lắm, nhưng đó là phải bắt đầu từ hiện trường vụ án, xoay quanh khu vực đó.

Vấn đề ở đây không phải là tập trung vào quá trình thực hiện mà là nhớ mục tiêu – tìm ra kẻ sát nhân. Tin tốt là tôi đã có một kẻ tình nghi – Bain Madox. Và tôi thấy một tay có thể là tòng phạm – Carl. Thế nhưng chẳng có cái tên nào trong hai cái tên này chuẩn bị xuất hiện trên báo cáo án mạng của cảnh sát bang New York.

Tôi hỏi Schaeffer:

— Tất cả các nhân viên FBI trong trụ sở của ông có đến đây không?

— Tôi đã yêu cầu họ đến nhưng họ nói là đội điều tra khác sẽ làm việc đó, Đội Phục hồi chứng cứ điều tra. Những gã FBI của chúng tôi có vẻ không mặn mà lắm với hiện trường vụ án.

Không – tôi nghĩ – Họ quan tâm đến Bain Madox hơn là Harry Muller. Còn Liam Griffith thì chỉ quan tâm đến John Corey và Kate Mayfield.

Nhưng đối với tôi, điều quan trọng là tôi phải tìm được chính xác nơi Harry Muller bị sát hại và bị sát hại như thế nào: một sĩ quan cảnh sát bị đánh thuốc mê, vô phương cứu giúp trên đường làm nhiệm vụ và bị giết bởi một hay nhiều kẻ chẳng bao giờ để tâm nhiều đến Harry Muller như chúng vẫn nghĩ về những sở thích khốn nạn của chúng, dẫu những sở thích đó có là cái gì.

Tôi băn khoăn liệu Bain Madox, hãy cứ giả sử rằng là Madox, đã nghĩ đến cách nào khác ngoài việc thủ tiêu để giải quyết rắc rối mà Harry đã gây ra cho hắn. Chắc chắn rằng có những thời điểm mà giết người không phải là biện pháp tốt nhất khi mà còn có các giải pháp khác lẽ ra có thể đã giải quyết được rắc rối của Madox do sự có mặt của Harry Muller ở Câu lạc bộ đồi Custer.

Hầu hết các kẻ tội phạm, kể từ ngu xuẩn nhất cho đến quỷ quyệt nhất, đều không thể hiểu động cơ gì đã đẩy chúng đến quyết định giết người để giải quyết một rắc rối. Những kẻ hiểu được thì cố gắng tạo ra hiện trường giả giống như một vụ tai nạn, tự tử, hoặc chết tự nhiên. Và bằng cách đó, chúng lại thường để lại nhiều dấu vết hơn là cứ để giống như một vụ án mạng hay một vụ cướp bình thường.

Cách tốt nhất để che đậy một vụ án mạng là hủy hoàn toàn xác nạn nhân. Mà biện pháp này thì cùng với hiện trường vụ án cũng sẽ để lại rất nhiều dấu vết. Nhưng Bain Madox chỉ có một rắc rối duy nhất: hắn cần đưa một nhân viên FBI sắp phải chết từ khu vực của mình vào khu vực của người khác, trong trường hợp này là khu đất của chính phủ, nơi cái xác sẽ được phát hiện trước khi cảnh sát và nhân viên FBI kịp tới hỏi thăm Madox về nhân viên mất tích của mình. Vì thế, Madox chắc phải có điều gì đó trong phạm vi khu vực của mình, ngoại trừ Harry Muller, mà hắn không muốn ai biết được.

Và những gì chúng tôi thấy ở đây chính là cách giải quyết rắc rối của Madox, và đây cũng là cách giải quyết không tồi một chút nào. Tuy nhiên, nó sẽ không tránh khỏi một cuộc điều tra án mạng một cách toàn diện.

Tuy nhiên, nếu giả thuyết kia của tôi là đúng thì thời gian chính là điều duy nhất Madox cần trước khi hắn ta trở thành nghi can điều tra. Tên cáo già đáng khinh này đã thực sự châm ngòi, và chiếc ngòi nổ này đang cháy nhanh hơn bình thường khiến quả bom đến thời điểm phát nổ.

Thật lãng mạn phải không John? Phía trên lò sưới là một bộ sưu tầm gạc hươu lớn khiến tôi chợt thấy mình có cảm giác ham muốn. Tôi nói: — Anh cảm thấy thật ham muốn. — Chúng ta không thể chỉ thưởng thức căn phòng không thôi được sao? — Như
Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

3 Trong Tổng Số 4 tác phẩm của Nelson Demille

Truyện bạn đang đọc dở dang

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.