Tôi và Kate nhìn nhau, nàng không có vẻ sợ nhưng có vẻ bực bội về chuyện gì đó. Chắc bực với tôi.
Madox: Rồi, cả hai hãy nằm úp mặt xuống sàn! – Rồi hắn nói thêm như thể chúng tôi không biết: Chỉ cần một cử động sai là cả hai sẽ chết. Không đùa đâu!
Thế là chúng tôi nằm úp mặt xuống sàn, đúng cách cảnh sát và quân đội tước vũ khí của tù binh. Rõ ràng chúng tôi đang đối mặt với những kẻ biết làm việc này.
Tôi nghe Madox nói: Kate, bà trước. Bỏ vũ khí ra! Từ từ thôi. John, úp mặt xuống thảm, và thậm chí đừng có thở!
Tôi không biết chuyện gì xảy ra, nhưng tôi nghe thấy tiếng động mà tôi nghĩ là tiếng bốt hoặc giày đá khẩu Glock của Kate trượt trên thảm, rồi Madox bảo nàng: Bà luôn đút súng trong túi à?
Nàng không trả lời, Madox tiếp: Điều đó đã tốt cho bà nhiều rồi. Còn vũ khí nào nữa không?
— Không.
— Bao súng của bà đâu?
— Bao súng nhỏ ở lưng.
Hắn ra lệnh: Lấy bao súng của bà ta, gỡ đồng hồ đeo tay, giày, tất, áo khoác rồi rà người bà ta.
Tôi nghe tiếng các thứ đồ bị gỡ ra và ném sang bên, rồi tiếng Madox: Khám người bà ta.
Rồi lại tiếng Kate: Bỏ cái tay bẩn thỉu của mày khỏi người tao!
Madox vặn: Bà thích lột hết quần áo để kiểm tra hay chỉ dùng máy rà và lấy hết đồ?
Không có câu trả lời. Rồi tiếng Luther: Đã hết.
Madox ra lệnh: Xoay ngược người lên!
Tôi nghe tiếng nàng xoay người rồi vài giây sau rà kim loại khiến có kết quả, Carl hỏi: Cái gì thế?
Kate trả lời: Dây lưng và khoá quần của tôi chứ cái chó gì. Thứ đó trông giống gì à?
Madox nói: Gỡ dây lưng ra.
Tôi không rõ chúng có rà người nàng để lấy đồ lần nữa không, nhưng tôi không nghe thấy tiếng gì, vậy là BearBanger chưa bị phát hiện.
Madox ra lệnh: Carl, vỗ người bà ta!
Tôi không biết hắn vỗ vào đâu, nhưng nàng nói với Carl: Thích lắm à?
Vài giây sau, Carl nói: Đã hết.
Tôi không biết BearBanger nằm chỗ nào trên người Kate, nhưng hoặc là nó không bị phát hiện hoặc chúng đã lấy đi nhưng không biết mình tước được gì.
Madox nói với tên bảo vệ còn lại: Derek, cùm chân bà ta lại.
Tôi nghe tiếng kim loại chạm vào nhau khi chiếc còng được kẹp vào và khoá lại. Rồi Madox nói: Đến lượt ông, John. Ông biết quy trình thế nào rồi. Bỏ súng ra trước!
Vẫn trong tư thế nằm úp mặt, tôi đưa tay xuống trước ngực như thể đang lấy súng rồi kéo quả BearBanger ra khỏi túi sơ mi và dúi nó vào phần thảm ngay dưới bụng.
Rõ ràng Madox đã đến phía sau, sát chân tôi: Đừng nghĩ đến chuyện làm anh hùng, nếu không vợ ông sẽ chết. Rồi hắn tiếp: Vâng, tôi biết bà ta là vợ ông.
— Tiên sư ông! – Tôi gỡ khẩu Glock khỏi thắt lưng và trượt nó trên nền thảm.
— Còn gì nữa không? Đừng nói dối, John, hoặc tôi sẽ cho một viên Colt 45 vào mông đấy.
— Bao súng ở mắt cá. Bên trái.
Kẻ nào đó kéo ống quần tôi, gỡ bao súng và khẩu súng ổ quay cỡ 38.
Rồi hai gã gỡ giày, tất, áo khoác da và đồng hồ đeo tay của tôi. Madox nói: Dùng máy rà người ông ta.
Một gã, tôi nghĩ là Luther, di chuyển quanh người tôi để rà nhưng chẳng có gì.
Madox tiếp tục: Khám người ông ta.
Ai đó tách hai chân tôi ra, lấy ví rồi vỗ từ lưng tôi trở xuống. Luther báo cáo: Đã hết.
Tôi bảo: Bain, Luther vừa bẹo mông tôi đấy.
Luther không cười, hắn nói: Câm cái mồm chó đi, thưa ngài!
— Anh phải vỗ chứ không được bẹo.
Tôi cảm thấy một cú đá bằng bốt khá mạnh vào sườn phải khi Luther hét lên: Đồ khốn!
Madox cảnh cáo Luther: Đừng bao giờ làm việc ấy khi chưa có sự cho phép của tôi!
Khi tôi lấy lại hơi thở bình thường, tôi không thể không nói: Thế là kỷ luật không tốt, Bain.
Madox bảo: Im đi! Tôi không thích kiểu mỉa mai của ông. Rồi hắn nói nhanh: Xoay người!
Tôi phải xoay sao cho không để lộ quả BearBanger ở thảm phía dưới bụng. Do đó thay vì xoay sang bên một cách đơn giản, tôi giả vờ đau do cú đá vào mạng sườn và bắt chước kiểu con cá voi quẫy khi mắc cạn, thế nên tôi vẫn xoay người mà ở nguyên vị trí cũ trên thảm, quả BearBanger nằm dưới lưng.
Bây giờ tôi có thể nhìn thấy Madox đứng gần chân mình, Carl đứng gần Kate, chĩa khẩu súng săn vào nàng.
Luther đã đến bên phải của tôi, tay cầm ống dò vỗ vỗ như thể nó là chiếc dùi cui của cảnh sát mà hắn nghĩ dùng để phang vào đầu tôi.
Tên bảo vệ còn lại, Derek, đang ở chỗ nào đó mà tôi không thể thấy từ chỗ đang nằm, nhưng tôi đoán hắn đã ở phía trên đầu với khẩu M16 chĩa vào tôi.
Tin tốt duy nhất ở đây là Madox, vì lý do gì đó, đã không khai hỏa.
Dường như hắn cảm nhận được ý nghĩ của tôi nên nói: Nếu ông đang tự hỏi tại sao tôi cứ nói và gây chuyện với các vị, câu trả lời là tôi cần một chút thông tin từ các vị. Ngoài ra, tôi không muốn tấm thảm Ba Tư này vấy máu.
Cả hai lý do trên nghe đều hợp lý.
Madox ra lệnh: Bỏ thắt lưng ra!
Tôi nới khoá, gỡ thắt lưng và ném sang bên.
Hắn bảo Derek: Cùm ông ta lại.
Đến lượt Derek ra lệnh cho tôi: Nâng hai chân lên.
Tôi nâng hai chân lên, Derek đưa chiếc còng mắt cá vào và khoá lại. Tôi thấy ngạc nhiên vì còng nặng, tôi thả chân xuống khiến nó kêu lạch xạch.
Luther lôi chiếc bút khỏi túi áo tôi rồi đưa ống dò phía trên người tôi. Khoá áo làm máy rà phát tín hiệu, thế nên Luther đưa ống dò dần xuống phía dưới quần của tôi rồi nói: Không có tinh hoàn bằng đồng, thưa đại tá.
Tất cả cười nhỏ, trừ tôi và Kate.
Tôi thấy rằng tôi đã khiến tất cả trong phòng này bực tức, kể cả Kate, và rằng dù bọn chúng hầu hết vì công việc, mọi thứ nhanh chóng có thể chịu ảnh hưởng bởi yếu tố cá nhân. Thế nên tôi nghĩ vì vợ mình, tôi nên cố gắng im miệng.
Tôi nhìn Kate – lúc này nằm cách tôi khoảng 10 foot, cũng nằm ngửa và đeo cùm. Chúng tôi nhìn nhau, rồi tôi nói với nàng: Tình hình sẽ ổn khi họ tới đây.
— Em biết.
Tất nhiên không phải vấn đề “khi” mà là vấn đề “nếu”.
Madox gầm lên: Im đi! Chỉ được nói khi được hỏi! – Rồi hắn lệnh cho Luther: Khám người ông ta lần nữa.
Luther khám người một cách thô bạo, đến mức thò cả ngón tay cái vào tinh hoàn của tôi, rồi hắn nói: Đã hết.
Madox đến bên quầy bar và bắt đầu xem xét áo khoác, thẻ giày, thắt lưng của chúng tôi, rồi hắn đổ các thứ trong túi Kate lên mặt quầy và xem xét từng thứ. Hắn nói với chúng tôi: Tôi đếm được 6 băng đạn đầy. Các vị nghĩ sẽ có cuộc đấu súng à?
Ba thằng đần còn lại cười to.
Tôi không thể nhịn được: Tiên sư ông!
Madox bảo tôi: Đó là điều anh bạn Harry của ông nói liên tục. Tiên sư ông. Tiên sư ông. Ông có điều gì thông minh để nói không?
— Có. Ông vẫn đang chịu lệnh bắt giữ.
Hắn nghĩ điều đó thật buồn cười và bảo: Ông cũng thế.
Madox vẫn tiếp tục xem những đồ của chúng tôi trên mặt quầy, tôi thấy hắn gỡ pin khỏi máy điện thoại di động của chúng tôi rồi kiểm tra bút của tôi. Hắn vẫn chưa tìm thấy BearBanger của Kate, thế nên tôi hy vọng nàng vẫn giữ được nó.
Madox nói: Này, đây là phù hiệu của thám tử Harry Muller. John, tại sao ông lấy nó?
— Để trao cho gia đình anh ấy.
— Tôi hiểu. Vậy ai sẽ trao phù hiệu của ông cho gia đình ông sau khi ông chết?
— Đó là câu hỏi để hỏi thôi chứ?
— Hãy cứ hy vọng thế đi.
Hắn đã lấy được mấy cuốn sổ của chúng tôi, tôi biết hắn chẳng thể đọc được những gì tôi ghi bởi chẳng có ai, kể cả chính tôi, có thể đọc được chữ của tôi. Nhưng hắn nói với Kate – người có chữ viết khá gọn: Tôi thấy bà có tư duy rất lôgic. Rất hiếm phụ nữ như thế.
Nàng trả lời, tất nhiên là: Tiên sư ông!
Hắn lờ đi khi vẫn tiếp tục lướt qua cuốn sổ của nàng: Kate, có ai biết bà ở đây không?
— Chỉ có FBI và cảnh sát bang, họ đang trên đường tới đây.
— Nếu có những chuyện như thế diễn ra ở trụ sở cảnh sát bang thì tôi đã biết.
Đó không phải những điều chúng tôi muốn nghe.
Hắn hỏi tôi: John, người ở tòa Nhà liên bang số 26 biết gì?
— Mọi thứ.
— Tôi không nghĩ thế.
— Thế thì đừng hỏi!
— Có người nhìn thấy ông nói chuyện với Harry chiều thứ sáu, lúc cả hai đi thang máy ở toà Nhà liên bang số 26. Các ông nói chuyện gì?
Tôi thực sự không muốn nghe rằng Bain Madox có tay trong ở toà nhà liên bang số 26.
— John?
— Chúng tôi không nói chuyện công việc.
— Được… Tôi đang cần chút thời gian. John, thế nên chúng ta có thể tiếp tục sau.
— Sau thì tốt.
— Nhưng sau thì tôi sẽ không tử tế đâu.
— Bây giờ ông cũng không tử tế, Bain.
Hắn cười: Ông vẫn chưa thấy gì hết, ông bạn.
Tôi khuyên hắn: Tự đi mà thủ dâm.
Lúc này hắn đứng ngay phía trên tôi, đôi mắt đại bàng màu xám nhìn xuống tôi chằm chằm như thể hắn đang bay và đã thấy một con mồi bị thương trên mặt đất.
Hắn nói với tôi: Có hai kiểu thẩm vấn. Tôi không biết ông, John, nhưng thực sự tôi thích kiểu thẩm vấn không có máu và xương gãy, không có những tiếng kêu van xin nhẹ tay. Rồi hắn rời mắt khỏi tôi: Kate? Bà thế nào?
Nàng không trả lời.
Hắn tiếp tục chủ đề ấy: Ngoài ra, có hai cách đi qua máy tiện gỗ – khi còn sống hoặc đã chết. Rồi hắn bảo chúng tôi: Putyov đi qua máy khi đã chết bởi việc đó cần thiết. Nhưng hai vị đã làm tôi tức giận. Nhưng nếu các vị hợp tác, tôi hứa danh dự sẽ đảm bảo cho các vị cái chết nhân đạo và nhanh chóng là một phát súng săn vào đầu trước khi đi tới máy tiện gỗ và trở thành thức ăn cho gấu. Ok? Thoả thuận chứ? John? Kate?
Tôi chẳng nhìn ra trong thỏa thuận đó có gì cho mình, song để kéo dài thời gian, tôi nói: Nhất trí.
— Tốt, Madox nói – Được rồi, các vị đã yêu cầu xem máy phát ELF của tôi. Thế thì tôi sẽ chỉ cho các vị.
— Thực ra, – tôi nói – Tôi chỉ định lấy danh sách khách của ông cùng nhân viên rồi chúng tôi sẽ lên đường.
— John, chuyện này không đùa đâu!
Đó là lời của Madox, nhưng có thể là lời của Kate.
Tôi có thể nhìn và nghe tiếng bốn tên di chuyển quanh phòng, rồi Madox nói: Ok, ông bà Corey, bây giờ các vị có thể đứng lên. Giơ hai tay lên đầu!
Tôi bắt đầu ngồi dậy và nhăn nhó vì vết đau ở mạng sườn – điều lúc này không phải giả tạo nữa. Tôi đưa một tay về sau lưng để đỡ người, nắm lấy quả BearBanger và nhét vào phía sau quần lót rồi đứng dậy. Đến giờ thì mọi chuyện vẫn ổn.
Tôi quay về phía Kate, lúc này đang đứng nhìn tôi. Tôi bảo nàng: Lát nữa em phải đỡ anh.
Nàng gật đầu.
Madox nhắc tôi: Im miệng! – Hắn liếc đồng hồ rồi bảo Carl: Chúng ta hãy ra ngoài.
Cart ra lệnh: Theo tôi! Cách nhau 10 foot!
Carl hướng về phía cửa phòng đánh bài đang mở, Madox nói với chúng tôi: Đi! Giơ hai tay lên đầu!
Chúng tôi theo sau Carl.
Tôi chưa bao giờ đi khi chân bị cùm, dù dây ở còng có chút lỏng, vẫn không dễ đặt chân này lên trước chân kia, tôi thấy mình lê đi như những người bị xích thành dây. Hơn nữa chiếc còng kim loại còn cứa vào mắt cá để trần của tôi.
Chiếc quần không thắt lưng của tôi lại tụt xuống dần, tôi phải kéo nó lên vài lần, khiến Luther quát: Giơ tay lên đầu.
Tôi có thể thấy Kate phía trước tôi cũng di chuyển rất khó khăn, nàng như vấp liên tục. Nhưng quần jeans của nàng vẫn chặt, nàng vẫn giơ hai tay lên trên đầu.
Tôi không biết ai đang đi sau, nên tôi liếc qua vai và thấy Madox cách phía sau chừng 10 foot, khẩu Colt 45 trong tay để bên người.
Luther đi phía sau cùng với khẩu M16 trong tư thế sẵn sàng. Derek, nạn nhân của còi hơi, đã ở lại quầy bar, hắn đang thu dọn mọi thứ đồ tước được từ chúng tôi.
Madox nói với tôi: Quay lại lần nữa, ông sẽ mọc thêm một mắt ở giữa trán. Hiểu chứ?
Tôi nghĩ tôi hiểu hắn nói gì.
Thế nên thực tế cho thấy Bain Madox không phải thật hấp dẫn, cư xử khéo léo hoặc đã được khai hoá. Hành động sẽ chứng tỏ con người. Thực ra tôi nghĩ tôi thích hắn hơn theo kiểu này – bỏ hết găng tay, bỏ hết sự giả dối và quan trọng hơn, hắn đang đưa chúng tôi đến máy phát ELF.
Carl dừng lại giữa phòng đánh bài, Madox nói: Dừng lại.
Tôi và Kate làm đúng theo lệnh, tôi nhìn quanh. Trên một bức tường là bảng phóng phi tiêu mà mục tiêu là một bức ảnh màu cờ to chụp gương mặt của Saddam Hussein.
Madox nhắc tôi: Ông đã hỏi khi nào cuộc chiến sẽ bắt đầu. Đây, ngày 15 tháng 3, dao động từ một đến hai ngày. Nhưng tôi nghĩ nó sẽ bắt đầu sớm. Trong vòng không tới một giờ nữa.
— Chúng ta sẽ ăn tối trước?
Ít nhất Luther cũng nghĩ điều đó buồn cười.
Madox lúc này đang đi phía trước tôi có vẻ hơi căng thẳng hay mải suy nghĩ gì đó nên không trả lời câu hỏi của tôi.
Dù gì Carl đã khoác khẩu súng săn trên vai, tôi quan sát nó. Đó là một khẩu tự động hiệu Browning, có lẽ cỡ nòng 12, nó có thể nhả liền 5 phát đạn ngay khi anh kéo cò và có thể đứng chắc. Với Carl, điều đó không vấn đề gì.
Khẩu Colt 45 tự động của Madox có 7 viên đạn trong băng và một viên đã lên nòng. Loại súng này mang tiếng không chính xác nhưng khi một viên đạn cỡ 45 đầu tù đã đi trúng anh ở bất kỳ đâu, anh sẽ bay lên trời ngay, như đám bạn từng trong quân đội của tôi thích nói: Chính cú ngã làm anh chết.
Khẩu M16 của Luther lại là dạng khác. Với cự ly trung bình nó rất chính xác, và nếu khẩu này là loại hoàn toàn tự động thì nó có thể khạc 20 viên đạn thép vào anh khi chưa kịp nói hết câu Cứt thật, chết tôi rồi!
Dù sao thì chúng tôi đã thoát được Derek – tay nạn nhân của còi hơi có lẽ cần gặp bác sĩ chữa tai, thế nên bây giờ tôi và Kate chỉ còn phải đối mặt với ba tên. Nhưng chúng không phải loại tội phạm đường phố thông thường giống như những tay gốc Tây Ban Nha hay nhắm mắt khi bắn tôi hoặc như những gã Trung Đông mà tôi thực sự tin rằng chẳng thể bắn trúng được ai bằng những khẩu AK-47 của chúng.
Mà chưa kể ba gã trên thuộc dạng bán quân sự, tôi và Kate còn bị cùm, không thắt lưng, đi chân không, lại ở nơi bị kiểm soát chặt.
Điểm mấu chốt là đây không phải thời điểm dùng BearBanger. Tôi hy vọng Kate hiểu điều đó.
Hơn nữa, chúng tôi cần đến được máy phát ELF.
Tôi thấy Carl chui xuống gầm chiếc bàn đánh bài to hình tròn. Rồi hắn lùi lại. Chiếc bàn bắt đầu nâng lên, tôi có thể nghe tiếng của động cơ điện khi chiếc bàn nâng lên cùng một miếng thảm trải sàn và mảng sàn nhà hình tròn bên dưới nó.
Lúc này tôi có thể thấy động cơ thuỷ lực nâng mọi thứ, khi các chân bàn, tấm thảm, mảng sàn nhà được nâng lên khoảng 5 foot, nó dừng lại và để ra một lỗ có đường kính khoảng 4 foot trên sàn.
Carl ngồi xuống sàn, thò chân vào lỗ rồi biến mất. Rồi có ánh sáng xuất hiện ở khoảng tối đó.
Madox nói: Kate, bà trước!
Nàng ngần ngừ nên hắn nhanh chóng tiến lại gần, nắm lấy tay nàng và kéo về phía lỗ hổng trên sàn.
Nàng gần như ngã vì chiếc cùm, thế nên tôi nói với Madox: Bình tĩnh, đồ khốn!
Hắn nhìn tôi rồi nói: Chỉ thêm một từ nữa từ miệng ông, bà ta sẽ phải tiếc. Hiểu chứ?
Tôi gật đầu.
Madox nắm lấy tay Kate và đưa nàng đến bên mép lỗ và bảo: Đó là cầu thang xoắn. Hãy bám lấy tay vịn rồi đi nhanh.
Kate ngồi xuống sàn, nắm lấy một sợi dây treo ngang phía dưới rồi hạ thấp người xuống.
Madox ra hiệu cho tôi về phía lỗ đó: Chúng ta đi!
Tôi cảm thấy Luther xô tôi, rồi nhận thấy rằng thằng nửa người nửa ngợm này đã quá gần, khó đảm bảo an toàn cho hắn, và Madox quát: Lùi lại, thằng đần!
Tôi bảo Madox: Tôi sẽ không đánh anh ta.
Khi tôi bắt đầu tiến về phía lỗ trống, Madox – vốn không phải loại đần độn – lùi khỏi tôi và chĩa khẩu Colt 45: Dừng lại.
Tôi dừng.
Sau vài giây, giọng Carl vang lên từ bên dưới: Xong.
Madox bảo cho tôi biết: Kate đã xuống dưới sàn và Carl đang chĩa khẩu súng săn vào đầu bà ta. Nói thế chỉ để ông biết thôi. – Rồi hắn chỉ tay vào khoảng trống: Đi!
Tôi ngồi xuống sàn và hạ thấp người, đưa chân và cùm xuống trước cho tới khi cảm thấy chạm tới sàn. Tôi biết một khi tôi và Kate đã xuống hầm ngầm này, chắng có ai trên mặt đất có thể tìm thấy chúng tôi.
Madox nói: Đi, John! Tôi đang có chương trình bận đấy.
Tôi hạ người xuống cầu thang xoắn bao quanh động cơ thuỷ lực. Bị cùm chân đi chẳng dễ chút nào, nhưng hai tay tôi còn được tự do nên tôi nắm lấy cả hai tay vịn và gần như trượt xuống.
Nếu trước đó Madox định còng tay chúng tôi thì tôi đã phải hành động trước khi chuyện ấy xảy ra. Tôi biết Kate cũng hiểu điều đó.
Chỗ này sâu xuống dưới mặt sàn khoảng 20 foot – tương đương chiều cao của toà nhà hai tầng, do đó chẳng cần nghĩ nhiều tôi cũng đoán đây là hầm tránh phóng xạ.
Dưới chân cầu thang xoắn là một căn phòng hình tròn bằng bê tông, có đèn huỳnh quang chiếu sáng.
Đối diện với bậc thang cuối cùng, cách khoảng 10 foot là cánh cửa thép sáng loáng dùng trong hầm của các ngân hàng, được gắn chìm trong tường bê tông.
Phía sau tôi, Carl nói: Úp mặt xuống.
Tôi quay lại và nhìn thấy Carl ở phía kia của căn phòng, đang chĩa súng săn vào Kate – lúc này đang nằm úp mặt xuống sàn.
Đây có lẽ là thời điểm tốt để hành động, nhưng trước khi tôi kịp quyết định, Carl đã gí sát nòng súng vào đầu Kate và quát: Ba, hai...
Tôi nằm xuống sàn bê tông lạnh, rồi Carl nói: Xong.
Tôi nghe tiếng Madox xuống cầu thang xoắn đầy vất vả như thể hắn mới thực hiện việc này chỉ vài lần.
Hắn nói: John, tôi nghĩ một trong hai vị phải đi.
Tôi không trả lời.
Vài giây trôi qua, tôi nghe tiếng bốt của Luther nện trên cầu thang, rồi tiếng của động cơ thuỷ lực, cuối cùng chiếc bàn và mảng sàn trở lại đúng vị trí.
Luther đã xuống cầu thang xoắn, Madox nói với hắn: Mở cửa ra!
Tôi nghe tiếng bánh xe của cửa thép lách cách, rồi một tiếng rít khi cánh cửa nặng nề mở ra.
Madox bảo tôi: John, dù ông làm gì hoặc cố làm gì, Kate là người đầu tiên ăn đạn. – Rồi hắn nói với Carl và Luther: Các anh hiểu không? Nếu Corey có hành động nào, các anh hãy bắn Kate. Tôi sẽ chăm sóc ông Corey.
Carl và Luther cùng trả lời: Vâng, thưa ngài.
Rồi Madox cảnh cáo: Các vị đang thử thách sự kiên nhẫn của tôi, tôi đã chậm gần 10 phút so với kế hoạch. Vì vậy, hoặc các vị hành động và thực hiện theo đúng lệnh, thật nhanh, hoặc tôi sẽ bắn một trong hai vị để chúng ta có thể đảm bảo thời gian đúng kế hoạch. Hiểu không?
— Tôi hiểu.
— Tốt. Dù thế nào ông chẳng bao giờ là anh hùng đối với vợ mình đâu, thế nên đừng cố.
— Lời khuyên hay đấy!
Lời tiếp theo tôi nghe từ Madox là: Kate. Đứng dậy! Giơ hai tay lên đầu!
Nàng đứng dậy, Madox ra lệnh: Theo sau Carl. – Rồi tới lượt tôi: John. Đứng dậy. Giơ hai tay lên đầu. Theo sau, cách 20 foot.
Tôi đứng dậy, giơ hai tay lên đầu và nhận thấy một chiếc túi bạt to trên sàn. Nó không kéo khoá hết, tôi có thể nhìn thấy ống tay chiếc áo khoác da của tôi thò ra ngoài. Rõ ràng Derek đã đưa cho Luther toàn bộ đồ của chúng tôi, và dấu vết cuối cùng về việc chúng tôi có mặt ở Câu lạc bộ đồi Custer trừ chiếc xe tải của Rudy – mà chúng sắp bỏ đi – bây giờ không còn.
Madox thấy tôi đang nhìn gì, hắn bảo: Họ thậm chí sẽ chẳng tìm được DNA của ông trong phân gấu đâu. – Rồi hắn trỏ về phía cửa: Đi!
Tôi đi qua cửa thép chìm vào bức tường bê tông tới khoảng 3 foot.
Madox phía sau tôi nói: Chào mừng các vị tới hầm tránh phóng xạ của tôi.
Luther khoá đuôi, tôi có thể nghe tiếng cánh cửa thép đóng vào và khoá lại.
Tôi có cảm giác chúng tôi ở phía dưới hiên sau, nằm sâu trong lớp đá và không có lối liên kết với tầng hầm của toà nhà. Tôi cũng có cảm giác rằng sẽ chẳng có ai trên mặt đất có thể tìm thấy chúng tôi.