Tôi tìm thấy một cửa hàng tương đối thuận tiện ở ngoại ô Calton, hay cũng có thể là trung tâm Calton gì đó. Thật chẳng dễ phân biệt chút nào.
Dẫu sao thì tôi cũng đã bước vào cửa hàng đó và mua những gì cần thiết cho nhiệm vụ của mình. Đó là một gói bánh vòng Drake nhân kem, và một con lăn dính sợi vải.
Tay nhân viên cửa hàng chỉ cho tôi đường tắt quay lại Calton, cách đó khoảng 30 dặm. Tôi cũng hỏi và được anh ta mách tới một nơi bán đồ đi săn.
Quay trở lại xe, tôi nghĩ xem bước tiếp theo sẽ là gì. Lúc đó là khoảng hơn một giờ chiều một chút. Tôi sẽ đến được trước Câu lạc bộ đồi Custer vào lúc hai giờ nếu không dừng lại để lấy một hộp đạn 9 ly và một vài băng dự trữ. Tôi muốn nói là nếu tôi muốn bắn nát cái sọ thối tha của Madox thì băng đạn 15 viên, cộng một viên đã lên nòng của tôi thì quá thừa.
Còn nếu tôi cần tìm cách thoát thân khỏi chỗ đó thì có thể tôi vẫn còn thiếu vài viên. Quan điểm rõ ràng đối với đạn dược bao giờ cũng tốt hơn nếu thừa ra vài viên, bởi nếu ít hơn một chút thì mọi việc thường không bao giờ suôn sẻ cả.
Và tôi cũng không nên kiểm tra lại súng đạn với Kate, vì nàng có thể nghĩ rằng tôi có ý định tấn công vào Câu lạc bộ đồi Custer. Bản thân tôi cũng không chắc về khả năng này, nhưng dù sao đó cũng là một lựa chọn. Dù sao thì ưu tiên đầu tiên của tôi là đến Câu lạc bộ đồi Custer và tìm hiểu xem Madox đang âm mưu điều gì, nếu có. Trong trường hợp tôi cần thêm đạn thì tôi biết Madox có rất nhiều súng đạn quanh đó.
Tôi bắt đầu chạy xe, bật radio qua một chương trình nói chuyện trực tiếp từ Quebec. Tôi không hiểu họ đang nói gì nhưng có vẻ như mọi người đang mô tả câu một chuyện nào đó, và tôi có thể nghe loáng thoáng những từ như Iraq, Mỹ, Bush, và Hussein.
Cái thứ ngôn ngữ đầy giai điệu này khiến tôi có cảm giác đau đầu nên tôi nhấn nút dò sóng, cố gắng tìm kênh nào có đề cập đến một vụ tai nạn săn bắn, nhưng tất cả những gì tôi nghe thấy là người dẫn chương trình âm nhạc và chương trình quảng cáo của địa phương. Tôi dừng lại ở một kênh âm nhạc cao bồi đồng quê, Hank Williams đang rên rỉ ca khúc Trái tim dối lừa của em. Lý do tôi thích thể loại nhạc này vẫn là một điều bí ẩn với tôi và là điều bí mật tôi không chia sẻ với nhiều người.
Thời tiết vẫn rất đẹp, con đường đồng quê khá tốt và ít phương tiện qua lại, vì thế tôi có thể rút ngắn được thời gian.
Tôi mở gói bánh vòng ngấu nghiến chiếc thứ nhất, nhấm nháp chiếc thứ hai. Quả là tôi đang thưởng thức một món sôcôla thực thụ. Tôi lắc lư trong khi chạy xe, nghe Hank hát Này anh chàng bảnh trai. Tôi ngẫm nghĩ:
Thứ nhất, Kate sẽ được đảm bảo an toàn khi ở lại khu nghỉ B&B, tất nhiên trong trường hợp nàng không bị tấn công bởi cái khẩu hiệu nhiệm vụ, danh dự, đất nước và gọi cho Walsh hay Griffith. Nàng Mayfield của tôi hiểu biết nhiều hơn cái vẻ bên ngoài của nàng, và tôi hy vọng là nàng đã chuyển sang cách nghĩ theo kiểu hậu 11-9, và hiểu rằng đang có một điều gì đó rất kỳ quặc diễn ra ở New York và Washington, và rằng nàng không nên thông báo cho ai về điều này hết.
Thứ hai, lần cuối cùng tôi dò hỏi thiếu tá Schaeffer thì ông ta vẫn đang ủng hộ chúng tôi. Nhưng điều đó có thể thay đổi rất nhanh chóng. Hoặc có thể là ông ta chưa bao giờ thực sự ủng hộ chúng tôi. Nhưng điều này cũng sẽ nhanh chóng được trả lời trước khi tôi đến được Câu lạc bộ đồi Custer thôi nếu đội theo dõi giám sát của Schaeffer lôi cổ tôi ra khỏi xe khi tôi đến đó.
Thứ ba, Tom Walsh. Ông ta không thực sự cung cấp thông tin cho những gì đang thực sự diễn ra, và giờ đây ông ta có thể đang gặp rắc rối bởi đã gửi đi hai nhân viên rõ ràng là không phù hợp nhất tới đây điều tra vụ mất tích của Harry Muller. Mà thực sự nếu ông ta đang ngập đầu trong đống phân đó thì điều đó là hoàn toàn xứng đáng. Mặt khác, ngay từ đầu ông ta đã muốn đưa tôi vào thực hiện nhiệm vụ của Harry. Tất cả những cái đó nói lên điều gì?
Thứ tư, Liam Griffith – kẻ thực thi luật pháp. Tôi nhớ rằng gã là bạn của kẻ thù của tôi, Ted Nash, một nhân viên CIA. Vậy, theo cách nói của người Ảrập thì bất cứ ai là bạn của kẻ thù cũng sẽ là kẻ thù của ta. Đặc biệt là khi cả hai đều không còn gì hơn là đểu cáng. Tôi cần phải tránh gã này cho tới khi nào tôi có đủ lực để hạ gã.
Và cuối cùng nhưng cũng chẳng kém phần quan trọng là Quý ngài Bain Madox – người rõ ràng đã từng tìm cách phát động một cuộc chiến tranh hạt nhân chỉ để xem kết cục của nó như thế nào. Tôi muốn nói là còn quá xa để đi đến kết luận này. Nhưng tất cả những gì tôi đã thấy, bao gồm cả việc gặp gỡ với hắn, có vẻ như chắp nối lại theo hướng này. Tôi nghĩ là Bain Madox đã xem quá nhiều phim James Bond trong những năm tháng cuộc đời hắn, và có liên hệ quá mật thiết với những kẻ côn đồ mắc chứng tâm thần nguy hiểm.
Tuy nhiên, Bain Madox không phải là một nhân vật nguy hiểm nào đó với giọng nói pha tiếng nước ngoài như trong phim, mà hắn là một người Mỹ 100 phần trăm, một anh hùng trong chiến tranh, một nhân vật thành đạt. Một dạng người như Horatio Alger với lời nguyện ước được chết bằng nhiệt hạch.
Nhưng như những gì nhà liệu pháp tâm lý trong tôi, nếu có nói, thì: Này John, câu chuyện nhiệt hạch đã là quá khứ rồi, chúng ta cần tiến lên phía trước. Đúng vậy, việc cần làm bây giờ là tìm xem Bain đang làm cái trò gì trong ngôi nhà rộng lớn của gã để biến cái thất bại trong quá khứ của hắn thành thành công.
Tôi rời đường nhỏ ở Colton, thẳng chạy về hướng nam trên đường 56, và tiến vào ngôi làng như đang mơ màng trong cơn ngủ gật South Colton. Ratso Rudy đang ngồi chuyện phiếm với một gã nào đó trên chiếc xe bán tải.
Không đừng được, tôi tạt xe vào chỗ hắn chào:
— Này, Rudy!
Ông ta nhìn tôi rồi lướt qua chiếc xe tôi đang đi. Tôi nói:
— Tôi lại bị lạc đường nữa rồi.
— Vậy sao? Này, cậu khỏe chứ? Cậu có xe mới đấy à?
— Không, vẫn là chiếc lần trước thôi.
— Không đùa đấy chứ. Hôm qua cậu đi một chiếc Taurus kia mà.
— Thật vậy sao? Này, ông có gặp Madox đêm qua không?
— Có. Tôi muốn nói chuyện với cậu về vấn đề này. Ông ta không muốn gặp tôi.
— Ông ta có nói với tôi là ông ta muốn gặp ông kia mà.
— Chắc không?
— Đó là những gì ông ta nói. Tôi nói thêm: Xin lỗi về việc đã nói với ông ta là ông nói tôi muốn được thanh toán trước.
— Ừ… tôi đã cố gắng thanh minh nhưng ông ta cho rằng điều đó là nực cười vì một vài lý do nào đó.
— Ông ta còn nói gì nữa không?
— Ông ta nói là cậu đã cho tôi vào bẫy, rằng cậu là một tay láu lỉnh, một gã chuyên gây rắc rối.
— Tôi? Đó có phải là những gì tôi đáng nhận được thay cho lời cảm ơn vì đã sửa hộ cái máy làm đá cho ông ta.
— Ông ta nói là ông ta chẳng có vấn đề gì với cái máy làm đá ấy hết.
— Ông sẽ tin ai? Tôi hay ông ta?
— Ồ thôi… cũng chẳng vấn đề gì.
— Sự thật là sự thật. Tôi hỏi: Ông ta còn khách không?
Rudy nhún vai:
— Tôi không nhìn thấy ai, nhưng có một chiếc xe đậu phía trước nhà. Tôi nghĩ đó là cậu. Một chiếc Taurus màu xanh.
— Xe tôi là một chiếc Huyndai màu trắng.
— Bây giờ thì vậy, nhưng hôm qua anh đi một chiếc Taurus màu xanh.
— Đúng vậy. Này, ông có nhìn thấy ai từ khu nhà Madox dừng lại đổ xăng hôm nay không?
— Không, cậu cần đổ xăng?
— Không, cái đồ này chạy bằng rượu gạo. Có ai dừng lại hỏi anh đường đến khu nhà ông ta không?
— Không… mà có, một gã từ Potsdam. Gã muốn mượn bản đồ của tôi.
— Tại sao?
— Gã đang đi về hướng Câu lạc bộ đồi Custer, và muốn kiểm tra xem có đúng không? Tôi bảo gã là chỗ đó không có trên bản đồ của tôi, vì vậy tôi kiểm tra lại hướng xe của hắn, chỉ cho hắn một vài mốc để dễ tìm.
Có nhiều cách để hỏi những câu hỏi tọc mạch, và tôi hỏi:
— Có phải đó là một người đàn ông cao gầy với hàng ria ngang cứng và rậm, lái chiếc Corvette?
— Không, gã là một nhân viên sửa chữa từ hãng Potsdam Diesel.
Ngạc nhiên khiến tôi gần như không thốt được ra lời:
— Ô… đúng rồi. Charlie từ Potsdam Diesel. Tay thợ sửa máy phát điện.
— Đúng. Nhưng tôi nghĩ tên gã là Al… Đúng, bây giờ đang là thời điểm kiểm tra máy phát trong năm. Tháng 11 năm ngoái… có thể là tháng 12, một cơn bão tuyết không biết từ đâu đổ xuống đây. Các đường điện bị phá đứt suốt...
— Vậy… AI vẫn còn ở đó chứ?
— Tôi không biết. Gã qua đây có lẽ cách đây một tiếng. Tôi chưa nhìn thấy gã chạy ngược qua đây. Tại sao vậy? Cậu đang tìm hắn sao?
— Không… chỉ là…
— Cậu đang đi đâu vậy?
— Hả?
— Cậu nói là cậu lạc đường kia mà.
— Không… Tôi hỏi Rudy: Ông đã nói với Madox lời nhắn của tôi chưa? Lời nhắn rằng tôi là một tay súng cừ ấy.
Rudy thoáng chút không tự nhiên:
— Rồi… ông ta không nghĩ điều đó hay ho chút nào.
— Thật vậy sao? Vậy ông ta nói gì?
— Không nhiều lắm. Chỉ bảo tôi nhắc lại câu nói đó.
— Được… tốt lắm. Thôi… gặp lại ông sau nhé.
Tôi lên xe quay ra, hướng thẳng đến Câu lạc bộ đồi Custer. Potsdam Diesel - Máy phát điện sắp được chạy, máy phát ELF sẽ được khởi động, và dàn ăngten sẽ lên tiếng, gửi thông tin ELF sâu vào lòng đất. Và ở một nơi nào đó trên thế giới điên rồ này, một chiếc máy thu sẽ tiếp nhận những tín hiệu đó. Cứt thật!