Lúc này chúng tôi đã ở trong một lối đi rộng có tường cao chừng 10 foot sơn màu lá cây nhạt, khoảng 1/3 phía trên chuyển thành màu xanh da trời. Trần có các tấm kính mờ, phía sau là những bóng đèn màu tím sáng, tôi đoán đó là đèn cung cấp ánh sáng cho thực vật dù chẳng thấy loại cây nào trừ lớp cỏ tổng hợp lởm chởm trên sàn, loại thường thấy trong những năm 1980.
Tôi đoán có ai đó đã cố sức tạo cảm giác ta đang ở ngoài trời, trên một đồng cỏ có nắng trông giống lối đi bằng bê tông của một hầm ngầm.
Madox nói điều chẳng cần thiết chút nào: Người ta muốn các vị nghĩ mình như đang trên mặt đất.
Tôi hỏi: Chúng tôi phải thế?
Hắn không trả lời câu hỏi của tôi mà tiếp: Ý tưởng ngu dốt từ vợ cũ của tôi. Bà ta có một nỗi sợ vô lý về chiến tranh hạt nhân. - Loại phụ nữ ngờ nghệch.
Hắn có vẻ thoải mái hơn, rồi ra hiệu cho chúng tôi thấy một cánh cửa mở nằm bên phải, tôi thấy đó là phòng chơi của trẻ em. Hắn nói: Khi đó các con tôi còn nhỏ, bà ta nghĩ chúng sẽ lớn lên ở đó.
Tôi nhận xét: Những bóng đèn tím có thể hỗ trợ việc ấy, nhưng số ngày cho chúng chơi đùa sẽ hạn chế.
Hắn chẳng để ý tới lời tôi, dường như thực ra hắn đang tự nói với mình: Bà ta xem phim Trên bãi biển[1] và Tiến sĩ Strangelove tới 20 lần, tôi không nghĩ bà ta nhận ra rằng một phim mang tính nghiêm túc còn phim kia hài hước. – Rồi hắn nói thêm: Những phim về cuộc chiến cuối cùng bằng vũ khí hạt nhân khiến bà ta phải nhờ đến bác sĩ trong nhiều tháng.
Tôi có cảm giác Bain Madox có vài rắc rối với nỗi ám ảnh của vợ về sự huỷ diệt bằng vũ khí hạt nhân, có lẽ điều hắn đang cố làm lúc này là vượt qua nỗi ám ảnh đó bằng cách tạo ra một cuộc chiến hạt nhân của riêng mình. Tôi nghĩ bà Madox sẽ là một trong những người đầu tiên hắn gọi điện sau khi cuộc chiến kết thúc.
Tôi và Kate tiếp tục đi xuống lối đi hẹp trong khi chân vẫn bị cùm, lần nào tôi kéo quần lên Luther cũng quát “Giơ hai tay lên đầu” còn tôi trả lời “Tiên sư mày”.
Tôi có thể nghe thấy tiếng các van khí hoạt động, nhưng không khí vẫn ấm và hơi khó chịu.
Bên mỗi bức tường là các cánh cửa mở cho thấy những căn phòng được trang bị đầy đủ: vài phòng ngủ; phòng họp; bếp; phòng ăn dài có tường ốp gỗ, nhiều rèm che, trần dược trang trí, trải thảm lông. Phía sau những cánh cửa đóng kín, bản năng của tôi phát hiện tiếng nói chuyện, rồi tôi nhận ra đó là một chiếc tivi hay đài – nên có lẽ ai đó đang ở dưới này.
Madox vẫn độc thoại: Bà ta tiêu tốn khối tiền để trang trí nơi này. Bà ta muốn làm cho hầm tránh phóng xạ trong nửa cuộc đời có kiểu cách đúng như những gì mình đã quen.
Hắn đang mải diễn giải nên tôi chẳng bình luận gì.
Hắn lại tiếp: Nhưng mặt khác tôi thấy chỗ này cũng hữu ích. Trước tiên là nơi đặt máy phát ELF, rồi còn là nơi cất cả kho báu vật nghệ thuật, vàng, tiền mặt. – Rồi hắn đùa: Nhân viên cuối cùng của IRS đến kiểm tra nơi này vẫn còn bị khoá trong căn phòng phía kia.
Nơi tốt đấy, Bain. Thực ra nơi này trông giống lâu đài của một tên bạo chúa, nhưng lúc này không phải thời điểm thích hợp để đưa ra so sánh như vậy.
Chúng tôi đến cuối hành lang chắc dài khoảng 50 yard, rồi Carl tra chìa vào một cánh cửa thép, mở ra và bật đèn lên.
Madox nói: Kate, theo Carl! John, dừng lại! Kate biến mất sau cửa, tôi dừng lại.
Carl gọi ra: Xong.
Madox ra lệnh: John, theo sau! Tôi dần khó chịu với kiểu ra lệnh ấy nhưng bây giờ chẳng đáng đề cập điều đó vì chúng tôi đã ở gần đích cuối cùng.
Tôi vào phòng và thấy Kate đã lại nằm trên sàn, còn Carl đứng dựa vào tường phía xa, cảnh giới nàng khi tôi đi vào.
Madox ra lệnh: John, nằm xuống!
Tôi nằm úp mặt xuống lớp thảm lông, về mặt chuyên môn, tôi đánh giá cao từng động tác quân sự chính xác của Bain và Carl, cách giải quyết đúng như sách giáo khoa đối với hai tù nhân dù bị cùm, tước hết khí giới và bị áp đảo bởi ba người có vũ trang mà chúng hiểu vẫn tiềm tàng nguy hiểm.
Còn về mặt trái của việc ấy, những gã này chẳng cho tôi chút khe hở nào để có thể ngọ nguậy mà thoát ra.
Cùm chân thay vì còng tay là hành động có tính toán, tôi có thể hiểu vì sao Madox đã dùng cùm chân cho tới thời điểm này.
Lỗi duy nhất của chúng tới lúc này là không phát hiện được số pháo BearBanger, đó chính là lý do cảnh sát buộc các tù nhân bỏ hết quần áo để kiểm tra các vùng hõm trên cơ thể. Bây giờ chúng tôi đã ở trong ngục – điều rất tốt cho việc làm tiếp theo của Madox, cùng với những chiếc còng tay – và đó sẽ là dấu hiệu cho chúng tôi hành động.
Trong khi đó Madox và Carl dường như đang bận chuyện gì đó ngoài chúng tôi, nhưng tôi thấy Luther đứng gần cửa với khẩu M16 nâng và chĩa thẳng, nòng đi qua đi lại tôi và Kate. Tôi không thấy chiếc túi bạt, có lẽ Luther đã ném đâu đó khi xuống đây. Vì vậy vũ khí duy nhất trong căn phòng này là những thứ chúng đang chĩa vào chúng tôi.
Về chuyện vũ khí, việc Madox chọn một khẩu súng săn tự động trong không gian hẹp mang tính chuyên nghiệp rất cao – đạn từ những súng trường có sức công phá lớn sẽ xuyên qua nạn nhân rồi tới những người ta không muốn gây thương vong, và đạn nảy ra cũng gây nguy hiểm cho người bắn và đồng sự của họ.
Thực ra khi ở dưới này, khẩu M16 của Luther nguy hiểm cho hắn cũng như nguy hiểm cho chúng tôi. Tuy nhiên tôi chẳng hề muốn hắn bắn chúng tôi.
Còn khẩu Colt 45 của Madox cũng ổn trong không gian hẹp có bề mặt được trát. Khi bắn ở cự ly gần nó sẽ tạo một lỗ lớn trên người nạn nhân, sau khi xuyên qua người đó, thông thường nó không gây tử vong cho người khác. Hơn nữa nếu viên đạn bắn vào tường bê tông, đầu tù của nó sẽ chỉ làm bắn toé bê tông chứ không nảy ra.
Đã phân tích hết những điều đó, kết luận của tôi là cơ bản tôi và Kate rất khó. Thực ra ý nghĩ trong đầu tôi về sử dụng BearBanger ngày càng nhỏ dần.
Madox nói: Quỳ. Giơ hai tay lên đầu!
Tôi chuyển sang tư thế quỳ, hai tay vẫn giơ lên đầu, rồi tôi thấy Kate cũng vậy. Chúng tôi cách nhau khoảng 10 foot trong căn phòng hơi mờ, rồi nhìn nhau. Nàng hướng mặt và mắt về chỗ giắt quả BearBanger, nơi nào đó trong quần jeans hoặc quần lót, cùng có thể ngay sau khoá quần. Nàng liếc tôi, tôi lắc nhẹ đầu. Không phải thời điểm thích hợp, tôi muốn nói thế. Em sẽ biết khi nào cần ra tay.
Tôi nhìn quanh phòng khi đôi mắt đã quen với ánh sáng mờ.
Madox ngồi quay lưng về phía chúng tôi, phía trước hắn là bảng điều khiển điện tử đặt sát tường phía xa. Tôi đoán đó là máy phát ELF. Eureka. Làm gì nữa đây? Luther vẫn đứng cạnh cửa, cảnh giới tôi và Kate với khẩu súng trường trong tay.
Không nhìn thấy Carl, nhưng tôi có thể nghe tiếng hơi thở của hắn phía sau chúng tôi.
Căn phòng có vài thứ đồ bày rải rác, trông giống một phòng chuyên dụng. Đây rõ ràng là trụ sở của Bain Madox trong chiến tranh hạt nhân, nơi hắn có thể ngồi cả ngày gọi điện xem có ai còn sống ngoài kia sau vụ nổ lớn. Có lẽ hắn còn có sổ ghi nữa, để theo dõi hệ thống bảo vệ và cổ phiếu dầu mỏ của mình đang ra sao.
Tôi chưa bao giờ hiểu vì sao trong những năm 1970 và 1980 người ta muốn sống sót sau vụ huỷ diệt bằng vũ khí hạt nhân. Ý tôi là ngoài một ít ớt khô đóng hộp và kiện bia, chưa bao giờ tôi có kế hoạch dài hạn nào cho thời kỳ hậu chiến tranh hạt nhân.
Nhưng công bằng với Bain, đây có lẽ phần lớn là ý tưởng của vợ cũ của hắn. Tôi tự hỏi điều gì đã xảy ra với bà ta? Máy tiện gỗ chăng? Lúc này tôi nhận thấy trên tường ốp gỗ bên phải bảng điều khiển điện tử là ba màn hình tivi phẳng đặt trên các trục quay. Chúng trông mới và không hợp với căn phòng kiểu những năm 1980 này.
Phía bên trái bảng điều khiển là một loạt 6 tivi đời cũ hơn, tất cả đều bật sáng nhưng rất khó nhìn được những hình ảnh đen trắng, thay đổi liên tục. Tôi nhận ra đó là màn hình theo dõi an ninh, có thể thấy hình của bốt gác trong một màn ảnh, hình ảnh của toà nhà nhìn từ bốt gác, sau đó chuyển sang hình cành của nhà đặt máy phát. Vì vậy Madox có thể biết nếu cảnh sát tới, tôi và Kate cũng sẽ biết. Nhưng mọi thứ trên đất Câu lạc bộ đồi Custer trông vẫn bình thường, yên ổn và tĩnh lặng.
Một ý nghĩ buồn lại xuất hiện, rằng ngay cả khi cảnh sát bang và FBI xông vào cổng và gõ cửa toà nhà, cũng sẽ chẳng có ai tìm thấy chúng tôi dưới này.
Và dù Schaeffer có nhớ rằng đâu đó có một hầm tránh phóng xạ, có lẽ ông ta sẽ tìm kiếm ở tầng hầm của toà nhà, và rất có thể ông ta nhầm một phòng ở đó là hầm tránh phóng xạ.
Và thật khốn, chắc chắn ông ta sẽ không tìm thấy mặt sàn gắn động cơ thuỷ lực phía dưới bàn đánh bài, và nếu ông ta làm được phép thần nào đó, sẽ phải mất thêm vài giờ mới yêu cầu được một đội phá nổ tới đây để mở tấm cửa thép dày.
Hừ. Thế là chúng tôi gặp khó khăn trong khó khăn. Cách duy nhất để chúng tôi thoát khỏi nơi này – cũng là cách tôi đã chọn chiều nay – là khử được tên bẩn thỉu này cùng đám tay chân của hắn bây giờ, ngay tại đây, trước khi chúng giết bọn tôi, và trước khi Madox cho nổ bốn thiết bị hạt nhân.
Madox quay lại phía sau rồi hỏi tôi: Ông có hiểu điều gì đang xảy ra không, John?
— Tôi nghĩ chúng tôi tin chắc rằng ông chuẩn bị phát sóng ELF đến bốn bộ thu gắn trên các ngòi nổ hạt nhân của bốn cặp bom.
— Chính xác. Thực ra tôi vừa bắt đầu phát sóng.
Cứt thật.
Hắn nói: Lại gần hơn đi! Di chuyển bằng đầu gối! Tiếp đi!
Tôi và Kate lê đầu gối tới gần bảng điều khiến hơn, rồi Carl phía sau hô: Dừng! Chúng tôi dừng lại.
Madox hỏi: Các vị có thấy ba cửa sổ này không? Chúng tôi nhìn theo tay hắn chỉ về một chiếc hộp màu đen nằm trên cùng bảng điều khiến. Cửa sổ đầu tiên của chiếc hộp đang nháy một dãy đèn điện tử đỏ chói mắt. Hắn nói: Tôi vừa gửi đi một ký tự của bộ mã gồm ba ký tự có tác dụng kích nổ bốn thiết bị hạt nhân. – Rồi hắn giải thích: Lẽ ra tôi đã có thể cài đồng hồ hẹn giờ trên từng cặp hạt nhân, nhưng như thế thì thời gian nổ được đặt trước, không nằm trong sự kiểm soát của tôi. Vì vậy tôi chọn chế độ nổ theo lệnh, nghĩa là dùng sóng ELF của tôi – công cụ hoàn hảo cho việc này, rất rõ ràng. Cuối cùng tôi thấy tiền của mình đầu tư cho trạm phát ELF này có giá trị.
Tôi nói: Ông biết mà, Bain, ông có thể thăm dò dầu bằng sóng ELF.
Hắn cười: Tôi thấy ông đã làm được một số bài tập ở nhà. Rồi hắn thông báo: Tôi không cần khảo sát dầu. Tôi đã biết nơi nào có dầu, những kẻ sở hữu dầu nào cần bị xử lý bằng vũ khí hạt nhân.
— Tại sao ông làm việc này?
Hắn nhìn tôi và trả lời: À, lại câu hỏi “tại sao”.
Đoạn hắn châm một điếu thuốc: Tại sao? Tại vì tôi chán phát tởm với những tổng thống kế nhiệm nhau chẳng có hòn dái nào cứ hôn đít bọn Ảrập. Đó là lý do đấy.
Tôi đoán chính hắn đã hôn đít vài dân Ảrập rồi, đây là lợi ích hắn thu được. Tôi cũng biết mình cần thuyết phục tay này: Ông biết đấy, Bain, ngày nào trong công việc tôi và Kate cùng thấy điều khó chịu ấy. Những tay Hồi giáo nhập cư bất hợp pháp được đối xử như những luật sư có quyền hoạt động hợp pháp, bọn tình nghi khủng bố đều có luật sư đại diện và dọa kiện về việc bị bắt nhầm.
Rồi tôi tiếp tục nói về những vấn đề rắc rối trong công việc song quái lạ là dường như Madox chẳng có vẻ gì quan tâm. Tôi kết: Tôi hiểu nỗi bực tức của ông, nhưng cho nổ bốn vũ khí hạt nhân ở thế giới Hồi giáo sẽ không giải quyết được vấn đề. Điều đó chỉ làm tình hình tệ hơn.
Hắn cười to, tôi nghĩ điều đó có gì đó lạ lùng. Rồi hắn xoay người lại lần nữa và bấm vài phím. Hắn giải thích: Mỗi ký tự cần được mã hoá bằng nhóm mã gồm bốn ký tự.
— Đúng, tôi đồng ý với hắn – Chúng ta có thể bàn về chuyện này? Hình như Madox không nghe thấy tôi nói, có vẻ tập trung xem các phím và nghe gì đó với đôi tai nghe đeo sát tai hắn.
Tôi nhận thấy cửa sổ đầu tiên trên chiếc hộp đen đã ngừng chạy các ký tự, hình như nó được khoá ở chữ G màu đỏ tươi.
Kate lên tiếng: Khi cảnh sát bang và FBI tới đây, họ sẽ cho ngừng các máy phát của ông và hạ các cột ăngten.
Madox vẫn mải mê với các thiết bị điện tử của mình và trả lời mà không ngoái lại: Kate, trước tiên là họ vẫn chưa rời khỏi trụ sở cảnh sát, trong khi mất hơn một tiếng mới tới được đây. Thứ hai, họ thực sự không biết điều gì xảy ra nơi này. Thứ ba, cho dù tới đây sau 30 phút nữa, họ vẫn quá muộn. Tất cả mọi thứ sẽ qua trong vòng không đầy 20 phút nữa.
Bây giờ tôi đã nhận thấy cửa sổ thứ hai ở chiếc hộp đen đang hiện các ký tự.
Madox xoay ghế lại bảo chúng tôi: Ký tự thứ hai đã được gửi, bốn bộ thu trên các cặp hạt nhân sẽ nhận được nó trong khoảng 15 phút nữa.
Tôi nghĩ có lẽ tay này đùa ghẹo chúng tôi về việc chúng tôi còn lại bao nhiêu thời gian, thế nên để cho hắn thấy rằng chúng tôi đã hoàn thành bài tập ở nhà, tôi nói: Khoảng 30 phút.
— Không, 15. Đó là khoảng thời gian từng sóng lặp ELF tới được San Francisco và Los Angeles và bộ thu giải mã tín hiệu nhận được.
— Trung Đông, – tôi chữa – 30 phút.
— Không, Madox nói vẻ mất kiên nhẫn. Các vị vẫn chưa hiểu chuyện này, đó là tin tốt cho tôi.
— Hiểu gì? – Kate hỏi.
— Hiểu Lửa Hoang và Dự án xanh.
Madox xoay ghế lại lần nữa, xem bảng điều khiển rồi nhận xét: Các máy phát đang duy trì công suất 6.000 kW. Hắn đặt tay lên bàn phím: Bây giờ tất cả những gì tôi cần làm là gõ mã của ký tự cuối cùng trong mã gồm ba ký tự.
Khi hắn nói điều đó, ký tự thứ hai ở chiếc hộp đen dừng tại O. Như vậy mã ban đầu là GO.
Hắn nhận thấy điều đó và bảo chúng tôi: Chúng ta đã có một chữ G và một chữ O. Vậy mật mã là gì? Tôi không nhớ được. G-O-B? G-O-T? Hắn cười rồi nói với chúng tôi, đầu vẫn không quay lại: G-O-C-O? Không, nhiều ký tự quá! Giúp tôi với. John? Kate? Làm ơn đi, Chúa ơi, cho con nhớ lại đi… A! Đây rồi. G-O-D.
Thằng cha này rõ ràng đang rất phởn, đồng thời quên mất thực tại.
Hắn gõ bàn phím, cửa sổ cuối cùng lại hiện ra các chữ cái.
Hắn quay lại phía chúng tôi và bảo: Điều đang xảy ra là phần mềm mã hoá của tôi đã chuyển thành công các ký tự G và O qua sóng ELF tới bốn bộ thu, điều đó được xác nhận bởi chữ G và O trên chiếc hộp đen. Nhưng như các vị đã biết, phải mất một thời gian những sóng lặp này mới đến được bộ thu và giải mã. Hiểu chứ?
Tôi không nghĩ hắn thực sự quan tâm nếu chúng tôi hiểu, trừ phi hắn đang cố gắng xem chúng tôi đã biết được gì. Vì vậy tôi nói: Hiểu.
— Thật sao? Hắn hỏi rồi cho chúng tôi biết: Tôi sử dụng các mã lặp tự hiệu chỉnh, chúng được gửi đi liên tục cho tới khi chuỗi ban đầu được tiếp nhận. Nói cách khác, D-O-G sẽ không có tác dụng, chỉ G-O-D có thể dẫn đến một vụ nổ. Hiểu chứ?
Tôi nhắc hắn: Đừng quên kích hoạt các chất đồng vị của ông.
— Làm gì? – Hắn nhìn tôi như thể tôi là gã điên, rồi tiếp tục: Đây chính là hệ thống phần mềm mà lực lượng hải quân sử dụng cho đội tàu ngầm của mình. Nhưng có lẽ các vị đã biết điều đó. Các vị có biết về chút kinh nghiệm của tôi hồi những năm 1980?
— Chúng tôi biết. Mọi người trong FBI cũng vậy, Kate trả lời.
— Thật sao? Hừ… thế thì tệ quá. Nhưng bây giờ thì không vấn đề gì. Dù gì đi nữa khi chiếc hộp đen nháy các chữ G-O-D, 15 phút sau bốn bộ thu sẽ nhận được toàn bộ mã gồm ba chữ cái theo đúng thứ tự. GOD. Rồi sau hai phút nữa, nếu không có thay đổi gì trong các tín hiệu được truyền liên tục, bốn bộ thu sẽ phóng xung điện vào 4 ngòi nổ được gắn ngay trên chúng, và chúng ta sẽ có bốn vụ nổ hạt nhân, cảm ơn giáo sư Putyov.
Cả tôi và Kate đều chẳng có phản ứng gì.
Madox châm thêm điếu thuốc nữa rồi xem chiếc hộp đen khi cửa sổ cuối cùng hiện ra nhiều ký tự khác nhau. Rồi cửa sổ hiện chữ D, cả chiếc hộp hiển thị GOD. Madox lên tiếng: Vậy là cả ba ký tự đang được truyền khắp cả nước một cách liên tục.
Tôi vẫn không hiểu tại sao hắn nói “khắp cả nước”, song có lẽ tôi đã hiểu, và tôi không muốn biết.
Madox bấm vài nút trên bảng điều khiển, bốn con số điện tử – 15:00 – hiện lên trên màn hình lớn, sau đó hắn bấm một nút nữa và các con số bắt đầu đếm lùi. Hắn bảo chúng tôi: Khó có thể nói chính xác mất bao lâu thì sóng ELF mới được bộ thu giải mã chuẩn xác, nhưng có lẽ đoán 15 phút thì đúng. Thế rồi, như tôi đã nói, các bộ thư cần giữ những ký tự này trong đúng hai phút để chắc chắn chúng đang đọc đúng các mã tự hiệu chỉnh được truyền liên tục. Rồi – hắn vỗ hai tay vào nhau – BÙM!
Tôi thấy điều đó đang đến, nhưng tội nghiệp cho tay Luther đái cả ra quần.
Madox nghĩ điều mình làm có vẻ vui, nên hắn làm tới 3 lần. Bùm! Bùm! Bùm! Nhưng sự ngạc nhiên đã qua, chẳng có ai nhảy dựng lên.
Tôi muốn nói là tay này đang mất trí, và tôi hy vọng Carl và Luther hiểu điều ấy. Tôi chắc chắn Harry đã hiểu đến mức độ nào đó, nhớ lại điều gì đã xảy ra với Harry.
Tôi tập trung vào đồng hồ đếm ngược, lúc này đã chỉ 13:36 rồi :35, rồi cứ tiếp, lùi dần về giấc mơ hạt nhân của Bain Madox.
Madox châm điếu thuốc nữa, nhìn đồng hồ đeo tay rồi tới đồng hồ đếm ngược, sau đó kiểm tra một số thiết bị và liếc sáu màn hình theo dõi an ninh.
Madox có vẻ đang trong trạng thái rất phấn khích, tôi có thể hiểu rằng đó là thời điểm hắn gặt hái thành quả sau nhiều năm lao động và sắp xếp kế hoạch.
Tôi, mặt khác, lại chẳng có nhiều việc để làm trừ quỳ gối, hai tay ôm lấy đầu, theo dõi và lắng nghe. Ý tôi là tôi không thấy chán khi ngồi nhìn một vụ nổ hạt nhân sắp xảy ra, nhưng tôi thuộc dạng thích hành động hơn.
Về chuyện đó, Carl vẫn sau lưng chúng tôi, nên sử dụng pháo BearBanger – lúc này đã nằm trong người – không phải lựa chọn tốt. Tôi có thể lôi BearBanger ra nhưng tôi sẽ chết trước khi kịp nhìn thấy phải đi hướng nào và bấm chiếc nút cần bấm.
Kate có cơ hội tốt hơn đưa tay về phía trước quần jeans và lôi thứ đó ra trước khi Carl và thằng đần Luther kịp nhận thấy. Tôi có thể thấy nàng đang căng thẳng nghĩ về chuyện đó.
Nàng đang theo dõi Luther thật sát để có thể hành động, nhưng chúng tôi không thể theo dõi Carl, tôi không biết hắn theo dõi bọn tôi chặt chẽ thế nào. Hơn nữa, ngay cả khi cái đầu u tối của Luther để đi đâu, Madox có thể đột nhiên quay lại nói vài điều vớ vẩn với chúng tôi.
Lúc này hắn quay về phía chúng tôi: Có thể các vị nghĩ là tôi điên.
Tôi trả lời: Không, Bain. Chúng tôi biết là ông điên.
Hắn chuẩn bị cười nhưng chợt nhận ra có quân bên cạnh, lại không muốn có ý nghĩ nào xuất hiện trong đầu chúng nên hắn lấy thái độ nghiêm túc như thể rất đúng mực rồi nói với tôi: - Không có một nhân vật vĩ đại nào trong lịch sử thế giới chưa từng bị gọi là điên. Caesar, Attila, Thành Cát Tư Hãn, Napoleon, Hit – Hừm, có lẽ ông ta không được bình thường. Nhưng các vị hiểu điều tôi đang nói.
— Tôi hiểu rằng nếu ông nghĩ ông là Napoleon, có lẽ ông cần nói chuyện với ai đó.
— John, tôi không nghĩ tôi là ai đó trừ tôi
— Đó là khởi đầu tốt đây, Bain.
Hắn nói với chúng tôi: Tôi không nghĩ các vị đánh giá cao điều tôi đang làm.
Thế là hắn làm cả bài diễn thuyết về những con người vĩ đại làm thay đổi lịch sử, trong đó có cả nhân vật vua John của Ba Lan – người đã cứu Viênna từ tay người Thổ Nhĩ Kỳ mà không thu được lợi lộc gì từ việc ấy. Tôi muốn nói ai thèm quan tâm, Bain? Trong khi đó đồng hồ đã lùi xuống 11:13 và tiếp tục đếm.
Kate tranh thủ lúc Madox dừng lại châm điếu thuốc khác, hỏi: Lửa Hoang là gì? Hắn nhả vài vòng khói rồi trả lời: Đây là chương trình tuyệt mật của chính phủ, sẽ có hiệu lực nếukhi nước Mỹ bị tấn công bằng vũ khí hạt nhân. Đó là điều duy nhất tốt và đúng đắn kể từ MAD – Huỷ diệt cả hai bên đều chắc chắn.
— Liên quan gì với điều đang xảy ra bây giờ?
Hắn nhìn nàng qua làn khói thuốc rồi trả lời: Thế là các vị thực sự không biết, phải không?
Tôi có cảm tưởng nếu bọn tôi trả lời sai vài trong những câu hỏi này – nếu hắn nghĩ chúng tôi chẳng hiểu mô tê gì, thì chúng tôi sẽ sớm theo chân Putyov và gã của IRS, vì vậy tôi trả lời: Chúng tôi đã được thông báo, nhưng...
— Tốt. Hãy nói tôi nghe!
— Ok, đây… Lửa Hoang là một chương trình tuyệt mật của chính phủ, sẽ có hiệu lực...
— John, ông là một tay vớ vẩn. Để tôi nói cho ông nghe.
Rồi hắn giải thích cho tôi về Lửa Hoang – thứ tôi thấy đáng sợ nhưng đồng thời cũng đảm bảo yên tâm một cách lạ lùng. Điều đáng sợ nhất là Bain Madox biết từng chi tiết của một bí mật gắn với những bí mật quốc gia nhạy cảm nhất của đất nước, kể cả nơi cất giấu những người ngoài hành tinh tìm thấy tại Roswell.
Trong khi đó đồng hồ đã xuống còn 9:34, khi tôi theo dõi nó trong lúc Madox nói, nó còn 9:00, rồi 8:59.
Tôi hầu như hiểu hết những gì Madox nói, khi hắn bắt đầu điểm những thành phố của thế giới Hồi giáo sẽ bị tiêu diệt bằng vũ khí hạt nhân nếu Lửa Hoang hoạt động, tôi nghĩ có lẽ tay này sắp sửa đạt đến cực khoái.
Ý tôi là hắn đang rất hứng, tôi thuộc loại người hy vọng hắn sẽ ngất đi hoặc làm sao đó.
Khi hắn nói đến phần kế hoạch của Lửa Hoang về dùng vũ khí hạt nhân đánh vào đập Aswan High, hắn trở nên sôi nổi hẳn, vung tay trong không khí và nói: Hàng tỷ gallon nước. Toàn bộ hồ Nasser và sông Nile sẽ quét qua Ai Cập và đưa 60 triệu thi thể chìm xuống biển Địa Trung Hải.
Trời. Bain. Hãy nói cho ta là mi không điên đi.
Bị thu hút sự chú ý về chuyện này, tôi vẫn nhận ra hai điều: thứ nhất là Madox đút một khẩu Colt 45 ở túi chiếc áo cộc tay màu xanh, thứ hai là Luther trông có vẻ hơi lo ngại, dù tất cả đều mới mẻ với hắn. Hắn còn châm một điếu thuốc – điều không được phép làm khi thực hiện nhiệm vụ. Đặc biệt điều đó có nghĩa là để cho khẩu súng trường đung đưa trên vai khi xoay xở với điếu thuốc và chiếc bật lửa.
Lúc này căn phòng nhiều khói hơn, tôi định bảo rằng hút thuốc gián tiếp không tốt cho bất kỳ ai trong chúng tôi, nhưng thế Bain sẽ nói rằng cả tôi và Kate đều không phải nghĩ đến một tương lai xa hơn.
Đồng hồ đếm còn 7:28.
Có tiếng chuông điện thoại đâu đó trong phòng, đó là máy di động của Madox, hắn lôi điện thoại khỏi túi. Rồi hắn nói “Madox”, nghe và xác nhận “Dự án xanh bắt đầu”, sau đó là “Kaiser Wilhelm”, điều đó chắc chắn là thứ gì đó liên quan đến chuyện này, hoặc nhiều khả năng là một mật khẩu cho biết mọi thứ đều ổn và hắn – Madox – không hề bị cưỡng ép.
Madox nghe lần nữa rồi nói “Tốt”. Hắn liếc đồng hồ đang đếm ngược rồi nói vào máy di động “Khoảng 5 hay 6 phút, phát và nhận, rồi hai phút để xác nhận. Vâng. Thế là tốt. Họ đang ăn gì trong bữa tối?”. Hắn nghe, cười rồi nói “Có thể tôi cứu tất cả các vị từ số phận còn tệ hơn cái chết. Ok. Tốt. Cảm ơn, Paul”. Hắn nói thêm “Chúa phù hộ tất cả chúng ta”. Rồi hắn gác máy và nói với tôi:
— Ông sẽ đánh giá cao điều này, John. Tổng thống và các vị khách đang ăn đồ Pháp trong bữa tối. Thế tôi ở đâu nhỉ?
— Xin lỗi, Bain. Vừa rồi tôi không chú ý, nhưng...
— Ô, xin lỗi. Đó là Paul Dunn. Cố vấn đặc biệt của tổng thống về các vấn đề an ninh quốc gia. Hắn giải thích: Tối nay họ có bữa tối gọn nhẹ và thân mật tại Nhà trắng. Điều đó thật tốt bởi tổng thống và phu nhân sẽ được sơ tán nhanh chóng khỏi Washington. Cùng với Paul.
— Thức ăn có tồi không?
Madox cười và nói: Ông hài hước thật. Hắn nhét điện thoại vào túi: Nói để ông biết, ở đây tôi có một ăngten thu tín hiệu điện thoại di động, tháp tiếp sóng điện thoại di động của tôi lại hoạt động nhưng thật không may mắn cho những khách hàng không trả tiền của tôi trong khu vực là bây giờ hệ thống được gây nhiễu âm thanh. – Rồi hắn hỏi tôi: Tôi đã ở đâu nhỉ?
— 60 triệu thi thể trôi dọc sông Nile.
— Đúng. Thiệt hại về nhân mạng lớn nhất trong lịch sử thế giới. Hơn nữa, đừng quên 100 triệu người Hồi giáo hoặc nhiều hơn mức này sẽ bị thiêu trong hơn 100 vụ nổ hạt nhân.
Tôi vẫn thực sự chưa hiểu điều đó. Tôi hiểu Lửa Hoang là gì – nghe có vẻ là một biện pháp trả đũa hơi cực đoan đối với vụ tấn công khủng bố bằng hạt nhân nhằm vào Mỹ – nhưng tôi phải phán xét ai? Điều tôi không hiểu là làm thế nào mà Madox – bằng cách tấn công bốn thành phố của thế giới Hồi giáo bằng vũ khí hạt nhân – kích hoạt được Lửa Hoang… rồi tôi hiểu ra. Đó không phải bốn thành phố Hồi giáo. Đó là hai thành phố của Mỹ. Các thành phố có bom hạt nhân ngay lúc này là Los Angeles và San Francisco. Cứt thật. Tôi nhìn Kate, lúc này mặt mũi đang trắng bệch.
Madox nhặt chiếc điều khiển từ xa đặt trên bàn phím rồi bật ba màn hình phẳng lên.
Chiếc thứ nhất bật lên, tôi có thể nhìn thấy chương trình tin tức, một nữ phát thanh viên đang dẫn chương trình dự báo thời tiết bên tấm bản đồ thời tiết quốc gia. Madox nói: Washington, rồi bấm nút tắt âm thanh khi tiếng nói vừa vang lên.
Chiếc thứ hai là một chương trình tin tức khác, một tay nào đó đang điểm tin thể thao. Madox nói: San Francisco, rồi cũng tắt tiếng của tivi.
Màn hình thứ ba là hai nhân vật bình luận thời sự đang tranh luận, phông nền là đường chân trời vào ban ngày, tôi mất vài giây để nhận ra đó là Los Angeles. Madox nghe vài giây rồi nhìn đồng hồ đeo tay: Ok, bây giờ ở đầy là 7 giờ 56, ở bên kia sẽ là 4 giờ 56 chiều. Hắn nhìn đồng hồ đếm ngược lúc này còn 4:48, rồi:47,:46,:45...
Hắn nói: Thế nên chúng ta có 5 hoặc 6 phút nữa để ký tự cuối cùng là chữ D đến được bộ thu. Sau đó là hai phút để xác nhận. Hắn dừng: GOD.
Tôi hắng giọng và nói với Madox: Ông định…? Ý tôi là ông định…?
— Nói toẹt ra đi, John.
— Ông đang làm cái chó gì thế?
— Cái tôi đang làm giống cái gì?
Cả tôi và Kate đều không trả lời.
Hắn ngồi trở lại ghế, vắt chân, đốt thêm điếu thuốc nữa: Dự án xanh. Đó là tên kế hoạch của tôi nhằm khởi động Lửa Hoang. Hiểu chứ? bốn cặp hạt nhân – hai ở Los Angeles và hai ở San Francisco. Chúng ngốn mất của tôi 10 triệu đôla, cộng thêm bảo trì nữa. Madox liếc đồng hồ đếm ngược: Tất cả chúng sẽ phát nổ trong vòng không tới 6 phút nữa. Hắn quay lại phía chúng tôi: Rồi phản ứng trả đũa của Lửa Hoang sẽ diễn ra, chúng ta sẽ thổi bay bọn chó Hồi giáo khỏi trái đất vì điều chúng đã làm với Los Angeles và San Francisco. Hắn đột ngột dừng lại như thể có cái gì đó vừa xuất hiện trong đầu: Tôi quên mất. Tôi sẽ thổi bay San Francisco và Los Angeles, – hắn cười.
Cứt thật. Tôi nói với hắn: Bain, vì Chúa, ông không thể...
— John, im đi! Bây giờ nghe ông giống Harry rồi đấy. Và khi đang ngậm miệng, hãy nghĩ xem cái này đẹp đẽ thế nào. Dự án xanh. Lửa Hoang. Tại sao lại xanh? Vì… – Hắn nhìn những màn hình: Có nhìn thấy dải ruy-băng phía dưới màn hình chạy ngang kênh Los Angeles không? Cái đó nói lên điều gì? Báo động da cam. Ông có biết nó sẽ thế nào trong tương lai rất gần không? Xanh. Xanh mãi. Hiểu chứ? Ông sẽ không bao giờ bị lục soát ở sân bay lần nữa. Mà thực ra, ông sẽ không bao giờ đến sân bay nữa. Nhưng hãy nghĩ tới tất cả đồng bào Mỹ của mình được tạo điều kiện rất thuận tiện ở sân bay.
Hắn huyên thuyên một lúc nữa, tôi theo dõi các bản tin từ Los Angeles và San Francisco, hy vọng tôi sẽ thấy đề cập chút gì đó về một âm mưu nguy hiểm bị phát hiện ở các thành phố này. Nhưng những người điểm tin đã bắt đầu kết thúc. Tôi hy vọng và cầu nguyện rằng cả hai cơ trưởng và hai phi công phụ đều đã bị phát hiện ở hai thành phố trên. Nhưng cơ hội tìm thấy bốn tên đó lúc này, cùng với những cặp hạt nhân, không đáng kể.
Tôi bảo Madox: Bain, chính phủ sẽ biết rằng ông chứ không phải những kẻ khủng bố đã...
— John, dù họ có phát hiện ra, lúc đó cũng quá muộn. Lửa Hoang có cơ chế tự động và cực kỳ nhạy.
— Bain, họ sẽ đến đây tìm ông...
— Ông biết điều gì? Tôi chẳng cần quan tâm gì miễn là tôi biết rằng thế giới Hồi giáo nằm trong đống đổ nát do hạt nhân. Tôi không ngại trở thành một liệt sĩ cho đất nước tôi, niềm tin của tôi...
— Ông điên mẹ nó rồi à? Ông sắp giết cả triệu người Mỹ, cả triệu người Hồi giáo vô tội...
— John, câm đi! Hắn liếc nhanh Carl và Luther rồi nói với tôi: Mục tiêu sẽ biện minh cho phương pháp.
— Không, chúng sẽ không...
Hắn cao giọng: Chúng sẽ! Đây hoàn toàn là một thế giới mới chúng ta đang nói tới. Ông quá ngu ngốc nên không hiểu ?
— Tôi cần đi tiểu.
Madox nhìn Kate: Gì cơ?
— Tôi cần đi tiểu. Làm ơn đi, tôi không thể nhịn được. Tôi không muốn bị… bị ướt quần ở đây.
Madox có vẻ khó chịu, nghĩ một lát rồi bảo: Hừ, tôi cũng chẳng muốn bà bị ướt quần ở đây đâu, nếu nghĩ đến công việc vất vả mà những người làm sạch không khí phải thực hiện. Hắn ra lệnh cho Carl: Để ý bà ta.
Carl ra lệnh cho Kate: Đặt cả tứ chi xuống đất. Quay lại! Kate làm đúng theo lệnh, Carl nói: Ra đằng kia! Tôi không nhìn thấy nàng nhưng có thể nghe tiếng Carl đi ngang sàn, sau đó nghe tiếng cửa mở phía sau lưng tôi.
Madox theo dõi điều đang diễn ra, Luther cũng vậy, hắn còn rút ra bao thuốc.
Carl bảo Kate: Đi thẳng, tôi sẽ không đóng cửa.
Thời cơ đã tới. Carl đang theo dõi Kate, lưng xoay lại phía tôi; Madox thì đang vừa chú ý tới đồng hồ đếm ngược – lúc này đang hiện số 3:26, vừa chú ý tới các màn hình theo dõi an ninh – khi đó không có dấu hiệu bất thường nào, lại vừa để ý những màn hình tivi – những chương trình tin tức vẫn đang ở những phút cuối.
Luther thì dán chặt mắt vào cửa toilet đang mở.
Tôi quay đầu lại nhìn phía sau. Carl đang đứng ở cửa, khẩu súng săn chĩa vào Kate – tôi thấy nàng đang đứng trước bồn cầu, tay cởi cúc rồi kéo khoá quần jeans.
Tôi không biết Carl nghĩ hắn sẽ nhìn thấy gì, nhưng hắn sắp thấy một thứ khác.
Madox nói: John, ông không cần phải nhìn vợ đi đái. Hãy quay lại đây!
Tôi quay lại khỏi một thứ sắp có ánh sáng rất chói, nín thở và nhắm cả hai mắt. Tôi đã sẵn sàng, nhưng khi nó xảy ra, tôi suýt tè ra quần.
Một tiếng nổ điếc tai vang lên trong phòng như thể âm thanh cô đặc tới mức rắn lại. Đồng thời căn phòng sáng loá lên, tôi chỉ có thể nhìn thấy nó qua hai mắt khép chặt, rồi tôi nghe tiếng Carl hét lên đau đớn.
Bây giờ tôi nằm bẹp xuống sàn, tay cầm quả BearBanger, nhưng căn phòng đầy khói nên tôi không thể nhìn thấy Madox hay Luther, tôi hy vọng chúng cũng không nhìn thấy mình. Tôi đã quyết định rằng Luther là mối đe dọa lớn nhất bởi hắn có khẩu M16 trong tay, nên tôi chĩa quả Bear Banger về nơi có thể nhìn thấy hành động di chuyển gần cửa và khai hoả.
Một tiếng nổ khủng khiếp khác vang lên căn phòng và quả pháo sáng bắn vọt ra như tia lade đỏ rồi nổ trên tường – hoặc nố trên người Luther.
Chẳng quan trọng tôi có nhắm trúng hắn hay không bởi lúc này mọi người đều nửa mù nửa điếc và rõ ràng đang bấn loạn.
Tôi lăn một vòng và nhào qua sàn, tới nơi tôi thấy Carl đang nằm ngửa. Tôi tìm khẩu súng săn của hắn nhưng không thấy.
Rồi Kate hét gì đó, song tôi chẳng nghe được.
Tôi nhìn nàng và thấy nàng đã chiếm được khẩu súng săn.
Có vài đốm lửa phát ra trên tấm thảm có quả BearBanger, một chiếc ghế cũng đang cháy.
Tôi thoáng thấy mặt Carl – hoặc thứ từng là mặt của gã – rồi tôi tiến đến chiếc ghế và hướng về Madox – kẻ lúc này tôi đã nhìn thấy trên sàn gần chiếc ghế xoay, đang mò mẫm xung quanh, rõ ràng đã mất phương hướng. Tôi tiến một bước quá dài so với tư thế bị cùm chân nên ngã về phía trước, hai tay và hai chân cố vươn về phía hắn.
Trước khi tôi kịp chụp được Madox, Luther đứng dậy và đưa khẩu súng trường lên vai, chuẩn bị tạo một số lỗ thủng trên người tôi thì một phát súng săn vang lên, hắn như bị trọng lực hút xuống, sụp xuống chân và ngã bổ vào tường.
Trước khi hắn gục hẳn, Kate bồi thêm phát thứ hai, hàm dưới của Luther biến mất.
Một lần nữa tôi nhào về Madox, lúc này hắn đang quỳ một gối, mặt quay về phía tôi, tay nắm khẩu Colt 45.
Hắn bắt đầu nâng súng lên thì Kate hét: Đứng yên! Đứng yên! Bỏ súng xuống! Bỏ xuống nếu không ông sẽ chết! Có một khoảng thời gian khá dài lúc Bain Madox nghĩ về lựa chọn của mình. Kate giúp hắn quyết định bằng một phát đạn trúng trần nhà phía trên đầu hắn. Trước khi mảng vữa rơi trúng hắn, Madox đã ném súng xuống.
Thời gian lặng một lát, tôi và Madox đều quỳ gối đối mặt nhau cách khoảng 5 foot. Kate đứng cách xa khoáng 10 foot, khẩu súng săn chĩa vào đầu Madox.
Căn phòng sặc mùi thuốc pháo, một màn khói xanh phủ đầy không khí. Thị lực của tôi dần trở lại bình thường nhưng nhìn đi chỗ nào cũng thấy những hạt bụi màu đen nhảy múa. Còn thính lực, tôi đã cảm nhận được tiếng nổ, chúng đã lan đi xa nhưng nếu có bất kỳ tiếng động nào khác trong phòng, tôi vẫn chẳng phát hiện được.
Tôi từ từ đứng lên và di chuyển, sau đó chụp khẩu Colt 45 của Madox trên mặt thảm và tiến về phía Luther, lúc này đang ngồi dựa vào tường gần cửa. Hắn không chết nhưng chắc sẽ ước mình chết khi thấy còn sống mà không có hàm dưới. Phát bắn đầu tiên của Kate đã làm gãy rời cánh tay gã nhưng khẩu súng vẫn bám nhờ đoạn dây súng trước ngực, thế nên tôi kéo ra và gạt chốt từ tự động về an toàn, sau đó quàng dây súng vào vai mình.
Kate đã ra hiệu cho Madox di chuyển về phía thảm trải sàn, hắn nằm vùi mặt vào tấm thảm xanh dày bằng lông, tôi dám chắc với hắn điều đó chẳng dễ chịu chút nào.
Tôi liếc đồng hồ đếm ngược và thấy rằng chúng tôi có đúng hai phút trước khi nó nhảy về 00:00.
Tôi cần làm điều này đúng quy cách, nhưng phải chắc chắn không còn kẻ nào khác gây nguy hiểm cho Kate hay tôi. Vì vậy tôi bước về phía Carl, lúc này vẫn còn sống và đã tìm được vài mảnh trên khuôn mặt của mình.
Tôi chuẩn bị khám để tước khí giới của hắn thì thật ngạc nhiên, hắn ngồi dậy, như thể ác quỷ Frankenstein ngồi dậy trên bàn thí nghiệm, khiến tôi lùi lại phía sau.
Tôi nhìn hắn từ đầu xuống chân. Rõ ràng Carl bị mù – không phải mù tạm thời, căn cứ vào những vết cháy xung quanh hai mắt thì hắn đã mù vĩnh viễn. Tuy nhiên hắn vẫn thò tay vào túi áo khoác và lôi ra khẩu Colt 45 tự động.
Tôi chuẩn bị hô “Bỏ súng xuống” nhưng làm thế thì hắn sẽ biết cần bắn vào đâu, vậy nên khi thời gian chuẩn bị hết, tôi đưa ra một quyết định khó khăn: cho một viên Colt 45 xuyên qua trán hắn.
Hắn quá to nên viên đạn không thể làm cơ thể bật dậy, Carl ngã về phía sau như một cây to bị đốn.
Kate nói: Còn 58 giây.
Tôi bước về phía Madox – lúc này đang nhìn chăm chăm cái xác của Carl, tôi bảo: Làm thế nào để tôi dừng cái này lại?
Hắn quay đầu về phía tôi và nói: Tiên sư mày!
— Ông có gì thông minh để nói không? Nào, Bain. Hãy giúp tôi. Làm thế nào để tôi dừng cái này lại?
— Không thể đâu. Mà sao mày muốn thế? John, hãy nghĩ về cái đó đi.
Nói thực, tôi phải thú nhận rằng tôi từng nghĩ về chuyện đó. Ý tôi là, cầu Chúa tha tội, tôi đã nghĩ về việc để chuyện ấy xảy ra.
Kate kêu lên: Còn 40 giây!
Tôi tỉnh táo lại và nhớ điều Madox đã nói về tín hiệu ELF, dường như tôi nhớ lại điều gì đó về tín hiệu liên tục, về giai đoạn xác nhận, nên tôi nghĩ nếu tôi ngừng phát sóng ELF, ngay tại bộ phát sóng này thì các bộ thu sẽ không hoặc không thể xác nhận và phát tín hiệu đến các ngòi nổ. Điện tử chẳng phải thế mạnh của tôi nhưng phá hoại thì có, mà chẳng có gì để mất trừ hai thành phố, do đó tôi lùi lại và bảo Kate làm việc tương tự như mình.
Đồng hồ đếm ngược về :15 giây, nhưng tôi nhớ lời Bain nói về sóng ELF, và rằng quá trình giải mã có thể tới bộ thu nhanh hoặc chậm hơn một hoặc hai phút, và như vậy tôi biết rằng thời gian xác nhận có thể đang diễn ra – hoặc đã hoàn tất.
Tôi liếc 3 màn hình ti vi nhưng không thấy gì bất thường xảy ra ở San Francisco, Los Angeles hay Washington.
Kate báo: John! Tôi nhìn nơi nàng đang dán mắt vào và thấy đồng hồ đã nhảy về 00:00, chiếc hộp đen có màn hiển thị điện tử đang nhấp nháy GOD – GOD – GOD.
Tôi nâng khẩu Colt 45 và chĩa vào bộ phát sóng ELF.
Madox đã ngồi dậy và đang quỳ trước bộ phát sóng, như thể hắn đang bảo vệ nó. Hắn giơ hai tay lên và kêu: John! Đừng làm thế! Hãy để nó xảy ra! Tôi xin ông! Hãy cứu lấy thế giới! Hãy cứu nước Mỹ...
Tôi bắn ba phát vượt trên đầu Madox vào bộ phát sóng, thêm ba phát nữa vào các bộ phận điện tử còn lại cho chắc ăn. Rồi Kate cho hai viên súng săn còn lại vào đám thiết bị điện tử đang bốc khói.
Những đèn, đồng hồ và thiết bị tắt lịm, bảng điều khiển lớn bằng kim loại bốc khói và chập điện. Chữ GOD biến mất.
Madox đã quay đầu, nhìn bộ phát sóng ELF chết dần, rồi hắn quay đầu nhìn tôi, nhìn Kate, rồi quay lại tôi và nói như thì thào: Mày đã phá huỷ mọi thứ. Mày đã có thể để nó xảy ra. Sao mày ngu ngốc thế?
Tôi trả lời hắn vài câu khá hay về nhiệm vụ, danh dự, đất nước và còn thêm: Nếu tôi ngu, làm sao tôi có được khẩu súng của ông? Nhưng rồi tôi quay lại vấn đề chính và nói: Điều này vì Harry Muller, – rồi cho viên đạn cuối cùng vào sọ hắn.
❀ ❀ ❀
[1] Một bộ phim giả tưởng ra đời năm 1959, nói về cuộc sống ở một thành phố vùng xa của Australia trong những ngày sau cuộc chiến hạt nhân.