Lửa Hoang

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 34 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 25

❊ ❊ ❊

Chúng tôi ngược lại trung tâm thành phố rồi theo biển chỉ đường chạy ra đường 56 về phía nam. Từ “hạt nhân” cứ bám chặt lấy óc tôi.

Kate bảo: Bất kỳ khi nào làm cùng một vụ với anh, em cảm thấy như em đang đi một bước trước luật pháp chứ không phải đi sau đâu.

Tôi trả lời đầy giọng triết lý: Có lúc luật cản đường sự thật và công lý.

— Anh dạy bài đó ở John Jay[1] à?

— Để anh cho em thông tin này, kể từ sau sự kiện 11-9, có rất nhiều người trong ngành thực thi pháp luật đã áp dụng phương pháp Corey, nghĩa là mục tiêu quyết định phương pháp.

— Sau ngày 11-9 tất cả chúng ta đã làm một chút việc như vậy. Nhưng vụ này chẳng liên quan gì tới khủng bố Hồi giáo.

— Làm thế nào em biết điều đó vào thời điểm này?

— Tiếp đi John. Em chẳng thấy mối liên hệ nào cả.

— Hừm, nghĩ xem nhé – Madox có lịch sử đáng tự hào về chống lại kẻ thù của nước Mỹ với tư cách cá nhân. Đúng không?

— Đúng, nhưng...

— Cộng sản hết rồi, bây giờ đến đạo Hồi. Hắn bảo chúng ta rằng hắn không tham gia nhiều lắm vào cuộc chiến chống khủng bố, thế nghĩa là hắn có tham gia. Đúng không?

Nàng yên lặng một lát rồi trả lời: Đúng.

— Được. Và tất nhiên, em còn có vấn đề đầu, cái này liên kết tất cả các vấn đề trên.

— Đâu là mối liên hệ?

— Anh không chắc. – Nhưng bức tranh đã bắt đầu hiện lên trong đầu tôi, nó có liên quan tới Bain Madox, vũ khí hạt nhân, khủng bố – không phải sự kết hợp tốt. Nhưng Kate không hẳn đã sẵn sàng với thông tin này, vì vậy tôi bảo nàng: Này, Harry nghĩ sẽ có ai đó hiểu, vậy nên khi bọn mình nghĩ về chuyện ấy, anh sẽ biết.

Nàng gật đầu rồi chuyển chủ đề: Có một điều bây giờ em chắc chắn là Madox đã tự tay giết Harry, hoặc sai giết anh ấy.

— Hắn tự tay làm. Có thể cùng Carl.

— Điều đó không dễ chứng minh trước toà đâu.

Những tay giết cảnh sát không phải lúc nào cũng ra toà, nhưng tôi không nói điều đó.

Dù sao Kate cũng đọc được ý nghĩ của tôi nên nói: Xin đừng làm điều gì ngu ngốc. Mục tiêu không quyết định được phương pháp.

Tôi không trả lời.

Chúng tôi rời Potsdam và chạy theo đường 56 về phía nam. Lúc này là 6 giờ 01 chiều, đường tối dần. Cửa sổ của những căn nhà nằm rải rác đã sáng đèn, tôi còn nhìn thấy khói bốc lên từ những ống khói. Ngày Columbus sắp qua, bữa tối đã sẵn sàng. Ngày mai là ngày làm việc và học hành. Những người bình thường đang quây quần trước màn hình tivi, lò sưởi hay bất kỳ nơi nào mà những người bình thường tụ tập.

Hình như Kate biết tôi đang nghĩ gì, nàng nói: Chúng ta có thể mua một căn nhà để nghỉ cuối tuần và rốt cuộc nó sẽ trở thành nhà để nghỉ hưu cho bọn mình.

— Hầu hết người ta không nghỉ hưu ở vùng băng tuyết đâu.

— Chúng ta có thể học trượt tuyết, trượt băng. Anh có thể học săn và bắn gấu.

Tôi cười, cả hai nắm tay nhau.

Điện thoại của nàng đổ chuông, nàng nhìn số: Giấu số. Có lẽ là Walsh.

— Nghe đi.

Nàng bấm phím, đưa lên tai rồi nói: Chúng tôi đang trên đường tới đó, Tom. Rồi nàng lại nghe và trả lời: Chúng tôi tới bệnh viện và nhận dạng chính xác Harry.

Dù Walsh có nói gì, chắc chắn chẳng phải những lời dễ chịu, nên Kate đưa máy điện thoại xa ra tai vẻ khá điệu. Tôi có thể nghe thấy tiếng Walsh giận dữ ầm ĩ.

Tôi chẳng thích việc ai đó hét lên với vợ mình, vì vậy tôi giằng lấy máy từ Kate và nghe Tom kết thúc: Cô là cấp trên của anh ta nên cô phải chịu trách nhiệm về việc anh ta không chấp hành lệnh của tôi. Tôi để cô thực hiện vụ này quả không sáng suốt, tôi bảo cô đến thẳng trụ sở cảnh sát bang, tôi muốn thế. Cô là một đặc vụ FBI hay một cô vợ dễ bảo?

Tôi trả lời: Chào Tom. Chồng của Kate đây.

— Ô… ông cũng nghe điện thoại của vợ nữa à? Tôi đang nói chuyện với Kate đấy.

— Không, ông đang nói với tôi. Nếu ông dám to tiếng với vợ tôi lần nữa, tôi sẽ xé xác ông ra. Hiểu chứ?

Ông ta không trả lời ngay, sau đó nói: Ông đang rơi, ông bạn.

— Thế thì ông rơi cùng tôi.

— Tôi không nghĩ thế đâu.

— Tôi nghĩ thế đấy. Mà này, tôi đã xem hết điện thoại di động của Harry, ông quên nói với chúng tôi rằng đêm chủ nhật ông đã gọi cho anh ấy, và sĩ quan trực gọi cho anh ấy suốt cả đêm.

Điều đó khiến ông ta yên lặng một giây, rồi ông ta nói; Thế thì sao?

Tôi cảm thấy quan hệ công việc giữa chúng tôi đang xấu đi, rằng ông ta đang suy tính cách tốt nhất đưa tôi vào chuyện không mong muốn trong công việc, chẳng hạn bị sa thải. Tôi nói với ông ta: Bất chấp những nỗ lực của ông, tôi sẽ theo đến cùng vụ này.

Ông ta khiến tôi ngạc nhiên khi bảo: Nếu thế, hãy cho tôi biết ông tìm được gì nhé!

Tôi nghĩ điều đó có nghĩa là Washington không thật hết với ông ta, điều đó có thể đúng hoặc sai. Trong bất kỳ trường hợp nào Walsh cũng tuân lệnh, tôi thì không, đó là lý do gây ra một số khó chịu cho đặc vụ phụ trách Thomas Walsh của tôi. Tôi nói: Cuối cùng ông sẽ cảm ơn về sáng kiến phi thường của tôi.

— Cái sáng kiến chó chết của ông rất giống sự không phục tùng, không chịu chấp hành mệnh lệnh. Hơn nữa ông đang tiêu tốn rất nhiều thời gian và sức lực điều tra chính Cục thay vì làm công việc của mình.

— Việc của tôi là gì?

— Là tìm Harry. Tìm thấy ông ấy rồi. Ông có thể về.

— Không, bây giờ tôi cần tìm kẻ giết anh ấy.

— Ông cần tìm kẻ giết ông ấy? Ông? Sao luôn phải là ông?

— Vì tôi không tin ông, hoặc những người ông phục vụ.

— Thế thì xin nghỉ đi.

— Nói cho ông nghe, nếu tôi về trắng tay sau vụ này, ông sẽ nhận được đơn xin nghỉ của tôi.

— Khi nào?

— Một tuần.

— Thống nhất nhé. Hãy để cho tôi làm cái việc điền vào các giấy tờ cần thiết cho việc sa thải ông.

— Và tôi không muốn nghe thêm bất kỳ chuyện vớ vẩn nào về việc ngăn chúng tôi thực hiện vụ này.

— Một tuần.

Tôi trả lại điện thoại cho Kate, nàng nói: Tom, xin hãy gọi cho thiếu tá Schaeffer và nói rằng chúng tôi là những đặc vụ được chỉ định điều tra vụ này và hỗ trợ chúng tôi hết mức có thể.

Walsh nói gì đó và Kate trả lời: Không, chúng tôi không có bất kỳ thông tin hay chỉ dẫn nào, nhưng nếu có, chắc chắn chúng tôi sẽ chia sẻ với ông.

Tôi đoán nàng quên những gì Harry viết trong túi quần và câu chuyện của chúng tôi với chuyên gia khám nghiệm y tế. Trí nhớ có chọn lọc là một phần của Phương pháp Corey trong làm việc với cấp trên.

Nàng nghe một lúc rồi nói: Tôi hiểu.

Kate sắp nói điều gì đó nhưng rồi nhận thấy điện thoại đã ngừng. Nàng tắt máy luôn.

Tôi hỏi: Hiểu gì?

— Hiểu rằng chúng ta có 7 ngày để thực hiện một phép thần, nếu không chúng ta sẽ trở thành lịch sử.

— Không vấn đề gì.

— Và nó nên là một phép thần to lớn. Không có gì nhỏ như tìm thấy một tay thợ săn ngu độn thú nhận vô ý khiến Harry chết.

— Ok.. Hợp lý đấy.

— Và nếu bọn mình theo dõi Bain Madox để tìm chứng cớ giết người nhưng thất bại, Walsh sẽ để ý điều đó và chúng ta sẽ chỉ còn nước đi làm bảo vệ cho Kmart[2].

— Chuyện này ngày càng khó khăn.

— Đúng. Này, mà anh to mồm lắm.

— Cảm ơn đã nhắc anh. Còn gì nữa không?

— Mà… ông ta nói vụ điều tra của ta chỉ được dừng ở một vụ giết người có thể đã diễn ra, không điều tra bất kỳ điều gì liên quan tới Madox. Cái đó để Bộ Tư pháp xử lý.

— Tất nhiên, anh hiểu điều đó.

Nàng liếc xem tôi có thái độ mỉa mai không. Có lẽ nàng giữ điều mình đoán trong lòng và nói với tôi: Anh hơi rắn với ông ta. Một lần nữa như thế.

— Hắn khiến anh nổi khùng.

— Đừng coi đó là chuyện riêng, và đừng lo thay phần em. Em có thể tự làm việc đó vào địa điểm và thời gian do mình chọn.

— Vâng, thưa quý bà!

Nàng nắm tay tôi lần nữa: Nhưng cảm ơn, rồi tiếp: Anh quên nói với ông ta “chết quách đi”.

— Anh ngụ ý thế mà.

— John, em nghĩ ông ta sợ đấy.

Tôi nghĩ một chút rồi trả lời: Anh nghĩ em đúng. Và em quên nói với ông ta chúng ta đã tìm thấy gì ở nhà xác.

Nàng nói: Em chuẩn bị nói điều đó lúc ông ta bỏ máy. Tiên sư ông ta.

Chúng tôi lái xe trong im lặng, theo đường 56 về phía nam. Đầu óc tôi lại nghĩ về hình ảnh Harry nằm chết và trần truồng trong nhà xác, lòng tôi quặn lên. Một con người tốt đã ra đi, như thế, chỉ vì anh đã nhìn hoặc nghe thấy điều mình không được nhìn hoặc nghe.

Tôi còn hơn cả giận dữ – tôi giận muốn giết bất kỳ kẻ nào đã ra tay với Harry. Nhưng tôi phải bình tĩnh và xử lý vụ này cho tới khi chắc chắn tóm được kẻ giết anh ấy. Khi đó hãy trả thù.

Chúng tôi chạy qua Colton rồi South Colton. Trạm xăng của Rudy đã đóng cửa, tôi hy vọng ông ta đang tới ngôi nhà của ông chủ, đái ra quần khi trên đường đến đó.

Tôi nhìn thấy tấm biển chào mừng tới Công viên quốc gia Adirondack, và rất nhanh, cây to hơn và dày hơn, đường trở nên tối hơn.

Sau vài phút tôi bảo Kate: Giết người là điều bọn mình đã thấy. Nhưng có thứ gì đó vẫn diễn ra mà mình không thấy.

Nàng không trả lời, một lúc sau hỏi tôi: Ví dụ?

— Điều duy nhất Madox đạt được khi dàn dựng vụ tai nạn do săn bắn ở nơi xa khu đất của mình là kéo dài thời gian.

— Thời gian để che giấu bằng chứng.

— Không. Rốt cuộc mọi thứ lại quay về Madox. Nếu kéo dài một chút thời gian là thứ hắn đã đạt được thì đó là tất cả những gì hắn muốn.

— Ok, nhưng sao?

Tôi giải thích: Bain Madox không dính dáng đến những việc ngu ngốc hay liều lĩnh. Cách duy nhất có thể hiểu việc hắn giết một đặc vụ liên bang mà FBI biết đã đột nhập hoặc gần đất của hắn là xem xét liệu vụ giết người và cuộc điều tra sau đó không làm hắn lo ngại. Và cách duy nhất có thể hiểu là liệu một thứ gì khác sẽ sớm xảy ra, và với Bain Madox thì điều đó quan trọng hơn nhiều việc bị tình nghi giết người. Tôi liếc Kate: Thế thì điều đó có thể là gì?

— Rồi… em hiểu…

— Anh biết là em hiểu. Nói đi.

— Vũ khí hạt nhân.

— Đúng. Anh nghĩ tay này có vũ khí hạt nhân. Đó là điều Harry định nói. Đó là điều anh tin.

— Nhưng… tại sao? Cái gì…?

— Anh không biết. Có lẽ hắn ta định tấn công Baghdad bằng vũ khí hạt nhân. Damascus. Tehran.

— Em nghĩ thế là suy diễn, John. Bọn mình cần thêm thông tin. Thêm bằng chứng.

— Đúng. Bọn mình sẽ thắng lợi sớm hơn mình nghĩ.

Nàng không trả lời.

❀ ❀ ❀

[1] Trường đại học về tội phạm hình sự ở New York.

[2] Một trong những chuỗi hàng giảm giá lớn nhất của Mỹ.

Thật lãng mạn phải không John? Phía trên lò sưới là một bộ sưu tầm gạc hươu lớn khiến tôi chợt thấy mình có cảm giác ham muốn. Tôi nói: — Anh cảm thấy thật ham muốn. — Chúng ta không thể chỉ thưởng thức căn phòng không thôi được sao? — Như
Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

3 Trong Tổng Số 4 tác phẩm của Nelson Demille

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.