Kate và tôi cùng xuống ăn bữa sáng vào chủ nhật, các vị khách ở cùng không có gì đáng ngạc nhiên: vẫn những người sành rượu nho từ Manhattan tới, trong trường hợp này là ba đôi khó xác định giới tính nhìn nhận gì cũng nghiêm túc, như thể họ đang thanh tra Đài phát thanh quốc gia vậy. Tôi chẳng biết họ có quen nhau nữa hay không, ai cặp với ai hay tất cả vừa mới gặp nhau trong một buổi tụ tập.
Họ đang tán gẫu và chuyền tay nhau những trang của tờ Thời báo chủ nhật như thể họ đã tìm thấy những dòng chữ thiêng liêng vậy.
Tất cả chúng tôi cùng tự giới thiệu, tôi và Kate ngồi vào hai chỗ còn trống ở bàn ăn. Bà quản lý mang cho chúng tôi cà phê và nước cam rồi gợi ý dùng cháo bột yến mạch làm món khai vị. Tôi hỏi:
— Bà có bánh mì tròn không?
— Không.
— Không có bánh mì tròn tôi chẳng thể đọc được Thời báo. Cháo bột yến mạch đi với Nhật báo phố Wall. Bà có Nhật báo phố Wall không?
Kate xen ngang:
— Cháo bột yến mạch là đủ rồi, cảm ơn bà.
Những người ăn sáng cùng chúng tôi đang bàn về một loạt vấn đề nhặt từ những mảng của tờ Thời báo – nghệ thuật, giải trí, sách, du lịch…
Tôi và Kate uống hết một chai rượu tốt cho người mới quan hệ tình dục xong, tôi còn uống thêm một ít vang đỏ nồng độ cao nên nóng cả người, hơi bực tức; tôi chẳng tham gia câu chuyện dù Kate có thể.
Tôi vẫn giắt khẩu Smith & Wesson nhỏ trong bao súng, lúc đó tôi nghĩ về việc ném khăn ăn xuống, rút súng ra và hét lên: Ngồi im! Tao là kẻ ít học. Câm mồm và ăn cháo bột yến mạch đi! Nhưng tôi biết Kate sẽ thế nào khi tôi có thái độ ngốc nghếch.
Dù sao câu chuyện lại xoay quanh tít của tờ Thời báo: “Rumsfeld ra lệnh lập lại kế hoạch chiến tranh để hành động nhanh hơn".
Và các vị khách ở cùng chúng tôi đồng ý rằng với quan điểm của chính phủ hiện nay, chiến tranh Iraq không thể tránh khỏi.
Nếu tôi là một tay cá cược (thực tế cũng đúng thế thật), tôi sẽ đặt cược vào tháng 1 hoặc tháng 2. Nhưng có lẽ đánh cược tháng 3 dễ thắng hơn.
Owen – một trong đám đàn ông trong phòng ăn cảm thấy tôi không chú ý nhiều bèn hỏi:
— Ông nghĩ thế nào, John? Tại sao chính phủ này lại muốn gây chiến với một nước chưa từng gây hại cho chúng ta?
Câu hỏi có vẻ hơi rộng, giống như những câu hỏi tôi dành cho các nghi can: Khi nào anh ngừng đánh vợ và bắt đầu làm cho AI Qaeda?
Tôi trả lời Owen rất thật:
— Tôi nghĩ chúng ta có thể tránh cuộc chiến này bằng cách dùng một đội bắn tỉa hay vài tên lửa hành trình tiêu diệt Saddam cùng đám con trai điên khùng của hắn.
Yên lặng một lát, rồi Mark – một người trong số đó lên tiếng: Thế… ông không ủng hộ cuộc chiến… nhưng ông nghĩ ta cần giết Saddam Hussein?
— Đó là cách tôi sẽ làm. Chúng ta cần dành cuộc chiến đến khi cần.
Mia, một trong số phụ nữ hỏi tôi đầy vẻ văn hoa:
— Có bao giờ chúng ta cần một cuộc chiến không?
Tôi hỏi lại: Thế bà làm gì sau khi Trung tâm Thương mại Thế giới và Lầu Năm góc bị tấn công? Cho con đi Afghanistan du lịch hoà bình chăng?
Kate lên tiếng:
— John thích đưa ra những tuyên bố khiêu khích.
Tôi nghĩ mình nên chấm dứt câu chuyện, như thế sẽ tốt cho tôi. Nhưng Mark có vẻ quan tâm đến tôi:
— Ông đang làm công việc gì, John?
Tôi thường nói với mọi người mình là chuyên gia phát hiện mối, nhưng tôi quyết định chấm dứt câu chuyện vớ vẩn nên trả lời: Tôi là đặc vụ liên bang trong ATTF.
Sau một giây im lặng, Mark hỏi:
— Thật không?
Kate nói: Bọn tôi làm cùng.
Alison, một phụ nữ trong đám kia nhận xét:
— Thú vị thật.
Jason – gã đàn ông thứ ba hỏi tôi:
— Ông nghĩ mức báo động của chúng ta hiện nay lên tớí mức da cam là thật hay cố tình tạo ra vì lý do chính trị?
— Này, tôi không biết, Jason. Tờ Thời báo nói gì?
Hắn vẫn khăng khăng: Mức báo động thực hôm nay là gì?
Kate trả lời:
— Mức báo động khủng bố ở Mỹ rất thật. Tuy nhiên, do không thể tiết lộ bất kỳ tin mật nào, tôi chỉ có thể nói rằng chúng ta không hề có thông tin cụ thể về một vụ tấn công sắp xảy ra.
— Thế tại sao, Jason hỏi – chúng ta vẫn trong tình trạng báo động da cam, mức báo động cao nhất?
— Báo động thế chỉ mang tính đề phòng bởi đang kỷ niệm một năm sự kiện 11-9.
— Đó là quá khứ rồi, Mark nói. Tôi nghĩ đây chỉ là cách tiếp tục duy trì đất nước trong tình trạng sợ hãi để chính phủ có thể thực hiện các chương trình an ninh nội địa, thực ra là đàn áp thẳng tay tự do công dân. Anh ta nhìn tôi và hỏi: Ông có đồng ý không, John?
— Hoàn toàn. Mark ạ, thực ra tôi và đặc vụ Mayfield đến đây để báo cáo về những kẻ chống đối chính phủ, và tôi cần cảnh báo ông rằng bất kỳ điều gì ông nói có thể được sử dụng chống lại ông trước toà án binh.
Mark cố nở một nụ cười yếu ớt.
Alison nói với tôi:
— Tôi nghĩ ông lại khiêu khích rồi.
— À, đấy là do nước bôi sau khi cạo râu của tôi ấy mà.
Alison khúc khích. Tôi nghĩ cô ta thích tôi rồi. Hơn nữa tôi rất nghi cô ta là kẻ la hét đêm hôm thứ sáu.
Pam – phụ nữ thứ ba, hỏi cả hai chúng tôi:
— Đã bao giờ hai vị bắt được một tên khủng bố?
Đó có vẻ như một câu hỏi bình thường nhưng căn cứ theo giọng điệu của Pam, hoàn cảnh chung, có thể hiểu nó theo kiểu khác, và Kate nắm được. Nàng nói:
— Nếu cô muốn nói tới một tay khủng bố Hồi giáo thì chưa, nhưng… – Nàng đứng dậy và vén chiếc áo len chui đầu, để lộ ra một vết sẹo dài và trắng chạy từ bên dưới sườn trái xuống tận mông – Một tay người Libya tên Asad Khalil đã bắn tôi bằng súng bắn tỉa, hắn cũng bắn trúng John nữa.
Vết sẹo của tôi chạy từ hông phải xuống dưới đũng quần soóc. Với cả đàn ông, đàn bà thế này, tôi chẳng biết làm thế nào cho họ xem nó được..
Kate kéo áo xuống và nói:
— Thế đấy, tôi chưa bao giờ bắt một tên khủng bố nhưng đã từng bị một tên bắn. Và tôi có mặt ở Tháp đôi khi nó bị máy bay đâm vào.
Căn phòng yên lặng một lát, tôi nghĩ có lẽ mọi người đang chờ xem vết sẹo của tôi. Trên người tôi có ba vết đạn, chúng đã chấm dứt sự nghiệp cảnh sát NYPD của tôi. Hai vết nằm ở khu vực tế nhị, nhưng còn một vết nằm ở ngực tôi có thể nói do tay người Libya kia gây ra, bởi tôi rất muốn cởi cúc áo cho Alison thấy nó.
— John?
— Hả?
— Em nói là em sẵn sàng đi rồi đấy.
— Anh ngửi thấy mùi nước sốt đang nấu kia mà.
— Em muốn đi sớm.
— Được rồi, – tôi đứng dậy và nói với mọi người: Chúng tôi sẽ lên đường tới đảo Plum. Các vị đã biết, đó là khu thí nghiệm chiến tranh sinh học. Có thể 8 lít vi khuẩn bệnh than bị mất và chúng tôi phải cố gắng xem chúng đã biến đi đâu. Sẽ thật khủng khiếp nếu một máy phun thuốc trừ sâu lại phun chúng lên các đồng nho hay – Tôi ho hai cái rồi nói: Xin lỗi. Thôi, chúc các vị một ngày vui.
Hai chúng tôi rời nhà nghỉ và bước về chiếc Jeep. Kate bảo:
— Anh không được nói như vậy.
— Sao cơ?
— Anh biết mà, nàng cười to – điều tôi chưa từng thấy. Bây giờ nàng đã là một phụ nữ khác, thoải mái và cởi mở hơn nhiều và rốt cuộc đã rất thích trí thông minh sắc sảo và khiếu hài hước tinh tế của tôi. Nàng nói: Anh trẻ con phát kinh!
Đó không phải điều tôi đang nghĩ! Hai chúng tôi vào xe và lên đường.
Nàng nói với giọng trầm và sâu, tôi đoán là đang bắt chước giọng mình: Có thể 8 lít vi khuẩn bệnh than bị mất.
— Em nóng đầu à?
Nàng vẫn tiếp: Sẽ thật khủng khiếp nếu một máy phun thuốc trừ sâu lai phun chúng lên các đồng nho. Rồi lại ho hai cái – Xin lỗi, tôi nghĩ mình nhiễm bệnh than.
— Anh có nói thế đâu?
— Anh tìm đâu ra trò đó thế?
— Anh chẳng biết. Tự nhiên nảy ra trong đầu thôi.
— Sợ thật.
— Bệnh than đáng sợ lắm.
— Không, em nói cái đầu anh ấy.
— Đúng đây. Mà đi đâu đây? – Tôi hỏi.
— Em biết một hàng đồ cổ rất tuyệt ở Southold.
— Mình đi nhà thờ đi. Tiết kiệm hơn.
— Southold! Rẽ trái ở đây.
Thế là chúng tôi mất cả buổi sáng chủ nhật xem đồ cổ. Tôi chẳng thích đồ cổ lắm, hầu hết là những mảnh gỗ mục đầy sâu bọ hay những mảnh vải sợi mất vệ sinh, đầy vi trùng. Tôi thà xem vi khuẩn bệnh than còn hơn xem đồ cổ.
Chẳng phải nói, bọn tôi không mua món nào. Kate lại còn bảo: Việc gì em phải mua một món đồ cổ nhỉ? Em đã cưới hẳn một món rồi mà.
Chúng tôi ăn trưa trong một nhà hàng rẻ tiền, rốt cuộc tôi cũng có được bánh mì tròn, nước sốt và trứng – những món tôi đã không được ăn trong bữa sáng.
Ăn xong, hai đứa xem thêm vài cơ sở sản xuất rượu và mua một tá chai vang mà có thể kiếm được ở Manhattan cũng cùng giá đó, rồi dừng ở một khu trưng bày của nông trang.
Chúng tôi rất ít khi ăn tại nhà – nàng và tôi chẳng biết nấu nướng, tôi cũng không ăn rau hay hoa quả, thế nhưng cả hai mua một đống quả, rau còn bám đầy đất, lại kèm thêm một bao 50 pound khoai tây Long Island. Tôi hỏi:
— Bọn mình làm gì với cái đống này?
— Thì anh tông vào một con hươu cho em lấy thịt làm đồ ăn. Thế thì hay đấy. Sao tôi không nghĩ ra nhỉ?
Chúng tôi lấy đồ chỗ nhà nghỉ, thanh toán tiền rồi trở về thành phố. Nàng hỏi:
— Anh thấy kỳ nghỉ vui chứ?
— Vui, trừ bữa sáng.
— Anh cần nói chuyện với những người có quan điểm trái ngược.
— Đúng. Anh có vợ rồi mà.
— Buồn cười thật, – rồi nàng hỏi: Tại sao cuối tuần tới bọn mình không về vùng nông thôn bang nhỉ?
— Hay đấy! – Nhưng rồi điều này nhắc tôi hỏi nàng: Em biết gì về Câu lạc bộ đồi Custer? Lần trước em chưa trả lời anh đâu.
Nàng nghĩ về câu hỏi của tôi, rồi trả lời:
— Em biết suýt nữa thì anh mất cả kỳ cuối tuần cho chỗ ấy.
— Gì cơ?
— A… Tom Walsh hỏi xem em có phản đối gì việc ông ta cử anh đến do thám chỗ đó.
— Thế à? Em nói gì?
— Em bảo có, em phản đối. Rồi nàng hỏi tôi: Làm sao anh biết Câu lạc bộ đồi Custer?
— Từ Harry Muller, người nhận nhiệm vụ.
— Anh ấy bảo gì anh?
— Anh đang hỏi em mà. Sao em không nói với anh chuyện này?
— Tom bảo em không được nói. Nhưng em sẽ nói với anh.
— Vào lúc nào?
— Bây giờ, trên đường về.
— Ừ, đúng. Sao em không muốn để anh đi?
— Vì em muốn đi chơi với anh cuối tuần này.
— Anh cũng chẳng biết gì về chuyện đi chơi, cho đến tận 4 giờ 30 chiều thứ sáu.
— Em đã nghĩ trước về vụ đi chơi rồi.
— Thực ra em tìm đại một chỗ mà em thấy đấy chứ. Tôi bảo nàng: Em đang nói chuyện với anh, em yêu ạ. Em không thể lừa được kẻ chuyên đi lừa, lại là một thám tử giỏi nữa.
Nàng bảo:
— Em chỉ không thích kiểu nhiệm vụ ấy… nên em bảo Tom rằng bọn tôi đã có kế hoạch, rằng em cần thực hiện kế hoạch.
Tôi hiểu ý và hỏi nàng:
— Em bảo không thích kiểu nhiệm vụ ấy, ý em là sao?
— Em không biết… chỉ theo bản năng thôi… có cái gì đó trong hành vi của Tom…
— Em nói cụ thể hơn đi?
— Không, em không thể… nhưng nghĩ về chuyện ấy, có lẽ em đã cảm nhận được nhiều từ những gì ông ta nói. Với lại em cũng không muốn một thân một mình vào cuối tuần.
— Sao em không tự nguyện đi cùng anh?
— John, thôi đi! Em xin lỗi vì đã nói dối anh, em cũng xin lỗi vì đã không bảo anh sớm hơn.
— Anh sẽ chấp nhận lời xin lỗi nếu em cho anh biết Câu lạc bộ đồi Custer là cái gì.
— Em không chắc. Nhưng Tom nói đó là một câu lạc bộ vừa mang tính xã hội vừa để giải trí của những người giàu và quyền lực.
— Lẽ ra anh đã làm được một số việc rồi đấy.
— Anh sẽ phải chụp ảnh...
— Anh biết hết những thứ đó. Điều anh không biết là tại sao lại phải theo dõi những người đó.
— Em cũng thực sự không biết. Ông ta không chia sẻ thông tin gì với em, – rồi nàng thêm: Anh có thể đoán rằng họ bảo thủ chính trị, hoặc có thể cực doan.
— Đó không phải là tội.
— Đó là tất cả những gì em biết.
Bây giờ tôi đã ra đến đường cao tốc Long Island và chạy về hướng tây – phía mặt trời đang lặn. Chiếc Jeep đầy mùi của một cái chợ nông sản, mấy chai rượu vang thì cứ lạch cạch phía sau.
Tôi nghĩ về điều Kate nói, song không đủ thông tin để đưa ra kết luận nào. Tuy nhiên có một vài tình tiết đáng chú ý, như quan điểm chính trị của Câu lạc bộ đồi Custer, những thành viên thuộc tầng lớp trên. Bọn điên cuồng cánh hữu thực sự dính dáng đến các hoạt động tội phạm luôn hầu hết là tầng lớp dưới. Nhà sinh hoạt câu lạc bộ của chúng, nếu có, là một trạm xăng hay lán trong rừng. Nhóm này rõ nàng là cái gì đó hơi khác.
Đó là tất cả những gì tôi nắm được lúc này, và nếu xét thông minh, đó là tất cả những gì tôi được phép biết; nếu muốn biết thêm, sáng mai tôi có thể hỏi Harry.
Kate bảo:
— Em nghĩ anh khó chịu với em vì đã không nói chuyện Tom và em bàn về việc cử anh thực hiện nhiệm vụ kia.
— Không đâu. Anh vẫn hạnh phúc vì công việc ổn thế này. Thật cảm động khi nghĩ về việc em và Walsh bàn liệu chàng John bé nhỏ có nên đi xa vào cuối tuần hay không.
— John...
— Có lẽ em cần nói rằng với em thì ổn, nhưng ông ta cần hỏi vợ anh ấy trước xem như thế có ổn với cô ấy không.
— Đừng ngu ngốc nữa!
— Anh mới chỉ bắt đầu kia mà!
— Thôi đi. Chẳng có gì quan trọng hết. Hãy đi mà bảo với Walsh rằng em đã kể cho anh, và rằng anh không hài lòng với kiểu quản lý của ông ta.
— Chính xác đó là điều anh sẽ làm. — Đừng có đối đầu. Cố gắng khéo vào.
— Anh sẽ rất khéo, – tôi hỏi: Anh có thể khoá đầu hắn không nhỉ?
Chúng tôi yên lặng một lát. Tôi thấy mình cần nói chuyện với Harry trước khi tôi đấu với Walsh vào sáng mai. Tôi dùng điện thoại trong xe bấm số của Harry.
Kate hỏi:
— Anh gọi ai?
— Chuyên gia tư vấn tâm lý của anh.
Sau 6 hồi chuông, tiếng của Harry vang lên: Đây là thám tử Harry Muller. Sau tiếng bíp, hãy để lại lời nhắn và số điện thoại để tôi có thể gọi lại cho bạn. – Rồi một tiếng bíp.
Tôi nói: Harry, Corey đây. Kate muốn làm đồ ăn. Có khoai tây, rau, rượu vang đỏ. Một trong hai chúng tớ phải đâm vào một con hươu để lấy thịt đây. Gọi lại cho tớ càng sớm càng tốt nhé.
Tôi bỏ máy và bảo Kate:
— Vụ do thám này có thể là một dịp thăng tiến, nếu anh không bị gấu ăn thịt.
— Có thể đó là lý do Walsh muốn anh đi.
— Để anh thăng tiến hay bị gấu ăn?
— Anh có phải hỏi không?
Tôi cười. Chúng tôi nắm tay nhau, nàng bật đài và dò một kênh dễ chịu. Trên đường về thành phố hai đứa nói chuyện một ít. Khi về đến hầm ngầm Midtown, đường chân trời màu sáng của khu Manhattan hiện ra. Cả tôi và Kate đều không nói gì khi thấy toà Tháp đôi không còn, nhưng cả hai đều biết người kia nghĩ gìTôi nhớ một trong những ý nghĩ bám riết lấy mình sau khi toà tháp bị máy bay đâm vào là một người đàn ông rút ra một con dao, không có súng; tôi nhớ đã nói với tay cảnh sát bên cạnh: ơn Chúa, thế nghĩa là không có bom hạt nhân.
Tay cớm trả lời: vẫn chưa có.