Sau bữa tối ở nhà hàng nổi, tôi và Kate lái xe về phía Orient Point nằm trên cực đông North Fork thuộc Long Island.
Bầu trời mây nhưng tôi vẫn có thể ngắm được sao – điều rất hiếm thấy ở khu Manhattan.
North Fork là một đảo đầy gió nhô ra biển, đẹp bình dị, phía bắc được bao bọc bởi eo Long Island, phía nam là vịnh Gardiners, phía đông là Đại Tây Dương.
Do vùng nước bao bọc giữ nhiệt độ mùa hè nên mùa thu ở vùng này ấm lạ. Thực tế là khí hậu vùng này, có lẽ thêm cả ảnh hưởng của hiện tượng trái đất nóng lên, là nguyên nhân hình thành các vườn nho mới trồng, khiến du lịch bùng nổ và làm thay đổi cảm giác về vùng đất này.
Khi còn bé, tôi thường nghỉ hè với cha mẹ tại đây, đi cùng là các gia đình khác khoẻ mạnh nhưng không thật khá giả để nghỉ ở Hampton, hoặc đi cùng những người muốn tránh sự ồn ã và đông đúc của nơi đó.
Một trong những con người mạnh mẽ ấy là Albert Einstein, người đã nghỉ hè tại đây, ở nơi có tên gọi Nassau Point vào năm 1939; và bởi ở đó chẳng có nhiều việc để làm nên có lẽ ông ta có khá nhiều thời gian cho suy nghĩ. Thế nên một ngày, do sự thúc giục của các chuyên gia vật lý khác, ông đã viết một lá thư cho Franklin Roosevelt – ngày nay được gọi là Lá thư Nassau Point – trong đó nhiệt thành khuyên tổng thống tiếp tục phát triển bom nguyên tử trước khi phe phát xít tự chế tạo được. Còn lại, như họ nói, là lịch sử.
Để ý khí hậu vùng này và thấy thời tiết ấm lên, tôi nói với Kate: Bọn mình đi “tắm tiên” nhé.
Nàng liếc tôi rồi trả lời: Bây giờ là tháng 10 đấy, John.
— Chúng ta cần tranh thủ ưu điểm của việc trái đất ấm lên trước những người khác. Trong 10 năm nữa nơi này sẽ trồng cọ chứ chẳng phải những đồng nho, và hàng ngàn người sẽ đến đây vào tháng 10 để sưởi nắng.
— Thế nên ta hãy lùi lại 10 năm để đi bơi.
Tôi tiếp tục lái xe về phía đông trên đường 25 – một con đường thời thuộc địa, trước đây còn có tên Xa Lộ Của Vua, người Anh kiểm soát vùng này trước khi Cách mạng[1] nổ ra. Dọc theo con đường, trên những dốc đứng phía bắc, tôi có thể nhìn thấy những ngôi nhà ván ghép màu trắng đã cũ và những ngôi nhà dành để nghỉ hè mới xây làm từ kính và gỗ tuyết tùng. Thực lòng chưa khi nào tôi thực sự muốn mình giàu có, nhưng đôi lúc tôi nghĩ đến việc làm một cuộc cách mạng để mình có thể chiếm lấy nhà nổi nghỉ hè của một tay đầu cơ nào đó. Tôi sẽ trả lại nó sau vài năm, và mọi người đều có thể sử dụng.
Chúng tôi đã đến gần Orient Point, phía trước là đường dẫn vào phà đi New London, Connecticut, và xa hơn nữa là khu vực cấm – nơi phà của chính phủ chạy đến Trung tâm dịch bệnh động vật thuộc hàng tuyệt mật trên đảo Plum.
Nơi này tất nhiên khiến tôi nhớ lại mùa hè tại đây, khi tôi đang hồi phục sau vụ bị bắn; khi chờ những vết thủng do đạn liền lại tôi đã điều tra một vụ giết hai người. Tôi còn có quan hệ với một phụ nữ tên Emma Whitestone – người bây giờ tôi vẫn nghĩ về nhiều.
Sau vụ đó tôi quan hệ với một phụ nữ tên Beth Penrose – chính là thám tử điều tra án mạng của hạt được cử đến điều tra. Beth xuất hiện trước Kate, có lẽ hai người cùng xuất hiện chỉ trong thời gian ngắn nên vụ trên đảo Plum và cái tên Beth Penrose không xuất hiện quá thường xuyên khi tôi và Kate ôn lại những vụ cũ.
Khi làm vụ đó, tôi còn lần đầu gặp Ted Nash ở CIA; cuộc gặp đó có ảnh hưởng lớn đến đời tôi, và sau còn cho thấy nó cũng có ảnh hưởng như vậy đến đời hắn. Đời hắn kết thúc trước tôi nên hắn không còn nghĩ nhiều về tôi nữa, trong khi đôi lúc tôi vẫn nghĩ về hắn.
Và số phận thật trớ trêu, Ted Nash biết Kate trước tôi, thực sự tôi nghĩ rằng hai người đã có gì đó trước khi tôi xuất hiện.
Vì thế đôi khi tôi tưởng tượng chuyện Nash đã thoát chết ở Trung tâm Thương mại Thế giới, tôi và hắn gặp lại nhau. Tiếp đến là một cuộc đấu khẩu mà tôi thắng, tất nhiên, sau đó là một cuộc đọ sức không dùng súng – trong đó tôi ném hắn khỏi một vách đá, một toà nhà chọc trời, hoặc có lúc tôi bẻ gãy cổ hắn và ngồi xem hắn co giật ngắc ngoải.
Kate hỏi tôi: Anh đang nghĩ gì thế?
Tôi thoát khỏi giấc mơ dễ chịu và trả lời: Nghĩ rằng trên thế giới lại có nơi đẹp đẽ thế này.
Nàng hỏi: Hồi đó anh nói tên anh là gì nhỉ?
— Thôi nào, anh đang cố tìm cảm giác… gì đó.
— Tốt, – nàng gợi ý – chúng ta hãy quay lại nhà nghỉ và làm tình đi.
Tôi ngay lập tức quay ngoắt xe một góc 180 độ và nhấn ga.
— Chậm thôi!
Tôi giảm ga. Như một câu nói cũ: Đàn bà cần một lý do cho sex, đàn ông chỉ cần một nơi nào đó. Theo đúng tinh thần ấy, tôi rẽ trái ngay ở nơi có tấm biển: “Công viên Quốc gia Orient Beach".
— Anh đi đâu thế?
— Một nơi lãng mạn.
— John, mình hãy quay lại nhà nghỉ đi.
— Chỗ này gần hơn.
— Thôi, John. Em không thích làm chuyện ấy ngoài trời đâu.
Tôi chẳng quan tâm mình làm chuyện ấy ở đâu. Mũi dùi trong quần đã chỉ hướng cho tôi chạy theo đường này.
Tôi tiếp tục chạy theo con đường tối và hẹp xuyên qua các bụi cỏ nến, có chỉ biển dọc theo một bán đảo nhỏ. Đất rộng dần ra, tôi thấy một lối mở trong đám cây bên trái kéo tới một con đường dẫn xuống mép nước. Tôi chạy tiếp qua khu đất lầy và ướt cho tới khi đến một bãi cát nhỏ trên vịnh Gardiners.
Tôi tắt khoá điện, hai đứa ra khỏi xe, bỏ giày tất và đi bộ về mép nước.
Phía đông chúng tôi có thể nhìn thấy rìa đảo Plum đầy vẻ bí hiểm, phía nam là đảo Gardiners, nơi từ thế kỷ XVI thuộc về gia tộc Gardiner, nơi thuyền trưởng Kidd[2] từng chôn kho báu – có thể đúng, nhưng nhà Gardiner chẳng bao giờ nhắc đến chuyện ấy.
Xa hơn về phía nam, bên kia vịnh là những ngọn đèn khu Hampton – nơi những du khách nghỉ hè sở hữu những của cải lớn hơn bất kỳ tay cướp biển nào hy vọng có được sau cả đời cướp bóc.
Nhưng thế thì tôi quên mất vấn đề lúc này – cơn hứng tình. Tôi bảo: Bọn mình “tắm tiên” đi, – rồi cởi áo khoác và ném xuống cát.
Kate thò một ngón chân xuống nước: Lạnh đấy.
— Vẫn ấm hơn không khí. Tôi bỏ sơ mi và quần: Xuống đi em. Tôi bỏ nốt quần lót rồi bước xuống nước. Ôi, “thằng cu” rũ xuống ngay.
Kate nhận thấy và bảo: Có lẽ anh cần phải hạ hỏa – rồi nàng đẩy lưng tôi – Xuống đi anh chàng.
Hừm, nhớ lại chuyện các thành viên Câu lạc bộ Gấu bắc cực[3] lao mình xuống nước vào tháng giêng ở đảo Coney trên bờ Đại Tây Dương, tôi hét lên một tiếng kinh hoàng rồi lao ra và cắm đầu xuống.
Tôi nghĩ tim mình đứng lại, mạch ngừng và “thằng cu” teo hết lại.
Cố gắng lặn hết khả năng, tôi trồi đầu lên, rũ nước. Tôi gọi Kate: Khi xuống rồi thì Ok thôi mà em!
— Tốt. Cứ ở đó nhé. Em sẽ quay lại nhà nghỉ. Tạm biệt!
Tôi hét lên:
— Anh nghĩ đặc vụ FBI khoẻ lắm cơ. Em là dạng tởm!
— Anh là đồ đần. Hãy lên ngay trước khi chết cóng!
— OK… ôi… hừ… hừ. Anh đang bị chuột rút đây… Tôi trồi lên hụp xuống, miệng phun nước và hét “Cứu!”.
— Anh đùa đấy à?
— Cứu!
Tôi nghe giọng nàng “Chó chết thật” hay “Chết đi” gì đó. Rồi nàng cởi quần áo, hít một hơi sâu, chạy xuống nước cho ngập đến eo, cắm đầu xuống và bơi về phía tôi.
Tôi hít đầy không khí vào phổi rồi ngửa cho người nổi, ngắm nhìn bầu trời đêm tuyệt vời. Tôi nghĩ mình đã nhìn thấy sao Thi mã qua những đám mây đang trôi.
Kate bơi đến gần tôi, cách vài foot liền té nước: Anh là đồ khốn!
— Xin lỗi, gì cơ ạ?
— Nếu bây giờ anh chưa chết đuối, một phút nữa anh sẽ bị thế.
— Anh đâu có nói là anh chết đuối. Tôi gợi ý: Ngửa người nổi đi, anh sẽ chỉ cho em sao Thi mã.
— Em không thể tin được anh lại làm cái trò ấy. Em chết rét rồi đây.
— Nước vẫn ấm hơn...
Nàng đặt tay lên mặt tôi rồi dúi đầu tôi xuống nước. Rồi cứ giữ như thế một lúc lâu.
Tôi giãy ra, lặn chìm dưới nước rồi vòng lại phía sau lưng nàng. Bộ mông trần thật đẹp của nàng ở ngay phía trước tôi – thế nên làm sao tôi chịu được việc không cắn cho nàng một cái thật yêu.
Nàng trồi thẳng người lên, khi tôi nổi lên thì nàng đang bơi vòng tròn và như thể đang cố nhìn gì đó dưới làn nước den.
Tôi gọi: Anh vừa cắn một con cá mập mông trắng.
Nàng hướng về tôi và hét một loạt từ gì đó khó nghe. Nhưng tôi nghe được “Đồ đần độn chết tiệt”.
Thôi, khởi động thế đủ rồi. Tôi nói: Anh về bây giờ, em vẫn ở đây à?
Nàng không trả lời và bơi sải về phía bờ.
Nàng bơi nhanh nhưng tôi vẫn bắt kịp, chúng tôi cùng bơi đua về bờ. Tôi nghĩ cả hai đều giỏi, đó là lý do giữ cho mối quan hệ giữa hai đứa luôn tuyệt vời. Và một trong hai đứa là kẻ đần chưa lớn, kẻ còn lại thì không thế, vì vậy chúng tôi thuộc dạng bù đắp cho nhau, như một con khỉ đầu chó đực và con cái đầy kinh nghiệm.
Dù sao tôi biết Kate hơi giận mình, tôi để cho nàng thắng vụ bơi thi vào bờ, khi tôi bước lên bờ cát, nàng đang lau người bằng chiếc quần và áo khoác của tôi.
Lên khỏi mặt nước thật lạnh, người tôi cóng lại, hai hàm răng lập cập va vào nhau. Tôi bảo nàng: Tỉnh táo thật.
Chẳng có câu trả lời.
Tôi thử cách khác: Này, em bơi khủng khiếp. Em muốn làm tình không?
Nàng nhặt quần áo từ bãi cát lên và như thể chẳng nghe thấy tôi nói gì.
— Kate, chào em!
Nàng quay về phía tôi: Chưa bao giờ trong đời em lại gặp một người đàn ông trưỏng thành lại trẻ con, ngu ngốc, khờ dại, nông nổi, liều mạng và ...
Tôi cắt ngang: Thế nên anh đoán là em từ chối chuyện ấy.
— Cái gì? Anh đùa gì?
— Ơ… anh nghĩ em vừa nói rằng ...
— Đừng nói chuyện với em nữa.
— Ok.
Vậy nên cả hai chúng tôi đứng trên bãi cát nhỏ, không mảnh vải trên người. Nàng trông thật đẹp, dù mái tóc ướt đẫm và cặp môi tái xanh. Nàng có cơ thể khoẻ khoắn nhưng thật mềm mại, bộ ngực căng đầy và cao, bụng phẳng và chắc, đôi chân dài và đẹp, lớp lông màu vàng khiến tôi phát điên. Hơn nữa nàng còn có cặp mông rắn chắc mà tôi đã cắn một lần.
Nàng cũng nhìn tôi, tôi thấy rằng cơ thể nàng toả ra một chút hơi dù trời lạnh, về thể xác, chúng tôi rất hấp dẫn nhau, và chuyện ái ân rất hoà hợp, ngay cả khi nàng không nói chuyện với tôi – điều thường xảy ra khoảng hai tuần một lần – chúng tôi vẫn ân ái. Nói thật, đôi lúc tôi thích kiểu như thế.
Tôi tiến bước đầu tiên về phía nàng, nàng do dự rồi bỏ quần áo và bước một bước về phía tôi.
Lúc này tôi thấy luồng máu ấm áp đang chảy trở lại chỗ kín của mình.
Hai đứa đứng cách nhau vài foot, mặt đối mặt, rồi hai tay nắm lấy nhau, hai cơ thể ép sát vào nhau. “Thằng cu” cương lên một chút, rồi nàng nắm lấy và bảo: Chỗ này nóng.
Tôi đưa mấy ngón tay vào giữa hai đùi nàng: Chỗ này cũng nóng.
Đến lúc này cả hai đều bùng cháy, một lần nữa chứng minh rằng khi ta mâu thuẫn với bạn tình, hãy bỏ qua chuyên cãi cọ và lên giường…
Chúng tôi ép sát nhau hơn, tôi có thể cảm thấy đôi vú của nàng trên ngực mình, đùi nàng ép vào đùi mình, hai tay nàng đặt trên mông tôi kéo lại sát hơn.
Tôi quỳ xuống và hôn vào đám lông vàng nhạt, khi tôi chuẩn bị ngửa lưng cho nàng ngồi lên trên thì nàng đột nhiên xoay người rồi bảo: Hôn vào chỗ anh cắn em đi.
Ok. Tôi chẳng nhớ mình cắn ở đâu, thế nên hôn tất cả mọi chỗ.
Nàng xoay người lại và ra lệnh: Nói xin lỗi đi.
Vẫn quỳ, tôi nói: Anh xin lỗi.
— Hôn chân em đi.
Dễ thôi. Tôi hôn những ngón chân dính cát.
— Nằm ngửa ra.
Tôi xoay người và nằm ngửa trên cát.
Kate quỳ gối giữa hai chân tôi, cầm lấy “thằng nhỏ” rồi nói: Thằng bé này cần làm chút việc đây. Nàng hạ thấp người, ngả về phía trước rồi di chuyển mông theo nhịp độ mình thích, cho đến lúc đạt được cực khoái.
Nàng lăn ra, đứng dậy và bắt đầu mặc quần áo.
Tôi lên tiếng: Anh nghĩ em quên mất anh rồi đấy!
Nàng giũ cát khỏi áo lót: Khi hứng tình, anh có sức hấp dẫn em hơn rất nhiều.
— Thực ra anh là một người đàn ông thực thụ khi hứng tình đấy.
Nàng cười: Không, anh chỉ là chó con thôi.
Tôi ngồi dậy: Anh sắp “tới” rồi, chỉ cần em một phút thôi.
Nàng mặc váy và, áo len rồi bảo:
— Nếu anh có thể chờ đến lúc bọn mình tắm nước ấm, em sẽ cho anh thấy chờ đợi như vậy cũng xứng đáng.
— Nhất trí! Tôi đứng dậy và mặc mấy thứ quần áo đang ẩm.
Chúng tôi quay lại xe, Kate bật máy sưởi hết công suất.
Chúng tôi ra khỏi công viên rồi quay về hướng tây, trở về nhà nghỉ.
Kate bảo:
— Nếu em bị viêm phổi thì lỗi do anh đấy.
— Anh biết. Anh xin lỗi.
— Lúc ấy em nghĩ mình bị một con cá mập cắn thật.
— Anh biết. Anh thật ngu ngốc. Anh xin lỗi.
— Và anh không bao giờ nên giả vờ chết đuối.
— Anh biết điều đó không thể tha thứ. Anh xin lỗi.
— Anh hoàn toàn là một tên ngốc.
— Anh biết. Em muốn làm tình không?
Nàng cười.
Thế là chúng tôi lái xe theo xa lộ vắng vẻ, tay trong tay và cùng nghe một kênh phát thanh của Connecticut phát những bài hát của Johny Mathis, Nat King Cole và Ella Fizgerald.
Chúng tôi quay lại nhà nghỉ nhưng ổ khoá không chịu mở, tôi suýt đạp cửa thì Kate lại mở được, rồi cả hai leo lên cầu thang như hai thanh niên vừa mới biết về sex trước đó một giờ.
Cuối cùng thì tắm nước nóng vẫn khoái hơn tắm nước lạnh ở vịnh, và Kate, đúng như lời nàng, cho tôi thấy rằng chờ đợi hoàn toàn xứng đáng.
❀ ❀ ❀
[1] 13 thuộc địa chống lại Anh, diễn ra từ năm 1775 đến năm 1783.
[2] Một cướp biển, sống vào khoảng năm 1645-1701.
[3] Câu lạc bộ gồm những người tắm ở các vùng nước rất lạnh.