Lửa Hoang

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 34 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 44

❊ ❊ ❊

Tôi ngồi dựa lưng trên băng ghế dài nói:

— Được thôi. Trước tiên, Bain Madox chờ anh đến chỉ là một nửa câu chuyện mà thôi, hắn còn chờ một điều gì đó khác nữa.

— Thật là cùng hội cùng thuyền đều nghĩ như nhau.

Tôi đặc biệt yêu thích khi nàng liếc mắt. Trông nàng thật tuyệt. Tôi tiếp:

— Tất cả nhân viên phục vụ dường như biến đi cả nhưng nhân viên bảo vệ thì vẫn ở đó, và cả Carl nữa.

Tôi vắn tắt kể lại câu chuyện giữa tôi và Madox, bao gồm cả nhưng đoạn tranh luận không ăn nhập với chủ đề câu chuyện về việc bị thương trong khi làm nhiệm vụ, và sự ám ánh quái đản của Madox về lũ gấu.

— Nhưng cũng có thể những tranh luận đó không phải là không ăn nhập với câu chuyện. Có thể hắn đã nói bóng gió điều gì đó với anh.

— Những cái này nghe lại quá đàn ông đối với em.

— Đúng vậy. Quan trọng hơn là anh đã nói cho Madox biết là hắn có thể trở thành nhân chứng quan trọng trong vụ án mạng nghi vấn này. – Tôi kể lại chuyện tôi đã hư cấu ra việc nghi ngờ có một ai đó trong những nhân viên bảo vệ của hắn có thể là thủ phạm. Vậy là bây giờ chúng ta đã đưa hắn vào một chiếc thòng lọng chặt cứng.

— Giết một nhân viên FBI không phải là tội phạm liên bang, – Kate nhắc nhở.

— Ồ, nên là tội phạm liên bang.

— Nhưng không phải. Bang New York có quyền xét xử. Điều đó có nghĩa là Schaeffer, – Nàng hỏi: Anh không dạy điều này trong lớp học về luật hình sự ở John Jay à?

— Có, nhưng anh chỉ dạy thôi. Anh chưa áp dụng nó vào thực tế. Thật ra, anh tự tạo một vỏ bọc bằng cách tấn công hắn ta bằng lời nói, đó cũng là một tội phạm liên bang. – Tôi nói thêm: Madox không phải là một luật sư. Hắn là một nghi can.

— Nhưng hắn có luật sư.

— Đừng có chấp những chuyện vặt vãnh ấy.

Nàng có vẻ hơi cáu với tôi, nhưng lại dịu xuống:

— Em đoán đó là một bước đi khôn khéo. Đó có phải là khi hắn mời anh đến bữa tối không?

— Thực ra đúng là như vậy. Tối nay hắn sẽ đáp ứng một số thông tin anh yêu cầu.

— Đúng, đúng vậy. Giờ thì anh cần phải chính thức thông báo cho thiếu tá Schaeffer và Tom Walsh về những gì anh đã làm.

— Anh sẽ báo.

— Khi nào?

— Sau này.

Tôi tiếp tục kể thêm một số thông tin về buổi nói chuyện giữa tôi và Madox nhưng không đề cập đến khi tôi đã suýt sử dụng một biện pháp đơn giản một cách cổ điển để giải quyết một vấn đề phức tạp. Tôi đã muốn nói với người vợ và cũng là người bạn tôi rằng: Bởi Madox đã xử lý rắc rối mang tên Harry Muller bằng nửa ounce chì, thì anh cũng có thể giải quyết vấn đề mang tên Madox trong khoảng thời gian nhỏ hơn việc cúi xuống nhặt lên một sợi vải trên chiếc thảm trải nhà. Nhưng tôi đã không nói vậy.

— Madox tỏ ý chia buồn về vụ Harry dù hắn ta không thể nhớ nổi tên của anh ấy.

Kate nhìn tôi, tôi tiếp:

— Hắn nói rằng nếu có một quỹ nào ủng hộ cho Harry thì hắn có thể sẽ đóng góp cho quỹ đó.

Nàng tiếp tục nhìn tôi, có lẽ nàng đang nghi ngờ rằng tôi đã nghĩ đến biện pháp thực hiện công lý bằng nửa ounce chì, đôi khi vẫn được áp dụng đối với những kẻ sát hại cảnh sát.

Kate nói:

— Em đã gọi cho bạn gái của Harry, Lori Bahnik.

Điều này khiến tôi ngạc nhiên, nhưng tôi cũng nhận ra rằng lẽ ra tôi đã phải làm điều đó lâu rồi mới phải. Tôi nói:

— Em thật là tuyệt.

— Nói chuyện với cô ấy lúc này không hề dễ dàng. Nhưng em đã đảm bảo với cô ấy rằng chúng ta sẽ làm tất cả những gì có thể để tìm ra đầu mối vụ việc.

Tôi gật đầu.

— Lori gửi lời hỏi thăm đến anh. Cô ta rất mừng là anh đang tiếp tục điều tra vụ án.

— Em có nói là anh không còn được điều tra vụ án nữa không?

— Không, em không nói, – Kate nhìn tôi chăm chăm và nói: Lần cuối cùng em nghe nói là cả hai chúng ta đều đang điều tra vụ án.

Chúng tôi cùng nhìn nhau và mỉm cười. Tôi chuyển chủ đề:

— Hiểm cốt yếu đối với Madox là giờ đây hắn đang có cảm giác bị thúc ép, và hắn có thể làm một cái gì đó ngu xuẩn, liều lĩnh, hoặc khôn ngoan.

— Em nghĩ hắn đã làm cả ba điều đó khi mời anh tới bữa tối.

— Hắn mời chúng ta, Kate. Anh nghĩ là em đúng.

— Em biết là em nói đúng. Vậy thì tại sao anh lại đến đó và nhảy vào tay hắn? Hoặc, hãy làm điều khôn ngoan là không đến. – Nàng hỏi: Em có thể gọi điện cho Tom Walsh bây giờ dược không?

Tôi tảng lờ, vờ như không nghe thấy và tiếp tục kể:

— Anh cũng nhìn được khá chi tiết quang cảnh phía sau khu đất nhà hắn từ cửa sổ tầng hai phòng làm việc của Madox. Ở đó có một khu doanh trại đủ cho khoảng 20 đến 30 người cùng ở, nhưng anh nghĩ có lẽ tại một thời điểm nào thì cũng chỉ có chưa đến một nửa con số đó ở đấy. Bên cạnh đó là một khu nhà làm bằng đá với ba chiếc ống đang nhả khói, bên ngoài đậu một chiếc xe tải sửa chữa máy phát điện của công ty Potsdam Diesel.

Nàng lại gật đầu và nói:

— Có thể đã đến lúc phải chia sẻ thông tin. Em sẽ gọi cho Tom, còn anh thì gọi cho thiếu tá Schaeffer.

— Được. Anh sẽ gọi cho Hank Schaeffer trước đã, chúng ta sẽ có nhiều chuyện để nói hơn với Tom Walsh.

Tôi đứng dậy, bước đến bàn điện thoại, và dùng thẻ ghi nợ của mình, gọi đến trụ sở cảnh sát ở Ray Brook.

Tôi gặp thiếu tá Schaeffer, ông ta hỏi:

— Anh đang ở đâu vậy?

Tôi mở loa ngoài nói:

— Tôi không rõ lắm nhưng tôi đang cầm trên tay một chiếc thực đơn bằng tiếng Pháp.

Thiếu tá Schaeffer không có vẻ gì là thích thú:

— Ông có nhận được tin nhắn của tôi báo tin chiếc xe thuê của Hertz đã được đưa về The Point không?

— Có. Cảm ơn ông.

— Bạn ông, Liam Griffith có vẻ không hài lòng về hai vị.

— Quỷ tha ma bắt hắn đi.

— Tôi có nên chuyển thông điệp này đến ông ta không?

— Tôi sẽ tự tay gửi đến hắn. À này, tôi đến Câu lạc bộ đồi Custer và chẳng thấy đội theo dõi nào ở đó cả.

— Ồ, họ vẫn đang thực hiện nhiệm vụ. Tôi đã đưa họ ra phía đường 56 vì chiếc xe Jeep đen luôn rình mò quanh đó. Tôi cũng bố trí một đội ở phía đường khai thác gỗ đề phòng trường hợp có người ra vào từ con đường phía sau.

— Được, – tôi hỏi: Đội theo dõi của ông có thông tin gì mới không?

— Không ai đến đồi Custer ngoại trừ anh trên chiếc Huyndai màu trắng, và chiếc xe tải Diesel – Ông ta thông báo chi tiết về thời gian tôi tới và rời khỏi đồi Custer và hỏi – Ông làm cái quái gì ở đó vậy?

— Tôi sẽ nói sau. Chiếc xe tải của hãng Diesel đã rời khỏi đó chưa vậy?

— Năm phút trước đây thì chưa. Chưa có ai rời khỏi đồi Custer, vì vậy tôi đoán là Putyov vẫn còn đang ở đó. Ông có thấy dấu vết nào của hắn không?

— Không. Có ai theo dõi tôi sau khi tôi rời khỏi nơi đó không?

— Không.

— Tại sao không?

— Vì tôi được gọi trực tiếp từ đội theo dõì báo rằng có một chiếc xe thuê và người lái xe là ông John Corey. Tôi bảo họ là ông đang làm nhiệm vụ.

— Tốt

Nếu đúng như vậy thì cảnh sát bang đã không nhìn thấy tôi đổi xe ở trạm xăng của Rudy. Nếu không đúng như vậy thì tôi đã lái xe chạy quanh mà luôn bị theo dõi. Những điều này chỉ quan trọng khi tôi không còn tin tưởng Schaeffer nữa. Điều quan trọng là tôi đã có thể phát hiện ra nếu tôi bị theo dõi.

Thiếu tá Schaeffer tiếp tục hỏi:

— Ông làm cái quái gì ở đó vậy?

— Tôi tới đó để đánh giá nghi can và thu thập chứng cứ pháp lý.

— Chứng cứ pháp lý gì?

— Lông tóc và sợi vải.

Tôi giải thích những gì mình đã làm, Schaeffer nghe rồi hỏi:

— Những chứng cứ đó hiện giờ đang ở đâu?

— Tôi đang giữ chúng ở đây.

— Khi nào thì ông gửi chúng cho chúng tôi?

— Ồ, tôi nghĩ là có một vấn đề pháp lý cần được giải quyết trước.

— Không, chẳng có vấn đề nào hết. Án mạng là tội phạm cấp bang.

— Ông vẫn còn chưa kết luận đây là một vụ án mạng kia mà, – tôi nhắc Schaeffer.

Một khoảng yên lặng kéo dài khi Schaeffer suy tính về hậu quả của việc vượt rào này. Cuối cùng ông ta nói:

— Tôi có thể cho bắt ông vì tội che giấu chứng cứ.

— Nếu ông tìm thấy tôi.

— Tôi sẽ tìm thấy.

— Không, tôi thực sự giỏi lẩn trốn đấy. Tôi đang nghĩ xem điều gì sẽ là tốt nhất cho việc điều tra, và tốt nhất cả cho tôi và bạn đồng hành.

— Đừng có quá lâu la. Madox đã nói gì?

— Chúng tôi đã nói chuyện về lũ gấu. Tôi thông báo cho Schaeffer: Tôi đã nhắc nhở Madox rằng hắn ta có thể là nhân chứng quan trọng cho việc điều tra một vụ án mạng. Tôi giải thích việc mình đã làm điều này như thế nào và kết luận: Giờ thì hắn cần phải hợp tác, tự nguyện hoặc không tự nguyện, và bằng cách nào thì điều này cũng gây chút áp lực lên hắn.

Schaeffer đáp: Đúng. Tôi hiểu điều đó có tác dụng như thế nào, thám tử ạ. Cảm ơn ông. Rồi ông ta hỏi: Khi nào thì án mạng ở New York trở thành tội phạm cấp liên bang?

— Khi nào thì cái chết của Harry được coi là án mạng?

Rõ ràng là Schaeffer không hài lòng với tôi hoặc phương pháp của tôi. Vì vậy, ông ta không trả lời câu hỏi của tôi mà chỉ nói:

— Madox có thể buộc phải hợp tác nhưng từ giờ ông sẽ không còn gặp Madox mà không có mặt luật sư của hắn nữa.

Không hiểu luật sư của hắn có đến dự bữa tối hay không. Nói về vấn đề này tôi quyết định chưa cần phải báo cho Schaeffer về việc Madox mời tôi đến ăn tốì cho tới khi tôi lên đường tới Câu lạc bộ đồi Custer. Tôi muốn nói là tôi cần phải thông báo cho Schaeffer nơi tôi đến, đề phòng trường hợp bất trắc xảy ra. Nhưng tôi cũng lại không muốn ông ta biết quá sớm vì có thể chính ông ta hoặc Griffith sẽ bắt giữ tôi, và như vậy, trở thành một phần của rắc rối.

Schaeffer nói:

— Rồi, tôi đã giúp ông một số việc, ông cùng đã giúp tôi một số việc. Tôi cho là chúng ta không nợ nhau điều gì cả.

— Thực ra tôi muốn nợ ông thêm một số việc nữa.

— Hãy gửi văn bản cho tôi.

— Và khi đó, tôi nợ ông một keo.

Schaeffer không đáp lại. Có khả năng ông ta đang cáu bực với cách nói chuyện của tôi. Tuy nhiên, tôi vẫn nói:

— Về chuyện diesel, ông đã bao giờ để ý xem những chiếc máy nổ chạy diesel ở Câu lạc bộ đồi Custer lớn đến thế nào chưa?

— Điều này thì có gì quan trọng?

— Tôi không biết nó có quan trọng hay không. Tôi chắc là không. Nhưng tôi đã nhìn thấy khu nhà để máy nổ đó ở trong câu lạc bộ...

— Ừ, tôi cũng nhìn thấy nó khi tôi đi săn ngang đó.

Tôi để vài giây im lặng trôi qua, Schaeffer nói:

— Tôi đã cho người gọi đến công ty Potsdam Diesel, nhưng hoặc người của tôi thu được thông tin sai, hoặc nhân viên văn phòng của họ đọc sai thông tin.

— Thông tin gì?

— Ồ, người của tôi cho biết nhân viên Potsdam Diesel nói rằng những chiếc máy nổ đó có công suất 2.000 kw – Schaeffer ngừng trong giây lát: – Đó là công suất của từng chiếc. Quỷ thật, từng đó đủ cung cấp điện cho cả một thành phố nhỏ. Hẳn phải là 20 kw, có thể tối đa là 200 kw. Hoặc có thể là 20.000 w.

— Điều đó thì có khác gì?

— Ông sẽ thấy khác nếu đưa cái của nợ của ông vào ổ cắm điện ấy, – Schaeffer đổi chủ đề: Để tôi cho ông một vài lời khuyên.

— Được.

— Ông đang thực hiện công việc cho riêng ông, Việc này đòi hỏi phải có nỗ lực của cả một tập thể. Hãy quay trở lại với đội điều tra.

Kate giơ tay như một cử chỉ ủng hộ.

Tôi nói với Schaeffer:

— Hơi muộn mất rồi.

— Ông và vợ ông cần đến trụ sở của tôi ngay bây giờ.

Được mời trở lại nhà luôn là một điều thú vị và đầy lôi cuốn, nhưng tôi không còn tin vào cái gia đình đó của tôi nữa, vì vậy tôi nói:

— Tôi nghĩ là ông đã có các đặc vụ FBI của mình ở đó rồi.

Schaeffer gợi ý:

— Tôi sẽ gặp ông ở một nơi nào có thể khiến ông cảm thấy an toàn hơn.

— Được. Vậy tôi sẽ báo cho ông địa điểm hẹn gặp sau.

Và tôi cúp máy trước khi Schaeffer kịp đáp lại. Tôi quay sang nhìn Kate, nàng nói:

— John, em nghĩ chúng ta nên quay lại...

— Kết thúc tranh luận, Chủ đề mới. Potsdam Diesel.

Tôi nhấc ống nghe, quay số Potsdam Diesel tôi nhớ được ghi trên chiếc xe tải dịch vụ sửa chữa trong Câu lạc bộ đồi Custer.

Một giọng nữ trả lời tôi ở đầu dây bên kia:

— Potsdam Diesel. Lu Ann xin nghe. Tôi có thể giúp gì cho quý khách?

Tôi bật loa ngoài nói:

— Này Lu, tôi là Joe, quản gia tại Câu lạc bộ đồi Custer đây.

— Vâng thưa ông.

— Hiện ai đang ở đây bảo dưỡng máy phát điện cho chúng tôi.

— Có rắc rối gì ạ?

— Không, nhưng cô có thể lấy hồ sơ bán và bảo dưỡng máy cho tôi được không?

— Ông chờ một chút.

Đầu kia bắt đầu vang lên tiếng nhạc chờ, tôi nói với Kate:

— Anh không nghĩ là watt, nhưng Schaeffer không tin là 6.000… gì nhỉ? Megawatt?

— Kilowatt. 1.000 w là một kw. 6.000 kw là 6 triệu w. Một bóng đèn thường chỉ có 75 w thôi.

— Ồ, vậy công suất thật lớn.

Lu Ann quay lại ở đầu dây bên kia:

— Tôi đã có hồ sơ ở đây. Tôi giúp được ông bằng cách nào đây?

— Được. Nếu mất điện và sử dụng điện máy phát thì tôi có thể nướng bánh và pha cà phê sáng được không?

— Ông có thể nướng bánh và pha cà phê cho cả Potsdam – Lu cười.

— Vậy sao? Vậy tổng công suất là bao nhiêu kilowatt?

— Xem nào, ông có ba chiếc máy phát hiệu Detroit, máy 16 xilanh. Mỗi máy có thể cho công suất là 2.000 kW.

Kate và tôi nhìn nhau trong khi tôi nói với Lu:

— Không đùa đấy chứ? Những chiếc máy này bao nhiêu tuổi rồi? Đã đến lúc phải thay chúng chưa?

— Không. Chúng được lắp đặt năm 1984 nhưng chúng có thể chạy mãi nếu được bảo dưỡng.

— Nhưng một chiếc mới giá là bao nhiêu?

— Ồ, tôi không rõ, nhưng giá của chúng vào năm 1984 là 245.000 đôla.

— Một chiếc?

— Đúng vậy. Giờ thì đắt hơn nhiều. – Lu hỏi tôi: Có vấn đề gì với việc bảo dưỡng không ạ?

— Không. Al đã làm rất tốt. Ở đây tôi có thể nhìn rõ từng giọt mồ hôi của anh ấy. Khi nào thì anh ấy xong việc?

— Ồ, chúng tôi chỉ có Al và Kevin ở đây… được gọi đến vào ngày thứ bảy, chúng tôi thực sự rất nhiều việc… Ông biết là các ông thanh toán theo từng lượt bảo dưỡng.

Kate và tôi nhìn nhau. Tôi nói với Lu:

— Không hề gì. Có thể thêm 1.000 đôla vào hóa đơn thanh toán cho Al và Kevin.

— Ông thật là hào phóng.

— Vậy, cô nghĩ sao? Một tiếng nữa chăng?

— Tôi không biết. Ông có muốn tôi gọi cho họ hay ông muốn gặp và nói chuyện với họ?

— Cô hãy gọi cho họ. Nghe này, chúng tôi sắp có một buổi tiệc lớn đêm nay, vậy họ có thể trở lại vào lúc khác.

— Ông định xếp lịch đó vào khi nào?

— Vào ngày 31-11.

— Được… ồ… tôi thấy chỉ có duy nhất 31 ngày trong tháng...

— Tôi sẽ gọi lại cho cô. Trong khi đó thì làm ơn báo cho hai người kia, và bảo họ hoàn thành cho nhanh chóng. Tôi sẽ đợi.

— Xin chờ cho một chút.

Nhạc chờ lại được nổi lên, đó là bản Sông Danube xanh, tôi nói với Kate:

— Lẽ ra anh phải làm chuyện này cách đây một tiếng mới đúng.

— Muộn còn hơn là không bao giờ. Sáu nghìn kw đấy.

— Đúng vậy. Tại sao anh lại phải nghe cái Sông Danube xanh này nhỉ?

— Vì anh đang ở chế dộ chờ mà.

— Em có muốn khiêu vũ không?

Lu quay lại ở đầu dây bên kia:

— Tôi có tin vui đây. Họ đã hoàn thành công việc và đang thu xếp đồ dạc.

— Tuyệt thật.

Chó chết thì đúng hơn.

— Tôi còn giúp ông thêm được điều gì không?

— Hãy cầu nguyện cho một thế giới thanh bình.

— Tốt… điều đó thật là tuyệt.

— Lu Ann, chúc cô một buổi tối tốt lành.

— Anh cũng vậy, Joe.

Tôi gác máy, nói với Kate:

— Trong lịch sử thế giới, đây là lần đầu tiên một đội sửa chữa lại hoàn thành trước thời hạn.

— Dù sao thì Madox sẽ không bao giờ để cho hai gã thợ rời khỏi đó. Vì vậy, nếu chúng ta không chắc rằng mình đã thấy một ăng ten ELF thì thông tin này sẽ giúp chúng ta khẳng định điều đó.

— Anh chắc chắn là đã nhìn thấy ăngten ELF. Điều này là rất rõ, – tôi nói thêm: Nếu thấy đồ bạc sáng lên đêm nay thì hãy cho anh biết ngay.

— John, chúng ta sẽ không đi...

— Phía sau của việc đến dự bữa tối đó là gì?

— Cái chết, tra tấn chặt chân tay, mất tích, và ly dị.

— Chúng ta có thể xử lý được những điều này.

— Em có một ý tưởng hay hơn. Hãy lên chiếc xe tải kia và chạy thẳng về Manhattan. Ngay bây giờ. Chúng ta sẽ gọi cho Tom Walsh trên đường đi...

— Hãy quên điều đó đi. Anh sẽ không gọi di động cho Tom Walsh khi đang trên đường cao tốc chết tiệt kia trong khi chuyện tồi tệ đang xảy ra ở đây. Thực ra, lý do chúng ta đến đồi Custer tối nay không phải là để ăn tối, cũng không phải là để thu thập thêm chứng cứ, mà là để khẳng định liệu chúng ta có thể và có nên bắt giữ Bain Madox vì tội sát hại, xin lỗi, vì tội tấn công nhân viên điều tra FBI Harry Muller hay không.

Nàng ngẫm nghĩ rồi đáp:

— Em không nghĩ chúng ta có đủ chứng cứ, hay có thể là nguyên nhân để ...

— Quỷ tha ma bắt chứng cứ đi. Chúng ta có chứng cứ. Đó là những túi plastic kia. Và nguyên nhân có thể là tổng thể tất cả những gì chúng ta đã nghe và đã thấy.

Nàng lắc đầu nói:

— Mọi việc bắt giữ đối với bất cứ tội phạm liên bang nào, đặc hiệt là với một người như Bain Madox, đều là quá sớm, và có thể đẩy chúng ta vào rắc rối thực sự.

— Chúng ta đã gặp rắc rối thực sự. Chúng ta cần phải bắt ngay con quỷ đó vào tối nay. Trước khi hắn thực hiện những điều hắn nghĩ là hắn sẽ làm.

Kate không nói gì, và tôi cho rằng mình đã đi đúng vào vấn đề, tôi nói:

— Được, giờ thì hãy đi vào cái tin xấu đó. Sau đó anh sẽ đưa ra một quyết định hợp lý về việc sẽ làm gì tiếp theo.

Nàng nói:

— Em nghĩ là giờ này anh đã tìm ra rồi chứ.

— Anh đã nói ra nếu anh hiểu điều đó. Đợi đã.

Tôi suy nghĩ trong mười giây, một điều gì đó đang cố gắng diễn ra trong đầu tôi, nhưng trong đầu tôi có quá nhiều cái để suy nghĩ, vì vậy tôi hỏi:

— Động vật, chất khoáng, hay rau quả đây?

Kate đi tới bên bàn làm việc, đứng đó, kéo chiếc máy tính gần hơn và nói:

— Em sẽ cho anh xem cái này.

Thật lãng mạn phải không John? Phía trên lò sưới là một bộ sưu tầm gạc hươu lớn khiến tôi chợt thấy mình có cảm giác ham muốn. Tôi nói: — Anh cảm thấy thật ham muốn. — Chúng ta không thể chỉ thưởng thức căn phòng không thôi được sao? — Như
Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

3 Trong Tổng Số 4 tác phẩm của Nelson Demille

Truyện bạn đang đọc dở dang

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.