Lửa Hoang

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 34 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 27

❊ ❊ ❊

Chúng tôi lên xe, nổ máy và lên đường.

Khi chạy xe qua Ray Brook, Kate hỏi:

— Schaeffer nói gì với anh vậy?

— Anh sẽ nói. Nhưng bây giờ anh đang phải suy nghĩ.

— Về điều gì?

— Về những điều Schaeffer nói.

— Đó là cái gì vậy?

— Đó chính là điều anh đang cố nhớ lại… nó khiến anh nhớ đến một chuyện khác.

— Chuyện gì?

— Anh không thể nhớ được. Ngã ba đây rồi.

— Gấu kìa – đánh xe sang trái đi. Anh có muốn để em lái cho không?

— Không. Đừng trêu anh nữa. Lẽ ra anh không nên nói gì mới phải. Em luôn làm phiền anh như vậy.

— Không phải vậy. Nếu anh nói cho em biết Schaeffer đã nói với anh những gì, anh sẽ tự nhớ ra điều anh đang cần nhớ đó.

— Được.

Tôi cho xe rẽ sang đường 86, một con đường tối và vắng. Vừa chạy xe, tôi vừa kể lại cuộc đối thoại giữa tôi và Schaeffer. Kate là một người biết lắng nghe, còn tôi đã làm tốt công việc của một người kể chuyện, tất nhiên là khi tôi muốn. Nhưng sự kiện và logic không phải là một, và tôi chẳng thể nhớ được những từ ngữ nào đã khiến điều gì đó bừng lên trong đầu tôi.

Kate hỏi sau khi tôi kể xong:

— Anh có nhớ ra không?

— Không. Đổi chủ đề đi.

— Được thôi. Có lẽ như thế thì tốt hơn. Anh có bao giờ nghĩ Câu lạc bộ đồi Custer thuộc về chính phủ hay không?

— Không. Đây là màn trình diễn của Bain Madox từ đầu chí cuối. Anh nghĩ là không.

— Được, ông Bond ạ, vậy anh cho rằng nó không chỉ đơn thuần là một điểm săn bắn, và thậm chí cũng không chỉ là nơi những kẻ đồng mưu thường tụ tập?

— Đúng… có vẻ như đó là cả một… cái gì đó giống như, liên quan tới công nghệ rất không phù hợp với mục đích chính đáng của nó. Có thể là, trừ phi, như Madox đã nói với chúng ta, vợ hắn có ý định xây dựng nơi trú ẩn trong trường hợp xảy ra chiến tranh nguyên tử.

— Em nghĩ đó chỉ là một cách che chắn của hắn mà thôi – một lôgic cho cái điều mà hắn biết là chúng ta cuối cùng sẽ biết tới việc xây dựng nơi đó cách đây hai mươi năm.

Nàng nói thêm:

— Tối nay hắn tỏ ra là một tay tinh quái đấy.

— Em cũng có vẻ sắc sảo và thông minh đấy chứ.

— Cảm ơn anh, John. Còn anh thì chậm chạp và kém thông minh hơn bình thường thì phải.

— Cái không khí miền núi này khiến anh không thể suy nghĩ một cách rõ ràng được.

— Cái đó thì rõ rồi. Lẽ ra anh đã phải khai thác thiếu tá Schaeffer nhiều hơn nữa về những điểm này.

Tôi đáp lại với giọng hơi sắc nhọn:

— Anh đã cố hết sức để ông ta tự nguyện hợp tác. Nhưng khai thác một tay cớm khác thật chẳng dễ chút nào.

— Ồ, vậy mà khi anh bảo em ra khỏi phòng, em đã tưởng hai người sẽ phải cởi hết gan ruột ra với nhau cơ đấy.

Câu “Chết tiệt” bất chợt hiện lên trong đầu tôi, nhưng đó thường chính là lý do dẫn tới cãi lộn. Tôi nói:

— Chúng ta sẽ hỏi ông ta kỹ hơn vào ngày mai, được không em yêu?

— Lẽ ra anh đã có thể nói với Schaeffer những gì chúng ta tìm đọc được trong túi Harry.

— Tại sao phải vậy?

— Ô, trước tiên, đó là điều nên làm, và thứ hai là có thể ông ta biết ELF là gì.

— Anh nghi ngờ điều đó.

— Khi nào thì chúng ta có thể chia sẻ thông tin này?

— Không cần thiết phải làm điều đó. Các đồng nghiệp FBI của em rất thông minh, họ sẽ tìm ra thôi. Nếu họ không tìm ra được, cảnh sát bang sẽ làm thay họ việc đó. Còn nếu đến cả cảnh sát cũng không làm được nữa thì chúng ta sẽ hỏi Bain Madox về MAD, NUK, và ELF.

— Có lẽ chúng ta nên hỏi. Hắn ta biết đấy.

— Thực ra là, hắn biết… Đợi đã, anh tìm ra rồi!

Nàng xoay ghế sang hỏi:

— Sao? Anh tìm ra ý nghĩa của những từ đó rồi sao?

— Đúng, đúng vậv. Các từ MAD và NUK rõ ràng là viết tắt của Madox và nuclear (hạt nhân). Nhưng ELF lại là viết tắt của ba chữ cái đầu.

— Ba chữ nào?

— Đó là viết tắt của ba chữ mà Harry nghĩ về Bain Madox – Đồ chết tiệt quỷ tha ma bắt.

Nàng ngồi quay lại trong ghế nói:

— Chết tiệt.

Chúng tôi lại tiếp tục chạy xe trong im lặng, mỗi người theo đuổi ý nghĩ của riêng mình.

Cuối cùng thì Kate cũng lên tiếng:

— Thực ra có một tổ chức có tên gọi là Earth Liberation Front (Mặt trận Giải phóng Trái đất). ELF.

— Đúng, vậy thì sao?

— Phòng an ninh nội địa của ta đang làm về tổ chức này.

— Vẫn đúng. Sao nữa?

— ELF đang liên quan tới vấn đề mà chúng ta gọi là khủng bố sinh thái. Họ đốt phá các dự án xây dựng để giữ đất, găm đinh sắt vào cây để phá cưa máy, và họ còn định đặt bom trên tàu chở dầu nữa.

— Đúng vậy. Thế nên em cho rằng Madox đang tìm cách đặt một thiết bị nguyên tử tại buổi họp tới đây của ELF?

— Em không biết… nhưng rất có thể có một đầu mối liên hệ ở đó… ELF… đầu… Madox…

— Em quên mất từ NUK.

— Em biết, John… em đang cố tìm mối liên hệ với nó. Giúp em xem.

— Anh không nghĩ là Bain Madox, người đã tự xưng là góp phần vào sự sụp đổ của Liên Xô, lại tự hạ thấp mình đối đầu với những kẻ ôm cây bảo vệ môi trường và những phụ nữ lắm lông chân.

Trong một vài giây, nàng không đáp lại, sau cùng lên tiếng:

— Nhưng dù sao thì cũng còn dễ nghe hơn là đồ chết tiệt quỷ tha ma bắt.

— Cũng chẳng dễ nghe hơn nhiều lắm.

Những đám mây bị xé vụn lướt qua mảnh trăng non màu cam sáng, từng đám lá xoay tròn trước ánh đèn xe.

Chúng tôi vẫn đang ở trong phạm vi khu bảo tồn sinh thái của bang, nhưng khu vực này giống như là một tổ hợp pha trộn của đất công và đất tư, có rất nhiều nhà rải rác nằm dọc theo đường cao tốc. Tôi để ý thấy ở bãi cỏ phía trước có nhiều pa-nô trưng bày nông phẩm thời vụ như thân ngô, bí ngô, và nhiều loại khác nữa. Cũng có một số biển Halloween với những hình phù thủy, hài cốt, ma cà rồng, và nhiều hình pha trộn thập cẩm các loại gây cảm giác rợn tóc gáy. Khung cảnh mùa thu đẹp và ảm đạm đến tuyệt vời.

Tôi hỏi Kate:

— Em có thích mùa thu không?

— Không. Mùa thu là biểu hiện của sự tăm tối và chết chóc. Em thích mùa xuân hơn.

— Anh lại thích mùa thu. Có cần phải ai đó giúp anh không?

— Có. Nhưng chính anh đã biết được điều đó.

— Đúng vậy. Nhưng này, anh có nhớ một bài thơ học thời còn học phổ thông. Em có muốn nghe không?

— Tất nhiên rồi.

— Được…

Tôi hắng giọng và bắt đầu đọc:

“Giờ đây trời thu hoa trái rụng

Con đường phía trước hướng lãng quên…

Em, đã tìm nơi cuộc sống hết?

Tìm nơi cái chết sẽ ghi tên?"

Nàng yên lặng một lúc rồi lên tiếng:

— Bài thơ đầy bệnh tật.

— Nhưng anh thích nó.

— Cần phải tìm ai đó trên đường trở về.

Chúng tôi lại chạy xe trong im lặng, Kate vặn radio, một giai điệu đồng quê. vài giọng nữ vang lên quằn quại “Làm sao em có thể nhớ anh nếu anh không rời bỏ em?”

Tôi đề nghị:

— Có phiền không nếu em tắt hộ anh cái giai điệu đó đi. Anh đang cần phải suy nghĩ.

Nàng không trả lời.

— Này Kate, em có sao không thế?

— John… truyền thông radio.

— Em nói cái quái quỷ gì vậy?

— Có các loại tần số UHF (tần số sóng cực cao), VLF (tần số sóng rất thấp)…vv. Có tần số nào là ELF (tần số sóng cực thấp) không? ELF.

— Quỷ thật. Tôi nhìn nàng:

Chính là nó – đó chính là cái mà anh đang cố gắng lục lọi trí nhớ. Ăngten radio ở đồi Custer…

— Anh có nghĩ là Madox hiện đang liên lạc với một người nào đó thông qua một tần số sóng cực thấp?

— Có… anh nghĩ là Harry đã nói Chuyển qua ELF.

— Nhưng tại sao lại là ELF? Ai đang sử dụng băng tần cực thấp này? Quân đội hay hàng không?

— Thực sự là anh không biết. Nhưng bất kể ai đang dùng băng tần đó thì dải tần vẫn có thể bị giành quyền kiểm soát.

— Em chắc rằng nếu Madox hiện đang liên lạc qua băng tần này thì nội dung sẽ được mã hóa chứ chẳng dễ nghe như bình thường.

— Đúng vậy. Nhưng Cơ quan An ninh Quốc gia sẽ có khả năng phá mọi loại mã khóa.

— Madox có thể liên lạc với ai được nhỉ, và vì cái gì chứ?

— Chịu. Trong khi đó thì chúng ta lại cần phải dò được cái tần số sóng cực thấp đó. Này, có thể đó là lý do tại sao những người sống quanh đây có vẻ gì đó rất khó hiểu. Sóng tần số cực thấp. Trong đầu anh có giọng nói của ai đó. Giọng nói đó đang thuyết phục anh tìm cách giết chết Tom Walsh.

— John, đây không phải chuyện đùa đâu.

Chúng tôi chạy xe xuyên qua màn đêm tối đen, sau cùng tôi lên tiếng:

— Bain Madox, hạt nhân, tần số sóng cực thấp. Anh nghĩ tất cả những gì chúng ta cần biết đều nằm trong những từ ngữ này.

— Em hy vọng là vậy. Ngoài những điều đó ra, chúng ta cũng chẳng có gì nhiều.

Tôi gợi ý:

— Tại sao ta không đến Câu lạc bộ đồi Custer và buộc Madox phải cung cấp thông tin nhỉ?

— Em không chắc liệu giám đốc FBI có nhất trí với phương án này.

— Anh thực sự nghiêm túc đó. Điều gì sẽ xảy ra nếu thằng mất dạy đó đang lập kế hoạch cho một vụ nổ hạt nhân? Điều đó không đủ để anh gõ xẹp cái mông đần độn của hắn cho tới khi hắn phải phun ra hay sao?

— Chính vì cái giả định “Điều gì sẽ xảy ra” ấy khiến em không yên tâm. Và ngay cả khi chúng ta biết chắc tới 99 phần trăm… chúng ta cũng không làm một việc như vậy. Chúng ta sẽ không làm như vậy.

— Chúng ta sẽ làm như vậy. Lần tới nếu chúng ta bị tấn công – đặc biệt là trong trường hợp bằng hạt nhân – chúng ta sẽ phải cho lũ nghi can nếm mùi tận khổ.

— Chúa ơi, em hy vọng là không phải vậy.

Nàng lại im lặng trong giây lát rồi nói:

— Chúng ta cần phải báo cáo lại tất cả những gì đã nghe, biết và đoán ra hôm nay. Hãy để Cục (FBI) tự tìm hiểu lấy từ những gì mình biết.

Nàng tiếp:

— Chúng ta không nhất thiết phải đeo bám lấy vụ này.

— Được thôi… nhưng chúng ta cũng cần phải có thời gian để có đầy đủ thông tin đã.

— Thôi, cũng được… thế này nhé, bằng giờ này ngày mai mình sẽ báo cáo với Tom Walsh cho dù thông tin chúng ta tìm được có là gì. Thế được không?

Tôi không còn tin tưởng vào Walsh một mảy may nào nữa nên tôi cho rằng trong trường hợp này phải bỏ qua nguyên tắc và gặp trực tiếp cấp trên của mình ở Sở cảnh sát New York, đại úy Paresi.

— Được không, John?

— Chúng ta có một tuần kia mà, – tôi nhắc nàng.

— Nhưng John, chúng ta không biết thế giới này có tồn tại được một tuần hay không.

Thật lý thú. Tôi nói:

— Hãy xem chuyện gì sẽ xảy ra ngày mai đã.

Thật lãng mạn phải không John? Phía trên lò sưới là một bộ sưu tầm gạc hươu lớn khiến tôi chợt thấy mình có cảm giác ham muốn. Tôi nói: — Anh cảm thấy thật ham muốn. — Chúng ta không thể chỉ thưởng thức căn phòng không thôi được sao? — Như
Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

3 Trong Tổng Số 4 tác phẩm của Nelson Demille

Truyện bạn đang đọc dở dang

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.