Vài chiếc trực thăng đậu ở bãi, chiếc của chúng tôi dễ nhận vì có biểu tượng của FBI – điều không thấy ở hầu hết máy bay của FBI. Tôi thích sử dụng những phương tiện không có biểu tượng, nhưng viên phi công giải thích rằng đây là chiếc trực thăng duy nhất huy động được trong điều kiện khẩn. Thôi, không vấn đề.
Chúng tôi leo lên máy bay – một chiếc Bell Jet Ranger, nó cất cánh khỏi sân bay trên sông Đông và bay dọc sông về phía bắc. Phía trái tôi là vùng đảo Manhattan nhô lên, còn bên phải là vùng đất thấp Brooklyn và Queens đầy bí hiểm, nơi tôi ít khi đặt chân tới.
Qua vùng lưu vực sông rộng lớn, chúng tôi tiếp tục bay về phía bắc, phía trên vùng Hudson.
Chưa đầy 10 phút chúng tôi đã qua cầu Tappan Zee, vài phút sau nữa đã bay trên vùng nông thôn ở hai bên khu vực sông Hudson.
Tôi không quá thích du lịch nhưng quả thật từ trên cao nơi này, cảnh vật như một bức tranh toàn cảnh tuyệt vời gồm những thành phố nhỏ, những nông trang và cây cối với lớp lá thu đang chuyển màu vàng tươi.
Kate bảo:
— Bọn mình nên mua một căn nhà nghỉ cuối tuần ở khu này.
Tôi biết nàng sẽ nói điều đó. Dù đi bất kỳ đâu, nàng cũng muốn có một căn nhà nghỉ cuối tuần, một căn nhà ở biển, một nhà nghỉ hè, một nhà để trượt tuyết hay đại loại như vậy. Tôi nghĩ chúng tôi phải mua đến 14 căn. Tôi trả lời, y như mọi lần: Ý hay đấy.
Dòng sông Hudson lấp lánh dưới ánh nắng, hai bên sông có nhiều biệt thự, lâu đài. Tôi bảo: Có một lâu đài đẹp trưng biển “Cần bán”.
Nàng chẳng để ý mà nói: Đôi lúc em nghĩ mình chỉ muốn vứt bỏ tất cả, kiếm một nơi ở nông thôn và sống cuộc sống bình thường. Anh đã bao giờ nghĩ về điều đó chưa?
Tôi đã từng nghe điều này, không phải chỉ từ Kate mà từ những người khác kể từ sau sự kiện 11-9. Các bác sĩ tâm thần trên các phương tiện truyền thông giải thích đó là stress sau khủng hoảng, tình trạng lo lắng về chiến tranh, là sự lo sợ về một vụ tấn công khác, nỗi lo sợ bị tấn công bằng vi khuẩn bệnh than… Tôi trả lời:
— Anh đã định kết thúc vào năm ngoái, em nhớ đấy, nhưng sau những vụ tấn công, anh biết mình sẽ không đi đâu hết. Anh đã có động cơ.
Nàng gật đầu:
— Em hiểu. Nhưng… em nghĩ chuyện đó sẽ xảy ra lần nữa, lần tới có thể tồi tệ hơn. Có thể là bệnh than, có thể đầu độc bằng khí ga, có thể là thiết bị phóng xạ…
Tôi không trả lời. Nàng bảo:
— Người ta đã rời khỏi thành phố, John.
— Anh biết. Bây giờ bắt taxi và đặt chỗ trong nhà hàng dễ hơn.
— Chuyện này không phải đùa đâu.
“Chuyện này không phải đùa”. Tôi biết những người sau sự kiện 11-9 đã mua nhà ở nông thôn, mua tàu thuyền để có thể thoát hiểm thật nhanh, hoặc đơn giản là chuyển đi xa. Điều đó chẳng tốt, dù có vẻ khôn ngoan.
Tôi bảo Kate: Anh già hơn em, anh nhớ thời mọi thứ khác bây giờ. Anh không thích kiểu bọn khốn buộc chúng ta phải sống thế nào. Anh muốn có cuộc sống đủ dài để chứng kiến mọi thứ tốt lên, anh muốn tham gia làm cho chúng tốt hơn. Rồi tôi tiếp: Anh sẽ không chạy trốn.
Nàng không nói gì, cả hai nhìn ra ngoài cửa sổ và ngắm phong cảnh mùa thu dễ chịu.
Trên bờ tây sông Hudson, Học viện quân sự Hoa Kỳ ở West Point hiện ra, những chóp kiểu Gothic của nó đón lấy ánh nắng. Tôi có thể nhìn thấy nhiều học viên xếp thành một khối trên sân tập đội ngũ.
Kate bảo:
— Mọi thứ sẽ không tốt hơn trong quãng đời còn lại của anh và em.
— Em chẳng bao giờ biết được. Nhưng bây giờ chúng ta phải cố hết sức.
Nàng nghĩ một lát và nói:
— Chuyện của Harry… nó không liên quan gì đến khủng bố Hồi giáo, nhưng vẫn là một phần của vấn đề.
— Như thế nào?
— Tất cả vẫn liên quan đến những người dính đến một hình thức tranh giành quyền lực. Tôn giáo, chính trị, chiến tranh, dầu mỏ, khủng bố… thế giới đang hướng tới thứ gì đó tồi tệ hơn nhiều những gì chúng ta từng chứng kiến.
— Có thể. Bây giờ chúng ta đi tìm Harry chứ?
Nàng nhìn ra ngoài cửa sổ.
Trước đây Kate rất dũng cảm, như tôi đã chứng kiến khi tay Khalil sử dụng chúng tôi làm mục tiêu thực hành cho khẩu súng trường bắn tỉa, nhưng sự kiện năm ngoái đã ảnh hưởng nặng nề đến tinh thần của nàng.
Hơn nữa, với những người làm nghề này như chúng tôi, hàng ngày đọc những bản thông báo mật liên quan đến âm mưu này, âm mưu kia trong nước thật không tốt cho thần kinh. Ngoài ra cuộc chiến Iraq đang đến gần cũng tác động tới tâm lý một số người làm việc cùng tôi.
Kate đã có những ngày tuyệt vời và những ngày khủng khiếp, như tất cả chúng ta. Hôm nay không phải ngày tốt. Nói thật, 10-9 năm 2001 thực sự là ngày tốt cuối cùng.