Chúng tôi ngồi dưới cổng vòm trong vườn nơi được ánh nắng sưởi ấm xuyên qua những khung cửa sổ lớn. Bên ngoài kia, từng đám lá rơi, từng đàn vịt bơi trong ao, còn những con ngỗng Canada béo rục thì lạch bạch qua lại một cách tự do trên đám cỏ.
Chúng tôi rơi vào mớ hỗn loạn những duy nghĩ mông lung, rất có thể là giống nhau. Sau cùng Kate lên tiếng:
— Madox có một chiếc máy phát điện rất lớn, một ăngten ELF, và rất có thể hắn ta còn có một máy phát ELF ở đâu đó trong khu đất của mình. Nơi đó có thể là hầm tránh phóng xạ hay bom nguyên tử…
Tôi cố gắng làm không khí bớt nặng nề:
— Vậy, em nghĩ Madox đang tìm kiếm mỏ dầu?
Nàng không hưởng ứng với trò đùa của tôi mà hỏi:
— Vậy chúng ta có nghĩ rằng chính Madox là người đã gửi đi thông tin giả mạo qua ELF tới các tàu ngầm 15 năm trước không?
— Có.
— Nhưng tại sao?
— Để anh xem đã. Này, hắn đã có ý định gây ra một cuộc chiến tranh hạt nhân.
— Đúng, em hiểu điều đó. Nhưng vì sao chứ?
— Anh đoán hắn chỉ chơi trò súc sắc, chắp tay và ngồi chờ một kết quả tốt đẹp cho hắn.
— Thật là điên rồ.
— Đúng vậy. Nhưng hắn lại không hề nghĩ vậy. Có thể lúc đó em còn quá nhỏ nên không nhớ, nhưng ở thời điểm đó có những người ở nước mình muốn ấn nút hạt nhân trước và kết thúc mọi chuyện, và anh chắc chắn rằng Madox là một trong những người như thế. Họ thực sự tin là người Nga còn đang ngủ, rằng hệ thống công nghệ và vũ khí của họ không đáng tin cậy và rằng chúng ta có thể yên ổn cho dù họ có trả đũa chúng ta bằng bất cứ loại vũ khí nào. Bụi phóng xạ nguyên tử đã là quá dủ.
— Điên rồ, hết sức điên rồ.
Tôi nghĩ hồi lâu rồi nói:
— Ồ, thật may mắn là chúng ta sẽ chẳng bao giờ biết được. Madox rõ ràng được cung cấp thông tin nội bộ về mã khóa ELF quân sự và quyết định sử dụng nó. Như những gì chúng ta được nghe thì công nghệ để xây dựng một trạm thu phát ELF không là bí mật, và vào thời điểm nào đó cách đây khoảng 20 năm trước, Madox đã biết rõ hắn ta cần có một địa điểm đủ yêu cầu cho ELF. Và trước khi em có thể biết về điều này thì hắn đã kịp mua đất ở khu miền núi Adirondack này. Quả là một khoản đầu tư khá khẩm của hắn ta đấy chứ.
Nàng gật đầu tư lự:
— Em nghĩ đó chính là những gì đã xảy ra… nhưng nó đã không có tác dụng.
— Không, ơn Chúa điều đó đã không xảy ra. Nếu không chúng ta đã chẳng thể có mặt ở đây mà bàn cãi về nó.
— Tại sao nó lại không có tác dụng nhỉ?
Tôi nghĩ qua về câu hỏi rồi nói:
— Anh đoán là hắn ta đã đánh giá quá thấp mức độ hiện đại và phức tạp của hệ thống máy tính và phần mềm vốn là một công đoạn trong việc truyền phát tín hiệu ELF đã được mã hóa. Sau đó, người của hắn ta cảnh báo với hắn rằng nếu cứ tiếp tục gửi thông tin khai hỏa tên lửa hạt nhân, chính phủ sẽ tìm mọi cách để phát hiện ra nguồn phát ELF mang thông tin giả mạo và sẽ đến lúc FBI gõ cửa hỏi thăm hắn ở Câu lạc bộ đồi Custer. Vì vậy, hắn đã dừng cái sở thích của mình lại.
— Có lẽ Chúa đã làm điều đó để ngăn chặn hắn.
Tôi nói:
— Anh tin là Madox cho rằng hắn đang ở bên Chúa, và Chúa đang dõi theo bước đi của hắn.
— Không, hắn không bao giờ như vậy.
— Hiển nhiên là không. Trong khi đó thì mối liên hệ giữa ELF và Mikhail Putyov, một nhà vật lý nguyên tử của Liên Xô cũ và gần đây là một giáo sư ở Viện Công nghệ Massachusetts, và là khách của Bain Madox, là gì?
Kate suy nghĩ vài giây rồi đáp:
— Có thể… có thể là lần này Madox lại đang tìm cách gửi thông tin để các tàu ngầm nguyên tử của chúng ta phóng tên lửa vào các mục tiêu định trước ở Trung Đông, Trung Quốc, hoặc Bắc Triều Tiên.
Tôi suy nghĩ về điều này rồi nói:
— Có vẻ như đó chính là Bain Madox. Một khả năng khá lý thú, nhưng điều này không giải thích được vai trò của Putyov.
Kate ngẫm nghĩ về câu nói của tôi, và có thể cả về những điều mà nàng chưa từng mơ là mình sẽ nghĩ đến vào ngày hôm qua. Lúc lâu sau, nàng hỏi, không hiểu câu hỏi cho tôi hay cho chính nàng:
— Vậy hắn đang định làm cái quái quỷ gì vậy?
— Anh nghĩ là hắn đang chuẩn bị cho kế hoạch B, và anh cũng chẳng biết kế hoạch B là cái gì nữa ngoại trừ một điều nó là một phiên bản của kế hoạch A đã không thành công 15 năm về trước.
Tôi nhìn đồng hồ và đứng dậy:
— Đây là những gì anh muốn em giúp. Hãy lên mạng tìm kiếm thêm thông tin về ELF, George Mikhail Putyov, và cả Bain Madox nữa.
— Được…
— Và cái này cũng quan trọng nữa. Đem trả máy tính cho Wilma trước 6 rưỡi.
Kate khôi hài miễn cưỡng:
— Em có thể lên mạng eBay được không?
— Không. Sau đó, em cần gọi cho FAA để lấy kế hoạch bay của hai chiếc phản lực của Madox. Số hiệu đuôi máy bay của Madox đang ở trong túi của em đấy. Có thể sẽ hơi mất thời gian một chút, sự quan liêu của bộ máy liên bang em biết đấy, nhưng cố gắng kiên trì và nhã nhặn...
— Tại sao anh nghĩ điều này là quan trọng?
— Anh cũng thực sự không biết. Nhưng anh muốn biết Madox đưa những chiếc máy bay đó đi đâu, trong trường hợp nó trở nên quan trọng. Và anh cũng muốn em nghiên cứu kỹ danh mục các chuyến bay đó, danh sách đặt vé, và các hợp đồng thuê xe, tìm xem có điều gì quan trọng ở đó không. Hãy gọi cho Putyov bằng cái số điện thoại cơ quan và điện thoại ở nhà hắn xem có ai biết hắn đang ở đâu không.
— Được thôi… nhưng anh sẽ làm gì trong khi em làm những việc dó?
— Anh sẽ ngủ.
— Thú vị thật đấy.
— Thực ra là anh sẽ đi làm một vài việc vặt. Anh sẽ mua đồ ăn và một số đồ cá nhân, giá sẽ chẳng đến 25 đô la đâu. Em còn muốn mua gì nữa không?
Kate nói: Chúng ta không cần mua gì đâu, John. Sau khi tìm thêm một chút thông tin nữa, chúng ta sẽ về thẳng thành phố. Em sẽ đặt một chuyến bay tại sân bay nội địa Adirondack, hoặc ở một chỗ nào đó gần đây.
— Kate, anh không nghĩ là chúng ta đã có đủ thông tin để có thể thoát khỏi xà lim khi quay trở về.
— Em nghĩ là đủ.
— Không, chưa đủ. Anh cho rằng tại Washington người ta đã biết ít nhất như những gì chúng ta đã biết ở thời điểm hiện tại.
— Vậy thì tại sao họ còn đưa Harry đi do thám Câu lạc bộ đồi Custer?
Quả là một câu hỏi khó. Tôi trả lời:
— Ô, có thể nó có gì đó liên quan đến thông tin thu thập được cuối tuần này, nhưng sau đó thì anh không biết.
— John, em nghĩ Harry đã hoàn thành nhiệm vụ của mình. Em cũng nghĩ là họ muốn Harry bị bắt.
Tôi đã nghĩ như vậy, và giờ đây lại đến lượt Kate. Tôi nói:
— Có vẻ là như vậy.
— Nhưng tại sao họ lại muốn cho Harry bị bắt?
— Đó là một câu hỏi lớn. Có thể câu trả lời là để nhắc nhở Bain Madox là hắn đang bị theo dõi. Rõ ràng họ không ngờ được là Madox lại hạ sát nhân viên điều tra hắn ta bắt được.
— Nhưng tại sao Bộ Tư pháp và FBI lại muốn cho Madox biết là hắn ta đang nằm trong tầm ngắm?
— Đôi khi, cảnh sát điều tra sử dụng việc báo trước đó để cân não một nghi can. Đôi khi với những người giàu và có quyền lực, người ta dùng điều này như một sự nhắc nhở khéo hoặc như một cảnh báo. Em biết đấy, như kiểu: Hãy dừng lại trước khi anh đặt chúng tôi vào hoàn cảnh rắc rối.
Kate đứng dậy, bước đến gần tôi và nói:
— Điều tệ hại này có thể đã xảy ra với anh đấy.
Thực ra tôi hy vọng trong trường hợp này tôi có thể từ chối nhiệm vụ ngay sau khi tôi nghiên cứu kỹ lưỡng tình hình. Nhưng Harry thì khác, anh ta là một tâm hồn giản dị, người luôn đặt quá nhiều niềm tin vào cấp trên và là người luôn phục tùng mệnh lệnh.
Nàng hỏi tôi:
— Nếu những gì anh suy luận là đúng thì anh có nghĩ vụ điều tra của Harry có khiến Bain Madox nghi ngại và dừng lại những dự định của hắn ta không?
— Anh nghĩ một người như Madox không hề dễ dàng bị dọa nạt và khuất phục. Hắn ta là con người của nhiệm vụ, và hắn ta đã thực hiện ít nhất một vụ giết người để tìm cách hoàn thành nhiệm vụ đó.
— Vụ án mạng mà ta đã biết.
— Đúng vậy, và anh cũng tương đối chắc rằng những gì xảy ra cuối tuần này đã có tác dụng ngược lại với những gì những người ở Washington hy vọng. Thực ra, thời gian của Bain Madox đã bị rút ngắn đi khoảng 24 giờ, cộng trừ một vài giờ.
— Có thể chỉ là hắn đã biết rằng trò chơi đã đến hồi kết thúc và đang có ý định chạy trốn ra nước ngoài. Đó là cách mà hầu hết những ai như vậy đều làm.
— Anh thực sự tin rằng hắn không giống như hầu hết mọi người. Nhưng em hãy kiểm tra xem máy bay của hắn ở đâu.
Nàng gật đầu nói:
— Được, nhưng nếu anh thực sự tin là hắn sẽ tiếp tục với những gì hắn ta đã dự định, và nếu anh không muốn quay trở về thành phố, thì chúng ta cần tìm đến một luật sư liên bang gần nhất để yêu cầu cho lệnh khám xét đối với Câu lạc bộ đồi Custer.
— Em yêu à, anh nghĩ cái lệnh duy nhất mà chúng ta sẽ nhận được ở tòa án bang là lệnh bắt giữ khẩn cấp đối với Kate Mayfield và John Corey.
— Vậy hãy gặp Schaeffer hỏi xem ông ta có thể tìm được một luật sư địa phương để ra lệnh khám xét được không.
— Kate, sẽ chẳng có ai cho chúng ta lệnh khám xét với cái tên Bain Madox dựa trên những gì chúng ta kể với họ cả. Chúng ta cần có thêm bằng chứng.
— Ví dụ?
— Một số lông tóc hoặc sợi vải ở trong khu nhà của Câu lạc bộ đồi Custer sẽ khớp với những gì được tìm thấy trên người và quần áo của Harry, đó mới là chứng cứ pháp lý đủ để chứng minh sự liên can của Madox với Harry, Harry với Madox.
— Được… nhưng làm thế nào anh lấy được sợi vải trong nhà của hắn ta trong khi anh không có lệnh khám nhà?
— Anh sẽ làm theo cách tương tự nếu anh đang điều tra vụ án mạng của John Doe, người mà anh tin là anh đã nhìn thấy đến nhà Joe Smith.
— Có nghĩa là gì…?
— Anh sẽ đến Câu lạc bộ đồi Custer gặp Bain Madox.
— Em không muốn anh đến đó.
— Tại sao không? Đây là điều anh luôn làm ở giai đoạn này của bất kỳ vụ án mạng nào. Chúng ta đang không có đủ chứng cứ và cùng chẳng còn cách nào khác. Vì vậy, anh cần phải quay lại gặp nghi can chính và nói chuyện với hắn ta.
— Em sẽ đi cùng anh.
— Không, em sẽ không đi. Anh cần em ở lại đây để thu thập, xây dựng thông tin cần thiết… những thông tin cần thiết để có thể xin được một lệnh khám xét. Thực ra, chúng ta không còn nhiều thời gian, nhưng xem ra mọi việc vẫn đang đi theo chiều hướng tốt.
— Không, Kate nói giọng kiên quyết – Anh không đến đó một mình được. Nàng nhìn tôi: Có thể sẽ rất nguy hiếm.
— Sẽ chẳng có gì nguy hiểm cả. Đó không phải là lâu dài Ma cà rồng. Còn anh, anh là một nhân viên FBI đến điều tra một số vấn đề có liên quan.
— Hắn đã chẳng giết một đặc vụ FBI rồi đó thôi!
Lý lẽ rất hay, nhưng tôi đáp:
— Và có thể hắn đang lấy làm tiếc vì điều đó. Nếu hắn không hối hận bây giờ thì hắn sẽ phải hối hận sau này thôi.
Tôi đi về phía khoảng không gian phòng khách, khoác lên mình chiếc jacket da.
Kate cũng đi về phía tôi, mặc áo khoác.
Đây chính là lúc cần có cả sự cứng rắn lẫn nhẹ nhàng. Tôi nắm lấy tay nàng và nói:
— Anh cần có em ở đây. Chúng ta không có nhiều nhân lực. Và một mình anh thực sự có thể xử lý được vụ này.
— Không.
— Anh cho rằng anh sẽ có nhiều cơ hội gặp hắn ta hơn khi anh đi một mình.
— Không!
— Anh sẽ báo với đội theo dõí giám sát của Schaeffer ở nơi giao cắt trước. Được không? Anh sẽ báo với họ là anh cần nói chuyện với hắn trong vòng một giờ. Và nếu không thấy anh ra sau thời gian đó, họ sẽ cho người đến tìm anh. Được không nào?
Có vẻ như đã có hiệu quả, Kate không còn tỏ ra kiên quyết đòi đi theo tôi nữa.
Tôi bồi thêm:
— Nhớ giữ liên lạc vớì Schaeffer, gọi điện cho The Point xem có ai tìm chúng ta không. Nói với họ là chúng ta đang đi mua sắm ở Lake Placid và nếu Griffith có gọi thì bảo ông ta sẽ gặp bọn mình ở trung tâm thành phố. Nói với Jim là Sonny DeMott sẽ cho anh mượn áo khoác và cavát cho bữa tối nay.
— Anh ta sẽ cho mượn sao?
— Anh chắc là có. Hãy nói vài câu chuyện phiếm với họ. Tôi nói thêm: Hãy vờ như em đang là anh vậy.
Kate mỉm cười nói:
— Em muốn anh bật điện thoại di động lên.
— Kate, không dùng di động lúc này được. Nếu em bật nó lên thì chỉ chưa đến một tiếng sau Liam Griffith đã tới gõ cửa nơi này rồi.
— John, đó không phải là cách làm việc của chúng ta.
Đôi khi, em yêu à, em cần phải thay đổi quy tắc một chút.
— Đôi khi? Anh đã làm điều này trong vụ lần trước.
— Thật sao? Nhưng hóa ra nó lại là điều hợp lý, Trong thời gian đó, hãy đợi xem có ai mang bánh pizza đến không nhé.
Chúng tôi ra ngoài cửa, Kate nói:
— Hãy cẩn trọng nhé.
— Không vấn đề gì.
Chúng tôi ôm hôn nhau, sau đó tôi đi thẳng đến lâu đài Ma cà rồng.