Carl bước ra mở cửa, hắn nói:
— Ông Madox đang chờ ông bà.
— Chúc anh một buổi tối tốt lành, Carl. - Tôi đáp lại.
Tôi dám chắc là hắn muốn nói Đồ chết toi, nhưng hắn không nói gì, đưa chúng tôi đến trước của phòng đợi nói:
— Tôi sẽ giữ áo khoác cho ông bà.
— Chúng tôi tự giữ được, – Kate đáp.
Carl có vẻ không vui về điều này, nhưng hắn vẫn nói:
— Tiệc cocktail sẽ được dọn ở phòng bar. Xin mời ông bà theo tôi.
Chúng tôi đi qua chiếc cửa gần cầu thang và bước ra phía sau khu nhà.
Ngôi nhà vắng lặng, tôi không nhìn thấy, nghe thấy, hay cảm nhận thấy sự xuất hiện của một người nào xung quanh.
Tôi vẫn để khẩu Glock trong lưng quần, nhưng nó đã được che đi bởi áo sơ mi và áo khoác. Khẩu dự phòng 38 ly nằm phía trong bao súng phía dưới chân trên mắt cá. Kate đã đút nhanh khẩu Glock vào túi áo khoác, và như hầu hết, nếu không phải là tất cả, điệp vụ FBI, nàng không có vũ khí dự phòng nào ngoài pháo BearBanger giấu nơi nào đó trong chiếc quần jeans. Ống phóng BearBanger của tôi được gài như một chiếc bút trên túi áo sơ mi. Hai băng đạn dự phòng để trong túi áo khoác, còn Kate thì để 4 băng đạn trong túi xách và áo khoác. Đạn đã lên nòng, sẵn sàng cho cả gấu và Bain.
Tôi không muốn chuyện gì nực cười xảy ra trên đường đi - cũng như vậy, tôi hiểu được rằng Madox cũng muốn ít nhất là có lời chào hỏi và cân nhắc tình hình trước khi tiếp tục bước tiếp theo.
Về chuyện này, tôi băn khoăn không hiểu Madox có lựa chọn cách đối mặt một cách quân tử như cái cách của quân đội hay không. Hay hắn lựa chọn cách ít phải đối đầu nhất, theo kiểu bỏ thuốc mê vào đồ uống của chúng tôi, sau đó là chuyến đi nhanh gọn qua máy tiện gỗ?
Nếu Madox chọn cách của quân đội thì có khả năng không phải tất cả đội bảo vệ của hắn đều là những kẻ thích bắn giết, vì thế chúng tôi sẽ chỉ phải đối đầu với Madox, Carl và hai đến ba tên khác nữa.
Trường hợp khả quan hơn, nhưng cũng rất không thực tế, là sẽ không có màn đầu độc hay bắn giết nào xảy ra ở đồi Custer. Và Bain Madox, sau khi đối diện với những chứng cứ và sự bắt giữ của chúng tôi, sẽ nhận ra rằng trò chơi đã kết thúc và thú nhận đã sát hại Harry Muller, sau đó dẫn chúng tôi đến nơi để máy phát ELF. Vụ án kết thúc.
Tôi nhìn Kate, trông nàng lúc này thật bình tĩnh. Chúng tôi nhìn nhau, tôi mỉm cười, nháy mắt với nàng.
Tôi cũng quay qua nhìn Carl. Thường thì bạn sẽ nhận ra khuôn mặt và ngôn ngữ cơ thể của người nào đó khi hắn ta biết được có điều gì đó không bình thường sắp xảy ra. Carl trông chẳng có vẻ gì là căng thẳng, và cũng chắng có vẻ gì là thoải mái.
Carl dừng lại trước một loạt hàng cửa đôi, trên một trong số đó là hàng chữ: “Phòng uống rượu". Hắn gõ cửa, mở một cánh cửa, và quay ra nói với chúng tôi:
— Mời ông bà đi trước.
— Không, – tôi nói: Mời anh đi trước.
Hắn do dự, sau đó bước vào phòng, đi sang bên trái, nơi Bain Madox đứng phía sau quầy bar bằng gỗ gụ, đang hút thuốc và nói chuyện điện thoại, đó là đường dây cố định, không phải điện thoại di động.
Madox nói:
— Thôi được. Tôi đang có khách. Gọi lại cho tôi sau nhé. Hắn cúp máy, quay ra mỉm cười nói: Xin mời, xin mời vào.
Kate và tôi để ý nhìn lướt qua căn phòng, sau đó chia làm hai đường khác nhau đi tới phía quầy bar. Tôi nghe có tiếng cửa đóng lại phía sau lưng.
Madox dập thuốc:
— Tôi không biết chắc ông bà có nhận được tin nhắn của Carl gửi tới The Point hay không, và tôi cũng đã hy vọng là các vị không quên.
Kate và tôi bước đến quầy bar:
— Chúng tôi đã rất mong đợi buổi tối hôm nay. – Kate nói thêm: Cảm ơn ông đã mời chúng tôi.
Chúng tôi bắt tay, Madox nói:
— Tôi có thể giúp hai vị đồ uống gì đây?
Thật vui khi hắn không nói: Các vị chọn loại chất độc nào? Tôi hỏi:
— Ông uống gì?
Hắn chỉ một chai trên quầy, đáp:
— Thứ tôi ưa thích chỉ đơn giản là rượu mạch nha, ông đã dùng hôm qua rồi đó.
— Tốt. Giờ thì tôi sẽ thật sự dùng loại này, – Trong trường hợp mi thả thuốc mê vào nước sô-đa hay vào nước đá.
Kate nói:
— Tôi cũng dùng như John.
Madox rót vào hai chiếc ly thủy tinh, sau đó rót thêm vào ly của hắn với cùng một loại rượu rót cho Kate và tôi. Có thể đó là một cách lịch sự cho thấy rằng rượu của hắn không có độc.
Đúng như hắn nói, Madox ăn mặc bình thường, đúng như khi chiều, áo khoác xanh, áo chơi gôn trắng, và quần jeans. Vì vậy Kate và tôi có thể cảm thấy thoải mái hơn khi bắt giữ hắn.
Hắn nâng ly nói;
— Vào một dịp không vui lắm, nhưng xin mời uống cho những dịp vui vẻ hơn sau này.
Chúng tôi cụng ly, cùng uống. Hắn ngửa cổ uống cạn. Tôi uống cạn. Kate uống cạn.
Tôi có thể thấy căn phòng tối đen phía trong tấm gương sau quầy bar, phía xa đầu kia căn phòng là một cánh cửa mở rộng trông có vẻ như dẫn tới một phòng đánh bài.
Cũng phía sau quầy bar, phía bên trái giá để rượu là một cánh cửa nhỏ có thể dẫn tới nhà kho hoặc hầm rượu. Thực ra, có quá nhiều cửa ở chỗ này, thêm vào đó là rất nhiều rèm chạy dọc theo những nơi có thể là cửa dẫn ra bên ngoài. Và tôi sẽ không đứng bên quầy bar quay lưng lại một căn phòng nào đó, với một gã phía sau quầy ba có thể bất ngờ biến mất. Vì vậy, tôi gợi ý:
— Tại sao chúng ta không đến ngồi bên lò sưởi nhỉ?
— Ý kiến hay, – Madox nói.
Hắn bước ra khỏi quầy bar trong khi tôi và Kate bước tới phía bốn chiếc ghế bành lớn gần lò sưởi.
Trước khi hắn kịp ngồi xuống, Kate và tôi chọn hai chiếc ghế đối diện nhau, để lại một chiếc ghế cho Madox ngồi đối diện với lò sưởi, lưng quay về phía cánh cửa đôi đã đóng kín. Từ chỗ ngồi của mình, tôi có thể thấy cánh cửa đang mở rộng dẫn tới phòng chơi bài, Kate có thể nhìn thấy quầy bar nơi có cánh cửa ngách nhỏ.
Sau khi đã ngồi lấy chỗ, tôi đứng dậy đi tới phía tấm rèm phía bèn phải lò sưởi nói “Ông có phiền không?” khi kéo tấm rèm để lộ ra khung cửa ban công, dẫn đến một khu giả sơn tối đen.
Tôi quay lại bên ghế ngồi, nói:
— Cảnh nhìn từ đây thật tuyệt.
Madox không đáp lại lời nào.
Căn bản thì mọi thứ đã được chuẩn bị, và tôi cũng chắc rằng Bain Madox, một cựu sĩ quan lục quân, đánh giá cao lo lắng về nơi chịu ảnh hưởng của tầm bắn hiệu quả.
Madox hỏi:
— Các vị có muốn bỏ áo khoác không?
— Không, cảm ơn. Tôi vẫn cảm thấy hơi lạnh. – Kate đáp.
Tôi không trả lời nhưng thấy hắn cũng không cởi bỏ áo khoác, có thể cũng cùng là lý do tại sao chúng tôi không muốn cởi áo khoác. Tôi không nhìn thấy áo hắn phồng lên ở chỗ nào nhưng tôi chắc chắn rằng hắn giấu thứ gì đó ở một chỗ nào đó.
Tôi quan sát kỹ căn phòng. Trông nó giống một kiểu câu lạc bộ dành cho quý ông nhiều hơn là phòng nghỉ kiểu Adirondack. Dưới sàn là một tấm thảm Ba Tư trông có vẻ rất đất tiền, và nhiều đồ gỗ gụ, da xanh, và đồng thau đánh bóng. Trong phòng không có dấu vết của một động vật bị săn bắn nào, tôi hy vọng nó sẽ luôn như vậy.
Madox nói:
— Căn phòng này lấy mẫu của một căn phòng của tôi ở New York, tôi sao chép lại từ một câu lạc bộ ở London.
— Có nhầm lẫn không khi ông đã bắt đầu uống một chút? – Tôi hỏi.
Hắn mỉm cười lịch thiệp rồi nói:
— Vậy, hãy xử lý một số công việc. – Hắn quay qua tôi nói: Tôi có bảng phân công trực của lực lượng bảo vệ ở đây cuối tuần trước, và tôi đảm bảo ông sẽ có nó trước khi ông rời khỏi đây.
— Tốt. Còn nhân viên phục vụ phòng thì sao?
— Tôi có đầy đủ danh sách của những người làm việc ở đây vào cuối tuần.
— Và nhật ký trực bảo vệ và băng ghi hình?
— Tất cả đã được ghi lại cho ông.
— Tuyệt. Chỉ còn câu hỏi về những vị khách cuối tuần giàu có và nổi tiếng của hắn ta. - Còn danh sách những vị khách của ông thì sao?
— Cái này tôi còn phải nghĩ đã.
— Ông phải nghĩ vì điều gì vậy?
— Ồ, rõ ràng là tên những vị khách của tôi không liên quan đến tất cả mọi người. – Hắn nói thêm: Đó có thể là lý do tại sao chính phủ lại phái ông Muller đến đây để lấy tên của họ bằng một cách láu cá. Và bây giờ thì ông lại yêu cầu tôi tự nguyện giao nộp danh sách đó.
— Harry Muller đã chết, và bây giờ là việc điều tra cái chết của anh ấy. – Tôi nhắc Madox: Chiều nay ông đã nói rằng ông sẽ cung cấp tên của những vị khách đó cho chúng tôi.
— Tôi hiểu rất rõ điều đó, và tôi đã gọi cho luật sư của tôi, ông ta sẽ gọi lại cho tôi trong đêm nay. Nếu ông ta bảo tôi giao danh sách đó thì tôi sẽ giao.
— Nếu ông ta nói không, chúng tôi có thể kiện thông tin của ông ta ra tòa. – Kate nói.
— Đó có thể là cách tốt nhất để khiến tôi có thể giao nộp danh sách đó. – Madox giải thích: Chỉ có điều đó mới khiến tôi không khó xử đối với các vị khách của mình.
Thật ra, đó là tất cả những gì thối nhất hắn muốn chúng tôi tin rằng hắn phải cân nhắc điều gì đó ở đây. Tất cả những gì hắn thực sự nghĩ đến chỉ là phát đi tín hiệu ELF và làm thế nào để đưa Corey và Mayfield vào máy tiện một cách nhanh nhất.
Hắn nói:
— Luật sư của tôi cho biết chính quyền liên bang không có trách nhiệm gì trong một vụ án mạng của một bang.
Tôi để Kate xử lý tình huống này, nàng nói:
— Bang New York sẽ xử lý vụ này nếu kết quả điều tra cho thấy đây là một vụ án mạng. Trong lúc này, chúng tôi đang điều tra về sự mất tích của một đặc vụ FBI, và có khả năng anh ấy đã bị bắt cóc, Đó là một tội phạm thuộc về trách nhiệm của liên bang, cũng như có thể đây là một tấn công tội phạm nhằm vào người đặc vụ đã khuất. – Nàng hỏi Madox: Ông có muốn tôi nói chuyện với luật sư của ông không?
— Không. Tôi tin chắc rằng chính phủ Hoa Kỳ lúc nào cũng có thể tìm ra được một điều luật liên bang có thể phù hợp với bất cứ tội danh nào hiện nay, bao gồm cả tội phóng nhanh vượt ẩu.
— Tôi nghĩ vụ này quan trọng hơn một chút đây, – đặc vụ Mayfield đáp.
Madox bỏ lửng ở đó, vì vậy tôi đổi chủ đề để mọi người đều cảm thấy thoải mái. Tôi nói:
— Rượu rất ngon.
— Cảm ơn ông. Nhớ nhắc tôi gửi tặng ông một chai trước khi ông rời đây. – Hắn quay sang nói với Kate: Không nhiều phụ nữ uống rượu thuần mạch nha đâu.
— Quanh toà nhà liên bang số 26 thì tôi chỉ là một trong những gã đàn ông.
Hắn cười đáp lại:
— Tôi nghĩ những người ở toà nhà liên bang cần phải đeo thêm kính.
Hay lắm, thằng già Bain ạ. Quả là một gã đàn ông của đàn ông, và đàn ông đối với các quý bà. Một kẻ chuyên quyến rũ mang căn bệnh cho xã hội.
Madox hiểu chúng tôi đã kết thúc với công việc, hắn tiếp tục tán tỉnh Mayfield:
— Lớp học hát thế nào rồi?
Kate có vẻ hơi bối rối trước câu hỏi. Thấy vậy tôi nói đỡ:
— Lớp yoga
— Ồ, tôi lại cứ nghĩ ông đã nói đó là lớp tập hát đổi giọng cơ chứ. – Hắn tặc lưỡi thú nhận với Kate: Tai tôi dạo này kém hơn ngày trước nhiều.
Kate liếc nhìn tôi nói:
— Đó là một lớp học có chất lượng.
— Bà có thấy thú vị không khi nghỉ ở The Point? – Hắn tiếp tục hỏi Kate.
— Chỗ đó thật tuyệt.
— Tôi hy vọng bà có thể ở lại dùng bữa tối với chúng tôi. Tôi đã hứa với ông Corey sẽ nấu ngon hơn cái tay Henri ở đó.
— Chúng tôi đã chuẩn bị để ở lại dùng bữa tối, – Kate đáp.
— Tuyệt. Thực ra, vì chẳng có ai ở đây, có thể ngủ lại qua đêm ở đây mà chẳng ai biết cả.
Không hiểu hắn có bao gồm cả tôi trong lời mời đó không, nhưng tôi vẫn nói:
— Chúng tôi có thể chấp nhận lời mời đó của ông.
— Tốt. Từ đây về The Point là cả một quãng đường dài, đặc biệt là khi đã dùng rượu. – Hắn mỉm cười nhìn tôi và mở rộng chủ đề: Thêm vào đó, hai vị lại không quen xe.
Tôi không đáp lại.
Hắn nói tiếp:
— Xem nào, hôm qua ông đi một chiếc Taurus, sáng nay ông lái chiếc Huyndai, còn bây giờ thì lại là chiếc xe tải của Rudy. Ông đã tìm thấy chiếc nào ông thực sự ưa thích chưa?
Tôi ghét những tên khốn nạn thông minh, trừ khi đó là chính bản thân tôi. Tôi nói:
— Tôi đang định hỏi mượn ông chiếc Jeep.
Hắn không đáp lại, thay vào đó quay lại hỏi tôi:
— Tại sao ông thay xe liên tục vậy?
Để khiến hắn nhầm lẫn với sự thật, tôi nói:
— Tôi đang phải trốn tránh luật pháp.
Hắn nhếch mép cười.
Kate nói:
— Chúng tôi gặp rắc rối với hai chiếc xe đi thuê.
— Ồ, tôi hiểu. Tôi chắc rằng họ đã có thể thay cho các vị một chiếc xe khác, nhưng sẽ tốt hơn khi Rudy cho các vị mượn chiếc xe tải của hắn ta. – Madox trở lại với cuộc điều tra: Tôi đã hỏi cảnh sát trưởng, và ông ta thậm chí còn không quan tâm đến vụ này. Ông ta vẫn cho rằng đây là một vụ tại nạn.
— Công việc điều tra này là của liên bang và bang, không liên quan đến địa phương. Ông nghĩ thế nào? – Tôi nói.
— Chẳng thế nào cả. Tôi chỉ quan sát thôi.
— Tôi nghĩ ông nên để quyền hạn xét xử của vụ này lại cho luật pháp.
Hắn không trả lời, cùng chẳng tỏ ra khó chịu về lời khiến trách. Rõ ràng là hắn muốn để chúng tôi hiểu rằng hắn biết nhiều hơn những gì hắn nên biết, có thể bao gồm cả việc thám tử Corey và đặc vụ FBI Mayfield không có liên hệ với đồng nghiệp của mình, và muốn nói ra điều đó bằng cách cứ 12 tiếng lại đổi xe một lần.
Tôi không hiểu liệu Bain Madox có biết chắc điều này không, nhưng rõ ràng là hắn biết chúng tôi không gọi di động trong phạm vi cách đây 10 hay 15 dặm.
Chúng tôi ngồi trong yên lặng trong khoảng một phút, củi cháy rừng rực trong lò sưởi, rượu wishky và pha lê long lanh dưới ánh lửa. Lâu sau Madox nói với Kate:
— Tôi đã xin chia buồn cùng ông Corey, và tôi cùng muốn chia buồn với bà. Ông Muller cũng là bạn của bà phải không ạ?
— Anh ấy là một người bạn thân, một đồng nghiệp, – Kate đáp.
— Ồ, tôi thực sự rất lấy làm tiếc. Tôi rất buồn khi ông Corey tin rằng một trong những nhân viên bảo vệ của tôi có thể đã liên quan đến cái chết của ông Muller.
— Tôi cũng tin là như vậy. Và nói về nỗi buồn thì ông có thể hình dung ra những đứa con của Muller sẽ buồn đến mức nào khi biết rằng cha chúng không những đã chết mà có thể là đã bị sát hại. – Nàng nhìn xoáy vào ông chủ câu lạc bộ: Và cả những thành viên còn lại trong gia đình Muller nữa, cả đồng nghiệp và bạn bè. Khi biết đó là vụ án mạng thì nỗi đau nhanh chóng trở thành sự căm giận. – Nàng nói thẳng vào mặt Madox: Và tôi, tôi căm giận đến cực độ.
Madox gật đầu chậm rãi:
— Tôi có thể hiểu được điều này. Và tôi thành thực hy vọng không ai trong số những nhân viên bảo vệ của tôi có liên quan, nhưng nếu có, tôi cũng muốn đưa kẻ đó ra trước công lý.
— Điều đó sẽ xảy ra, – Kate đáp lại.
Tôi mở ra một khả năng mới bằng cách nói:
— Cũng có thể đó là một trong số những người phục vụ nhà và khách mời của ông.
— Ông đã cho rằng có thể đó là một trong những nhân viên bảo vệ của tôi. Giờ nghe có vẻ như ông đang đi câu cá vậy.
— Đi săn.
— Bất kể nó là cái gì, – hắn hỏi tôi: Ông có thể giải thích tại sao ông lại cho rằng một trong những người của tôi, hoặc khách mời của tôi, liên quan đến cái điều mà ông cho là án mạng này được không?
Tôi cho rằng tất cả đều hàm ý rằng đó là Bain Madox, và vì lý do nào đó, tôi không nghĩ rằng hắn sẽ thú nhận.
Tuy nhiên, nghĩ rằng một vài thông tin trong cuộc sẽ khiến hắn phải giật mình, tôi bảo hắn:
— Được thôi. Thứ nhất, tôi có chứng cứ chắc chắn rằng thám tử Muller đã ở trong khu vực này của ông.
Tôi nhìn Madox, nhưng hắn không tỏ phản ứng gì.
Tôi tiếp:
— Thứ hai, chúng tôi tin rằng qua một số chứng cứ pháp lý thì thám tử Muller đã ở trong ngôi nhà này.
Lại không có phản ứng gì.
Được thôi, đồ chết tiệt:
— Thứ ba, chúng tôi phải cho rằng thám tử Muller đã bị đội bảo vệ của ông bắt giữ. Chúng tôi cũng có chứng cứ cho thấy toa xe lưu động của Muller đã từng đỗ ở gần khu vực này hơn, sau đó đã bị rời xa ra. – Tôi giải thích chi tiết tất cả những điều đó.
Vẫn lại không có phản ứng gì, ngoại trừ một cái gật đầu như thể công nhận điều này thật thú vị.
Tôi phác thảo một vài nét của vụ án cho Bain Madox, mô tả tại sao án mạng phải được thực hiện bởi ít nhất hai người, một người lái chiếc xe lưu động của Muller, người còn lại lái một chiếc xe khác mà tôi nói có thể là một chiếc xe Jeep, hoặc loại xe vận hành trên mọi địa hình, dựa trên hai vệt bánh xe khác nhau, điều mà chúng tôi không hề tìm thấy, nhưng hắn cũng không biết chắc liệu có hay không.
Tôi nói dối rằng báo cáo xét nghiệm độc tố ban đầu cho thấy có một lượng lớn thuốc mê trong máu nạn nhân, sau đó mô tả điều tôi nghĩ vụ án mạng thực sự đã xảy ra như thế nào vớí việc nạn nhân đã bị đầu độc, và bị giữ ở tư thế quỳ với dây đeo ống nhòm, và tương tự.
Madox lại gật đầu như thể chuyện này vẫn còn thú vị nhưng có vẻ như hơi trừu tượng.
Nếu tôi chờ đợi một phản ứng nào đó như sốc, sự hoài nghi, bực dọc, hay ngạc nhiên thì tôi sẽ phải thất vọng. Tôi nhấp một ngụm rượu và nhìn xoáy vào Madox.
Căn phòng trở nên câm lặng, chỉ còn nghe tiếng lửa lách tách trong lò sưởi, lâu sau Madox lên tiếng:
— Tôi thật sự ấn tượng là ông đã thu được rất nhiều chứng cứ trong một thời gian ngắn đến như vậy.
— Bốn mươi tám tiếng đầu tiên bao giờ cũng đặc biệt quan trọng. – Tôi nói với Madox.
— Đúng, tôi từng được nghe về điều này. – Hắn hỏi tôi: Làm sao mà chứng cứ pháp lý chỉ ra đó là khu nhà này?
— Nếu ông thực sự muốn biết thì chính tôi đã thu thập sợi vải trên nền thảm, cộng thêm một số lông tóc của người và chó khi tôi đến đây, và chúng cùng một loại với những gì được tìm thấy trên quần áo và cơ thể thám tử Muller.
— Thật sao? – Hắn nhìn tôi và nói: Tôi không nhớ là tôi đã cho phép ông làm điều đó.
— Nhưng ông đã cho phép.
Hắn không đả động đến điều đó mà quay qua nói:
— Quả là một kết quả khám nghiệm nhanh chóng.
— Đây là một vụ điều tra án mạng, và nạn nhân là một đặc vụ FBI.
— Được… vậy, kết quả từ những sợi vải đó…?
Tôi sơ qua quá trình phân tích sợi vải:
— Sợi vải tìm được trên người nạn nhân phù hợp với sợi vải tôi thu được ở đây. Lông chó cũng có thể giống với sợi lông chó của ông, tên nó là gì nhỉ ?
— Kaiser Wilhelm.
— Tên gì cũng được. Và lông tóc người tìm thấy trên cơ thể Muller, cùng với mẫu DNA khác trên quần áo hoặc cơ thể nạn nhân sẽ giúp chúng tôi tìm ra kẻ sát nhân hoặc những kẻ sát nhân.
Tôi và Madox đưa mắt nhìn nhau, hắn vẫn không chớp mắt, vì vậy tôi nói:
— Với sự giúp đỡ của ông, chúng tôi có thể lập danh sách của mọi người đã ở lại đây vào cuối tuần, sau đó lấy mẫu DNA trong tóc của họ, một vài sợi vải từ quần áo, ví dụ như bộ đồng phục rằn ri đội bảo vệ của ông thường mặc chẳng hạn. Ông hiểu không?
Hắn gật đầu.
— Về đội bảo vệ của ông, ông tìm đâu ra những người đó vậy?
— Họ là những cựu binh.
— Tôi hiểu. Vậy, chúng ta cần phải thừa nhận rằng họ rất giỏi sử dụng vũ khí, và các biện pháp vũ lực khác.
Hắn nhắc nhở tôi:
— Và quan trọng hơn là họ rất có kỷ luật. Và như bất cứ một quân nhân nào sẽ nói với anh, tôi thà chọn 10 người lính có kỷ luật và tinh nhuệ còn hơn chọn 10.000 người kém cỏi và vô kỷ luật.
— Không nên quên trung thành và hành động vì mục đích cao cả.
— Điều này không cần phải nói.
Kate hỏi chủ nhân ngôi nhà:
— Có bao nhiêu nhân viên bảo vệ thực sự đang làm nhiệm vụ đêm nay?
Có vẻ như hắn đoán được điều ẩn chứa bên trong câu hỏi, mỉm cười nhẹ nhàng theo cái cách Bá tước Ma cà rồng thường cười mỗi khi thực khách buổi tối đặt câu hỏi: Vậy mấy giờ thì mặt trời mọc ở đây?
Madox trả lời:
— Tôi nghĩ là có 10 người đang làm nhiệm vụ đêm nay.
Có tiếng gõ cửa, và khi cánh cửa mở ra, Carl đẩy chiếc xe lăn vào, bên trên đặt một chiếc khay lớn phủ vải.
Carl đưa chiếc khay đến bên bàn cà phê, đặt xuống và mở lớp phủ.
Bên trong chiếc khay bằng bạc là món lợn bọc, lớp vỏ hơi vàng, đúng như tôi thích. Giữa khay là hai chiếc bát pha lê, một chiếc đựng mù tạt đê-li đậm đặc, chiếc còn lại chứa mù tạt kiểu pu-ki vàng, loãng.
Ông chủ câu lạc bộ nói:
— Tôi phải thú nhận một điều. Tôi đã gọi điện cho Henri và hỏi anh ta rằng liệu một trong hai vị có sở thích ẩm thực nào không. Hắn mỉm cười.
Đó không phải là sự thú nhận tôi mong đợi, và hắn cũng biết điều đó, nhưng điều này cũng chẳng đến nỗi tồi. Carl hỏi:
— Còn gì nữa không ạ?
— Không, – Madox đáp. Hắn nhìn đồng hồ nói: Nhưng hãy kiểm tra xem bữa tối đến đâu rồi.
— Vâng, thưa ngài.
Carl bước ra, Madox nói:
— Sẽ không có món chim dẽ, chỉ có bít-tết và khoai tây. Hắn quay sang tôi – Mời ông ăn một chút lợn bọc.
Tôi bắt gặp ánh mắt của Kate, nàng không tin rằng tôi có thể cưỡng lại được món lợn bọc kia, dù có bị đầu độc hay không. Nàng đã đúng. Tôi có thể ngửi thấy mùi thơm từ lớp vỏ giòn, mùi béo ngậy từ nước mỡ thịt bò.
Tất cả đều có cắm tăm trên đó với các màu đỏ, xanh, và vàng. Vì vậy, tất cả những gì tôi phải làm là chọn màu nào an toàn. Và tôi chọn màu xanh, màu tôi ưa thích, chấm đẫm vào món mù tạt đê-li.
Kate nói:
— John, anh phải để bụng ăn tối chứ.
— Anh chỉ ăn một chút thôi.
Tôi đưa lên miệng, mùi vị thật tuyệt, nóng, vỏ giòn, và mù tạt cay nồng.
Madox mời Kate:
— Xin hãy tự nhiên.
— Không, cảm ơn. – Nàng nhìn tôi lo lắng và quay ra nói với Madox: Mời ông trước.
Madox cũng lấy một miếng màu xanh nhưng lại chấm vào mù tạt vàng. Vậy là tôi đã chọn nhầm mù tạt.
Thực ra, tôi thấy không có chuyện gì xảy ra và ăn thêm một miếng nữa. Lần này chấm mù tạt vàng, cho an toàn hơn.
Madox nhai, nuốt và nói:
— Không tồi. – Hắn chọn miếng màu đỏ đưa mời Kate: Bà chắc là không dùng thật sao?
— Không, cảm ơn ông.
Hắn ăn luôn miếng đó, lần này thì lại chấm vào mù tạt đê-li. Thấy vậy tôi ăn thêm một miếng nữa.
Xúc xích khiến tôi nhớ đến Kaiser Wilhelm. Sự vắng mặt của nó bên cạnh ông chủ là một trường hợp của chú chó không đánh rắm vào buổi đêm.
Chó giúp báo động cho chủ nhà, và tất cả mọi người khác, rằng có ai đó đang đến, và tôi có cảm giác rất lớn rằng Madox không muốn Kate và tôi biết nếu có ai đó bên ngoài những cánh cửa kia.
Mà nếu Kaiser Wilhelm có ở đây thì tôi sẽ cho nó ăn khoảng hai chục miếng xem nó có ngã lăn ra không, hoặc Madox có ngăn tôi lại không.
Mặt khác, có thể tôi đã phân tích quá mức điều này, như cái cách tôi định làm khi máu mật thám của tôi nổi lên.
Tôi nghĩ đã đến lúc nâng sự căng thẳng lên cao hơn một mức, vì vậy, tôi nói:
— Tôi cũng phải thú nhận với ông một điều. Ông biết những người Borgias. Đúng không?
Hắn gật đầu.
— Sau khi ông mời chúng tôi tới đây, chúng đã nhận được báo cáo xét nghiệm độc tố trên cơ thể Harry Muller cho thấy có một lương lớn thuốc mê trong máu. Và, Kate đã rất lo lắng về… ông biết đấy.
Madox nhìn tôi, rồi Kate, rồi lại nhìn tôi nói:
— Không, tôi không biết. – Hắn nói cụt lủn: Và có lẽ là tôi không muốn biết.
Tôi tiếp:
— Tôi đoán cái này được gọi là những thực khách xấu tính, nhưng Kate và tôi đoán tôi… hơi cảm thấy lo lắng rằng ông có thể có một nhân viên phục vụ nào đó kiếm được lượng thuốc mê độc tính cao, và đó có thể là người đã dùng nó với nạn nhân Muller.
Madox không bàn gì về điều này, nhưng hắn đốt một điếu thuốc, không hỏi xem liệu có ai phản đối hay không.
Tôi đưa mắt nhìn Kate, trông nàng còn không thoải mái hơn Madox, lúc này hắn đã thực sự tỏ ra bực bội.
Để hắn cảm thấy dễ chịu hơn, tôi nhặt một miếng lợn bọc màu xanh, chấm mù tạt vàng, bỏ vào miệng. Tôi nói tiếp:
— Nhưng thám tử Muller có vẻ như bị đầu độc bằng phi tiêu, tiếp theo là hai mũi tiêm dưới da để giữ cho anh ta luôn trong trạng thái hôn mê – Tôi nhìn Mađox nhưng không thấy hắn có phản ứng gì. Vì vậy, chúng ta có thể loại trừ khả năng có thuốc mê trong rượu hay trong mù tạt tối nay.
Hắn nhấp một ngụm wishky, rít một hơi thuốc rồi hỏi tôi:
— Ông đang có ý là ai đó ở đây muốn đánh thuốc mê ông?
— Ồ,– tôi đáp lại: Tôi chỉ muốn ngoại suy từ chứng cứ sẵn có mà thôi. Tôi hài hước một chút để không khí bớt căng thẳng: Rất nhiều người nói rằng tôi cần phải bị đánh thuốc mê, Và có lẽ sẽ tốt cho tôi, tất nhiên là nếu không bị ăn một viên kẹo đồng vào lưng sau đó.
Madox ngồi yên lặng trên chiếc ghế bọc da màu xanh, nhả khói thuốc, sau đó hắn quay qua Kate nói:
— Tôi nghĩ nếu bà cũng tin điều đó thì bữa tối sẽ chẳng còn thú vị mấy.
Thật là một câu trả lời rất hay, Bain à. Tôi thực sự thích gã. Thật buồn là gã sẽ phải chết, hoặc may mắn hơn thì sẽ dành nốt phần đời còn lại ở một nơi không lấy gì làm dễ chịu như ở đây.
Kate quyết định tấn công:
— Tôi quan tâm đến Carl.
Madox nhìn xoáy vào Kate nói:
— Đó là người hầu cận cũng như người bạn nhiều tuổi nhất và tin tưởng nhất của tôi.
— Đó là lý do tại sao tôi nghi ngờ hắn.
— Đó chẳng khác nào một lời buộc tội đối với chính tôi. – Hắn đáp lại giọng sắc nhọn.
— Có lẽ thám tử Corey và tôi phải thông báo rằng không có ai ở khu vực này vào cuối tuần vừa qua là nằm ngoài tầm nghi vấn. Và trong đó có cả ông.
Vào thời điểm này, Madox có thể đã bảo chúng tôi hãy quên bữa tối đi và mời chúng tôi ra khỏi nhà. Nhưng hắn không làm vậy vì hắn chưa xong việc với chúng tôi như chúng tôi với hắn.
Thực ra, đây là thời điểm chúng tôi bắt đầu bước qua ngưỡng cửa, và bắt đầu chuyển từ nghi can chưa rõ là ai sang người mình đang tiếp chuyện. Hy vọng là nghi can đã nói một điều gì đó có thể buộc tội được, hoặc sẽ nói khi hắn bắt đầu bị áp lực. Thiếu điều này, người ta sẽ phải dựa vào chứng cứ sẵn có và một linh cảm tốt. Tất cả đều kết thúc khi tôi nói một câu: Ông Madox, tôi tuyên bố bắt giữ ông vì tội sát hại đặc vụ FBI Harry Muller. Xin mời đi theo chúng tôi.
Sau đó, hắn sẽ được dẫn giải tới trung tâm thành phố để ghi tên. Hoặc như trong trường hợp này thì tôi sẽ phải dẫn hắn tới trụ sở cảnh sát bang, điều này có thể khiến thiếu tá Schaeffer thấy vui hơn.
Về việc này, tôi bắt đầu nghĩ rằng đội theo dõi giám sát của Schaeffer đã không nhìn thấy chúng tôi đi tới đồi Custer hoặc nếu họ nhìn thấy, đã báo cáo và Schaeffer sẽ không làm gì cả. Và tại sao ông ta lại phải làm điều gì cơ chứ? Quan trọng hơn, tôi có thể hình dung ra Tom Walsh đang ung dung ăn tối, xem tivi thay vì đọc thư điện tử của Kate. Thực ra, tôi có cảm nhận là đội B còn lâu nữa mới đến, hoặc chẳng bao giờ đến cả. Vì vậy, việc bắt giữ Madox hoàn toàn phụ thuộc vào chúng tôi.
Tuy nhiên, trường hợp này lại có một rắc rối đặc biệt, ví dụ như lực lượng vũ trang của nghi can và một vài rắc rối tương tự, ví dụ như vị trí của nghi can đang là một nhân vật giàu có và có nhiều quyền lực.
Và, tất nhiên là bên cạnh vụ án mạng còn có nghi vấn về việc nghi can có liên quan đến âm mưu đánh bom hạt nhân. Và đó mới là điều tôi quan tâm nhiều hơn, và việc thực thi quyền lực pháp lý của tôi và Kate.
Vì vậy, với điều đó, đây là thời điểm đưa ra đòn hạt nhân, và tôi nói với Madox:
— Đối với những vị khách của ông, ông có một người đến đây vào sáng chủ nhật, và rõ ràng là chưa rời khỏi đây. Ông ta có định dự bữa tối cùng chúng tôi không?
Madox đứng bật dậy, đi thẳng tới quầy bar. Hắn rót thêm một ly đơn, nói:
— Tôi không rõ ông đang nói cái gì và về ai.
Tôi không thích hắn đứng ở phía sau lưng nên cũng đứng dậy, ra hiệu cho Kate đứng lên. Tôi nói khi quay về hướng quầy bar:
— Tiến sĩ Mikhail Putyov. Nhà vật lý hạt nhân.
— Ồ, Michael. Ông ta đã đi rồi.
— Đi đâu?
— Tôi không biết. Sao vậy?
— Ồ, nếu ông ta không có ở đây, – tôi nói, – thì có vẻ như ông ta đã bị mất tích.
— Mất tích từ đâu?
— Mất tích khỏi nhà và văn phòng của ông ta. – Tôi thông báo cho hắn: Putyov không được phép rời khỏi nhà mà không thông báo cho FBI nơi ông ta đến.
— Thật sao? Tại sao vậy?
— Tôi nghĩ đó là thỏa thuận của ông ta. – Tôi hỏi: Ông ta có phải là bạn của ông không?
Madox ngả người dựa sâu vào thành quầy bar, trên tay cầm ly scot, có vẻ như hắn đang chìm sâu trong suy tưởng.
Tôi hỏi lại:
— Đó có phải là một câu hỏi khó không?
Hắn mỉm cười nói:
— Không. Nhưng tôi đang cân nhắc câu trả lời. – Hắn nhìn tôi, rồi quay qua nhìn Kate: Tiến sĩ Putyov và tôi có quan hệ nghề nghiệp.
Điều này khiến tôi ngạc nhiên nhưng tôi đoán tất cả chúng tôi đều nhận ra rằng đã đến lúc phải trung thực, cởi mở, và nhạy cảm đối với nhu cầu và cảm xúc của nhau. Sau đó, chúng tôi có thể ôm nhau mà cùng khóc, trước khi tôi bắt giữ hoặc bắn hắn.
Tôi hỏi:
— Mối quan hệ đó như thế nào?
Hắn vẫy tay xua đuổi:
— Ồ, John. – Tôi có thể gọi anh là John được không?
— Tất nhiên rồi, Bain.
— Tốt. Vậy, quan hệ nghề nghiệp đó như thế nào? Đó có phải là câu hỏi của ông không? Được thôi, tôi có thể giải thích thế nào được nhỉ?
Tôi gợi ý:
— Có thể bắt đầu từ mô hình tiểu họa của vũ khí hạt nhân.
Hắn nhìn tôi, gật đầu và nói:
— Ồ, Đó là bước khởi đầu tốt.
— Được. Tôi có thể nói cặp hạt nhân được không?
Hắn mỉm cười và lại gật đầu.
Chuyện này đơn giản hơn tôi tưởng, nhưng có thể đây chẳng phải là dấu hiệu tốt lành gì. Tuy nhiên, tôi vẫn nói tiếp:
— Hai vị khách nữa là Paul Dunn, Cố vấn an ninh quốc gia cho tổng thống, và Edward Wolffer, Thứ trưởng Quốc phòng.
— Họ có liên quan gì?
— Họ đã đến đây. – Phải vậy không?
— Đúng. Ông có thể thấy tại sao tôi không muốn người khác rình mò quanh đây.
— Ông được phép tiếp những vị khách nổi tiếng và quan trọng vào cuối tuần mà Bain.
— Cảm ơn. Vấn đề là đó là việc của tôi.
— Nhưng trong trường hợp này, có thể đó là việc của tôi.
— Thực ra, John ạ, ông có thể đã đúng.
— Tôi đã đúng. Cả James Hawkins, tướng không quân trong Hội đồng Tham mưu trưởng Liên quân. Ông ta cũng đã ở đây, đúng không?
— Chính xác.
— Còn ai nữa không?
— Ồ, khoảng một tá nữa, chẳng có ai quan trọng đối với vụ này cả. Ngoại trừ Scott Landsdale. Ông ta là sĩ quan liên lạc của CIA tại Nhà Trắng. Đó là một bí mật, vì vậy nó sẽ không được phép ra khỏi phòng này.
— Được thôi – Tôi chưa có cái tên này, nhưng tôi sẽ cảm thấy thất vọng nếu không thấy có gã CIA nào liên quan đến bất cứ cái gì. Tôi nói: Bí mật của ông sẽ được an toàn với chúng tôi, Bain.
Madox giải thích:
— Bốn người nói trên lập thành Ban điều hành của tôi.
— Ban điều hành gì?
— Của câu lạc bộ này.
— Đúng vậy. Vậy bốn người này đã nói gì? – Tôi hỏi.
— Dự án xanh và Lửa Hoang.
— Được. Vậy, cái đó hoạt động thế nào?
— Tốt. – Hắn nhìn đồng hồ, tôi cũng nhìn đồng hồ của tôi. 7 giờ 33. Hy vọng là Walsh đã đọc thư điện tử. Cũng hy vọng là cảnh sát bang sẽ đến sớm. Nhưng tôi không thể phụ thuộc vào điều này được. Madox nói: Giờ thì tôi muốn hỏi ông một vài điều. Ông có đơn độc đêm nay không?
Tôi giả một điệu cười sảng khoái nói:
— Tất nhiên rồi.
— Ồ, – hắn nói: không còn quan trọng ở thời điểm này nữa.
Tôi thực sự không muốn nghe thấy câu nói đó.
Hắn hỏi:
— Làm sao ông có thế đoán ra được điều này?
Tôi trả lời:
— Harry Muller, anh ấy đã viết một mảnh giấy trong túi quần cho chúng tôi.
— Ồ, thật là thông minh.
Tôi chửi thẳng vào mặt hắn:
— Đồ chó chết.
Hắn hoàn toàn không để tâm đến câu chửi, thay vào đó hắn hỏi:
— Đã bao giờ ông nghe thấy Lửa Hoang chưa? – Hắn gợi ý: Một kế hoạch đặc biệt nhạy cảm của chính phủ.
— Nói thật, Bain ạ, tôi không đọc được hết tất cả các bản ghi nhớ gửi từ Washington. Tôi đưa mắt nhìn Kate, lúc này đang đứng quay lưng về phía lò sưởi, tay để trong túi áo khoác với khẩu Glock, hỏi – Kate, đã bao giờ em nghe thấy kế hoạch Lửa Hoang chưa?
— Chưa.
Tôi quay lại phía Madox, nhún vai rồi nói: Tôi nghĩ bọn tôi đã bỏ lỡ bản ghi nhớ đó. Nội dung là gì thế?
Hắn có vẻ mất kiên nhẫn với tôi và nói: Nó không nằm trong bản ghi nhớ, John. Tôi nghĩ ông đã hiểu hầu hết những gì mình cần, thế nên đừng lười suy nghĩ và chờ tôi tổng hợp hết mọi thứ cho ông.
Tôi bảo Kate: Ông ấy gọi bọn mình là đồ lười. Sau tất cả những việc chúng ta đã làm.
Madox thừa nhận với chúng tôi: Thực sự có vẻ các vị đã giải quyết xong vụ giết người, các vị lại tiến gần đến thứ khác hơn tôi tưởng. Nhưng các vị cần liên kết nó lại.
— Ok, tôi nói rồi đi về phía cánh cửa kiểu Pháp và mở ra.
Đó là một đêm đẹp, trăng bán nguyệt sáng trong hầu như nằm thẳng phía trên đầu, soi sáng khu phát quang phía sau toà nhà.
Phía xa, tôi có thể nhìn thấy mái kim loại của nhà đặt máy phát cùng ba ống khói đang toả khói lên trời. Ngoài ra còn có hai chiếc xe hoạt động trên mọi địa hình và một chiếc jeep đen lượn lờ như thể chúng đang canh gác căn nhà ấy.
Tôi nói với Madox: Tôi thấy các động cơ diesel đang chạy.
— Đúng, tôi vừa bảo dưỡng chúng.
Tôi rời cửa quay lại nơi Madox đang tì vào quầy rượu.
— 6.000 kw.
— Đúng. Ai bảo ông điều ấy? Công ty Potsdam Diesel?
Tôi không trả lời câu hỏi ấy: Máy phát ELF ở đâu?
Hắn có vẻ không hề ngạc nhiên và trả lời: Tôi không quá ấn tượng với việc ông biết đây là một trạm phát sóng ELF. Có tất cả mọi thứ bất kỳ ai cũng có thể nhận biết – các máy phát, dây cáp, vị trí này ở dãy Adirondack...
— Máy phát ở đâu, Bain?
— Tôi sẽ chỉ cho ông xem. Lát nữa.
Tôi bảo: Bây giờ là thời điểm thực sự tốt đấy.
Hắn lờ đi, chúng tôi đối mắt nhau. Hắn trông không có vẻ một gã đang gặp rắc rối nghiêm trọng. Hắn hỏi tôi: Thế các vị đã có kết luận gây giật mình nào? – Rồi hắn xoay qua Kate: Kate? Một khoảnh khắc eureka[1]?
— Bốn chiếc cặp hạt nhân đã được hai máy bay của ông chở tới Los Angeles và San Francisco.
— Đúng. Và gì nữa?
— Và máy phát ELF của ông sẽ phát tín hiệu để kích nổ các thiết bị này khi chúng tới đích cuối cùng.
— Hừm, gần đúng thôi.
Tôi thấy chán với chuyện vớ vấn này nên nói với Madox: Trò chơi đã kết thúc, ông bạn. Tôi sẽ bắt ông vì tội giết đặc vụ liên bang Harry Muller. Quay lại, đặt hai tay lên quầy bar và đứng dang rộng hai chân! Kate, yểm hộ cho anh! – Rồi tôi bước về phía Madox, lúc này vẫn chưa thực hiện điều tôi ra lệnh.
Tôi nghe tiếng Kate: John…
Tôi liếc lại phía sau và nhìn thấy Carl ở cửa với khẩu súng săn nâng lên và chĩa vào Kate.
Phía bên kia phòng, một gã khác đứng ở cửa phòng đánh bài đang mở với khẩu súng trường M16 đã nâng lên và chĩa vào mục tiêu.
Gã thứ ba đi từ cửa ngoài hiên vào, khẩu M16 của hắn chĩa vào tôi.
Khi cả hai đi sâu hơn vào phòng, tôi thấy gã tiến từ cửa phòng đánh bài là Luther, còn gã đi từ hiên vào chính là tay ở bốt gác, tay tôi đã cho ăn còi hơi.
Tôi liếc trở lại phía sau thì Madox đang cầm một khẩu Colt 45 tự động loại lớn, đang chĩa thẳng vào mặt tôi.
Hừm, tôi không thể nói rằng trước đó tôi không tính chuyện này có thể xảy ra, nhưng nó vẫn có vẻ không thực.
Rồi Madox nói với chúng tôi: Các vị đã biết các vị sẽ không thể ra khỏi đây khi còn sống.
❀ ❀ ❀
[1] Eureka là “tìm ra rồi” (khi phát hiện được vấn đề gì đó).