Phía trước, chiếc cổng sắt vẫn không chịu mở khi tôi chạy xe tới khiến tôi bắt đầu phải nhấn còi.
Chiếc cổng sắt từ từ mở ra. Khi ngang qua cổng, hai gã an ninh nhìn tôi với ánh nhìn khinh rẻ, hai ngón tay cái đút trong dây đeo bao súng. Nếu đó là những gì tốt nhất trong khả năng chúng có thể làm được thì tôi đã chẳng buồn để tâm. Nhưng tôi đã đạp mạnh ga, cua sát hai gã, rồi đột ngột quặt tay lái, luồn nhanh ra khỏi chiếc cổng đang mở một nửa.
Nhìn qua gương chiếu hậu tôi có thể thẩy hai gã đá tung dám sỏi, dậm chân thình thịch. Tôi nghĩ chắc hai gã đang chửi bới om sòm.
Lẽ ra tôi cũng chẳng cần phải cay nghiệt đến như thế. Nhưng bạn cùng cần phải biết phân biệt trên dưới. Người ta bao giờ cùng muốn biết vị trí của mình là ở đâu theo trật tự phân loại.
Bên cạnh đó tôi cũng chắc rằng một hoặc cả hai tay gác cổng kia đã bắt Harry khi thâm nhập khu vực này. Và nếu không phải hai gã thì cùng sẽ là một vài tay nào đó có cùng đồng phục như vậy. Phải vậy không, Bain? Vẫn không thấy bóng dáng đội theo dõi giám sát đâu. Tôi tự hỏi không hiểu Schaeffer đang chơi trò chết tiệt gì nữa đây. Tôi chạy xe lên đường 56, ngược về hướng bắc.
Ngồi sau tay lái tôi nhớ lại những mẩu đối thoại giữa tôi và Madox, chúng đem lại nhiều suy nghĩ lý thú. Tóm lại cơ bản là Bain và John đã chơi một ván cờ cân não.
Nhưng dẫu sao thì Bain Madox cũng đã mời tôi tới dự bữa tối, và tất nhiên là Mayfield cũng được mời. Từ trang phục không thay đổi của tôi, Bain Madox đoán rằng chúng tôi đến đây với mục đích điều tra trong thời gian tương đối ngắn. Vì vậy hắn đã phá lệ để Mayfield có thể thoải mái với bất kỳ trang phục nào nàng có thể mặc đến đó. Hắn thật chu đáo, đó là chưa nói đến sự tinh ý của hắn. Quả thật Bain Madox có thể trở thành một thám tử không tồi.
Tôi biết giờ này Kate đang rất lo cho tôi, và rằng ba phút điện thoại chưa đủ để người ta lần ra vị trí của mình nên tôi bật di động, gọi số nhà nghỉ. Đầu dây bên kia Kate nhấc điện thoại:
— A lô.
— Anh đây.
— Lạy Chúa. Em đang bắt đầu thấy lo lắng.
— Anh ổn rồi. Anh chỉ nói chuyện được vài phút thôi, anh cần làm một số việc vặt khác, sẽ quay về trong vòng một tiếng nữa.
— Được, mọi việc sao rồi?
— Tốt. Anh sẽ kể khi anh quay về. Em đã hoàn thành một số việc lúc trước chưa?
— Rồi, em...
— Em có gọi cho Schaeffer không?
— Em không gọi được cho ông ta.
— Được rồi… Này, em có nhận được bánh pizza không?
— Không? Anh có thể mua một chút đồ ăn không.
— Em đói không?
— Đói gần chết.
— Được rồi. Anh đã nhận lời mời ăn tối cho hai chúng ta ở Câu lạc bộ đồi Custer rồi.
— Cái gì?
— Anh sẽ kể lại khi anh quay về. Trang phục bình thường.
— Anh có đùa không thế?
— Không, trang phục bình thường. Tiệc cocktail sẽ bắt đầu lúc 7 giờ.
— Ý em là...
— Anh phải cúp máy đây. Gặp em sau.
— John.
— Bye. Yêu em.
Tôi cúp máy, tắt di động. Có phải tôi nói sẽ đến ăn tối tại Câu lạc bộ đồi Custer không? Không hiểu tôi có điên không đây?
Đã đến trạm xăng của Rudy, và Rudy đang ở đó chuyện phiếm với một khách hàng tự phục vụ. Tôi rẽ vào và gọi to:
— Rudy.
Lão ta nhìn thấy tôi, thong thả bước đến nói:
— Cậu quay lại đây à?
— Từ đâu?
— Từ… Tôi không biết. Cậu đi đâu nhỉ?
— Tôi vừa cố gắng dàn xếp vụ việc giữa ông và ông Madox.
— Vậy sao…? Tôi đã nói với cậu rồi mà. Tôi đã nói chuyện với ông ta. Ông ta ổn không?
— Chưa. Ông ta vẫn còn không vui. Tôi có hai tin, một tin tốt một tin xấu cho ông. Ông muốn nghe tin nào trước?
— Ừm… tin tốt trước.
— Tin tốt là ông ta đã không còn khó chịu với ông nữa. Tin xấu là ông ta sẽ mở một cây xăng GOCO ngay đối diện với ông phía bên kia đường.
— Hả? ông ta định làm gì? Chết tiệt, ông ta không thể làm thế được.
— Ông ta hoàn toàn có thể và ông ta đang làm điều đó.
Rudy nhìn qua bên đường đối diện phía đồng trống không.
Tôi dám cá là ông ta có thể hình dung ra cái trạm xăng đó trông sẽ như thế nào: 8 cổng bơm xăng mới sáng bóng, khu nhà vệ sinh sạch bong và cả bản đồ của khu bảo tồn nữa chứ.
Tôi nói:
— Cạnh tranh là tốt. Đây là nước Mỹ mà Rudy.
— Chó chết thật.
— Này, tôi cần ông giúp đỡ, Rudy?
— Hả…?
— Tôi phải chở xác một con hươu. Ông có cái gì to hơn có thể để vừa chiếc máy xén cỏ Hàn Quốc đó được không?
— Hả?
— Chỉ đêm nay thôi. Tôi sẽ trả ông 100 đôla cho việc này.
— Hả?
— Tôi sẽ bơm đầy bình cho ông.
— Cậu cần xăng?
Tôi đưa chiếc Huyndai ra phía sau trạm xăng, ở đó kín đáo hơn. Và chỉ trong 5 phút tôi đã thỏa thuận được với Rudy, ông ta trông vẫn ngơ ngác như vừa bị một con la đá vào đầu. Thực ra ông ta không để ý rằng chìa khóa chiếc Huyndai đã không ở trong ổ khóa như tôi nói.
Tôi chào bằng câu:
— Đừng có gọi điện cho ông Madox về chuyện này. Điều đó chỉ làm sự việc xấu đi mà thôi. Tôi sẽ nói chuyện với ông ta.
— Ông ta không thể làm như vậy được. Tôi sẽ kiện ra tòa.
Chiếc xe lớn hơn của Rudy hóa ra là một chiếc xe tải tàn tạ hiệu Dodge, nội thất bên trong trông như chiếc xe vừa trải qua một vụ nổ xăng khi người ta tranh giành đồ ăn ở trên đó vậy. Nhưng nó chạy thật tuyệt.
Khi đến Colton, tôi tránh không chạy đường qua Calton mà chọn đường xa hơn qua Potsdam.
Khi chạy trốn cảnh sát, bạn cần đổi ngựa nhiều lần, mỗi lần đổi ngựa cần bắn con ngựa trước, và đừng bao giờ đi hai lần trên một con đường.
Tôi đến Calton, tìm được cửa hàng bán đồ thể thao Scheinthal. Tôi mua một hộp đạn 40 viên cho Kate và một hộp đạn 9 ly cho tôi. Tất cả mọi người làm trong ngành thực thi luật pháp đều dùng cùng một cỡ đạn, như trong quân đội, nhưng đây lại là một câu chuyện khác. Tôi mua thêm 4 băng đạn dự phòng cho hai khẩu Glock. Chủ cửa hàng yêu cầu xem giấy tờ tùy thân, tôi đưa cô ta giấy phép lái xe thay vì thẻ nhân viên FBI của tôi.
Tôi cần phải thay đôi tất giờ đây đã trở thành một trong những chứng cứ pháp lý của vụ án, vì vậy tôi mua thêm một đôi tất len, rất tốt cho việc thu thập thêm một số lông tóc và sợi vải trong phòng ăn và thư viện của Madox.
Tất nhiên, tất cả những biện pháp điều tra kiểu này sẽ tan thành mây khói nếu Madox cho vài giọt thuốc mê vào đồ uống của chúng tôi, sau đó đem ra làm trò phi tiêu, cuối cùng thì chúng tôi sẽ thức dậy chỉ để thấy mình đã chết thẳng cẳng, như Harry. Mà cũng có khả năng sẽ xảy ra một trận đấu súng cổ điển tương đối có chất lượng.
Về vấn đề này, tôi có ý nghĩ rằng có thể xảy ra tình huống chúng tôi sẽ được yêu cầu bỏ vũ khí khi vào nhà. Tôi không có ý định để điều đó diễn ra mà không xảy ra xô xát. Nhưng thực tế là chúng tôi đang bước vào một nơi có vũ trang, và sẽ khó có thể tranh cãi được với 10 gã bảo vệ chĩa thẳng nòng súng tiểu liên bộ binh vào chúng tôi. Tôi chắc rằng Harry cùng đã rơi vào hoàn cảnh tương tự.
Nghĩ vậy, tôi nhìn quanh cửa hàng đồ thể thao để tìm một thứ gì đó có thể tránh thiết bị phát hiện kim loại và qua được màn kiểm tra vũ khí, và cùng lúc có thể hữu dụng trong trường hợp cấp bách nào đó hơn là, ví dụ như, một đôi tất len chẳng hạn.
Chủ cửa hàng, cô Scheinthal, là một phụ nữ tương đối trẻ đẹp – dẫu tôi không để ý đến điều đó – hỏi tôi:
— Tôi có thể giúp ông điều gì không?
— Ồ… đây là cả một câu chuyện dài…
Tôi muốn nói là tôi thực sự không muốn đi vào cả câu chuyện rằng tôi sẽ đến dự một bữa tối và rằng chủ nhà có những tay bảo vệ có vũ trang chĩa súng vào tôi, lấy súng của tôi, và rằng tôi cần có một thứ vũ khí có thể giấu kín được để tiêu diệt hắn, và rằng… Vì vậy, tôi nói:
— Tôi đang… tôi cần một vài đồ cứu nạn.
— Như thế nào?
— Leslie, tôi không biết. Cô có không?
Leslie dẫn tôi đến một dãy hàng và giới thiệu:
— Ở đây có một vài thứ như vậy. Nhưng tất cả các bộ đồ cắm trại đều đã là đồ cứu nạn rồi.
— Không phải theo cách vợ cũ tôi vẫn làm đấy chứ, một toa xe moóc và một bà quét dọn.
Leslie mỉm cười.
Tôi nhìn qua đống đồ và cố tìm xem có thứ chết tiệt nào tôi có thể mang vào Câu lạc bộ đồi Custer mà thiết bị cảnh báo kim loại không bị kích hoạt hay không. Lựu đạn giây gần như không có bất cứ chút kim loại nào, vì vậy tôi hỏi Leslie:
— Có có lựu đạn giây không?
Leslie cười:
— Không. Tôi mang cái thứ đấy làm gì chứ?
— Tôi không biết. Có thể là để đánh cá. Cô biết đấy, như kiểu đánh cá bằng thuốc nổ ấy.
— Cái đó bất hợp pháp – Leslie nói.
— Thật sao? Tôi vẫn làm vậy ở Khu bảo tồn trung tâm.
— Thôi nào, John.
Leslie có vẻ muốn giúp đỡ nhưng chính tôi lại tỏ ra chẳng giúp ích được gì cho bản thân cả. Cô nói:
— Vậy, ông chuẩn bị cắm trại ngoài trời, đúng không?
— Đúng.
— Ông có đồ mùa đông chưa?
— Đó là cái gì vậy?
Leslie cười lớn:
— Thời gian này trời bắt đầu lạnh về đêm, John. Đây đâu phải là New York.
— Đúng vậy. Đó là lý do tại sao tôi lại mua đôi tất len này.
Leslie cho rằng đó là một câu nói hài hước:
— Ông cần có bộ đồ cắm trại mùa đông.
— Tôi thực sự không mang nhiều tiền mặt, còn thẻ tín dụng thì đã bị vợ cũ lấy mất rồi.
— Ít nhất ông cũng có một khẩu súng trường chứ?
— Không.
— Ồ, ông phải cảnh giác với lũ gấu. Không thể nói trước được điều gì về chúng vào thời gian này trong năm.
— Tôi cũng vậy.
— Tôi không nghĩ là ông có thể an toàn với mấy cái ống bắn đậu khô của ông. Người cuối cùng tôi biết có ý định bắn hạ một con gấu bằng một khẩu súng lục giờ chỉ còn là một tấm thảm chùi chân trong hang gấu mà thôi.
— Đúng vậy. Thật khôi hài.
— Đúng. Không khôi hài đâu. Nếu thấy một con gấu đến gần trại tìm thức ăn thì ông phải gõ nồi gõ xoong thật lớn...
— Nhưng tôi không có nồi xoong nào cả. Đó là lý do tại sao tôi cần một quả lựu đạn giấy.
— Không. Ông biết ông cần thứ gì chứ?
— Không. Thứ gì?
— Cần một chiếc còi hơi nén.
Leslie lấy một chiếc hộp thiếc trên giá xuống, tôi hỏi:
— Đó có phải là hộp tương ớt không?
— Không...
— Bình xịt khí nén. Cô biết không?
— John. Không phải vậy. Đây là… một chiếc còi hơi – Leslie giải thích – Cái này khiến chúng sợ, và ông cũng có thể dùng nó để báo rằng ông đang gặp nguy hiểm. Hai chiếc dài, một¶chiếc ngắn. Được không? Chỉ có 6 đôla.
— Vậy sao?
— Còn cái này… – Leslie với một chiếc hộp trên giá nói: Đây là bộ pháo sáng dùng trong trường hợp bị gấu tấn công, gọi là BearBanger.
— Hả?
— Cái này giống như một loại súng bắn pháo sáng có đạn. Được không? Ông nhìn xem, ở đây có nói nó có thể bắn được tới độ cao 130 foot và có thể nhìn thấy từ khoảng cách 9 dặm vào ban ngày và 18 dặm vào ban đêm.
— Được…
Một tia sáng lóc lên trong đầu, tôi nói:
— Được, cái này được đấy.
— Đúng vậy. Khi được bắn ra, đạn pháo sáng cũng tạo một tiếng nổ một 150 đềxiben. Cái đó đủ để khiến lũ gấu, ông biết rồi đấy, phải…
— Đúng vậy. Lũ gấu sẽ ị ra quần.
Leslis tặc lưỡi:
— Vâng. Đây ông xem.
Leslie đưa cho tôi chiếc hộp, và tôi mở chiếc hộp, bên trong có một khẩu súng bắn pháo sáng không lớn hơn con dao nhíp và cũng có hình dáng gần như vậy, và 6 viên đạn pháo BearBanger cỡ pin tiểu hai chữ A. Cái này thật ấn tượng.
Leslie nói:
— Ông cho đạn vào đây, nhấn nút nhỏ này và đạn pháo sáng sẽ được bắn ra. Hiểu không? Nhưng đừng có chĩa nó vào mặt mình đấy – Leslie cười to.
Thực ra sẽ không phải là mặt tôi khi tôi phải dùng đến cái món đồ này.
Leslie bảo:
— Và đừng có chĩa vào con gấu. Được không? Ông có thể làm nó bị thương hoặc có thể gây cháy rừng. Ông sẽ không muốn điều đó xảy ra đâu.
— Không?
— Không. Được rồi. Vậy là ông sẽ có một khẩu pháo sáng… để xem nào… tương đương với 15 nghìn ngọn nến – Leslie mỉm cười: Nếu tôi nhìn thấy, tôi sẽ đến tìm ông. Cái này có giá 30 đôla. Ông mua chứ?
— Được.
— Vậy ông sẽ lấy cả còi và pháo sáng. Đúng thế không?
— Đúng… thực ra tôi sẽ lấy hai bộ pháo sáng.
— Ông có người đi cùng à?
— Không. Nhưng tôi sẽ lấy thêm một bộ để làm quà cho đứa cháu trai 5 tuổi của tôi.
— Không. John. Không. Đây không phải là đồ chơi. Cái này chỉ dùng cho người lớn. Ông sẽ phải ký vào bản ATF khi mua nó đấy.
— Bản quy chế huấn luyện cho người lớn?
— Không. Rượu, Thuốc lá, và Vũ khí – ATF.
— Thật à?
Tôi lấy thêm một bộ BearBanger, và trong khi bước ra quầy thu ngân, tôi thầm cảm ơn lũ gấu chết tiệt đã giúp tôi giải quyết được một khó khăn.
Leslie đưa tôi bản cam kết của Cục Rượu bia, Thuốc lá, và Vũ khí, trong đó tôi phải cam kết chỉ sử dụng BearBanger với mục đích xua đuổi động vật hoang dã.
Cái này cũng gần giống với mục đích của tôi, vì vậy, tôi ký bản cam kết.
Tôi mua một hộp viên bổ sung năng lượng cho Kate. Lẽ ra tôi có thể mua hai hộp, nhưng tôi muốn Kate để dành bụng cho bữa tối.
Leslie hỏi;
— Tất cả đồ ông cần mua đây phải không?
— Vâng.
Leslie tính tiền tổng cộng cho cơ số đạn, còi hơi, viên bổ sung năng lượng, và hai bộ Bear Banger.
Tôi móc hết tiền mặt trả cho Leslie nhưng vẫn thiếu hai đôla. Tôi định bỏ lại hộp viên bổ sung năng lượng nhưng Leslie nói:
— Tôi cho ông nợ.
Cô ta đưa tôi tấm danh thiếp và nói:
— Ông có thể quay lại đây vào ngày mai và cho tôi biết liệu ông còn cần gì nữa không. Tôi sẽ nhận séc, ở quanh trung tâm cũng có một vài máy ATM đấy.
— Cảm ơn Leslie, hẹn gặp lại ngày mai.
— Tôi hy vọng là vậy.
Tôi cũng hy vọng là vậy.
Tôi quay lại với chiếc xe tải của Rudy, chạy thẳng về nhà nghỉ B&B Wilma.
Gấu đen. Madox. Hạt nhân. Tần số sóng cực thấp. Putyov. Griffith.
Giờ thì Asad Khalil, gã khủng bố người Lebanon với khẩu súng bắn tỉa, chẳng có gì là ghê gớm nữa.