Lửa Hoang

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 34 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 10

❊ ❊ ❊

Bain Madox bắt đầu:

— Đây, thưa các quý ông, là vùng đất của đạo Hồi, kéo dài từ bờ Đại Tây Dương trên đất Bắc Phi qua Trung Đông, Trung Á, Đông Á và dừng ở Indonesia – quốc gia có nhiều người theo đạo Hồi nhất và cũng là mặt trận mới nhất trong cuộc chiến chống khủng bố.

Hắn dừng lại một chút để tăng sức mạnh của lời nói và tiếp:

— Ngày nay tại các quốc gia này có hơn một tỷ người Hồi giáo. Bằng giờ này tuần sau, con số sẽ nhỏ hơn rất nhiều.

Hắn để cho mọi người suy ngẫm rồi bật một chiếc đèn bàn và nói: Ed đã cung cấp cho chúng ta danh sách các thành phố của thế giới Hồi giáo là mục tiêu của Lửa Hoang… Liếc nhìn tờ giấy đặt trước mặt, Madox đùa – cái này trông giống như danh sách các điều ước dịp Giáng sinh vậy.

Chẳng ai cười, hắn tiếp: Ed sẽ cho chúng ta thêm một số chi tiết về Lửa Hoang.

Thứ trưởng Quốc phòng Edward Wolffer giải thích:

— Thực ra có hai danh sách là danh sách A và danh sách B. Danh sách A bao gồm toàn bộ khu vực Trung Đông – trái tim Ảrập của thế giới Hồi giáo – và một số mục tiêu cụ thể ở Bắc Phi, Somalia, Sudan, một phần Trung Á có dân theo đạo Hồi và một vài mục tiêu ở Đông Á. Trong 20 năm qua danh sách này cơ bản không thay đổi, thỉnh thoảng chúng tôi mới bổ sung một mục tiêu, chẳng hạn phần phía bắc của Philippines – nơi đã trở thành một điểm nóng của Hồi giáo cực đoan. Cũng cần lưu ý rằng đôi lúc chúng tôi còn loại một số mục tiêu. Chẳng hạn do đã chiếm đóng Afghanistan, chúng tôi đã bỏ hầu hết lãnh thổ Afghanistan khỏi danh sách mục tiêu, ngoài ra còn có một số địa điểm ở vùng Vịnh, Trung Á, Ảrập Saudi có quân Mỹ đóng.

Tất cả gật đầu, một số tên ghi chép gì đó.

Wolffer tiếp:

— Chúng tôi cũng xác định một số mục tiêu ở miền Nam Afghanistan, cụ thể là khu vực Tora Bora và vùng biên giới gần đó của Pakistan, nơi chúng tôi tin Bin Laden đang ẩn náu. Rồi hắn nói thêm: Nếu có tên khỉ nào sống sót, hắn sẽ trở thành vua của vương quốc rác thải hạt nhân.

Một vài gã cười vẻ lịch sự.

Scott Landsdale đặt câu hỏi: Tại sao lại có hai danh sách?

Wolffer giải thích:

— Theo kế hoạch Lửa Hoang, có hai kiểu phản ứng trả đũa. Danh sách A luôn được sử dụng, còn danh sách B chỉ dùng để bổ sung, căn cứ vào mức độ và hình thức của vụ tấn công khủng bố nhằm vào Mỹ. Chẳng hạn nếu vụ tấn công sử dụng vũ khí hoá học và sinh học, sẽ chỉ có các mục tiêu trong danh sách A bị phá huỷ. Nhưng nếu tấn công bằng hạt nhân và phá hủy nhiều hơn một thành phố của Mỹ, danh sách B sẽ được bổ sung mà không cần bàn luận gì.

Madox nói:

— Này, chúng ta biết vụ tấn công sẽ sử dụng vũ khí hạt nhân, bởi chúng ta cho nổ những trái bom mà.

Im lặng, rồi Paul Dunn lên tiếng:

— Bain, ông không cần phải tỏ vẻ hào hứng về việc đó đến thế.

— Xin lỗi Paul. Nhưng đây không phải một cuộc họp lịch sự của Hội đồng an ninh quốc gia. Tại đây chúng ta có thể nói thẳng bất kỳ điều gì mình nghĩ.

Paul Dunn không trả lời, Wolffer lại tiếp:

— Luôn có những quan ngại về mức độ phóng xạ và sự thay đổi khí hậu… đó là lý do tồn tại một danh sách chính và một danh sách bổ sung. Tất nhiên phải nói thêm rằng không phải tất cả các nước Hồi giáo đều chứa chấp khủng bố hoặc thù địch với Mỹ. Vì vậy nếu một vụ tấn công bằng vũ khí sinh học hay hoá học chỉ giết tầm 20 ngàn người ở New York hay Washington, phản ứng của chúng ta chỉ là tấn công 62 mục tiêu trong danh sách A. Chúng ta không muốn tỏ vẻ hành động quá tay.

Landsdale cười vì điều vô lý ấy, song chẳng có ai khác cảm thấy có gì hài hước.

Wolffer vẫn tiếp: Tính đến hôm nay, cả hai danh sách có tổng cộng 122 mục tiêu. Chúng tôi ước tính ban đầu có khoảng 200 triệu người chết, thêm 100 triệu người chết sau đó do phóng xạ, – và hắn nói với một giọng đơn giản: sau đó khó có thể đánh giá hết tác động của bệnh tật, nạn đói, tự sát, đấu đá…

Không ai nói gì.

Edward Wolffer:

— Những người xây dựng Lửa Hoang hiểu rằng cần đảm bảo không một tổng thống hoặc chính phủ nào trong tương lai có sự lựa chọn về chiến lược hoặc đạo đức. Nếu xảy ra tình huống X, ta sẽ dùng danh sách A; còn nếu là tình huống Y, ta sẽ bổ sung danh sách B. Đơn giản thế thôi.

Harry Muller thôi nhìn tấm bản đồ và quay sang quan sát bốn gã đàn ông còn lại. Dưới ánh sáng phản chiếu từ màn hình, cả bốn gã – có vẻ hơi căng thẳng cách đây nửa giờ đồng hồ – lúc này như hoàn toàn bình thản. Cứ như thể Ok, đây rồi. Cứ chú ý và thực hiện thôi.

Anh liếc Madox lúc này đang ngồi cạnh màn hình, anh nhận thấy trên mặt hắn xuất hiện một điệu cười kỳ quặc như thể hắn đang xem phim con heo vậy. Ánh mắt hai người gặp nhau, Madox nháy mắt với anh.

Harry xoay lại ghế và nhìn vào màn hình. Lạy Chúa toàn năng. Chuyện này có thật. Hãy cứu chúng con.

Wolffer lại tiếp:

— Lửa Hoang chỉ đơn giản là một phiên bản của MAD. Thực ra nó được đề xuất, xây dựng và thực hiện bởi một nhóm cựu binh Chiến tranh lạnh dưới thời tổng thống Reagan.

Hắn im lặng một lát rồi nói với giọng đầy vẻ tôn kính: Đó là những người đàn ông thực sự. Họ đứng mắt đối mắt với bọn Xô viết, bọn kia chớp mắt trước. Họ đã để lại cho chúng ta một bài học rất lớn, một di sản rất lớn. Để xứng đáng với việc họ để lại cho chúng ta một thế giới không còn mối de dọa Xô viết, chúng ta cần giải quyết bọn khủng bố Hồi giáo như những cựu binh Chiến tranh lạnh này đã sẵn sàng làm với Liên Xô.

Một lần nữa căn phòng vẫn yên lặng, rồi tướng Hawkins lên tiếng:

— Người Nga ít ra cũng có chút tiếng tăm và biết sợ cái chết một cách đúng đắn, do đó huỷ hoại các thành phố, tiêu diệt dân chúng của họ sẽ là một nỗi xấu hổ. Thế nhưng những bọn kia – bọn khủng bố Hồi giáo – đáng nhận lấy những gì chúng sắp phải đón nhận.

Madox nói với Edward Wolffer: Cho chúng tôi biết chúng sẽ phải nhận gì.

Wolffer hắng giọng và nói: Thứ chúng sắp phải nhận là 122 đầu đạn hạt nhân có sức công phá khác nhau, chủ yếu phóng từ tàu ngầm hạt nhân lớp Ohio đóng ở Ấn Độ Dương, cộng thêm một số tên lửa xuyên lục địa phóng từ Bắc Mỹ. Hắn tiếp thêm: Người Nga sẽ được thông báo trước 10 phút, để thể hiện sự tôn trọng của chúng ta và lưu ý họ đề phòng.

Tướng Hawkins nói với tất cả:

— Những đầu đạn này chỉ chiếm một phần nhỏ trong kho vũ khí hạt nhân của chúng ta. Sẽ còn lại vài ngàn đầu đạn nữa, nếu chúng ta cần sử dụng cho cuộc tấn công tiếp theo vào thế giới Hồi giáo hoặc trường hợp Nga hay Trung Quốc có ý tưởng ngu ngốc nào đó.

Wolffer gật đầu và tiếp:

— Trong danh sách A có hầu hết thủ đô ở khu vực Trung Đông như Cairo, Damascus, Amman, Baghdad, Tehran, Islamabad, Riyadh… và thêm nhiều thành phố lớn khác, các trại huấn luyện khủng bố mà ta biết, tất cả các căn cứ quân sự.

Hắn liếc nhìn tờ giấy của mình và nói:

— Ban đầu thủ đô Mogadishu của Somalia nằm trong danh sách B song sau vụ Black Hawk Down[1] nó đã được đưa vào danh sách A để trả thù cho thất bại trên. Tương tự là thành phố cảng Aden của Yemen – tàu khu trục USS Cole sẽ được báo thù[2].

Madox nhận xét:

— Tôi mừng là danh sách này đã theo sát từng thời kỳ. Chúng ta có nhiều thứ để trả thù.

Wolffer trả lời:

— Đúng thế. Nhưng dù chúng ta muốn trả thù nhiều cho vụ đánh bom doanh trại thuỷ quân lục chiến Mỹ ở Beirut[3], thành phố này vẫn không bị đưa vào danh sách. Một nửa dân số của thành phố này theo đạo Thiên chúa, họ sẽ thành cầu nối cho chúng ta tiến vào khu vực Trung Đông mới và đã thay đổi. Cũng cần nhớ rằng Israel sẽ không bị kẻ thù bao vây nữa, xung quanh nó sẽ là các hoang mạc.

Landsdale hỏi:

— Người Israel có biết về Lửa Hoang không?

Wolffer:

— Họ biết những điều kẻ thù của chúng ta biết. Chúng ta cho họ biết đó là một khả năng. Họ chẳng thích thú gì với ý nghĩ sẽ bị bao phủ bởi các đám bụi phóng xạ, nhưng nước này có những chương trình phòng vệ dân sự đang vận hành, thế nên họ sẽ tồn tại cho đến khi không khí sạch trở lại.

Scott Landsdale đặt câu hỏi kèm theo nụ cười: Ed, ông có nghĩ tôi nên đi nghỉ lễ Phục sinh ở đất thánh[4]?

— Chúng ta đang nói về một thế giới hoàn toàn mới, Scott. Một thế giới mà an ninh ở các sân bay sẽ trở về trạng thái của những năm 1960. Một thế giới mà gia đình và bạn bè của ông lại có thể tiễn ông ra tận cổng, là nơi các két chứa hành lý trở thành đồ của quá khứ. Một thế giới mà mọi hành khách không còn bị coi là những tên khủng bố tiềm tàng, nơi an ninh hàng không chỉ còn là những vấn đề liên quan đến máy móc chứ không phải những tên khủng bố giấu bom trong giày. Một thế giới mà mọi doanh nhân, du khách Mỹ không còn là mục tiêu khủng bố. Trong thế giới mới này, thưa các quý ông, mọi người Mỹ sẽ được đối xử một cách lịch sự, tôn trọng, và một chút e sợ – kiểu mà cha ông chúng ta đã nhận được khi giải thoát châu Âu và châu Á khỏi những thế lực gian ác. Thế nên ông Scott, hãy lên kế hoạch nghỉ lễ Phục sinh ở đất thánh đi. Ông sẽ được đối xử tốt, và sẽ không phải lo lắng về những tay đánh bom tự sát ở những quán cà phê đông người.

Căn phòng lại yên lặng khi Wolffer nói về những mục tiêu ở vùng đất thánh:

— Các mục tiêu chủ yếu gồm những khu linh thiêng của đạo Hồi như Medina, Fallujah, Qum… Chỉ thế đã đủ bóp nát trái tim của đạo Hồi. Nơi linh thiêng nhất – thánh địa Mecca – sẽ được giữ lại, không phải vì tránh gây nhạy cảm với tôn giáo này mà nó coi như một thành phố con tin – sẽ bị phá huỷ nếu bất kỳ tên khủng bố nào sót lại đe dọa hay trả thù.

Rồi hắn kết lại:

— Các chính phủ khu vực Trung Đông biết điều này và yêu cầu chúng ta giữ lại Medina nếu điều tồi tệ nhất xảy ra. Câu trả lời của chúng ta là không.

— Câu trả lời hay đấy, Madox nói. Tôi có nhiều chuyện làm ăn khó chịu với hoàng gia Saudi. Tuần tới chúng sẽ trở thành lịch sử và thứ tốt duy nhất của nơi đó – dầu nằm dưới mặt đất – đang chờ đợi chúng ta.

Edward Wolffer không để tâm mà vẫn tiếp:

— Thánh địa khác của đạo Hồi sẽ không bị phá huỷ tất nhiên là Jerusalem – nơi cả những người Thiên chúa giáo chúng ta và những người theo đạo Hồi đều coi là nơi linh thiêng nhất. Chúng ta hy vọng rằng trong thời hậu Lửa Hoang, người Israel sẽ đá đít dân Hồi giáo khỏi Jerusalem, Bethlehem, Nazareth và các vùng thiêng liêng khác của người Thiên chúa giáo nằm dưới sự kiểm soát của họ. Nếu người Israel không làm, chúng ta sẽ làm.

Madox bình phẩm:

— Về các thành phố được giữ lại, tôi thấy một số thành phố của Thổ Nhĩ Kỳ trong danh sách mục tiêu nhưng không có Istanbul.

Wolffer giải thích: Istanbul là một báu vật lịch sử, về địa lý nằm ở châu Âu, nó sẽ lấy tên cũ là Constantinople, bọn Hồi giáo sẽ bị đuổi hết. Rồi hắn tiếp: Thưa các quý ông, thực ra có một kế hoạch chính trị cho thế giới hậu Lửa Hoang, kế hoạch này vẽ lại một số đường trên bản đồ, đưa người ra khỏi những nơi ta không muốn họ có mặt tại đó. Dù tôi không nắm hết kế hoạch trên, có thể biết những địa điểm đó có Jerusalem, Beirut, Istanbul.

Madox nói:

— Dù thế nào đi nữa chúng ta cũng phải để việc đó cho Bộ Ngoại giao làm.

Tướng Hawkins nói “Amen” rồi nhận xét:

— Khi đã giải quyết xong Baghdad và hầu hết Iraq, chúng ta không cần một cuộc chiến với Saddam Hussein.

Wolffer trả lời:

— Thực ra chúng ta cũng sẽ chẳng cần gây chiến với Syria hoặc Iran, hay bất kỳ quốc gia thù địch nào bởi chúng sẽ không còn tồn tại.

Madox nói:

— Tôi thích kiểu ấy. Ông không thích à, Harry?

Harry do dự rồi trả lời:

— Đúng, nếu ông thích giết người hàng loạt.

Madox nhìn Harry chằm chằm rồi nói:

— Tôi có một đứa con trai, Harry. Bain Junior, hiện là sĩ quan dự bị của quân đội Hoa Kỳ. Nếu chúng ta gây chiến với Iraq, nó sẽ được lệnh động viên và có thể chết ở Iraq. Mấu chốt của chuyện đó là tôi thà thấy người ở Baghdad chết hết còn hơn được thông báo con tôi thiệt mạng tại Iraq. Thế có ích kỷ không?

Harry không trả lời nhưng nghĩ, Đúng, thế là ích kỷ. Mà Madox còn quên hết những đứa con trai, con gái ở Mỹ mà hắn sắp giết chết bằng vũ khí hạt nhân.

Bain Madox nói với Harry và số còn lại: Đôi lúc một chuyện đùa lại làm sáng tỏ một sự thật mà con người không dám thừa nhận. Vì vậy hãy để tôi kể chuyện đùa đó, ông Muller, mà trong khi làm việc có lẽ ông đã được nghe.

Hắn cười với vẻ của một người sắp kể một câu chuyện hay:

— Dường như tổng thống – sếp của ông Dunn và Bộ trưởng Quốc phòng – sếp của ông Wolffer – đang có bất đồng về một số vấn đề liên quan đến chính sách, vì vậy họ gọi một trợ lý cấp thấp, Bộ trưởng Quốc phòng nói với trợ lý này: “Chúng tôi vừa quyết định dùng bom A tiêu diệt một tỷ người Ảrập và một phụ nữ đẹp tóc vàng, mắt xanh, ngực nở. Anh nghĩ thế nào”? Tay trợ lý trẻ hỏi: “Thưa bộ trưởng, tại sao ngài lại ném bom vào một phụ nữ đẹp tóc vàng, mắt xanh, ngực nở?”. Thế là Bộ trưởng Quốc phòng quay sang tổng thống và bảo: “Thấy chưa? Tôi đã bảo ngài rằng chẳng ai quan tâm đến một tỷ người Ảrập hết”.

Có vài kẻ nén cười, cũng có vài tiếng cười lịch sự vang lên, Harry cũng cười vì câu chuyện mà anh từng nghe vài lần.

Madox hỏi anh: Hiểu chứ?

Edward Wolffer quay lại vấn đề của mình:

— Về cuộc chiến Iraq, chiến tranh trên bộ sẽ hao tổn cả về sức người, phương tiện và tiền bạc. Chiến tranh trên bộ còn gây những hậu quả khôn lường. Trước tiên tôi sẽ nói cho các vị những gì tôi biết – rồi Paul có thể xác nhận – rằng chính phủ hiện nay nhất định tìm cách gây chiến với Iraq, tiếp đến là Syria và cuối cùng là Iran, về nguyên tắc, tôi nghĩ chẳng có ai trong chúng ta phản đối việc này. Nhưng đối với những người từng tham chiến ở Việt Nam như Bain, Jim và tôi, chúng tôi sẽ nói với những người có quyền rằng một khi anh thả dây xích đám chó chiến tranh, anh sẽ không thể kiểm soát được chúng. Ưu điểm của một vụ tấn công hạt nhân là nhanh chóng và tiết kiệm. Chúng ta đã mua và trả tiền cho một kho vũ khí hạt nhân khổng lồ – hiện có khoảng 7.000 đầu đạn – nhưng vẫn chẳng làm gì hết. Với một phần nhỏ chi phí dành cho những đầu đạn trên, chúng ta có thể đạt được những kết quả vĩ đại. Kết quả của một cuộc tiến công hạt nhân chẳng có gì phải nghi ngờ – Ed cười và tiếp: Thời báo New York và báo Bưu điện Washington sẽ chẳng phải khổ sở liệu chúng ta có thắng trong cuộc chiến chống khủng bố hay không.

Mọi người cười, Bain Madox hỏi một câu đầy hoa mỹ:

— Ý ông là tôi sẽ không phải đọc câu chuyện đầy nước mắt trên tờ Thời báo về một số bé gái và bà các cháu bị thương bởi những đám cháy tại Mỹ?

Một lần nữa tất cả lại cười, Wolffer nói:

— Tôi không nghĩ tờ Thời báo hay Bưu điện Washington sẽ gửi phóng viên nào vào đống tro nguyên tử để tìm kiếm cái gọi là câu chuyện tâm lý đâu.

Madox cười thầm rồi nhìn bản đồ trên màn hình: Tôi thấy trong danh sách có đập Aswan High. Hắn di chuột vào Ai Cập và phía nam sông Nile: Tôi nghĩ đây là mẹ của mọi mục tiêu.

Wolffer trả lời:

— Thực tế như vậy. Một tên lửa mang nhiều đầu đạn sẽ phá vỡ con đập, khiến vài tỷ gallon[5] nước tràn xuống sông Nile và sẽ xoá sổ Ai Cập, khiến 40 tới 60 triệu người chết khi nó quét qua thung lũng sông Nile trên đường tiến về Địa Trung Hải. Đây sẽ là lần có thiệt hại lớn nhất về người và của – nhưng ở đó không có các mỏ dầu. Thật đáng tiếc là chúng ta phải chấp nhận mất vài ngàn du khách, chuyên gia khảo cổ, thương nhân… châu Âu cùng các địa danh lịch sử. Các kim tự tháp sẽ vẫn còn.

Madox:

— Ed, tôi thấy nhiều thành phố của Ai Cập dọc sông Nile cũng nằm trong danh sách bị tấn công bằng các đầu đạn hạt nhân. Nếu tính rằng nước từ đập Aswan High sẽ quét hết các thành phố này, có phải những tên lửa trở nên thừa không?

Wolffer liếc nhìn ông bạn rồi trả lời: Tôi chưa bao giờ nghĩ về việc đó. – Hắn suy nghĩ một chút và nói: Tôi cho rằng nước lũ sẽ dập tắt các đám cháy ở những thành phố bốc lửa.

Madox nhận xét:

— Thế thì tồi quá.

Wolffer tiếp:

— Có một vài thông tin không tốt, như tôi đã nói đến trước, là có một số lớn người phương Tây bỏ mạng trong vụ tấn công này. Các du khách, thương nhân, người sống ở nước ngoài, quan chức và nhân viên đại sứ quán… Con số này dễ lên tới 100 ngàn, trong đó có nhiều người Mỹ.

Không ai bình luận gì về tuyên bố trên. Wolffer lại tiếp:

— Điều khác cũng không may là chúng ta không thể dự báo khi nào những khu vực này lại đủ điều kiện cho con người sinh sống hoặc đủ ổn định về mặt xã hội để khai thác dầu. Song theo một phân tích của Bộ Quốc Phòng, nhu cầu dầu của chúng ta cũng như toàn cầu sẽ không hụt đi nhiều bởi các nước sản xuất dầu cũng sẽ không dùng dầu nữa. Vì vậy dầu từ các nguồn khác, bên cạnh các nguồn dự trữ, phải đủ đảm bảo cho nhu cầu ngắn hạn của Mỹ và Tây Âu. Có lẽ chúng ta sẽ sử dụng dầu của Ảrập Saudi trước tiên, trong vòng hai năm.

Madox xen vào:

— Người trong chính phủ của ông nên bàn thảo với tư nhân chúng tôi. Theo phân tích của tôi, dầu của Ảrập Saudi sẽ được đưa lên tàu chở dầu và chuyển tới chúng ta trong khoảng một năm nữa. Tôi nghĩ chúng ta có thể bán mỗi thùng dầu với giá 100 đôla, nếu như chúng ta thổi phồng những khó khăn của việc khai thác và vận chuyển dầu thời hậu chiến tranh hạt nhân.

Wolffer ngần ngừ rồi nói:

— Bain, Bộ Quốc phòng lại nghĩ nhiều hơn về phương án 20 đôla cho mỗi thùng dầu bởi khi đó chúng ta sẽ kiểm soát mọi lĩnh vực của khai thác và vận chuyển dầu. Tinh thần là chúng ta cần dầu giá rẻ để phục hồi nền kinh tế Mỹ mà theo dự đoán của chúng ta, sẽ rơi vào khủng hoảng nghiêm trọng sau khi hai thành phố của Mỹ bị tàn phá bởi vũ khí hạt nhân.

Bain Madox vẫy tay và nói: Tôi nghĩ đó cũng là sự thổi phồng. Ông sẽ thấy thị trường chứng khoán mất vài ngàn điểm trong vòng không quá một năm. Một số thành phố sẽ sụt giảm dân số trong vài tháng, tương tự New York sau sự kiện 11-9. Nhưng khi đã rõ rằng kẻ thù đã chết và bị chôn vùi, các ông sẽ thấy sự phục hưng của Mỹ khiến cả thế giới kinh ngạc. Hắn quay sang Wolffer: Đừng bi quan. Nếu sự sụp đổ của Liên Xô là bình minh của thế kỷ Mỹ, thì sự diệt vong của đạo Hồi sẽ mở đầu thiên niên kỷ hoà bình, thịnh vượng và đầy tự tin của Mỹ. Còn chưa kể đến cường quốc không có đối thủ. Thiên niên kỷ Mỹ sẽ khiến cho đế chế La Mã trông như một nước thế giới thứ ba vậy.

Không ai nói gì, Madox tiếp:

— Mọi thứ sẽ khác. Mối đe dọa toàn cầu cuối cùng với Mỹ sẽ không còn, toàn dân tộc sẽ đoàn kết quanh chính phủ, như sau sự kiện 11-9 và sự kiện Trân châu cảng. Những kẻ thù bên trong của Mỹ, kể cả lực lượng Hồi giáo đang tăng lên, sẽ được giải quyết mà không hề có sự phản đối. Các ông sẽ không thấy bất kỳ cuộc biểu tình phản chiến nào ở Mỹ hay bất cứ đâu trên thế giới. Những tên khốn nạn trên toàn thế giới từng nhảy múa trên phố sau sự kiện 11-9 sẽ chết hoặc phải hôn gót chúng ta.

Hắn hít một hơi sâu rồi nói nhanh:

— Và những người châu Âu sẽ câm miệng đòi thay đổi, rồi đến lượt Cuba, tiếp theo là Bắc Triều Tiên. Và người Nga cũng sẽ phải câm miệng. Bởi khi chúng ta đã sử dụng vũ khí hạt nhân một lần, mọi người sẽ hiểu rằng chúng ta có thể sẽ thực hiện lần nữa. Và vào thời điểm thích hợp, chúng ta sẽ bóp chết vấn đề Trung Quốc trong trứng nước, trước khi nó phát triển để thách thức ta.

Harry quan sát những gã còn lại trong khi Madox tiếp tục bài diễn văn của mình. Hình như anh thấy những tay kia có vẻ khó chịu bởi Madox lạc khỏi chuyện bọn khủng bố Hồi giáo mà chuyển sang tìm kiếm những kẻ thù cần tiêu diệt. Rồi đến vấn đề dầu mỏ mà Harry nghĩ ít ra nó cũng quan trọng với Madox và Tập đoàn dầu khí toàn cầu ngang với tiêu diệt quân khủng bố. Harry đã biết đây là một gã điên rồ, nhưng bây giờ anh đang thấy hắn điên thế nào – và đồng bọn của Madox cũng vậy.

Madox đứng dậy, giọng hắn trở nên the thé:

— Với tư cách một cựu binh chiến tranh Việt Nam, xin nói với các ông rằng chúng ta sẽ giành lại vinh quang đã mất, khi quân Mỹ tiến vào Hà Nội và Sài Gòn mà không có tiếng phản đối của Trung Quốc hay bất kỳ ai.

Hắn nhìn bốn tên đồng bọn và kết thúc:

— Nếu chúng ta không tiến hành chiến tranh hạt nhân mà tiếp tục cuộc chiến này bằng biện pháp ngoại giao và vũ khí thông thường, lãng phí sinh mạng và của cải, kéo dài mà không nhìn thấy một chiến thắng rõ ràng, thì đó là một sai lầm về đạo đức. Chúng ta có những phương tiện để kết thúc nó một cách quyết định, nhanh chóng và không tốn kém bằng cách sử dụng những vũ khí hạt nhân mà ta đã sở hữu. Không sử dụng những vũ khí này chống lại những kẻ sẽ sử dụng loại vũ khí đó tấn công chúng ta khi có thể sẽ là sự tự sát của cả dân tộc, là một sai lầm chiến lược, là đi trái với những lý lẽ thông thường, là sự báng bổ đối với Chúa.

Hắn ngồi xuống.

Căn phòng vẫn lặng im.

Harry quan sát các khuôn mặt dưới ánh sáng mờ và tự nói với mình: Đúng, chúng biết là hắn điên. Nhưng chúng không quan tâm bởi hắn đang nói ra điều chúng nghĩ.

Bain Madox châm một điếu thuốc và nói với giọng đơn giản: OK, bây giờ chúng ta sẽ bàn xem thành phố nào của Mỹ sẽ bị hy sinh, làm thế nào và khi nào chúng ta thực hiện điều đó.

❀ ❀ ❀

[1] Trận đánh năm 1993 giữa lực lượng khủng bố Al Qaeda và lính Mỹ tại Mogadishu, 18 lính Mỹ thiệt mạng.

[2] Năm 1992 Al Qaeda đánh bom tàu này làm 17 người chết và 39 người bị thương.

[3] Thủ đô Lebanon.

[4] Khu vực Palestine.

[5] 1 gallon = 3,78 lít.

Thật lãng mạn phải không John? Phía trên lò sưới là một bộ sưu tầm gạc hươu lớn khiến tôi chợt thấy mình có cảm giác ham muốn. Tôi nói: — Anh cảm thấy thật ham muốn. — Chúng ta không thể chỉ thưởng thức căn phòng không thôi được sao? — Như
Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

3 Trong Tổng Số 4 tác phẩm của Nelson Demille

Truyện bạn đang đọc dở dang

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.