Chúng tôi nói chuyện phiếm trong khi chạy xe qua khu bảo tồn. Đến Nam Colton tôi quay ra hỏi Schaeffer:
— Ông có biết tay Rudy làm chủ cây xăng này không?
— Có, tôi biết từ khi tôi còn hay đi tuần ở khu vực này kia. Có vấn đề gì à?
— Hắn là con chuột phục vụ cho Madox ở đây.
Tôi giải thích sơ lược câu chuyện của tôi với Rudy. Schaeffer gật đầu nói:
— Hắn với Madox qua lại với nhau nhiều hơn những gì tôi biết. Nhưng như tôi đã nói, hắn chẳng bao giờ gây ra vụ việc nào cả, và tôi cũng không nghĩ là hắn ta ở đây nhiều đến thế. Tuy nhiên, từ giờ trở đi tôi sẽ theo dõi hắn chặt chẽ hơn.
Tôi nghĩ là sẽ ít có cái gọi là từ giờ trở đi đó nhưng tôi không đáp lại.
Schaeffer cùng đưa ra ý nghĩ giống tôi:
— Tôi đoán rằng giờ thì hắn cũng là một nghi can trong vụ án mạng.
— Còn tôi thì cho rằng hắn đúng là một trong những thủ phạm.
— Đồng nghiệp của anh có nghĩ vậy không?
Tôi đã báo cho Tom Walsh ở New York.
— Và hai người sẽ làm gì ở Potsdam?
— Chỉ xả hơi một chút thôi.
— Nếu vậy thì sao hai người không quay lại The Point?
— Ồ, rất có thể giờ này quý ngài Griffith đang chờ sẵn trước bàn trang điểm của Kate ở trong phòng chúng tôi rồi ấy chứ.
— Vậy ra hai người đang chạy trốn ngay cả người của mình?
— Tôi không cho là như thế.
— Không? Vậy anh cho là như thế nào?
— Để tôi nghĩ đã. Còn bây giờ, ông đừng nói với ai về chuyện này được không?
— Để tôi nghĩ đã.
— Bởi nếu chúng tôi không thể tin cậy vào ông được thì ông có thể đưa chúng tôi quay lại Ray Brook cũng được.
— Tôi làm điều đó để làm gì?
— Như vậy ông đã làm một điều tốt.
— Khi nào thì tôi biết được điều đó.
— Ồ… chỉ khoảng hai ngày thôi.
— Thật chứ? Vậy anh muốn tôi phải vi phạm trách nhiệm nghề nghiệp và không nói với Griffith về việc tôi đã đưa hai vị đến hiện trường vụ án và sau đó là Potsdam?
— Nói gì được nhỉ… Thiếu tá, hãy hỏi Griffith và những nhân viên FBI khác là tất cả những điều này là gì vậy. Nếu họ trả lời thẳng vào câu hỏi thì hãy chỉ cho họ đến Potsdam để tìm chúng tôi. Thỏa thuận như vậy được không?
— Tôi nghĩ ông là người được lợi nhiều nhất trong vụ này. Nhưng cũng được thôi. Đó là một thỏa thuận mà.
— Tôi sẽ đưa chìa khóa xe cho ông nếu ông muốn mang chiếc xe ra khỏi bãi đỗ trong trường hợp FBI cũng sẽ làm như cảnh sát là đi dò tìm chiếc xe chúng tôi thuê trong bãi đỗ xe của trụ sở cảnh sát. Tôi đưa Schaeffer chìa khóa xe và nói: Có một giỏ đồ ăn trưa picnic ở băng ghế sau. Nó là của ông.
— Có vẻ như thỏa thuận này bắt đầu tốt hơn rồi đấy. Bữa trưa có gì?
— Có thể là ốc sên. À, nếu ông muốn ngụy trang chút xíu thì ông có thể gọi đến The Point hỏi xem chúng tôi có ở đó không.
— Thật là cuộc trốn chạy hoàn hảo.
Thực ra đúng là hiện tại chúng tôi đang trốn chạy. Nhưng cũng chẳng cần phải nhắc nhở Schaeffer về điều đó.
Chúng tôi đến khu ngoại ô Potsdam, Schaeffer hỏi:
— Các vị muốn xuống chỗ nào?
— Cho chúng tôi xuống ga tàu điện ngầm.
Tôi không chắc Schaeffer hiểu hay thông cảm với câu hài hước của tôi, nhưng ông nói:
— Tôi cho rằng các vị cần phải có một chiếc xe.
— Ý tưởng hay. Gần đây có nơi nào cho thuê xe không nhỉ?
— Có một nơi như vậy.
Tôi đợi Schaeffer nói tên nơi cho thuê xe nhưng dường như đó là tất cả thông tin chúng tôi nhận được từ ông.
Chúng tôi đi qua trung tâm thành phố, chạy tiếp đến đường 56, qua bệnh viện nơi đã giữ xác của Harry. Vài phút sau chúng tôi đã có mặt tại công ty thuê xe Rent-A-Car.
Schaeffer đỗ xe gần văn phòng cho thuê nói:
— Tôi không biết tại sao anh tìm cách trốn tránh Griffith hay bất cứ rắc rối gì anh đang dính phải. Nhưng nếu không phải vì anh mất một người bạn ở đây, và nếu không phải vì người của các anh gạt tôi sang một bên thì chắc chắn tôi sẽ không chìa tay ra với anh đâu.
— Chúng tôi rất biết ơn ông vì điều đó. Bản năng đã mách bảo ông rất tốt.
— Vậy sao? Được, tôi muốn anh chứng minh cho tôi điều đó.
— Chúng tôi sẽ liên lạc thường xuyên với ông.
— Như vậy sẽ tốt hơn cho thỏa thuận của chúng ta. Ông ta nói: Tôi sẽ nói với Griffith là tôi gặp hai vị ở hiện trường vụ án và tôi đã nhắn với hai người những thông tin của anh ta.
Tôi nhắc Schaeffer:
— Giải quyết chiếc xe hộ chúng tôi nhé.
— Cứ yên tâm thám tử ạ.
Kate nói với Schaeffer:
— Ông cứ yên tâm là John và tôi sẽ nhận mọi trách nhiệm nếu có rắc rối gì xảy đến với ông.
— Hiện tại rắc rối duy nhất của tôi là tiếp đón 6 vị khách của FBI đang chuẩn bị gạt tôi qua một bên trong vụ này.
Tôi nói:
— Sẽ còn nhiều hơn nữa. Và tôi cho rằng Harry đã bị hại theo cách này.
Tôi dựng lại diễn biến vụ án theo suy luận của mình cho Schaeffer nghe rồi kết luận:
— Hãy tìm dấu vết trên xe trong trường hợp Harry còn đủ tỉnh táo để đạp vào thành hoặc mui xe.
Schaeffer im lặng giây lát:
— Rất có thể sự việc đã xảy ra như ông nói. Nhưng nó chẳng giúp gì tôi trong việc tìm ra thủ phạm.
Thực tế là Schaeffer vẫn cho Bain Madox là một nghi can của vụ án cho dù ông ta có tin điều tôi nói hay không. Tôi tiếp:
— Nhưng nếu ông tìm được một nghi can, ông có thể khiến hắn không thể bình tĩnh với việc mô tả vụ án mạng đã xảy ra như thế nào. Điều này cũng sẽ giúp ông không ít khi viết báo cáo.
Schaeffer gật đầu, cảm ơn, bắt tay chúng tôi.
Sau đó Kate và tôi xuống xe, bước vào văn phòng cho thuê xe. Tôi nói với người phụ nữ phía sau quầy:
— Tôi muốn thuê một chiếc xe.
— Vậy ông đã tìm đúng chỗ rồi đó.
— Tôi cũng nghĩ vậy. Một chiếc xe thể thao.
— Chúng tôi chỉ có Hyundai Accent thôi.
— Nó nói bằng giọng gì vậy?
— Cái gì thưa ông?
— Ồ không, tôi sẽ thuê chiếc xe đó.
Tôi dùng thẻ tín dụng cá nhân vì thẻ công đã được dùng để trả cho chiếc xe thuê trước, và tôi chỉ được chi trả cho một chiếc xe. Không cần nói nhiều bởi tôi đang trốn chạy, và việc truy tìm được theo thẻ tín dụng của tôi chắc chắn sẽ lâu hơn là truy tìm theo thẻ công.
Mười lăm phút sau, tôi đã ngồi sau tay lái chiếc lò nướng nhỏ vừa thuê.
Tôi chạy xe vòng lại trung tâm thành phố trong khi Kate ngồi nhận xét:
— Không quá xa đến nỗi phải thuê xe chứ?
Tôi nghĩ là mình biết nơi mình sắp đến là đâu:
— Không, nếu anh không yêu cầu họ giao cho mình bản sao của các hợp đồng thuê xe trong bốn ngày trở lại đây.
— Đó là chưa nói đến thời gian anh lãng phí với nhân viên văn phòng thuê xe đấy.
Vậy đấy. Giờ thì cả hai đều rơí vào cái hố to đầy rắc rối trong khi một số kẻ hoang tưởng đang có ý định gây ra Chiến tranh thế giới thứ ba hay đại loại là một cái gì đó như vậy, và nàng thì đang châm chọc tôi với câu chuyện của nhân viên công ty thuê xe cách đây cả thế kỷ rồi. Ồ không, mới ngày hôm qua thôi. Không tung hứng với nàng trong trò chơi này nữa mà nên im lặng là hơn.
Nàng nói với tôi giọng nhắc nhở: Anh không còn độc thân nữa đâu đấy.
Và đại loại là như thế.
Chúng tôi tới trung tâm thành phố, tôi đỗ xe gần một quán cà phê và nói:
— Anh cần một chút cà phê.
— John, anh có chắc là anh rõ những gì anh sắp làm không?
— Có chứ. Anh định mua một ly cà phê mang đi. Em uống gì không?
— Hãy trả lời vào câu hỏi của em đi.
— Anh biết rõ việc anh đang làm.
— Vậy anh đang làm gì?
— Anh không biết.
— Chuyện đó sẽ ngốn mất của chúng ta bao nhiêu thời gian?
— Cho tới khi nào chúng ta phá được vụ này hoặc cho đến khi đồng nghiệp tóm được chúng ta.
— Ồ, em có thể cho anh biết là điều gì sẽ đến trước.
— Cà phê chăng?
— Đen.
Tôi rời xe, bước vào quán cà phê. Đây là một quán bình dân, không phải quán kiểu Starbucks. Việc đầu tiên là làm quen với chiếc máy ATM.
Tôi đến trước một phụ nữ trẻ đang la đà phía sau quầy hàng gọi hai ly cà phê đen. Trong khi cô nàng còn đang xử lý thông tin về hai ly cà phê đen của tôi thì tôi đưa mắt nhìn quanh và thấy một chiếc giá đựng sách mỏng và sách hướng dẫn miễn phí ngay gần cửa. Tôi lôi đại một nắm nhét vào túi áo.
Cô nàng la đà vẫn đang cố gắng tìm cõ nắp cho hai ly cà phê. Tôi hỏi:
— Tôi cần phải gọi một cuộc điện thoại nội vùng. Có thể dùng điện thoại ở đây được không?
— Được…?
Hai ly cà phê giá một đôla rưỡi. Tôi đưa cô nàng la đà tờ 5 đôla nói:
— Tiền thối để trả cho cuộc gọi.
Tôi đón chiếc di động và quay số The Point.
Jim trả lời:
— Đây là The Point. Tôi có thể giúp gì cho quý khách?
— Tôi là John Corey. Có tin nhắn nào cho tôi và vợ tôi không?
— Chào ông Corey, chúc ông một buổi sáng tốt lành. Ông có hài lòng khi nghỉ lại với chúng tôi không?
— Này Jim, tôi phải nói rằng đây là nơi tốt nhất tôi từng nghỉ với giá tiền 1.200 đôla một đêm, mà trong những nơi tôi từng nghỉ còn có cả vũ nữ Vegas nữa đó.
Jim câm bặt trong giây lát rồi nói:
— Ông có hai tin nhắn, cả hai đều từ ông Griffith. Ông ấy muốn ông gọi lại cho ông ta.
Jim đưa tôi số của Griffith và hỏi:
— Ông có ăn tối cùng chúng tôi không?
— Anh nghĩ là tôi có thể bỏ qua món chim dẽ gà của Henry sao? Làm ơn gọi cho Sonny hộ tôi và hỏi mượn anh ta cho tôi một chiếc jacket và càvạt nhé.
— Vâng thưa ngài. Đó là ông DeMott.
— Được. Hãy mang đồ đến phòng tôi. Hẹn gặp lại ở tiệc cocktail. Henry tối nay sẽ làm món lợn bọc.
— Tôi biết.
Tôi gác máy, đưa trả điện thoại cho cô nàng la đà. Thật là một món quà lớn. ít nhất thì tôi cũng không phải lo lắng về trí nhớ của cô nàng nếu nhân viên FBI có đến đây hỏi thăm chúng tôi.
Tôi rời quán cà phê, bước ra ngoài. Bất chợt hai ý nghĩ cứ quanh quẩn trong đầu. Một là tôi sẽ không liều lĩnh và ích kỷ nữa, hãy nghĩ cho công việc của Kate và đến gặp Griffith, đổ hết mọi thứ lên đầu hắn ta với tất cả những MAD, NUK, ELF với hy vọng rằng FBI sẽ phát hiện ra những gì Madox đang âm mưu thực hiện trước khi quá muộn.
Hai là tôi không nên dính dáng đến bất cứ điều gì trong vụ này. Lý do là đây là một vụ rất lạ, và tôi chẳng thể tin tưởng được ai nữa. Tất nhiên là trừ Kate ra, một người không phải chịu mệnh lệnh chỉ huy nào, là vợ, là bạn, là luật sư, là người giám sát trực tiếp của tôi, và cả là một điệp viên FBI.
Và dẫu tôi tin tưởng như vậy, với Kate, bạn cũng chẳng có thể biết ai trong số trên sẽ là con người của nàng.
Tôi đánh cược đó là người vợ và người bạn.