Lửa Hoang

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 34 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương16

❊ ❊ ❊

Đó là ngày Columbus, một ngày đặc biệt kỷ niệm con cá voi đực trắng (giờ đã chết) vô tình gặp châu lục này lúc nó đang trên đường tới một nơi khác. Những việc tương tự đã xảy ra khi tôi ra khỏi quán bar nhà Dresner.

Hôm nay bọn tôi ăn mặc thoải mái, tôi đi giày da đế bằng, quần jean đen, áo sơ mi thể thao và một chiếc áo khoác da. Kate cũng mặc đồ jean, đi bốt, một chiếc áo len cổ lọ và áo khoác da bóng. Tôi bảo:

— Túi xách của em không hợp với bao súng.

— Thế à, vậy thì hôm nay em phải mua một chiếc túi mới.

Lẽ ra tôi phải biết cách giữ mồm giữ miệng mới phải.

Tôi cùng Kate đi ra khu nhà ở tại khu đông phố 72, ông gác cửa Alfred gọi cho chúng tôi một chiếc taxi.

Giao thông ở khu Manhattan trong ngày nghỉ khá thưa nên chúng tôi nhanh chóng đến được toà nhà liên bang số 26.

Hôm đó là một ngày thu đẹp, trong lành, khô ráo, tôi ngân nga vài đoạn trong bài “Mùa thu ở New York”.

Kate hỏi tôi: Anh biết liệu Tom Walsh có đến đây hôm nay?

— Không biết, nhưng nếu em ngân nga vài điệu, anh có thể nhận ra được đấy.

— Anh là tên ngốc!

Người lái xe taxi tên Ziad Al-Shehhi đang nói chuyện qua điện thoại di động bằng tiếng Ảrập.

Tôi đưa hai ngón tay lên môi và ngả người về phía trước, thì thầm vào tai Kate: Anh ta đang nói chuyện với một tên lãnh đạo AI Qaeda trong tù… anh ta đang nói điều gì đó về bán hàng giảm giá tại cửa hàng Bergdort đấy.

Nàng thở dài.

Al-Shehhi bỏ máy, tôi hỏi anh ta: Ông có biết Christopher Columbus là ai không?

Anh ta liếc qua gương chiếu hậu rồi trả lời:

— Đường vòng Columbus? Đại lộ Columbus? Ông bà muốn đi đâu? Ông nói là đến toà nhà Liên bang mà?

— Anh chưa bao giờ nghe thấy những cái tên Nina, Pinta, Santa Maria[1]?

— Gì cơ thưa ông?

— Vì Chúa đi! Hôm nay anh có tham gia lễ diễu hành nhân ngày Columbus?

— Thưa ông gì ạ?

— John, thôi đi!

— Anh chỉ cố giúp anh ta kiểm tra tư cách công dân mà.

— Thôi ngay!

Tôi trở lại chỗ rồi lại ngân nga bài “Mùa thu ở New York”.

Hôm đó là ngày nghỉ Liên bang, ATTF không làm việc toàn bộ, thế nhưng Kate vẫn quyết định đến sở để đi cùng tôi, một phần để kiểm tra xem công văn giấy tờ thế nào. Chúng tôi sẽ ăn trưa với nhau, sau đó Kate đi mua đồ giảm giá nhân ngày Columbus.

Ngay cả khi có lịch làm việc giống nhau, không phải lúc nào chúng tôi cũng đi làm cùng. Đôi lúc một trong hai mất quá nhiều thời gian trang điểm hay chỉnh đốn ngoại hình, khiến kẻ kia mất kiên nhẫn mà đi trước.

Kate có một tờ Thời báo trong cặp, tôi xin nàng trang thể thao nhưng nàng lại đưa tôi trang A – trang chính.

Tít của trang này như sau: “Rumsfeld ủng hộ những hành động mạnh mẽ để ngăn chặn một cuộc tấn công". Nội dung của bài báo giải thích rằng Mỹ cần ra tay sớm trong giai đoạn “tiền khủng hoảng” để ngăn chặn một cuộc tấn công nhằm vào nước này. Với tôi, nếu như Saddam Hussein đang đọc Thời báo, hắn sẽ gọi cho tay môi giới cá cược và cá rằng một vụ xâm lăng sẽ xảy ra vào cuối tháng 1.

Một bài quan trọng khác nói về vụ đánh bom bằng xe hơi tại một hộp đêm có nhiều du khách phương Tây hay tới ở đảo du lịch Bali của Indonesia. Nơi đây dường như một mặt trận mới của cuộc chiến chống khủng bố toàn cầu. Số người chết dừng ở 184, hơn 300 người bị thương, đây là thiệt hại lớn nhất về người kể từ ngày 11-9 năm 2001.

Theo Thời báo, vụ tấn công có thể do “những kẻ quá khích Hồi giáo” thực hiện. Đoán tốt đây. Từ ngữ của tờ Thời báo New York cũng vậy. Tại sao lại gọi họ là khủng bố hay bọn giết người? Thế thì hơi nặng nề. Adolf Hitler là một tay quá khích.

Chúng ta sẽ không thể chiến thắng trong cuộc chiến chống khủng bố cho tới khi chúng ta chiến thắng cuộc chiến về ngôn từ.

Tôi quay sang trò giải ô chữ của Thời báo rồi hỏi Kate:

— Định nghĩa về một người Ảrập ôn hoà thế nào?

— Em không biết.

— Một kẻ không còn đạn.

Nàng lắc đầu, nhưng Ziad bật cười.

Hài hước đúng là lấp những khoảng cách giữa các nền văn hoá.

Kate bảo: Ngày hôm nay sẽ dài đây.

Và mọi thứ cho thấy nàng đúng.

❀ ❀ ❀

[1] Ba chiếc tàu đã đưa đoàn của Columbus tới châu Mỹ.

Thật lãng mạn phải không John? Phía trên lò sưới là một bộ sưu tầm gạc hươu lớn khiến tôi chợt thấy mình có cảm giác ham muốn. Tôi nói: — Anh cảm thấy thật ham muốn. — Chúng ta không thể chỉ thưởng thức căn phòng không thôi được sao? — Như
Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

3 Trong Tổng Số 4 tác phẩm của Nelson Demille

Truyện bạn đang đọc dở dang

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.