Kate gõ phím, một văn bản hiện lên trên màn hình máy tính. Nàng nói:
— Có một thông tin về Mikhail Putyov chưa qua đăng tải, được viết cách đây 10 năm.
Tôi nhìn màn hình:
— Ừm. Vậy thì sao nào?
Kate quay máy tính về phía tôi nói:
— Tác giả là một người bạn của Putyov có tên là Leonid Chernoff, cùng là một nhà vật lý nguyên tử người Nga hiện đang sống ở Mỹ. Mẩu thông tin này được viết dưới dạng một lá thư cho những chuyên gia vật lý nguyên tử khác, trong đó có ca ngợi thiên tài của Putvov.
Nàng tiếp:
— Và ở đây Chcrnoff viết: Putyov hiện đang tương đối hài lòng với vị trí giảng dạy của mình, và cảm thấy công việc có nhiều thách thức và lý thú. Dẫu rằng người ta có thể đặt câu hỏi liệu có nhiều thách thức như khi Putyov còn làm ở Viện Kurchtov với chương trình tiểu họa hóa mô hình của Xôviết hay không.
— Tiểu họa mô hình gì?
— Vũ khí hạt nhân. Ví dụ như đạn pháo, hoặc mìn chẳng hạn. Và cả cặp hạt nhân nữa.
Phải mất nửa giây tôi mới hiểu ra điều Kate nói, và tôi có cảm giác như bị kẻ nào đó đá vào bụng vậy. Tôi nhìn xoáy vào màn hình máy tính, tâm trí xoay vần quanh tất cả những gì tôi đã được nghe, phát hiện ra, đã được biết, và đã nghi vấn.
— Cứt thật.
— John, em nghĩ có hai chiếc cặp hạt nhân ở Los Angeles và hai chiếc nữa ở San Francisco.
— Chó chết.
— Em không biết địa điểm cuối cùng của thứ vũ khí này, liệu Madox có cho máy bay chuyển chúng đến một hoặc nhiều điểm cuối hay chúng sẽ được đưa lên tàu biển, hay...
— Chúng ta cần phải giữ không cho hai chiếc máy bay kia cất cánh.
— Em đã thực hiện việc này rồi. Em đã gọi cho bạn em là Doug Sturgis làm việc SAC thuộc văn phòng FBI ở Los Angeles, và yêu cầu anh ta theo dõi hai chiếc máy bay này trong trường hợp hai phi hành đoàn xuất hiện hoặc có thể thu giữ hai chiếc máy bay làm chứng cứ cho một vụ án tội phạm cấp liên bang khấn cấp và được ưu tiên cao nhất.
Tôi gật đầu. Doug, tôi nghĩ, là bạn trai cũ của Kate khi nàng được đưa về làm việc ở Los Angeles vài năm trước đây. Tôi đã từng có vinh dự được gặp gã khi chúng tôi đang lần theo dấu vết của Asad Khalil tại California, và tôi chắc chắn rằng gã hèn nhát này có thể nhảy vào đống phân vì người bạn cũ Kate của hắn.
Tôi vẫn chưa hiểu tại sao Kate có thể giải quyết một vụ lớn như vậy với chỉ một cuộc điện thoại cho một tay đặc vụ phụ trách ở Los Angeles. Tôi muốn nói là cơ chế hoạt động của FBI vẫn còn là một bí ẩn đối với tôi, nhưng tôi cũng chợt nhớ ra hệ thống chỉ huy theo phân cấp.
Tôi hỏi Kate về điều này và được trả lời:
— Để tránh phải thông qua Tom Walsh, những gì em làm là hỏi, thỏa thuận với Doug để có thể coi đây là một hướng giải quyết một nguy cơ khủng bố chưa xác định. Sẽ được việc hơn nếu Doug nói rằng hướng này hợp pháp.
— Tốt. Và anh ta đã làm như vậy?
— Anh ta nói là sẽ làm. Em giải thích là em và anh đang có trục trặc với ATTF về mức độ tin cậy lẫn nhau, nhưng cũng giải thích rằng em có những thông tin rất đáng tin cậy, và cấp bách, và nó nằm trong phạm vi giải quyết của anh ta, và...
— Ok. Anh hiểu rồi. Và anh ta là bạn của em nên đã đưa tay ra giúp đỡ.
— Anh ta sẽ chẳng giúp đỡ ai. Nhưng anh ta sẽ phải chịu trách nhiệm về nguy cơ khủng bố có thể xảy ra.
— Đúng vậv. Anh đoán là anh ta cho rằng em có thể tin cậy được.
— Chúng ta có thế tiếp tục được không đây?
— Được. Anh chỉ cần biết rằng điều này đi đúng hướng, và rằng nó sẽ không nằm trong tay người khác vào ngày mai.
Nàng nói tiếp:
— Em cũng cho anh ta biết những cái tên như Tim Black và Elwood Bellman, và bảo anh ta rằng Black có thể đang ở một khách sạn tại Los Angeles, và Bellman thì ở San Francisco, và rằng chúng ta cần phải tìm cho ra những tay phi công này càng sớm càng tốt. Em cũng nói thêm em đang nghi ngờ họ vận chuyển bốn chiếc cặp hạt nhân.
Tôi gật đầu. Đó là một bước đi đúng đắn, rõ ràng rồi.
— Điều đó có làm anh ta chú ý không?
Kate không để ý, nói tiếp:
— Anh ta hứa sẽ bắt đầu tìm kiếm ngay lập tức ở Los Angeles, và sẽ gọi đến văn phòng FBI ở San Francisco cũng như thông báo cho tất cả các cơ quan thực thi luật pháp ở cả hai thành phố cũng như ngoại ô Los Angeles và San Francisco. Anh ta cũng sẽ nói chuyện với cấp trên của mình ở Los Angeles và cả hai sẽ gọi cho các giám đốc phụ trách ở New York và Washington và báo cáo hướng giải quyết này. Doug sẽ xác nhận rằng đây là một hướng giải quyết có thể tin cậy được, dựa trên đặc tính riêng của thông tin và tương tự, và anh ta sẽ thông báo lại những việc anh ta đang làm.
— Tốt. Nhưng nếu bốn chiếc cặp đó chỉ chứa toàn tranh ảnh khiêu dâm cho những người bạn Ảrập của Madox thì Doug có chịu trách nhiệm hay không? Hay là anh ta sẽ nói ra tên em ra?
Nàng nhìn tôi:
— Anh cho là em suy đoán sai?
Tôi suy nghĩ giây lát rồi đáp:
— Không. Anh nghĩ là em đã đúng. Bốn chiếc cặp hạt nhân. Anh đồng ý với em.
— Tốt. Cảm ơn anh. Em đã bảo Doug yêu cầu nâng cấp báo cảnh báo nguy cơ khủng bố nội địa.
— Điều đó sẽ khiến FBI ở Los Angeles nhảy vào cuộc, – tôi nhắc nàng: Thực ra đây không phải là một nguy cơ từ trong nước.
— Không. Và Bain Madox cũng không phải là một tên khủng bố… À mà cũng có thể hắn là một tên khủng bố. Nhưng em không thể xếp âm mưu đưa cặp hạt nhân ra nước ngoài vào nhóm nào, nên em đã nói với Doug: Hãy coi đây là một nguy cơ tấn công khủng bố từ nội địa trong trường hợp những chiếc cặp kia vẫn còn ở Los Angeles và San Francisco.
— Rất tốt.
— FBI ở cả hai thành phố đều liên lạc với tất cả các công ty tắc-xi để tìm xem có nhân viên lái xe nào nhớ đã đón một hành khách nam tại điểm đón tắc-xi tại sân bay Los Angeles và San Francisco, mang theo một chiếc vali bọc da cỡ lớn. Nhưng em nghĩ đây là công việc tốn nhiều thời gian, vì anh biết đấy, rất nhiều lái xe tắc-xi là người nước ngoài, và họ không thích nói chuyện với cảnh sát hay nhân viên FBI.
Câu này không được chỉn chu đúng đắn về chính trị cho lắm đối với một nhân viên FBI, nhưng trong trường hợp áp lực đang đè nặng thì ngay cả nhân viên FBI cũng phải quay về với thực tế.
Nàng nói tiếp:
— Thông tin về hai phi hành đoàn là mờ nhạt hơn nhiều so với những gì chúng ta có được về những chiếc va li. Vì vậy, em đã yêu cầu Doug gọi cho FAA kiểm tra ảnh giấy phép lái máy bay của hai phi công Black và Bellman được gửi tới FBI ở Los Angeles và San Francisco càng nhanh càng tốt. Thật ngạc nhiên là hai viên phi công này không hề có ảnh trên giấy phép của mình.
— Không thể tin được. Lại một ví dụ nữa về sự ngu xuẩn hậu 11-9 của FAA.
— Vì vậy, em đã dùng địa chỉ của hai viên phi công lấy được từ FAA để tìm ảnh từ bằng lái xe của chúng. Black hiện đang sống ở New York, còn Bellman thì ở Connecticut.
— Anh có thể thấy em đã rất bận rộn từ lúc anh rời đi.
— Em thật sự bận rộn sau khi phát hiện ra rằng chúng ta có thể đang phải đối đầu với những chiếc cặp hạt nhân thực sự.
— Đúng vậy. Doug khỏe không?
— Em quá bận nên không kịp hỏi. Nhưng anh ta có gửi lời hỏi thăm anh.
— Anh ta thật tử tế.
Quỷ tha ma bắt hắn ta đi.
— Anh ta có cảm kích không khi em nói cho anh ta biết cách làm công việc của mình?
— John, em có thông tin, và em đã phải suy nghĩ nhiều về thông tin đó, và anh ta đã rất sửng sốt. Vì vậy, đúng, anh ta rất cảm kích vì thông tin em cung cấp.
— Tốt. – Tôi nhớ rằng hắn ta có vẻ trì độn.
Tôi nghĩ về bước phát triển mới và đầy thú vị này. Trong đầu, tôi đang cố gắng sắp xếp, xem xét mọi góc độ, mọi phép tính, và tất cả các khả năng sẽ xảy ra. Tôi nói:
— Nếu những gã phi công kia nghỉ tại khách sạn, và nếu đây là một nhiệm vụ bí mật của Madox, có vẻ là như vậy, thì rất có thể chúng sẽ làm thủ tục nhận phòng bằng tên giả.
Nàng gật đầu:
— Nhưng chúng ta có tên thật của hai gã cơ trưởng, vì vậy FBI sẽ lần ra được ảnh của chúng từ bằng lái xe nhanh thôi, nếu không nói là họ đã tìm ra rồi. Doug đã yêu cầu văn phòng địa phương Kingston ở New York phái một nhân viên điều tra đến văn phòng của GOCO tại sân bay Stewart để tìm xem những tên lái phụ là ai.
— Rất tốt.
Có vẻ như phần cuối của câu chuyện này đã được giải quyết, nhưng tôi nghĩ việc tìm kiếm bốn viên phi công này sẽ không hề đơn giản, đặc biệt là nếu Madox đã yêu cầu chúng giữ bí mật, không trả lời di động, không rời phòng khách sạn, và sử dụng giấy tờ giả.
Kate nói:
— Thật không may là những chiếc cặp hạt nhân này, nếu quả thật đó đúng là những gì có trong vali, có thể đã không còn trong tay những viên phi công này nữa.
— Đó là những cặp hạt nhân, hãy gọi đúng cái tên chúng xứng đáng được gọi.
— Thôi được, thôi được. Madox hiện đang chuyển chúng tới một nơi nào đó ngoài nước Mỹ. Em đoán đó sẽ là Trung Đông, hoặc một nước Hồi giáo nào đó. Em đã gọi lại cho Công ty Dịch vụ Hàng không Garrett và được một nhân viên ở đó cho biết Cessna Citation sẽ không bay vượt Thái Bình Dương trừ khi bay đến bờ biển phía Tây tới Alaska, sau đó bay tới quần đảo Aleutian, Nhật Bản, và… Theo đường này sẽ phải qua rất nhiều điểm tiếp nhiên liệu, đó là chưa nói đến kiểm tra hải quan dọc đường bay. Vì vậy, chúng ta có thể loại bỏ điểm này.
Tôi gật đầu. Vậy là Cessna Citation của Madox đã hạ cánh xuống sân bay Los Angeles và San Francisco hôm Chủ nhật. Cả hai phi hành đoàn đều không để lại địa chỉ nơi ở, nhưng lại thông báo là sẽ rời hai sân bay vào ngày mai, thứ Tư, và quay trở lại New York. Và tôi cũng chắc rằng những viên phi công này cho rằng chúng sẽ hoặc thật sự sẽ thực hiện lộ trình đó. Trong khi đó thì những chiếc vali sẽ ở đâu? Khả năng xảy ra nhiều nhất là chúng sẽ không còn mang những chiếc cặp đó nữa.
Tôi bảo Kate:
— Anh nghĩ Madox sẽ sử dụng, hoặc đã sử dụng, một trong những chiếc tàu chở dầu của hắn để chở những chiếc cặp hạt nhân kia đến một nơi nào đó. Đó là lý do tại sao máy bay của hắn lại hạ cánh xuống hai thành phố cảng như thế này.
Kate gật đầu:
— Em cũng đi đến một kết luận như vậy. Em đã yêu cầu Doug tìm kiếm các đội tàu và côngtennơ ở cả hai cảng, bắt đầu từ các đội tàu do GOCO sở hữu. Đây là việc không hề nhỏ. Nhưng nếu họ sớm đưa đội NEST, và cả nhân viên an ninh cảng được sử dụng tia gamma và thiết bị phát hiện neutron vào tìm kiếm thì chúng ta có thể có một chút may mắn.
— Đúng vậy… Nhưng họ cần phải tìm kiếm không chỉ ở tàu và những côngtennơ mà còn phải kiểm tra các thiết bị gia đình và cả xe tải… và với tất cả những thông tin chúng ta đã biết, những chiếc cặp hạt nhân này sẽ được vận chuyển bằng đường hàng không thương mại.
— Họ cũng đang kiểm tra các sân bay quanh khu vực.
— Ok. Việc này chẳng khác gì mò kim đáy bể cả.
— Nhưng những chiếc kim này có phóng xạ, và chúng ta sẽ có nhiều cơ hội hơn để tìm ra chúng.
— Có thể, nếu chúng vẫn còn đang ở Los Angeles và San Francisco. Nhưng sẽ có nhiều khả năng xảy ra tình huống này: Những chiếc cặp hạt nhân hiện đã đang trên đường đến điểm cuối bằng đường không hoặc đường biển. Anh muốn nói là đã hai ngày rồi kể từ khi chúng được chuyển tới West Coast.
— Có thể anh nói đúng, nhưng chúng ta cần phải tìm kiếm hai thành phố này trong trường hợp chúng vẫn còn ở đó. Sẽ dễ dàng hơn nếu chúng ta tìm các viên phi công, đặc biệt là khi chúng tới sân bay Los Angeles và San Francisco vào ngày mai.
— Đúng vậy. Điểm mấu chốt đối với hai phi hành đoàn này là ở đây. Sẽ tốt hơn nếu chúng ta tìm thấy chúng, nhưng anh không nghĩ là những chiếc cặp hạt nhân kia sẽ đi cùng chúng. Tuy nhiên, chúng sẽ biết điểm đến của những chiếc vali, và có thể là biết cả những người sẽ nhận hàng nữa. Nhưng cũng có thể đó là tất cả những gì chúng ta có thể thu được từ chúng. Thật không may là chúng ta đã bị chậm 48 tiếng, anh sợ là khi tìm thấy thì những chiếc cặp kia chỉ còn là bốn đám mây hình nấm ở Trung Đông mà thôi.
Kate đứng im, yên lặng, mãi lâu sau nàng mới lên tiếng:
— Lạy Chúa, em hy vọng là không phải như vậy.
— Anh cũng vậy.
Có vẻ như Kate và gã bạn cũ ở Los Angeles đã làm hết sức mình, và họ đã làm rất tốt dù rằng việc đó chẳng phải là điều gì khó khăn quá sức. Đó là công việc bình thường của cảnh sát và FBI, và nó có thể đem lại kết quả là sẽ tìm ra được bốn tên phi công kia, và thậm chí còn có thêm một vài thông tin nữa về những chiếc cặp hạt nhân. Như tất cả những vụ nào tương tự, vấn đề bao giờ cũng là thời gian. Madox đã bắt đầu trò chơi thậm chí còn trước cả khi đội điều tra của FBI được điều đến đồi Custer, và hắn có kế hoạch từng điểm cụ thể trước khi đưa các bộ phận vào thực hiện.
Nhưng có thể còn có một tin tốt. Một mắt xích yếu trong dây chuyền hạt nhân này. Tôi nói:
— Máy phát ELF. Đó là cách hắn ta kích hoạt những quả bom này.
Nàng gật đầu:
— Đó cũng chính là mục đích của ELF. Mỗi quả bom sẽ phải có một máy thu ELF gắn với thiết bị kích nổ. Sóng ELF, như chúng ta đã biết, có thể đi vòng quanh thế giới và xuyên qua mọi vật. Vì vậy, những quả bom sẽ phải ở nơi Madox muốn, hắn sẽ phát đi mã khóa ELF từ đây, và trong vòng một tiếng sau, các thiết bị thu này sẽ nhận được tín hiệu đó, dẫu chúng có đang ở chỗ quái quỷ nào trên thế giới này.
— Đúng vậy. Vậy có vẻ như con quỷ Madox đã xây dựng trạm thu phát ELF này gần 20 năm trước đây, và gửi thông tin giả mạo tới các tàu ngầm nguyên tử của Mỹ chỉ để phát động Chiến tranh thế giới thứ ba. Nhưng hắn đã không thành công, vì thế hắn đã tìm ra một cách khác để khoản đầu tư của hắn không bị bỏ xó.
Nàng gật đầu đồng tình:
— Giờ thì có thể hiểu được mọi chuyện.
— Đúng vậy, Putyov là người đã làm bất cứ điều gì Madox cần làm với những chiếc cặp hạt nhân để chúng có thể được kích nổ bằng sóng ELF.
— Em cũng lên mạng và tìm thấy nhiều mẫu vũ khí hạt nhân cần bảo dưỡng định kỳ, và đây cũng là công việc của Putyov.
— Cố tiến sĩ Putyov.
Kate gật đầu.
Tôi hỏi, câu hỏi chẳng cần đến câu trả lời:
— Hắn tìm mua được vũ khí hạt nhân từ chỗ quái quỷ nào vậy nhỉ?
Rồi lại tự trả lời:
— Anh đoán đó là từ những người bạn mới người Nga của chúng ta, đó là lý do tại sao Madox lại thuê một người Nga. Cứt thật, anh thậm chí còn không thể tìm được một tay thợ cơ khí người Thụy Điển đủ tốt để sửa chiếc Volvo cổ lỗ của mình, vậy mà con quỷ Madox lại có cả một tay vật lý hạt nhân người Nga giúp hắn kích hoạt bom nguyên tử. Tất cả chỉ đều do lỗi của đồng tiền.
— Tiền và sự điên rồ không phải là một sự kết hợp hoàn hảo.
— Rất đúng. Thôi được… vậy, anh đoán là bốn thành phố nào đó sẽ gặp rắc rối trong vài ngày tới hoặc chỉ trong vài giờ tới. Những thành phố Hồi giáo, đúng không nhỉ?
— Đúng. Còn điều gì có thể dễ hiểu hơn được?
Không biết ai sẽ nằm trong tầm ngắm của Madox. Nhưng những mục tiêu tiềm năng là quá nhiều để có thể tính đếm. Và còn phụ thuộc phần nào vào việc liệu rằng những chiếc cặp hạt nhân kia được vận chuyển bằng đường không, đường thủy, hay kết hợp của cả đường không, đường thủy và đường bộ. Tôi tin rằng hắn đang có ý định đánh bom Mecca hoặc Medina, nhưng có thể đó chỉ là đơn thuần là công việc làm ăn, và hắn thì đang khai thác dầu ở các nước không coi hắn ra gì. Điều cơ bản là: Liệu điều này có làm nên sự khác biệt nào không?
Kate nói:
— Em nghĩ là em đã làm mọi việc có thể, và Doug cũng sẽ cố gắng hết sức trong phạm vi của anh ta.
— Ok. Tôi đưa mắt nhìn đồng hồ: Cái này sẽ khiến văn phòng FBI có việc làm trước giờ học Arôbic buổi tối của họ.
— John…
— Nhưng về vấn đề này thì có ai biết được chút gì, và khi nào Washington thực sự có một số thông tin về nó. Chỉ có điều là họ quên không báo cho chúng ta mà thôi.
Kate không bình luận gì thêm.
— Đó là cách duy nhất có thể giải thích được việc Harry được giao nhiệm vụ này. Bộ Tư pháp và vì thế cả FBI cũng đã biết điều Madox đang dự tính. Đúng vậy không?
— Em không biết. Nhưng như những gì em đã nói, có một điều gì đó lớn hơn cả những gì anh đã nhận ra khi anh nhúng mũi vào công việc điều tra của Bộ Tư pháp.
— Anh nghĩ là cả hai chúng ta đều hiểu điều đó, – tôi nói. – Có hai giả thuyết như sau. Một là chính phủ đã biết về những gì đang diễn ra ở đồi Custer, và Harry chỉ là chú cừu tế thần do FBI gửi tới để có thể đạp tung cửa nhà Madox và bắt giữ hắn. Nhưng giả thuyết thứ hai hợp lý hơn. Đó là chính phủ cũng đã biết những gì đang diễn ra ở đó, và Harry là vật thí mạng được FBI đưa tới thúc giục Madox và những vị khách của hắn phải nhấc đít lên mà thực hiện kế hoạch hạt nhân này.
Kate lắc đầu:
— Như vậy thật là điên rồ.
— Vậy sao? Em đã thấy đội SWAT[1] của FBI đã rời khỏi đồi Custer hay chưa?
— Chưa, nhưng có thể họ đang chờ thời cơ...
— Nếu đúng là như vậy thì họ đã đợi hơi lâu rồi đấy. Harry đã ở đó vào sáng thứ Bảy. Buổi họp của Madox với những vị khách diễn ra vào thứ Bảy và Chủ nhật. Putyov xuất hiện vào sáng Chủ nhật để đưa những chiếc cặp hạt nhân vào hoạt động. Phi cơ của Madox hạ cánh xuống Bờ Tây vào tối Chủ nhật. Thứ hai có thể là ngày những chiếc cặp hạt nhân lên đường tới Trung Đông. Hôm nay là thứ Ba, và Potsdam Diesel đã hoàn thành việc đưa ba chiếc máy phát điện vào hoạt động. Tôi kết luận: Có thể một thời điểm nào đó trong đêm nay hoặc ngày mai sẽ là lúc kích nổ những chiếc cặp kia.
Kate không đáp.
— Và Madox không thực hiện việc này một mình. Không phải ngẫu nhiên mà các vị khách cuối tuần của hắn, bao gồm hai, có thể là ba, và có thể là nhiều hơn nữa, các nhân vật cao cấp trong chính phủ. Quỷ thật, với tất cả những gì chúng ta biết thì cả giám đốc FBI và CIA đều có liên quan đến vụ này. Mà có thể còn liên quan đến các nhân vật cao cấp hơn nữa.
Kate suy nghĩ trong giây lát, đoạn nói:
— Ok, nhưng liệu có quan trọng không vào thời điểm này rằng có những ai đó liên quan tới Madox, hay biết về điều đó. Vấn đề ở đây là nếu đó có vẻ như là những gì sắp xảy ra thì việc cần làm là gọi cho FBI ở Los Angeles.
— Anh nghĩ là em không nói gì với anh bạn em về Madox, ELF, hay nơi em đang ở, hay...
— Không, bởi vì em cần phải nói với anh trước. Điều gì sẽ xảy ra nếu em suy luận sai. Em muốn nói là nếu anh thử nghĩ mà xem thì có thể có cách lý giải khác cho tất cả mọi việc.
— Kate, em không sai. Chúng ta không suy luận sai. Harry cũng không sai. Tất cả đều rất rõ ràng. Madox. Hạt nhân. ELF. Và cả Putyov nữa.
— Em hiểu. Em hiểu. Ok, vậy chúng ta cần phải thông báo cho Tom Walsh và thông qua đó chính thức báo với FBI về nguồn của thông tin này, nghĩa là em và anh, và cơ sở để chúng ta đi đến kết luận như vậy.
— Đúng, – tôi nhìn đồng hồ, bây giờ là 6 giờ 10 tối. – Em sẽ làm việc đó. Trong khi đó thì anh sẽ đến dự bữa tối.
Nàng đứng dậy nói:
— Không. Chẳng có lý do gì để anh phải đến đó cả.
— Em à, Madox đang khởi động những chiếc máy phát điện của hắn, và những chiếc vali đang ở nơi chúng cần đến, chờ đợi tín hiệu ELF. Sau đó, một mã khóa ELF sẽ từ từ vượt qua đại lục, và Thái Bình Dương, hoặc có thể là Đại Tây Dương, cho tới khi chúng đến được với máy thu ELF trên bốn chiếc cặp kia. Hàng triệu người sẽ chết, và bụi phóng xạ sẽ trùm lên cả hành tinh này. Điều tối thiểu anh có thể làm bây giờ là cố gắng ngăn chặn điều này từ ngay tại hang ổ của chúng.
Nàng suy nghĩ giây lát rồi quyết định:
— Em sẽ cùng đi với anh.
— Không, em sẽ gọi cho đội B và đưa họ tới Câu lạc bộ đồi Custer – không cần tới cái lệnh khám xét chết tiệt hoặc dưới ảnh hưởng hay bất kỳ điều gì của cái của nợ đó – bằng cách nói cho họ biết sự thật là hiện đang có một nhân viên FBI ở trong đó và hiện đang gặp nguy hiểm.
— Không...
— Hãy gọi cho Walsh, Schaeffer, cả cảnh sát trưởng khu vực nữa nếu em thấy cần phải gọi. Gọi cho Liam Griffith báo cho ông ta nơi có thể tìm thám tử John Corey. Nhưng hãy chờ anh đi 30 phút trước đã.
Kate không đáp lại.
Tôi đến bên bàn ăn trong bếp, nạp đạn vào các băng đạn cho khẩu Glock 9 ly và gài hai bộ BearBanger vào túi áo sơ mi cạnh chiếc bút, và sau cùng là đi vào đôi tất mới, đôi tất gíờ đây có vẻ chẳng còn quan trọng gì nữa. Tôi không nghĩ mình cần dùng đến chiếc kèn khí nén, nhưng cũng mang theo, đề phòng trường hợp còi xe của Rudy không hoạt động.
Trong khi tôi chuấn bị thì Kate tiếp tục làm việc bên chiếc máy tính. Tôi hỏi:
— Em làm gì vậy?
— Em đang gửi thư điện tử cho Tom Walsh, bảo ông ta liên lạc với Doug ở Los Angeles, và cho ông ta biết em là người cung cấp nguồn thông tin.
— Đừng gửi cho tới khi em nhận được thông tin từ anh. Anh hy vọng Là Walsh sẽ kiểm tra hộp thư đêm nay.
— Ông ta thường làm như vậy.
FBI chỉ có một đường thư điện tử nội bộ, đảm bảo an ninh. Vì vậy, thật khó tin được như chính cái đảm bảo an ninh của cái mạng thư điện tử này là Kate không thể gửi thư vào địa chỉ của Walsh tại FBI, và không thể liên lạc được cũng như lấy thông tín từ bất cứ ai trong FBI như trường hợp những điệp viên ngoài giờ. Vì vậy, nàng phải gửi tới địa chỉ cá nhân của Walsh, hy vọng ông ta thường xuyên kiểm tra hộp thư của mình. Và bây giờ đã là một năm sau vụ 11-9.
Tôi nói:
— Ok, anh sẽ gọi cho em bằng di động khi anh đến gần đồi Custer.
— Đợi đã, được rồi, em đã gửi nó thông qua một dịch vụ khác. Thời gian gửi chậm là đến 7 giờ tối. – Nàng tắt máy tính, đặt lên trên bàn ăn, mặc chiếc áo da lộn và hỏi: Ai sẽ lái đây?
— Anh chỉ đi một mình nên anh đoán là ngoài anh ra, không còn ai lái nữa cả.
Nàng nhét hộp đạn 40 viên vào ví xách tay cùng với hai băng tiếp đạn, với tay cầm chiếc máy tính bước ra cửa. Tôi nắm lấy tay nàng hỏi:
— Em đang nghĩ là em đi đâu vậy?
— Anh nói rằng Madox đặc biệt muốn mời em kia mà. Anh đã muốn em đi cùng, vì vậy em sẽ đi.
— Tình hình đã thay đổi, – tôi nhắc nàng.
— Tất nhiên là tình hình đã thay đổi. Em đã làm tất cả những gì có thể ở đấy. Nàng nói: Anh đã đưa em qua hai ngày chết tiệt để cuối cùng chúng ta đang ở đây, giờ thì em muốn mình phải hành động. Anh đang lãng phí thời gian đấy.
Nàng giật ra khỏi tay tôi, mở cửa, bước ra ngoài. Tôi vội chạy theo.
Ngoài trời tối đen và lạnh lẽo. Khi chúng tôi đến bên chiếc xe tải, tôi nói với nàng:
— Anh rất biết là em lo lắng cho anh và anh biết ơn em vì điều đó, nhưng...
— Cái này liên quan đến em nhiều hơn là đến anh.
— Ôi trời…
— Em không làm việc cho anh. Mà anh làm việc cho em.
— Đúng, về nguyên tắc là như vậy...
— Vậy, anh lái xe.
Nàng bước lên ngồi trên băng ghế sau, tôi ngồi sau tay lái chạy thẳng tới nhà lễ tân.
Kate nói:
— Và em cũng lo cho anh nữa.
— Cảm ơn em.
— Anh cần phải có sự giám sát.
— Anh không biết...
— Anh dừng lại đây cho em.
Tỏi dừng xe trước nhà Wilma và Ned, Kate nói:
— Đây. Anh mang trả máy tính cho Wilma. Còn 10 phút nữa là đến phiên đấu giá của cô ta đấy.
Tôi không hiểu điều này có nghĩa gì, nhưng có vẻ như là quan trọng, vì vậy, tôi cầm lấy máy tính, ra khỏi xe và nhấn chuông cửa.
Cửa bật mở, và Wilma đang chờ ở đó. Cô nàng trông đúng là Wilma, và tôi chẳng muốn vật tay với cô ta chỉ vì chiếc máy tính một chút nào.
Wilma nhìn lướt qua tôi, rồi nhìn xoáy vào Kate đang ngồi trong xe, nói:
— Tôi không muốn bất cứ rắc rối nào xảy ra ở đây.
— Tôi cũng vậy. Ok, đây là máy tính của cô. Cảm ơn cô rất nhiều.
— Tôi sẽ phải nói gì nếu chồng cô ta tới và hỏi về cô ta?
— Hãy nói thật, – tôi nói: Hãy giúp tôi một việc. Nếu chúng tôi không quay lại vào sáng mai thì hãy gọi cho thiếu tá Hank Schaeffer tại trụ sở cảnh sát ở Ray Brook. Schaeffer. Được không? Nói rằng John gửi ông ta một vài thứ ở nhà Thủy tọa. Chúc may mắn với phiên đấu giá.
Wilma nhìn đồng hồ và kêu lên “Ôi trời...” rồi đóng sầm cửa lại.
Tôi quay trở lại xe và chúng tôi lên đường.
Kate nói trong khi nạp hai băng tiếp đạn:
— Chiếc xe tải này thật là khó ngửi.
— Em nghĩ vậy sao?
Tôi kể lại mẩu đối thoại của tôi với Wilma, Kate đáp lại:
— Chúng ta sẽ trở về trước sáng mai.
Đó đơn thuần chỉ là lạc quan.
Đồng hồ xe chỉ 3 giờ 10. Sai. Đồng hồ của tôi là 6 giờ 26. Chúng tôi sẽ muộn tiệc cocktail.
Tôi có cảm nhận rằng ở một nơi nào đó, một chỗ nào đó, một chiếc đồng hồ khác cũng đang lặng lẽ gõ kim giây.
❀ ❀ ❀
[1] Đội phản ứng nhanh.