Lửa Hoang

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 34 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 13

❊ ❊ ❊

Bain Madox bấm một nút trên bàn phím, trên màn hình xanh bản đồ chuyển từ thế giới Hồi giáo sang nước Mỹ. Hắn nói: Các ông hãy quên mình là người Mỹ, hãy suy nghĩ như những kẻ khủng bố Hồi giáo. Các ông có thể phá hủy hai thành phố của Mỹ. Hai thành phố nào sẽ làm thánh Allah hài lòng nhất?

Hắn châm một điếu thuốc rồi ngắm làn khói bay phía trước tám bản đồ Mỹ, đoạn lên tiếng:

— Rồi, bây giờ tôi sẽ bắt đầu. Nếu là một tay khủng bố, mục tiêu thứ nhất tôi sẽ chọn là New York, thứ hai là Washington. Nhưng nhắc lại, tôi không phải khủng bố Hồi giáo nên sẽ không chọn Washington. Còn New York cũng sẽ không nằm trong danh sách một phần vì có thị trường chứng khoán, có vai trò quan trọng đối với kinh tế thế giới, phần khác vì tôi tin rằng tất cả chúng ta – kể cả Muller – đều có gia đình và bạn bè sống trong khu vực đó.

Landsdale nói:

— Và đừng quên căn hộ ở đại lộ Park của ông, Bain.

— Scott, tôi có bất động sản ở nhiều thành phố nhưng không cần xem xét. Điều duy nhất chúng ta cần tính toán là người thân ở các thành phố chúng ta sẽ tấn công. Nếu cần, chúng ta có thể đưa một số người ra khỏi thành phố đó bằng lý do nào đó. Nhưng đến đâu hay đến đó.

Rồi gã hỏi Madox:

— Vợ cũ của anh sống ở đâu?

Madox trả lời bằng giọng khó chịu:

— Palm Beach. Có khả năng không phải mục tiêu phá huỷ bằng vũ khí hạt nhân của bọn Hồi giáo.

Landsdale cười:

— Nếu tôi đang phải trả tiền cấp dưỡng cho vợ, tôi sẽ làm điều ấy đấy.

Madox:

— Được rồi, tôi nghĩ chúng ta phải đưa toàn bộ các thành phố vùng Cực đông ra khỏi danh sách mục tiêu. Một vụ nổ hạt nhân ở bất kỳ thành phố nào trong hành lang Boston – Baltimore sẽ gây hậu quả nghiêm trọng đối với kinh tế quốc gia – điều chúng ta cần tránh. Mặt khác, như tôi đã nói, chúng ta cần tạo ra nhận định đây là một vụ tấn công của bọn Hồi giáo.

Harry nghe 5 tên bàn về hai thành phố của Mỹ sẽ bị huỷ diệt bằng bom hạt nhân. Khi đó chúng bắt đầu như thể các thương gia nghĩ về việc đóng cửa một nhà máy ở thành phố này hay thành phố kia. Điều ấy có vẻ không thực đến mức chính Harry bắt đầu quên chúng đang nói về chuyện gì.

Bain Madox nói:

— Tôi nghĩ chúng ta cần xem xét kỹ Detroit. Kiểu gì thì thành phố này đã chết rồi, có đông dân số theo đạo Hồi, lại giáp Canada – nước theo đường lối xã hội và ủng hộ hoà bình đã trở thành nỗi khó chịu sát nách chúng ta. Đây có thể là tín hiệu tốt gửi tới những đồng minh của ta ở Canada.

Edward Wolffer lên tiếng:

— Detroit có thể là mục tiêu lý tưởng của chúng ta, nhưng với những lý do như ông đã chỉ ra, Bain, nó lại không phải mục tiêu lý tưởng của bất kỳ nhóm khủng bố Hồi giáo nào.

— Tôi biết, nhưng đó là mục tiêu rất hấp dẫn.

Landsdale nhắc hắn:

— Hãy suy nghĩ như một tên khủng bố Hồi giáo. Tôi đề xuất Miami, nơi đây có nhiều dân Do Thái. Thành phố này quan trọng về mặt kinh tế bởi nó là thành phố cảng và là điểm thu hút khách du lịch. Nhưng thiếu những cái đó chúng ta cũng chẳng sao. Hơn nửa ta có thể ra đòn phủ đầu với những cử tri lầm đường lạc lối trước cuộc bầu cử sắp tới.

Một số tên cười, Paul Dunn lên tiếng:

— Tại Miami có đông dân Cuba ủng hộ mạnh mẽ… một số chính sách của nội các hiện nay. Các chính sách đó sẽ có ích khi chúng ta giải quyết vấn đề Cuba.

Tất cả gật đầu, tướng Hawkins gợi ý: Và thế giới Disney. Chưa có mối đe dọa Hồi giáo nào đối với thế giới Disney? Hắn nhìn quanh bàn rồi tiếp: Đó là một mục tiêu hoàn hảo. Không phải một ngành, không có giá trị về kinh tế hay quân sự, lại cách xa các trung tâm dân cư…

Bain Madox nhìn tướng Hawkins chằm chằm:

— Ý ông là chúng ta sẽ tiêu diệt chuột Mickey?

Tất cả cùng cười.

Madox tiếp:

— Minnie, Woofy… còn ai nữa? Jim, thế thì thật dã man. Đó là còn chưa kể bọn trẻ. Chúng ta không phải lũ quỷ…

Harry Muller chẳng chắc chắn về điều đó. Những gã này cũng không hẳn là bọn dở, chẳng hẳn lũ tâm thần hay điên rồ hoặc thích bạo lực. Harry bắt đầu thấy rằng chúng như hoàn toàn bình thường, có học vấn, thành đạt với những công việc rất tốt, gia đình yên ấm, có nhiều người ngưỡng mộ. Cách nhìn nhận sát nhất về chúng là so sánh với những phần tử IRA mà anh đã giáp mặt: hầu như bình thường nhưng đầy sự thù hận và hết mình vì lý tưởng chúng theo đuổi. Vì thế chúng chẳng làm điều gì sai – như tay IRA anh từng thẩm vấn đã gọi một chiếc sandwich cá ngừ để ăn trưa vì đó là tuần ăn chay. Hồi còn ở Belfast tên này đã bắn chết hai cảnh sát mà chẳng biểu lộ chút cảm xúc nào. Những tên như thế đáng sợ hơn bọn tội phạm đường phố.

Bain Madox vẫn nói:

— Chicago cũng quá quan trọng với kinh tế Mỹ, lại không có ý nghĩa quan trọng đặc biệt với bọn khủng bố Hồi giáo. Thôi, không phí thời giờ nữa. Tôi có ba đề xuất tuyệt vời – Los Angeles, San Francisco và Las Vegas. Sodom và Gomorrah, và… gì nữa nhỉ?

Landsdale tiếp lời: Babylon.

— Xin cảm ơn. Trước hết là San Francisco, có tầm quan trọng nhất định về kinh tế nhưng không so nổi với việc nó khiến cái mông nước Mỹ mưng mủ. Đó là cái ổ truỵ lạc của bọn điên cánh tả, của những giá trị chống lại nước Mỹ, của sự đúng đắn về chính trị, của tư tướng chủ bại và chính sách nhân nhượng vì hoà bình.

Landsdale:

— Sao ông không nói với chúng tôi xem ông thực sự nghĩ gì về San Francisco?

Madox lờ đi và hỏi:

— Có ai đưa ra lý lẽ gì để không đưa San Francisco vào danh sách mục tiêu không?

Edward Wolffer trả lời:

— Tôi có thể. Thứ nhất là con gái tôi đang sống ở đó, dù ngày mai tôi có thể bay đến đấy với lý do một người trong gia đình bị ốm. Nhưng cũng thấy rằng đó là một thành phố có kiến trúc đẹp. Và tôi nghĩ trong nước Mỹ mới, San Francisco có thể sẽ thay đổi theo hướng tốt hơn hoặc nếu không, được nhìn nhận với vẻ đầy tò mò – một dạng phòng thí nghiệm xã hội. Sẽ rất thú vị khi quan sát thành phố này phản ứng thế nào trước việc hai thành phố khác của Mỹ bị phá hủy và tiếp đến là việc thế giới Hồi giáo bị hủy diệt.

Tất cả nghĩ về điều đó, rồi Madox cất tiếng:

— Tôi chắng quan tâm đến sự thay đổi hay phản ứng của nó. Tôi chỉ quan tâm đến việc nó bốc hơi.

Paul Dunn cảnh cáo:

— Đó là quan điểm tự cao tự đại và định kiến, Bain. Đây không phải quan điểm của cá nhân ông đối với San Francisco – vốn không phải mục tiêu ưu tiên cao của bọn Hồi giáo quá khích. Không có những mối đe doạ cụ thể với thành phố này.

— Tại sao lại cần có? – Madox gắt lên: – Nếu tôi là một tên khủng bố Hồi giáo, một tay theo chủ nghĩa Mác, hay chính là Osama Bin Laden, nơi cuối cùng trên thế giới mà tôi đe dọa chính là thành phố thân thiện San Francisco.

— Đó – Wolffer nói – chính xác là lý do thành phố này không nên là mục tiêu.

Madox có vẻ bực vì những lý luận của mình bị xoay theo hướng chống lại chính hắn. Hắn vỗ tay xuống bàn rồi nói: San Francisco sẽ vào danh sách rút gọn.

Landsdale hỏi:

— Bain, anh đang làm chủ tọa cuộc họp hay kiểm soát nó?

Madox hít một hơi sâu rồi nói: Tôi xin lỗi về cách điều hành. Nhưng đây không phải một ủy ban thuộc chính phủ. Đây là cuộc họp của Ban điều hành để đưa ra một số quyết dịnh cuối cùng đầy khó khăn nhưng phải nhanh chóng. Đóng góp của các ông rất đáng quý và hành động của các ông vào thứ ba tới rất có ý nghĩa đối với thành công của Lửa Hoang. Khi tôi cần sự thống nhất, chúng ta cần có phương hướng và sự rõ ràng. Rồi hắn nói thêm: Như Friedrich Nietzsche đã viết, dạng ngu ngốc phổ biến nhất của con người là quên mất điều họ đang cố gắng làm.

Landsdale nói:

— Cảm ơn ông. Tôi nghĩ chúng ta biết mình đang cố làm gì – gây ra cuộc chiến tranh hạt nhân đơn phương bằng cách tạo ra nhận định không chính xác rằng chúng ta bị tấn công. Điều này sẽ không quá khó. Ông có thể nhớ lại rằng nhiều người ở vùng Vịnh cáo buộc chúng ta tấn công Trung tâm Thương mại Thế giới và Lầu Năm góc nên chúng ta có thể trả thù. Chúng có tư duy như vậy, mặc dù khi đó chúng sai. Lần này chúng sẽ đúng. Nhưng chúng ta cần chọn các mục tiêu thật chuẩn để hy vọng không ai – ít nhất trong vòng vài giờ – tin rằng chúng ta tự làm việc ấy, để ta có thể tấn công chúng. Thế nên cần khôn ngoan và tỉnh táo khi chọn các mục tiêu. Landsdale cười: Đó là điều Nietzsche nói.

Bain Madox lại lờ vấn đề này và tiếp:

— Hai thành phố tiếp theo cần xem xét là Los Angeles và Las Vegas. Trước tiên là Los Angeles. Thành phố này quan trọng về kinh tế nhưng nó lớn đến mức tôi không nghĩ hai quả bom có sức công phá 5 kiloton có thể gây thiệt hại hay xáo trộn bằng những đợt động đất thỉnh thoảng diễn ra hay ngang các vụ bạo động. Vì thế tôi muốn nhắm vào các khu vực cụ thể là Hollywood và Beverly Hills. Tôi có cần đưa ra lý do?

Tướng Hawkins lên tiếng:

— Tôi nghĩ chúng ta cùng thống nhất về mục tiêu này.

Madox gật đầu:

— Và hãy nhớ rằng có những lời đe doạ cụ thể, những tuyên bố công khai của các tay jihad đối với Hollywood. Dường như chúng nghĩ đây là nơi hủ bại đạo đức. Như thế thì tư tưởng không thật tự do, và tôi rất xấu hổ khi thú nhận rằng tôi đồng ý với bọn này.

Vài tên khẽ cười.

Madox liếc nhìn tờ giấy trước mặt rồi lên tiếng: Một quý ông tên Suleiman Abu Ghaith, phát ngôn viên chính thức của Osama Bin Laden đã nói: Nước Mỹ, cùng với người Do Thái, là trùm tham nhũng và huỷ hoại các giá trị, dù là giá trị đạo đức, tư tưởng, tham nhũng chính trị hay tham nhũng kinh tế. Nó tạo ra sự kinh tởm và dâm loạn trong con người thông qua truyền thông rẻ tiền. Hắn nói tiếp: Có dịch chưa thật chuẩn nhưng tôi tin hắn nhắc tới Hollywood.

Lại một lần nữa vài tên khẽ cười.

Madox bấm vài nút trên bàn phím, trên màn hình hiện ra bản đồ Los Angeles, hắn nói: Đây là vùng đô thị kéo dài, và nếu chúng ta tập trung vào khu Hollywood, – hắn phóng to một phần của bản đồ và tiếp – cũng như Beverly Hills gần đó, chúng ta sẽ thấy rằng bán kính hủy diệt của hai vụ nổ hạt nhân sẽ ít có chỗ đan nhau. Điều này kéo trở lại vấn đề chúng ta đã bàn – một trong hai trái bom không phát nổ. Nhưng tôi tin chúng ta cần mạo hiểm bởi phần thưởng rất lớn.

Faul Dunn bảo:

— Dù sao tôi nghĩ vấn đề đó sẽ trở lại, cách này hay cách khác. Bain, chúng ta có một hoặc hai điểm nổ có thể là các khách sạn. Và rồi lúc nào đó FBI sẽ có trong tay danh sách tất cả những người đã ở những khách sạn đó. Cuối cùng danh sách khách của 4 khách sạn sẽ lộ ra tên của 4 phi công, điều tra thêm sẽ cho thấy kế hoạch bay và hạ cánh ở các sân bay trong các thành phố này. Tôi không tin rằng FBI hay CIA sẽ nghĩ đó là sự trùng hợp ngẫu nhiên.

Madox nghĩ một lát rồi nhìn Harry Muller: Harry, ông nghĩ thế nào?

— Tôi nghĩ những cái đầu khốn nạn của các ông đang điên lên rồi.

— Chúng tôi biết điều đó. Tôi sẽ nhìn nhận một cách chuyên nghiệp. Xin ông phát biểu.

Harry do dự rồi nói:

— Nếu tôi xử lý vụ này, tôi mất không quá một tuần để tập hợp các bằng chứng. Sẽ bắt đầu từ hiện trường – các khách sạn được coi là điểm nổ, sau đó đến danh sách khách lưu trú được lưu giữ trong một máy tính nằm ở nơi khác, sẽ phải nghiên cứu danh sách này suốt ngày, suốt tuần cho tới khi tìm được manh mối nào đó.

Madox hỏi:

— Liệu có thay đổi được gì nếu các phi công đặt chỗ và thanh toán bằng tên giả, thẻ tín dụng ma?

— Được… nhưng.

— Rồi, đó sẽ là kế hoạch, Harry. Đó sẽ là kế hoạch, Paul. Tôi không ngu ngốc đâu.

Cố gắng tạo chút hoài nghi, Harry hỏi:

— Liệu có trùng hợp ngẫu nhiên nếu ông có hai chiếc máy bay ở hai thành phố bị đánh bom hạt nhân, và sau các vụ tấn công đó ông mất 4 phi công?

— Ông biết có bao nhiêu trường hợp ngẫu nhiên ở tháp đôi? Madox hỏi lại rồi giải thích: Rủi ro, việc họ truy tìm ngược tới chúng ta, nếu có sẽ không đáng kể và có thể chấp nhận. Và ông còn biết gì? Nếu FBI gõ cửa nhà tôi, có lẽ họ đến để chúc mừng đấy.

— Rồi tất cả các ông sẽ vào tù.

Madox chẳng để ý mà vẫn tiếp:

— Và nếu FBI hay bất cứ nhân vật nào trong chính phủ kết luận rằng Câu lạc bộ đồi Custer liên quan tới những vụ tấn công dẫn tới Lửa Hoang, liệu họ sẽ tuyên bố điều đó với thế giới? Họ sẽ nói gì? Xin lỗi, chúng tôi đã sai lầm. Rồi tất nhiên sau đó là thể hiện sự ân hận về việc 200 triệu người Hồi giáo thiệt mạng, lời xin lỗi chân thành tới những người sống sót đang bị sốc, kèm theo lời hứa chuyện đó sẽ không lặp lại.

Dường như tất cả thấy điều đó có lý, hắn tiếp:

— Chúng ta hãy tiếp tục. Tôi đã làm một số việc để tấn công Los Angeles, tôi cũng đã xác định rằng những khách sạn lý tưởng nhất cho đám cơ trưởng và phi công phụ là khách sạn Beverly Wilshire ở Beverly Hills và khách sạn Roosevelt ở Hollywood. Tại mỗi khách sạn tôi sẽ đặt trước một phòng cho họ, yêu cầu phòng trên tầng cao nhất bởi nó cho phép quan sát tốt nhất và bom sẽ có sức hủy diệt mạnh nhất. Khi lên càng cao sẽ càng ít cơ hội cho một nhóm NEST cơ động phát hiện ra những tia gama hay các neutron. Đúng không, Harry?

— Đúng, đừng lo chuyện đó, Bain. Dù thế nào các nhóm NEST cũng vô dụng. Ông nhớ chứ?

Landsdale cười nhưng chẳng tên nào hưởng ứng.

Hình như Madox định nói điều gì đó không hay với Harry nhưng hắn lại tiếp tục: Nếu tôi tính toán đúng và số bom phát huy tối đa uy lực, bán kính huỷ diệt sẽ đan nhau. Huỷ diệt toàn bộ hay một phần Beverly Hills sẽ giúp chúng ta thoát khỏi một số không nhỏ diễn viên kém tài, những tay giám đốc trường quay hưởng lương quá mức được hưởng, nhiều tên nhà giàu theo chủ nghĩa tự do. Điều đó hay chứ?

Landsdale: Tôi hy vọng Demi Moore không sống trong khu vực đó.

Madox:

— Tôi sẽ cho ông xem bản đồ về các ngôi sao Hollywood, Scott. Ok, khu vực hủy diệt thứ hai, Hollywood, bao gồm nhiều cơ sở sản xuất phim trong đó có nhiều trường quay của các hãng Paramount, Warner, ABC. Và có một phần thưởng là chúng ta sẽ hạ trụ sở của Hiệp hội diễn viên. Tôi nghĩ rồi tất cả chúng ta lại xem DVD cũ và phim chiếu lại thôi.

Vài gã cười với vẻ lịch sự.

Paul Dunn lên tiếng:

— Los Angeles là một trong những thành phố quan trọng sống còn của Mỹ, dân số của khu vực đô thị lên đến 15 triệu người. Nếu ông cho nổ hai thiết bị hạt nhân để huỷ diệt Hollywood và Beverly Hills, thành phố sẽ hoảng loạn và lộn xộn. Vài triệu người sẽ tìm cách di tản, hậu quả sẽ khủng khiếp.

Madox trả lời:

— Paul, cái gì ông cũng bi quan. Hãy lạc quan lên. Hãy coi chuyện này như giải quyết bọn ngoại kiều không giấy tờ tuỳ thân.

Dunn:

— Đó là nhận xét có tính phân biệt chủng tộc.

Madox làm bộ hối hận rồi nói:

— Tôi rất xin lỗi. Tôi hiểu quan điểm của ông. Thực ra tôi có những cơ sở chứa và lọc dầu lớn ở nam Los Angeles. Nhưng tôi lạc quan rằng trong vòng một năm mọi thứ sẽ trở lại bình thường. Quan trọng hơn nữa là bọn Hồi giáo thực sự muốn huỷ diệt Hollywood. Vì vậy mục tiêu này cần nằm trong danh sách cuối cùng.

Tất cả gật đầu.

Madox tiếp: Cuối cùng nhưng không kém phần quan trọng là Los Angeles, hắn bấm vài phím, một bức ảnh chụp Los Angeles từ trên không vào ban đêm hiện ra. Madox nói: Với tôi, đây là mục tiêu hoàn hảo. Một cái ổ nhiễm ma tuý của đầy thứ bất công, một vùng của những điều phi đạo đức, đầy bọn nghệ sĩ lừa đảo, những tay vô thần, những kẻ buông thả.

— Nào, nữa đi – Landsdale xen vào: Một số trong chúng ta thích bọn đàn bà buông thả đấy.

— Tôi đang nói với ông theo quan điểm của bọn Hồi giáo, – Madox trả lời và quay lại vấn đề dang dở; Đây là thành phố chỉ có một ngành, và một khi đã dính vào các sòng bạc, tôi biết rằng có thể tìm chỗ khác để phí tiền. Bất kể thế nào tôi cũng không thấy bất lợi nào trong việc san bằng một phần nơi này. Nó xa các trung tâm dân cư khác, lại là mục tiêu hàng đầu của bọn Hồi giáo, thế nên nó cần là mục tiêu hàng đầu của chúng ta.

Bốn gã còn lại gật đầu.

Madox chỉ về hình ảnh Los Angeles trên màn hình, một ốc đảo đầy những ngọn đèn nhấp nháy được bao bọc bởi sa mạc tối tăm và những ngọn đồi đen. Rồi hắn lên tiếng: Thực ra huỷ diệt nơi này bằng vũ khí hạt nhân còn mang lại lợi ích kinh tế. Thành phố phát triển quá nhanh, tiêu thụ quá nhiều điện và nguồn nước hiếm hoi.

Không ai nói gì.

Hắn lại tiếp: Tôi đề nghị cài một quả trong một khách sạn cao thuộc một dãy dài – khách sạn này có thể là Ceasars Palace ở bên phải – và một quả khác ở khu kinh doanh. Như thế ta sẽ xoá sạch các sòng bạc nhưng vẫn để lại nguyên vẹn các vùng ngoại ô. Hắn lưu ý: Các vùng ngoại ô chịu ảnh hưởng lớn của đảng Cộng hoà. Rồi hắn cười, bấm vài phím, các hình ảnh biến đi.

Đèn trong phòng sáng lên, Madox hỏi:

— Thế là chúng ta đã có 3 đề xuất cho hai mục tiêu. Chúng ta sẽ bỏ phiếu chăng?

Paul Dunn trả lời:

— Thật là khó… khó cho chúng ta khi thực sự phải chọn hai thành phố bị tàn phá bởi vũ khí hạt nhân. Ý tôi là chúng ta đã chọn ba… nhưng sẽ dễ dàng hơn nếu chúng ta bốc thăm chọn ra hai thành phố cuối cùng.

Madox nhìn từng tên, từng tên gật đầu đồng ý. Hắn xé ba mẩu giấy từ tập tài liệu phía trước, tên mỗi thành phố được ghi vào một mẩu, đoạn đưa lên cho tất cả nhìn thấy và nói: Để các ông không thấy tôi ghi San Francisco hai lần. Hắn cười, gập những mẩu giấy làm tư rồi đặt vào một tách cà phê để không và nói: Harry, anh là Chúa. Hãy chọn ra Sodom và Gomorrah.

— Chết mẹ chúng mày đi!

— Thế thì ta làm cách khác nhé, hãy chọn ra thành phố không bị huỷ diệt. Chúa sẽ điều khiển bàn tay của ông.

— Đi mà ăn cứt!

Landsdale có vẻ mất kiên nhẫn và cầm lấy chiếc tách. Hắn rút ra hai mẩu giấy, lấy bật lửa châm rồi bỏ những mẩu giấy đang cháy vào gạt tàn của hắn. Tất cả nhìn những mảnh giấy cháy, Landsdale nói: Có hai kẻ thua trong đợt xổ số hạt nhân quốc gia. Rồi hắn rút mẩu giấy cuối cùng còn lại trong tách và tiếp: – Thành phố sẽ thoát khỏi số phận bị phá huỷ bởi vũ khí hạt nhân là…

— Đừng nhìn nó, Madox bảo. Hãy đút nó vào túi rồi lát nữa cho chúng tôi xem. Tôi không muốn ai thất vọng hoặc phân tán trong cuộc họp này.

Landsdale bỏ mẩu giấy ghi tên thành phố sẽ được cứu thoát vào túi và bảo Harry: Bây giờ ông sẽ không biết gì cho đến lúc mọi thứ đã xong.

Harry không nghĩ anh sẽ có cơ hội biết.

Thật lãng mạn phải không John? Phía trên lò sưới là một bộ sưu tầm gạc hươu lớn khiến tôi chợt thấy mình có cảm giác ham muốn. Tôi nói: — Anh cảm thấy thật ham muốn. — Chúng ta không thể chỉ thưởng thức căn phòng không thôi được sao? — Như
Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

3 Trong Tổng Số 4 tác phẩm của Nelson Demille

Truyện bạn đang đọc dở dang

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.