Chúng tôi đi vào một sảnh rộng có ban công phía trên và một đèn nhiều ngọn làm bằng gạc nai. Căn phòng được ốp gỗ thông vàng và trang trí theo kiểu thô sơ với những tấm thảm móc, những bức tranh in cảnh đánh cá và săn bắn, một vài đồ nội thất làm từ cành cây. Tôi có cảm giác bà Madox, nếu có, chẳng liên quan gì tới căn nhà này. Tôi bảo Kate:
— Một chỗ đẹp.
— Em chắc quanh đây phải có một cái đầu nai đấy.
Chúng tôi nghe tiếng bước chân ở lối đi bên trái, một tay bảo vệ khác bước vào sảnh, tay này trung tuổi, mặc đồ màu xanh. Đây hẳn phải là một trong những tay gác cung điện, hắn tự giới thiệu là Carl. Hắn hỏi:
— Tôi có thể giữ áo khoác của các vị được chứ?
Chúng tôi bảo sẽ tự giữ, hắn nói với Kate:
— Tôi đem cặp của bà vào phòng treo quần áo được không?
— Tôi sẽ tự cầm.
— Vì lý do an ninh, tôi cần xem qua cặp của bà.
— Quên việc ấy đi!
Điều đó có vẻ làm hắn tức giận, hắn hỏi:
— Bản chất công việc của các vị với ông Madox là gì?
Tôi nói:
— Này Carl, chúng tôi là đặc vụ Liên bang, chúng tôi không bị khám xét, chúng tôi không phải kiềm chế gì, kể cả việc dùng súng, và chúng tôi không trả lời các câu hỏi mà chỉ đặt câu hỏi. Hoặc là anh đưa chúng tôi đến gặp Bain Madox bây giờ hoặc chúng tôi sẽ quay lại với lệnh khám xét cùng 10 đặc vụ nữa. Anh muốn xử lý việc này thế nào?
Carl có vẻ không dám chắc nên hắn bảo: Để tôi xem, rồi hắn ra.
Kate thì thầm vào tai tôi:
— 10 đô la đảm bảo rằng chúng ta vào trong để gặp tay phù thuỷ.
— Không, em sẽ không lấy lại tiền sau khi anh bắt hắn có một lựa chọn.
Tôi móc điện thoại di động khỏi túi và gỡ máy nhắn tin khỏi thắt lưng rồi tắt cả hai. Tôi bảo Kate:
— Những thứ này đôi khi làm hoảng sợ nghi phạm hoặc làm gián đoạn cuộc phỏng vấn vào những thời điểm quan trọng. Đây là một trong những thời điểm chúng ta được phép tắt máy nhắn tin.
— Em không chắc về việc này, nhưng… Rồi ngập ngừng, nàng tắt cả máy di động và máy nhắn tin của mình.
Tôi nhận thấy một bức sơn dầu lớn trên bức tường cách xa nơi tôi đứng. Đó là cảnh trận chiến Little Bighorn[1], tướng George Armstrong Custer và quân của mình bao quanh bởi những người Anh-điêng sơn mặt ngồi trên ngựa, trông như thể những người Anh-điêng đang thắng thế.
Tôi hỏi Kate:
— Em đã bao giờ xem bức “Trận đánh cuối cùng của Custer" ở Báo tàng Mỹ thuật hiện đại chưa?
— Chưa, anh xem rồi à?
— Anh xem rồi. Đó là loại tranh trừu tượng, làm anh nhớ tới Magritte hay Dali.
Nàng không trả lời, tôi đoán nàng đang tự hỏi thế nào mà tôi biết Magritte hay Dali[2], hay đã bao giờ tôi vào bảo tàng chưa.
Tôi tiếp:
— Trong tranh có một con cá nổi trên không, có một mắt to và một vầng hào quang, bên dưới con cá là tất cả những thổ dân da đỏ đang quan hệ tình dục.
— Cái gì? Cái đó liên quan gì tới “Trận đánh cuối cùng của Custer"?
— À, bức tranh có tên “Cá thu thần", hãy nhìn toàn bộ bọn Anh-điêng chó chết này.
Chẳng có câu trả lời.
— Hiểu không? Con cá, mắt to, vầng hào quang, cá thu thần, nhìn...
— Đấy là chuyện cười ngu ngốc nhất em từng nghe.
Carl xuất hiện và nói với chúng tôi: Xin đi theo tôi.
Chúng tôi theo hắn xuống một hành lang dẫn tới phòng gì đó giống thư viện rồi tiếp tục xuống thêm mấy bậc đến một căn phòng rất lớn có trần trang trí như vòm nhà thờ.
Đầu kia của phòng là một lò sưởi lớn xây bằng đá, trong lò củi đang cháy, trên mặt lò sưởi có một cái đầu nai lớn. Tôi nói với Kate: Này, có cái đầu nai. Làm sao em biết được thế?
Ngồi trong chiếc ghế có tay ngai gần lò sưởi là một người đàn ông. Ông ta đứng dậy và đi ra, tôi thấy người này mặc một chiếc áo cộc tay màu xanh nước biển, quần chùng màu nâu vàng và một chiếc áo choàng len mỏng có ô vuông màu xanh lá cây.
Chúng tôi gặp nhau giữa phòng, ông ta chìa tay cho Kate. Ông ta nói:
— Tôi là Bain Madox, chủ tịch và chủ sở hữu câu lạc bộ này, chắc hẳn bà là bà Mayfield. Xin đón mừng bà.
— Cảm ơn ông.
Ông ta xoay sang tôi, đưa tay ra và nói: Còn ông là ông Corey. Chúng tôi bắt tay, ông ta hỏi tôi: Thế tôi giúp được gì cho các vị?
Tôi nhớ bài học về sự lịch sự nên trả lời:
— Trước hết xin cảm ơn ông đã gặp chúng tôi dù không được hẹn trước.
Ông ta cười mím miệng:
— Tôi được lựa chọn gì chứ?
— Thực ra là rất hạn chế.
Tôi quan sát Bain Madox. Tay này chừng 54-56 tuổi, cao, khoẻ mạnh, trông không đến nỗi xấu. Ông ta chải mái tóc xám ngược từ cái trán bóng ra sau, chiếc mũi khoằm dài và mảnh cùng đôi mắt xám ánh thép hầu như không chớp. Loại người này khiến tôi liên tưởng tới một con diều hâu hay đại bàng, mà thực ra khi nãy đầu ông ta gật gật giống như đầu một con chim thật.
Ông ta còn có chất giọng đầy vẻ lịch sự, đúng như người ta dự đoán, và xa hơn vẻ bề ngoài ấy, tôi cảm giác đây là một người rất điềm tĩnh và tự tin.
Chúng tôi nhìn nhau, cố gắng, tôi đoán thế, xác định xem kẻ nào là con đực có “con cu” to nhất.
Tôi nói với ông ta: Chúng tôi cần nhờ tới ông khoảng 10 phút (có thể nhiều hơn, nhưng hãy luôn nói 10 phút). Tôi hất đầu về phía mấy chiếc ghế cạnh lò sưởi.
Ồng ta lưỡng lự rồi nói: Hẳn các vị đã vừa qua một chuyến đi dài. Xin mời qua đây ngồi.
Chúng tôi theo ông ta vào trong phòng, Carl đi theo.
Tôi có thể thấy nhiều đầu thú treo trên tường, nhiều chim nhồi bông, thời nay việc làm này có thể không hay nhưng tôi chắc Bain Madox chẳng quan tâm gì hết. Tôi lại hơi có ý muốn thấy một tay đảng viên Dân chủ nhồi bông treo trên tường.
Tôi còn nhận thấy một tủ súng bằng gỗ, cửa kính, qua đó tôi thấy khoảng hơn chục súng cả súng trường và súng săn.
Madox chỉ cho chúng tôi hai chiếc ghế bọc da có tay ngai đối diện với ghế của ông ta qua chiếc bàn, tất cả ngồi.
Bain Madox, lúc này cần phải tỏ ra một chủ nhà thân thiện, hỏi chúng tôi: Tôi có thể bảo Carl mang đồ gì cho các vị? Cà phê? Trà? Ông ta trỏ một cái bình đựng thứ nước màu hổ phách trên bàn: Hay thứ gì đó mạnh hơn?
Kate, theo phương pháp giữ chân khách ngồi và tán gẫu lâu hơn họ muốn, lên tiếng: Tôi dùng cà phê.
Tôi muốn dùng một ly wishky bởi tôi có thể ngửi thấy mùi rượu từ chiếc cốc của Madox mà ông ta uống thẳng chứ không cần đá.
— Ông Corey?
— Ông biết, tôi thèm một ly latte[3] đến chết. Ông có không?
— Ừ… Ông ta nhìn Carl rồi bảo: Hỏi xem nhà bếp xem có làm cho chúng ta được một ly latte không.
— Hoặc Cappuccino[4], Americano[5]hay cà phê môca đá cũng được.
Tôi chẳng uống thứ đồ dở hơi này, nhưng tất nhiên bọn tôi muốn kéo dài thời gian với Madox.
Carl ra, tôi nhận thấy một con chó nằm dài giữa chiếc ghế của Madox và lò sưởi, không hiểu đang ngủ hay đã chết.
Madox bảo tôi:
— Tên nó là Kaiser Wilhelm.
— Trông giống chó nhỉ!
Hắn cười: Nó thuộc dòng Doberman. Rất tinh khôn, trung thành, khoẻ, nhanh.
— Thật khó tin! (Nhưng ý tôi là con chó ngu đần chỉ nằm ườn kia nhỏ dãi ra thảm và đánh rắm).
Kate nói: Nó là con chó đẹp.
Hừ, và nó có sai lầm ngớ ngẩn nữa. Tôi không biết nó đang mơ về thứ gì. Mà quý bà Mayfield chẳng nghĩ tôi đẹp khi tôi ngáy, nhỏ dãi và đánh rắm nữa.
Madox hỏi: Tôi có thể giúp gì cho các vị?
Thông thường tôi và Kate đã bàn ai sẽ chỉ dạo, chúng tôi theo đuổi mục tiêu gì. Tuy nhiên mục tiêu chúng tôi tìm kiếm – Harry Muller – có thể báo động Madox rằng ông ta đang bị do thám, thế nên chuyện này sẽ chỉ dừng ở những câu hỏi về thời tiết và giải bóng chày. Nhưng mặt khác cũng có thể Madox đã biết rằng ông ta đang bị theo dõi.
— Ông Corey? Bà Mayfield?
Tôi quyết định theo gương tướng Custer và đột kích, hy vọng sẽ đạt được kết quả tốt hơn. Tôi bảo ông ta:
— Chúng tôi hành động căn cứ trên thông tin cho rằng một đặc vụ liên bang mất tích trên đất của câu lạc bộ này, chúng tôi tin rằng anh ấy đi lạc hay bị thương trên đất của ông.
Tôi quan sát gương mặt ông ta xem có phản ứng gì, nhưng ông ta chỉ biểu hiện sự lo lắng:
— Tại đây? Trên đất này?
— Có thể như vậy.
Ông ta tỏ ra ngạc nhiên thật, hoặc phải là một diễn viên giỏi. Ông ta bảo tôi:
— Nhưng… như ông thấy, không dễ vào khu đất này.
— Anh ấy đi bộ.
— Thế sao? Nhưng đất này có người gác, có hàng rào bảo vệ bao quanh.
Đến lượt tôi vờ ngạc nhiên, tôi trả lời:
— Có hàng rào? Thật thế à? Hừm, có thể anh ta chui qua rào ấy.
— Tại sao anh ta làm điều đó?
Câu hỏi hay đây. Tôi trả lời:
— Anh ấy là người rất thích quan sát chim.
— Tôi biết… như vậy ông nghĩ anh ta có thể chui qua rào và đột nhập khu đất này?
— Có thể.
Thái độ của Madox vẫn có vẻ lo lắng và khó hiểu:
— Nhưng sao ông lại nghĩ thế? Quanh khu đất này có hàng triệu acre hoang đã. Tôi chỉ có 16 ngàn acre thôi.
— Tất cả có thế thôi? Này, ông Madox, chúng tôi có những thông tin cụ thể rằng chúng tôi cần kiểm tra. Câu hỏi của tôi dành cho ông là ông hay người của ông có nhìn thấy hoặc gặp bất kỳ ai trong khu này?
Ông ta lắc đầu rồi trả lời: Nếu thế tôi đã được báo. Rồi hỏi lại tôi:
— Người này mất tích lâu chưa?
— Từ thứ bảy. Nhưng chúng tôi mới biết.
Ông ta gật đầu trầm tư rồi nhấp một ngụm rượu:
— Hừm, cuối tuần này tôi có 16 khách trong đó nhiều người đi bộ trong rừng hay săn chim, cộng thêm lực lượng bảo vệ nữa, thế nên khó có khả năng người này bị lạc trên đất của tôi mà không có ai gặp.
Lần đầu tiên Kate lên tiếng:
— 16 người chia cho 16 ngàn acre là mỗi người một ngàn acre. Với diện tích đó ông đủ giấu cả một đội quân.
Madox nghĩ về phép tính ấy rồi trả lời:
— Tôi nghĩ nếu ông ta bị thương và không thể đi được, có thể người ta chưa tìm thấy ông ấy.
Kate bảo: Rất có thể.
Madox châm một điếu thuốc rồi nhả những vòng khói và hỏi: Các vị cần tôi làm gì? Tôi giúp gì được?
Tôi để ý Bain Madox ngồi uống rượu, hút thuốc trên chiếc ghế da trong căn nhà đồ sộ của mình. Ông ta trông thoải mái hơn nhiều so với những nghi phạm bình thường. Thực ra trông ông ta còn vô tội nữa.
Nhưng tôi có cảm giác rằng nếu liên quan tới vụ Harry mất tích, người đàn ông này sẽ giữ vẻ bình thản. Ông ta dễ dàng bảo bọn thuộc hạ nói với chúng tôi rằng anh chưa từng vào khu đất và hiện không có ở đó; hơn nữa ông ta lại còn chọn cách gặp mặt trực tiếp chúng tôi.
Kiến thức về tâm lý tội phạm và những năm lăn lộn ngoài phố dạy cho tôi về những kẻ thần kinh không ổn định và những kẻ đánh giá mình quá cao: đó là những kẻ tự cao tự đại, kiêu căng đến mức khó tin nghĩ rằng chúng có thể trốn tội giết người bằng cách nói những chuyện vớ vẩn.
Rõ ràng có khả năng Bain Madox che giấu điều gì đó, và ông ta nghĩ mình có thể giấu được ngay trước mũi tôi. Điều đó sẽ không xảy ra đâu!
Ông ta lặp lại: Tôi giúp gì được cho các vị?
Tôi trả lời: Chúng tôi muốn ông đồng ý cho tìm kiếm trên đất của ông.
Ông ta có vẻ đã sẵn sàng cho điều đó nên nói:
— Tôi có thể tự tìm kiếm, bởi tôi biết có thể ai đó lạc trên đất của mình. Tôi có khoảng 16 nhân viên, cộng thêm mấy chiếc xe đi trên mọi địa hình và 6 chiếc Jeep.
— Ông có thể mất một tháng mới rà hết được đất của mình. Tôi sẽ nói với cảnh sát bang và địa phương, đặc vụ bang, thậm chí một số quân từ Fort Drum nữa.
Madox có vẻ không thích ý tưởng này, nhưng đã ở thế không thể lui, ông ta hỏi tôi:
— Cho tôi biết lần nữa tại sao ông nghĩ người đàn ông này ở trên đất của tôi mà lại không ở vùng hoang đã xung quanh?
Đó là câu hỏi đúng ý tôi, tôi có câu trả lời rất chuẩn của một nhân viên thực thi pháp luật:
— Chúng tôi hành động dựa trên thông tin cụ thể và bản thân mình, đó là tất cả những gì tôi có thể nói. Với thông tin đã có, chúng tôi có thể xin lệnh khám, song như thế mất thời gian. Trước hết chúng tôi cần sự hợp tác tự nguyện của ông. Có vấn đề gì không?
— Không, không vấn đề gì, nhưng tôi đề xuất ông hãy bắt đầu bằng một cuộc tìm kiếm trên không, cũng thực hiện mục tiêu đó nhưng nhanh hơn và hiệu quả hơn.
Kate lên tiếng:
— Cảm ơn, chúng tôi biết điều đó. Chúng tôi đã bắt đầu cuộc tìm kiếm kiểu đó rồi. Chúng tôi có mặt ở đây để ông đồng ý cho các nhóm tìm kiếm vào đất của mình.
— Chắc chắn tôi sẽ không ngăn cản việc tìm kiếm một người mất tích, Madox dừng lại một chút: Nhưng tôi cần được miễn trách nhiệm.
Kate khó chịu và bảo:
— Chúng tôi sẽ fax cho ông một bản càng sớm càng tốt.
— Cảm ơn. Tôi chẳng muốn tỏ ra là một công dân tồi, nhưng thật không may là chúng ta sống trong thời buổi dễ kiện cáo.
Tôi chẳng thể tranh cãi việc ấy, tôi bảo ông ta:
— Đất nước sắp xuống địa ngục rồi, có quá nhiều luật sư.
Ông ta gật đầu và bày tỏ quan điểm của mình: Các luật sư đang phá hoại đất nước. Huỷ hoại niềm tin, làm hoảng sợ những người thích làm điều thiện, làm gia tăng lối hành xử kiểu trừng phạt, họ dính vào những vụ tống tiền được hợp pháp hoá.
Tôi thấy thích gã này và bày tỏ sự nhất trí:
— Đúng đấy, họ kéo lùi đất nước.
Ông ta cười:
— Họ kéo lùi đất nước.
Tôi nghĩ mình nên thông báo điều này với ông ta:
— Bà Mayfield cũng là một luật sư.
— Ô…, à, tôi xin lỗi nếu tôi...
Kate nói:
— Tôi không hành nghề luật sư.
— Tốt, rồi ông ta đùa: Bà quá xinh đẹp nên không thể trở thành luật sư.
Mayfield nhìn Madox chằm chằm.
Madox nói: Tôi đoán các vị sẽ bắt đầu tìm kiếm vào buổi sáng. Bây giờ quá tối nên khó có thể cử người vào rừng.
Rõ ràng Madox đang trì hoãn thời gian bằng tất cả những thứ vớ vẩn như giấy miễn trách nhiệm hay những lý do khác. Tôi nói:
— Tôi nghĩ chúng tôi vẫn còn 3 giờ ban ngày.
— Tôi sẽ cho nhân viên tìm kiếm ngay. Họ biết địa hình.
Chúng tôi nhìn nhau, đôi mắt quái đản màu xám kia chẳng hề chớp.
Mắt vẫn không rời tôi, Madox nói:
— Ông Corey, xin cho tôi biết vì sao có một đặc vụ liên bang trên đất của tôi.
Tôi đã có câu trả lời:
— Sự thực ông Muller là đặc vu liên bang thực ra lại chẳng liên quan gì.
— Không liên quan?
— Đúng, anh ta đi cắm trại. Không thực hiện nhiệm vụ. Tôi lại không rõ về vấn đề ấy sao?
— Có lẽ tôi hiểu lầm.
— Có lẽ. Và do anh ấy là đặc vụ liên bang, chính quyền liên bang đang hỗ trợ cuộc tìm kiếm.
— Tôi hiểu. Vì vậy tôi không nên quá suy diễn việc ông và bà Mayfield là người của ATTF?
— Đúng thế, thực ra ông không nên suy diễn bất kỳ điều gì. Rồi tôi bảo thêm: Lẽ ra tôi cần nói trước rằng tôi và ông Muller là đồng nghiệp, thế nên chúng ta ở đây vừa có lý do cá nhân vừa có lý do công việc.
Ông ta nghĩ một lát rồi nói:
— Từ hồi rời quân đội tôi chưa từng chứng kiến tình anh em như vậy. Nếu tôi mất tích, tôi khó có thể nghĩ một người có thể làm nhiều hơn mức gọi cho tôi vài cú điện thoại báo người khác tìm tôi.
— Ngay cả mẹ ông?
Ông ta cười:
— À, có thể là bà ấy. Và có thể là con tôi nữa. Chắc chắn cơ quan thuế vụ sẽ đến tìm tôi sau khi không thấy tôi đóng thuế quý.
Cả tôi và Kate đều chẳng bình luận gì về chuyện này.
Madox châm thêm điếu thuốc nữa, nhả vài vòng khói và nói: Đó là nghệ thuật đã mất. Rồi ông ta hỏi chúng tôi: Tôi mời các vị một điếu nhé?
Chúng tôi từ chối.
Tôi liếc quanh phòng và nhận thấy có gì đó trong góc tối đang nhìn tôi bằng cặp mắt như thuỷ tinh. Hoá ra đó là một con gấu đen rất lớn đứng bằng hai chân sau, hai chân trước giơ lên đầy vẻ đe dọa. Tôi biết con gấu đã chết và được nhồi bông nhưng nó vẫn khiến tôi hơi choáng. Tôi hỏi Madox:
— Ông hạ con gấu kia à?
— Đúng.
— Ở đâu thế?
— Tại đây, trên đất của tôi. Có lúc chúng chui qua hàng rào.
— Và ông bắn chúng?
— Nếu không đúng mùa săn, chúng tôi chỉ bắn thuốc ngủ và đưa chúng đi nơi khác. Tại sao ông hỏi thế?
— Tôi không thích gấu.
— Ông đã có chuyện nào đó không được vui?
— Không phải. Tôi cố tránh điều tồi tệ. Này, ông nghĩ một khẩu Glock cỡ 9 ly đủ ngăn một con gấu không?
— Tôi không nghĩ thế, và tôi hy vọng ông sẽ không phải chứng kiến điều đó.
— Tôi cũng thế. Trên đất của ông có đặt bẫy gấu không?
— Dứt khoát không! Khu này có những vị khách của tôi, tôi không muốn họ dính vào bẫy gấu. Hơn nữa là những người xâm phạm khu đất. Tôi có thể bị kiện. Rồi Madox liếc đồng hồ: Thế nên, nếu...
— Chỉ thêm vài câu hỏi trong lúc chúng ta chờ ly latte.
Ông ta không trả lời, tôi hỏi:
— Ông có phải thợ săn?
— Tôi có săn.
— Tất cả số này là chiến lợi phẩm của ông?
— Vâng. Tôi không mua như những người khác.
— Ông là một tay súng giỏi?
— Khi trong quân đội tôi là một xạ thủ chuyên nghiệp, đến giờ tôi vẫn có thể hạ một con hươu cách xa 200 yard.
— Thật giỏi. Thế con gấu kia cách bao xa?
— Gần. Tôi để cho những con mồi đến gần.
Ông ta nhìn tôi, tôi có cảm giác tay này đang ngờ nghệch một cách quỷ quyệt. Ông ta nói “Điều đó làm việc săn thú vị hơn”. Rồi hỏi tôi: Việc này có liên quan gì đến việc ông Muller mất tích?
__ Không gì hết.
Chúng tôi nhìn nhau chằm chằm khi Madox đợi tôi giải thích những câu thẩm vấn. Tôi bảo: Chỉ nói chuyện thôi, rồi hỏi ông ta:
— Đây là câu lạc bộ riêng?
— Đúng.
— Tôi có thể tham gia được không? Tôi là người da trắng, mang hai dòng máu Ireland và Anh. Là người Thiên chúa, giống Christopher Columbus, nhưng cũng có thể cải đạo. Tôi cưới trong nhà thờ của Hội giám lý.
Madox bảo tôi:
— Không có yêu cầu cụ thể và cũng không cấm ai, nhưng bây giờ thành viên của chúng tôi đã đủ.
Kate hỏi: Ông có chấp nhận phụ nữ không?
Ông ta cười: Cá nhân tôi thì có, nhưng thành viên câu lạc bộ chỉ được là nam.
— Tại sao thế?
— Vì đó là cách tôi muốn.
Carl xuất hiện, bê một chiếc khay và đặt xuống bàn. Hắn nói với tôi: Cà phê sữa được chứ?
— Cực kỳ đấy!
Hắn đưa Mayfield một chiếc ấm cà phê nhỏ bằng bạc rồi hỏi chúng tôi: Thế đủ rồi chứ?
Chúng tôi gật đầu, Carl biết mất.
Madox đến chiếc tủ ly rót thêm ít rượu. Tôi nói: Tôi sẽ uống một ly nhỏ.
Madox không quay đầu lại nhưng trả lời: Ông sẽ phải uống suông đấy. Ông ta rót hai cốc, quay lại rồi bảo: Hình như tôi có trục trặc gì đó với máy làm đá. Rồi ông ta lại cười.
Rudy, ông già chết tiệt. Tôi sẽ vặt mấy cái tai thỏ của ông.
Nhưng điều quan trọng hơn là Madox biết có người đang trên đường tới gặp mình nhưng không cố tránh những vị khách chưa biết mặt, ngay cả khi những tên gác cổng báo cho ông ta rằng khách là đặc vụ liên bang. Rõ ràng gã này đã quyết định thử chúng tôi khi chúng tôi thử ông ta.
Madox đưa tôi chiếc cốc pha lê rồi bảo: Chúc mừng Ngày Columbus. Chúng tôi chạm cốc, ông ta ngồi vắt chân nhấm nháp rượu, mắt nhìn chăm chăm ngọn lửa trong lò.
Kaiser Wilhelm tỉnh dậy và đến nằm cạnh ghế chủ để được gãi tai. Con chó ngu ngốc này nhìn tôi chằm chằm, tôi nhìn lại. Nó phải nhìn đi chỗ khác trước, thế là tôi thắng!
Kate nhấp một ngụm cà phê rồi phá tan bầu không khí im lặng:
— Ông nói cuối tuần này ông có 16 vị khách.
— Đúng, Madox liếc đồng hồ lần nữa: Tôi tin giờ này họ đi hết rồi.
Kate bảo: Có thể chúng tôi cần nói chuyên với họ, do đó tôi cần tên và địa chỉ liên hệ.
Madox không, đoán trước được điều đó, ông ta không nói được gì trong một lúc, điều tôi đoán không thường xảy ra: Sao…?
— Phòng trường hợp họ nhìn hoặc nghe thấy gì liên quan đến việc Muller mất tích, nàng tiếp: Chỉ là thủ tục theo quy định thôi.
Ông ta có vẻ không thích quy định này: Điều ấy có vẻ hoàn toàn không cần thiết. Chẳng có ai nhìn hay nghe thấy gì. Hơn nữa xin hiểu rằng đây là câu lạc bộ riêng tư, các thành viên muốn giữ kín thông tin cá nhân.
Kate trả lời: Tôi có thể đảm bảo giữ kín thông tin cá nhân của họ, và chúng tôi mới là người xác định xem có ai nhìn hay nghe thấy gì không.
Madox tợp một ngụm rượu lớn hơn rồi nói với Kate: Tôi không phải luật sư như bà song tôi hiểu rằng trừ phi đây là một vấn đề hình sự – thực ra không phải như vậy, hay một vụ án dân sự – thực ra cùng không phải như vậy, tôi không cần phải trao cho bà tên những vị khách của tôi nhiều hơn mức các vị nói với tôi về các vị khách đến nhà mình.
Tôi không nhịn được và lên tiếng:
— Cuối tuần qua tôi tiếp cô và bác tôi, Joe và Agnes O’Leary. Ông quan tâm đến ai?
Ông ta nhìn tôi, tôi không thể biết tay này có đánh giá cao tôi không. Điều kỳ quặc là tôi thích tay này – đàn ông của những tay đàn ông – và tôi nghĩ nếu không có hoàn cảnh này chúng tôi có thể là bạn. Có thể nếu toàn bộ chuyện này chỉ là sự hiểu lầm, người ta tìm thấy Harry trong một nhà trọ ven đường hay đâu đó, Madox sẽ mời tôi tới nghỉ cuối tuần cùng đám đàn ông. Nhưng cùng có thể không.
Kate bảo ông ta:
— Ông đúng ở chỗ ông không có nghĩa vụ pháp lý tiết lộ tên những vị khách của mình – ít nhất trong thời điểm này – nhưng bây giờ chúng tôi cần sự hợp tác tự nguyện của ông, khi mạng sống của một người đang gặp nguy hiểm.
Madox suy nghĩ về việc đó: Tôi cần liên hệ với luật sư riêng.
Kate nhắc: Ông không thích các luật sư mà.
Ông ta cười mím môi rồi trả lời: Tôi không thích, nhưng tôi cũng không thích tay bác sĩ chuyên chữa trị hậu môn của tôi. Ông ta tiếp: Tôi sẽ liên hệ với những người đã ở đây xem họ có đồng ý tiết lộ tên mình hay không.
— Đề nghị làm việc đó nhanh chóng. Và trong lúc ông làm điều đó, tôi cần địa chỉ liên lạc với các nhân viên của ông. Kate thêm: Tối nay hãy gọi cho tôi. Tôi và Corey sẽ ở The Point.
Madox nhướng mày: Các vị gặp khó khăn gì trong việc tiêu tiền ngân sách dành cho chống khủng bố?
Câu hỏi hay đấy. Tôi thực sự thích tay này, tôi nói: Chúng tôi dùng chung một phòng để tiết kiệm tiền của người đóng thuế.
Ông ta nhướng mày lần nữa: Tôi sẽ không động chạm tới. Rồi nhìn đồng hồ lần thứ ba, ông ta nói: Nếu tôi chuẩn bị thực hiện một số cú điện thoại...
— Tiện đây - tôi nói, tôi thấy rằng ở đây sóng điện thoại di động cũa chúng tôi rất tốt, và tôi nhìn thấy tháp trên đồi kia. Có phải đó là trạm tiếp sóng điện thoại di động?
— Đúng vậy.
— Ông phải mạnh lắm.
— Ông có ý gì?
— Ý tôi là có lẽ số người trong khu vực này ít hơn số người trong Công viên trung tâm vào ngày chủ nhật, và tôi không nghĩ nhiều người trong số đó có điện thoại di động, nhưng ông có một tháp to lớn và đắt tiền trên đất của mình.
— Ông sẽ ngạc nhiên khi thấy bao nhiêu người ở nông thôn có điện thoại di động. Thực ra tôi đã cho xây dựng tháp đó.
— Để phục vụ chính ông?
— Cho bất kỳ ai có máy di động. Các láng giềng của tôi đánh giá cao việc ấy.
— Tôi chẳng thấy láng giềng nào cả.
— Ông muốn nói gì?
— Vấn đề là đặc vụ Muller có một chiếc điện thoại di động, đã gọi và nhận một số cuộc gọi trong khu vực này, bây giờ anh ấy không gọi hay nghe được. Đó là lý do chúng tôi lo rằng anh ấy có thể bị thương hoặc rơi vào tình trạng tồi tệ hơn.
Madox trả lờí: Đôi lúc do cách xa trạm tiếp sóng, sóng có thể mất. Đôi lúc người ta đánh mất hoặc làm hỏng điện thoại di động. Đôi lúc sóng của công ty di động nào đó trong khu vực này không tốt, đôi lúc điện thoại bị lỗi, đôi lúc pin hết. Tôi không suy diễn quá nhiều từ chuyện một chiếc điện thoại không có tín hiệu. Nếu thế, tôi nghĩ mấy đứa con của tôi bị người trên sao Hoả bắt cóc mất rồi!
Tôi cười: Đúng, chúng ta đang suy diễn quá nhiều.
— Tốt. Ông ta bỏ chân xuống và ngả người về phía trước: Thêm gì nữa không?
— Có, đây là loại wishky gì?
— Mác riêng, dùng men riêng. Ông muốn lấy một chai khi về chứ?
— Ông thật hào phóng. Nhưng tôi không thể nhận quà. Tuy nhiên tôi có thể uống hết một chai tại đây mà không vi phạm quy định về đạo đức nghề nghiệp.
— Ông thích uống một chai trước khi lên đường?
Tôi trả lời: Với những con đường này, tôi nghĩ ngay cả khi tỉnh tôi vẫn gặp khó khăn khi tìm The Point. Rồi tôi gợi ý: Bà Mayfield và tôi muốn tham gia tìm kiếm cùng lực lượng bảo vệ của ông. Như vậy đêm nay chúng tôi có thể ở đây. Thế được không?
— Không. Như thế trái với quy định của câu lạc bộ. Hơn nữa các nhân viên sẽ được nghỉ xứng đáng sau khi phục vụ kỳ cuối tuần dài tới ba ngày.
— Tôi không cần nhiều nhân viên phục vụ, vả lại tôi và Mayfield chỉ cần ở chung một phòng.
Madox khiến tôi ngạc nhiên khi nói:
— Ông buồn cười thật. Xin lỗi, tôi không thể mời quý vị ở lại qua đêm. Nhưng nếu các vị muốn nghỉ ở một khách sạn dành cho khách có xe hơi, tôi sẽ cho một nhân viên đưa các vị tới South Colton. Có lẽ trên đường tới đây các vị đã ghé qua đó rồi.
— Vâng, tôi nghĩ thế. Tôi đoán rượu đã khiến tay này cởi mở hơn một chút, đó là lý do ông ta thấy tôi buồn cười. Vì vậy tôi nói: Tôi không muốn ngăn ông gọi tất cả những cú điện trên nhưng nếu ông có thể dành một phút cho tôi, bởi tôi thấy tò mò về câu lạc bộ này.
Ông ta không trả lời.
— Chẳng có gì liên quan đến vụ mất tích, nhưng đây là nơi thật tuyệt. Nó bắt đầu thế nào? Ông làm gì ở đây? Đi săn, câu cá?
Bain Madox đốt một điếu thuốc khác, ngả người lại ghế, vắt chân lần nữa:
— Rồi, trước hết là cái tên. Năm 1968 tôi được phong trung tá quân đội Hoa Kỳ, đóng ở Fort Benning, Georgia, trước khi được đưa sang chiến trường Việt Nam. Tại Benning có một số câu lạc bộ sĩ quan không chính thức – thực chất là những câu lạc bộ nhỏ hơn làm vệ tinh, cho các sĩ quan cấp thấp tụ tập để tránh gặp các sĩ quan cấp cao ở câu lạc bộ chính.
— Hay đấy! Trước khi vào ATTF tôi là cảnh sát, tôi có thể nói với ông rằng khi đó tôi chẳng bao giờ tới các quán bar có cánh sĩ quan cao cấp.
— Đúng thế. Rồi có câu lạc bộ nhỏ nằm trong rừng, ở một nơi có tên gọi đồi Custer, nên nó được gọi là Câu lạc bộ sĩ quan đồi Custer. Căn nhà khá bình thường, trông giống một căn lều.
— À, tôi hiểu ở đó có gì.
— Vâng. Thế nên vài đêm mỗi tuần, vài chục sĩ quan trẻ lại tụ tập để uống bia và ăn bánh pizza loại tồi, bàn về cuộc sống, chiến tranh, đàn bà, đôi lúc còn bàn chính trị.
Madox như đã rời khỏi căn phòng và quay về với quá khứ đó. Không khí yên lặng, chỉ có tiếng lửa cháy lép bép đang tàn dần.
Ông ta quay trở lại rồi tiếp: Đó là thời kỳ tệ hại của đất nước và quân đội. Kỷ luật sa sút, dân tộc chia rẽ sâu sắc, rồi những cuộc bạo động ở các thành phố, những vụ ám sát, tin tức xấu từ chiến trường, và… những bạn cùng lớp, những người mà ta biết đang chết ở Việt Nam hay quay về với những vết thương khủng khiếp cả về thể xác và tinh thần… Đó là những gì chúng tôi bàn luận.
Madox uống hết cốc rượu, đốt thêm điếu thuốc nữa rồi nói: Chúng tôi cảm thấy… bị phản bội. Chúng tôi cảm thấy sự hy sinh, lòng yêu nước, cống hiến và lòng tin của mình không có ý nghĩa và chịu sự căm ghét của phần lớn đất nước này. Ông ta nhìn chúng tôi rồi tiếp: Điều ấy chẳng có gì mới trong lịch sử thế giới, nhưng lại là điều mới ở nước Mỹ.
Cả tôi và Kate đều không bình luận gì.
Madox tiếp tục:
— Đây, chúng tôi cảm thấy cay đắng, rồi thành cực đoan, tôi nghĩ các vị sẽ nói thế. Rồi chúng tôi thề… thề rằng nếu chúng tôi còn sống, chúng tôi sẽ dành cả cuộc đời mình để sửa chữa nhiều thứ còn lầm lạc.
Tôi không nghĩ điều đó phản ánh lời thề thực sự. Trong đầu tôi xuất hiện từ “trả thù”.
Madox vẫn tiếp:
— Rồi hầu hết chúng -tôi lên đường, một số ở lại, chúng tôi vẫn giữ liên lạc với nhau. Một số, như tôi đây, ở lại quân đội, song hầu hết ra quân khi đã hoàn thành nghĩa vụ. Nhiều người trong chúng tôi thành đạt, chúng tôi thường giúp những người không được như mình, những người cần thăng tiến hay giới thiệu công việc nào đó. Một mạng lưới kiểu kinh điển của những chàng trai thời cũ, nhưng mạng lưới này hình thành trong thời loạn lạc, được tôi luyện bằng máu và chiến tranh, thử thách bằng những năm lang thang qua thời kỳ hoang tàn mà nước Mỹ đã trải qua. Và rồi khi chúng tôi già đi, thành đạt hơn và… ảnh hưởng của chúng tôi ngày càng lớn, khi nước Mỹ bắt đầu lấy lại sức mạnh và tìm lại con đường của mình, chúng tôi thấy rằng mình có giá trị.
Một lần nữa Madox lại im lặng và nhìn xung quanh, như thể đang nghĩ làm sao mình tới được toà nhà rộng lớn này từ câu lạc bộ sĩ quan nhỏ trong rừng bang Georgia. Ông ta nói: Cách đây khoảng 20 năm tôi xây toà nhà này làm nơi tụ họp.
Tôi nói: Thế nên các ông tới đây không chỉ để săn bắn và câu cá. Ý tôi là có cả chuyện làm ăn và có thể một chút gì về chính trị nữa.
Ông ta nghĩ ngợi rồi trả lời: Chúng tôi… tham gia vào cuộc chiến chống Cộng sản, tôi có thể nói trung thực và tự hào rằng nhiều thành viên câu lạc bộ này có đóng góp quan trọng vào chiến thắng cuối cùng trước hệ tư tưởng lỗi thời ấy cũng như vào sự kết thúc của Chiến tranh lạnh. Madox dò xét chúng tôi rồi tiếp: Và bây giờ… chúng tôi có một kẻ thù mới. Luôn luôn có một kẻ thù mới.
— Và, – tôi hỏi – ông cũng tham gia?
Ông ta nhún vai: Không đến mức như hồi chúng tôi tham gia Chiến tranh lạnh. Bây giờ tất cả chúng tôi đã già, chúng tôi đã chiến đấu một trận tuyệt vời, chúng tôi xứng đáng được nghỉ ngơi một cách yên bình. Ông ta lại nhìn tôi và Kate: Những người ở tuổi các vị phải chiến đấu với kẻ thù này.
Tôi hỏi: Vậy thành viên của câu lạc bộ này đều là các cựu chiến binh quân đội từ Câu lạc bộ đồi Custer trước đây?
— Không, không hẳn. Vài người đã mất, vài người rời bỏ câu lạc bộ. Qua nhiều năm chúng tôi kết nạp các thành viên mới – những người có cùng niềm tin và cũng trải qua những thời kỳ giống chúng tôi. Chúng tôi gọi họ là những thành viên danh dự của Câu lạc bộ sĩ quan đồi Custer, Fort Benning, Georgia, 1968.
Tôi nghĩ về chuyện này, về những người đàn ông giàu có, về cuộc gặp của những người đầy quyền lực nhân kỳ nghỉ cuối tuần dài ở một nơi rất xa, và tôi nghĩ có thể điều đó chẳng liên quan gì tới chuyện mình làm, có thể Bộ Tư pháp đang trong thời kỳ hoang tưởng như nó đã mắc phải nhiều lần.
Nhưng mặt khác…
Tôi nói với Madox: Cảm ơn ông đã chia sẻ điều đó với chúng tôi. Chuyện ấy thật thú vị, có lẽ ông nên viết tất cả thành hồi ký.
Ông ta cười: Tất cả chúng tôi sẽ đi tù.
— Sao cơ?
— Vì một số việc chúng tôi làm trong Chiến tranh lạnh. Chúng tôi đã làm hơi quá tay.
— Thế à?
— Nhưng cứ kết thúc tốt đẹp thì mọi chuyện đều tốt đẹp cả. Các vị có đồng ý rằng để đánh nhau với quỷ dữ, có lúc các vị phải trở thành quỷ không?
Tôi trả lời: Không, tôi không đồng ý.
Kate tiếp lời: Chúng tôi cần có trận chiến tốt đẹp, bằng cách đàng hoàng. Đó là thứ khiến ta khác với chúng.
— Hừm, Bain Madox trả lời, khi có ai đó chĩa tên lửa hạt nhân vào anh thì anh hoàn toàn có lý do đá vào dái chúng chứ.
Tôi hiểu ý ông ta song những cuộc tranh luận thế này có thể kéo dài vô tận, và tôi nghĩ ông ta đã tranh luận kiểu này, trả lời những câu hỏi này từ nhiều năm trước rồi, cùng với bia và bánh pizza.
Tôi luôn nghĩ những người ở thế hệ đó, giờ ở tầm tuổi 60 sẽ khác, có thể sợ hãi hay vẫn còn một nỗi phẫn uất hay điều gì đó. Nhưng tôi đâu được trả lương để nghĩ về điều ấy hay để tư vấn cho họ.
Nhưng tôi nói với Madox: Thế nên ông có những đồng chí mà khi ông mất tích, họ sẽ đi tìm.
Ông ta nhìn tôi một lúc (đúng ra là nhìn xuyên qua người tôi) rồi bảo: Thế sao? Tôi đã có những đồng chí như vậy. Khi tôi còn trẻ và còn mặc quân phục… Tôi nghĩ bây giờ họ đã xa hết rồi… trừ Carl… Anh ta phục vụ dưới quyền tôi thời ở Việt Nam. – Rồi ông ta nói thêm: Carl và Kaiser Wilhelm đều trung thành.
Tôi đứng dậy: Cảm ơn ông đã dành thời gian cho chúng tôi.
Kate cũng đứng dậy và cầm cặp lên.
Ông ta có vẻ ngạc nhiên vì đang tống khứ được bọn tôi, có lúc tôi nghĩ ông ta trông thất vọng nữa. Ông ta hỏi: Các vị sẽ tham gia tìm kiếm cùng nhân viên của tôi chứ?
Tôi chẳng nghĩ mình và Kate sẽ đạt được gì khi cùng đám bảo vệ của Madox dò dẫm quanh khu vực 16 ngàn acre cho tới đêm.
Nhưng mặt khác tôi cũng chẳng ngại ngần gì để có cơ hội xem xét khu này. Song tôi và Kate đâu được giao nhiệm vụ tới đây, chúng tôi lại đang trễ cuộc gặp với thiếu tá Schaeffer ở trụ sở cảnh sát bang. Tôi liếc Kate rồi trả lời: Hãy để cho nhân viên của ông tìm kiếm. Nhưng sáng mai chúng tôi sẽ quay lại cùng lực lượng tìm kiếm của mình.
Ông ta gật đầu rồi nói: Được. Tôi sẽ cho nhân viên của mình tìm kiếm ngay. Tôi cũng chắc chắn lực lượng tìm kiếm ngày mai sẽ có bản dồ địa hình, được sử dụng xe và nhân viên của tôi.
Kate hỏi: Ông chẳng nói nhân viên sẽ đi nghỉ sao?
— Nhân viên phục vụ nhà sẽ nghỉ. Nhân viên bảo vệ sẽ ở đây.
— Tôi có thể hỏi tại sao ông có nhiều bảo vệ như vậy?
— Không thể coi là nhiều nếu các vị thấy rằng họ làm đổi ca để đảm bảo công việc 24 giờ mỗi ngày, cả tuần, suốt năm.
— Nhưng tại sao ông thích kiểu bảo vệ đó?
Ông ta trả lời: Ngôi nhà kiểu này dễ thu hút sự chú ý ngoài ý muốn. Ngoài ra cảnh sát địa phương mỏng còn cảnh sát bang lại ở xa. Tôi phải dựa vào lực lượng bảo vệ của riêng mình.
Kate chẳng hỏi thêm, Bain Madox nói: Để tôi dẫn các vị ra.
Chúng tôi bước ra cửa, khi ra tôi hỏi Madox:
— Ngày mai ông ở đây không?
— Có thể, – hắn dừng lại một chút: Các kế hoạch của tôi dễ thay đổi lắm.
Thế thì hai chiếc phản lực của ông ta cũng vậy. Tôi hỏi:
— Ông thường xuyên sống ở đâu?
— Thành phố New York.
— Còn nhà nào nữa không?
— Vài chỗ nữa.
— Ông đi khỏi đây bằng phương tiện gì? Xe hơi? Máy bay?
Ông ta trả lời: Thường có ai đó đánh xe đưa tôi ra sân bay ở vùng hồ Saranac. Sao ông hỏi thế?
— Tôi chỉ cần chắc chắn là ngày mai chúng tôi có thể liên lạc với ông. Ông có điện thoại di động chứ?
— Tôi không cho số được, nhưng nếu ông gọi theo số của bảo vệ – có người trực 24 giờ hàng ngày, người đó sẽ tìm tôi. Nếu chúng tôi tìm thấy bất kỳ thứ gì, chúng tôi sẽ gọi cho ông ở The Point. Rồi ông ta đưa cho tôi số điện thoại của bảo vệ: Nhưng có lẽ sáng mai tôi sẽ gặp các vị.
— Ông sẽ gặp. Ông có máy bay riêng không?
Ông ta ngần ngừ rồi trả lời:
— Có. Sao ông lại hỏi?
— Có thể liên hệ khi ông đang trên máy bay không?
— Thường thì có. Sao...?
— Ông có kế hoạch bay nào ra khỏi đất nước?
— Tôi đi nơi nào và khi nào cần thiết cho công việc. Tôi không rõ tại sao ông lại cần biết điều đó.
— Tôi chỉ muốn biết rằng tôi có thể liên lạc với ông khi có trục trặc hoặc hiểu lầm với đội ngủ bảo vệ của ông, những người có vẻ rất cứng rắn và không dễ nói chuyện.
— Không phải họ lĩnh lương để làm thế đâu, nhưng tôi sẽ đảm bảo họ hiểu rằng ông và bà Mayfield có thể liên lạc với tôi, và rằng sáng mai các đội tìm kiếm sẽ được hoạt động tự do trên đất của tôi.
— Tuyệt! Đó là tất cả những gì chúng tôi cần.
Chúng tôi đi qua thư viện ra sảnh, tôi hỏi: Ông xây dựng chỗ này?
— Vâng, vào năm 1982. Hồi trẻ con tôi rất ngưỡng mộ những căn nhà dạng lều to lớn ở đây, cũng còn có tên gọi Lều lớn, được các triệu phú xây dựng hồi cuối thế kỷ XIX. Thực ra The Point – nơi các vị sẽ nghỉ, là một Lều lớn của Rockefeller.
— Vâng, tôi biết. Ông có bộ lễ phục buổi chiều nào cho tôi mượn được không?
Ông ta cười: Tôi phải chấp nhận kiểu phục vụ của họ.
— Tôi cũng thế. Mà sao ngày trước ông không mua một trong vài nơi cổ như thế? Vài chỗ bây giờ vẫn đang rao bán toàn bộ?
Ông ta nghĩ một lát rồi trả lời: Tôi đã xem vài nơi, nhưng lô đất riêng này nằm trong công viên, tôi mua với giá 300 ngàn đôla. Chưa tới 20 đôlaacre. Đó là khoản đầu tư tốt nhất của tôi từ trước tới nay.
— Hơn cả dầu mỏ?
Hai mắt gặp nhau, ông ta nói: Tôi nghĩ ông biết tôi là ai.
— Vâng, chính xác thì ông không phải người không được nhiều người biết.
— Tôi cố gắng im hơi lặng tiếng, nhưng không phải lúc nào cũng thực hiện được. Đó là lý do của chế độ bảo vệ chặt chẽ nơi này.
— Đúng, ý kiến rất hay. Chẳng có ai đến đây tìm ông cả.
— Tôi không nghĩ thực sự có ai đó đang theo dõi tôi.
— Ông chẳng bao giờ biết được đâu!
Ông ta lờ đi, tôi hỏi: Này, tình hình giá dầu thế nào? Lên hay xuống?
— Ông đoán giỏi như tôi thôi.
— Thế thì đáng sợ thật.
Ông ta cười và trả lời:
— Cá là giá dầu sẽ lên 50 đôlathùng khi chúng ta tiến dần tới cuộc chiến Iraq. Ông chưa nghe tôi nói điều ấy.
— Tôi hiểu.
Dường như ông ta muốn nói chuyện, điều ấy tôi cũng thích; rồi ông ta hướng chúng tôi về một bức tường có treo chừng gần ba chục tấm huân chương, mỗi chiếc mang một cái tên và một ngày.
Ông ta nói: Đây là một số người chiến đấu cùng tôi, có ghi ngày mất của họ. Những ngày cách xa đây nhất là ngày những người chết ở Việt Nam, thời gian sau đó có những người mất trong cuộc chiến nào đó kể từ sau chiến tranh Việt Nam, một số chết theo kiểu thông thường. Ông ta tiến gần số huân chương rồi tiếp: Tôi xây dựng nơi này một phần để tưởng nhớ họ, một phần để gợi lại những ngày đầu ở Câu lạc bộ sĩ quan đồi Custer, một phần là nơi tụ hội trong Ngày Cựu binh và Ngày tưởng niệm cho những người trong chúng tôi còn sống.
Sau vài giây yên lặng, Kate nói: Thế rất tốt.
Bain Madox tiếp tục nhìn xoáy những cái tên rồi quay lại chúng tôi: Ngoài ra thời điểm tôi xây dựng chốn này là đỉnh cao của Chiến tranh lạnh, các vị có thể nhớ rằng giới truyền thông cố gắng đưa đất nước vào tình trạng lo sợ Reagan sẽ đẩy đất nước tới trận chiến cuối cùng bằng vũ khí hạt nhân.
Tôi nói: Vâng, tôi nhớ. Họ đã khiến tôi sợ hãi một thời gian. Tôi đã mua ớt khô đóng hộp và hàng kiện bia.
Madox cười lịch sự và tiếp:
— Nhưng tôi chẳng bao giờ nghĩ chúng ta sẽ đấu vũ khí hạt nhân với nhau, không phải Huỷ diệt cả hai bên đều chắc chắn – MAD – mà chính bọn đần trong giới truyền thông và Hollywood khiến chúng ta mất mạng và bị chôn vùi. Xét về cơ bản, chúng là một đám bà già.
— Nói thế thì xúc phạm tới các bà già.
Ông ta tiếp: Dù sao tôi nghĩ điều đó vẫn ảnh hưởng tới tôi khi quyết định xây dựng nơi này. Tôi biết nó cũng ảnh hưởng tới vợ tôi.
— Ông có vợ?
— Giờ thì không nữa.
— Bà ta là đảng viên Dân chủ hay kiểu gì?
— Bà ta là một người tiêu dùng đóng đảng phí.
— Thế, – tôi hỏi – ở đây ông có chỗ tránh phóng xạ?
— Có. Đó là khoản chi phí hoàn toàn vô ích, nhưng đó là cái bà ta muốn.
— Hừ, bụi phóng xạ là chuyện rất tế nhị.
— Là vấn đề bị thổi phồng quá mức.
Tôi chưa bao giờ nghe mô tả vụ nổ phóng xạ theo cách đó, có lúc tôi nghĩ mình đang nói chuyện với tiến sĩ Strangelove vậy.
Madox liếc chiếc đồng hồ cúc cu kiểu Black Forest treo trên tường và nói với chúng tôi: Tôi định đưa các vị xem xung quanh đây, nhưng tôi chắc các vị phải đi vài chỗ khác.
Tôi nhắc ông ta: Sáng sớm mai chúng tôi sẽ trở lại.
Ông ta gật đầu và đi về phía cửa.
Tôi nói: Bức tranh về Little Bighorn thật tuyệt.
— Cảm ơn ông. Bức tranh đó rất cổ, không rõ tên hoạ sĩ, tôi không hề nghĩ đó là sự thể hiện chính xác những thời khắc cuối cùng của trận chiến ấy.
— Ai biết được? Họ chết cả rồi còn gì.
— Những người Anh-điêng không chết hết.
Tôi định kể một chuyện cười nhưng cảm thấy mắt Kate đang soi vào mình. Vì vậy tôi chỉ nói: Vâng, họ rất liều mạng nhưng dũng cảm.
— Liều mạng một cách ngu ngốc nhiều hơn dũng cảm. Tôi e là vậy. Rồi ông ta thêm: Tôi ở Trung đoàn kỵ binh số 7, trung đoàn của tướng Custer.
— Ông trông đâu già lắm, hay – Tôi hất đầu về phía bức tranh.
— Tại Việt Nam, ông Corey. Trung đoàn vẫn tồn tại đến giờ.
— Ồ… đúng rồi.
Ông ta đứng cạnh cửa, có một khoảnh khắc lúng túng. Đây là nơi tôi thường nói một điều gì đó với kẻ bị tình nghi khiến anh ta hoặc cô ta ngủ không ngon. Nhưng nói một cách hình ảnh, trong bao của tôi chẳng còn mũi tên nào, và tôi thực sự không chắc chắn liệu Bain Madox có liên quan gì đến việc Harry Muller mất tích, do đó tôi chỉ nói: Cảm ơn ông đã dành thời gian và giúp đỡ chúng tôi.
— Tôi sẽ cử người tìm ngay lập tức. Nếu đội tìm kiếm trên không gặp gì đó, hãy nói với cảnh sát bang gọi vào số điện thoại của bảo vệ, tôi sẽ điều người đến khu đất có trực thăng soi đèn. Nếu may mắn, chúng ta có thể tìm thấy người đàn ông ấy trong đêm nay.
— Tôi nghĩ cầu nguyện cũng sẽ giúp phần nào.
Madox bình phẩm: Miễn là nhiệt độ trên mức làm nước đóng băng, một người có thể sống sót vài tuần nếu anh ta không bị thương nặng.
Ông ta mở cửa, tất cả đi ra hiên. Tôi nhận thấy chiếc xe thuê của công ty Enterprise lúc trước ở đây đã không còn.
Tôi nói với ông ta:
— Tôi muốn cảm ơn ông vì đã phụng sự đất nước.
Ông ta gật đầu.
Kate nói: Vâng, cảm ơn ông.
Madox nói: Cả hai vị phục vụ theo một cách khác, trong một cuộc chiến khác. Tôi cảm ơn các vị về điều ấy. Đây có thể là cuộc chiến khó khăn nhất chúng ta từng trải qua. Hãy kiên cường. Chúng ta sẽ chiến thắng.
— Chúng tôi sẽ thế, Kate đáp lời.
— Chúng ta sẽ thế, Madox đồng ý và nói thêm: Tôi hy vọng sẽ sống đủ lâu để thấy mức báo động luôn xanh.
❀ ❀ ❀
[1] Tướng Custer hy sinh trong trận này.
[2] Hai họa sĩ trường phái siêu thực thế kỷ XX.
[3] Café hơi pha sữa.
[4] Café hơi pha sữa nóng, có lúc cho thêm bột sôcôla hoặc quế.
[5] Café hơi pha nước nóng.