Lửa Hoang

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 34 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 42

❊ ❊ ❊

Mikhail Putyov, – tôi nói: Không có dấu hiệu nào của hắn ở Câu lạc bộ đồi Custer. Hắn có ở văn phòng hay ở nhà không?

— Em gọi tới văn phòng, thư ký của hắn nói hắn không ở đó, vì vậy em nói em là bác sĩ và gọi điện đến do một vấn đề liên quan đến sức khỏe.

— Một lý do tốt. Sao anh lại chưa bao giờ nghĩ đến lý do này nhỉ?

— Lý do này bao giờ cùng hiệu quả. Cô ta có vẻ hơi bớt cảnh giác và nói rằng hắn không đi làm, cũng không gọi điện báo tin. Khi gọi điện vào di động của hắn thì được kết nối trực tiếp với hộp thư thoại. Cô ta cũng đã gọi điện cho vợ hắn và được biết là vợ hắn cũng không biết hiện hắn đang ở đâu. Rõ ràng là hắn chưa bao giờ nói cho bất kỳ ai biết về nơi hắn đến.

— Em có lấy được số di động của hắn không?

— Không. Thư kí không cho số di động của hắn nhưng lại cho em số điện thoại ngoài giờ của cô ta, và em cũng cho cô ta số máy nhắn tin của em. Cô ta có vẻ thực sự lo lắng.

— Vậy là Mikhail đã bỏ nhiệm sở mà không được phép. Nhà hắn thì sao?

— Cũng vậy. Vợ hắn gần phát khóc. Cô ta nói ngay cả khi Putyov đi với nhân tình thì hắn cũng gọi điện về thông báo lý do vì sao không về nhà.

— Hẳn là một người chồng tốt.

— John, đừng có điên như vậy.

Chỉ đùa chút thôi mà. Vậy, Mikhail không chỉ bỏ nhiệm sở không có phép mà hắn còn đang mất tích khi đang làm nhiệm vụ.

— Có thể là như vậy theo cái cách mà vợ và thư ký của hắn lo lắng. Nhưng rất có thể hắn vẫn đang ở Câu lạc bộ đồi Custer.

Tôi lắc đầu:

— Nếu hắn ở đó, hắn sẽ gọi điện về. Một người ở địa vị của hắn, nằm trong sự kiểm soát của FBI, biến mất và khiến vợ, gia đình, hay cơ quan hắn nghĩ đến việc gọi điện cho FBI. Đó là điều cuối cùng Putyov muốn.

Kate gật đầu:

— Vậy…?

— Ô, rõ ràng là không có ai bước chân vào Câu lạc bộ đồi Custer lại có thể bước ra khỏi đó nguyên trạng như khi đến.

— Đúng là vậy. Anh đã đến đó hai lần. Anh có muốn thử thêm lần nữa không?

— Lần thứ ba sẽ rất tuyệt.

Nàng không để tâm tới câu nói của tôi:

— Em đã tìm Mikhail Putyov qua Google và lấy được một số bài báo đã được đăng tải và một số thông tin không chính thức do một số nhà vật lý viết về hắn.

— Họ có yêu thích hắn không?

— Họ nể trọng hắn. Hắn là một ngôi sao sáng trên bầu trời vật lý hạt nhân.

— Thú vị đấy. Vậy thì tại sao hắn lại đi lại với Bain Madox nhỉ?

— Đó có thể là mối quan hệ công việc, dù rằng với tất cả những gì chúng ta biết thì đó là một mối quan hệ cá nhân. Có thể chúng chỉ là bạn.

— Vậy tại sao hắn lại không nói gì với vợ hắn về nơi hắn sẽ đến?

— Đó mới là vấn đề. Dù sao thì những gì chúng ta biết một cách chắc chắn là đã có một nhà vật lý hạt nhân tới Câu lạc bộ đồi Custer và hiện giờ đang bị mất tích. Mọi thứ nằm ngoài điều đó đều chỉ là suy đoán.

— Đúng vậy. Mà này, em có gọi cho The Point không?

— Có. Có hai tin nhắn mới của Liam Griffith nói rằng chúng ta phải liên lạc khẩn cấp với hắn ngay.

— Khẩn cấp cho ai? Không phải cho chúng ta. Em có nói là chúng ta đang đi mua đầu nai sừng tấm Bắc Mỹ ở hồ Placid không?

— Em đã bảo Jim nói với bất cứ ai gọi đến đó là chúng ta sẽ quay lại The Point vào bữa tối.

— Tốt. Điều này có thể giúp Griffith bình tĩnh lại cho đến khi hắn tới The Point và hiểu ra là đã bị lừa. Walsh có gọi cho em không?

— Không.

— Thấy không? Ông chủ của chúng ta đã chuồn mất tăm. Thật là một tay cừ đấy.

— John, em nghĩ là chính chúng ta chuồn khỏi ông ta thì đúng hơn. Và giờ thì ông ta cũng đang làm như vậy với chúng ta.

— Bất kể điều gì. Hãy chơi lại ông ta. Còn ai gọi nữa không?

— Schaeffer gọi đến The Point, như anh đã gợi ý. Tin nhắn cho anh là “Xe đã được đem về The Point. Chìa khóa gửi lễ tân”.

— Hay thật. Ông ta quên không điều đội theo dõi giám sát đến nơi quy định. Nhưng ông không quên che đậy bản thân trước FBI.

— Có người nào từng nói với anh rằng anh là người đa nghi không?

— Em yêu, anh đã từng là một nhân viên của NYPD tới 20 năm. Anh là người duy thực. Anh nghĩ là anh đã trải nghiệm điều này trước đây rồi. Thôi được, còn gì nữa không?

Nàng bỏ chủ đề yêu thích nói:

— Một gã tên Carl, nghe có vẻ quen quen, gọi điện báo rằng “Bữa tối đã được chuẩn bị”. Jim hỏi thêm chi tiết cụ thể nhưng hắn nói ông Corey đã biết chi tiết và nhắn mời cả bà Mayfield đi cùng như đã thỏa thuận. Vậy là Madox đã không để lại tên hay bất cứ điều gì để người ta có thể biết hắn hay Câu lạc bộ của hắn có hẹn liên quan đến sự mất tích của chúng ta.

— Sự mất tích nào?

— Sự mất tích của chúng ta.

— Sao em hay nghi ngờ người khác vậy nhỉ?

— John, anh thôi đi. Chúng ta cũng có ba lời nhắn gửi tới phòng ngủ ở The Point.

— Của Griffith và ai nữa?

— Một tin nhắn của Liam Griffith lúc 3 giờ 49, – Kate nhìn sổ ghi chép và đọc: Chào hai bạn, tôi đã nghĩ là sẽ gặp hai bạn sớm hơn. Gọi cho tôi khi nhận được tin nhắn này. Hy vọng mọi điều tốt lành. Tin nhắn thứ hai hỏi chúng ta có muốn mát-xa không?

— Có!

— Tin nhắn thứ ba của Henry, có vẻ rất dễ chịu, hỏi xem anh muốn dùng mù tạt loại nào với món… lợn bọc.

— Em thấy không? Em đã không tin anh mà.

— John, chúng ta phải lo nhiều chuyện cấp bách hơn là...

— Em có gọi lại cho anh ta không?

— Có, để chứng minh là chúng ta sẽ quay lại The Point.

— Em nói gì với Henry? Mù tạt deli, đúng không?

— Đúng. Anh ta thật dễ chịu.

— Anh ta muốn cho anh thấy món chim dẽ của mình.

Nàng không để ý:

— Em cũng nhắn tin đặt trước cho bữa sáng ngày mai.

— Tốt. Anh đang chờ đến giờ phút đó.

— Chúng ta sẽ không quay trở lại đó.

— Điều này thì đúng. Anh thực sự lấy làm tiếc vì đã làm. Henry phải thất vọng sau tất cả những rắc rối mà anh ta phải chịu, nhưng anh không tiếc món chim dẽ với Liam Griffith.

Kate trông có vẻ hơi mệt mỏi, hay có thể là lo lắng. Tôi thấy cần phải có vài lời động viên:

— Kate, em đã làm mọi việc rất tốt. Em là người đồng hành tốt nhất anh từng có.

— Em là cấp trên của anh.

— Đúng vậy. Cấp trên tốt nhất anh từng có. Được không nào. Vậy, FAA...

Chuông điện thoại chợt reo vang.

— Em đang chờ điện thoại của ai đấy à?

— Không.

— Có thể đó là Wilma. Chồng em đang trên đường về đấy.

Kate lưỡng lự giây lát, rồi nhấc ống nghe:

— A lô, – nàng nghe máy rồi nói: Cảm ơn cô. Vâng… tôi sẽ nói với anh ấy. Cảm ơn.

Kate quay ra:

— Đó là Wilma. Băng dính chịu lực ở ngoài cửa. Cô ta nói là bạn trai của em cần phải giấu chiếc xe tải đi chỗ khác.

Chúng tôi cùng cười vang, nhưng rõ ràng là chúng tôi đang lo lắng. Tôi đi đến bên cửa sổ, quan sát bên ngoài, sau đó mở cửa và nhận được một cuộn băng dính chịu lực lớn.

Tôi ngồi bên bàn ăn và bắt đầu dán bọc những túi plastic chứng cứ theo như quy định. Tôi bảo Kate:

— Còn về FAA?

Kate không trả lời, thay vào đó nàng hỏi:

— Tại sao chúng ta không quay lại chỗ Rudy lấy chiếc Huyndai, mang theo những chứng cứ này và lái xe chạy thẳng về New York?

— Em có bút ở đó không? Anh cần phải ký vào chỗ băng dính này.

— Chúng ta có thể về đến toà nhà liên bang số 26 vào…

Nàng nhìn đồng hồ và nói: Khoảng 3 hoặc 4 giờ sáng.

— Em có thể về. Anh sẽ ở lại đây. Đây là nơi điều đó đang xảy ra, và cũng là nơi anh cần phải đến. Đưa cho anh cái bút.

Kate đưa tôi chiếc bút và hỏi:

— Cái gì đang xảy ra vậy?

— Anh không biết, nhưng khi điều đó xảy ra anh sẽ có mặt tại đây. Tôi ký vào mảnh băng dính và nói: Thật ra chúng ta cần chia ra để đề phòng trường hợp… Được, em lái chiếc xe của Rudy đến Massena, thuê một chiếc xe khác, và chạy về New York.

Nàng ngồi xuống chiếc ghế bên cạnh, cầm tay tôi nói:

— Hãy để em nói hết những gì em vừa được biết, sau đó chúng ta sẽ quyết định sẽ làm gì tiếp theo.

Nghe có vẻ như nàng đang giấu một con Át trong ống tay áo, mà rất có thể là tin xấu. Bất cứ đó là điều gì thì chắc chắn nó đang thúc bách tâm trí nàng.

Tôi hỏi:

— FAA. Tin xấu?

— Tin tốt là em đã tìm cách lấy được một vài thông tin. Tin xấu là thông tin em lấy được.

Thật lãng mạn phải không John? Phía trên lò sưới là một bộ sưu tầm gạc hươu lớn khiến tôi chợt thấy mình có cảm giác ham muốn. Tôi nói: — Anh cảm thấy thật ham muốn. — Chúng ta không thể chỉ thưởng thức căn phòng không thôi được sao? — Như
Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

3 Trong Tổng Số 4 tác phẩm của Nelson Demille

Truyện bạn đang đọc dở dang

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.