Lửa Hoang

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 34 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 4

❊ ❊ ❊

Phía bên kia chiếc bàn Harry Muller đang ngồi là một tay đàn ông trung tuổi cao gầy tự giới thiệu là Bain Madox, chủ tịch và là chủ sở hữu Câu lạc bộ đồi Custer. Chức danh này, theo giải thích của Madox, không phải công việc hàng ngày mà chỉ là giải trí. Bain Madox còn là chủ tịch và là chủ sở hữu Tập đoàn đầu khí toàn cầu (GOCO), cái tên mà Harry từng nghe qua, nó lý giải sự hiện diện của hai bức ảnh treo trên tường: một bức về chiếc tàu chở đầu, một bức về giếng dầu đang cháy ở sa mạc hay đâu đó.

Madox thấy Harry để ý tới hai tấm ảnh trên nên bảo: Kuwait. Chiến tranh vùng Vịnh. Hắn nói thêm: Tôi ghét việc đốt những loại dầu tốt, đặc biệt khi không có ai trả tiền.

Harry chẳng nói gì.

Madox mặc một chiếc áo cộc tay màu xanh và một chiếc áo choàng len mỏng có ô vuông trông khá loè loẹt. Harry Muller vẫn mặc bộ quần áo giữ ấm từ lúc đầu. Anh được Carl và hai gã bảo vệ khác dẫn đến đây, chúng đều cầm roi chăn gia súc và thề sẽ ra tay nếu anh chống cự. Lúc này Carl và một trong hai tên đang đứng ngay phía sau anh, roi trong tay. Từ lúc đầu đến giờ chẳng thấy dấu hiệu nào của cảnh sát trưởng, Harry cũng nghĩ chẳng thể có chuyện ông ta đang trên đường tới đây.

Harry quan sát Bain Madox ngồi yên lặng sau chiếc bàn lớn trong căn phòng ốp gỗ thông trên tầng hai của toà nhà. Qua cửa sổ phía tay phải, anh có thể nhìn thấy sườn đồi dốc phía sau toà nhà, anh cũng nhận ra tháp ăng ten cao trên đỉnh đồi mà mình đã quan sát được từ trong rừng.

Madox hỏi vị khách:

— Ông muốn dùng chút cà phê không? Hay trà?

— Đồ mất dạy!

— Thế là từ chối sao?

— Đồ mất dạy?

Bain Madox nhìn Harry chằm chằm, anh nhìn lại. Harry ước đoán Madox chừng 60 tuổi, khoẻ mạnh, nước da rám nắng, mái tóc xám chải ngược ra sau, chiếc mũi khoằm dài và mảnh hợp với đôi mắt xám như mắt đại bàng. Anh cùng nghĩ rằng tay này có vẻ giàu có nhưng không phải trọc phú. Có điều gì đó ở hắn thể hiện sức mạnh, quyền lực và trí tuệ. Đầy quyền lực nhưng hết sức tự chủ. Madox chẳng hề tỏ ra lo lắng về việc bắt và giam giữ một đặc vụ liên bang. Thế là không tốt, Harry biết vậy.

Madox nhặt một điếu thuốc trong chiếc hộp gỗ trên bàn và hỏi:

— Ông không phiền nếu tôi hút thuốc chứ?

— Tôi chẳng quan tâm chó gì nếu ông hút. Gọi cảnh sát trưởng đi. Ngay bây giờ!

Madox châm thuốc bằng một chiếc bật lửa bằng bạc, bập vài hơi và suy nghĩ, rồi hỏi:

— Điều gì khiến ông đến đây, thám tử Muller?

— Quan sát chim.

— Tôi không muốn thô lỗ, nhưng đó như một thú vui kiểu đàn bà so với một người trong lực lượng chống khủng bố.

— Chỉ một phút nữa là tôi có thể xin lệnh bắt ông đấy.

— Vâng, thế thì hãy để tôi dùng một phút đó thật khôn ngoan nhé – Madox xem những thứ bày trên bàn: chiếc điện thoại di động của Harry lúc này đã được tắt, chùm chìa khoá, máy quay phim, máy ảnh Nikon, ông nhòm, cuốn Hướng dẫn về các loài chim, bản đồ địa hình của khu vực này, la bàn, dụng cụ cắt dây, thẻ đặc vụ, khẩu Glock 26 cỡ nòng 9 ly. Harry nhận thấy Madox đã tháo băng đạn khỏi súng một cách điệu nghệ.

Madox hỏi:

— Tôi phải hiểu chuyện này thế nào?

— Hiểu thế nào cũng mặc mẹ ông. Hãy trả nó lại và đưa tôi ra khỏi đây, nếu không ông sẽ lĩnh án từ 20 năm đến chung thân vì tội bắt cóc đặc vụ liên bang đấy.

Madox nhăn mặt, tỏ vẻ khó chịu và mất kiên nhẫn.

— Tiếp tục đi ông Muller. Chúng tôi đã vượt quá giới hạn đó rồi, bây giờ thì phải đi tiếp thôi.

— Kệ cha ông.

Madox gợi ý:

— Để tôi chơi trò thám tử nhé. Tại đây tôi thấy một chiếc ống nhòm, một máy quay phim cầm tay, một máy ảnh kỹ thuật số rất đắt tiền có ống kính tele, một cuốn sách hướng dẫn về chim. Từ đó tôi có thể kết luận ông là người mê quan sát chim. Rất mê, bởi ông còn có dụng cụ cắt dây phòng trường hợp có một hàng rào ngăn ông tiếp cận con chim. Hơn nữa ông lại có một khấu súng 9 ly phòng khi con chim đậu không đủ lâu cho ông chụp ảnh. – Rồi hắn hỏi tiếp: Tôi suy luận thế được chứ?

— Không quá tốt.

— Để tôi thử tiếp nhé. Tôi còn thấy một bản đồ địa lý của Mỹ. Trên bản đồ này màu đỏ dùng để vẽ ranh giới khu đất của tôi, bốt gác, toà nhà và các công trình khác. Điều đó khiến tôi nghĩ rằng đã có một tấm ảnh chụp khu đất của tôi từ trên không, sau đó dùng để ghi dấu trên bản đồ. Đúng không?

Harry chẳng hé răng.

Madox tiếp tục:

— Trên bàn còn có một phù hiệu và một thẻ cho thấy ông là một thám tử NYPD đã nghỉ hưu. Xin chúc mừng.

— Ăn cứt mà chết đi!

— Nhưng điều khiến tôi quan tâm lại là một phù hiệu và tấm thẻ khác cho thấy ông là một đặc vụ liên bang thuộc ATTF. Chưa nghỉ hưu. Hắn nhìn xoáy vào tấm thẻ có dán ảnh và hỏi: - Hôm nay vẫn làm việc sao?

Harry quyết định tiếp tục lần nữa câu chuyện mình đã chuẩn bị sẵn, biết đâu gã này đang cần một lý do để thả mình ra.

— Thôi được, tôi sẽ nói lại với ông điều tôi đã nói với đám bảo vệ hoang tưởng của ông. Tôi đến đây để cắm trại nhân dịp cuối tuần. Tôi quan sát và chụp ảnh chim. Tôi cũng là một đặc vụ liên bang, theo luật tôi phải mang theo thẻ và súng. Ông đừng có suy diễn bừa, hiểu chứ?

Madox gật đầu.

— Tôi hiểu. Nhưng hãy đặt ông vào vị trí của tôi, tôi cùng sẽ đặt mình vào cương vị của ông. Tôi là đặc vụ liên bang Harry Muller, tôi đang nghe một người đàn ông nói với tôi rằng tất cả những bằng chứng hiện tại mà tôi đang thấy trước mặt – những bằng chứng của hoạt động do thám – lại được giải thích là dùng để quan sát chim. Như thế thì tôi có thả ông được không? Hay là tôi cần một lời giải thích trung thực và logic hơn? Ông sẽ làm gì khi ở cương vị của tôi?

— Xin lỗi, tôi chẳng nghe thấy cái quái gì hết.

Madox cười, lật cuốn Hướng dẫn về các loài chim, đeo kính vào, chọn một trang rồi hỏi:

— Nơi nào dễ gặp nhất một con chim lặn Gavia, ông Muller?

— Gần một hồ nước.

— Cái đó dễ quá, – hắn lật thêm vài trang: Chim chích cerulean có màu gì?

— Nâu.

Madox lắc đầu: Không, không đâu ông Muller! Cerulean nghĩa là xanh, xanh da trời. Thêm câu nữa, trả lời được hai trong ba câu hỏi là ông qua. Hắn lật thêm vài trang: Hãy cho biết màu của chim đực loài…

— Này, lấy quyển sách đó, đổ nước vào rồi nhét vào lỗ đít ông ấy!

Madox gập sách, ném sang một bên rồi bật màn hình máy tính: Đây là những tấm ảnh kỹ thuật số của ông, chắng thấy con chim nào cả. Nhưng tôi thấy ông có vẻ quan tâm đến một trong số vài cái trạm… xem nào… có một tấm chụp cái tháp sau nhà bằng ống tele… lại chụp cận cảnh toà nhà nữa… À, có một con chim đậu trên nóc nhà. Chim gì thế nhỉ?

— Một con diều hâu tìm cứt!

Madox cầm chiếc máy quay lên, bấm nút cho chạy băng và nhìn vào màn hiển thị: Lại cái trạm cũ… Tôi đoán ông đã nhận ra những cành cây bằng nhựa… lại cái trạm lần nữa… góc quay từ chỗ ông đứng thật đẹp… con chim bay đi kìa. Loài gì thế nhỉ? Trông giống một con diệc xanh, nhưng lẽ ra bây giờ nó phải di cư về phía nam rồi chứ. Mùa thu năm nay ấm đến lạ. Trái đất nóng lên mà, nếu ông tin vào chuyện tào lao ấy. Hắn đặt chiếc máy quay xuống bàn và hỏi: Ông có biết giải pháp cho vấn đề trái đất nóng lên không? Không đâu. Để tôi nói ông nghe. Phải là mùa đông hạt nhân. Hắn lại cười: Chuyện cũ mèm.

Madox trở lại vị trí cũ trên ghế và châm một điếu thuốc khác. Hắn thả khói thuốc thành những vòng tròn một cách điệu nghệ, ngắm chúng bay lên rồi tan dần: Nghệ thuật đã mất.

Harry Muller liếc nhìn quanh căn phòng khi Bain Madox thực hành nghệ thuật đã mất. Anh có thể nghe rõ hơi thở của hai gã đàn ông phía sau khi xoay người nhìn về phía tường có treo vài tấm chứng nhận đóng khung. Harry nghĩ mình có thể tìm hiểu gã đàn ông này, điều đó sẽ có ích.

Madox thấy cái nhìn của Harry, hắn nói:

— Chiếc trên cùng bên trái là huân chương Sao bạc, bên cạnh là Sao đồng, tiếp đến là Trái tim tía. Tiếp nữa là quyết định phong cấp thiếu uý sĩ quan quân đội của tôi. Hàng tiếp theo là các huy chương thông thường dành cho người phục vụ trong quân ngũ, trong đó có huy chương vì thành tích tham gia chiến tranh Việt Nam, huy chương do Tổng thống ban tặng. Tôi chiến đấu ở Trung doàn kỵ binh số 7 thuộc Sư đoàn kỵ binh số 1. Trung đoàn 7 là đơn vị cũ của tướng Custer, đó là một phần lý do của cái tên câu lạc bộ hiện nay. Tôi có thể nói với anh những lý do còn lại, nhưng nếu làm thế thì tôi sẽ phải giết anh. Hắn cười: Chỉ đùa thôi, này, đùa thế thôi!

Harry rặn ra một nụ cười và thầm rủa: Thằng khốn.

— Hàng dưới cùng là huy hiệu của bộ binh chiến đấu, huy hiệu xạ thủ súng trường, bằng chứng nhận tốt nghiệp trường đào tạo chiến đấu ở miền nhiệt đới, cuối cùng là quyết định nghỉ hưu. Tôi ra quân sau 8 năm phục vụ, với quân hàm trung tá. Ngày đó chúng tôi thăng cấp nhanh lắm. Rất nhiều sĩ quan tử trận tạo điều kiện cho việc ấy. Ông từng trong quân đội chứ?

— Không, – Harry quyết định nhập chuyện: Hồi ấy tôi còn trẻ quá, vả lại sau đó họ bỏ chế độ quân dịch.

— Đúng. Nhưng họ nên khôi phục lại.

— Quá đúng. Họ cũng nên tuyển quân nhân nữ nữa. Họ muốn quyền lợi công bằng thì nên có trách nhiệm công bằng.

— Ông hoàn toàn đúng.

Harry vẫn tiếp mạch:

— Con trai tôi sẽ vẫn phải gia nhập lực lượng dự bị nếu họ khôi phục chế độ quân dịch. Nhưng con gái tôi thì không.

— Đúng đấy. Mà ông có con trai và con gái à?

— Vâng.

— Gia đình thế nào?

— Tôi Iy dị rồi.

— Thế à, tôi cũng vậy.

— Đàn bà chỉ làm anh phát điên.

— Chỉ khi chúng ta để cho họ làm thế.

— Hừm, chúng ta để họ làm thế đấy.

Madox cười lặng lẽ: Chúng ta để họ làm thế thật. Mà này, ông đến đây do thám cho ATTF. Vì sao lại thế?

— Ông chiến đấu ở Việt Nam bao lâu?

Madox nhìn Harry Muller vài giây rồi trả lời:

— Hai chuyến, mỗi chuyến một năm. Chuyến thứ ba bị rút ngắn bởi một viên AK-47 chỉ cách tim có một inch, xuyên qua phổi phải và làm gãy một xương sườn khi nó chui ra ngoài.

— Ông thật may mắn khi còn sống.

— Mỗi ngày tôi đều tự nhủ mình điều đó. Mỗi ngày là một món quà. Ông đã bao giờ bị bắn chưa?

— Năm lần rồi, nhưng chưa bao giờ dính đạn.

— Ông thật may mắn khi vẫn sống. Madox nhìn chằm chằm vào Harry: Điều đó khiến ông thay đổi, ông không còn như cũ nữa. Nhưng điều đó không có nghĩa là xấu hơn.

— Tôi biết. Tôi có những người bạn từng trúng đạn. Harry nghĩ về John Corey và khá chắc chắn rằng dù có bị bắn thì anh ta vẫn chắng hề thay đổi. Anh nói tiếp: Đôi lúc tôi nghĩ lẽ ra mình đã nên tình nguyện nhập ngũ. Chiến tranh Việt Nam qua rồi, nhưng tôi vẫn có thể phục vụ được. Có lẽ tôi đã tham gia vào vụ Mỹ xâm chiếm Grenada hay sự kiện nào đó.

— Này, đừng có quá khó tính với bản thân. Hầu hết nam giới Mỹ chưa từng qua quân ngũ. Nói thật với ông, chiến tranh là thứ vô cùng đáng sợ. Và bây giờ chúng ta đang tham gia cuộc chiến chống khủng bố và ông, ông Muller, rõ ràng ông đang ở tuyến đầu, đúng không?

— Vâng… đúng.

— Và với khái niệm khủng bố, nhìn chung chúng ta nói tới những kẻ khủng bố Hồi giáo, đúng không?

— Vâng… nhưng…

— Thế nên ông đang tìm những tay khủng bố Hồi giáo ở đây. Tôi có thể giúp được không?

— Vâng, à… vấn đề thế này. Năm năm trước tôi điều tra về một số gã thuộc lực lượng Quân đội cộng hoà Ireland – bọn khủng bố – chỉ cách đây 15 dặm. Chúng có một trại huấn luyện. Harry dẫn dắt rồi kết thúc: Chúng tôi đã cho 8 gã vào bóc lịch trong nhà tù liên bang với mức án từ 3 đến 20 năm.

— À, tôi nhớ bởi chỗ đó khá gần đây.

— Đúng. Thế nên vụ này cũng vậy. Chúng tôi đang kiểm tra nhiều khu bảo tồn thuộc sở hữu cá nhân xem có hành động đáng ngờ nào liên quan đến IRA không. Chúng tôi có những báo cáo tình báo nói rằng…

— Cho nên chuyện này chẳng liên quan gì đến bọn khủng bố Hồi giáo?

— Không. Không phải. Chúng tôi đang điều tra về IRA mà.

— Thế thì có vẻ phí thời gian và mọi nguồn lực trong giai đoạn hậu 11-9 đây.

— Tôi cũng nghĩ thế đấy. Nhưng chúng tôi phải nắm chắc mọi thứ, mọi người.

— Tôi cho rằng. – Madox nghĩ một lát rồi hỏi: Thế ông nghĩ Câu lạc bộ đồi Custer là…? Một trại huấn luyện cho IRA chăng?

— À, các sếp của tôi nhận được tin báo về hoạt động trong khu vực này nên tôi bị phân công do thám. Ông biết, phòng trường hợp người khác sử dụng khu đất này mà ông không biết.

— Chẳng ai vào được khu đất của tôi mà tôi không biết, ông rõ rồi còn gì.

— À, tôi biết rồi. Tôi sẽ báo cáo…

— Chắc chắn không có người liên quan đến huấn luyện quân sự.

— Vâng, tôi…

— Và điều đó không giải thích được việc ông chụp ảnh khu nhà của tôi. Lẽ ra khi tìm người của IRA, ông phải ở ngoài rừng chứ không phải trong khu đất này.

— Vâng, tôi đã quay lại mà.

— Ông đã thực hiện. Vấn đề là ông đang do thám.

— À, vâng. Tôi cần kiểm tra một loạt lô trong khu vực.

— Tôi hiểu. Nhưng tôi không nên thấy mình được “ưu ái” riêng chứ?

— Hừ.

— Tôi không nên cảm thấy mình được chọn trước chứ?

— Không, chỉ là việc bình thường thôi.

— Điều đó khiến tôi thấy nhẹ hơn. Mà này, ông có giấy phép nào của chính phủ cho phép làm việc này không?

— Tôi có… nhưng không mang theo.

— Chẳng lẽ ông có ý định không mang nó theo người? Madox vẫy bàn tay phía trên bàn và tiếp: Chúng tôi chẳng tìm thấy gì, ngay cả khi khám đến lỗ đít ông, hắn cười.

— Này, đồ chó, đồ chó. Harry đứng dậy: Mày là đồ cứt đái!

— Xin lỗi?

— Đá vào đít mày ấy. Tao sẽ biến mẹ nó khỏi chỗ này… Anh vươn người tới những thứ đồ của mình bày trên bàn Madox nhưng cảm thấy một cảm giác đau đớn dội lên ở nửa người bên phải. Anh nghe thấy một tiếng va chạm, một cú đánh rồi không biết gì nữa.

Anh thấy mình đang nằm dưới sàn nhà, mồ hôi lạnh túa ra khắp người. Hai mắt mờ đi nhưng anh vẫn thấy Carl đang đứng ngay phía trên, tay đập đập cây roi như muốn bảo: Mày có thích một cú nữa không?

Harry cố đứng dậy song hai chân mềm nhũn. Tên còn lại tiến đến phía sau, xốc anh lên và ném anh trở lại ghế. Anh cố điều hoà hơi thở và cơ bắp đang run lên. Hai mắt vẫn không thể tập trung, hai tai ù đi.

Một tên đưa cho anh chai nhựa đựng nước, khó khăn lắm anh mới cầm được.

Madox nói:

— Thật kỳ lạ về tác động của điện đối với một người. Chẳng thấy có bằng chứng nào hết. Chúng ta đã ở đâu thế nhỉ?

Harry muốn nói thằng khốn nạn nhưng chẳng thể thốt nên lời.

— Tôi nghĩ anh đang cố gắng thuyết phục tôì rằng anh đang thực hiện công việc thường lệ là tìm kiếm các trại huấn luyện của IRA. Tôi không tin thế.

Harry hít một hơi sâu:

— Đúng thế.

— Được rồi, đảm bảo với ông rằng chẳng có thành viên IRA nào trên đất của tôi. Ông Muller, thật ra tất cả các đời tổ tiên của tôi đều là người Anh, tôi chẳng ưa gì bọn IRA.

Harry không nói gì.

Madox nói:

— Ok, chúng ta hãy bỏ qua chuyện IRA và đi thẳng vào vấn đề. Hãy nói chính xác cấp trên của anh nghĩ rằng ở đây có chuyện gì?

Harry vẫn không trả lời.

— Có cần đến điện để giúp ông trả lời câu hỏi của tôi không?

— Không… Tôi không biết. Họ chẳng nói với tôi điều gì.

— Nhưng họ phải nói điều gì đại loại như “Harry, chúng tôi nghi Câu lạc bộ đồi Custer là…”. Họ nhìn nhận nơi này và các thành viên thế nào? Đó thực sự là điều quan trọng đối với tôi, tôi muốn ông phải nói ra điều đó. Trước sau ông cũng phải nói, bây giờ thì sẽ dễ dàng hơn.

Harry cố gắng làm cho đầu óc sáng suốt sau cú đánh bằng điện và nghĩ về tình cảnh của mình. Anh chưa bao giờ bị thẩm vấn và cũng chưa có kinh nghiệm nào, chưa hề được huấn luyện cách xử lý tình huống thế này.

— Ông Muller?

Anh không biết nên tiếp tục bám lấy câu chuyện IRA hay nói cho tên cáo già này chút ít điều mình biết. Rõ ràng mục đích là sống và ra khỏi đây, dù anh gần như không tin mạng sống của mình bị đe dọa.

— Ông Muller? Chúng ta đã bàn việc quan sát chim, rồi đến chuyện IRA. Đó là những câu chuyện hay nhưng lại không có thật. Hình như ông nhầm lẫn một chút, tôi sẽ giúp ông. Người ta bảo ông rằng Câu lạc bộ đồi Custer gồm một lũ điên cuồng nhà giàu cánh hữu đang âm mưu làm điều gì đó có thể phi pháp. Đúng không?

Harry gật đầu.

— Họ còn nói gì nữa với ông về chúng tôi?

— Chẳng có gì cả. Tôi không được quyền tìm hiểu.

— À vâng. Quyền được tìm hiểu. Thế họ có nói rằng nhiều thành viên của chúng tôi là những người có địa vị cao và ảnh hưởng lớn trong xã hội cũng như trong chính phủ không?

Harry lắc đầu: Tôi không được quyền tìm hiểu điều đó.

— Này, tôi nghĩ anh được quyền đấy. Đó là lý do anh ở đây, cho dù anh đã biết hay chưa. Sự thật là các thành viên của câu lạc bộ này giữ rất nhiều quyền lực – quyền lực chính trị, quyền lực tài chính, quyền lực quân sự. Liệu anh có biết một thành viên của chúng tôi là thứ trưởng Quốc phòng, một người khác là cố vấn An ninh quốc gia hàng đầu của tổng thống? Anh biết không?

Harry lắc đầu.

— Chúng tôi không hài lòng về việc một cơ quan của chính phủ thực hiện hoạt động do thám trái pháp luật về các hoạt động của mình, vốn hoàn toàn hợp pháp. Chúng tôi đi săn, câu cá, uống rượu, bàn luận tình hình thế giới. Chính hiến pháp bảo vệ quyền hội họp, quyền tự do ngôn luận, quyền riêng tư của chúng tôi. Đúng không?

Harry gật đầu.

— Một người nào đó trong tổ chức của ông đã bước qua giới hạn, người đó sẽ phải trả lời về hành động của mình.

Một lần nữa Harry gật đầu. Anh tin lời Madox. Đây không phải lần đầu tiên các sếp của anh mắc sai lầm, ra lệnh do thám một người hay một nhóm nào đó chẳng có tội gì. Nhưng mặt khác, đó cũng là mục đích của việc do thám – xác minh sự nghi ngờ đối với một hoạt động. Anh nói:

— Tôi nghĩ họ nhầm lẫn.

— Ô, tôi biết họ nhầm mà. Và ông lại trong tình thế trên đe dưới búa.

— Vâng.

— Ông không phải đặc vụ FBI?

— Không.

— Hay nhân viên CIA?

— Cũng chẳng phải.

— Thế ông là…? Một đặc vụ hợp đồng?

— Đúng. Cảnh sát NYPD nghỉ hưu đang làm việc cho FBI.

— Cấp thấp, – Madox mớm lời.

— A…, đúng vậy.

— Tôi chắc chắn ông sẽ không bị phạt gì cả.

— Vâng, và cảm ơn về cú đánh bằng roi điện!!!

— Tôi không hiểu ông đang nói gì. Madox nhìn đồng hồ rồi tiếp: Tôi sắp đón khách. Sau đó hắn nhìn xoáy vào Harry: Ông biết trước là tôi sắp có khách chứ?

— Không.

— Ông chỉ tình cờ có mặt ở đây vào ngày đặc biệt này?

Harry không nói gì.

— Hãy nói với tôi, ông Muller. Sáng nay tôi bận đấy!

— Vâng… người ta bảo tôi… xem liệu ai đó…

— Người ta ra lệnh cho ông quan sát các vị khách tới đây, chụp ảnh họ, nắm biển số xe, ghi lại thời gian tới, và nhiều vấn đề khác nữa.

— Đúng.

— Làm thế nào mà đám chỉ huy của ông biết được hôm nay ở đây có một cuộc gặp?

— Tôi không biết.

— Tại sao ông chụp ảnh cái trạm của tôi?

— Chỉ vì… tôi thấy nó. Vô tình nhìn thấy.

— Ông tới đây lúc nào?

— Đêm qua.

— Có ai đi cùng không?

— Không.

— Ông đến đây bằng gì?

— Tự lái xe của tôi, Harry trả lời.

— Có phải chìa khoá đây không?

— Đúng.

— Chiếc xe nằm đâu?

— Trên con đường dành cho việc đốn gỗ phía nam khu này.

— Gần nơi ông đột nhập khu đất?

— Vâng.

— Ông phải báo cáo bằng điện thoại?

Thực ra là không, nhưng Harry nói “Có”.

— Khi nào?

— Khi tôi rời khỏi đây.

— Tôi hiểu, Madox nhặt chiếc điện thoại của Harry và bật lên, – tôi biết ông có một tin nhắn. Rồi hắn lại tiếp: Có thể ông tự hỏi tại sao ở nơi này mà sóng điện thoại lại khoẻ thế, tôi có một tháp tiếp sóng điện thoại di động riêng. Hắn chỉ ra phía ngoài cửa sổ: Bây giờ thi ông biết cái tháp đó là gì, ông có thể chú thích vào tấm ảnh mình chụp. Ông cùng có thể biết rằng tháp đó có thiết bị gây nhiễu để chẳng ai nghe được các cuộc gọi của tôi. Hắn hỏi Harry: Giàu có cũng hay đấy chứ?

— Tôi không biết.

— Mã tin nhắn thoại của ông là gì?

Harry đọc cho gã, Madox kết nối tới dịch vụ thư thoại, bấm mã số và bật loa lên.

Giọng của Lori: “Chào anh yêu. Em nhận được tin nhắn của anh rồi, lúc đó em đang ngủ. Hôm nay em sẽ đi mua sắm với Anne và em gái anh. Gọi cho em sau nhé, em sẽ mang máy di động theo, Ok? Nếu phải ở đó qua đêm hãy báo cho em. Em yêu anh, nhớ anh nữa”. – Rồi giọng Lori tiếp: “Cảnh giác với bọn điên cánh hữu nhé, chúng ưa dùng súng đấy. Hãy cẩn thận anh nhé”.

Madox nhận xét: - Cô ta có vẻ tuyệt, trừ phần nói về những tay điên cánh hữu và những khẩu súng. Rõ ràng cô ta nghĩ anh sẽ phải ở lại đây qua đêm. Có thể cô ấy đúng. Hắn tắt nguồn chiếc điện thoại rồi bảo Harry: - Tôi đoán ông biết rằng những thứ này phát đi tín hiệu mà người ta có thể dò được.

— Đúng, đó là việc của tôi.

— Đúng, công nghệ thật kỳ lạ. Tôi có thể gọi cho con mình bất kỳ lúc nào, ở bất cứ đâu. Tất nhiên không bao giờ chúng trả lời, nhưng chúng sẽ gọi lại sau 5 tin nhắn, hoặc khi chúng cần cái gì đó.

Harry gượng cười.

— Thế nên, Madox nói: Ông có vẻ đúng là người mà ông đã nói. Ông Muller này, nói thật là tôi đã nghĩ có thể ông là nhân viên của một thế lực nước ngoài đấy.

— Cái gì?

— Tôi không hoang tưởng đâu. Những thành viên của câu lạc bộ này có kẻ thù trên khắp thế giới. Kẻ thù đúng nghĩa. Chúng tôi đều là những người yêu nước, và chúng tôi đã gây khó khăn cho kẻ thù của nước Mỹ trên khắp thế giới.

— Cừ đấy.

— Tôi nghĩ ông sẽ đồng ý mà. Đám người đó cũng là kẻ thù của ông. Vì vậy, nếu sử dụng một ngạn ngữ Ảrập cổ thì: Kẻ thù của kẻ thù của ta là bạn của ta.

— Đúng.

— Thế nhưng đôi lúc kẻ thù của kẻ thù của ta cũng là kẻ thù của ta đấy. Không phải bởi họ muốn là ai mà bởi chúng ta với họ có quan điểm khác nhau về cách đối phó với kẻ thù chung. Nhưng đó là chuyện nên bàn vào lúc khác.

— Đúng, tuần tới tôi sẽ gọi cho ông.

Bain Madox đứng dậy, nhìn đồng hồ rồi nói: Tôi đã nói với ông gì nhỉ. Do ông và tổ chức của ông có vẻ khá quan tâm tới câu lạc bộ này cũng như các thành viên, tôi sẽ làm một việc mà mình chưa từng làm trước đây. Tôi sẽ cho phép ông – một kẻ bên ngoài – tham dự cuộc họp của Ban điều hành câu lạc bộ diễn ra sau bữa trưa chào đón các thành viên tới đây. Ông muốn tham gia không?

— Tôi… Không, không thật muốn thế. Thôi nghĩ tôi nên đi…

— Tôi nghĩ ông đến đây để thu thập thông tin mà? Ông vội làm gì?

— Không vội nhưng tôi…

— Tôi sẽ còn cho ông chụp ảnh nữa.

— Cảm ơn, nhưng…

— Tôi nghĩ sự có mặt của ông trong cuộc họp sẽ tốt cho cả hai bên. Ông sẽ biết được một vài điều, còn tôi sẽ biết được phản ứng của ông đối với những gì chúng tôi bàn thảo. Ông biết rằng đôi lúc chúng tôi sống với trạng thái tâm lý của riêng chốn này, thực tế bên ngoài bị gạt ra, và chúng tôi chỉ nghe thực tế của chính mình. Điều đó cũng chẳng tốt lắm.

Harry không trả lời, Bain Madox tiếp tục hào hứng với ý tưởng của mình: Tôi muốn ông tự do bình luận, nói với chúng tôi liệu chúng tôi có vẻ là một nhóm cánh hữu điên cuồng hay xuẩn ngốc không. Hắn nhăn nhở: Chúng tôi cần ông nói rất thật về dự án tiếp theo của chúng tôi, Dự án xanh.

— Dự án xanh là gì?

Madox liếc nhìn đám bảo vệ rồi đi tới bên Harry và nói thầm: “Trận chiến cuối cùng bằng vũ khí hạt nhân”.

Thật lãng mạn phải không John? Phía trên lò sưới là một bộ sưu tầm gạc hươu lớn khiến tôi chợt thấy mình có cảm giác ham muốn. Tôi nói: — Anh cảm thấy thật ham muốn. — Chúng ta không thể chỉ thưởng thức căn phòng không thôi được sao? — Như
Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

3 Trong Tổng Số 4 tác phẩm của Nelson Demille

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.