Lửa Hoang

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 34 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 19

❊ ❊ ❊

2 giờ 15 phút sau khi rời sân bay trực thăng ở khu kinh doanh Manhattan, chúng tôi bay trên vùng nông thôn hồ Saranac. Sau vài phút, ba đường băng dài tạo thành hình tam giác hiện ra trước mắt, bao quanh là rừng. Tôi nghĩ tôi nhìn thấy gấu đi ở rìa khu phát quang.

Trong lúc hạ cánh, tôi có thể nhìn thấy vài chiếc phản lực khá đẹp của công ty nào đó đậu ở bãi, dù chỉ một chiếc có biểu tượng công ty ở đuôi. Nếu là máy bay của công ty, quảng cáo kiểu ấy không tốt, một phần vì lý do an toàn, một phần vì nó sẽ khiến các cổ đông khó chịu. Tuy nhiên tôi tìm một chiếc có biểu tượng của GOCO song khi hạ thấp dần chẳng thấy chiếc nàoViên phi công nói chuyện với ai đó qua điện đàm rồi hạ cánh xuống đường phía sau một căn nhà dài lợp ván gỗ trông như lều vùng Adirondack. Căn nhà này có vẻ không tương xứng với một sân bay song từ những chuyến thỉnh thoảng tới vùng núi này, tôi biết dần địa phương coi trọng kiểu thô mộc này, và tôi thấy ngạc nhiên là những nhà chứa máy bay trông không giống nhà làm từ gỗ ghép.

Phi công tắt động cơ, tiếng ồn giảm hẳn.

Phi công phụ nhảy khỏi buồng lái, mở cửa cabin, đưa tay cho Kate nắm lấy khi nàng nhảy ra ngoài. Tôi nháy theo, không cần nắm lấy tay anh ta rồi hỏi qua tiếng ồn của cánh quạt đang chậm lại: Anh có thấy con gấu nào không?

— Hả?

— Không sao. Anh có ở lại đây không?

— Không. Chúng tôi sẽ đổ nhiên liệu rồi quay về New York.

Khi nói chuyện với anh ta, tôi nhận thấy một chiếc xe nhiên liệu tiến về hướng chúng tôi, xe này phục vụ còn nhanh hơn trạm xăng. Chắc chắn kiểu phục vụ này có liên quan đến biểu tượng FBI trên máy bay!

Tôi quay lại và nhìn quanh khu vực trống trơn hầu hết đã được rải bê tông nhựa. Máy bay của các công ty đậu thành một hàng trên bãi đỗ phía xa, xa hơn nữa là rải rác những chiếc máy bay cỡ nhỏ. Chẳng có hoạt động gì đáng nói.

Thời tiết ở đây lạnh hơn nhiều, tôi có thể thấy hơi thở mình bốc khói – điều tôi chẳng muốn thấy vào lúc 1 giờ 30 chiều trong một ngày nắng đầu tháng 10.

Kate bảo:

— Ngửi thấy mùi không khí đó.

— Anh chẳng ngửi thấy gì hết.

— Không khí vùng núi, John. Và hãy nhìn cây, nhìn núi kia.

— Chúng ở quái đâu vậy?

— Ở nước Chúa ấy!

— Tốt. Anh sẽ có vài câu hỏi dành cho anh ta.

Rõ ràng ngôi nhà kiểu Adirondack là nhà đón khách chính, chúng tôi bước theo lối vào phía trước một hiên có mái che và rào chắn. Trong hiên có một bàn dành cho người đi picnic, một máy bán đồ uống của Pepsi, tại đó có một viên bảo vệ ngồi hút thuốc. Chắc chẳng ai lẫn sân bay này với sân bay quốc tế JFK.

Kate bảo tôi: Em sẽ gọi Tom.

— Sao thế?

— Có lẽ ai đó sẽ phải gặp chúng ta ở đây.

— Hừ, anh chẳng biết họ nhớ chúng ta thế nào.

Thực ra chẳng có ma nào khác quanh đây, không có tới chục chiếc xe trong khu đậu xe, mà phân nửa có thể là xe bỏ lại bởi những người đã mua vé một chiều ra khỏi nơi khỉ ho cò gáy này.

Chúng tôi đi vào nhà đón khách, trong đó ấm hơn rất nhiều so với không khí lạnh cóng bên ngoài. Khu vực bên trong nhỏ, thiết thực và im ắng.

Vì nơi này nhỏ và biệt lập, có một cổng kiểm tra an ninh, đủ một máy phát hiện kim loại và máy soi hành lý. Nơi đó không có nhân viên an ninh, không hành khách, vì vậy tôi đoán không có chuyến bay nào chuẩn bị khởi hành.

Kate lướt nhìn căn nhà đón khách trống không rồi bảo tôi:

— Em chẳng thấy ai có thể đã tới đây gặp chúng ta.

— Chỗ có người mà em nói thế được à?

Nàng lờ đi và nhận xét:

— Có các quầy cho thuê xe hơi… có một nhà hàng, có nhiều phòng vệ sinh. Anh muốn bắt đầu từ đâu?

— Từ đây, – tôi quay về phía quầy vé máy bay đơn độc mang biểu tượng: ”Continental Commut Air".

Kate hỏi:

— Anh đang làm gì?

— Bọn mình xem Harry phải tìm gì ở đây.

— Đó không phải cái mà Tom...

— Tom chết tiệt!

Nàng nghĩ một lát rồi đồng ý: Ừ, Tom chết tiệt!

Tôi tiến về quầy nhỏ bán vé, ở đó có một phụ nữ trung tuổi và một thanh niên trẻ ngồi trên ghế nhìn chúng tôi. Họ trông như hai chị em, mà tôi đoán cha mẹ họ dễ cũng trông thế. Người phụ nữ đeo biển tên Betty chào chúng tôi:

— Xin chào, tôi giúp gì được cho ông bà?

Tôi trả lời:

— Tôi muốn mua vé đi Paris.

— Ông muốn bay qua đường Albany hay Boston?

— Không muốn đi qua cả hai đường ấy thì thế nào?

Betty bảo tôi: Thưa ông, từ đây không có chuyến bay thẳng nào, trừ bay tới Albany và Boston.

— Bà đùa phải không? Còn những chuyến bay tới đấy?

— Cũng thế. Albany và Boston. Hãng hàng không Continental Commut Air, mỗi ngày hai chuyến. Ông vừa lỡ chuyến cuối cùng tới Boston. Bà ta dùng ngón tay cái trỏ về phía lịch bay trên tường phía sau lưng rồi báo chúng tôi: Chúng tôi có chuyến tới Albany lúc 3 giờ chiều.

Một hãng hàng không, hai thành phố, mỗi thành phố hai chuyến. Điều đó sẽ giúp cho việc của tôi dễ và nhanh hơn. Tôi báo bà ta:

— Tôi muốn nói chuyện với quản lý.

— Ông đang nói chuyện với bà ấy đây.

— Tôi cứ nghĩ bà là nhân viên bán vé.

— Cũng đúng.

— Tôi hy vọng bà còn là phi công nữa.

Kate có vẻ mất kiên nhẫn với sự ngớ ngẩn của tôi và rút thẻ ra: FBI đây, thưa bà. Tôi là đặc vụ Mayfield, còn đây là thám tử Corey, trợ lý của tôi. Chúng tôi nói chuyện riêng với bà được chứ?

Betty nhìn chúng tôi: Ồ… hoá ra các vị là những người vừa xuống trực thăng.

Tôi đoán tin tức quan trọng ở đây lan thật nhanh.

— Vâng, thưa bà. Chúng tôi cần đi đâu để xem danh sách hành khách?

Bà ta xuống ghế, bảo cậu trợ lý Randy trông coi rồi nói với chúng tôi:

— Xin đi theo tôi.

Chúng tôi vòng qua quầy, qua một cánh cửa mở sẵn vào một căn phòng nhỏ chỉ có vài chiếc bàn, máy tính, máy fax và một số đồ điện tử khác.

Bà ta ngồi vào một chiếc bàn rồi hỏi Kate (tôi nghĩ bà ta chẳng thích tôi):

— Bà cần gì?

— Tôi cần danh sách những hành khách tới đây vào thứ năm, thứ sáu, thứ bảy, chủ nhật và hôm nay. Cả danh sách các hành khách khởi hành từ đây trong những ngày ấy cộng thêm ngày mai.

— Ok…

Tôi hỏi bà ta:

— Trong vài ngày qua đã có ai tới đây hoặc gọi điện để hỏi danh sách hành khách không?

Bà ta lắc đầu: Chẳng có ai.

— Nếu ai đó tới đây hoặc gọi điện lúc bà không ở đây, liệu bà có biết?

Bà ta gật đầu: Chắc chắn biết. Jake, Harriet hay Randy sẽ báo lại tôi.

Kate nói đúng, tôi cần làm những việc như rất nhiều đồng nghiệp đã làm, nhận chức cảnh sát trưởng ở một thành phố nhỏ mà ai cũng biết chuyện của ai. Kate có thể làm gác cổng cho một trường học, tôi sẽ giết thời gian trong quán rượu, rồi nàng sẽ cặp bồ với một tay gác rừng nào đó.

Tôi bảo Betty: Ok, bà có thể in ra danh sách hành khách không?

Bà ta xoay người và bấm vào bàn phím.

Khi máy in bắt đầu nhả giấy, tôi nhìn vài trang và nói:

— Trên những chuyến bay này không có nhiều người lắm.

Betty vừa bấm bàn phím vừa trả lời:

— Có hai máy bay đưa đón, tối đa 18 người.

Thế thì tốt. Tôi hỏi:

— Đây là toàn bộ hành khách đi và đến trong những ngày đó?

— Tính cho đến lúc này. Tôi không thể nói trước với ông ai sẽ đi chuyến Albany khởi hành lúc 3 giờ hay bất kỳ chuyến nào ngày mai, nhưng tôi sẽ đưa cho ông danh sách đặt chỗ những chuyến đó.

— Tốt. Bà có danh sách ghi những máy bay riêng đi và đến chứ?

— Không, đây là một hãng hàng không. Máy bay riêng thuộc hàng không phục vụ tư nhân, văn phòng điều hành sân bay phụ trách việc ấy.

— Tất nhiên. Tôi nghĩ gì nhỉ? Vậy văn phòng điều hành sân bay ở đâu?

— Đầu kia nhà đón khách.

Trước khi tôi kịp nói rằng nhà đón khách này không đủ to để có một đầu nữa, Betty đã báo: Họ sẽ có danh sách máy bay đi và đến chỉ khi chúng đậu lại qua đêm hay mua nhiên liệu.

Đó là điều tôi thích trong công việc này, ngày nào anh cũng học được chút gì mới về thứ gì đó mà trong đời chẳng bao giờ anh sử dụng.

Kate hỏi:

— Bà lấy các danh sách đó cho chúng tôi được không?

— Tôi sẽ cử Randy đi lấy bản copy cho các vị.

Bà ta nhấc điện thoại và nói với trợ lý: Anh bạn, hãy giúp tôi, xuống văn phòng điều hành.

Bà ta giải thích cho anh ta về thứ mình cần rồi nói với hai chúng tôi:

— Tôi có thể hỏi tại sao các vị cần những danh sách hành khách này?

Kate trả lời:

— Chúng tôi không được nói, và tôi muốn bà không đề cập chuyện này với bất kỳ ai.

Tôi thêm: Kể cả Jake, Harriet hay Randy.

Betty gật đầu lơ đãng, chắc trong đầu đang điểm tên những người bà ta định kể về chuyến thăm của các nhân viên FBI.

Sau vài phút Randy xuất hiện và đưa cho Betty vài tờ giấy, bà ta đưa lại cho Kate. Cả hai chúng tôi xem chỗ giấy đó. Trong những ngày chúng tôi hỏi, có vài chục chuyến máy bay riêng đăng ký đi và đến sân bay, nhưng chỉ có thông tin về hãng sản xuất, kiểu, số hiệu máy bay. Tôi hỏi Betty.

— Bà biết liệu có thông tin gì về chủ sở hữu những chiếc máy bay này?

— Không, nhưng ông có thể xác minh từ các số hiệu.

— Đúng. Tôi có thể xác minh ai đi trên những máy bay đó?

— Không. Với hàng không phục vụ tư nhân thì không. Với các chuyến bay riêng, không có những bản ghi về người đi trên máy bay. Thế mới gọi là riêng.

— Vâng. Cầu Chúa ban phước lành cho nước Mỹ.

Lúc này Osama Bin Laden có thể đang ngồi trên một chiếc máy bay riêng mà chẳng ai biết. Và bây giờ, một năm sau sự kiện 11-9, an ninh đối với hàng không phục vụ tư nhân vẫn chẳng có gì trong khi những hành khách của các chuyến bay thương mại kể cả trẻ con, phi hành đoàn, bà già đều được thống kê hết, kể cả những máy bay nhỏ phục vụ đưa đón. Thành con số hết.

Kate thu những tờ giấy in rồi nhét vào cặp.

Tôi hỏi Betty một câu đúng kiểu:

— Bà có nhận thấy điều gì lạ vào dịp cuối tuần qua?

Bà ta lăn chiếc ghế về phía chúng tôi: Chẳng hạn?

Tại sao chúng tôi luôn hỏi như thế nhỉ? Tôi bảo:

— Lạ, kiểu không giống thông thường.

Bà ta lắc đầu: Cái đó thì tôi không nghĩ ra được.

— Nhiều người đến hơn bình thường?

— Vâng, đúng, vào những kỳ nghỉ cuối tuần có nhiều người. Vào mùa hè và mùa đông thì thật nhiều. Mùa thu thì chủ yếu những người đi ngắm cây lá. Rồi đến mùa săn bắt đầu, rồi kỳ nghỉ cuối tuần nhân Lễ tạ ơn, rồi Giáng sinh, trượt tuyết, và...

Tôi dừng lời bà ta trước khi đề cập thêm một loạt ngày lễ bằng một câu hỏi:

— Có hành khách nào trông lạ không?

— Không, nhưng ông biết điều gì không?

— Gì cơ?

— Có một nhân vật cỡ bự bay từ Washington tới.

— Ông ta bị lạc à?

Bà ta nhìn Kate như thể muốn hỏi: Bà đi với thằng ngu nào vậy?

Kate bắt lời luôn:

— Ông ta là ai?

— Tôi không nhớ. Bộ trưởng hay gì đó. Tên ông ta phải có trên danh sách hành khách.

— Ông ấy đến đây bằng gì?

— Theo hãng Commut Air, bay từ Boston. Tôi nghĩ hôm đó là thứ bảy. Vâng, thứ bảy đấy. Ông ta đến trên chuyến bay lúc 11 giờ, một trong số bảo vệ đã nhận ra ông ấy.

Kate hỏi:

— Ông ta có thuê xe không?

— Không. Tôi nhớ là có một người đón ông ta, người ấy của Câu lạc bộ đồi Custer – một câu lạc bộ riêng tư cách đây khoảng 30 dặm. Trên chuyến bay đó còn có ba người nữa, hình như họ đi cùng đoàn.

Tôi hỏi:

— Làm sao bà biết người đón ông bộ trưởng gì đó là người của câu lạc bộ?

— Tài xế mặc đồng phục của Câu lạc bộ đồi Custer. Thỉnh thoáng họ tới đây đón khách. Rồi Betty nói thêm: Cả bốn hành khách đều lấy hành lý và đi ra ngoài, có một chiếc xe tải từ câu lạc bộ chờ sẵn ở đó.

Tôi gật đầu. Khi đi máy bay nhỏ thì ít ai tránh nổi bị người khác nhận ra. Tôi hỏi Betty:

— Chiếc xe tải đó của Câu lạc bộ đồi Custer có đón thêm hành khách nào từ các chuyến bay khác không?

— Tôi không biết, có thể khi đó tôi không trực.

— Xe tải có chở ai tới đây để bay đi không?

— Tôi không biết. Không phải lúc nào tôi cũng thấy điều gì diễn ra.

— Đúng.

Tôi không muốn để lộ mối quan tâm tới Câu lạc bộ đồi Custer nên chuyển chủ đề sang câu chuyện dùng để che đậy mục đích: Điều chúng tôi muốn biết là liệu bà có nhìn thấy ai khác trông… Làm thế nào tôi có thể mô tả mà không có giọng phân biệt chủng tộc nhỉ…? Có ai trông như người từ một nước có rất nhiều lạc đà không?

Bà ta gật đầu công nhận, nghĩ một giây rồi trả lời:

— Không, tôi nghĩ người như thế sẽ nổi bật ngay.

Chính xác quá. Tôi bảo:

— Bà có thể giúp chúng tôi đi hỏi xung quanh không?

Betty gật đầu nhiệt tình:

— Chắc chắn rồi. Các vị muốn tôi gọi điện để thông báo chứ?

— Tôi sẽ gọi cho bà hoặc tới đây.

— Ok, tôi sẽ hỏi. Bà ta dừng lời rồi nhìn chúng tôi chằm chằm: Điều này là gì đây? sắp có chuyện gì xảy ra sao?

Tôi tiến lại gần Betty và nói bằng một giọng thật thấp:

— Chuyện này có liên quan đến Thế vận hội mùa đông ở hồ Placid. Chỉ mình bà biết thôi đây nhé.

Betty nghĩ điều đó trong vài giây, rồi nóì:

— Thế vận hội mùa đông ấy diễn ra năm 1980.

Tôi nhìn Kate rồi bảo: Chết tiệt, chúng ta muộn quá rồi! Rồi tôi hỏi Betty: Này bà, có chuyện gì không?

Kate nhìn tôi ra hiệu rồi nói với Betty:

— Đó là cách thám tử Corey nói rằng chúng tôi không được phép bàn về chuyện đó. Nhưng chúng tôi có thể sử dụng những thông tin bà đã cung cấp.

Thông thường đây là cách động viên một công dân tốt, nhưng lúc này chúng tôi đang gây hoả mù mà Kate đang là người thực hiện chính, thế nên nàng bảo Betty để bà ta chứng tỏ tư cách công dân của mình:

— Chúng tôi sẽ gọi cho bà. Cảm ơn bà đã giúp đỡ.

— Nếu tôi có thể giúp bất cứ điều gì, xin cứ nói. Rồi bà ta tiếp: Nếu đám người đó làm gì quanh đây, chúng tôi sẽ biết cách xử lý thế nào.

Tôi trả lời với giọng của một ngôi sao phim hành động:

— Đó là việc của chúng tôi, thưa bà. Đừng tự tay thi hành luật.

Bà ta hắng giọng rồi nói với chúng tôi:

— Khi các vị ở đây, có thể xem xét Câu lạc bộ đồi Custer đấy.

— Tại sao?

— Chỗ đó có nhiều điều lạ lùng.

Tôi thấy hình như đang xuất hiện trong một bộ phim rẻ tiền, khi gã trai từ thành phố được người địa phương cảnh báo về nơi đáng sợ trên đồi nhưng lờ đi lời khuyên – điều tôi sẽ làm ở tập 2. Tôi trả lời, giọng lửng lơ:

— Cảm ơn bà. Thức ăn ở nhà hàng thế nào?

— Tốt lắm, nhưng hơi đắt. Thử suất đúp bánh hamburger pho mát và thịt muối nhé.

Betty tỏ vẻ như thể bà ta đã dùng món đó nhiều lần. Bà ta chỉ đường cho chúng tôi ra, tôi bảo Kate với giọng tiên đoán:

— Dù em có làm gì, đừng đến Câu lạc bộ đồi Custer.

Nàng cười và bảo:

— Đừng có gọi đúp bánh hamburger pho mát và thịt muối.

Thực ra đó là điều mạo hiểm đầu tiên mà tôi chuẩn bị làm trong ngày hôm nay, trước khi đến Câu lạc bộ đồi Custer.

Thật lãng mạn phải không John? Phía trên lò sưới là một bộ sưu tầm gạc hươu lớn khiến tôi chợt thấy mình có cảm giác ham muốn. Tôi nói: — Anh cảm thấy thật ham muốn. — Chúng ta không thể chỉ thưởng thức căn phòng không thôi được sao? — Như
Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

3 Trong Tổng Số 4 tác phẩm của Nelson Demille

Truyện bạn đang đọc dở dang

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.