Kate có vẻ như bình tĩnh hơn chút ít và chấp nhận rằng thằng ngốc đã đưa nàng vào rắc rối này có thể là thằng ngốc duy nhất có thể đưa nàng ra khỏi chính điều rắc rối đó.
Tôi có cảm giác mình phải chịu một chút áp lực vì điều đó, nhưng tôi cũng hiểu rằng nếu tôi tập trung và giải quyết được vụ này – án mạng của Harry và bí ẩn của Madox – thì những rắc rối trong công việc cũng như rắc rối cá nhân của tôi sẽ hoàn toàn không còn nữa. Và trong khi chúng tôi làm điều này, có thể chúng tôi còn cứu được cả hành tinh này. Như Kate đã từng nói. Chẳng có gì thành công được như chính bản thân sợ thành công cả.
Điều đối lập với nó là… ô nhục, bẽ bàng, đuổi việc, thất nghiệp, và một thể loại bất ngờ liên quan đến hạt nhân nào đó. Nhưng tại sao lại phải bi quan như vậy chứ?
Để Kate cảm thấy nàng cũng tham dự vào việc đưa ra giải pháp cho sự việc, tôi nói:
— Anh sẽ nghe theo lời khuyên của em, chúng ta sẽ gọi cho John Nasseff.
Kate và tôi ngồi lại bên bàn, lấy tập giấy viết ra.
Tôi thực sự muốn sử dụng máy tính của Ned, nhưng tôi biết giờ này John Nasseff, nhân viên hỗ trợ kỹ thuật, cũng không còn ở trên mạng của ATTF nữa.
Kate quay số, dùng thẻ gọi điện thoại đường dài để Wilma không xuất hiện trên màn hình điện thoại gọi đến. Nàng gọi đến tổng đài ATTF yêu cầu được nối máy với trung tá Nasseff. Nàng mở loa ngoài. Trong khi điện thoại đầu bên đang đổ chuông nàng nói với tôi:
— John Nasseff là trung tá chỉ huy lực lượng hải quân thường trực, vì vậy anh nên xưng hô bằng cấp bậc của ông ta. – Nàng nói thêm: John là một sĩ quan và là một quý ông, vì vậy hãy thận trọng khi dùng từ ngữ.
— Và em cũng cần phải thận trọng trong việc diễn đạt câu hỏi của mình.
Nàng đáp lại:
— Em biết mình cần làm việc này như thế nào. Nhưng sao anh không bắt đầu trước như mọi lần.
— Được thôi, thưa quý bà.
Trung tá hải quân Nasseff bắt máy:
— Xin chào Kate, tôi giúp gì được cho cô đây?
— Chào John. Chồng tôi, anh John, cùng làm với… làm cho tôi, và tôi muốn hỏi ông một số thông tin về sóng radio tần số cực thấp. Ông có thể giúp chúng tôi về chuyện này được không?
— Tôi nghĩ là được… Nasseff ngừng một giây và nói: Có thể hỏi câu hỏi như thế nào không?
Tôi xen vào:
— Xin chào trung tá. Tôi là thám tử Corey, đang làm việc cho đặc vụ Mayfield.
— Gọi tôi là John thôi cũng được.
— Tôi cũng vậy. Câu hỏi của chúng tôi thật không may lại là một vấn đề nhạy cảm, và chúng tôi chỉ được phép nói là rất quan trọng.
— Tôi biết… Các bạn muốn biết thông tin gì?
Tôi hỏi:
— Sóng cực thấp ELF có thể rán trứng được không?
Kate tỏ vẻ chán chường nhưng ngài trung tá vẫn trả lời:
— Tôi không nghĩ vậy.
Nasseff có vẻ là một gã hải quân cứng nhắc mà rất có thể đúng là như vậy. Vì vậy tôi hỏi tiếp:
— Đùa một chút thôi. Anh có thể cung cấp một vài thông tin về sóng cực thấp cho chúng tôi được không? Và làm ơn đừng đi quá sâu vào kỹ thuật. Tôi thậm chí còn không biết sử dụng các phím điều chỉnh radio trên xe của tôi.
Nasseff chặc lưỡi rồi đáp:
— Được… Đó là một vấn đề kỹ thuật, nhưng tôi sẽ cố gắng nói một cách đơn giản nhất. Trước tiên, tôi không phải là chuyên gia về tín hiệu sóng cực thấp. Nhưng tất nhiên là tôi có thể cung cấp cho các bạn một vài thông tin cơ bản.
— Chúng tôi đã sẵn sàng. Tôi mở tập giấy viết và vơ lấy chiếc bút chì.
— Đợi chút… tôi sẽ lấy một số thông tin trong máy tính của tôi về ELF đã… Đây rồi, bước sóng ELF được truyền ở tần số cực thấp… – Nasseff tặc lưỡi: Đó là lý do tại sao nó có cái tên như vậy… Nhưng nó có bước sóng cực dài, vì thế được truyền ở tần số 82 Hz hay 0,000082 MHz, tương đương với bước sóng 3.658.535,5 mét hay 3.658,5 km...
Tôi vứt bút chì nói:
— Khoan đã, John này, chúng tôi không cần gửi thông tin qua tần số sóng cực thấp. Chúng tôi chỉ muốn biết ai sử dụng tần số này và mục đích để làm gì?
John đáp lại:
— Tần số này chỉ được bên quân đội sử dụng, đặc biệt là hải quân. Nó được sử dụng để liên lạc với các tàu ngầm nguyên tử khi ở rất sâu dưới lòng biển.
Kate và tôi lại nhìn nhau. Tôi muốn hỏi John liệu ông ta có biết Fred hay không, nhưng thay vào đó tôi lại hỏi:
— Tần số sóng cực thấp có thể bị kiểm soát được không?
— Tất nhiên là được. Nếu anh có thiết bị cần thiết. Nhưng anh sẽ phải đợi rất lâu mới có thể nhận ra được tín hiệu sóng cực thấp được truyền đi.
— Tại sao?
— Tần số này có mức độ sử dụng rất giới hạn. Và tất cả những gì anh bắt được có thể đều đã được mã hóa.
— Thôi được rồi… hãy cho chúng tôi biết thông tin về nó. Ai, cái gì, ở đâu, khi nào, bằng cách nào, và tại sao?
— Tôi không nghĩ những thông tin tôi đang cho các bạn là thông tin mật, nhưng tôi cần phải biết liệu đường dây điện thoại hai người đang sử dụng có đảm bảo an toàn không.
Thật đúng là một nhân viên thông tin quân sự. Tôi nghĩ có thể Ned nghe trộm để giết thời gian cho qua ngày, nhưng trông anh ta chẳng có gì là một điệp viên, và giờ này có lẽ Wilma đang xem chương trình Mạng mua bán tại nhà. Tôi nói với trung tá Nasseff:
— Chúng tôi đang dùng đường dây bình thường, và tôi chỉ sử dụng nó một lần thôi, ở một khu nghỉ dưỡng tại Adirondack.
Chúng tôi không còn ở Adirondack nữa nhưng đó sẽ là nơi mà Walsh và Griffith cần nghĩ là chúng tôi đang ở nếu như cuộc điện đàm này đến tai hai người này. Tôi nói thêm:
— Nơi nghỉ có tên là The Point. Tay đầu bếp trưởng là người Pháp, và tôi không cho rằng hắn ta thích nghe trộm câu chuyện của chúng ta.
— Được… như tôi đã nói, đa phần thông tin về sóng cực thấp không mật. Vì vậy, tôi sẽ giải thích ứng dụng thực tế của công nghệ sử dụng sóng cực thấp. Như các bạn đã biết, chúng ta có các tàu ngầm nguyên tử hoạt động ở độ sâu rất lớn dưới lòng đại dương, trong thời gian tương đối dài, đôi khi có thể là hàng tháng, và phần lớn các tàu ngầm này hoạt động trong phạm vi tuần tra của chúng ở… chỗ này hơi nhạy cảm, ở gần các trạm thủy âm nơi chúng có thể giữ liên lạc được với các sở chỉ huy hải quân thông qua các kênh vô tuyến thông thường. Nhưng một vài chiếc có thể đi ra ngoài phạm vi hải phận quốc tế, cách những trạm thủy âm này rất xa. Vì vậỵ trong trường hợp khẩn cấp, đối với Hạm đội Thái Bình Dương, Hạm đội Norfolk, hay Hạm đội Đại Tây Dương, sở chỉ huy hải quân ở Trân châu cảng cần phải liên lạc với tàu ngầm đang ở rất sâu hoặc đang ở gần các trạm tiếp âm dưới nước. Hai người có kịp ghi không?
Tôi nhìn Kate, nàng gật đầu, tôi nói:
— Được. Anh tiếp tục đi.
— Tần số thường được dùng là sóng VLF – tần số sóng rất thấp – không xuyên xuống được dưới lòng đại dương, đặc biệt là khi ở đó có nồng độ muối cao. Nhưng sóng cực thấp có thể đi vòng quanh trái đất mà không bị ảnh hưởng bởi môi trường truyền sóng, và nó có thể xuyên qua bất cứ chất liệu gì, bao gồm cả địa hình đồi núi, xuyên qua lòng đại dương, và các tảng băng địa cực. Nó có thể đến được các tàu ngầm đang ở sâu dưới lòng biển bất cứ khi nào và bất cứ nơi nào. Thực ra nếu không có tần số sóng cực thấp, chúng ta sẽ không thể liên lạc được với một số tàu ngầm hạt nhân, và điều này có thể dẫn tới nhiều rắc rối nếu quả khinh khí cầu nổ tung.
— Khinh khí cầu nào?
— Khinh khí cầu ấy mà. Đó là một từ lóng cho chiến tranh nguyên tử.
— Đúng vậy, tôi cũng thích dùng từ quả bóng hơn.
Tôi và Kate lại nhìn nhau, cố gắng hiểu điều gì đang diễn ra. Tôi không hiểu nàng đang nghĩ gì, nhưng khi nghĩ đến Madox, tôi chợt thấy lo lắng.
Nasseff khôi hài:
— Nếu không có cái tần số sóng cực thấp đó, chúng ta sẽ không thể tiến hành được bất cứ một cuộc chiến tranh nguyên tử nào đủ tốt và toàn diện.
— Cảm ơn Chúa vì ELF, tần số sóng cực thấp.
— Đó là một trò đùa cổ lỗ của những tay thông tin hải quân – Nasseff tặc lưỡi.
— Cũng không tồi đấy chứ. Anh còn thông tin gì nữa không?
— Ồ, Chiến tranh lạnh đã qua lâu rồi, nhưng...
Tôi cắt ngang:
— Vậy, đó là cách duy nhất… lý do duy nhất để người ta sử dụng sóng cực thấp là liên lạc với tàu ngầm.
— Thực ra đó không phải là máy phát sóng radio thông thường, nó giống máy truyền tín hiệu nhiều hơn, như máy điện báo, để truyền các thông điệp đã được mã hóa.
— Và chỉ dùng cho liên lạc với tàu ngầm?
— Đúng vậy, dùng với tàu ngầm ở rất sâu dưới lòng đại dương. Tần số sóng cực thấp có bước sóng rất dài, vì vậy truyền phát sóng ngắn sẽ rất chậm. Nhưng nó có thể xuyên qua mọi vật. Vì vậy, tác dụng thực tế duy nhất của nó chỉ là liên lạc với những tàu ngầm không thể liên lạc bằng phương pháp khác được.
— Tốt. Vậy tần số sóng cực thấp có thể phá sóng điện thoại được không?
Nasseff chậc lưỡi:
— Không, hai bước sóng này cách xa nhau rất nhiều, chúng không ảnh hưởng gì đến các loại sóng vô tuyến khác, vi sóng hay bất cứ thứ gì chúng ta thường dùng hàng ngày.
Kate hỏi lại:
— Vậy truyền sóng tần số cực thấp là dạng mã hóa các con chữ?
— Đúng vậy.
— Và chỉ tàu ngầm mới có thể nhận được những tín hiệu này?
— Bất cứ ai có máy thu sóng tần số cực thấp đều có thể nhận được. Nhưng trừ khi cô biết mã khóa, mà cái này thường xuyên được thay đổi, còn không thì cũng chẳng giải quyết vấn đề gì. Tất cả những gì cô nghe thấy chỉ là xung sóng của các con chữ được mã hóa. Theo những gì tôi biết thì mã hóa ba con số là phổ biến nhất.
Kate tiếp tục hỏi:
— Và nó có thể truyền tất cả mọi thông tin cần thiết cho những ai ở trên tàu?
— Thường thì nó chỉ thông báo cho họ điều chỉnh liên lạc bằng sóng vô tuyến bình thường – Nasseff giải thích: Sóng tần số cực thấp được gọi là người rung chuông. Nó được dùng để cảnh báo cho các thuyền trưởng tàu ngầm biết được đang có một diễn biến mới xảy ra, và các thuyền trưởng cần phải liên lạc với các đài chỉ huy. Nhưng đôi khi mã hóa ba con số lại tự giải mã cho chính nó. Ví dụ như mã hóa có thể là Mặt nước hoặc tiếp cận địa điểm A theo một hệ thống tọa độ được định trước. Các bạn đang nghe đấy chứ?
— Tôi nghĩ vậy – Kate đáp lời.
— Người ta cũng không thể sử dụng ELF với mục đích tán gẫu hay truyền tin nhắn nội dung lớn. Tín hiệu có thể phải mất nửa tiếng để có thể từ nơi phát tới được tàu ngầm. Và tôi cũng dám báo với hai vị là tín hiệu ELF không thể được phát đi từ tàu ngầm. Tàu ngầm chỉ có thể tiếp nhận ELF mà thôi.
— Giống như kiểu: Dừng gọi cho tôi, tôi sẽ gọi cho anh – Tôi nói.
— Đúng vậy.
Kate hỏi:
— Tại sao tàu ngầm lại không thể phát đi tín hiệu ELF?
— Ăngten máy phát ELF phải được đặt trên mặt đất. Tôi sẽ giải thích cái này sau. Nhưng trong trường hợp nhận được ELF mà chỉ huy tàu ngầm cần có thêm thông tin hoặc phải đáp lại cho thông tin một chiều này thì nó sẽ phải tìm đến một trạm thủy âm – nếu thời gian cho phép – hoặc phải nổi lên gần mặt nước, đưa một ăngten lên trên mặt nước để gửi hoặc nhận thông tin bằng sóng tần số rất thấp VLF, bằng vệ tinh, hoặc các phương tiện thông tin khác.
Tôi hỏi:
— Nếu có thời gian nghĩa là sao?
— Nghĩa là, ví dụ như trong trường hợp đối phương tấn công chúng ta bằng tên lửa đạn đạo xuyên lục địa thì sẽ không có thời gian để thực hiện liên lạc thông thường bởi thời gian cho tàu ngầm nhận được tín hiệu ELF như tôi đã nói là phải đến 30 phút. Khi đó thì tất cả mọi hình thức liên lạc trên nước Mỹ này đã tan thành khói, và một cuộc chiến tranh nguyên tử đã bắt đầu nhưng cũng đã kịp kết thúc. Nếu khi đó tàu ngầm đang ở trên mặt nước, nó cũng chỉ có thể nhận được thông tin cuối cùng và duy nhất qua ELF với mã hóa gồm ba chữ, có thể là “Bắn”.
Trông Kate có vẻ lo lắng nhưng Nasseff nói:
— Một điều không tồi lắm là ELF không bị ảnh hưởng bởi các vụ nổ nhiệt hạch.
Tôi nói:
— Cảm ơn Chúa về điều đó. Nhưng cho phép tôi hỏi một chút. Chuyện gì sẽ xảy ra nếu người gửi thông tin về vụ tấn công tên lửa hạt nhân gửi sai mã hóa? Ví dụ như mã hóa là XYZ, có nghĩa là Nghỉ ăn trưa nhưng anh ta lại gửi nhầm thành XYV, có nghĩa là Bắn tên lửa hạt nhân?
Trung tá Nasseff đáp lại với một chút giễu cợt trong giọng nói:
— Điều đó là không thể.
— Tại sao không? Cũng như nhận email vậy.
— Tôi muốn nói là có người chịu trách nhiệm về việc này và mỗi thông tin đưa ra đều phải được xác nhận lại.
— Ai sẽ xác nhận những thông tin đó? Khi tàu ngầm nhận được thông tin 30 phút sau khi được gửi đi, như những gì anh đã nói, thì đã chẳng còn ai để mà xác nhận thông tin nữa rồi.
— Đúng vậy. Nhưng hãy cứ yên tâm là điều đó không thể xảy ra.
— Tại sao không? Tôi muốn nói là anh đang nói đến cái mã hóa ba chữ số vô tích sự kia. Cũng giống như ba con khỉ đánh máy câu chuyện Vua Lia vậy.
— Nói cho anh biết với bảng chữ cái tiếng Anh thì sẽ có đến 17.576 khả năng kết hợp để có được mã hóa 3 chữ cái, còn với bảng chữ cái của Nga thì có tới 35.937 khả năng kia. Nasseff giải thích: 33 nhân 33, rồi hại nhân 33 sẽ là 35.937. Vậy thì khả năng để một nhân viên vận hành vô tuyến hải quân có thể nhầm lẫn sang lệnh bắn tên lửa hạt nhân là bao nhiêu?
Với khả năng nếu điều rắc rối nào đó có thể xảy ra, nó sẽ xảy ra, tôi cho rằng khả năng đó là tương đối không nhỏ. Tôi nói:
— Có thể chúng ta sử dụng bảng chữ cái tiếng Nga. Anh biết đấy, có nhiều chữ cái hơn, ít khả năng xảy ra nhầm lẫn dẫn đến khai hỏa tên lửa hạt nhân.
Nhận thấy vẻ trào phúng trong câu nói, Nasseff đáp lại:
— Thật ra, nếu anh muốn biết nhiều hơn những gì anh cần thì bất cứ người gửi thông tin ELF là ai, anh ta vẫn cần phải gửi thông tin đó lặp lại nhiều lần, gửi mã kiểm tra sai lệch mã hóa, và một mã hóa 3 chữ cái khác. Chẳng có ai ngẫu nhiên gửi nhầm thông tin đó cả.
Tôi hỏi tiếp một câu rõ ràng và trực tiếp đi thẳng vào vấn đề:
— Vậy có xảy ra trường hợp cố ý không? Ví dụ như có một gã khùng nào đó muốn gây ra một cuộc chiến tranh hạt nhân?
Nasseff suy nghĩ giây lát rồi nói:
— Như tôi đã nói, mã hóa thường xuyên được thay đổi.
— Trong trường hợp hắn có mã khóa...
— Tôi không nghĩ rằng ai đó không có chức trách lại có được mã khóa ban đầu và mã khóa xác nhận, bên cạnh đó còn có cả phương thức mã hóa hiện hành. Phần mềm mã hóa cũng phức tạp hơn anh tưởng. Nasseff nói thêm: Anh chẳng phải bận tâm về những chuyện như vậy làm gì.
Tôi lập tức nghĩ tới Bain Madox và định nói nhưng ông thì cần đấy trung tá ạ.
Kate hỏi:
— Ngoài ra không có ứng dụng thực tế nào khác cho phương thức liên lạc này sao? Tôi muốn nói ngoài mục đích quân sự ra?
— Điều này đã từng đúng. Nhưng tôi cũng đã nghe kể từ sau khi Chiến tranh lạnh kết thúc, người Nga đã sử dụng máy phát sóng ELF để phục vụ mục đích nghiên cứu địa vật lý. Đang từ một lưỡi gươm của chiến tranh lại trở thành lưỡi cày của người nông dân. Nasseff giải thích ELF có thể đi sâu vào các lớp địa tầng và vì thế có thể được sử dụng trong việc thăm dò và định lượng điện từ trường. Ví dụ như nghiên cứu địa chấn, dự báo động đất và tương tự. Nhưng tôi không biết nhiều lắm về những vấn đề này.
Kate nói:
— Vậy, trên lý thuyết, có thể có người ngoài quân đội sử dụng ELF, ví dụ như các nhà khoa học.
— Đó là về mặt lý thuyết, trên thực tế chỉ có 3 máy phát tín hiệu ELF trên thế giới, và tất cả 3 máy này đều do quân đội quản lý. – Nasseff nói thêm: Chúng ta có hai máy, chiếc còn lại là của phía bên kia.
Kate suy nghĩ vài giây rồi nói:
— Tôi hiểu… nhưng trên lý thuyết… đây có phải là vấn đề tối mật, hoặc việc xây dựng một máy phát sóng cực thấp có bất hợp pháp không?
— Tôi không biết liệu có bất hợp pháp hay không, và chẳng có gì là bí mật về công nghệ cũng như nguyên tắc vật lý phía sau ELF. Vấn đề chính ở đây là việc xây dựng một trạm thu phát sóng ELF rất tốn kém trong khi lại chẳng có tác dụng thực tế nào ngoài việc liên lạc với tàu ngầm nguyên tử hoặc sử dụng hạn chế trong nghiên cứu địa vật lý.
Tôi không tin rằng Bain Madox lại mảy may hứng thú với công việc nghiên cứu địa vật lý, nhưng điều này cũng có thể xảy ra, vì vậy tôi hỏi:
— Sóng ELF có thể xác định vị trí các túi dầu không?
— Tôi nghĩ là có.
— Vậy, các nhà địa chất có thể sử dụng nó để tìm đầu mỏ.
— Đó cũng là về mặt lý thuyết, nhưng trạm thu phát ELF chỉ có thể được xây dựng ở một vài nơi trên thế giới.
— Tại sao vậy – Kate hỏi.
— Bởi chúng ta đang nói về một trạm thu phát sóng ELF thực sự, tôi xin được giải thích điều này. Các bạn đã hỏi tại sao tàu ngầm không thể phát đi sóng ELF. Lý do là trạm thu phát sóng ELF chỉ có thể được lắp đặt ở trên mặt đất, nơi có độ dẫn điện mặt đất rất thấp. Và có rất ít nơi như vậy trên thế giới.
— Đó là những nơi nào? – Tôi hỏi.
— Máy ELF có tên là Zevs của Nga được đặt ở tây bắc Murmansk, gần vòng bắc cực ở vĩ tuyến 66 độ 30 bắc. Một nơi nữa là ở Mỹ. Hai trạm thu phát ELF của chúng ta là trạm thu phát Wisconsin (WTF) và Michigan (MTF) đều có chung một hệ thống địa chất có tên là Lá chắn Laurentian.
— Đó là gì vậy?
— Đó là hệ thống dành cho các trạm ELF đã có. Nhưng trong Chiến tranh lạnh, người Anh đã có ý định xây dựng một trạm thu phát như vậy cho hải quân Hoàng gia tại một địa điểm có tên là Rừng Glengarry ở Wishkyland. Tuy nhiên, do nhiều lý do về chính trị cũng như ứng dụng thực tế, ý tưởng này đã không bao giờ thành hiện thực.
Kate và tôi, cả hai im lặng. Lúc lâu sau Kate lên tiếng:
— Vậy, chỉ có 3 trạm thu phát sóng ELF trên toàn thế giới.
Trung tá đáp lại với chút hài hước:
— Đó là tính đến lần tôi đếm gần đây nhất.
— Ồ – tôi thầm nghĩ – Ông nên đếm lại đi trung tá ạ.
Kate và tôi lại nhìn nhau nhưng cả hai đều không hỏi về trạm thu phát gần đây nhất. Chúng tôi cần phải khéo léo để Nasseff không ngồi bên ly cà phê tán chuyện với mọi người là Corey và Mayfield đã hỏi ông ta về máy thu phát ELF ở dãy Adirondack.
Thấy im lặng, Nasseff cho rằng chúng tôi đã hoàn tất cuộc phỏng vấn với ông ta nên hỏi:
— Những thông tin này có giúp gì cho hai vị không?
Kate đáp lại:
— Rất hữu ích. Cảm ơn trung tá rất nhiều. Tôi muốn hỏi thêm một câu hỏi nữa. Tôi vẫn chưa hiểu một điều. Ông có nói là cá nhân cũng có thể tự xây dựng một trạm thu phát ELF?
Có thể lúc này Nasseff đang nghĩ đến bữa trưa nhưng vẫn trả lời:
— Đúng vậy. Người ta có thể để nó dưới tầng hầm hoặc trong ga-ra. Thực ra công nghệ của ELF là tương đối cơ bản, và một vài bộ phận lắp đặt có thể mua được ở các cửa hàng bán sẵn, và những gì không sẵn thì cũng có thể mua được với số tiền thích hợp nào đó. Khó khăn chính là ở địa điểm đặt ăngten và kích cỡ của nó.
— Tại sao vậy?
— Vì nó không phải là ăngten bình thường mà là một hoặc nhiều dây cáp treo trên các cột như cột điện thoại thường, tạo thành những vòng tròn lớn và chạy dài có khi tới hàng dặm.
Có vẻ giống như những gì tôi đã nhìn thấy gần đây. Tôi hỏi:
— Tại sao đây lại là vấn đề khó khăn, hay nó có đắt không?
— Đắt, nếu chính phủ xây dựng – Nasseff cười phá lên và nói tiếp: Như tôi đã nói, tất cả đều liên quan tới địa chất và địa lý. Trước tiên, anh cần phải tìm được một nơi có kết cấu đá núi phù hợp, sau đó phải tìm được đủ diện tích đất cho bãi ăngten.
— Sau đó?
— Sau đó thì chăng dây cáp. Những đoạn cáp này có thể phải chạy dài hàng trăm dặm theo các vòng tròn lớn để tiết kiệm diện tích, hoặc nếu điều kiện địa chất cho phép thì có thế chỉ cần tới khoảng 50 dặm hoặc ít hơn.
Kate nói:
— Tôi không hiểu lắm về địa chất.
— Ô, để xem nào… được rồi. Điều kiện địa chất đảm bảo cho một bãi ăngten là một bãi đất rộng, chỉ có vài mét cát hoặc sỏi bằng tích phía trên, bên dưới cần phải có lớp móng bằng đá lửa granite hoặc đá biến chất… cái quái quý gì vậy nhỉ – Nasseff đánh vần G-N-E-I-S-S.
Tôi nói:
— Tôi hy vọng đó không phải là mã khóa bắn tên lửa.
Nasseff chặc lưỡi:
— Tôi đoán đó là một loại đá. Để xem nào… những khu rất cổ của dãy núi Precambrian, như Lá chắn Laurentian nơi các trạm thu phát ELF của ta đặt ở đó… bán đảo Kola ở Nga, nơi họ đặt máy phát ELF… địa điểm ở Wishkyland nơi dự định xây dựng trạm ELF không thành… một điểm gần biển Baltic… Các bạn thấy đó.
Tôi không hề thấy ông ta nói tới dãy Adirondacks dẫu tôi đã rất chú ý lắng nghe.
Nasseff nói tiếp:
— Vì vậy, nếu có ai đó muốn xây dựng một trạm ELF, anh ta sẽ phải đến một trong những địa điểm này, mua đủ đất, cắm cột điện thoại trên diện tích đó và chăng dây cáp thành những vòng tròn lớn trên những chiếc cột diện thoại đó. Điều kiện địa chất càng tốt thì lượng dây cáp cần thiết sẽ càng nhỏ và phải có công suất truyền tin không đổi. Sau đó dây ăngten sẽ được nối với một dây đồng tiếp đất chạy dọc theo một hoặc vài cột điện thoại xuống một lỗ khoan sâu trên nền đá có độ dẫn điện kém. Sau đó, sử dụng máy phát điện công suất cực lớn, cái này có giá cực đắt, tiếp điện cho hệ thống cáp ăngten. Dòng điện sẽ chạy dọc theo đường dây cáp ăngten xuống lớp đá thông qua đoạn dây đồng tiếp đất. Và sau đó, chính nền đất sẽ trở thành ăngten thực cho ELF. Mọi người vẫn nghe đấy chứ?
Tôi đáp:
— Vẫn nghe.
Tôi không nghĩ Nasseff tin tôi, ông ta nói:
— Cái này cũng hơi phức tạp ngay cả với tôi. Nhưng có vẻ như nếu nguồn điện đáp ứng đủ, tới hàng nghìn kw, và nếu ăngten được thiết kế lắp đặt đúng yêu cầu thì một chiếc máy phát ELF cũng không đến nỗi khó lắp đặt lắm. Và anh có thể truyền thông tin qua sóng tần số cực thấp ELF theo những gì anh muốn. Nhưng thật không may là sẽ chẳng có ai nghe thông tin của anh cả.
— Tàu ngầm nguyên tử nghe.
— Họ cùng chỉ nghe được nếu họ ngẫu nhiên chạy ở tần số anh đang phát. Người Nga thường thu phát ở tần số 82 Herz, chúng ta thì lại chọn tần số 76 Herz. Mà ngay cả khi họ bắt dược tần số thích hợp đó thì máy thu ELF cũng có thể từ chối tiếp nhận tín hiệu đó.
— Tại sao vậy?
— Vì, như tôi đã nói, tín hiệu quân sự đã được mã hóa bằng máy tính. Mã hóa khi truyền phát, và giải mã khi đến máy thu. Nếu không – Nasseff giải thích – Bất cứ một tay điên khùng nào, như những gì các bạn có vẻ đang nghĩ, cũng có thể, về mặt lý thuyết, tàn phá các hạm đội tàu ngầm nguyên tử của Nga và Mỹ. Các bạn biết đấy, nó giống như việc phát động Chiến tranh thế giới thứ ba.
Tôi hiểu chính xác những gì ông ta muốn nói, chẳng cần phải ví dụ cụ thể nào.
Kate đứng dậy:
— Đã có tiền lệ nào như vậy chưa? Ý tôi là đã có ai tìm cách làm như vậy chưa?
Ngài trung tá hải quân im lặng, vì vậy tôi lặp lại câu hỏi của Kate.
Nasseff hỏi lại:
— Hai vị đang có ý định gì vậy?
Tôi biết Nasseff đang cảnh giác, và tôi cũng không muốn ông ta gửi tin nhắn đến Lầu Năm Góc nội dung: Hãy kiểm tra hai nhân vật Corey và Mayfield. Tôi nói:
— Ồ, anh biết đấy, chúng tôi làm ở Phòng Trung Đông. Đó là tất cả những gì chúng tôi có thể nói.
Nasseff suy nghĩ trong giây lát rồi nói:
— Có những người có thể có khả năng có được công nghệ này… nhưng tôi không nghĩ là ở các nước này có những địa điểm có đủ điều kiện địa chất cho thiết bị hoạt động.
— Đó là một tin tốt lành.
Nhưng đó chẳng phải là khó khăn đối với những kẻ thân nhóm người này. Tôi hỏi lại câu hỏi của Kate một lần nữa:
— Trước đây đã có ai có ý định gửi thông tin giả mạo đến các tàu ngầm hay chưa?
— Tôi cũng có nghe nói về chuyện này.
— Khi nào vậy? Việc đó đã xảy ra như thế nào? Và chuyện gì đã xảy ra?
— Nếu có thể tin được câu chuyện này thì tôi xin kể. Cách đây khoảng 15 năm, một tàu ngầm nguyên tử đã nhận được một số tin mã hóa phát đi ở dải tần cực thấp ELF, nhưng hệ thống máy tính trên tàu không kiểm tra được tính hợp pháp của các tin mã hóa này nên đã từ chối không tiếp nhận. Sau đó chỉ huy tàu ngầm đó đã liên lạc với trung tâm chỉ huy hải quân ở Trân châu cảng bằng phương tiện liên lạc khác và được thông báo là không có thông tin nào như vậy được gửi đi từ Wisconsin hay Michigan.
Nasseff ngừng một lúc rồi tiếp:
— Có vẻ như có một cá nhân hay tổ chức nào đã gửi thông tin giả mạo nhưng chế độ bảo vệ đã làm việc tốt, và đã không có tàu ngầm nào hành động theo mệnh lệnh đó.
— Hành động gì? Thông tin được gửi đến là gì?
— Bắn.
Căn phòng bỗng lặng đi trong giây lát, lâu sau Kate lên tiếng:
— Có phải là người Nga gửi thông tin đó hay không?
— Không. Trước hết, người Nga thậm chí còn chưa có trạm thu phát ELF cho tới tận năm 1990, và thậm chí nếu họ có thì cũng không có lý do gì để họ phát đi tín hiệu để chúng ta tấn công Liên Xô.
Tôi đồng ý với ý kiến đó:
— Vậy thì ai là người gửi tin đó?
— Nghe này, có thể đó là một dạng chuyện ở thời Chiến tranh lạnh do một vài tay thủy thủ hoặc lính thông tin tàu ngầm nào đó bịa ra để lấy le với bạn gái hoặc với bạn mới quen ở quán bar mà thôi,
— Đúng vậy. Câu chuyện này xứng đáng được thưởng một cái ôm thật chặt hoặc một ly bia miễn phí. Nhưng cũng có thể đó là một câu chuyện thật.
— Có thể.
— Vậy rõ ràng là chúng ta đã tính nhầm số lượng trạm thu phát ELF. Tôi đã đếm được bốn trạm rồi.
Nasseff im lặng một lúc rồi nói:
— Thực ra, cách đây khoảng 15 hay 16 năm thì mới chỉ có một trạm thu phát ELF duy nhất trên thế giới, đó là trạm Wisconsin của chúng ta. Như đã nói, lúc đó trạm Michigan chưa được xây dựng, cả trạm Zevs cũng vậy. Đó là lý do tại sao tôi cho rằng câu chuyện này là không có cơ sở. Ai có thể xây dựng một trạm thu phát ELF chỉ với mục đích để phát động một cuộc chiến tranh hạt nhân?
Điều này thì chỉ có thể là ông bố vợ cũ của tôi mới có đủ điên rồ để làm, nhưng ông ta quá hà tiện để có thể phung phí một lượng tiền như vậy. Vì vậy, tôi gợi ý:
— Có thể là người Trung Quốc chăng? Anh biết đấy, họ có thể đưa thông tin giả để chúng ta tấn công người Nga trong khi họ chỉ có một việc là “tọa sơn quan hổ đấu”.
— Cũng có thể là như vậy. Nhưng nếu họ bị phát giác thì tôi cũng chẳng ngạc nhiên nếu cả Nga và Mỹ cùng hợp tác để cho họ nếm món mì hạt nhân. Đó là một trò chơi nguy hiểm.
Quả thật đây là trò chơi nguy hiểm. Và nếu nước anh là một quốc gia sẽ bị ảnh hưởng trong trò chơi này như Trung Quốc hay Nga thì chắc chắn anh sẽ phải suy nghĩ kỹ về điều này. Nhưng nếu anh là một gã nhà giàu gàn dở ngồi trên mỏm núi, có thể bạn sẽ tìm cách giải khuây với một trạm thu phát ELF. Nghĩ vậy, tôi nói với Nasseff:
— Ông có nói là người ta có thể kiểm soát được sóng ELF, thế có nghĩa là người ta cũng có thể xác định được nguồn phát của nó.
— Đó là một giả thuyết hay. Nhưng thực tế là không. Anh cần nhớ là chính lòng đất mới là ăngten thực sự, vì vậy tín hiệu dường như được phát đến từ bốn phía xung quanh anh.
— Giống như tín hiệu vũ trụ?
— Nó giống như mặt đất rung lên khi có động đất vậy. Tín hiệu ELF dường như tới từ tất cả mọi hướng.
— Vậy không có cách nào lần ra nguồn phát của ELF hay sao?
— Không, theo cái cách anh đang nghĩ. Nhưng thiết bị thu sóng cực thấp có thể giúp tìm kiếm nguồn phát sóng cực thấp bằng cách so sánh xung lượng hiệu quả máy thu được ở nơi đặt máy. Cũng giống như tất cả các nguồn năng lượng khác, càng xa nguồn phát thì tín hiệu sóng cực thấp cũng càng yếu đi. Đó là những gì chúng ta được biết về máy thu phát Zevs của Nga. Chúng ta đã nghi ngờ người Nga sử dụng máy phát sóng cực thấp điều khiển tàu ngầm của họ. Vì thế chúng ta đã đặt một trạm thu ở Greenland, tại đây trạm thu này đã thu được tín hiệu rất mạnh. Sau một thời gian thì chúng ta có thể xác định được là trạm phát được đặt ở bán đảo Kola, và vệ tinh do thám đã xác định điều này là chính xác. Nhưng điều đó chỉ xảy ra khi người Nga ngẫu nhiên truyền phát tín hiệu liên tục trong thời gian chúng ta tìm kiếm nguồn sóng.
Tôi ngẫm nghĩ về điều này một chút rồi hỏi:
— Liệu lực lượng hải quân có thể phát hiện ra địa điểm nơi những thông tin giả mạo được phát đi không?
— Tôi không rõ. Dù tôi cho rằng điều đó là không thể, chưa có bất cứ ai trong ngành thông tin của hải quân từng nghe về điều này, chính thức hay không chính thức. Bản thân tôi cùng chưa từng nghe. Nhưng cũng phải nhắc lại rằng có thể những thông tin giả mạo đó đã chẳng bao giờ là có thật cả.
Còn tôi thì lại cho rằng chuyện đó đã thực sự xảy ra, và tôi ngờ rằng Nasseff cũng nghĩ như vậy. Tôi cũng nghĩ mình biết nơi phát đi thông tin giả mạo đó.
Nasseff bỗng chuyển tông, vui vẻ hơn:
— Cảm ơn Chúa, Chiến tranh lạnh đã qua rồi.
— Ông có thể nói tiếp về điều đó không?
Nhưng ông ta không nói gì.
— Còn gì nữa không? Ông ta hỏi.
Tôi nghĩ đến Mikhail Putyov:
— Có khi nào một nhà vật lý nguyên tử liên quan đến công nghệ ELF không?
— Không bao giờ. Ông ta có thể còn biết ít về ELF hơn anh đấy.
— Này, bây giờ tôi đã thành một chuyên gia rồi đây. Sẽ chẳng có ai muốn bán cho tôi một chiếc lò nướng ELF đâu nhỉ.
Nasseff không để tâm đến câu nói khôi hài của tôi, ông ta hỏi:
— Tại sao ELF lại có liên quan đến Phòng Trung Đông của ATTF nhỉ?
Kate và tôi nhìn nhau, đoạn nàng viết vào tập giấy viết của tôi: “Anh là kẻ chuyên gây rắc rối”.
Cảm ơn, Kate. Tôi đáp lại câu hỏi của Nasseff:
— Ồ, theo những gì ông kể cho chúng tôi thì hóa ra chúng tôi lại có thể là… đang theo dõi ở bước sóng khác. - Tôi tặc lưỡi cho thêm phần thật hơn cho câu chuyện và giải thích: Chúng tôi thực ra đang theo dõi một trường hợp có liên quan tới nhóm khủng bố môi trường có tên là Mặt trận Giải phóng Trái đất, viết tắt là ELF. Nhưng không phải là ELF này. Chúng tôi thành thật xin lỗi.
Quả là một sĩ quan quân đội và một quý ông nữa. Nasseff đã chẳng dành cho tôi một câu trả lời vì cái điều chết tiệt tôi vừa nói.
Kate, người luôn biết cách không hỏi những câu hỏi khiến đối phương có thể đoán được nội dung thông tin của mình, lên tiếng:
— John này, tôi đang đọc lại thông tin của ông. Và tôi nghĩ là ông đã nói là chỉ có một nơi duy nhất ở nước Mỹ có đủ điều kiện địa chất thích hợp để đặt ăngten ELF, đó là nơi có hai trạm ELF Wisconsin và Michigan có tên là Lá chắn Laurentian. Tôi có ghi đúng không nhỉ?
Nasseff hoàn toàn có thể làm bộ làm tịch mà hỏi rằng cái đó thì có liên quan gì tới cái Mặt trận Giải phóng Trái đất, nhưng ông ta đã trả lời:
— Tôi nghĩ là đúng… mà này… ở Mỹ còn một nơi nữa như vậy.
Kate và tôi đều không mảy may dùng đến câu hỏi ở đâu, nhưng John Nasseff đã nói:
— Nơi đó chính là nơi các bạn đang đứng.