Sebastian siết chặt tay lái trên chiếc xe con hiệu MG. Chiếc xe tải phía sau đụng vào đuôi chiếc MG khiến nó chồm mạnh lên phía trước còn chiếc biển số thì văng lên trên trời. Sebastian cố gắng nới khoảng cách với chiếc xe phía sau thêm một hai gang tay nữa, nhưng chẳng có cách nào để cậu đi nhanh hơn mà không đâm thẳng vào chiếc xe tải đang chặn ngay trước mũi mình, và sẽ bị bẹp rúm giữa hai chiếc xe tải như người ta ép một chiếc đàn gió.
Vài giây sau, họ bị thúc về phía trước lần thứ hai khi chiếc xe tải phía sau lao vào đuôi chiếc MG mạnh hơn đáng kể, chiếc MG lúc này chỉ còn cách chiếc xe tải phía trước chưa đầy ba mươi phân. Ngay khi chiếc xe tải phía sau lao vào họ lần thứ ba, những lời nói của Bruno: Cậu chắc là mình đang quyết định đúng chứ? lóe lên trong đầu Sebastian. Cậu liếc ngang sang anh bạn Bruno của mình, anh chàng da trắng đang sợ hãi đến tái nhợt cả người, hai tay bám chắc vào cái bảng điều khiển.
“Bọn họ đang cố giết chúng ta,” cậu ấy hét lên. “Vì Chúa, Seb, làm gì đi chứ!”
Sebastian bất lực nhìn làn đường chạy về hướng Nam bên ngoài và nhận thấy luồng phương tiện giao thông đang liên tiếp nối đuôi nhau chạy theo hướng ngược lại.
Khi chiếc xe tải phía trước bắt đầu chạy chậm lại, cậu biết rằng nếu họ muốn giữ lại bất kỳ chút hi vọng sống sót nào, thì cậu phải chớp thời cơ để phản ứng ngay lập tức. Cậu liếc nhìn sang bên kia đường, tìm kiếm khoảng trống giữa dòng xe cộ lưu thông trong một tâm trạng tuyệt vọng. Khi chiếc xe tải phía sau đâm mạnh lần thứ tư, cậu đã biết rằng mình không có lựa chọn nào khác nữa.
Cậu đánh lái sang phải một cách dứt khoát, lao qua vệ cỏ, đối đầu trực diện với luồng xe đang tới. Sebastian nhắm mắt nhấn mạnh chân ga, cầu nguyện họ sẽ tiếp đất an toàn xuống những cánh đồng đang trải dài trước mắt, trước khi một chiếc xe hơi nào đó tông vào họ.
Một chiếc xe van và một chiếc xe hơi giật mình phanh gấp và vội vàng đánh lái để tránh chiếc MG nhỏ đang lao vọt sang bên kia đường ngay trước mặt họ. Trong một khoảnh khắc, Sebastian nghĩ có lẽ cậu đã làm được rồi, cho đến khi cậu nhìn thấy cái cây lờ mờ trước mắt mình. Cậu bỏ chân ra khỏi bàn đạp ga và đánh lái mạnh sang bên trái nhưng đã quá muộn. Âm thanh cuối cùng mà Sebastian nghe thấy là tiếng hét của Bruno.