Phía Sau Một Mong Ước

Lượt đọc: 13 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
46

❊ ❊ ❊

“Nghĩ mà xem, có bao nhiêu chuyện có thể diễn ra không như tính toán,” Emma nói trong khi cô bước qua bước lại trong phòng ngủ.

“Sao không tập trung vào có bao nhiêu chuyện sẽ diễn ra đúng như dự tính nhỉ,” Harry nói, “và làm theo lời khuyên của em Grace đi, cố gắng thư giãn, coi trải nghiệm này như là một kỳ nghỉ xem nào.”

“Em rất tiếc vì em ấy sẽ không thể tham gia chuyến du hành này cùng chúng ta.”

“Grace không bao giờ nghỉ tới hai tuần trong cả một học kỳ dài có tám tuần.”

“Có vẻ như anh Giles vẫn xoay xở được.”

“Chỉ một tuần thôi mà,” Harry nhắc nhở cô, “mà anh ấy cũng tinh ranh lắm, anh ấy định ghé thăm Liên Hợp Quốc trong khi ở New York, rồi tới Washington để gặp gỡ một số người tương nhiệm.”

“Để chị Gwyneth và em bé ở nhà.”

“Một quyết định khôn ngoan hợp thời hợp cảnh. Đối với hai người bọn họ, sẽ không tận hưởng kỳ nghỉ nhiều nhặn gì khi Walter bé nhỏ khóc nghặt nghẽo ngày cũng như đêm.”

“Anh đã sắp đồ và lên dây cót tinh thần chưa?” Emma hỏi.

“Vâng, tôi đã hoàn thành nhiệm vụ rồi, thưa Chủ tịch. Được một ít lâu rồi đó ạ.”

Emma cười phá lên và choàng cánh tay ôm lấy anh ấy. “Đôi khi, em quên không nói cảm ơn anh.”

“Đừng quá ủy mị với anh. Em vẫn còn việc phải làm, vậy sao, chúng ta không cùng tiến lên?”

Emma có vẻ nôn nóng muốn rời đi, mặc dù điều có nghĩa là họ sẽ phải lượn lờ trên tàu hàng giờ liền trước khi Thuyền trưởng ra lệnh nhổ neo, ra khơi tới New York. Harry chấp nhận bởi thế còn đỡ tệ hơn họ vẫn đang ở nhà.

“Nhìn con tàu mà xem,” Emma nói với niềm hãnh diện khi xe hơi tiến vào cầu cảng, lúc tàu Buckingham lờ mờ hiện ra trước mặt họ.

“Đúng, một hình ảnh thực sự cuồng nhiệt.”

“Ồ, xin hãy giúp em,” Emma nói. “Em đã từng định phủ nhận con tàu này sao?”

“Anh thực sự hy vọng là không,” Harry nói.

*

“Háo hức quá,” Sam nói khi Sebastian tắt máy chiếc A4 và đi theo biển chỉ dẫn tới bến tàu. “Em chưa bao giờ đi tàu viễn dương trước đây.”

“Và nó không phải là một con tàu viễn dương bình thường đâu.” Sebastian nói. “Nó có một boong tắm nắng, một rạp chiếu phim, hai nhà hàng và một bể bơi. Con tàu còn hơn cả một thành phố nổi.”

“Một bể bơi giữa muôn trùng sóng nước có vẻ lạ lùng đấy chứ.”

“Nước bao quanh, mênh mang, tít tắp.”

“Một nhà thơ không nổi danh lắm người Anh nữa sao?” Sam nói.

“Em có nhà thơ lớn người Mỹ nào không?”

“Một người đã viết một bài thơ mà anh có thể học hỏi:

Anh hùng đâu thể đại bàng

Vụt bay tít tắp, vút vờn đỉnh cao

Biết bao sự tích tự hào,

Đều công lao khổ giữa đời ngủ yên.1”

“Ai đã viết câu thơ đó?” Sebastian hỏi.

*

“Bao nhiêu người của chúng ta đã lên tàu?” Lord Glenarthur hỏi, giữ nguyên kiểu cách đặc trưng khi xe hơi chạy ra khỏi Bristol và nhắm hướng cảng.

“Ba khuân vác và một, hai phục vụ, một trong phòng ăn đồ nước, một ở hạng cabin, và một cậu bé đưa tin.”

“Liệu có tin được là chúng biết giữ mồm giữ miệng nếu bị thẩm vấn hoặc gây áp lực không?”

“Hai khuân vác và một phục vụ được tuyển chọn. Cậu bé đưa tín chỉ ở trên tàu vài phút, và ngay khi giao hoa xong, nó sẽ ‘té’ ngay về Belfast.”

“Sau khi chúng ta xong thủ tục lên tàu, Brendan, tới cabin của tôi lúc 9:00 nhé. Lúc đó, hầu hết khách hạng nhất sẽ đang ăn tối, như vậy, anh sẽ có đủ thời gian để lắp đặt thiết bị.”

“Lắp đặt thiết bị đó không thành vấn đề,” Brendan nói. “Đưa cái hòm lớn lên tàu mà không ai nghi ngờ mới là chuyện tôi lo lắng.”

“Hai khuân vác biết biển số xe này,” tài xế nói, “và họ sẽ tìm chúng ta.”

“Giọng tôi giờ sao rồi?” Glenarthur hỏi.

“Ông lừa được tôi, nhưng tôi không phải là một quý ông người Anh. Và chúng ta buộc phải hy vọng rằng không người nào trên con tàu này đã từng gặp Lord Glenarthur.”

“Không có khả năng đó đâu. Ông ta hơn tám mươi rồi và ông ta đã không xuất hiện nơi đông người kể từ khi vợ ông ấy mất, cách đây mười năm.”

“Ông ta có phải là họ hàng xa với nhà Barrington không?” Brendan hỏi.

“Đó là lí do tôi chọn ông ta mà. Nếu SAS bố trí bất kỳ ai trên tàu, họ sẽ tra soát danh tính từng khách một, và tưởng rằng tôi là người thân gia đình.”

“Nhưng lỡ ông đụng mặt với một thành viên gia đình thì sao?”

“Tôi sẽ không đụng phải ai trong bọn họ. Tôi chỉ ‘khử’ hết cả lũ thôi.” Tên tài xế khúc khích. “Giờ, nói cho tôi biết, làm sao tôi về cabin khác của tôi sau khi tôi đã nhấn cái nút?”

“Tôi sẽ đưa chìa khóa cho anh lúc 9:00. Anh có nhớ nhà tiêu công cộng trên boong số 6 ở chỗ nào không? Bởi vì đó là chỗ anh sẽ thay đồ khi anh ra khỏi cabin lần cuối cùng.”

“Nó ở góc xa phòng chờ hạng nhất. Và nhân tiện, ông bạn già ạ, nó là phòng vệ sinh chứ không phải nhà tiêu công cộng,” Lord Glenarthur nói. “Lỗi lầm cơ bản như thế có thể khiến tôi bị ‘bắt thóp’ lúc nào đó chưa biết chừng. Đừng quên, con tàu này là một xã hội Anh điển hình. Các tầng lóp trên không hòa trộn với hạng cabin thường, và hạng cabin thường sẽ không nói chuyện với các khách du lịch. Thế nên, có lẽ không dễ dàng gì để chúng ta giữ liên lạc được với nhau.”

“Nhưng tôi đọc thấy rằng đây là con tàu viễn dương đầu tiên có trang bị mỗi phòng một điện thoại,” Brendan nói, “cho nên, nếu có trường hợp khẩn cấp, chỉ cần quay số 712. Nếu tôi không nhấc máy, phục vụ của tôi ở phòng ăn đồ nướng sẽ gọi Jimmy, và anh ta...”

*

Đại tá Scott-Hopkins không nhìn về hướng tàu Buckingham. Anh ta và các đồng đội của mình đang quét mắt khắp đám đông trên cầu cảng để dò tìm bất kỳ dấu hiệu nào cho thấy có sự hiện diện của người Ireland. Đến giờ này, anh vẫn chưa thấy nhận bất kỳ ai như vậy. Đại úy Hartley và Trung sĩ Roberts, từng phục vụ trong SAS ở Bắc Ireland cũng không hơn gì. Chính hạ sĩ Crann là người phát hiện ra ông ta.

“Hướng bốn giờ, đứng một mình, phía sau đám đông. Ông ta không nhìn con tàu, chỉ nhìn đám hành khách.”

“Ông ta đang làm cái quái gì ở đây vậy nhỉ?”

“Có lẽ, cũng giống như chúng ta, tìm ai đó chăng. Nhưng ai mới được?”

“Tôi không biết,” Scott- Hopkins nói, “nhưng Crann, đừng rời mắt khỏi ông ta, và nếu ông ta nói chuyện với bất cứ ai hay cố lên tàu, tôi muốn biết ngay lập tức.”

“Hướng sáu giờ.” Đại úy Hartley nói.

Đại tá chuyển hướng sự chú ý. “Ôi, Chúa ơi, Chúng ta chỉ cần có bấy nhiêu thôi đấy...”

*

“Ngay khi tôi bước ra khỏi xe, Brendan, đừng để ai thấy anh và luôn nhớ rằng trong đám đông, có người đang tìm kiếm anh đấy,” Lord Glenarthur nói. “Với cả, phải đảm bảo rằng anh có mặt tại cabin của tôi đúng 9:00.”

“Tôi vừa mới phát hiện ra Cormac và Declan,” tài xế nói, Hắn nháy đèn chớp và họ vội vã băng ngang, phớt lờ vài hành khách khác cũng cần hỗ trợ.

“Đừng ra khỏi xe,” Glenarthur nói với tài xế. Phải cần tới hai khuân vác mới nâng nổi chiếc thùng nặng ra khỏi cốp xe và đặt nó lên xe đẩy khẽ khàng như thể họ đang bồng bế một em bé sơ sinh. Chờ một trong hai người dập cốp xe hơi lại, Glenarthur nói, “Khi anh quay lại London, Kevin, để mắt đến số 44, phố Eaton đấy nhé. Giờ thì Martinez đã bán chiếc Roll-Royce, tôi có cảm giác ông ta có lẽ sẽ bỏ trốn.” Ông ta quay sang Brendan. “Hẹn gặp anh lúc 9:00,” ông ta thêm vào, rồi ra khỏi xe và hòa vào đám đông.

“Khi nào thì tôi nên giao những bông loa kèn này?” Một thanh niên vừa xuất hiện ngay bên cạnh Lord Glenarthur thì thầm.

“Khoảng ba mươi phút trước giờ tàu nhổ neo. Sau đó, hãy đảm bảo chúng tôi không thấy cậu nữa, trừ khi ở Belfast.”

*

Don Pedro đứng sau đám đông, quan sát khi chiếc xe mà ông ta nhận ra, từ từ dừng lại, cách con tàu một khoảng.

Ông ta không ngạc nhiên khi tài xế đặc biệt này không ra khỏi xe, dù có một hai người khuân vác không biết từ đâu đến, mở cốp xe, lấy ra một cái thùng to, đặt lên xe đẩy, và bắt đầu lăn chậm rãi về phía con tàu. Hai người đàn ông, một già dặn hơn, một khoảng hơn ba mươi, bước xuống từ ghế sau xe. Người đàn ông đứng tuổi hơn, Don Pedro chưa từng gặp trước đây, giám sát việc bốc dỡ hành lý trong lúc chuyện phiếm với phu khuân vác. Don Pedro nhìn quanh xem người kia đâu, nhưng anh ta đã lặn mất hút vào đám đông.

Một lát sau, chiếc xe quay đầu, chạy đi. Tài xế thường mở cửa sau cho hành khách, hỗ trợ xếp dỡ hành lý, rồi chờ chỉ dẫn thêm. Người này không phải tài xế, rõ ràng anh ta không muốn quanh quẩn lâu la để bị nhận ra, đặc biệt là khi có một số lượng cảnh sát hùng hậu như vậy ở khu vực sát bến cảng.

Don Pedro cảm thấy chắc chắn rằng, cho dù IRA đã lập kế hoạch chuyện gì đi nữa, nhiều khả năng nó sẽ diễn ra trong chuyến đi hơn là trước khi tàu Buckingham ra khơi. Khi chiếc xe hơi đã mất dạng, Don Pedro nhập vào hàng người dài, đợi taxi. Ông ta không còn tài xế hay xe hơi nữa. Ông ta vẫn còn tức tối với cái giá mà họ trả cho chiếc Roll-Royce khi khăng khăng đòi tiền mặt.

Cuối cùng, ông ta cũng tới đầu hàng và yêu cầu tài xế taxi đưa ông ta tới ga Temple Meads. Trên chuyến tàu trở về Paddington, ông ta nghiền ngẫm những chuyện mà ông ta định làm ngày hôm sau. Ông ta không định trả nửa số tiền tức 250.000 bảng còn lại, vả lại, ông ta không còn tiền. Ông ta vẫn còn nhưng chỉ có hơn 23.000 bảng trong két sắt, và bốn nghìn bảng tiền bán chiếc xe Roll-Royce nữa. Ông ta đã nghĩ rằng, nếu ông ta có thể trốn khỏi London trước khi IRA hoàn thành phần việc đã thỏa thuận, họ sẽ không thể đuổi theo ông ta tới tận Buenos Aires được.

*

“Đúng anh ta chứ?” Đại tá hỏi.

“Có lẽ thế, nhưng tôi không chắc,” Hartley trả lời. “Hôm nay, có rất nhiều tài xế đội mũ lưỡi trai và đeo kính đen, lúc mà tôi lại gần để nhìn cho rõ thì hắn đã đang nhằm cổng mà đi rồi.”

“Anh có thấy người mà hắn thả xuống không?”

“Nhìn quanh đi, sếp, có thế là bất cứ ai trong số hàng trăm khách lên con tàu này,” Hartley nói, khi ai đó đụng nhẹ vào Đại tá, khi đi qua.

“Tôi rất xin lỗi,” Lord Glenarthur nói, nhấc mũ lên và mỉm cười với Đại tá trước khi ông ta bước lên cầu tàu, vào boong.

*

“Cabin này tuyệt quá,” Sam nói, khi cô bước ra khỏi vòi hoa sen, quấn mình trong chiếc khăn tắm. “Họ đã nghĩ tới tất cả mọi thứ mà một cô gái cần.”

“Đó là bởi vì mẹ anh chắc sẽ kiểm duyệt từng phòng một.”

“Từng phòng ư?” Sam nói với vẻ hoài nghi.

“Tốt hơn là em nên tin vào điều đó. Thật là đáng tiếc vì mẹ đã không nghĩ tới mọi thứ một chàng trai cần.”

“Anh còn có thể muốn gì nữa chứ?”

“Đầu tiên là một chiếc giường đôi. Em không nghĩ là ngủ riêng giường là hơi sớm đối với mối quan hệ của chúng ta sao?”

“Đừng ảo não thế chứ, Seb, chỉ cần đẩy chúng lại gần nhau.”

“Anh ước gì làm được thế thì thật dễ dàng, nhưng chúng được bắt vít gắn sàn rồi.”

“Thế sao anh không dỡ đệm ra và trải xuống sàn,” cô nói, thật chậm rãi, “đặt chúng cạnh nhau và chúng ta sẽ ngủ trên sàn.”

“Anh đã thử rồi, và thậm chí sàn phòng còn không đủ rộng để đặt một tấm đệm, chứ nói gì đến hai tấm.”

“Giá mà anh kiếm đủ tiền để chúng ta ở khoang hạng nhất, vậy thì đã chẳng thành chuyện,” cô nói với một cái thở dài ra chiều não nuột.

“Đến lúc anh kiếm đủ tiền, có lẽ chúng ta sắp ngủ riêng giường thật rồi.”

“Chắc chắn chưa đâu,” Sam nói, đúng lúc chiếc khăn tắm tuột xuống sàn phòng.

*

“Chào buổi tối, thưa Ngài, tên tôi là Braithwaite, và tôi là phục vụ trưởng trên boong tàu này. Tôi xin phép bày tỏ niềm hân hạnh được đón tiếp Quý khách lên tàu. Nếu Quý khách cần gì, dù đêm hay ngày, chỉ cần nhấc điện thoại lên và quay số 100, phục vụ sẽ tới ngay lập tức.”

“Cảm ơn anh, Braithwaite.”

“Ngài có muốn tôi dỡ va-li trong khi Ngài ăn tối không, thưa Ngài?”

“Không, anh tử tế quá, nhưng tôi vừa đi một chuyến mệt mỏi từ Scotland, nên tôi nghĩ tôi sẽ nghỉ ngơi và có lẽ bỏ qua bữa tối.”

“Sẽ làm theo lời Ngài, thưa Ngài.”

“Thực tế thì,” Lord Glenarthur nói, rút ra một tờ năm bảng trong ví mình, “anh có thể bảo đảm không ai làm phiền tôi trước bảy giờ sáng mai không, khi đó, tôi muốn có một tách trà và vài lát bánh mỳ nướng với mứt cam?”

“Bánh mỳ nâu hay trắng thưa Ngài?”

“Bánh mỳ nâu được rồi, Braithwaite ạ.”

“Tôi sẽ treo biển “Không làm phiền” trên cửa phòng và để ông nghỉ ngơi. Chúc ngủ ngon, thưa Ngài.”

*

Bốn người họ gặp nhau trong nhà nguyện của con tàu ngay sau khi họ nhận cabin xong.

Scott-Hopkins nói: “Tôi không nghĩ rằng chúng ta sẽ được ngủ nhiều trong vài ngày tới sau khi đã phát hiện ra chiếc xe đó, chúng ta phải luôn ý thức rằng có hẳn một ổ IRA trên tàu.”

“Tại sao IRA lại quan tâm đến tàu Buckingham, khi mà họ đã gặp đủ rắc rối riêng ở quê nhà rồi?” Hạ sĩ Crann hỏi.

“Bởi vì nếu họ có thể dội một đòn bất thường như đánh chìm tàu Buckingham, đòn đó sẽ giải tỏa tâm lý cho đồng hương của họ trước nhiều rắc rối.”

“Chắc anh không nghĩ rằng…” Hartley bắt đầu.

“Luôn luôn cảnh giác cao độ cho tình huống tệ nhất, và cứ giả sử như đó là âm mưu mà họ đang ấp ủ đi.”

“Ở đâu mà họ có tiền đổ vào hoạt động này nhỉ?”

Từ người đàn ông mà anh phát hiện đang đứng ở sườn bến tàu đó.”

“Nhưng ông ta không lên tàu, mà bắt tàu về thẳng London,” Robert nói.

“Anh có lên tàu không, nếu anh đã biết họ định làm gì?”

“Nếu ông ta chỉ quan tâm đến gia đình Barrington và Clifton, thì ít ra, mục tiêu cũng được khoanh vùng nhỏ lại, bởi vì họ đều ở trên cùng một boong.”

“Không hẳn,” Roberts nói. “Sebastian Clifton và bạn gái cậu ta ở cabin 728. Họ cũng có thể là mục tiêu.”

“Tôi không nghĩ vậy,” Đại tá nói. “Nếu IRA định giết con gái của một quan chức ngoại giao Mỹ, anh có thể chắc chắn rằng mọi nguồn tài trợ từ Mỹ sẽ bay hơi chỉ trong một đêm. Tôi nghĩ chúng ta nên tập trung vào những cabin hạng nhất ở boong số 1, bởi vì nếu họ định thủ tiêu bà Clifton cùng với một hai thành viên gia đình cô ấy, Buckingham sẽ không chỉ đang du hành chuyến đầu tiên mà cũng là chuyến cuối cùng luôn. Với suy nghĩ đó,” Đại tá tiếp tục, “nốt phần còn lại của chuyến đi, chúng ta sẽ đi tuần tra theo ca 4 giờ một. Hartley, anh phụ trách các cabin hạng nhất tới 2:00 đêm. Tôi sẽ nhận bàn giao từ anh lúc đó, và đánh thức anh lúc 6:00 sáng. Crann và Roberts có thể thực hiện tương tự ở hạng cabin thường bởi vì tôi nghĩ cái ổ IRA đó chắc là ở đấy.”

“Chúng ta đang tìm khoảng bao nhiêu người?” Crann hỏi.

“Bọn chúng có ít nhất ba hoặc bốn người trên tàu, trong vai hành khách hoặc nhân viên thủy thủ đoàn. Vì thế nếu anh phát hiện bất kỳ ai anh từng thấy trên đường phố Bắc Ireland, thì đó không phải là trùng hợp đâu. Và hãy đảm bảo việc báo cáo cho tôi ngay lập tức đấy nhé. Chuyện này làm tôi nhớ ra, anh đã tìm ra tên của hành khách đặt hai cabin hạng nhất cuối cùng trên boong số 1 chưa?”

“Rồi, thưa sếp,” Hartley nói. “Ông và bà Asprey, cabin số 5.”

“Cửa hiệu mà tôi sẽ không để vợ tôi bước chân vào trừ khi đi với một gã đàn ông khác.”

“Và Lord Glenarthur ở cabin số 3. Tôi tìm ra ông ta trong danh sách hành khách. Ông ấy đã tám mươi tư rồi, và đã kết hôn với chị gái của Lord Harvey, vậy nên, nữ chủ tịch hẳn phải gọi ông ấy là ‘ông’.”

“Sao trên cửa cabin của ông ta lại treo biển Không làm phiền nhỉ?” Đại tá hỏi.

“Ông ấy bảo với phục vụ là ông ấy mệt rã rời sau chuyến đi dài từ Scotland.”

“Có đúng ông ta đang mệt bây giờ không nhỉ?” Đại tá nói, “Tuy nhiên, chúng ta tốt hơn vẫn nên để mắt tới ông ta, mặc dù tôi không thể nghĩ ra được IRA có thể dùng một người đã tám mươi tư tuổi vào việc gì?”

Cửa mở và họ đều nhìn quanh, thấy cha tuyên úy bước vào. Ông ấy mỉm cười ấm áp với cả bốn người đàn ông, lúc này, đang quỳ gối, sách kinh cầu nguyện giữ trên tay.

“Ta có thể giúp gì không?” Ông ấy hỏi trong khi tiến lên dọc theo lối đi về phía họ.

“Không, cảm ơn cha,” Đại tá nói. “Chúng tôi chuẩn bị rời đi đây.”

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 12 tháng 8 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.