Khi máy bay hạ cánh xuống sân bay Brussels, Giles rất ngạc nhiên thấy Sir John Nocholls, Đại sứ Anh, đang đứng ở bậc thềm bên cạnh một chiếc xe Rolls - Royce.
“Tôi đã đọc bài phát biểu của anh, Sir Giles,” Đại sứ nói khi xe đưa họ ra khỏi sân bay thậm chí trước cả khi bất kỳ hành khách nào khác kịp tới khu kiểm soát hộ chiếu, “và mặc dù các nhà ngoại giao không định đưa ra quan điểm của mình, tôi buộc phải nói rằng tôi thấy bài phát biểu tựa như một hơi thở tươi mới. Tuy nhiên, tôi không chắc Đảng của anh sẽ cảm thấy sao?”
“Tôi khá hy vọng rằng mười một người bọn họ sẽ có chung nhận định giống như ông vậy.”
“À, thì ra họ là đối tượng nhắm đến,” Sir John nói. “Tôi quá chậm nên không bắt kịp thời cuộc rồi.”
Điều ngạc nhiên thứ hai của Giles là khi họ tiến vào bên ngoài Quốc hội châu Âu và có một nhóm lớn các quan chức, nhà báo, và nhiếp ảnh gia đứng đón anh, tất cả đều đang ngóng đợi bài phát biểu quan trọng. Sebastian nhảy ra khỏi ghế trước, mở cửa sau cho Giles, một chuyện mà cậu chưa từng làm trước đây bao giờ.
Chủ tịch Nghị viện châu Âu, Gaetano Martino, bước tới và bắt tay Giles, trước khi giới thiệu anh với đội ngũ của mình. Trên đường đến hội trường, Giles gặp một số nhân vật chính trị hàng đầu châu Âu khác, tất cả đều chúc anh may mắn - và họ không đề cập đến bài phát biểu.
“Chắc anh cũng vui lòng chờ ở đây,” Chủ tịch nói sau khi họ đi lên sân khấu, “tôi sẽ phát biểu lời mở đầu và sau đó nhường chỗ cho anh.”
Giles đã xem lại bài phát biểu của mình lần cuối trên máy bay, chỉ sửa đổi một hai chỗ không đáng kể, cho đến khi anh đưa bài phát biểu cho Sebastian, anh gần như đã thuộc lòng. Giles hé nhìn qua khe những tấm màn đen dài, thấy một nghìn nhà lãnh đạo châu Âu đang chờ nghe anh nói về quan điểm của mình. Lần phát biểu gần đây nhất ở Bristol của anh trong chiến dịch tổng tuyển cử có ba mươi bảy người tham gia, bao gồm cả Griff, Gwyneth, Penny, cô Parish và con chó nòi gốc Tây Ban Nha của cô ấy.
Giles hồi hộp đứng trong cánh gà, lắng nghe ông Martino mô tả mình như một trong số các chính trị gia hiếm có không chỉ nói ra quan điểm của mình mà còn không cho phép các cuộc trưng cầu dân ý gần đây nhất biến thành la bàn đạo đức của họ. Anh gần như nghe thấy Griff nói “Hoan hô! Tuyệt lắm!” giữa những giọng điệu không tán thành.
“.. .và chúng ta sắp được nghe Thủ tướng Anh tương lai phát biểu. Kính thưa Quý vị, xin được giới thiệu Sir Giles Barrington.”
Sebastian xuất hiện ngay bên cạnh Giles, đưa cho anh bài phát biểu của mình và thì thầm, “Chúc may mắn, thưa ngài.”
Giles tiến vào trung tâm bục diễn thuyết trong tiếng vỗ tay kéo dài. Nhiều năm rồi, anh cũng đã quen với ánh đèn nháy của các nhiếp ảnh gia quá nhiệt tình và thậm chí cả tiếng ồn ào của các máy quay truyền hình nhưng anh chưa từng trải qua bất cứ chuyện gì gần giống thế này. Anh đặt bài phát biểu lên bục, lùi lại một bước và chờ cho đến khi các khán giả yên vị trở lại.
“Theo chiều dài lịch sử, chỉ có một vài khoảnh khắc quyết định vận mệnh của một quốc gia,” Giles bắt đầu “và quyết định xin gia nhập Thị trường chung châu Âu của nước Anh chắc hẳn phải là một trong số đó. Đương nhiên, Vương quốc Anh sẽ tiếp tục giữ một vai trò nào đó trên vũ đài chính trị thế giới nhưng đó phải là một vai trò thực tế, một vai trò phù hợp với thực tiễn rằng chúng tôi không còn cai trị một Đế quốc với mặt trời không bao giờ lặn trên lãnh thổ nữa. Tôi cho rằng đã đến lúc nước Anh tiếp nhận thử thách của vai trò mới, song hành cùng với các đối tác mới, tay trong tay như bạn bè hữu ái, ký thác mọi hiềm thù ân oán quá khứ cho lịch sử. Tôi không bao giờ muốn thấy nước Anh dính dáng đến một cuộc chiến tranh châu Âu khác. Thế hệ thanh niên ưu tú nhất của quá nhiều quốc gia đã đổ máu trên đất châu Âu và không chỉ trong năm mươi năm qua, mà trong cả nghìn năm qua. Cùng nhau, chúng ta phải làm cho chiến tranh châu Âu chỉ còn trong những trang sử sách, qua đó, con cháu chúng ta có thể đọc về những sai lầm của chúng ta để tránh dẫm lên vết xe đổ.”
Cứ sau mỗi đợt vỗ tay mới, Giles lại thấy thả lỏng hơn một chút, cho đến khí anh bắt đầu phát biểu đoạn kết của bài diễn văn, anh cảm thấy toàn bộ căn phòng đều đang bị bỏ bùa để nghe say sưa.
“Khi tôi còn nhỏ, Winston Churchill, một người châu Âu thực thụ đã đến thăm trường học của tôi ở Bristol để trao các giải thưởng. Tôi không giành được một giải thưởng nào hết và đó là điều duy nhất mà tôi giống với người đàn ông vĩ đại ấy,” câu chuyện này được hưởng ứng với những tràng cười. “Nhưng cũng chính nhờ bài phát biểu này, ngày hôm đó mà tôi đã đi theo con đường chính trị và cũng vì tôi đã nếm trải cuộc chiến tranh, nên tôi đã tham gia Công Đảng. Sir Wilson đã nói những lời này: Đất nước của chúng ta ngày hôm nay phải đối mặt với một khoảnh khắc lịch sử vĩ đại khác như thế đó, khi mà người Anh một lần nữa lại đứng trước yêu cầu quyết định vận mệnh cho một thế giới tự do. Sir Wilson và tôi có thể phục vụ trong các Đảng phái khác nhau nhưng về điểm này chúng tôi chắc chắn hoàn toàn thống nhất với nhau.”
Giles nhìn lên đông đảo khán giả. Giọng anh vang lên theo từng câu.
“Tất cả chúng ta, những người đang có mặt trong hội trường này ngày hôm nay có lẽ đã đến từ những quốc gia khác nhau nhưng đã đến lúc để chúng ta bắt tay nhau thành một khối không vì các lợi ích cá nhân của riêng chúng ta mà vì lợi ích của nhiều thế hệ chưa sinh ra. Xin hãy cho phép tôi kết thúc bài phát biểu bằng cách nói rằng: Bất kể tương lai có những cản trở nào, quý vị cũng có thể chắc chắn rằng, tôi sẽ cống hiến hết mình cho sự nghiệp này.” Giles bước lùi một bước trong khi tất cả những người ở trong căn phòng đều đứng dậy và phải mất một vài phút sau, anh mới có thể rời khỏi bục phát biểu. Thậm chí ngay cả khi đó anh vẫn bị bao quanh bởi các Nghị sĩ hùng biện, các viên chức, những người có thiện chí trên đường ra khỏi phòng hội nghị.
Sebastian nói, cố tỏ ra bình tĩnh: “Còn khoảng một tiếng nữa là chúng ta phải quay lại sân bay. Còn điều gì mà ngài cần tôi làm không?”
“Hãy tìm một chiếc điện thoại để chúng ta có thể gọi điện về cho Griff và để xem liệu có bất kỳ phản ứng sớm nào đối với bài phát biểu của tôi ở quê nhà không. Tôi muốn chắc rằng đây không phải là một điều tưởng tượng.” Giles nói trong khi đang bắt tay và cảm ơn mọi người vì những lời chúc tốt đẹp, thi thoảng, anh thậm chí còn ký một vài bút tích, một hiện tượng lần đầu khác nữa.
“Khách sạn Palace Hotel ở ngay bên kia đường,” Sebastian nói. “Chúng ta có thể gọi điện cho văn phòng từ đó.”
Giles gật đầu, khi anh tiếp tục tiến trình chậm chạp của mình. Mất thêm hai mươi phút nữa, anh mới quay lại bậc thềm tòa nhà Quốc hội để chào tạm biệt Chủ tịch.
Anh và Sebastian nhanh chóng băng qua đại lộ rộng rãi, tiến vào khách sạn Palace đang tương đối yên bình. Sebastian đưa số điện thoại cho một nhân viên lễ tân để quay số về London. Khi nghe thấy có tiếng nói ở đầu dây bên kia, cô nói: “Tôi sẽ nối máy cho ngài.”
Giles nhặt điện thoại lên, ở đầu dây bên kia có tiếng Griff chào hỏi. “Tôi vừa mới xem bản tin lúc 6:00 trên đài BBC.” Anh ấy nói, “Anh là bản tin chính. Điện thoại không ngừng đổ chuông, vì mọi người đều muốn có tin tức về anh. Khi nào anh quay trở về London, sẽ có sẵn một chiếc xe chờ ở sân bay để đưa anh thẳng tới đài truyền hình ITV, tại đó Sandy Gall sẽ phỏng vấn anh cho bản tin lúc đêm muộn nhưng đừng dây dưa ở đó, bởi vì BBC cũng muốn anh nói chuyện với Richard Dimbleby trên show truyền hình Panorama vào lúc 10:30. Báo chí thật đúng là những kẻ ngoài cuộc chuyên chạy đằng đuôi. Anh đang ở đâu rồi?”
“Tôi chỉ vừa mới bắt đầu lên đường tới sân bay.”
“Không thể nào tốt hơn nữa.”
“Gọi cho tôi ngay khi nào anh hạ cánh nhé.”
Giles đặt điện thoại xuống và cười rạng rỡ với Sebastian.
“Chúng ta cần gọi một chiếc taxi.”
“Cháu không nghĩ thế đâu,” Sebastian nói, “xe của Đại sứ vừa mới đến và nó đỗ ngay bên ngoài, chờ đưa chúng ta tới sân bay.”
Khi cả hai đi qua tiền sảnh của khách sạn, một người đàn ông đưa tay ra và nói, “Xin chúc mừng, Sir Giles. Một màn hùng biện xuất sắc. Hãy hy vọng nó sẽ lật ngược tình thế.”
“Cảm ơn,” Giles nói, và đã thấy Đại sứ đứng cạnh chiếc xe hơi.
“Tên tôi là Pierre Bouchard. Tôi là phó Chủ tịch Cộng đồng Kinh tế châu Âu.”
“Tất nhiên,” Giles nói, ngừng lại để bắt tay. “Tôi biết, Monsieur Bouchard, về tất cả những công việc không mệt mỏi mà ông đã làm để hỗ trợ Anh Quốc đăng ký trở thành thành viên chính thức của EEC.”
“Tôi xin ghi nhận,” ông Bouchard nói. “Anh có thể dành cho tôi một lát để thảo luận một số vấn đề riêng tư không?”
Giles liếc nhìn Sebastion đang xem đồng hồ đeo tay của mình. “Còn 10 phút, không hơn, tôi sẽ đi và báo qua một tiếng với Đại sứ.”
“Tôi chắc là ông cũng biết một người bạn tốt của tôi, Tony Crosland,” ông Bouchard nói khi dẫn lối cho Giles tới chỗ quầy bar.
“Quả thực là như thế. Ngày hôm qua, tôi có gửi cho anh ta một bản sao bài phát biểu để xem trước, tôi chắc là anh cũng đã tán thành. Nội dung là tất cả những gì mà hội Fabien tin tưởng. Ông muốn uống gì?” Bouchard hỏi khi họ bước vào quầy bar.
“Một cốc nước mạch nha, cho nhiều nước.”
Bouchard gật đầu với nhân viên quầy bar và nói, “Tôi cũng muốn một cốc như thế.”
Giles ngồi lên ghế đẩu cao, liếc mắt nhìn quanh căn phòng và phát hiện ra một nhóm những người ủng hộ chính trị đang ngồi trong góc, xem qua các bản sao in của họ, một trong số họ chạm tay lên trán, ra hiệu chào kiểu nhà binh. Giles mỉm cười.
“Điều quan trọng cần phải hiểu là,” ông Bouchard nói, “liệu có phải tướng De Gaulle sẽ làm bất cứ điều gì để ngăn cản nước Anh trở thành thành viên chính thức của Thị Trường Chung không.”
“Cứ bước qua xác tôi đã. Đó là chính xác những lời tôi nhớ được.” Giles nói, cùng lúc anh cầm cốc đồ uống của mình lên.
“Cứ hy vọng rằng chúng ta sẽ không phải đợi lâu đến thế.”
“Làm như thể De Gaulle không thể tha thứ cho nước Anh vì đã chiến thắng trong cuộc chiến tranh.”
“Chúc sức khỏe anh,” Bouchard nói trước khi cạn cốc đồ uống của ông ấy.
“Cạn ly,” Giles nói.
“Ông không được quên rằng De Gaulle cũng có những vấn đề riêng của ông ấy, không chỉ...”
Bất chợt, Giles cảm thấy như anh sắp ngất đến nơi. Anh chộp lấy quầy bar, cố trụ vững, nhưng căn phòng dường như quay cuồng xung quanh. Anh thả rơi chiếc ly, ngã soài và sụp xuống sàn nhà từ trên ghế đẩu.
“Ôi anh bạn thân mến của tôi,” Bouchard nói và quỳ xuống bên cạnh anh ấy. “Anh có sao không?” Ông ấy nhìn lên khi một người đàn ông đang ngồi ở góc phòng vội vã chạy tới tham gia cùng với họ.
“Tôi là bác sĩ,” người đàn ông nói trong khi anh ta cúi xuống nới lỏng cà vạt và mở cúc cổ áo của Giles. Anh ta đặt hai ngón tay lên cổ Giles và vội vã giục người nhân viên quầy bar,”gọi cấp cứu. Anh ta bị đau tim.”
Hai, ba nhà báo vội vã chạy tới chỗ quầy bar. Một trong số họ bắt đầu ghi chú trong lúc người nhân viên quầy bar nhấc điện thoại lên và vội vã quay ba con số.
“Vâng,” một giọng nói vang lên.
“Chúng tôi cần một chiếc xe cấp cứu. Xin nhanh lên, một khách hàng của chúng tôi bị đau tim.”
Bouchard đứng lên. “Bác sĩ,” ông nói với người đàn ông đang quỳ gối bên cạnh Giles. “Tôi sẽ đi ra ngoài, chờ xe cứu thương và dẫn họ vào đúng chỗ.”
“Các vị có biết tên người đàn ông này không?” Một trong số các nhà báo hỏi trong khi Bouchard rời khỏi phòng.
“Không biết,” người nhân viên quầy ba nói.
Tay thợ ảnh đầu tiên chạy tới quầy bar, chỉ vài phút sau đó, trước khi xe cứu thương tới, còn Giles thì phải chịu đựng thêm nhiều ánh đèn chớp ngay cả khi anh không nhận thức được đầy đủ về chuyện đang diễn ra. Khi tin tức lan ra, một vài nhà báo khác từng có mặt ở trong trung tâm hội thảo để lấy những bản sao bài phát biểu vừa được đón nhận nồng nhiệt của Sir Giles Barrington đều bỏ hết điện thoại xuống và chạy sang khách sạn Palace.
Sebastian đang nói chuyện với Đại sứ thì cậu nghe tiếng còi xe cứu thương hú Nhưng không hề nghĩ gì, cho tới khi chiếc xe dừng ở lại ở bên ngoài khách sạn và hai người nhân viên ăn mặc đúng quy cách nhảy ra ngoài, vội vã đẩy xe cáng chạy vào bên trong.
“Cậu không nghĩ là...” Sir John bắt đầu, nhưng Sebastian đã chạy lên các bậc thềm, vào bên trong khách sạn. Cậu dừng lại khi nhìn thấy các nhân viên đẩy xe băng-ca chạy về phía Giles. Chỉ thoáng liếc qua bệnh nhân, Sebastian đã khẳng định được nỗi sợ hãi tệ nhất của mình. Khi họ đặt chiếc xe băng-ca vào phía sau xe cứu thương. Sebastian nhảy vào bên trong, gào lên “Ông ấy là là sếp của tôi,” một trong số các nhân viên gật đầu, trong khi những người khác kéo cửa xe đóng lại.
Sir John lái xe Roll Royce đi theo xe cứu thương. Khi ông đến bệnh viên, ông giới thiệu mình và hỏi lễ tân ở bàn tiếp khác xem Sir Giles Barrington đã được bác sĩ thăm khám chưa.
“Vâng, thưa ngài, anh ấy đang được bác sĩ Clairbert khám trong phòng cấp cứu. Xin ngài vui lòng ngồi đợi, tôi chắc chắn rằng ông ấy sẽ tới và thông báo cho ngài ngay sau khi ông ấy khám xong.”
*
Griff lại bật ti vi lên để kịp xem bản tin lúc bảy giờ trên BBC, hy vọng rằng bài phát biểu của Giles vẫn là bản tin chính.
Giles vẫn là bản tin chính, nhưng Griff phải mất một lúc mới chấp nhận nổi người nằm trên xe băng-ca đó là anh ấy. Griff đổ sụp xuống lưng ghế. Anh đã làm chính trị quá lâu mà vẫn không đoán được rằng Sir Giles Barrington không còn là ứng cử viên vị trí Lãnh tụ Công Đảng nữa.
*
Một người đàn ông đã ở qua đêm trong phòng 437 của khách sạn Palace đưa chìa khóa của mình cho lễ tân, trả phòng và thanh toán hóa đơn bằng tiền mặt. Anh ta bắt taxi đến sân bay, và một giờ sau lên chuyến bay trở về London mà Sir Giles đã đặt trước. Khi đến sân bay London, anh xếp hàng đợi một chiếc taxi, và khi đến đầu hàng, anh ta leo lên ghế sau và nói, “số 44 phố Eaton.”
*
“Tôi bối rối quá, Đại sứ ạ,” bác sĩ Clairbert nói sau khi ông khám cho bệnh nhân của mình lần thứ hai. “Tôi không thấy tim của Sir Giles có vấn đề gì. Trên thực tế, thể trạng của anh ấy rất tốt ở độ tuổi này. Tuy nhiên, tôi chỉ dám chắc chắn khi nào tôi có tất cả các kết quả xét nghiệm trong tay, có nghĩa là tôi sẽ phải giữ anh ấy ở lại qua đêm, chỉ để hoàn toàn đảm bảo.”
*
Giles thống trị mọi trang nhất các tờ báo quốc gia vào sáng hôm sau, đúng như Griff đã hy vọng.
Tuy nhiên, các tiêu đề trong các ấn bản đầu tiên, Bất phân thắng bại (the Express), Mọi lời dự đoán đều sai (the Mirror), Sự ra đời của một chính khách? (The Times) đã nhanh chóng thay đổi. Trang nhất của tờ Daily Mail’s đã tóm tắt một cách cô đọng: Cơn đau tim chấm dứt cơ hội trở thành Lãnh tụ Công Đảng của Sir Barrington.
*
Các tờ báo ngày Chủ nhật đều đăng tải những tiểu sử dài dòng về Lãnh tụ mới của Đảng đối lập.
Bức ảnh chụp Harold Wilson mới lên 8 tuổi, đứng bên ngoài căn nhà số 10 phố Downing trong trang phục ngày Chủ nhật đẹp nhất, đội mũ luỡi trai, choán hết gần như mọi trang nhất.
*
Giles bay trở về London vào sáng thứ Hai, có Gwyneth và Sebastian đi cùng.
Khi máy bay hạ cánh tại Sân bay London, không có lấy một nhà báo, nhiếp ảnh gia hay người quay phim nào chào đón anh ở đó; những bản tin ngày hôm qua. Gwyneth lái xe đưa họ về lại Phố Smith.
“Bác sĩ có dặn dò anh nên làm gì ngay khi về đến nhà không vậy?” Griff hỏi.
Giles nói: “Ông ấy không đề nghị bất cứ điều gì. Ông ấy vẫn đang cố gắng tìm ra lí do gốc đã khiến tôi phải nhập viện.”
*
Chính Sebastian đã chỉ cho bác của mình một bài viết trên trang mười một tờ The Times của một trong những nhà báo đã từng có mặt tại quán bar, khách sạn Palace lúc Giles ngã quỵ xuống.
Matthew Castle đã quyết định ở lại Brussels vài ngày để điều tra thêm, vì ông không hoàn toàn tin rằng Sir Giles đã bị đau tim, mặc dù ông đã chứng kiến toàn bộ sự việc diễn ra trước mắt.
Như ông ấy đã đưa tin: một, Pierre Bouchard, Phó Chủ tịch EEC, đã không đến Brussels để nghe Sir Giles phát biểu vào ngày hôm đó, bởi ông đang tham dự đám tang của một người bạn cũ ở Marseille; hai, nhân viên bar đã gọi cấp cứu, chỉ quay ba số điện thoại, và không báo địa chỉ cụ thể cho người ở đầu dây bên kia; ba, bệnh viện St Jean không có hồ sơ về việc ai đó đã gọi xe cấp cứu từ khách sạn Palace, và không thể xác định được hai người nhân viên đã đưa Sir Giles lên xe băng ca; bốn, người đàn ông rời quầy bar để đón xe cấp cứu không quay trở lại, và không ai trả tiền cho hai ly đồ uống; năm, người đàn ông trong quán bar nói rằng anh ta là một bác sĩ và tuyên bố rằng Sir Giles bị đau tim đã biệt tích kể từ đó; và sáu, nhân viên bar không báo cáo công việc vào ngày hôm sau.
Có lẽ đây chỉ là một chuỗi trùng hợp, không hơn không kém, nhà báo gợi ý, nhưng nếu không đúng là vậy, có lẽ nào Công Đảng bây giờ đã có một Lãnh tụ khác?
*
Griff quay trở lại Bristol vào sáng hôm sau, và vì không có cuộc bầu cử nào nữa, ít nhất là trong vòng một năm tới, nên anh dành trọn cả tháng tiếp đó để tiệc tùng.