“Có lẽ mẹ quá kém cỏi để hiểu được bức tranh này thể hiện điều gì chăng?” Emma nói trong khi nhìn kỹ hơn vào bức tranh.
“Có gì để hiểu đâu, Mẹ,” Seb nói. “Mẹ không rõ điểm cốt yếu ở đây rồi.”
“Thế, điểm cốt yếu đó là gì, bởi vì mẹ vẫn nhớ lúc Jessica vẽ người. Những người mẹ nhận ra được.”
“Con bé qua giai đoạn đó rồi, mẹ ạ; giờ nó đang ở trong thời kỳ trừu tượng.”
“Mẹ e rằng, chúng không hơn gì những mảng màu đối với mẹ.”
“Thì bởi vì mẹ không xem tranh với một tâm trí cởi mở. Con bé không còn muốn trở thành Constable hay Turner nữa.”
“Vậy con bé muốn trở thành ai?”
“Jessica Clifton.”
“Cứ cho là con đúng đi, Seb,” Harry nói, và xem kỹ hơn bức vẽ Blob One, “tất cả các họa sĩ, ngay cả Picasso, đều thừa nhận họ bị ảnh hưởng bởi yếu tố bên ngoài. Không biết Jessica đã chịu ảnh hưởng từ ai nhỉ?”
“Peter Blake, Francis Bacon, và em ấy ngưỡng mộ một họa sĩ người Anh tên là Rothko.”
“Mẹ chưa từng nghe nói về bất cứ ai trong bọn họ,” Emma thừa nhận.
“Và có lẽ họ chưa từng nghe nói về Edith Evans, Joan, Sutherland hay Evelyn Waugh, những người mẹ ngưỡng mộ rất nhiều ấy.”
“Harold Guinzburg có một bức tranh của Rothko trong văn phòng mình,” Harry nói. “Ông ấy kể với cha rằng ông ấy phải bỏ ra mười ngàn đô la để mua nó, chuyện đó khiến cha phải nhắc lại cho ông ấy nhớ, nó còn nhiều hơn cả số tiền tạm ứng lần trước của cha.”
“Cha đừng nghĩ vậy chứ,” Sebastian nói. “Một tác phẩm nghệ thuật đáng giá với số tiền ai đó đã trả để sở hữu chúng. Nếu điều đó đúng với sách của ba thì sao lại không thể đúng với một bức tranh được.”
“Thái độ của một nhân viên ngân hàng,” Emma nói. “Mẹ sẽ không nhắc lại với con những gì Oscar Wilde đã nói về chủ đề giá cả và giá trị đâu, sợ rằng con có thể sẽ buộc tội mẹ là cổ hủ.”
“Mẹ không cổ hủ đâu.” Sebastian nói, và choàng cánh tay ôm cô. Emma mỉm cười. “Mẹ ‘cổ đại’ tân tiến thôi.”
“Mẹ sắp bốn mươi thôi,” Emma phản kháng lại, ngước nhìn cậu con trai của mình, đang không ngừng cười phá lên. “Nhưng, đây thực sự là bức tranh đẹp nhất của Jessica sao?” Cô hỏi, chuyển hướng sự chú ý trở lại bức tranh.
“Nó là tác phẩm tốt nghiệp của em ấy, bức vẽ sẽ quyết định liệu em ấy có giành được một chỗ trong khóa sau đại học tại Trường Học Viện Hoàng gia vào tháng Chín này hay không. Và nó có thậm chí có thể khiến em ấy trở thành một hai học sinh nào đó.
“Những bức tranh này có bán không?” Harry hỏi.
“Ồ, có chứ. Triển lãm tốt nghiệp là cơ hội đầu tiên cho rất nhiều họa sĩ trẻ giới thiệu tác phẩm của mình với công chúng.”
“Cha băn khoăn mãi, ai lại đi bỏ tiền ra mua mấy thứ này?” Harry nói, nhìn quanh căn phòng, có tường treo kín tranh sơn dầu, tranh màu nước và các bức họa.
“Các bậc phụ huynh say mê hội họa, em mong là thế,” Emma nói. “Vậy, chúng ta đều phải mua tranh của Jessica chứ, cả con nữa, Seb.”
“Mẹ không cần phải thuyết phục con, mẹ ạ. Con sẽ quay lại đây lúc bảy giờ khi phiên triển lãm bắt đầu cùng sổ chi phiếu sẵn sàng. Con đã chọn bức tranh con muốn mua rồi - Blob One.”
“Con hào phóng quá vậy.”
“Là mẹ không nhận ra đấy chứ, mẹ yêu.”
“Thế còn Picasso tương lai đâu rồi nhỉ?” Emma hỏi, phớt lờ cậu con trai và tìm quanh phòng.
“Có lẽ là ở chỗ bạn trai em ấy.”
“Cha không biết Jessica có bạn trai rồi cơ đấy.” Harry nói.
“Con nghĩ em ấy đang mong giới thiệu cậu ta với mọi người vào tối nay.”
“Vậy, cậu bạn trai này làm gì?”
“Cậu ta cũng là một họa sĩ.”
“Cậu ta ít tuổi hơn hay nhiều tuổi hơn Jessica?” Emma hỏi.
“Cùng tuổi ạ. Cậu ta học cùng lớp em ấy, Nhưng thẳng thắn mà nói lại không cùng thứ hạng với em ấy.”
“Rất khôi hài.” Harry nói. “Con biết tên cậu ta chứ?”
“Clive Bingham.”
“Mẹ đừng có làm căng lên thế, mẹ ạ, rõ ràng là mẹ bốn mươi ba và con hai mươi bốn tuổi, chắc chắn lúc mẹ sinh con, mẹ mới chỉ mười chín tuổi.”
“Nhưng thời trước khác mà.”
“Con băn khoăn không biết ông nội Walter có tán thành với mẹ lúc đó không?”
“Có chứ, ông đã tán thành,” Emma nói, khoác lấy cánh tay Harry. “Ông ngưỡng mộ cha con.”
“Và, mẹ sẽ ngưỡng mộ Clive thôi. Cậu ta thực sự là một gã được đấy, và có phải lỗi của cậu ta đâu nếu cậu ta không có tố chất họa sĩ nhiều lắm, mẹ có thể tự có nhận định của mình,” Sebastian nói, và dẫn cha mẹ mình băng qua căn phòng để họ có thể xem các tác phẩm của Clive.
Harry chăm chú xem bức Chân Dung Tự Họa một lúc lâu trước khi đưa ra ý kiến. “Anh có thể hiểu tại sao mọi người nghĩ rằng Jessica rất tài năng. Bởi vì anh không thể nào tin được có ai lại muốn mua những bức tranh này.”
“May mắn làm sao, cha mẹ cậu ta rất giàu nên chuyện này không thành vấn đề.”
“Nhưng vì Jessica chưa bao giờ quan tâm đến tiền bạc và cậu ta thì chưa bao giờ quan tâm đến tài năng. Vậy thì sức hút ở đây là gì?”
“Với cả vì gần như tất cả các sinh viên nữ cùng khóa đều đã vẽ chân dung cậu ta một lúc nào đó trong ba năm qua, rõ ràng rằng Jessica không phải là người duy nhất cho rằng cậu ta có vẻ ngoài ưa nhìn.”
“Không phải chuyện ngoại hình của cậu ta,” Emma nói, và xem kỹ bức tranh Chân Dung Tự Họa hơn nữa.
Sebastina cười phá lên, “cứ chờ và quan sát xem sao, trước khi mẹ đưa ra nhận định. Mặc dù con nên cảnh báo mẹ rằng, với các tiêu chuẩn của mẹ, mẹ có thể thấy cậu ấy hơi phóng túng một chút, thậm chí là lơ đãng, nhưng như tất cả chúng ta đều biết, Jessica luôn luôn muốn chăm sóc bất kỳ thứ gì lạc lõng mà em ấy tình cờ gặp, có thể bởi vì chính bản thân em ấy cũng làm trẻ mồ côi.”
“Clive có biết rằng nó là con nuôi không?”
“Tất nhiên,” Sebastian nói. “Jessica chưa bao giờ giấu giếm sự thật. Em ấy nói với tất cả những người hỏi em ấy. Ở một ngôi trường nghệ thuật, đó là một phần thưởng thêm, gần như là một huy chương danh dự.”
“Hai đứa chúng nó có sống cùng nhau không?” Emma thì thào.
“Bọn chúng nó đều là sinh viên nghệ thuật, mẹ ạ, vì thế con nghĩ cũng có thể.”
Harry cười phá lên, nhưng Emma vẫn có vẻ sốc.
“Chuyện này có thể khiến mẹ ngạc nhiên, mẹ ạ, Nhưng Jess đã hai mươi mốt rồi, xinh đẹp và tài năng, với cả con dám nói với mẹ rằng Clive không phải là gã duy nhất nghĩ em ấy hơi đặc biệt.”
“Chà, mẹ mong gặp cậu ta quá,” Emma nói. “Và nếu chúng ta không muốn trễ xem buổi trao giải. Chúng ta nên thay đồ đi thôi.”
“Vẫn tiếp tục chủ đề này, mẹ, làm ơn đừng xuất hiện trông như Chủ tịch công ty Hàng hải Barrington vào tối nay nhé, hay là trông như thể mẹ sắp chủ trì cuộc họp Hội đồng Quản trị vậy, bởi vì như vậy sẽ khiến Jessica khó xử.”
“Nhưng mẹ là Chủ tịch công ty Barrington thật.”
“Không phải tối nay, mẹ. Tối nay mẹ là mẹ của Jessica, thế thôi. Vì thế nếu mẹ có một chiếc quần bò, cũ và bạc màu thì càng tốt, thế là ổn lắm rồi.”
“Nhưng mẹ không có chiếc quần jean nào cũ và bạc màu như thế đâu.”
“Thế thì mặc cái gì mà mẹ sắp sửa đem đi bán sôn để làm từ thiện ý.”
“Đồ làm vườn của mẹ thì sao?” Emma nói, không hề che giấu ý châm biếm.
“Hoàn hảo. Với chiếc áo len cũ nhất mà mẹ có thể đút cả bàn tay vào lỗ rách ở khủyu tay nữa ấy.”
“Cha con thì không vấn đề gì,” Sebastian nói. “Cha lúc nào trông chẳng giống như một nhà văn ‘vô công rỗi nghề, đầu bù tóc rối’, thế nên cha phù hợp hoàn hảo với bối cảnh rồi.”
“Mẹ nhắc cho con nhớ nhé, cha con là một trong những tác giả được nể trọng nhất đấy...”
“Mẹ, con yêu cả hai người. Con ngưỡng mộ cả hai người. Nhưng tối nay là của Jessica, làm ơn, đừng làm hỏng nó vì em ấy.”
“Thằng bé nói đúng đấy,” Harry nói. “Anh từng cảm thấy rất phiền về cái mũ mà mẹ anh chọn mang trong ngày trao phần thưởng hơn cả liệu anh có đoạt giải tiếng Latin hay không?”
“Nhưng cha bảo con là, chú Deakins luôn thắng giải tiếng Latin mà.”
“Thì đúng là thế, chú Deakins, bác Giles của con, và cha đều học chung một lớp nhưng giống như Jessica, chú Deakins xếp thứ hạng khác.”
*
“Bác Giles, cháu muốn giới thiệu bạn trai của cháu với bác, Clive Bingham.”
“Chào, Clive,” Giles nói, anh đã cởi bỏ cà vạt và mở cúc cổ áo sơ mi ngay khi vừa bước vào phòng.
“Bác chính là ông bác làm Nghị sĩ đúng chứ ạ?” Clive nói khi họ bắt tay nhau.
Giles bối rối không nói nên lời khi ngước nhìn thanh niên đang mặc áo sơ mi chấm bi màu vàng hở cổ có cổ áo mềm to bản lớn và quần jean ống túm. Nhưng đầu rối bù, tóc vàng nhạt, đôi mắt xanh Bắc Âu và nụ cười hớp hồn đã khiến anh hiểu tại sao Jessica không phải là người phụ nữ duy nhất trong phòng cứ đưa mắt liếc về phía Clive.
“Bác là người giỏi nhất,” Jessica nói, và ôm bác mình thật nồng nhiệt, và lẽ ra bác đã là Lãnh tụ Công Đảng rồi.”
“Bây giờ thì Jessica ạ,” Giles nói. “Trước khi bác quyết định mua bức tranh nào của cháu....”
“Quá muộn rồi,” Clive nói, “nhưng bác vẫn có thể mua một bức của cháu.”
“Nhưng tôi muốn một bức chuẩn của Jessica Clifton để bổ sung vào bộ sưu tập của mình.”
“Vậy thì bác đành phải thất vọng thôi. Phiên giao dịch mở ra lúc 7:00 và tranh của Jessica đã bị hốt hết trong vòng vài phút.”
“Bác không biết nên vui với thắng lợi của cháu hay nên tự trách mình vì đã không đến sớm hơn, Jessica ạ.” Giles nói, và trao cho Jessica một cái ôm thứ hai. “Chúc mừng cháu.”
“Cảm ơn bác, nhưng bác phải xem qua tranh của Clive chút đi, tranh của Clive thực sự đẹp.”
“Đó là lí do mà anh đã không bán được lấy nổi một bức. Sự thật là, ngay cả gia đình anh cũng không mua thêm nữa,” anh ta bổ sung khi Emma, Harry và Sebastian bước vào, và ngay lập tức băng qua phòng, nhập hội cùng bọn họ.
Giles chưa từng thấy em gái mình mặc đồ lạc mốt bao giờ, nhưng tối nay, em ấy nhìn như thể vừa ra khỏi kho chứa đồ. Đổi lại, Harry trông khá bảnh bao. Liệu áo len em ấy mặc có bị bục lỗ nào không biết nữa? Emma đã từng nói với anh rằng trang phục là một trong số ít vũ khí của phụ nữ. Nhưng không phải tối nay... và sau đó, anh đã hiểu ra. “Nền nã đấy,” anh thì thầm.
Sebastian đã giới thiệu cha mẹ mình với Clive và Emma phải thừa nhận rằng cậu ta chẳng có nét nào giống với bức Chân Dung Tự Họa của mình. Ưa nhìn là từ xuất hiện ngay lập tức trong đầu cô, ngay cả khi cái bắt tay của cậu ta có hơi yếu ớt. Cô chuyên sự chú ý vào những bức tranh của Jessica.
“Tất cả những chấm đỏ này có nghĩa là gì vậy?”
“Đã bán.” Clive nói. “Nhưng như cháu đã giải thích với Sir Giles, cô thấy đấy, cháu vẫn chưa phải trải qua tình trạng tương tự này.”
“Vậy là không còn một bức tranh nào của Jessica vẫn đang bán sao?”
“Không còn ạ,” Sebastian nói. “Con đã cảnh báo mẹ rồi mà.”
“Ai đó đang búng vào một cái ly ở góc xa cuối phòng.” Họ đều nhìn quanh và thấy một người đàn ông để râu, ngồi xe lăn đang cố thu hút sự chú ý của mọi người. Anh ta ăn vận xuề xòa với một chiếc áo khoác Nhưng màu nâu và quần dài màu xanh lá. Anh ta mỉm cười với đám người tề tựu đông đủ.
“Kính thưa Quý vị,” anh ta bắt đầu, “Tôi xin phép tranh thủ sự chú ý của quý vị trong giây lát.” Tất cả mọi người ngừng nói chuyện và quay sang đối mặt với người phát biểu. “Chào buổi tối và chào mừng tới Triển lãm Tốt nghiệp Trường Nghệ Thuật Slade thường niên. Tên tôi là Ruskin Spear, và với tư cách Chủ tịch của ban giám khảo, nhiệm vụ đầu tiên của tôi là công bố người đoạt giải trong từng hạng mục: tranh vẽ, tranh màu nước và tranh sơn dầu. Lần đầu tiên trong lịch sử trường nghệ thuật Slade có một sinh viên giành được giải nhất trong cả ba hạng mục.”
Emma háo hức muốn khám phá họa sĩ trẻ tuổi nổi bật đó có thể là ai, để cô có thể so sánh tác phẩm của họ với tác phẩm của Jessica.
“Thành thật mà nói, có thể, sẽ không ai ngạc nhiên, ngoại trừ chính bản thân người giành giải thưởng này, vì học sinh ngôi sao của trường năm nay là Jessica Clifton.”
Emma cười rạng rỡ, tự hào khi tất cả mọi người trong căn phòng vỗ tay, còn Jessica chỉ cúi đầu và nắm chặt tay Clive. Chỉ có Sebastian mới thực sự biết những gì cô phải trải qua. Những con quỷ trong cô ấy, như cách cô gọi. Jessica chuyện phiếm luôn miệng mỗi khi họ ở riêng với nhau, nhưng khi mà cô trở thành trung tâm của sự chú ý, cô chẳng khác nào một con rùa rúc vào mai, hy vọng không ai để ý đến mình.
“Mời Jessica bước lên, tôi sẽ tặng em một tấm séc trị giá 30 bảng Anh và chiếc Cup Munnings.”
Clive huých nhẹ cô một cái, và mọi người vỗ tay khi cô miễn cưỡng bước tới phía trước vị trưởng ban giám khảo, má cô ửng hồng hơn theo mỗi bước chân. Khi ông Spear trao tấm séc và chiếc cúp, chuyện vô cùng rõ ràng là sẽ không có bài phát biếu nhận giải nào hết. Jessica vội vàng trở lại với Clive, người trông rất vui mừng như thể chính anh ta mới là người giành được giải thưởng.
“Tôi cũng xin công bố rằng Jessica đã giành được một suất sau đại học tại Trường Học viện Hoàng gia vào tháng Chín tới đây, và tôi biết rằng các đồng nghiệp của tôi tại Học viện đều đang trông mong cô tham gia cùng chúng tôi.”
“Mẹ thực sự hy vọng rằng những lời tâng bốc này không ‘ăn’ vào đầu con bé,” Emma thì thầm với Sebastian khi cô nhìn hướng về phía cô con gái đang nắm chặt tay Clive.
“Không cần lo lắng về chuyện đó đâu mẹ ạ, em ấy là người duy nhất trong căn phòng này không nhận ra mình tài năng đến mức nào.” Đúng lúc đó, một người đàn ông lịch thiệp đeo nơ lụa đỏ, mặc áo vét có hai hàng cúc trước ngực tới bên cạnh Emma.
“Xin cho phép tôi tự giới thiệu, bà Clifton.” Emma mỉm cười với người lạ mặt, băn khoăn không biết ông có phải là cha của Clive hay không. “Tên tôi là Julian Agnew. Tôi là một nhà môi giới nghệ thuật và tôi chỉ muốn nói rằng tôi ngưỡng mộ các tác phẩm của con gái bà biết bao.”
“Ông thật là tử tế khi nói vậy, ông Agnew. Ông có muốn mua bất kỳ bức tranh nào của Jessica không?”
“Tôi đã mua tất cả, bà Clifton ạ. Lần trước, tôi đã mua như vậy là tranh của một họa sĩ trẻ có tên David Hockney.”
Emma không muốn thừa nhận rằng cô chưa bao giờ nghe nói về David Hockney, và Sebastian chỉ biết về anh ta vì ông Cedric treo nửa tá tranh của anh ta trên tường văn phòng ông ấy, Nhưng đó là vì Hockney cũng quê ở Yorkshire. Sebastian dường như không chú ý nhiều đến ông Agnew, mà như đang mải suy nghĩ chuyện gì đó khác.
“Vậy điều đó có nghĩa là chúng tôi sẽ có một cơ hội khác để mua được một trong số những bức tranh của con gái tôi?” Harry hỏi.
“Hầu như chắc chắn rằng ông sẽ có cơ hội,” ông Agnew nói, “bởi vì tôi đang lên kế hoạch tổ chức một triển lãm cho riêng tác phẩm của nữ họa sĩ Jessica vào mùa xuân tới, đến lúc đó, tôi khá hy vọng rằng, cô ấy sẽ vẽ thêm nhiều bức sơn dầu nữa. Tất nhiên, tôi sẽ gửi thư mời tham dự tối mở triển lãm tới ông và bà Clifton.”
“Cảm ơn ông,” Harry nói, “và lần này, chúng tôi sẽ không đến muộn.”
Ông Agnew cúi chào nhẹ, rồi quay đi và nhắm thẳng ra cửa mà không nói thêm một lời nào nữa, rõ ràng không quan tâm tới bất kỳ một họa sĩ nào khác dù tranh của họ rải khắp các bức tường. Emma liếc thấy Sebastian nhìn ông Agnew khi ông ta đi ngang qua sàn. Rồi cô phát hiện ra người phụ nữ đi bên cạnh nhà môi giới, và hiểu ra tại sao con trai mình lại nín lặng như vậy.
“Giữ lời đấy, Seb.”
Sebastian trông có vẻ ngượng ngùng - một trải nghiệm hiếm hoi khiến Emma thích thú.
“Chà, anh cho rằng, tốt hơn, chúng ta nên đi xem tranh của Clive xem sao,” Harry gợi ý, “biết đâu, chúng ta lại có cơ hội gặp gỡ cha mẹ của cậu ấy.”
“Họ còn chẳng buồn đến đây.” Sebastian nói. “Jess bảo con là họ không bao giờ đi xem tranh của cậu ây.”
“Lạ lùng thế,” Harry nói.
“Buồn nhỉ,” Emma nói.