“Từ trước đến nay, tôi thường được bạn bè nhận xét là thận trọng, nhạt nhẽo và ù lì. Tôi cũng thường nghe thấy mọi người mô tả mình như là một người an toàn. Không ai lôi kéo được tôi. Và đúng là như thế đấy. Ở trường, tôi luôn là người chắn bóng phụ phía sau thủ môn, và chưa bao giờ được mời phát bóng. Trong các vở kịch ở trường, tôi luôn là người cầm giáo mác, và chưa bao giờ là vua, cho tới các kỳ thi, tôi thi qua mọi môn nhưng chưa bao giờ thuộc top 3. Khi mà những người khác có lẽ thấy tự ái, thậm chí cảm thấy bị sỉ nhục với các biệt danh đó, tôi lại thấy như được tán dương. Nếu các vị luôn tự coi bản thân mình là người phù hợp và chính đáng với vai trò trông giữ tiền bạc cho người khác, thì theo ý kiến của tôi, những phẩm chất này là điều nên được trông đợi ở chính các quý vị hơn cả.”
“Khi tôi ngày càng nhiều tuổi, tôi lại càng cẩn trọng hơn, tẻ nhạt hơn nếu có thể, và quả thực đó chính là danh tiếng mà tôi muốn mang theo xuống mồ khi tôi đối mặt với đấng tạo hóa của mình lúc hết đời. Thế nên, có lẽ tất cả những người đang ngồi quanh chiếc bàn này sẽ thấy sốc khi mà giờ đây tôi định gạt sang một bên tất cả những giáo lý nền tảng mà tôi đã giữ gìn suốt một đời, và thậm chí còn kinh ngạc hơn khi tôi mời các quý vị cùng làm như vậy.”
Cả sáu người khác ngồi quanh chiếc bàn đều không ngắt ngang mà chăm chú lắng nghe từng lời ông Cedric Hardcastle thốt ra.
“Với suy nghĩ đó, tôi sẽ nhờ cậy từng người trong số các quý vị giúp sức cho tôi để tiêu diệt một kẻ xấu xa, một gã đồi bại, vô liêm sỉ sao cho khi nào chúng ta xong việc với hắn, hắn sẽ bị đánh cho tan tác đến nỗi không bao giờ còn có thể làm hại bất kỳ ai nữa.”
“Từ xa, tôi có thể quan sát thấy Don Pedro Martinez ngấm ngầm phá hoại một cách có hệ thống hai gia đình tử tế mà tôi có liên hệ với các thành viên của họ. Và tôi phải nói với các quý vị rằng tôi không còn muốn ngồi yên, như Pontius Pilate, giữ bàn tay mình sạch sẽ và mặc cho những kẻ khác tung tác làm điều bẩn thỉu.
“Mặt kia của đồng xu thận trọng, tẻ nhạt và ù lì được khắc hình một nhân vật có danh tiếng vang dội tại Thành London suốt cuộc đời. Bây giờ, tôi định dựa vào danh tiếng đó kêu gọi lòng hữu ái và ân tình mà tôi đã cất giữ như một con sóc trong nhiêu thập kỷ. Với ý nguyện này trong đầu, lần đầu, tôi đã dành đáng kể thời gian lập một kế hoạch tiêu diệt Martinez và gia đình hắn nhưng tôi không thể mong mỏi một kết quả thành công nếu chỉ dựa vào mỗi sức mình.”
Vẫn không ai trong số những người ngồi quanh chiếc bàn đó thoáng nghĩ tới chuyện ngắt lời Chủ tịch ngân hàng Farthings.
“Suốt vài năm qua, tôi đã quan sát phạm vi phá hoại mà người đàn ông này sẵn sàng đổ xuống đầu gia đình Clifton và Barrington, những người cũng có mặt tại đây ngày hôm nay. Tôi đã tận mắt chứng kiến hắn cố tình tác động tới một khách hàng tiềm năng của ngân hàng, ngài Morita, Chủ tịch công ty Sony International, bằng cách loại Farthings ra khỏi danh sách đấu thầu giành một hợp đồng trọng yếu, không vì một lí do nào khác ngoài chuyện Sebastian Clifton là trợ lý riêng của tôi. Chúng ta đã giành được hợp đồng đó nhưng đó là vì chính ngài Morita đã dám chống lại Martinez, trong khi tôi đã không làm gì cả. Cách đây vài tháng, tôi đọc một bài viết trên tờ The Times liên quan đến một tên Pierre Bouchard bí ẩn nào đó và vụ đau tim lẽ ra không bao giờ xảy ra, tuy nhiên lại khiến Sir Giles Barrington phải rút khỏi cuộc tranh cử chức Lãnh tụ Công đảng, và tôi vẫn không làm gì cả. Mới đây thôi, tôi tham dự đám tang của một cô gái trẻ tài năng xuất chúng, vô tội, người đã vẽ chân dung tôi như các quý vị đều có thể thấy trên tường bên cạnh bàn làm việc của tôi. Trong suốt thời gian cử hành tang lễ của cô ấy, tôi đã quyết định tôi không thể là một người nhạt nhẽo, ù lì thêm nữa, nếu điều đó có hàm ý là phải phá vỡ thói quen cả đời của tôi, vậy thì cứ phá đi.”
“Trong nhiều tuần qua, khi mà Don Pedro Martinez không để ý đến chuyện tôi làm gì, tôi đã nói chuyện một cách tự tin với các giám đốc ngân hàng, các nhà môi giới chứng khoán, và các tư vấn tài chính của hắn ta. Tất cả bọn họ đều cho rằng họ đang giao dịch với một kẻ đồng loại ù lì từ ngân hàng Farthings, người có lẽ sẽ không bao giờ dám vượt quá thẩm quyền của mình, chưa nói đến dám làm ‘quá trớn’. Tôi phát hiện ra rằng suốt nhiều năm, Martinez, một kẻ cơ hội đã vài lần làm liều, đồng thời coi thường pháp luật. Để kế hoạch của tôi đi đến thành công, đòn tấn công sẽ tập trung vào thời điểm hắn làm liều quá trớn. Mặc dù vậy, nếu chúng ta định hạ gục hắn trong ván bài của chính hắn, chúng ta đôi lúc có thể cần phải chấp nhận rủi ro riêng về phía chúng ta.
Quý vị sẽ để ý rằng tôi đã mời một người khác tham gia cùng chúng ta ngày hôm nay, người có cuộc sống chưa bị vấy bẩn bởi gã này. Con trai tôi, Arnold là một luật sư biện hộ ở tòa tối cao,” Cedric nói, gật đầu với bản sao trẻ tuổi hơn của ông đang ngồi bên phía tay phải, “và cũng như tôi, anh ta cũng được coi là một ‘bàn tay cẩn trọng’, đó là lí do vì sao tôi đã mời anh ta giữ tư cách là người đưa đường và gìn giữ lương tâm tôi. Bởi vì nếu, dù là lần đầu trong đời tôi, tôi định lách luật tới cùng, tôi sẽ cần ai đó đại diện cho tôi để có thể vẫn giữ được tính khách quan, sự vô tư và bám trụ lập trường. Cứ coi như, con trai tôi sẽ giữ chức năng là kim chỉ nam về đạo đức cho tôi.
Bây giờ, tôi sẽ bảo anh ta tiết lộ những dự tính của tôi để các quý vị hoàn toàn nắm rõ các rủi ro mà mình có thể phải chịu nếu các quý vị quyết định tham gia kế hoạch mạo hiểm này cùng tôi. Arnold, xin mời.”
“Thưa quý vị, tôi tên là Arnold Hardcastle, và cha tôi tuyệt vọng cùng cực khi tôi chọn làm một luật sư hơn là trở thành một chủ ngân hàng. Khi nghe ông nói, tôi cũng giống như ông, là một ‘bàn tay cẩn trọng’, tôi coi đó là một lời ngợi khen, bởi vì nếu muốn kế hoạch hành động này thành công, thì từng người trong chúng ta đều phải thành công. Sau khi nghiên cứu dự luật tài chính mới nhất của chính phủ, tôi tin rằng tôi đã tìm ra cách để kế hoạch của cha tôi hiệu quả, mà vẫn không vi phạm quy định pháp luật, đương nhiên không tính đến tinh thần của nó. Ngay cả với điều kiện đó, tôi đã vướng phải một vấn đề có thể khó mà giải quyết được. Cụ thể là chúng ta cần phải tìm ra một cá nhân mà không ai xung quanh chiếc bàn này đã từng chạm mặt nhưng lại là người cuồng nhiệt đưa Don Pedro Martinez ra trước công lý hệt tất cả các quý vị.”
Mặc dù vẫn không ai lên tiếng, anh luật sư đã được chào đón với vẻ ngờ vực.
Arnold Hardcastle tiếp tục: “Nếu không thể tìm ra được người đàn ông hoặc phụ nữ đó, tôi khuyên cha tôi buông bỏ toàn bộ ý tưởng và để các quý vị tự đi con đường riêng của mình, biết rằng các quý vị có thể phải tiếp tục sống trong sự đề phòng nốt quãng đời còn lại, không chắc Martinez sẽ ra đòn tiếp theo vào lúc nào hay ở đâu.” Luật sư đóng tập tài liệu lại. “Nếu quý vị có bất kỳ câu hỏi nào, tôi sẽ cố gắng giải đáp.”
“Tôi không có câu hỏi nào,” Harry nói, “nhưng tôi thấy sao có thể tìm thấy một người theo điều kiện đưa ra đó được đây. Tất cả những người tôi quen đã từng chạm mặt Martinez đều ghét cay ghét đắng gã đó như tôi, và tôi đoán rằng mọi người xung quanh chiếc bàn này cũng ở tình trạng tương tự.”
“Em đồng ý.” Grace nói. “Thực tế là, em khá vui sướng vì chúng ta đã rút thăm để quyết định xem ai trong số chúng ta sẽ giết hắn. Em không ngại ở tù vài năm nếu điều đó có nghĩa là chúng ta cuối cũng thoát khỏi con thú khủng khiếp đó.”
“Tôi không thể giúp cô trong trường hợp đó,” Arnold nói. “Tôi chuyên về luật doanh nghiệp không phải luật hình sự, thế nên cô có thể cần phải tìm một luật sư khác. Tuy nhiên, nếu cô quyết định đi theo con đường đó, tôi có một hai cái tên để giới thiệu cho cô đây.”
Emma bật cười lần đầu tiên sau kể từ sau cái chết của Jessica, nhưng Arnold Hardcastle thì không.
“Cháu cược là có ít nhất một tá người ở Argentina đáp ứng những điều kiện đó,” Sebastian nói. “Nhưng, chúng ta đi tìm họ bằng cách nào đây khi mà chúng ta thậm chí còn không biết họ là ai?”
“Và nếu cậu đã tìm thấy họ rồi,” Arnold nói, “cậu có khả năng khiến mục đích kế hoạch của cha tôi thất bại bởi vì nếu kế hoạch hành động này bị đưa ra tòa, cậu không thể chối bỏ rằng cậu không biết đến sự tồn tại của họ.”
Một khoảng im lặng khá lâu khác diễn ra, nhưng cuối cùng đã bị Giles, người vẫn không nói gì cho tới tận lúc này, phá vỡ. “Tôi nghĩ tôi đã gặp một người như thế.” Anh đã thu hút sự chú ý của tất cả mọi người quanh bàn chỉ bằng một câu nói duy nhất.
“Nếu đúng vậy, Sir Giles, tôi cần hỏi anh một số câu hỏi về quý ông đặc biệt đó,” Arnold nói, “và chỉ câu trả lời ‘không’ mới được chấp nhận theo luật định. Nếu câu trả lời của anh, dù chỉ một lần là ‘có’ đối với các câu hỏi của tôi, thì quý ông mà anh đang nghĩ tới trong đầu đó không đủ thích hợp để thực hiện kế hoạch của cha tôi. Rõ chứ ạ?”
Giles gật đầu khi luật sư biện hộ tòa án tối cao mở lại tệp tài liệu ra và Emma bắt chéo ngón tay hình chữ X.
“Anh từng gặp người này”
“Không”
“Anh từng thực hiện bất kỳ giao dịch kinh doanh nào với người đàn ông này, hoặc tự mình đứng ra hoặc thông qua bên thứ ba khác.”
“Không”
“Anh từng nói chuyện qua điện thoại với anh ta.”
“Không”
“Hay từng viết gì đó cho anh ta”
“Không”
“Và cuối cùng, Sir Giles, anh ta từng liên hệ anh khi anh còn giữ tư cách Nghị viên Quốc hội.”
“Không”
“Cảm ơn, Sir Giles, anh đã vượt qua phần đầu của bài kiểm tra với điểm tuyệt đối, nhưng giờ tôi phải tiếp tục hỏi tiếp một chuỗi câu hỏi cũng quan trọng không kém, nhưng lần này, câu trả lời được chấp nhận chỉ là ‘có’.”
“Tôi hiểu,” Giles nói.
“Người đàn ông này có lí do chính đáng để căm ghét Don Pedro Martinez sâu đậm bằng anh?”
“Có, tôi tin anh ta có lí do.”
“Anh ta giàu có bằng Martinez?”
“Gần như chắc chắn vậy.”
“Anh ta có nổi tiếng trung thực và đáng tin cậy?”
“Như tôi biết, có.”
“Cuối cùng, có lẽ quan trọng nhất, anh có nghĩ anh ta sẵn sàng mạo hiểm?”
“Không nghi ngờ gì.”
“Vì anh đã trả lời thỏa mãn điều kiện cho mọi câu hỏi của tôi, Sir Giles, có lẽ anh vui lòng viết tên của quý ông đó lên tờ giấy ghi chú ngay trước mặt anh, và đừng để bất kỳ ai khác quanh bàn này thấy được.”
Giles viết nhanh một cái tên, xé một tờ giấy ra khỏi tập, gấp lại và chuyển cho luật sư, anh ta lại tiếp tục chuyển qua cho cha mình.
Cedric Hardcastle mở nếp gấp của tờ giấy, cầu nguyện ông chưa bao giờ gặp người đàn ông này trước đó.
“Ba có biết người này không ạ?”
“Chỉ biết qua danh tiếng,” Cedric nói.
“Tuyệt vời. Vậy nếu ông ta đồng ý cùng thực hiện kế hoạch của ba, không ai trong số những người đang ngồi quanh chiếc bàn này vi phạm luật pháp. Nhưng Sir Giles,” anh nói, quay lại phía Quý ngài tôn kính, Nghị sĩ đại diện cho bến tàu Bristol, “anh không được liên hệ với người đàn ông này dù là thời gian nào, và anh không thể tiết lộ tên của anh ta cho bất cứ thành viên nào nhà Barrington hoặc Clifton, đặc biệt nếu họ là cổ đông của Công ty Hàng hải Barrington. Nếu anh vi phạm, tòa có thể quy cho anh tội thông đồng với bên thứ ba, và theo đó, anh vi phạm luật pháp. Anh rõ chưa ạ?”
“Rõ,” Giles nói.
“Cảm ơn anh,” luật sư nói khi anh gom đống giấy tờ lại. “Chúc may mắn, ba,” cậu ta thì thầm, trước khi đóng cặp tài liệu và rời khởi căn phòng mà không nói thêm lời nào.
“Sao anh có thể quá tự tin như thế, anh Giles,” Emma nói ngay khi cửa phòng đã đóng lại sau lưng cậu ấy, “rằng một người đàn ông mà anh chưa từng gặp sẽ tham gia kế hoạch của ông Hardcastle?”
“Sau khi Jessica chôn cất, anh đã hỏi một người khuân vác quan tài, cái người đàn ông đã khóc suốt lúc cử hành tang lễ như thể anh ta mất con gái mình và rồi vội vã rời đi là ai. Và họ cho anh cái tên đó.”
*
“Không có bằng chứng kết tội Luis Martinez đã giết cô gái,” Sir Alan nói, “chỉ có tội phá hủy những bức tranh của cô ấy.”
“Nhưng vân tay của hắn ở trên cán con dao nhíp,” Đại tá nói. “Thế là quá đủ bằng chứng đối với tôi rồi.”
“Cũng như dấu vân tay của Jessica, nên bất kỳ luật sư kha khá nào cũng sẽ gỡ được tội cho hắn ta.”
“Nhưng cả hai chúng ta đều biết rằng Martinez phải chịu trách nhiệm về cái chết của cô ấy.”
“Có lẽ thế. Nhưng đối với tòa án pháp luật thì không giống vậy.”
“Thế là, anh đang bảo với tôi rằng tôi không thể ra lệnh giết hắn sao?”
Đại tá nốc bia ừng ực từ cái vại nửa vại và đổi chủ đề. “Tôi thấy Martinez đã sa thải tài xế riêng của ông ta.”
“Ông ta không sa thải Kevin Raherty. Hắn ta rời đi khi công việc đã hoàn thành, hoặc nếu hắn ta chưa được thanh toán.”
“Vậy lí do lần này là gì?”
“Công việc chắc hẳn đã hoàn thành. Nếu không anh không cần phải bận tâm về chuyện giết Martinez, bởi vì Raherty đã làm việc đó thay anh rồi.”
“Có khả năng nào là Maritnez đã mất hứng thú với việc hủy hoại gia đình Barringtons không?”
“Không đâu. Chừng nào Fisher vẫn còn ở trong Hội đồng, anh có thể chắc chắn Martinez vẫn trả đũa từng thành viên trong gia đình đó, tin tôi đi.”
“Vậy vai trò của Phu nhân Virginia trong toàn bộ chuyện này là gì?”
“Cô ta vẫn không tha thứ được cho Sir Giles vì đã đứng về phía anh bạn Harry Clifton khi xảy ra vụ tranh chấp thừa kế theo di chúc mẹ anh ấy, cố Phu nhân Barrington đã so sánh cô con dâu với con mèo Xiêm, Cleopatra, của bà và mô tả cô ta là một ‘con thú săn mồi quỷ quyệt, gian giảo, kiêu ngạo, chải chuốt, xinh đẹp.’ Khó mà quên nổi.”
“Anh có muốn tôi để mắt đến cô ta luôn không?”
“Không, Phu nhân Virginia sẽ không phạm luật. Cô ta mượn tay kẻ khác làm điều đó thay mình.”
“Vậy điều mà anh định nói là tôi không thể làm gì vào lúc này, ngoài để mắt thật sát đến Martinez và báo cáo lại cho anh.”
“Kiên nhẫn đi Đại tá. Anh có thể chắc ông ta sẽ phạm sai lầm nào đó và khi ông ta mắc lỗi tôi sẽ sẵn lòng dùng đến những kỹ năng đặc biệt của các đồng sự đội anh.” Sir Alan cạn cốc rượu gin và tonic, rồi đứng lên và sải bước ra khỏi quán, không bắt tay cũng không chào tạm biệt. Anh đi bộ nhanh ngang qua Whitehall vào phố Downing và, năm phút sau, đã ngồi lại vào phía sau bàn để làm công việc thường nhật.
*
Cedric Hardcastle kiểm tra số điện thoại trước khi quay. Ông không muốn thư ký của mình biết ông định gọi điện cho ai. Ông nghe thấy tiếng chuông và chờ đợi.
“Công ty Pa-tê cá Bingham. Tôi có thể giúp gì được cho ông đây ạ?”
“Tôi có thể nói chuyện với ông Bingham không?”
“Tôi có thể báo là ai đang gọi tới ạ?”
“Cedric Hardcastle từ Ngân hàng Farthings.”
“Vui lòng chờ máy.”
“Ông nghe tiếng cờ-lích và một lát sau, một tiếng nói có âm giọng nặng gần như của ông cất lên, ‘Một góp bốn vốn, một vốn bốn lời’.”
Cedric nói: “Tôi thấy được tán dương quá, ông Bingham ạ.”
“Ông không nên cảm thấy thế. Ông điều hành một ngân hàng mạnh khủng khiếp.”
“Ông Bingham, tôi cần ...”
“Bob. Không ai gọi tôi là ông Bingham, ngoại trừ nhân viên thu thuế và các phục vụ trưởng vì mong nhận được một khoản tiền boa lớn hơn.”
“Bob, tôi cần gặp anh để bàn chuyện riêng, và tôi rất vui khi được đến vùng Grimsby.”
“Chắc hẳn là chuyện quan trọng, bởi vì không có nhiều người thích đi xa tới tận Grimsby,” Bob nói. “Vì tôi giả định rằng ông không muốn chen chân vào kinh doanh pa-tê cá, tôi có thể hỏi chuyện về chủ đề gì không?”
Cedric tẻ nhạt và ù lì có lẽ đã muốn nói rằng ông muốn bàn bạc vấn đề trực tiếp hơn là trên điện thoại, “Ông Bingham ạ,” Cedric liều lĩnh mới tái tạo đã lại nói, “Bob, ông chịu mất cái gì để có thể hạ nhục và đuổi cổ Phu nhân Virginia đi?”
“Nửa gia sản của tôi.”