Phía Sau Một Mong Ước

Lượt đọc: 19 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
48

❊ ❊ ❊

Don Pedro đã dậy dù mới chỉ hai giờ đêm, không phải bởi vì ông ta không ngủ được.

Mặc quần áo xong, ông ta gói ghém một túi hành lý để đồ qua đêm và xuống cầu thang vào phòng làm việc. Ông ta mở két sắt, lấy ra 23.645 bảng còn lại, bỏ vào trong túi đồ. Ngân hàng giờ đã sở hữu cả căn nhà và toàn bộ trang bị bên trong, cũng như đồ nội thất và phụ kiện lắp đặt. Nếu họ hy vọng ông sắp thanh toán phần thấu chi còn lại, anh Ledbury có lẽ sẽ được hoan nghênh đến Buenos Aires một chuyến, tại đó, anh ta sẽ nhận được câu trả lời chỉ gồm hai từ.

Ông ta lắng nghe tin tức đầu buổi sáng trên đài phát thanh, không thấy nhắc đến tàu Buckingham ở phần điểm tin chính. Ông ta tin chắc rằng ông ta có thể lén trốn khỏi đất nước này từ lâu trước khi bọn họ nhận ra điều đó. Ông liếc nhìn ra ngoài cửa sổ, và nguyền rủa khi ông thấy mưa nặng hạt dội không ngớt xuống vỉa hè, sợ rằng phải mất một lúc lâu, ông ta mới kiếm được một chiếc taxi.

Ông ta tắt đèn, bước ra ngoài, đóng cửa căn nhà số 44 phố Eaton lần cuối. Ông ta nhìn tới nhìn lui con đường, không sáng sủa chút nào, và sướng rơn khi thấy một chiếc taxi vừa bật biển Chờ Khách, chạy về phía ông ấy. Don Pedro giơ tay lên, chạy ra ngoài trời mưa và nhảy vào ghế sau xe taxi. Khi ông ta kéo cửa đóng lại, ông ta nghe thấy một tiếng cạch.

“Sân bay London,” Don Pedro nói, ngồi thọt lỏm hẳn vào ghế sau.

“Tôi không nghĩ vậy,” tài xế nói.

*

Một người đàn ông khác, chỉ cách Harry hai cabin, cũng thức lâu lắm rồi, nhưng, ông ta không cố ngủ lại. Ông ta chuẩn bị vào việc của mình.

Ông ta leo ra khỏi giường lúc 2:59 sáng, hoàn toàn thư giãn, hoàn toàn tỉnh táo, đi tới cái thùng lớn ở chính giữa cabin, nâng nắp mở ra. Ông ta ngần ngừ một lát, rồi bật công tắc đúng như chỉ dẫn, khởi động quy trình một chiều, không hủy được. Sau khi chắc chắn rằng chiếc kim giây màu đen lớn đang dịch chuyển, 29:59, 29:58, ông ta nhấn một nút ở sườn đồng hồ đeo tay của mình và hạ nắp cái thùng xuống. Sau đó, ông ta nhặt lấy cái túi hành lý nhỏ chứa đủ mọi thứ ông ta cần bên cạnh giường, tắt đèn, mở cửa cabin chậm rãi và chăm chú quan sát trong ánh sát lờ mờ ngoài hành lang. Ông ta đợi một chút cho tới khi đôi mắt điều tiết. Khi ông ta chắc chắn không có ai xung quanh, ông ta bước vào hành lang và khẽ khàng đóng cửa lại.

Ông ta rón rén đặt một chân xuống tấm thảm dày dặn, màu xanh hoàng gia và bước nhẹ nhàng, âm thầm xuôi xuống hành lang, tai điều tiết để nhận biết những âm thanh lạ lùng, khẽ khàng nhất. Nhưng ông ta không nghe thấy gì ngoài nhịp động cơ khe khẽ vì con tàu đang quạt nước đều trên vùng biển lặng. Ông ta dừng lại ở chiếu nghỉ cầu thang lớn. Đèn hơi sáng hơn ở trên cầu thang, Nhưng vẫn không thấy bóng người nào. Ông ta biết phòng chờ hạng nhất là một khoang tàu bên dưới và ở góc xa căn phòng, có một tẩm biển treo đề: Phòng Vệ Sinh Nam.

Không ai vượt trước ông ta trong khi ông ta đi xuống cầu thang lớn, nhưng khi ông ta vào phòng đợi, ông thấy ngay một người đàn ông vạm vỡ ngồi thụp trong một cái ghế bành tiện nghi, chân vắt xiên xẹo, nhìn như thể anh ta đã tận dụng ưu đãi và ngốn sạch các đồ uống có cồn miễn phí dành cho khách hạng nhất trong đêm đầu tiên trên chuyến tàu đầu tiên này.

Ông ta len lén đi qua người hành khách đang ngủ vật vạ, ngáy vo vo, mà không làm kinh động, rồi tiếp tục về phía tấm biển ở góc xa cuối phòng. Khi ông ta bước vào phòng vệ sinh, ông ta thậm chí cũng bắt đầu nghĩ như họ, một chiếc đèn bật lên, khiến ông ta ngạc nhiên. Ông ta lưỡng lự một lát rồi nhớ ra đó chỉ là một cải tiến đáng tự hào khác của con tàu như ông đã đọc trong tập quảng cáo bóng loáng. Ông ta bước tới bồn rửa mặt, và đặt chiếc túi xách theo lên mặt đá cẩm thạch, mở khóa, rồi bắt đầu lôi ra đủ loại hóa mỹ phẩm dạng lỏng, dung dịch hóa trang, và phụ kiện để gỡ bỏ lớp mặt nạ: một chai dầu, một dao cạo sắc lẹm, một chiếc kéo, một chiếc lược và một lọ kem bôi mặt hiệu Pond là đủ để hạ màn đêm công chiếu đầu tiên của ông ta.

Ông ta xem đồng hồ đeo tay, vẫn còn hai mươi bảy phút, ba mươi giây nữa mới đến giờ một tấm màn khác kéo lên, và đến lúc đó, ông ta đã là một phần trong đám đông hoảng loạn rồi. Ông ta vặn nắp chai dầu, vỗ nhẹ lên mặt, cổ và trán. Một lát sau, ông ta cảm thấy bỏng rát đúng như thợ hóa trang đã cảnh báo. Ông ta từ từ gỡ bỏ miếng độn da đầu có gắn tóc giả màu trắng trán hói, rồi đặt xuống cạnh bồn rửa mặt, ngừng lại, nhìn vào chính mình trong gương, hài lòng khi thấy lại mái tóc gợn sóng, đỏ, dày của mình. Tiếp theo, ông ta lột bỏ đôi gò má ửng đỏ như thể ông ta đang gỡ bỏ thạch cao ra khỏi vết thương mới lành lại, và cuối cùng, phải dùng đến chiếc kéo, ông ta mới cắt sâu vào chiếc cằm chẻ đôi mà thợ hóa trang đã rất tự hào.

Ông ta xả nước ấm đầy bồn và chà mặt, loại bỏ bất kỳ dấu hiệu còn lại nào của mô sẹo, keo dính, hoặc màu sắc vẫn còn bám tại chỗ. Sau khi lau khô mặt, làn da vẫn có cảm giác hơi ráp ở những chỗ đó, vì thế ông ta bôi một lớp kem lạnh Pond lên mặt để hoàn thành quá trình biến đổi.

Liam Doherty 52 nhìn chính hắn trong gương, thấy rằng mình đã xóa đi năm mươi năm tuổi trong vòng chưa đầy hai mươi phút; ước mơ của mọi phụ nữ. Hắn nhặt cái lược lên, chải lại mái tóc đỏ hất ngược lên trán, và rồi đặt những gì làm nên hình ảnh của Lord Glenarthur còn lại vào túi, và bắt đầu trút bỏ bộ đồ của một quý ông.

Hắn bắt đầu bằng việc tháo chiếc cúc đinh tán trên cổ áo trắng cứng cựa kiểu Van Heusen, để lại một lằn mảnh màu đỏ quanh cổ; giật mạnh chiếc cà vạt kiêu Etonian kiểu cũ và thả chúng vào túi. Hắn thay chiếc áo sơ mi lụa trắng bằng một chiếc áo cotton màu xám và một chiếc cà vạt dây mảnh mà tất cả những chàng trai trên đường Falls hiện đang mặc. Hắn tháo đôi dây đeo quần màu vàng ra, kệ chiếc quần tây rộng thùng thình màu xám sụp thành một đống trên sàn, cùng với cái bụng giả vốn chỉ là một tấm đệm và sau đó cúi xuống cởi dây buộc trên đôi giày leo núi bằng da màu đen của Glenarthur, vẩy giày ra khỏi chân và nhét cả vào trong cái túi. Hắn lấy một cái quần ống túm dáng thanh mảnh vừa vặn, mốt nhất và không thể nín cười khi mặc chúng lên; không có dây đeo, chỉ có một thắt lưng bằng da mỏng mà anh ta mua ở đường Carnaby khi anh ta ở London nhân một công việc khác. Cuối cùng, hắn xỏ chân vào một đôi giày loafer da đanh màu nâu không bao giờ có cơ hội đặt lên một tấm thảm hạng nhất. Hắn nhìn vào trong gương, thấy lại chính mình.

Doherty xem đồng hồ đeo tay. Hắn còn mười một phút bốn mươi mốt giây để đến nơi trú ẩn an toàn trong cabin mới của mình. Không còn thời gian để lãng phí, bởi vì nếu như hắn ta vẫn còn ở boong hạng nhất khi quả bom phát nổ, thì sẽ chỉ có một kẻ tình nghi duy nhất.

Hắn nhét lại tất cả các loại hóa mỹ phẩm và lọ chất hóa trang vào túi, kéo khóa lại và nhanh chóng đi ra, thận trọng mở cửa và quan sát phòng đợi. Không thấy ai ở cả hai hướng. Ngay cả người đàn ông say rượu cũng đã biến mất. Hắn nhanh chóng sải bước qua chiếc ghế trống, nơi chỉ còn lại vết lõm hằn sâu với dáng dấp một cơ thể cho thấy rằng có ai đó mới vừa ngồi đó xong.

Doherty vội vã băng qua phòng đợi, tới cầu thang lớn; một hành khách khoang hạng hai ở trong khu vực dành cho khách khoang hạng nhất. Hắn bước liên tục cho đến khi tới được khu vực phân giới với sàn tàu thứ ba. Khi trèo qua sợi xích đỏ tách biệt các sĩ quan ở các cấp bậc khác, lần đầu tiên hắn thả lỏng tâm thái, vẫn chưa an toàn, nhưng chắc chắn đã ra khỏi phạm vi sát thương. Hắn bước lên một tấm thảm màu xanh lá cây và rảo bước xuôi theo một cầu thang hẹp hơn thêm bốn nhịp nữa, cho đến khi về tới boong tàu có một cabin khác đã đợi sẵn hắn ta ở đó rồi.

Hắn đi tìm cabin 706. Vừa đi qua cabin 726 và 724 thì hắn thấy có một người đàn ông vui chơi thâu đêm suốt sáng đang cố gắng tra chìa vào ổ khóa nhưng không được. Đó có phải là cabin riêng của gã không, cũng chưa biết chừng? Doherty quay đầu đi khi hắn đi ngang chỗ người đàn ông, không phải vì gã chơi bời đó sẽ có thể nhận diện ra hắn mà còn để tránh bất kỳ ai khác khi chuông báo thức tắt.

Khi đến cabin 706, hắn mở khóa cửa và bước vào trong. Hắn xem đồng hồ đeo tay: bảy phút, bốn mươi ba giây nữa, tất cả mọi người sẽ bị dựng dậy. Tuy nhiên, giờ họ đang say giấc. Hắn trườn ngang giường của mình và nhấc cái gối lên để tìm một tấm hộ chiếu mới tinh và một tấm vé mới đổi thân phận hắn từ Lord Glenarthur sang Dave Roscoe, 47 Napier Drive, Watford. Nghề nghiệp: họa sĩ và nghệ nhân trang trí.

Hắn gục xuống giường và liếc nhìn đồng hồ: sáu phút mười chín giây, mười tám, mười bảy; thừa thời gian. Ba đồng bọn của hắn cũng sẽ thức trắng chờ đợi, nhưng chúng sẽ không bắt chuyện với nhau lần nữa cho đến khi tất cả gặp nhau tại quán Volunteer trên đường Falls để cùng thưởng thức vài vại bia Guinness. Chúng sẽ không bao giờ nói chuyện ở chỗ đông người về đêm nay, bởi vì sự vắng mặt của chúng khỏi những nơi thường xuyên lui tới tại tây Belfast sẽ lộ ra và khiến chúng bị nghi ngờ trong nhiều tháng, thậm chí có thể là trong nhiều năm tới. Hắn nghe thấy tiếng đập mạnh vào một cánh cửa ở phía dưới hành lang, và đoán rằng cuối cùng gã chơi bời kia cũng đã bỏ cuộc.

Sáu phút, hai mốt giây...

Vẫn là những lo lắng giống nhau mỗi lần chờ đợi. Mình có để lại bất kỳ manh mối nào nhắm thẳng vào mình không? Mình có mắc lỗi lầm nào khiến toàn bộ kế hoạch đi đến thất bại không và biến mình thành trò cười khi quay về không? Hắn ta không thể nào thả lỏng cho tới khi hắn đã ở trên một cái thuyền cứu sinh và tốt hơn thì nên là một con tàu khác đang nhắm về cảng.

Năm phút, mười bốn giây...

Hắn biết những đồng hương, những người lính của mình cũng đang trong tình cảnh tương tự, cũng chỉ đang lo lắng như hắn bây giờ. Đợi chờ luôn luôn là phần việc tệ nhất, ngoài tầm kiểm soát, không còn có thể làm gì được nữa.

Bốn phút, mười một giây...

Còn tệ hơn cả một trận bóng đá khi mà đội bạn đang dẫn trước một - không nhưng bạn biết đội bên kia mạnh hơn và thừa khả năng ghi bàn ở những phút bù giờ. Hắn nhớ lại chỉ thị của chỉ huy khu vực: khi chuông báo thức tắt, hãy đảm bảo anh là một trong số những người đầu tiên có mặt trên boong tàu, và là người đầu tiên xuống thuyền cứu hộ đúng giờ này ngày mai, họ sẽ lùng sục bất kỳ ai dưới ba lăm tuổi, nói giọng Ireland vì thế ngậm miệng lại, các chàng trai ạ.

Ba phút và bốn mươi giây... ba mươi chín...

Hắn nhìn chằm chằm ra cửa cabin và tưởng tượng điều tồi tệ nhất có thể xảy ra. Quả bom không nổ, cánh cửa bật tung ra, và một tá, có khi nhiều hơn, toàn cảnh sát hung dữ ập vào khống chế, dùi cui vụt khắp mọi hướng, bất kể bao nhiêu cú đập trúng hắn. Nhưng tất cả những gì hắn nghe thấy là tiếng đập nhịp nhàng của động cơ khi con tàu Buckingham vẫn tiếp tục hành trình vượt Đại Tây Dương êm ái tới New York. Một thành phố mà con tàu không bao giờ cập bến.

Hai phút ba mươi tư giây.. . ba mươi ba ...

Hắn bắt đầu tưởng tượng cảnh hắn quay lại đường Falls sẽ như thế nào. Những thanh niên trẻ mặc quần âu ngắn sẽ ngước nhìn đầy tôn sùng khi hắn đi qua chúng trên phố, tham vọng duy nhất của chúng là được giống như hắn, khi chúng lớn lên. Người anh hùng đã thổi bay tàu Buckingham chỉ vài tuần sau khi Nữ Thái hoàng Anh đặt tên. Không đếm xỉa đến những sinh mệnh vô tội đã chết; không có sinh mạng vô tội nào cả, một khi người ta tin theo một sự nghiệp. Thực tế, hắn chưa bao giờ gặp gỡ bất kỳ hành khách nào trong các cabin ở sàn tàu hạng trên. Hắn sẽ đọc về tất cả bọn họ trên báo ra ngày mai, và nếu hắn làm việc của mình không sai sót, sẽ không ai đề cập đến tên hắn trên đó.

Một phút, hai mươi hai giây... hai mươi mốt...

Đến giờ này, còn có thể xảy ra chuyện gì ngoài tính toán nữa đây? Liệu cái thiết bị được chế tạo trong một phòng ngủ trên gác ở khu Dungamon đó có làm hắn thất vọng vào phút chót không? Liệu hắn có phải chịu đựng sự im lặng của thất bại không?

Sáu mươi giây...

Hắn bắt đầu thì thầm từng con số.

“Năm mươi chín, năm mươi tám, năm mươi bảy, năm mươi sáu...”

Có lẽ nào người đàn ông say rượu thõng thượt trên ghế ở phòng chờ đã đợi hắn ta suốt thì sao? Bây giờ, có lẽ họ đang trên đường đến cabin của hắn chăng?

“Bốn mươi chín, bốn mươi tám, bốn mươi bảy, bốn mươi sáu...”

Lọ hoa loa kèn có bị thay thế, bị vứt đi, bị đưa ra chỗ khác không? Có lẽ nào bà Clifton bị dị ứng phấn hoa?

“Ba mươi chín, ba mươi tám, ba mươi bảy, ba mươi sáu...”

Phải chăng họ đã mở khóa phòng Lord Glennarthur và tìm thấy chiếc thùng đang mở nắp?

“Hai mươi chín, hai mươi tám, hai mươi bảy, hai mươi sáu...”

Phải chăng bọn họ đang lùng sục cả con tàu để tìm người đàn ông đã lẻn ra khỏi nhà vệ sinh phòng chờ boong hạng nhất?

“Mười chín, mười tám, mười bảy, mười sáu..

Phải chăng bọn họ...hắn bám vào cạnh giường, nhắm mắt lại và bắt đầu đếm thành tiếng.

“Chín, tám, bảy, sáu, năm, bốn, ba, hai, một...”

Hắn ngừng đếm, mắt mở to. Không có gì xảy ra. Chỉ có sự im lặng lạ lùng luôn theo sau thất bại. Hắn cúi đầu và cầu nguyện một vị Thần mà hắn vốn không tin và ngay lập tức, một tiếng nổ khủng khiếp kéo đến, đến nỗi hắn bị quăng đập vào tường như chiếc lá trong cơn bão. Hắn loạng choạng đứng lên và mỉm cười khi hắn nghe thấy tiếng la hét. Hắn chỉ mỗi băn khoăn không biết có bao nhiêu hành khách boong trên đó có khả năng sống sót.

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 12 tháng 8 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.