8:53, sáng thứ Hai.
Diego Martinez xem đồng hồ đeo tay. Gã không thể chờ đợi lâu hơn. Gã nhìn tới nhìn lui hành lang đông nghẹt để chắc rằng Trưởng tàu không có trong số đó, rồi kéo cửa sổ xuống, với tay ra ngoài, nắm lấy tay cầm và mở cửa. Gã nhảy xuống khỏi tàu, và đáp xuống đường ray.
Ai đó hét lên, ‘Anh không thể làm thế!”
Gã đã không lãng phí thời gian cho thấy gã đã làm thế rồi.
Gã bắt đầu chạy về phía nhà ga sáng rực, gã chắc phải chạy một, hai trăm thước mới tới được sân ga lờ nhờ trước mắt. Gã không sao thấy được vẻ hoảng hốt trên khuôn mặt của những hành khách đang chăm chăm nhìn ra ngoài cửa sổ toa tàu khi gã chạy vụt qua bọn họ.
“Chắc hẳn phải là chuyện sinh tử,” một trong số bọn họ khơi ra.
Diego tiếp tục chạy cho tới khi gã tới được đầu mút của sân ga. Gã rút ví ra, chân không dừng bước, và rút vé ra rất lâu từ trước khi tới rào chắn. Nhân viên soát vé nhìn gã và nói, “Tôi được báo là tàu The Night Scotsman không đến trong ít nhất mười lăm phút nữa.”
“Bốt điện thoại gần nhất ở đâu?” Diego gào lên.
“Ngay đằng kia thôi,” nhân viên soát vé nói, chỉ tay ra một hàng bốt màu đỏ. “Làm sao mà không thấy cho được.”
Diego lao vút qua phòng đợi lớn của nhà ga, cố nắm lấy một nắm tiền xu trong túi quần trong khi vẫn đang chạy. Gã dừng lại bên ngoài sáu bốt điện thoại, ba bốt đã có người. Gã kéo cửa mở ra và kiểm số tiền xu của mình, nhưng gã không có bốn xu nào cả; một cú bắn không tới đích.
“Tin mới đón đọc đi!”
Gã quay qua quay lại, phát hiện ra một cậu bé bán báo, và bắt đầu chạy về phía nó. Gã đi thẳng tới đầu một hàng người dài, đưa cho chú bé nửa cua-ron (5 shilling) và nói, tôi cần một xu.”
“Chắc rồi, thưa ngài,” cậu bé bán báo nói, cứ tưởng anh đang mót đi vệ sinh ghê gớm, và nhanh chóng đưa cho anh ta một xu.
Diego lao ngược trở lại bốt điện thoại và không nghe cậu ta nói, “Đừng quên tiền lẻ của anh, thưa anh,” và “Thế còn báo của anh thì sao nhỉ?” Anh mở cửa một bốt, thấy ngay dòng chữ, KHÔNG HOẠT ĐỘNG. Gã xô cửa vào bốt điện thoại bên cạnh vừa đúng lúc một phụ nữ khi đang mở cửa, khiến cô ta giật thót mình. Gã nhấc điện thoại lên, bỏ bốn xu vào cái hộp màu đen và quay số CITY 416. Một lát sau, gã nghe thấy tiếng chuông đổ.
“Nhấc máy đi, nhấc máy đi, nhấc máy đi!” Gã gào lên. Cuối cùng một giọng nói cũng cất lên trên đường dây.
“Capel và Công ty. Tôi giúp gì được cho quý khách?”
Diego nhấn nút A và nghe tiếng những đồng xu rơi vào hộp. “Nối máy cho tôi gặp anh Alexander.”
“Anh Alexander nào ạ, A., D. hay W.?”
“Giữ máy,” Diego nói. Anh đặt ống nghe xuống mặt trên cùng của hộp điện thoại, lấy ví ra, rút danh thiếp của anh Alexander và nhanh chóng nhấc điện thoại trở lại. “Anh vẫn ở đó chứ?”
“Vâng, thưa quý khách.”
“David Alexander.”
“Anh ta không nhận điện thoại được ngay lúc này. Tôi có thể nối máy cho anh gặp nhà môi giới khác không?”
“Không, nối máy cho tôi gặp David Alexander ngay lập tức,” Diego yêu cầu.
“Nhưng anh ta đang nói chuyện với một khách hàng khác trên đường dây.”
“Thế thì bảo anh ta ngắt máy đi. Đây là trường hợp khẩn cấp.”
“Tôi không được phép gián đoạn một cuộc gọi, thưa anh.”
“Cô có thể, và cô sẽ làm thế, cô đúng là ngốc cô gái ạ, nếu cô vẫn hy vọng giữ được việc làm vào sáng ngày mai.”
“Tôi sẽ nói là ai đang gọi ạ?” Giọng nói run rẩy hỏi.
“Chỉ cần nối máy thôi!” Diego gào lên. Anh nghe một tiếng cờ-lích.
“Ông vẫn ở đó chứ, ông Hardcastle?”
“Không. Anh Alexander, tôi là Diego Martinez đây.”
“À, chào buổi sáng, anh Martinez. Anh căn giờ thật không thể chuẩn hơn.”
“Nói với tôi, anh chưa bán cổ phiếu Barrington của bố tôi đi.”
“Nhưng tôi vừa bán, trên thực tế, ngay trước khi anh gọi tới. Tôi chắc anh sẽ vui mừng khi nghe tin rằng một khách hàng đã mua tất cả một triệu hai trăm ngàn cổ phiếu đó,... như bình thường, phải mất đến hai hoặc thậm chí, có thể ba tuần mới bán hết tất cả số đó. Và tôi thậm chí còn bán chênh giá thêm một shilling so với giá mở cửa.”
“Anh bán chúng với giá bao nhiêu?”
“Một bảng chín shilling. Tôi đặt lệnh bán ngay trước mặt mình mà.”
“Nhưng giá chúng là hai bảng và tám shilling khi thị trường đóng cửa, hôm chiều thứ Sáu.”
“Đúng vậy, nhưng dường như có một lượng lớn giao dịch diễn ra trong ngày cuối tuần. Tôi tưởng anh đã biết chuyện đó và đó là một trong các lí do mà tôi rất mừng khi xóa sổ chúng khỏi sổ sách kế toán nhanh chóng đến thế.”
“Tại sao anh không thử liên lạc với bố tôi để cảnh báo ông ấy rằng cổ phiếu đã sụt giá?” Diego gào lên.
“Cha anh đã nói rõ rằng không thể liên lạc với ông vào ngày cuối tuần và ông sẽ không trở lại London trước sáng ngày mai.”
“Nhưng khi anh thấy giá cổ phiếu tụt dốc, sao anh không suy nghĩ theo lẽ thường và chờ cho tới khi anh nói chuyện được với ông ấy?”
“Anh Martinez, cha anh đã viết chỉ định ngay trước mặt tôi. Các chỉ dẫn không thể nào rõ ràng hơn. Toàn bộ số cổ phiếu mà ông ấy đang nắm giữ sẽ đưa ra thị trường khi sàn giao dịch chứng khoán mở cửa sáng nay.”
“Giờ, nghe tôi này, anh Alexander, và lắng nghe cẩn thận nhé. Tôi đang yêu cầu anh hủy bỏ lệnh bán và thu hồi cổ phiếu về.”
“Tôi sợ rằng tôi không thể làm thế, thưa anh. Một khi giao dịch đã được khớp lệnh, không có cách nào thu hồi được.”
“Thủ tục giấy tờ đã hoàn thành chưa?”
“Chưa, thưa anh, nhưng sẽ hoàn thành trước giờ cuối phiên làm việc tối nay.”
“Vậy thì, đừng làm hồ sơ nữa. Cứ bảo cái gã đã mua chỗ cổ phiếu đó là có sai sót.”
“Anh Martinez ạ, Chính quyền thành phố không hoạt động kiểu đó. Khi một giao dịch đã khớp lệnh, không có gì quay đầu được nữa, nếu không thị trường sẽ rối loạn triền miên.”
“Alexander, tôi đang nói với anh, anh sẽ thu hồi lệnh bán đó, hoặc tôi sẽ kiện công ty anh vì tội bất cẩn.”
“Anh Martinez, và tôi cũng đang nói với anh, rằng nếu tôi làm thế, tôi sẽ bị Hội đồng Giao dịch Chứng khoán gọi lên, và sẽ mất giấy phép giao dịch.”
Diego thay đổi chiến thuận. “Liệu những cổ phiếu đó có bị thành viên nhà Barrington hay nhà Clifton mua không?”
“Không, không phải thành viên hai gia đình đó, thưa anh. Chúng tôi đã thực hiện đúng chỉ thị của cha anh trong văn bản.”
“Vậy người mua chúng là ai?”
“Chủ tịch của một ngân hàng Yorkshire có trụ sở, thay mặt cho một trong các khách hàng của ông ấy.”
Diego quyết định, đã đến lúc dùng một cách tiếp cận khác, cách mà anh chưa từng thất bại trong quá khứ. “Nếu anh chịu làm thất lạc lệnh bán đó, anh Alexander ạ, tôi sẽ biếu anh một trăm ngàn bảng.”
“Nếu tôi làm thế, anh Martinez ạ, tôi có thể không chỉ mất giấy phép mà còn kết thúc sự nghiệp trong tù nữa.”
“Nhưng sẽ là tiền mặt, nên sẽ không ai biết gì cả.”
“Tôi biết,” Alexander nói, “và tôi sẽ báo cáo cuộc trao đổi này với cha tôi và anh trai tôi trong lần họp đối tác tiếp theo. Tôi phải nói rõ lập trường của mình, anh Martinez ạ. Công ty này sẽ không giao dịch với anh hay bất cứ thành viên nào trong gia đình anh, trong tương lai. Chúc anh một ngày tốt lành.”
Đường dây tắt ngấm.
*
“Ông muốn nghe tin tốt hay tin xấu trước?”
“Tôi là một người lạc quan, thế nên cho tôi tin tốt trước đi.”
“Chúng ta xong việc rồi. Giờ ông đường hoàng là chủ sở hữu của một triệu hai trăm ngàn cổ phiếu công ty Hàng hải Barrington.”
“Và tin xấu?”
“Tôi cần một tấm séc trị giá 1.740.000 bảng Anh, nhưng ông sẽ rất hài lòng khi biết rằng cổ phiếu đã tăng giá thêm bốn shilling kể từ khi ông mua chúng, vì vậy ông đã kiếm được một khoản lợi nhuận đáng kể.”
“Tôi rất biết ơn ông. Và như chúng ta đã thống nhất. Tôi sẽ bù trừ lại phần tổn thất mà ông phải chịu trong cuối tuần vừa rồi. Để cho công bằng. Vậy chuyện tiếp theo là gì đây?”
“Tôi sẽ cử một trợ lý giám đốc của chúng tôi, Sebastian Clifton, mang theo hồ sơ tới Grimby vào ngày mai cho ông ký. Liên quan tới một số tiền lớn như vậy, tôi không muốn ủy thác cho thói đỏng đảnh của dịch vụ bưu chính.”
“Nếu đó là anh trai của Jessica, tôi nóng lòng được gặp cậu ấy.”
“Gần như chắc 100% là sẽ gặp. Cậu ta sẽ ở chỗ ông khoảng trưa ngày mai, và ngay khi ông ký xong tất cả chứng nhận, cậu ấy sẽ mang chúng về London.”
“Cứ bảo cậu ấy rằng, giống như ông, cậu ấy sẽ được gặp và ăn trưa cùng một người sành ăn, cá và khoai tây chiên ngon nhất thế giới, đã được ăn sạch trong chương trình Điện Báo Buổi Tối Grimby ngày hôm qua. Tôi chắc sẽ không đưa cậu ta tới nhà hàng ngon lành, có khăn trải bàn và những đĩa đồ ăn đâu.”
“Nếu tôi thấy ngon, thì cậu ấy cũng vậy,” Cedric nói. “Tôi mong được gặp ông vào thứ Hai tới tại cuộc họp Đại hội đồng cổ đông thường niên công ty.”
“Chúng ta vẫn còn vài vấn đề khác,” Sebastian nói sau khi Cedric đặt điện thoại xuống.”
“Và chúng có thể là gì?”
“Mặc dù giá cổ phiếu Barrington đã bắt đầu tăng trở lại, chúng ta không được quên rằng đơn xin từ chức của Fisher vẫn sẽ được công bố báo chí vào thứ Sáu. Gợi ý từ một ủy viên Hội đồng Quản trị công ty rằng công ty sắp đối mặt với nguy cơ phá sản có thể khiến cổ phiếu lao dốc trở lại.”
“Đó là một trong những lí do mà cậu sẽ đi Grimby ngày mai đấy,” Cedric nói. “Fisher sắp đến gặp tôi, lúc 12 giờ, cùng giờ đó, cậu sẽ đang thưởng thức món cá và khoai tây chiên tuyệt nhất lục địa kèm một ít đậu Hà Lan nấu mềm gọi thêm.”
“Vậy lí do khác là gì?” Sebastian hỏi.
“Tôi muốn cậu tránh mặt khi tôi gặp Fisher. Hiện diện của cậu chỉ khiến anh ta nhớ ra lòng trung thành thực sự của tôi đặt ở đâu.”
“Ông ta không phải là người dễ xô đẩy,” Sebastian cảnh báo, “như bác Giles của cháu đã nhận ra, không chỉ một lần.”
“Ta không định thúc ép anh ta,” Cedric nói. “Ngược lại, ta định nâng đỡ anh ta. Còn vấn đề gì khác không?”
“Thực sự thì có ba vấn đề: Don Pedro Martinez, Diego Martinez và, ở một mức độ thấp hơn, Luis Martinez.”
“Ta được tin báo đáng tin cậy rằng cả ba người này thế là xong rồi. Don Pedro sắp đối mặt với phá sản, Diego có thể bị bắt bất cứ lúc nào vì cố hối lộ, còn Luis, thậm chí không thể hỉ mũi nếu cha cậu ta không đưa khăn tay cho. Không, ta nghĩ sẽ không còn lâu nữa đâu, trước khi cả ba quý ông một đi không quay lại, cút về Argentina.”
“Cháu vẫn có cảm giác rằng Don Pedro sẽ nằng nặc trả thù dù chỉ một chút lần cuối trước khi ông ta rời đi.”
“Ta không nghĩ ông ta dám lớ rớ gần gia đình Barrington hay Clifton vào thời điểm này.”
“Cháu không nghĩ về gia đình mình”
“Cậu không cần phải lo lắng cho tôi,” Cedric nói. “Tôi có thể tự lo cho mình.”
“Hay thậm chí là về ông.”
“Vậy thì ai?”
“Samantha Sullivan.”
“Ta không cho rằng có rủi ro đó, ngay cả khi ông ta liều chấp.”
“Martinez không nghĩ như ông ...”
*
Tối thứ Hai.
Don Pedro đã rất tức giận và phải một lúc sau ông ta mới có thể nói được. “Làm cách nào mà bọn chúng lật kèo được vụ đó?” Ông ta gặng hỏi.
“Khi thị trường đóng cửa hôm thứ Sáu và con đi Scotland,” Diego nói, “ai đó bắt đầu bán ra một lượng lớn cổ phiếu Barrington tại New York và Los Angeles, và rồi bán nhiều hơn khi thị trường mở cửa ở Sydney sáng nay, và cuối cùng, bán nốt vài cổ phiếu còn lại ở Hong Kong, lúc chúng ta còn đang ngủ.”
“Dù hiểu theo cách nào...,” Don Pedro nói. Một khoảng tạm dừng kéo dài nối tiếp và một lần nữa, không ai định phá vỡ nó. “Vậy, chúng ta đã lỗ bao nhiêu?” Cuối cùng, ông ta cũng lên tiếng.
“Hơn một triệu bảng.”
“Mày đã tìm ra kẻ bán tháo đống cổ phiếu đó chưa?” Don Pedro khạc nhổ, “bởi vì tao sẵn sàng cược rằng, vẫn là gã đó, đã hốt trọn số cổ phiếu của tao với phân nửa giá, sáng nay.”
“Con nghĩ chắc là một gã có tên Hardcastle, người đang nói chuyện điện thoại với David Alexander khi con gọi đến.”
“Cedric Hardcastle,” Don Pedro nói. “Ông ta là một chủ ngân hàng gốc Yorkshire, có ghế trong Hội đồng Quản trị công ty Barrington và luôn đứng về phía Chủ tịch. Ông ta sẽ phải hối tiếc vì chuyện này.”
“Bố ơi, đây không phải là Argentina. Bố đã mất gần hết mọi thứ, và chúng ta đã biết các nhà chức trách đang tìm mọi lí do để trục xuất bố mà. Có lẽ đã đến lúc buông tay trước mối thù máu này rồi.”
Diego thấy bàn tay mở ra đang siết lại của cha mình, nhưng anh ta không hề nao núng.
“Mày không cần phải bảo bố mày có thể hay không thể làm gì. Tao sẽ đi khi phù hợp, và không đi trước khi đó. Hiểu chưa hả?” Diego gật đầu. “Còn gì nữa không?”
“Chúng nó thậm chí đã tính toán sẵn, chúng nó không thể xúc tiến kế hoạch của mình nếu mày không lên tàu The Night Scotsman. Thông minh đấy.” Don Pedro nói. “Vậy thì, chắc chúng nó cũng gài ai đó ở Glenleven theo dõi nhất cử nhất động của chúng ta, nếu không sao chúng nó có thể biết được mày lên đường về London.”
“Con chắc chắn không có ai bám đuôi khi con rời khỏi khách sạn. Con đã kiểm tra vài lần.”
“Nhưng hẳn là kẻ nào đó biết mày đã ở trên con tàu đó. Khó mà tình cờ bởi chính buổi tối mày đi trên con tàu The Night Scotsman đó, nó lại bị trễ tới một giờ rưỡi, lần đầu tiên sau nhiều năm. Mày có nhớ bất cứ chuyện bất thường nào trong suốt hành trình đó không?”
“Một ả điếm tên là Kitty cố chài con và rồi dây liên lạc nội bộ bị ai đó giật...”
“Nhiều chuyện khó mà ngẫu nhiên cho được.”
Lúc sau, con thấy ả ta thì thầm với tên Trưởng tàu và hắn ta mỉm cười rồi bỏ đi.
“Một con điếm và một gã Trưởng tàu không thể tự mình trì hoãn cả đoàn tàu The Night Scotsman tới một giờ rưỡi được. Không, chắc phải có ai đó có quyền lực thực sự trên con tàu đó giật dây.” Một khoảng tạm dừng nữa. “Tao nghĩ chúng nó thấy chúng ta đang về nhưng tao cực chắc rằng chúng nó không thấy chúng ta lại về lần nữa. Để làm được điều đó, chúng ta phải bài binh bố trận cẩn thận giống như chúng nó.”
Diego không đưa ra ý kiến nào trong cuộc hội thoại một chiều này.
*
“Tôi còn lại bao nhiêu tiền mặt?”
“Khoảng ba trăm ngàn khi tôi kiểm tra lần cuối,” Karl nói.
“Và bộ sưu tập nghệ thuật của tôi đem bán ở phố Bond tối qua, Agnew đảm bảo với tôi, nó sẽ mang về khoảng hơn một triệu. Thế là tôi vẫn đủ dư nguồn lực để tiếp tục đấu với chúng nó. Đừng quên, thua bao nhiêu trận nhỏ không quan trọng, miễn là thắng chung cuộc.”
Diego cảm thấy đây không phải là lúc nhắc nhở cha mình vị nào trong số hai vị tướng đã thốt lên quan điểm đó trong trận Waterloo.
Don Pedro nhắm mắt, dựa lưng vào ghế, lặng im. Một lần nữa, không ai định gián đoạn dòng suy nghĩ của ông ta. Đột nhiên, ông ta mở to mắt và rướn người bật dậy.
“Giờ lắng nghe thật kỹ nhé,” ông ta nói, quay sang nhìn chăm chăm vào thằng con thứ của mình. “Luis, mày phụ trách cập nhật hồ sơ về Sebastian Clifton.”
“Bố,” Diego bắt đầu, “chúng ta đã bị cảnh cáo…”
“Câm mồm. Nếu mày không muốn chung hội chung thuyền với bọn tao thì mày cứ cút ngay đi.” Diego không nhúc nhích, Nhưng hắn cảm thấy lời nhục mạ còn đau hơn cả bị ăn vả. Don Pedro hướng sự chú ý trở lại Luis. “Tao muốn biết nó sống ở đâu, nơi nó làm việc, và bạn bè nó là những ai. Mày làm được việc đó chứ?”
“Vâng, bố.” Luis nói.
Diego không nghi ngờ gì chuyện nếu em trai mình có một cái đuôi, hẳn là nó đang ve vẩy.
“Diego,” Don Pedro nói, nhìn lại đứa con trai cả. “Mày sẽ xuống Bristol, thăm Fisher. Đừng để anh ta biết mày đang đến, tốt hơn là để hắn ngạc nhiên. Bây giờ, việc Fisher nộp đơn từ chức cho bà Clifton vào sáng thứ Sáu, sau đó công bố lá đơn với báo chí quan trọng hơn. Tao muốn biên tập viên chuyên mục kinh doanh của mọi tờ báo quốc gia đều có một bản sao, và tao trông đợi Fisher sẵn sàng tiếp bất cứ nhà báo nào muốn phỏng vấn anh ta. Mang theo một nghìn bảng đi. Không có gì thu hút tâm trí của Fisher hơn là hình ảnh tiền mặt.”
“Có lẽ bọn họ đã tìm tới anh ta rồi cũng nên,” Diego gợi ý.
“Vậy thì mang theo hai nghìn bảng đi. Còn Karl,” ông ta nói, quay sang trợ thủ đắc lực thân tín nhất của mình, “Tôi để dành thứ tốt nhất cho anh. Tự đặt một vé tàu có giường nằm tới Edinburgh và tìm cho ra con điếm đó. Và khi anh tìm thấy, hãy đảm bảo rằng con ả đó sẽ có một đêm nó không bao giờ quên nổi. Tôi không quan tâm anh làm thế nào để tìm ra, nhưng tôi muốn biết ai là người chịu trách nhiệm với việc đoàn tàu đó trì hoãn hành trình tới một tiếng rưỡi. Tất cả chúng ta sẽ gặp lại nhau vào tối ngày mai. Đến lúc đó, tôi chắc sẽ có cơ hội ghé phòng triển lãm Agnew để xem việc bán tranh diễn ra như thế nào.” Don Pedro im lặng một hồi trước khi ông ta bổ sung thêm vào. “Tôi có cảm giác chúng ta sẽ cần một lượng lớn tiền mặt cho những gì tôi đang nghĩ trong đầu.”