Phía Sau Một Mong Ước

Lượt đọc: 19 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
3

❊ ❊ ❊

“Nhất định lần này anh phải làm cho xong việc đấy.” Don Pedro Martinez gần như đã gào lên. “Chuyện đó chẳng có gì gọi là khó khăn cả.” Ông ta nói, nhô người về phía trước trên ghế của mình. “Sáng hôm qua, tôi đã có thể sải bước thoải mái khắp bệnh viện thì vào ban đêm, việc đó sẽ còn dễ dàng hơn rất nhiều.”

“Ông muốn giải quyết thằng nhãi đó kiểu nào?” Karl vào thẳng vấn đề.

“Cắt cổ nó.” Martinez trả lời. “Anh chỉ cần một cái áo blu trắng, một cái ống nghe và một con dao phẫu thuật. Nhớ chắc chắn là dao phải bén ngọt.”

“Cắt cổ thằng nhóc có vẻ không khôn ngoan lắm đâu.” Karl gợi ý. “Tốt hơn là làm nó ngạt thở bằng một chiếc gối để người ta nghĩ rằng nó chết vì những tổn thương của nó thôi.”

“Không, tôi muốn thằng con nhà Clifton đó phải chịu đựng một cái chết đau đớn, từ từ. Thực tế là càng chậm rãi càng tốt.”

“Tôi hiểu cảm giác của ông, ông chủ ạ, nhưng chúng ta không muốn cho lão thanh tra có thêm bất kỳ lí do nào để mở lại cuộc điều tra.”

Martinez trông có vẻ thất vọng. “Cũng có lý, vậy thì, làm nó ngạt thở đi.” Ông ta miễn cưỡng nói. “Nhưng nhớ là cứ kéo dài càng lâu càng tốt.”

“Ông muốn tôi dẫn theo Diego và Luis không?”

“Không. Nhưng tôi muốn bọn nó tham dự lễ tang với tư cách là bạn bè của Sebastian, để chúng có thể báo cáo lại. Tôi muốn biết cái gia đình đó đã phải chịu đựng như thế nào, từng chút một, như những gì tôi đã phải chịu đựng khi hay tin đứa sống sót trong vụ đó không phải là Bruno.”

“Nhưng, thế còn....”

Điện thoại trên bàn Don Pedro bắt đầu reo. Ông ta chộp lấy nó. “Vâng?”

“Có một người xưng là Đại tá Scott-Hopkins gọi tới.” Thư ký của ông ta thông báo. “Ông ta muốn bàn bạc vài vấn đề cá nhân với ông. Ông ta nói đây là việc gấp.”

*

Cả bốn người đều sắp xếp lại lịch làm việc của mình sao cho họ có mặt tại Văn phòng Nội các ở phố Downing đúng lúc 9 giờ sáng hôm sau.

Sir Alan Redmayne, Thư ký Nội các, đã hủy cuộc hẹn với ngài M. Chauvel, Đại sứ Pháp, người mà ông đã định thảo luận về các tác động có thể xảy ra nếu Charles de Gaulle quay về Điện Elysée.

Nghị sĩ Sir Gile Barrington sẽ không tham dự cuộc họp Nội các dự bị 2 hàng tuần do xảy ra chuyện gia đình khẩn cấp như anh đã giải thích với ông Gaitskell, Lãnh tụ Đảng đối lập.

Harry Clifton sẽ không ký tặng những cuốn sách mới nhất của anh ấy, Máu Đào Hơn Nước Lã, ở Hatchards, Piccadilly. Anh đã ký một trăm bản từ trước, vậy cũng phần nào xoa dịu người quản lý vốn đã không nén nổi niềm thất vọng, đặc biệt sau khi ông biết rằng Harry sẽ đứng đầu danh sách bán chạy nhất vào Chủ nhật.

Emma Clifton đã hoãn cuộc gặp với Ross Buchanan để thảo luận các ý tưởng của ngài chủ tịch xoay quanh việc đóng mới một con tàu xa hoa mà nếu như Hội đồng tán thành, nó sẽ trở thành một tàu du ngoạn theo tuyến của Công ty Hàng hải Barrington.

Bốn người họ ngồi xuống xung quanh một chiếc bàn hình bầu dục trong văn phòng Thư ký Nội các.

“Thật là tốt quá khi các ngài gặp gỡ chúng tôi với một thông báo khẩn trương như vậy.” Giles nói từ đầu cuối của chiếc bàn. Sir Alan gật đầu. “Nhưng tôi chắc ngài có thể đánh giá cao chuyện ông bà Clifton vẫn lo lắng vì tính mạng của cậu con trai đang trong tình trạng nguy kịch.”

“Tôi chia sẻ nỗi lo của họ,” Redmayne nói, “và cho phép tôi bày tỏ tôi rất tiếc khi biết con trai ông bà đã gặp phải vụ tai nạn đó, bà Clifton ạ. Không hẳn là vì tôi cảm thấy mình có phần nào trách nhiệm đối với những chuyện đã xảy ra. Tuy nhiên, tôi xin đảm bảo với ông bà rằng tôi không hề ngồi yên trước vụ việc. Tôi đã nói chuyện với ông Owen, Chánh thanh tra Miles và nhân viên điêu tra án mạng của địa phương suốt cả ngày cuối tuần. Họ đã hợp tác hết sức có thể. Và tôi phải đồng ý với Miles rằng, hiện vẫn chưa đủ bằng chứng để chứng minh Don Pedro Martinez dính dáng tới vụ tai nạn dù theo bất kỳ cách nào.” vẻ mặt bực bội của Emma khiến Sir Alan phải nhanh chóng bổ sung: “Tuy nhiên, chưa đủ căn cứ kết luận không có nghĩa là ông ta được đặt ra ngoài vòng nghi vấn và sau khi nhận định rằng Martinez có thể đã không biết việc con trai hắn cũng có mặt trên chiếc xe vào thời điểm đó, chúng tôi kết luận rằng nhiều khả năng hắn sẽ ra tay lần nữa, bất kể chuyện đó có vẻ phi lý đến thế nào.”

“Mạng đền mạng.” Harry nói.

“Có thể nói như vậy.” Thư ký Nội các nói. “Hắn ta luôn tin rằng chúng ta đã lấy đi tám triệu bảng của hắn và chưa bao giờ có ý định bỏ qua chuyện đó, kể cả khi đó chỉ là tiền giả và cho dù hắn ta có lẽ vẫn chưa thể biết được Chính phủ đứng sau chuyện này, không nghi ngờ gì chuyện hắn ta tin rằng cá nhân con trai ông bà phải chịu trách nhiệm cho những gì đã xảy ra ở Southampton và tôi chỉ muốn xin lỗi vì vào lúc đó, tôi đã không đánh giá đúng tầm quan trọng những quan ngại của các vị.”

“Dù sao tôi cũng biết ơn vì điều đó.” Emma nói. “Nhưng lẽ ra ông không cần phải băn khoăn về chuyện Martinez sẽ chọn thời gian và địa điểm nào để tấn công lần tới mới đúng. Ai mà chẳng dễ dàng ra vào và đi lại trong bệnh viện cứ như đó là trạm xe buýt ấy.”

“Tôi không thể phủ nhận.” Redmayne nói. “Tôi tự làm vậy chiều qua.” Tiết lộ này kéo theo một khoảng lặng để ông tiếp tục nói. “Tuy nhiên, ông bà có thể yên tâm, thưa bà Clifton, rằng lần này tôi sẽ áp dụng các biện pháp cần thiết để đảm bảo an toàn cho con trai bà.”

“Ông có thể chia sẻ cho ông bà Clifton đây rằng ông lấy cơ sở nào để tỏ ra tự tin như vậy không?” Giles hỏi.

“Thưa ngài Giles, tôi không thể.”

“Sao lại không nhỉ?” Emma sốt sắng.

“Trong vụ việc này, tôi đã phải làm việc với Bộ trưởng Nội vụ và Bộ trưởng Quốc phòng, thế nên tôi phải tuân thủ quy chế bảo mật của Hội đồng Cơ mật.”

“Mấy cái quy chế khó hiểu ấy là gì vậy?” Emma bắt đầu nóng ruột. “Đừng quên rằng chúng ta đang nói về tính mạng của con trai tôi nhé.”

“Liệu có bất kỳ phần nào của quy chế nào đã được công bố hay chưa?” Giles quay sang em gái mình và nói, “thậm chí trong khoảng năm mươi năm, thật quan trọng để chỉ ra rằng cả em và Harry đều không biết các Bộ trưởng của Hoàng gia cũng liên quan.”

“Tôi rất cảm kích, ngài Giles.” Thư ký Nội các nói.

“Tôi thì chẳng tiêu hóa được những thông điệp to tát mà hai người đang trao đổi với nhau,” Harry nói, “miễn sao mạng sống của con trai tôi không còn ở trong tình trạng nguy hiểm nữa, bởi vì nếu có bất kỳ chuyện gì xảy ra với Sebastian, Sir Alan ạ, thì không chri có một người đáng trách đâu.”

“Tôi xin tiếp thu lời nhắc nhở của ông, ông Clifton. Tuy nhiên, tôi có thể khẳng định rằng Martinez không còn đe dọa Sebastian hoặc bất kỳ thành viên nào trong gia đình ông nữa. Thẳng thắn mà nói, tôi đã lách luật hết sức có thể để đảm bảo rằng Martinez có đem mạng sống của hắn ra cũng không đổi lại được sự an nguy của các vị, đúng theo nghĩa đen.”

Vẻ hoài nghi trên gương mặt Harry vẫn còn đó và mặc dù Giles có vẻ chấp nhận những lời Sir Alan nói nhưng anh nhận ra rằng đợi đến khi ngài Thư ký Nội các tiết lộ cơ sở cho lòng tự tin của ông ta thì có lẽ lúc đó anh đã là Thủ tướng Anh rồi, mà có khi không chỉ thế.

“Tuy nhiên,” Sir Alan nói, “đừng quên rằng Martinez là một kẻ xảo trá, vô lương tâm, và tôi không nghi ngờ gì chuyện hắn ta muốn tìm mọi cách để trả đũa. Hơn nữa, nếu như hắn ta không trực tiếp thực hiện hành vi phạm pháp thì chúng tôi không có mấy cơ hội để can dự vào.”

“Ít nhất lần này chúng ta cũng chuẩn bị được,” Emma nói, ý thức quá rõ ràng về những gì mà ngài Thư ký Nội các ám chỉ tới.

*

Đại tá Scott-Hopkins gõ cửa số 44 Phố Eaton đúng lúc 9 giờ 59 phút. Một lát sau, bước ra mở cửa là một người đàn ông to lớn khiến cho viên sĩ quan SAS 3 dường như trở nên bé lại.

“Tên tôi là Scott-Hopkins. Tôi có hẹn với ông Martinez.”

Karl hơi cúi đầu chào và mở cửa chỉ vừa đủ rộng để vị khách của Martinez bước vào. Gã dẫn viên Đại tá qua sảnh và gõ cửa phòng làm việc.

“Vào đi.”

Khi viên Đại tá đã vào trong phòng, Don Pedro đứng lên từ sau chiếc bàn, nhìn thẳng vào vị khách một cách nghi hoặc. Ông ta không nghĩ ra vì sao người của SAS lại cần gặp mình đường đột như vậy.

“Ông dùng cà phê không, Đại tá?” Don Pedro hỏi sau khi hai người bắt tay. “Hoặc có lẽ chút gì đó mạnh hơn chăng?”

“Không, cảm ơn ngài, vẫn còn hơi sớm một chút với tôi.”

“Vậy ông ngồi đi, và nói cho tôi biết lí do gì mà ông muốn gặp tôi gấp như vậy.” Ông ta ngừng lại. “Ông có thể thấy là tôi rất bận.”

“Tôi hiểu rất rõ gần đây ông bận rộn như thế nào, ông Martinez, thế nên tôi sẽ vào thẳng vấn đề.”

Don Pedro cố gắng không biểu lộ phản ứng nào khi ông ta ngồi lại vào ghế của mình và không rời mắt khỏi viên Đại tá.

“Mục đích đơn giản của tôi là đảm bảo Sebastian Clifton có cuộc sống dài lâu và bình yên.”

Chiếc mặt nạ ngạo mạn tuột khỏi mặt Martinez. Ông ta nhanh chóng lấy lại tinh thần và ngồi thẳng lưng lên. “Ông định nói đến chuyện gì cơ?” Ông ta lớn giọng, bàn tay bấu chặt lấy tay vịn ghế.

“Tôi biết ông hiểu quá rõ mà ông Martinez. Tuy nhiên, cho phép tôi giải thích rõ tình huống. Tôi ở đây để đảm bảo sẽ không có thêm tổn hại nào cho bất kỳ thành viên nào của gia đình Clifton nữa.”

Don Pedro đứng bật dậy từ chiếc ghế và chọc mạnh ngón tay vào viên Đại tá. “Sebastian Clifton là bạn thân nhất của con trai tôi đấy.”

“Tôi không nghi ngờ chuyện đó chút nào, ông Martinez. Nhưng lời chỉ dẫn của tôi hết sức rõ ràng và đơn giản chỉ để cảnh cáo ông rằng, nếu Sebastian hoặc bất kỳ thành viên nào khác trong gia đình cậu ấy gặp phải một vụ tai nạn khác thì các con trai ông, Diego và Luis, sẽ được lên chuyến bay tiếp theo về lại Argentina, và chúng sẽ không được ngồi khoang hạng nhất đâu, mà nằm trong khoang hành lý, trong hai cái hòm gỗ.”

“Mày nghĩ mày đang dọa ai?” Martinez gầm lên, hai nắm đấm siết chặt lại.

“Một tên đầu gấu Nam Mỹ xoàng xĩnh, một thằng giàu xổi kiếm được cái nhà ở Phố Eaton, rồi cứ tưởng rằng mình đã là một quý ông.”

Don Pedro nhấn một cái nút ở dưới bàn của hắn. Một lát sau, cửa bật mở và Karl bước vào đợi lệnh. “Tống cổ thằng này ra ngoài.” Ông ta nói, chỉ vào viên Đại tá. “Tiện thê, nối máy cho tao gặp luật sư.”

“Chào buổi sáng, Trung úy Lunsdorf.” Viên Đại tá nói khi Karl bắt đầu tiến về phía ông. “Với tư cách là một cựu quân nhân của lực lượng SS 4, anh hẳn sẽ biết rõ mức độ trầm trọng của vị trí chông chênh mà ông chủ anh đang nắm giữ chứ.” Karl khựng lại. “Vậy cũng cho phép tôi gửi anh một lời khuyên nhé. Giả như ông Martinez không thể tuân thủ các điều khoản của tôi, kế hoạch của chúng tôi dành cho anh không bao gồm một lệnh trục xuất về Buenos Aires, nơi mà các chiến hữu cũ của anh hiện đang vật vờ. Không, chúng tôi đã nghĩ đến một cái đích khác, nơi mà anh sẽ tìm thấy vài công dân cực kỳ vui sướng được giao nộp các bằng chứng liên quan đến vai trò mà anh từng giữ khi còn là một sĩ quan thân cận của Himmler 5 và khoảng thời gian anh đã tại vị với mục đích moi rút thông tin từ bọn họ.”

“Mày nói láo.” Martinez quát. “Mày sẽ không thể thoát nổi sau chuyện đó.”

“Ông biết về Người Anh ít quá đấy, ông Martinez.” Viên Đại tá nói, đứng dậy khỏi ghế và bước tới, ngang qua khung cửa sổ. “Cho phép tôi giới thiệu ông với vài nguyên mẫu điển hình của giống nòi trên đảo quốc này nhé.”

Martinez và Karl cùng tiến lại chỗ anh và nhìn chăm chăm ra ngoài cửa sổ. Ở phía xa trên con đường phía trước, có ba người đàn ông mà không một ai muốn trở thành kẻ thù của họ.

“Ba trong số các đồng nghiệp tin cậy nhất của tôi.” Viên Đại tá giải thích. “Một người trong số họ sẽ dõi theo ông đêm cũng như ngày, chỉ chờ hành động sai sót của ông thôi. Ở bên trái là Đại úy Hartley, người không may đã bị tước quân tịch khỏi trung đoàn Kỵ binh Cận vệ Hoàng gia vì tội tưới xăng vào vợ và nhân tình của cô ta, và rồi chấm dứt giác ngủ yên ấm của bọn họ bằng một que diêm. Dễ hiểu là sau khi ra tù, rất khó cho anh ta để có thể tìm được việc làm. Đó cũng là lúc tôi gặp anh ta và kéo anh ta ra khỏi cảnh lang thang đầu đường xó chợ, đem lại cho anh ta chút mục đích sống.”

Hartley nở nụ cười ấm áp về phía bọn họ, như thể anh biết họ đang nói về anh ta vậy.

“Ở giữa là Hạ sĩ Crann, một thợ mộc lành nghề. Anh ta rất thích cưa mọi thứ rời ra, gỗ hay xương, dường như không khác biệt gì cho lắm đối với anh ấy.” Crann ném một ánh nhìn trống rỗng về phía họ. “Nhưng tôi phải thừa nhận rằng,” Đại tá tiếp tục, “người mà tôi ưa thích là Trung sĩ Roberts, một kẻ rối loạn nhân cách chống đối xã hội. Anh ta dường như vô hại, nhưng anh ta chưa bao giờ thực sự hòa nhập được với xã hội kể từ khi trở về từ chiến trường.” Đại tá quay sang Martinez. “Có lẽ tôi không nên nói với anh ta rằng cái gia tài mà ông có được ngày hôm nay là nhờ câu kết với bọn Quốc xã, đó là lí do ông gặp gỡ với Trung úy Lunsdorf. Một mẩu tin lý thú mà tôi không nghĩ tôi sẽ chia sẻ với Roberts trừ khi ông thực sự làm phiền tôi, bởi vì, ông biết đấy, mẹ của Trung sĩ Roberts là người Do Thái.”

Don Pedro quay người đi khỏi cửa sổ, thấy Karl đang nhìn chằm chằm vào viên Đại tá như thể gã hẳn phải vui lắm nếu bóp cổ được ông ta, nhưng buộc phải chấp nhận rằng bây giờ chưa phải lúc, đây cũng không phải chỗ để làm vậy.

“Tôi rất lấy làm mừng vì các vị đã chú ý lắng nghe,” Scott Hopkins nói, “bởi vì bây giờ, tôi thậm chí còn tự tin hơn rằng ông đã hiểu rõ điều gì có lợi nhất cho mình. Chúc một ngày suôn sẻ nhé các quý ông. Không cần phải tiễn tôi đâu.”

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 12 tháng 8 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.