Phía Sau Một Mong Ước

Lượt đọc: 19 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
28

❊ ❊ ❊

Mọi người đều đứng dậy khi Emma vào vị trí của cô ở bàn phòng họp. Cô đã mong chờ giây phút này lâu rồi.

“Thưa các quý ông, xin cho phép tôi mở đầu cuộc họp bằng cách báo cáo với Hội đồng Quản trị rằng, ngày hôm qua, giá cổ phiếu của công ty đã trở lại mức đỉnh điểm, và các cổ đông của chúng ta sẽ nhận được khoản lãi cổ phần đầu tiên sau ba năm.”

Tiếng thì thào “Tuyệt! Tuyệt!”, kéo theo những nụ cười trên khuôn mặt của tất cả các giám đốc, ngoại trừ một người.

“Bây giờ, chúng ta đã bỏ lại được quá khứ sau lung, chúng ta hãy cùng tiến vào tương lai. Ngày hôm qua, tôi đã nhận được báo cáo sơ bộ của Sở Giao Thông về năng lực hàng hải của tàu Buckingham. Không tính đến một vài sửa đổi nhỏ và sau khi hoàn thành các thử nghiệm điều hướng, Sở sẽ có thể cấp giấy phép hàng hải hiệu lực đầy đủ cho chúng ta vào cuối tháng. Một khi chúng ta có giấy phép trong tay, con tàu sẽ khởi hành đi Belfast và hướng tới Avonmouth.

“Thưa các quý ông, tôi dự định mở một cuộc họp Hội đồng Quản trị trên đài chỉ huy của tàu Buckingham, mục đích là, để mọi người đều có thể cùng tham quan con tàu và tận mắt thấy chúng ta đã dùng tiền của các cổ đông vào việc gì.”

“Tôi biết Hội đồng Quản trị cũng vui mừng không kém khi biết thư ký công ty đã nhận một cuộc gọi từ Dinh Clarence hồi đầu tuần cho biết Nữ hoàng Elizabeth đã cho phép tiến hành lễ đặt tên cho con tàu vào ngày 21 tháng Chín. Không phải là nói quá, thưa các quý ông, khi cho rằng ba tháng tới sẽ là giai đoạn quan trọng nhất trong lịch sử công ty bởi vì mặc dù thời gian đặt vé lần đầu đã thành công vang dội, chỉ còn lại một vài cabin trống trong hải trình đầu tiên, nhưng thành công về lâu về dài mới là yếu tố quyết định tương lai của công ty. Và về chủ đề này, tôi sẵn lòng, trả lời mọi câu hỏi. Chỉ huy trưởng, xin mời?”

“Thưa Chủ tịch, tôi xin được là người đầu tiên chúc mừng cô và phải nói rằng mặc dù vẫn còn cả một chặng đường dài trước khi chúng ta tới được vùng nước lặng, hôm nay chắc chắn vẫn là ngày thỏa nguyện nhất mà tôi có thể nhớ được trong suốt hai mươi hai năm phục vụ với tư cách thành viên Hội đồng Quản trị. Nhưng cho phép tôi bẻ lái như cách mà Hải quân vẫn gọi: Cô đã chọn được Thuyền trưởng trong số các ba ứng viên tuyển lựa mà Hội đồng đã duyệt hay chưa?”

“Chúng tôi đã chọn rồi, chỉ huy ạ. Lựa chọn cuối cùng của chúng tôi là Thuyền trưởng Nicholas Tumbull RN, người mà đến gần đây vẫn là sĩ quan cao cấp nhất trên tàu Queen Mary. Chúng ta rất may mắn được phục vụ bởi một sĩ quan giàu kinh nghiệm như thế, và vì ông ấy sinh trưởng tại Bristol, chuyện đó cũng có thể mang lại ít nhiều thuận lợi. Chúng ta cũng có một đội toàn các sĩ quan đủ năng lực, nhiều người trong số họ đã phục vụ dưới quyền của Thuyền trưởng Tumbull hoặc là trong Hải quân Hoàng gia hoặc gần đây hơn với Cunard.”

“Vậy còn số còn lại của thủy thủ đoàn thì sao?” Anscott hỏi. “Dù sao thì, đây là một con tàu du hành biển, chứ không phải là tàu chiến.”

“Ý kiến rất hợp lý, anh Anscott. Tôi nghĩ anh sẽ nhận thấy các đại diện của chúng ta khá ổn, từ trong phòng máy đến phòng ăn đồ nướng, vẫn còn vài vị trí trống, nhưng chúng ta vẫn tiếp tục nhận hồ sơ ứng tuyển, ít nhất là mười bộ cho từng vị trí, chúng ta có thể sử dụng quyền chọn lọc ở mức tối đa.”

“Tỷ lệ số lượng hành khách so với thủy thủ đoàn là bao nhiêu?” Dobbs hỏi.

Lần đầu tiên Emma phải xem một tệp các ghi chú đặt trước mặt mình. “Thành phần của thủy thủ đoàn là 25 sĩ quan, 250 hạ sĩ quan, 300 thuyền viên quản lý và phục vụ, cộng với bác sĩ của con tàu và y tá của anh ta. Con tàu được chia thành ba hạng: hạng nhất, hạng cabin thường và hạng khách du lịch. Có chỗ ở cho 102 hành khách hạng nhất, với giá cabin dao động từ 45 bảng đến 60 bảng cho phòng tầng đỉnh trên hành trình tới New York đầu tiên; 242 chỗ cho khách hạng cabin thường, mỗi người sẽ trả khoảng 30 bảng, và 360 chỗ cho khách du lịch ở mức 10 bảng mỗi người, 3 người chung 1 cabin.

Nếu anh cần thêm thông tin chi tiết, anh Dobbs, anh có thể xem tất cả các chi tiết có trong ngăn số hai, thư mục màu xanh lam của mình.”

“Vì chắc chắn báo chí rất quan tâm đến lễ đặt tên của con tàu vào ngày 21 tháng Chín,” Fisher nói, “và để chuẩn bị cho hải trình đầu tiên tới New York vào tháng sau, ai sẽ là người phụ trách truyền thông và quan hệ công chúng bên phía chúng ta?”

“Chúng ta đã bổ nhiệm J. Walter Thompson, người thuyết trình xuất sắc nhất cho tới nay,” Emma nói. “Họ đã sắp xếp một đoàn làm phim đài BBC sẵn sàng đưa lên sóng truyền hình một lần du hành thử nghiệm trên biển của con tàu, hồ sơ năng lực của Thuyền trưởng Tumbull cũng đã được đăng tải trên tờ Sunday Times.”

“Mấy chuyện như thế chưa từng có trong thời của tôi đâu đấy nhé,” Chỉ huy đội tàu khịt mũi.

“Vì muốn tốt thôi mà. Chúng tôi không muốn kẻ thù biết anh ở đâu, nữa là chúng tôi muốn hành khách không chỉ biết đến vị thế của chúng ta hiện giờ là gì mà còn cảm thấy rằng họ không thể an tâm hơn với bất cứ hãng Hàng hải nào khác ngoài chúng ta.”

“Tỷ lệ chiếm dụng cabin đạt điểm hòa vốn là bao nhiêu?” Cedric Hardcastle hỏi, rõ ràng không quan tâm đến quan hệ công chúng nhưng cũng như mọi khi, chỉ quan tâm đến điểm cốt yếu.

“60% là đủ bù lại chi phí vận hành. Nhưng nếu chúng ta muốn hoàn vốn đầu tư trong vòng 10 năm như dự tính của ông Ross Buchanan khi còn đương chức Chủ tịch Hội đồng, chúng ta sẽ cần tỷ lệ chiếm dụng cabin là 86% trong suốt thời gian đó. Thế nên, chưa thế thỏa mãn ngay được đâu, ông Hardcastle ạ.”

Alex ghi chép tất cả các ngày tháng, hay con số mà anh ta cảm thấy Don Pedro có lẽ sẽ quan tâm tới, mặc dù anh ta vẫn không nghĩ ra tại sao chúng lại quá quan trọng đến vậy hoặc Don Pedro nói “khi tình hình ngày càng căng thẳng hơn” mang hàm ý gì.

Emma tiếp tục trả lời câu hỏi trong khoảng một giờ nữa và Alex thấy đau khi phải thừa nhận, mặc dù anh ta có lẽ không bao giờ đề cập tới điều đó trước mặt Don Pedro, rằng cô ấy là lựa chọn đúng đắn không thể chối cãi được, hơn cả những tóm tắt ngắn gọn của mình.

Sau khi Emma kết thúc cuộc họp với câu nói, “Hẹn gặp lại tất cả các quý vị vào ngày 24 tháng Tám tại cuộc họp Đại hội đồng thường niên,” Alex nhanh chóng rời phòng họp và đi ra khỏi tòa nhà. Emma quan sát từ cửa sổ tầng cao nhất trong khi anh ta lái xe ra khỏi khu nhà, chỉ để nhắc nhở bản thân rằng cô không bao giờ được hạ thấp cảnh giác.

Alex đỗ xe bên ngoài quán Lord Nelson và sang đường tới chỗ bốt điện thoại, bốn xu đã được chuẩn bị sẵn. “Con tàu sẽ được Thái hoàng Điện hạ đặt tên vào ngày 21 tháng Chín, và chuyến đi đầu tiên đến New York vẫn được lên kế hoạch vào ngày 29 tháng Mười.”

“Tôi sẽ gặp anh tại văn phòng lúc 10 giờ sáng mai,” là tất cả những gì mà Don Pedro nói trước khi gác máy.

Alex muốn nói với ông ta, chỉ một lần thôi, “Xin lỗi, ông bạn già, tôi không thể đến được. Tôi có một cuộc hẹn quan trọng hơn rất nhiều vào thời điểm đó,” nhưng anh ta biết anh ta sẽ đứng bên ngoài căn nhà Số 44 phố Eaton lúc mười giờ kém một phút sáng hôm sau.

*

24 Arcadia Mansions

Bridge Street

Bristol

Kính gửi bà Clifton,

Tôi rất tiếc khi phải gửi đơn xin từ chức giám đốc không điều hành của Hội đồng Quản trị công ty Hàng hải Barrington. Vào thời điểm, các giám đốc đồng sự của tôi bỏ phiếu tán thành đề án dựng tàu Buckingham, bà đã kiên quyết phản đối ý định này, và thực sự đã bỏ phiếu chống lại ý định đó, đến lúc này, tôi buộc phải thừa nhận rằng nhận định của bà là đúng đắn. Như bà đã chỉ ra vào thời điểm đó, việc mạo hiểm một tỷ lệ lớn vốn dự trữ của công ty cho một dự án duy nhất có thể dễ dàng trở thành một quyết định mà tất cả chúng ta sẽ phải hối hận.

Kể từ thời điểm ông Ross Buchanan cảm thấy ông phải từ chức sau nhiều lần đình trệ dự án - hệt như quan điểm của tôi ngay bây giờ - và bà thay thế vị trí của ông ấy, tôi phải công nhận rằng bà đã đảm đương kiên cường để duy trì khả năng thanh toán của công ty. Tuy nhiên, khi bà thông báo cho hội đồng vào tuần trước rằng trừ khi tỷ lệ chiếm dụng cabin đạt 86% trong suốt mười năm tới, chúng ta sẽ không có cơ hội hoàn vốn gốc ban đầu, tôi nhận ra rằng dự án đã thất bại và tôi sợ rằng công ty cũng sẽ chịu chung kết cục bi đát đó.

Đương nhiên, tôi hy vọng quan điểm của tôi là sai hoàn toàn bởi vì chứng kiến công ty mình từng vượt lên sụp đổ và thậm chí đối mặt với tình trạng phá sản, lạy Chúa phù hộ, thật đáng buồn đối với tôi. Nhưng vì tôi cho rằng khả năng cao là chuyện đó sẽ xảy ra nên với tư cách quan trọng nhất của mình là cổ đông công ty, tôi không còn lựa chọn nào khác là phải từ chức.

Trân trọng,

Alex Fisher (Thiếu tá).

“Vậy là ông muốn tôi gửi lá đơn này cho bà Clifton vào ngày 21 tháng Tám, đúng ba ngày trước cuộc họp Đại hội đồng cổ đông thường niên.”

“Đúng, chính xác là điều tôi muốn anh làm,” Martinez nói.

“Nhưng nếu tôi làm thế, giá cổ phiếu sẽ tụt kịch sàn. Như vậy, công ty thậm chí có thể sụp đổ theo.”

“Anh nắm bắt vấn đề nhanh đấy, Thiếu tá.”

“Ông đầu tư hơn hai triệu bảng vào công ty Barrington cơ mà. Ông chịu mất cả một gia tài.”

“Không, nếu như tôi bán tất cả cổ phiếu của tôi vài ngày trước khi anh công bố lá đơn với báo chí.”

Alex không thốt nổi lời nào nữa.

“À,” Martinez nói, “bài ngửa rồi. Giờ tôi có thể hiểu trên phương diện cá nhân, Thiếu tá ạ, đây không phải là tin tốt lành gì, không chỉ vì anh mất nguồn thu nhập duy nhất của mình, mà còn bởi ở tuổi anh, anh có lẽ khó mà tìm được một công việc khác.”

“Không phải là nói quá,” Alex phản hồi. “Sau khi gửi lá đơn này đi,” anh ta thêm vào, trong khi vẫy vẫy tờ đơn trước mặt Don Pedro, “không công ty nào còn buồn mời tôi vào Hội đồng Quản trị của họ nữa và tôi không thể trách họ điều gì.”

“Vậy nên, tôi chỉ cảm thấy công bằng,” Don Pedro tiếp tục nói, làm lơ cơn bực tức, “khi mà anh được đền bù thỏa đáng vì lòng trung thành của mình, đặc biệt là sau khi anh đã trải qua một cuộc li dị tốn kém đến vậy. Với suy nghĩ đó, Thiếu tá ạ, tôi định chi trả anh thêm năm nghìn bảng tiền mặt nữa, và dù là vợ anh hay nhân viên thuế vụ của anh thì đều không cần biết đến số tiền này.”

“Thế quả là hào phóng bậc nhất.” Alex nói.

“Tôi đồng ý. Tuy nhiên, còn tùy thuộc vào chuyện anh nộp đơn cho Chủ tịch vào đúng thứ Sáu, trước cuộc họp Đại hội đồng cổ đông thường niên, vì tôi được tư vấn rằng tin tức báo chí ra ngày thứ Bảy và Chủ nhật thường được quan tâm theo dõi sát sao. Anh phải luôn sẵn sàng trả lời phỏng vấn vào ngày thứ Sáu, cốt để anh có thể biểu lộ thái độ quan ngại về tương lai của công ty Barrington, làm sao mà khi bà Clifton khai mạc cuộc họp đại hội đồng cổ đông thường niên vào sáng thứ Hai, sẽ chỉ có duy nhất cùng một câu hỏi trên môi các nhà báo.”

“Công ty có thể hy vọng tiếp tục tồn tại trong bao lâu?” Alex nói. “Nhưng giả sử, ông Don Pedro này, tôi băn khoăn liệu ông có chuẩn bị sẵn sàng để tôi ứng trước một hai nghìn và đưa nốt số còn lại sau khi tôi gửi lá đơn và trả lời phỏng vấn của cánh báo chí hay không?”

“Không thể nào, Thiếu tá ạ. Anh vẫn nợ tôi một nghìn bảng bởi cái phiếu bầu chủ tịch của vợ anh đấy.”

*

“Ông thực sự nhận thấy rõ chứ, ông Martinez, về thiệt hại mà chuyện này sẽ gây ra cho công ty Hàng hải Barrington?”

“Tôi không trả tiền để mời anh tư vấn, anh Ledbury ạ, chỉ để anh thực hiện chỉ thị của tôi thôi. Nếu anh không thể làm được, tôi sẽ phải tìm ai đó khác có khả năng thực hiện.”

“Nhưng nhiều khả năng là ông sẽ mất một số tiền lớn nếu tôi thực hiện các chỉ dẫn đối với tờ đơn đó.”

“Có mất thì cũng là tiền của tôi, và dù sao thì cổ phiếu Barrington hiện đang giao dịch trên giá mua vào vì thế tin rằng tôi sẽ lấy lại được hầu hết số tiền của mình thôi. Cùng lắm, tôi chịu lỗ vài bảng.”

“Nhưng nếu ông để tôi xử lý số cổ phiếu trong một thời gian dài hơn, khoảng sáu tuần, thậm chí một hai tháng, tôi sẽ tự tin hơn về chuyện tôi có thể thu hồi vốn đầu tư ban đầu cho ông, thậm chí còn kiếm được chút lãi nhỏ.”

“Tiền của tôi, tôi thích tiêu kiểu gì thì mặc tôi.”

“Nhưng nhiệm vụ ủy thác của tôi là bảo vệ vị thế ngân hàng, đặc biệt phải nhắc ông nhớ là ông đang nợ một khoản thấu chi lên tới 1.735.000 bảng.”

“Số tiền đó được chi trả bằng giá trị cổ phiếu, mà theo thời giá, có thể mang lại cho tôi hơn hai triệu bảng.”

“Vậy thì ít nhất cũng cho phép tôi tiếp cận gia đình Barrington và hỏi xem liệu họ...”

“Anh không được phép liên hệ với bất kỳ thành viên nào trong gia đình Barrington hay Clifton, trong bất cứ trường hợp nào!” Don Pedro gầm lên. “Anh sẽ đưa tất cả cổ phiếu của tôi ra thị trường tự do ngay khi sàn giao dịch chứng khoán mở cửa vào sáng thứ Hai, ngày 17 tháng Tám, và chấp nhận bất cứ giá mua đề xuất nào đúng thời điểm đó. Tôi không thể chỉ dẫn rõ ràng hơn nữa đâu.”

“Ông sẽ ở đâu trong ngày hôm đó, ông Martinez, trong trường hợp tôi cần liên hệ với ông?”

“Chính xác thì, anh mong tìm thấy một quý ông nào đó ở đâu? trong cuộc đi săn gà gô đỏ ở Scotland. Không có cách nào liên lạc với tôi hết, đó là lí do mà tôi chọn địa điểm này. Nơi đó biệt lập, họ thậm chí còn không giao báo sáng đến.”

“Nếu đó là chỉ thị của ông, ông Martinez, tôi sẽ thảo một mẫu văn bản giao kết, nhằm tránh những hiểu lầm sau này. Tôi sẽ cử người gửi tới phố Eaton để xin ông ký xác nhận vào chiều nay.”

“Tôi sẵn lòng ký văn bản đó.”

“Và ngay khi vụ giao dịch này hoàn thành, ông Martinez, có lẽ ông nên cân nhắc chuyển tài khoản của mình sang một ngân hàng khác.”

“Nếu ông vẫn giữ được chức vụ, ông Ledbury, tôi sẽ chuyển.”

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 12 tháng 8 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.