Phía Sau Một Mong Ước

Lượt đọc: 19 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
5

❊ ❊ ❊

“Ông lúc nào cũng nóng vội, Trung sĩ Warwick ạ”, bác sĩ pháp y nói khi anh ta xem xét thi thể gần hơn.

Nhưng ít nhất thì anh cũng có thể chỉ nói cho tôi biết thi thể đó được ngâm trong nước bao lâu rồi chứ? - thám tử đặt câu hỏi.

Harry gạch từ chỉ nói và sửa được thành đã. Đúng lúc này, điện thoại reo. Anh đặt bút xuống và nhấc ống nghe lên.

“Vâng.” anh nói.

“Harry, Harold Guinzburg đây. Chúc mừng nhé, anh đứng thứ tám tuần này.” Harold gọi điện vào các buổi chiều thứ Năm để báo cho Harry biết thứ hạng mà Harry đạt được trên danh sách tác giả bán chạy nhất Chủ nhật tuần đó. “Đã chín tuần liên tục trong nhóm mười lăm tác giả có sách bán chạy nhất rồi.”

Harry đã đứng thứ tư cách đây một tháng, hạng cao nhất mà anh từng giành được và mặc dù anh không thừa nhận điều đó ngay cả với Emma, anh vẫn hy vọng có mặt trong nhóm các nhà văn Anh có bình chọn cao nhất ở cả hai bên bờ Đại Tây Dương. Hai cuốn truyện trinh thám về William Warwick gần đây đã đứng hạng nhất tại Vương quốc Anh nhưng vị trí cao nhất ở Mỹ vẫn chưa gọi tên Harry.

“Doanh số bán hàng là điều quan trọng nhất.” Guinzburg nói, như thể ông đang đọc suy nghĩ của Harry. “Và trong mọi trường hợp, tôi tự tin rằng anh thậm chí sẽ leo lên hạng cao hơn khi sách bìa mềm phát hành vào tháng Ba.” Harry để ý cách dùng từ của anh bạn mình: thậm chí sẽ leo lên hạng cao hơn chứ không phải là tới hạng nhất.

“Emma khỏe không?”

“Đang chuẩn bị một bài diễn thuyết về quan điểm tại sao công ty không nên triển khai dự án con tàu du hành hạng sang vào thời điểm hiện tại.”

“Nghe có vẻ không giống như một cuốn sách bán chạy hạng nhất đối với tôi.” Harold nói. “Thế còn Sebastian thì sao rồi?”

“Thằng bé đang ngồi xe lăn. Nhưng bác sĩ phẫu thuật đảm bảo với tôi rằng sẽ không còn lâu nữa, khả năng là họ sẽ cho phép nó ra ngoài vào tuần tới.”

“Hoan hô. Có phải thế nghĩa là thằng bé sắp về nhà không?”

“Không, Y tá trưởng vẫn chưa cho phép nó đi xa đến thế; có lẽ một chuyến đi tới Cambridge để thăm thầy giáo và uống trà với dì nó thôi.”

“Nghe còn tệ hơn cả đi học với tôi ấy. Tuy nhiên, cũng chẳng thể quá lâu cho đến lúc thằng bé tự mình trốn khỏi đó.”

“Hoặc bị tống cổ khỏi đó. Tôi không chắc cái nào xảy đến trước.”

“Sao họ lại muốn tống bỏ nó chứ?”

“Khi bệnh tình của Seb thuyên giảm cũng là lúc những y tá bắt đầu vất vả hơn vì thằng bé một chút. Và tôi e là nó không khiến họ nản lòng.”

“Vũ điệu bảy tấm mạng che,” 7 Harold nói. Harry cười phá lên. “Thằng bé vẫn mong ngóng tới Cambridge vào tháng Chín chứ?”

“Như tôi biết là có. Nhưng nó đã thay đổi rất nhiều kể từ sau vụ tai nạn, tôi thì không ngạc nhiên chút nào.”

“Nó thay đổi như thế nào?”

“Tôi không thể chỉ rõ ra được. Chỉ là nó đã chín chắn theo một cách mà tôi không hề nghĩ tới cách đây một năm. Và tôi nghĩ tôi đã biết tại sao.”

“Nghe có vẻ ly kỳ.”

“Đúng thế đấy. Tôi sẽ nói rõ cho anh hay từng chi tiết khi tôi tới New York lần tiếp theo.”

“Tôi không phải chờ lâu lắm đấy chứ?”

“Vâng, cũng như việc viết lách của tôi thôi, đến khi tôi lật trang, tôi còn chưa biết chuyện gì sẽ xảy ra tiếp theo kia mà.”

“Thế thì kể cho tôi nghe về cô bé cả triệu chỉ có một của chúng ta xem nào.”

“Cả anh nữa sao,” Harry nói.

“Làm ơn nói với Jessica rằng tôi treo bức vẽ Manor House mùa thu của con bé trong phòng làm việc của tôi, ngay bên cạnh một bức của Roy Lichtenstein nhé.”

“Roy Lichtenstein là ai vậy?”

“Anh ta tạo ra một xu hướng mới nhất ở New York nhưng tôi thấy xu hướng đó sẽ không thịnh lâu. Theo quan điểm của tôi, Jessica có khiếu hơn một họa sĩ đơn thuần nhiều lắm. Làm ơn bảo con bé giúp tôi, nếu nó vẽ cho tôi một bức tranh New York vào thu, tôi sẽ tặng lại cho nó một bức vẽ của Lichtenstein vào dịp Giáng sinh.”

“Tôi còn không biết nó có biết tới anh ta hay không.”

“Trước khi tôi gác máy, tôi có được hỏi cuốn tiểu thuyết William Warwick mới nhất đang tiến hành đến đâu rồi không?”

“Lẽ ra nó đã nhanh hơn đáng kể nếu như tôi không bị làm gián đoạn liên tục.”

“Xin lỗi,” Harold nói. “Họ không nói với tôi là anh đang viết.”

“Thực ra là, Warwick đã vướng phải một sự bế tắc. Hoặc chính xác hơn là tôi đang bế tắc.”

“Tôi giúp được gì không?”

“Không. Đó là lí do anh là nhà xuất bản còn tôi là tác giả.”

“Vấn đề kiểu nào vậy?” Harold kiên trì.

“Warwick tìm thấy thi thể người vợ cũ ở đáy một cái hồ nhưng anh ta khá chắc rằng cô bị giết trước khi bị quăng xác xuống nước.”

“Vậy vấn đề là gì?”

“Vấn đề của tôi hay của William Warwick?”

“Của Warwick trước đi.”

“Anh ta buộc phải đợi ít nhất hai mươi bốn giờ đồng hồ mới có trong tay báo cáo giám định pháp y.”

“Vậy còn vấn đề của anh?”

“Tôi có hai mươi tư giờ trước khi tôi quyết định nội dung cần viết trong bản báo cáo đó.”

“Warwick có biết ai đã giết người vợ cũ không?”

“Anh ta không dám chắc. Có năm kẻ tình nghi ở thời điểm đó, và mỗi một người đều có một động cơ... và một chứng cớ ngoại phạm.”

“Nhưng anh biết thủ phạm là ai, phải không?”

“Không, tôi không biết,” Harry thừa nhận. “Bởi vì nếu tôi không biết thì người đọc cũng sẽ không biết.”

“Như thế có phải là hơi mạo hiểm không?”

“Chắc rồi. Nhưng điều đó thách thức cả tôi và người đọc hơn rất nhiều.”

“Tôi nóng lòng muốn đọc bản thảo đầu tiên quá.”

“Cả tôi nữa.”

“Xin lỗi. Tôi sẽ để anh quay lại với thi thể người vợ cũ dưới hồ. Tôi sẽ gọi lại sau một tuần nữa, xem anh đã tìm ra kẻ nào vứt xác cô ta xuống đó chưa nhé.”

Khi Guinzburg gác máy, Harry cũng đặt ống nghe xuống và nhìn vào trang giấy trắng trước mặt anh ấy. Anh cố gắng tập trung.

Vậy, ý kiến của anh là gì, Percy?

Hãy còn quá sơm để kết luận chính xác. Tôi cần phải đưa cô ấy về phòng khám nghiệm và tiến hành thêm một số kiểm tra trước khi tôi cung cấp được cho anh một nhận định đáng cân nhắc.

Dự kiến khi nào thì tôi có báo cáo sơ bộ của anh? Warwick hỏi.

Anh lúc nào cũng thiếu kiên nhẫn, William ạ...

Harry nhìn lên. Anh đột nhiên nhận ra kẻ phạm tội giết người là ai.

*

Mặc dù Emma đã định không chấp nhận gợi ý của Sebastian rằng cô nên tiến cử cả Giles và Grace vào Hội đồng để đảm bảo phần thắng trong cuộc biểu quyết quan trọng đó, cô vẫn thấy mình có nghĩa vụ cập nhật cho anh trai và em gái những chuyện đang diễn ra. Emma tự hào thay mặt gia đình mình trong Hội đồng, mặc dù cô biết quá rõ rằng cả anh và em của mình đều không quan tâm đặc biệt đến những gì diễn ra sau cánh cửa đóng kín của Công ty Hàng hải Barrington, miễn sao họ cứ nhận đủ cổ tức chia theo quý là được rồi.

Giles dồn hết tâm trí cho các công việc ở Hạ viện; trách nhiệm của anh trở nên cao hơn sau khi được Hugh Gaitskell mời anh tham gia Nội các dự bị, phụ trách các vấn đề châu Âu. Điều này đồng nghĩa với việc anh sẽ ít xuất hiện ở đơn vị bầu cử của mình hơn, mặc dù anh được kỳ vọng sẽ dành một ghế ngoài lề 8, đồng thời thường xuyên đến thăm những quốc gia đã bỏ phiếu về việc liệu Anh có nên được phép tham gia Cộng đồng Kinh tế Châu Âu (EEC) hay không. Tuy nhiên, Công Đảng đã tiên phong trong cuộc trưng cầu dân ý từ vài tháng nay và có vẻ như cơ hội trở thành Bộ trưởng Nội các của Giles sẽ ngày càng nhiều sau cuộc bầu cử lần tới. Thế nên việc bị phân tâm bởi các rắc rối trong chuyện sản xuất kinh doanh là điều Giles không mong muốn nhất.

Harry và Emma lấy làm mừng khi Giles cuối cùng cũng tuyên bố đính hôn với Gwyneth Hughes, không phải trên cột chuyên mục xã hội của tờ The Times mà tại hội sảnh Ostrich ở trung tâm đơn vị bầu cử của anh ấy.

“Tôi muốn thấy anh kết hôn trước cuộc bầu cử lần tới.” Griff Haskins đại diện đơn vị bầu cử của Giles thừa nhận. “Và nếu Gwyneth có thể mang bầu vào đúng tuần đầu tiên của chiến dịch, thì lại còn tuyệt hơn nữa.”

“Lãng mạn làm sao.” Giles thở dài.

“Tôi không có hứng thú với sự lãng mạn,” Griff nói. “Tôi ở đây để đảm bảo anh sẽ vẫn ngồi trong Hạ viện sau cuộc bầu cử lần tới, bởi vì nếu anh không giữ được chỗ, thì chắc như đinh đóng cột là anh sẽ không có chân trong Nội các đâu.”

Giles muốn cười phá lên, nhưng anh biết Griff nói đúng.

“Ngày tháng đã chốt chưa vậy?” Emma hỏi, trong khi sải bước băng qua để gia nhập với hai người bọn họ.

“Ngày cưới hay ngày tổng tuyển cử?”

“Ngày cưới chứ, ông anh ngốc nghếch này.”

“Có thể là ngày 17 tháng Năm ở văn phòng Đăng ký Chelsea.” Giles nói.

“Có hơi ngược một chút với văn phòng St Margaret’s, Westminster; nhưng ít nhất lần này, Harry và em có thể hi vọng được mời.”

“Anh đã bảo Harry làm phù rể cho anh,” Giles nói. “Nhưng anh không chắc em có đồng ý không.” Giles toe toét cười và nói thêm.

*

Việc lựa chọn thời điểm đáng lẽ đã có thể tốt hơn, nhưng cơ hội duy nhất để Emma gặp em gái mình là buổi tối trước cuộc họp quyết định của Hội đồng. Cô vẫn giữ kết nối với các vị giám đốc mà cô tin rằng đã ủng hộ vị trí của cô, cũng như một hoặc hai người mà cô cảm thấy có thể đang lưỡng lự. Nhưng cô muốn để Grace biết rằng cô vẫn không thể đoán được kết quả biểu quyết sẽ theo hướng nào.

Grace thậm chí còn ít quan tâm đến vận mệnh công ty hơn cả Giles, thậm chí còn có đôi lần từng quên lĩnh tiền mặt từ séc cổ tức hàng quý của mình. Gần đây, cô đã được bổ nhiệm làm Trợ giáo Cao cấp ở Newnham, thế nên cô hiếm khi ra khỏi ngoại ô Cambridge. Emma thỉnh thoảng mới thúc giục em gái tới London thăm Nhà hát kịch Hoàng gia một lần, nhưng chỉ để xem một vở kịch chiều, vừa đủ thời gian ăn bữa điểm tâm tối trước khi bắt tàu quay về Cambridge. Như Grace đã giải thích, cô không bận tâm về việc ngủ trên một cái giường lạ. Quá sành sỏi ở một lĩnh vực nào đấy, nhưng quá hạn hẹp ở các lĩnh vực khác khác, đúng như người mẹ thân yêu của họ từng nhận xét

Bản Don Carlo của Verdi dưới sự thể hiện của Luchino Visconti đã chứng tỏ tính hấp dẫn không cưỡng lại được, và Grace thậm chí còn nán lại qua bữa tối, chăm chú lắng nghe những kiến giải cặn kẽ của Emma về các hệ quả từ việc đầu tư một khoản vốn dự trữ lớn của công ty vào một dự án đơn lẻ. Grace nhẩn nha ăn món sa lát rau xanh trong yên lặng, chỉ bình luận đôi lúc nhưng không đưa ra một ý kiến nào cho đến khi tên của Thiếu tá Fisher xuất hiện trong cuộc trò chuyện.

“Anh ta cũng sắp kết hôn trong khoảng vài tuần tới, em nghe được từ nguồn tin cậy.” Grace nói trong sự ngạc nhiên của chị gái.

“Vì Chúa, ai mà lại muốn cưới sinh vật thấp hèn đó nhỉ?”

“Susie Lampton, có vẻ vậy.”

“Sao chị lại không biết cái tên đó?”

“Cô ta từng học trường Red Maids khi chị đang là hội trưởng hội nữ sinh Nhưng cô ấy học dưới chị hai năm, nên chị đâu thể nào nhớ nổi cô ta được.”

“Dù chỉ là cái tên,” Emma nói. “Nào, giờ đến lượt em tóm tắt cho chị đi.”

“Susie đã là một thiếu nữ xinh đẹp khi mới ở tuổi mười sáu, và cô ấy biết rõ điều đó. Các chàng trai đều như mất hồn và không thể rời mắt khi cô đi qua. Tốt nghiệp Red Maids, cô bắt chuyến tàu đầu tiên theo lịch trình tới London và xuất hiện trên các sách báo của một công ty người mẫu hàng đầu. Ngay khi cô bước đi trên sàn catwalk, Susie chẳng chẳng hề giấu giếm ý định tìm kiếm một người chồng giàu có.”

“Nếu đúng là vậy, Fisher không phải là một ‘con cá to’ rồi.”

“Có lẽ nếu quay lại ngày xưa thì chẳng đến lượt anh ta, nhưng giờ cô ấy hơn ba mươi rồi, và sự nghiệp người mẫu của cô ấy sắp đến hồi kết, một giám đốc Công ty Hàng hải Barrington có một triệu phú Argentina chống lưng rõ ràng là cơ hội cuối cùng của cô ấy.”

“Chả lẽ cô ấy lại đường cùng đến thế.”

“Ồ, có chứ.” Grace trả lời. “Cô ấy bị phụ tình hai lần, một lần trên bục làm lễ và em nghe kể rằng cô ấy đã tiêu hết số tiền thắng kiện sau một vụ phá vỡ giao ước. Cô ấy thậm chí còn cầm cố cả nhẫn cưới. Ông Micawber không phải là một cái tên quen thuộc với cô ấy.”

“Tội nghiệp người phụ nữ đó.” Emma khẽ nói.

“Chị không cần thương xót Susie.” Grace khẳng định với cô ấy. “Cô ả sở hữu bằng cấp về bản tính ranh mãnh mà chị sẽ không tìm thấy trong chương trình giảng dạy của bất kỳ trường đại học nào.” Grace thêm vào trước khi uống nốt cốc cà phê của mình. “Nhưng nói đi cũng phải nói lại, em không biết ai đáng thương hơn, bởi vì em không tin rằng cuộc hôn nhân đó sẽ kéo dài lâu đâu.” Grace liếc đồng hồ đeo tay của cô ấy. “Phải thật nhanh. Không thể lỡ chuyến tàu cuối cùng.” Không nói thêm một lời nào ngoài cái hôn vội lên hai má chị gái, cô ra khỏi khách sạn và vẫy taxi.

Emma mỉm cười ngồi nhìn theo bóng dáng cô em gái bước vào ghế sau của một chiếc taxi màu đen. Sự khéo léo trong phép xã giao có thể không phải là ưu điểm của Grace nhưng đây là cô gái mà Emma ngưỡng mộ nhất trên đời. Vài thế hệ sinh viên Cambridge bây giờ và trong quá khứ chắc chắn có được nhiều lĩnh hội nếu đã từng được qua tay cô Trợ giáo Cao cấp ở Newnham này.

Khi Emma hỏi hóa đơn, cô chú ý thấy em gái đã để lại tờ một bảng trên đĩa, Grace đúng là kiểu phụ nữ không muốn phụ thuộc bất kỳ ai.

*

Phù rể trao cho chú rể một dải màu vàng đơn giản. Đến lượt Giles đeo nhẫn vào ngón áp út bàn tay trái của cô Hughes.

“Bây giờ, tôi tuyên bố anh chị là vợ chồng,” viên chủ hôn công bố. “Anh có thể hôn cô dâu.”

Một tràng pháo tay chào mừng Sir Giles và Phu nhân Barrington. Lễ tiếp đón sau đó được tổ chức ở Cadogan Arms tại King’s Road. Ai cũng thấy rõ Giles có vẻ quyết tâm tổ chức theo kiểu cách đối lập hoàn toàn với lần cưới đầu tiên.

Khi Emma bước vào hội sảnh, cô phát hiện ra Harry đang tán gẫu với đại diện của Giles, với nụ cười rộng miệng hết cỡ trên khuôn mặt. “Một ứng cử viên kết hôn hút được nhiều phiếu bầu hơn là một ứng cử viên ly hôn.” Griff đang giải thích cho Harry trước khi anh đặt cốc sâm banh thứ ba xuống.

Grace đang trò chuyện với cô dâu, cách đây không lâu, còn là một nghiên cứu sinh Tiến sĩ của mình. Gwyneth nhắc Emma nhớ lại rằng cô ấy gặp Giles lần đầu tiên trong một bữa tiệc mà Grace đã tổ chức để mừng sinh nhật cô ấy.

“Sinh nhật của em chỉ là một cái cớ cho bữa tiệc đặc biệt đó.” Grace nói mà không giải thích gì thêm.

Emma quay sang phía Harry, giờ đã có thêm Deakins tham gia, chắc chắn là họ đang tán gẫu về trải nghiệm khác nhau khi làm phù rể cho Giles. Emma không thể nhớ liệu có phải Algernon bây giờ đang là một giáo sư ở Oxford không. Anh ta trông có vẻ giống như một giáo sư, mà thực ra anh ta đã luôn mang cái vẻ như vậy từ hồi mười sáu tuổi; kể cả khi chưa có bộ râu xồm xoàm ấy. Emma mỉm cười khi cô thấy Jessica đang ngồi bắt chéo chân trên sàn, vẽ hình Sebastian đang nói chuyện với bác mình lên mặt sau của tờ hóa đơn dịch vụ. Cậu chàng được phép ra khỏi bệnh viện để tham dự sự kiện này miễn là cậu phải quay trở lại trước sáu giờ chiều. Giles đang cúi xuống và chăm chú lắng nghe những điều cháu trai nói. Cô chẳng cần phải đoán chủ đề của cuộc trò chuyện đó là gì.

“Nhưng nếu Emma thua trong cuộc biểu quyết thì sao?” Giles nói.

“Hàng hải Barrington sẽ không công bố mức lợi nhuận dự kiến cho tương lai gần, thế nên bác không thể mặc định như mình sẽ vẫn cứ nhận được cổ tức hàng quý đều đặn.”

“Có tin tốt nào không?”

“Có, nếu Ross Buchanan hóa ra lại đúng về tiềm năng kinh doanh của con tàu hạng sang đó và ông vẫn là một nhà điều hành sắc sảo, thì Hàng hải Barrington có thể hướng tới một tương lai tươi sáng. Và bác có thể yên tâm công tác ở Nội các mà không cần phải lo lắng tới chuyện làm sao sống sót được với đồng lương Bộ trưởng.”

“Phải nói rằng, bác mừng khi cháu quan tâm nhiều đến việc kinh doanh của gia đình và chỉ hi vọng cháu sẽ tiếp tục nuôi dưỡng nhiệt huyết như vậy khi tới học ở Cambridge.”

“Bác có thể yên tâm về điều đó,” Sebastian nói, “bởi vì chỉ cần đó là chuyện tương lai của công ty, cháu đều ưu tiên quan tâm hàng đầu. Cháu hi vọng rằng đó sẽ vẫn là doanh nghiệp kinh doanh của gia đình cho đến khi cháu sẵn sàng tiếp quản chức chủ tịch.”

“Cháu thực sự cho rằng Hàng hải Barrington có thể đi xuống à?” Giles hỏi, lần đầu tiên nghe có vẻ lo lắng. “Có vẻ như không có khả năng đó, nhưng chuyện Thiếu tá Fisher đã được bổ nhiệm lại vào hội đồng thì khác, bởi vì cháu có cơ sở để tin chắc rằng mục đích của ông ta đối với công ty hoàn toàn ngược lại với chúng ta. Trên thực tế, nếu Don Pedro Martinez thực sự là kẻ chống lưng cho ông ta, thì cháu không dám chắc rằng các thành viên gia đình Barrington có nằm trong kế hoạch dài hạn của họ hay không.”

“Bác tin rằng Ross Buchanan và Emma sẽ chứng tỏ mình là đối thủ vượt trội so với Fisher hay thậm chí so với Martinez.”

“Có thể. Nhưng nên nhớ rằng không phải lúc nào họ cũng đồng quan điểm, chắc chắn Fisher sẽ tận dụng điều đó. Và ngay cả khi họ đánh bại Fisher trong thời gian ngắn, thì tất cả những gì ông ta phải làm là đợi một vài năm để thâu tóm mọi thứ trong lòng bàn tay ông ta.”

“Cháu đang muốn ám chỉ điều gì?” Giles hỏi.

“Chẳng có gì bí mật khi mà Ross Buchanan lên kế hoạch nghỉ hưu trong một tương lai không xa lắm. Cháu được nghe kể rằng gần đây ông ấy đã mua một cơ ngơi ở Perthshire gần với ba sân gôn và hai dòng sông, thuận tiện để ông ấy tận hưởng các thú tiêu khiển của mình. Thế nên sẽ không còn quá lâu đến khi công ty cần một vị chủ tịch mới.”

“Nhưng nếu Buchanan định nghỉ hưu, chắc chắn mẹ cháu sẽ là lựa chọn hiển nhiên cho vị trí của ông ấy? Dù sao, cô ấy là một thành viên gia đình và chúng ta vẫn nắm giữ hai mươi hai phần trăm cổ phần.”

“Nhưng khi đó, Martinez có lẽ cũng đã có được hai mươi hai phần trăm rồi hoặc thậm chí còn nhiều hơn, bởi vì chúng ta biết một sự thật là ông ta vẫn đang tiếp tục mua cổ phiếu mỗi khi chúng được bán ra trên thị trường. Và cháu nghĩ chúng ta có thể giả định trường hợp đó xảy ra, thì ông ta hẳn sẽ nghĩ đến một ứng cử viên khác.”

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 12 tháng 8 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.